Phàm Nhân Tu Tiên
Chương 6: Khẩu quyết vô danh
Dậy…
Dậy nhanh…
Một loạt âm thanh từ bên cạnh giường truyền tới làm Hàn Lập tỉnh giấc.
Vừa mở mắt, hắn đã thấy khuôn mặt to tướng của Trương Thiết ở ngay trước mặt. Hàn Lập giật mình, vội lùi người ra sau. Lúc này, hắn mới nhìn rõ chủ nhân của khuôn mặt vừa dọa mình chính là hài đồng Trương Thiết.
“Mau ăn chút gì đi, ăn xong bữa cơm chiều còn phải đi gặp Mặc lão nữa.”
Trương Thiết đưa cho Hàn Lập hai cái bánh bao còn bốc khói.
“Ngươi từ đâu tìm được đồ ăn vậy?”
Hàn Lập ngây người một lúc mới tiếp lấy đồ ăn.
“Phụ cận sơn cốc có một căn bếp, ta thấy có người ở đó lĩnh đồ ăn, nên đi đến đó lấy. Ăn xong mới nhớ ra là ngươi chưa ăn, liền giúp ngươi mang về hai cái bánh bao.”
Trương Thiết nhìn Hàn Lập cười cười nói.
“Đa tạ Trương ca.”
Trong lòng Hàn Lập có chút cảm động, cảm thấy Trương Thiết trưởng thành hơn mình, một tiếng “Trương ca” không kìm được thốt lên.
“Không… không sao, ta ở nhà cũng thường vậy mà, nhà ta bán quán, nhất thời chưa quen, trong lòng có chút… có chút không thoải mái. Sau này có gì cần ta giúp đỡ cứ nói, ta sẽ cố gắng giúp.”
Trương Thiết dường như có chút ngượng ngập, giọng nói nhỏ dần.
Hàn Lập vốn chưa ăn gì, bữa trưa giờ cảm thấy rất đói, chỉ mấy miếng đã nuốt xong cái bánh bao. Chỉ trong chốc lát, cái bánh còn lại cũng đã nằm yên trong bụng hắn.
“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi gặp Mặc lão thôi.”
Hàn Lập xoa xoa bụng, mắt liếc ra ngoài trời, áng chừng thời gian, nghĩ đến giờ phải đi gặp Mặc lão.
Trương Thiết không có ý kiến gì, đi theo Hàn Lập đến phòng của Mặc lão.
Trong phòng Mặc đại phu, bốn vách xung quanh chất đầy giá sách, trên mỗi giá sách lại đầy các loại sách.
“Mặc lão!”
“Mặc lão!”
Mặc đại phu đang dựa lưng vào ghế thái sư, trong tay cầm một cuốn sách, dường như không để ý đến hai người vừa đến, cũng không nghe thấy tiếng chào.
Hàn Lập và Trương Thiết vẫn là tiểu hài đồng, thấy Mặc đại phu không để ý gì đến họ nên cũng không biết làm sao, chỉ dám đứng một bên chờ.
Cho đến khi Hàn Lập cảm thấy tê chân, Mặc đại phu mới từ từ đóng sách, để lên bàn, lạnh nhạt nhìn hai người, sau đó bưng tách trà lên, uống một ngụm nhỏ, rồi mới mở miệng nói với họ:
“Hai ngươi từ hôm qua đã trở thành đệ tử ký danh của ta, ta sẽ dạy các ngươi kiến thức thường thức về hái thuốc, luyện thuốc. Ta cũng có thể dạy các ngươi một ít y thuật cứu người, nhưng sẽ không dạy các ngươi võ công.”
Mặc đại phu mặt vô biểu cảm nói, từ từ hạ tách trà trong tay xuống.
“Ta có một bộ khẩu quyết tu thân dưỡng tính có thể dạy các ngươi, nhưng nó sẽ không giúp các ngươi khắc địch chế thắng, mà sẽ giúp các ngươi cường thân kiện thể. Các ngươi muốn đi học võ thì có thể đi tìm giáo tập để xin học, ta cũng không phản đối, nhưng sau nửa năm ta sẽ chỉ kiểm tra tình hình tu luyện khẩu quyết này thôi. Nếu như không hợp cách, sẽ giống như những người kia, đưa ra ngoài làm đệ tử ngoại môn. Hai ngươi nghe rõ rồi chứ?”
Đột nhiên, khẩu khí của Mặc đại phu trở nên trịnh trọng, xem ra vô cùng coi trọng bộ khẩu quyết này.
“Đã nghe rõ rồi.”
Hai người Hàn Lập đồng thanh trả lời.
“Hai ngươi đi ra ngoài đi, sáng mai trở lại.”
Mặc đại phu khoát tay, ý bảo hai người ra ngoài, rồi lại cầm cuốn sách kia đọc tiếp.
Hàn Lập trước khi đi không nhịn được tò mò, nhìn qua giá sách của Mặc đại phu, đáng tiếc là hắn không nhận ra được ký tự nào.
Chỉ biết ngoài bìa cuốn sách Mặc đại phu đọc có ba ký tự to màu đen, đáng tiếc là chúng nhận thức được hắn nhưng hắn thì không.
Đi ra khỏi phòng Mặc đại phu, Hàn Lập không nhịn được thở dài. Hắn không hiểu sao vừa rồi trong phòng lại cảm thấy căng thẳng, ngay cả thở to cũng không dám, đầu óc căng thẳng.
Bây giờ ra ngoài rồi, cảm giác nhẹ nhàng hẳn, tự nhiên cũng khôi phục lại bình thường.
Hàn Lập hưng phấn. Sau đó mấy ngày, cuối cùng hắn cũng được coi là đệ tử Thất Huyền Môn, cho dù chỉ là đệ tử ký danh, nhưng tính ra so với những người khác được cho tiền rồi tống về nhà thì vẫn còn tốt hơn nhiều.
Cho dù mình nửa năm sau có không vượt qua được kỳ kiểm tra thì cũng có thể giống như tam thúc, trở thành đệ tử ngoại môn của Thất Huyền Môn.
Trong lòng Hàn Lập, tam thúc của hắn là một người rất có thân phận và địa vị, thậm chí hắn còn mong không vượt qua kỳ kiểm tra tới, nếu vậy thì hắn có thể hạ sơn, sớm được gặp lại cha mẹ và tiểu muội muội hắn thương yêu.
Trong những ngày tiếp theo, buổi sáng Mặc đại phu truyền thụ cho họ tri thức y dược, buổi chiều để họ đến thư phòng cùng những hài đồng khác học văn tự, thập nhị chính kinh, kỳ kinh bát mạch, huyệt đạo toàn thân và những tri thức cơ bản khác về võ học, cùng nhau tập mã bộ, đánh công phu cơ bản.
Sau một tháng, hai người Hàn Lập và những hài đồng khác chia ra, cũng không còn thời gian đi học những thứ đó nữa. Bởi vì Mặc lão đã bắt đầu truyền thụ cho hai người bộ khẩu quyết vô danh kia.
Luyện tập bộ khẩu quyết này cũng đã chiếm gần như toàn bộ thời gian của họ. Mặc đại phu nghiêm cấm hai người không được truyền bộ khẩu quyết đó ra ngoài, nếu như để tiết lộ, lão sẽ trục xuất hai người khỏi sư môn.
Trong thời gian này, thông qua những người khác, Hàn Lập đã có những hiểu biết sơ bộ về Thất Huyền Môn.
Thất Huyền Môn có một vị truