Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên/ Chương 9: Trận Pháp
Mục lục
16.5px
Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên

Chương 9: Trận Pháp

Buổi chiều ngày thứ ba.

Nha hoàn Tiểu Vũ đi vào sương phòng phía Tây, báo cho huynh muội Liễu Nhạc Nhi biết Bạch Thạch chân nhân đã chuẩn bị xong xuôi, có thể bắt đầu chữa trị cho Liễu Thạch.

Dưới sự dẫn đường của Tiểu Vũ, Liễu Nhạc Nhi cùng Liễu Thạch đi qua một đoạn hành lang dài hẹp, khúc khuỷu. Ba người xuyên qua bốn tiểu viện, đi qua một cái cổng vòm, cuối cùng cũng tới được hậu viện của Dư phủ.

Đi qua đoạn hành lang gấp khúc, rẽ trái rẽ phải đến bảy tám lần khiến Liễu Nhạc Nhi không khỏi kinh ngạc và thán phục. Khi nhìn thấy hậu viện rộng lớn được phủ kín bởi lá sen, nàng mới thực sự nhận thức được sự bề thế của Dư phủ.

Liễu Nhạc Nhi vốn là một tiểu hồ ly, trước đây chỉ từng nhìn thấy vài con sông lớn mà thôi. Thế nhưng cái hồ này rộng tới ba bốn trăm trượng, so với hồ nước của những gia đình giàu có bình thường quả là một trời một vực.

“Nhạc cô nương, nơi đó chính là tĩnh thất luyện đan và thanh tu của Bạch Thạch chân nhân.” Tiểu Vũ giơ tay chỉ về phía một hòn đảo nhỏ giữa hồ, nói.

Liễu Nhạc Nhi nhìn theo hướng tay chỉ, thấy một chiếc cầu đá cẩm thạch xuyên qua ruộng sen, nối liền đảo nhỏ với bờ hồ. Diện tích hòn đảo không lớn nhưng cây cối tươi tốt rậm rạp, mây mù lượn quanh khiến cảnh vật trở nên bảng lảng, nhìn không rõ thực hư.

Vừa nghĩ tới vị tiên sư trên đảo có thể chữa trị cho “Thạch Đầu ca ca”, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không giấu nổi nét hưng phấn, tâm tư phập phồng không yên.

“Nơi chân nhân thanh tu, hạ nhân như chúng ta không được phép tiến vào. Nhạc Nhi cô nương đành phải tự mình đi vậy.” Tiểu Vũ thấy Liễu Nhạc Nhi đang thất thần, liền hi hi cười nói.

“Cảm ơn Tiểu Vũ tỷ tỷ.” Liễu Nhạc Nhi sực tỉnh, vội vàng lên tiếng cám ơn.

Tiếng gọi “tỷ tỷ” ngọt ngào của thiếu nữ khiến Tiểu Vũ vui mừng khôn xiết, nàng khoát tay áo rồi quay người rời đi.

Nhìn làn sương mù lờ lững quanh đảo nhỏ, Liễu Nhạc Nhi một tay vịn lan can cầu đá, chân chưa vội bước lên. Chẳng biết tại sao, trong lòng nàng đột nhiên nảy sinh một ý niệm kỳ lạ:

“Thạch Đầu ca ca nếu khỏi bệnh, biết đâu huynh ấy sẽ không còn ở bên cạnh mình nữa?”

Nghĩ tới đây, nàng có chút lo lắng, được mất không yên. Nhưng khi nhìn lại khuôn mặt quen thuộc của thanh niên cao lớn dị thường đứng cạnh mình, nàng lại thấy an tâm hơn.

“Thạch Đầu ca ca, chúng ta đi thôi.”

Thiếu nữ sải bước trên cầu đá, nắm lấy tay Liễu Thạch dẫn hắn tiến về phía đảo nhỏ. Càng tới gần đảo, Liễu Nhạc Nhi lại càng thấy khẩn trương, lo lắng; ngược lại, Liễu Thạch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thỉnh thoảng hắn lại bị vài con cá ngoi lên mặt nước thu hút, đưa mắt nhìn quanh.

Khi đặt chân lên đảo, Liễu Nhạc Nhi nhận ra sương mù thực ra không quá dày đặc. Nơi này không có tiếng chim chóc, không gian đặc biệt u nhã và tĩnh mịch.



Một con đường mòn lát đá xanh uốn lượn dẫn thẳng vào chỗ sâu trong đảo. Hai người đi dọc theo đường mòn, không gặp lối rẽ nào, trực tiếp tiến đến trước một đạo quán ngói đen tường trắng mang phong cách cổ xưa.

Bạch Thạch chân nhân đang đứng chờ trước cửa đạo quán. Nhìn thấy hai người, lão chỉ nói vẻn vẹn một câu cộc lốc: “Vào đi” rồi quay người đi thẳng vào hậu điện.

Hai người đi theo lão đạo xuyên qua đại điện, tới hậu viện của đạo quán. Ở đó có một hòn non bộ khổng lồ. Bạch Thạch chân nhân đi tới trước một vách đá, đưa tay nhấn nhẹ, một cánh cửa đá trầm trọng mở ra, lộ ra lối vào sơn động cao ngang đầu người.

Khi cả ba đã tiến vào bên trong, cánh cửa đá sau lưng chậm rãi khép lại. Sơn động càng đi sâu càng trở nên rộng rãi, không gian bên trong lớn đến mức không thể lường được, so với căn phòng ở Tây Sương của họ thì rộng hơn rất nhiều. Trên vách đá đính mấy ngọn đèn, chẳng biết đốt bằng loại dầu gì mà không hề thấy khói.

Dưới mặt đất có khắc một đồ án hình bát giác, trông có vẻ giống nhưng lại không hẳn là bát quái. Các đường nét được khắc rất sâu, bên trong không chỉ có hình vẽ chim thú kỳ dị mà còn có những đường cong tạo hình cổ quái, nàng mơ hồ thấy giống như cổ triện đã từng gặp qua.

Tại mỗi góc của hình bát giác đều cắm một lá cờ nhỏ hình tam giác màu đỏ sẫm, bên trên cũng vẽ những đường vân kỳ lạ tương tự.

“Đứng ngây ra đó làm gì, mau dẫn hắn vào trong pháp trận.” Bạch Thạch chân nhân liếc nhìn Liễu Nhạc Nhi, lạnh lùng lên tiếng.

“Vâng!”

Liễu Nhạc Nhi vội vàng thu hồi ánh mắt, dẫn thanh niên cao lớn đang đờ đẫn vào giữa pháp trận.

“Thạch Đầu ca ca, huynh nhất định sẽ bình phục, Nhạc Nhi ở ngay chỗ này bầu bạn với huynh.” Nàng nhìn chằm chằm vào mắt Liễu Thạch, nghiêm túc nói. Sau đó nàng bước ra ngoài, đứng nép vào vách đá, gương mặt khẩn trương quan sát lão đạo.

“Khi lão đạo thi pháp, ngươi phải đứng nguyên tại chỗ, tuyệt đối không được lên tiếng. Hiểu chưa?” Bạch Thạch chân nhân trịnh trọng phân phó.

Liễu Nhạc Nhi vội vàng gật đầu lia lịa.

Lúc này, Bạch Thạch chân nhân tiến lên phía trước. Tay lão dựng thẳng kết đạo ấn, tiếp đó đi quanh pháp trận một vòng, miệng không ngừng ngâm tụng chú ngữ khó hiểu.

Theo tiếng tụng niệm của lão, tám lá cờ nhỏ xung quanh pháp trận bỗng sáng rực lên hào quang màu vàng, ánh sáng tràn ra bốn phía, bao trùm lấy toàn thân Liễu Thạch.

Liễu Thạch ban đầu còn đang tò mò nhìn quanh, khi bị kim quang bao phủ, thân thể hắn đột nhiên chấn động như bị điện giật rồi ngồi thẳng tắp lại. Liễu Nhạc Nhi thấy vậy, trái tim trong lồng ngực nhảy dựng lên, vừa lo lắng lại vừa mang theo vài phần mong đợi.

Chỉ thấy kim quang lưu chuyển quanh thân Liễu Thạch, mơ hồ bắt đầu ngưng tụ thành từng kim văn quỷ dị. Trong mắt hắn cũng thoáng hiện chút ít kim quang, trông có phần kỳ lạ.

Tiếng ngâm tụng của Bạch Thạch chân nhân bỗng dừng lại, pháp quyết trong tay đột ngột biến đổi, lão hét lớn một tiếng:



“Trấn!”

Kim quang đang lượn quanh thân thể Liễu Thạch tức khắc ngưng tụ lại, giống như một tầng giấy vàng vây chặt lấy hắn ở giữa. Xuyên qua lớp kim quang, có thể thấy khuôn mặt Liễu Thạch nhăn lại, lộ rõ vẻ thống khổ.

“Xì xì!” Một tiếng nổ lớn vang lên.

Tám lá cờ nhỏ xung quanh pháp trận phát ra những đợt ánh sáng màu đỏ mãnh liệt, từng làn sương mù màu xám đen chảy ra, tụ tập vào bên trong trận.

Liễu Nhạc Nhi đứng bên cạnh thấy cảnh này, sắc mặt hơi đổi. Chẳng biết tại sao ngay khi đám sương đen xuất hiện, nàng cảm thấy một cảm giác cực kỳ bất an và khó chịu.

Đột nhiên, Liễu Thạch kêu lên một tiếng buồn bực, cơ mặt hắn run rẩy mạnh.

“A!”

Liễu Nhạc Nhi kinh hãi thốt lên, nhưng lập tức lấy tay bịt chặt miệng lại, mặt cắt không còn giọt máu.

“Câm miệng! Nếu quấy rầy lão đạo thi pháp, ngươi có gánh nổi hậu quả không?” Bạch Thạch chân nhân nghiêm nghị quát lớn, tay vẫn không ngừng bắt quyết.

Liễu Nhạc Nhi run rẩy, không dám hé răng nửa lời, nhưng vẻ kinh hoàng trong mắt nàng vẫn không hề tiêu tán. Chỉ thấy đám sương mù kia như vật sống, biến thành những cái xúc tu bao phủ lấy toàn thân Liễu Thạch. Tiếp đó lão đạo lại thay đổi pháp quyết, chú ngữ âm trầm lại vang lên. Sương mù màu đen càng lúc càng nhiều, đậm đặc dần.

Trong làn sương mù, thanh niên cao lớn vốn đang hoang mang nay mí mắt sụp xuống, hắn chậm rãi nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Lão đạo thấy vậy liền lộ vẻ vui mừng, pháp quyết trên tay lão một lần nữa biến đổi, lão há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, hóa thành từng điểm huyết quang chui tọt vào đám sương đen.

Ngay lập tức, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, từng miếng phù văn màu huyết sắc điên cuồng hiện lên trong làn sương.

“Không đúng!”

Liễu Nhạc Nhi thấy vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Trực giác mách bảo nàng có điều gì đó rất bất thường, nhưng vì lời cảnh cáo trước đó nên nàng vẫn còn chút chần chừ. Thế nhưng ngay lúc này, sau khi lão đạo khẽ quát một tiếng, đám sương mù đen bỗng nhiên từ từ hạ xuống, hóa thành một tảng băng đen bao phủ thanh niên vào giữa.

“Mau dừng lại! Ngươi đang làm gì vậy?” Liễu Nhạc Nhi rốt cuộc đã khẳng định rằng Bạch Thạch chân nhân không hề chữa trị cho Liễu Thạch.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng vì giận dữ, nàng kêu to một tiếng rồi sải bước xông vào pháp trận. Hào quang trên tay lóe lên, một cái lúc lắc liền xuất hiện, nàng định sẽ đánh nát tảng băng đen kia để cứu người.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục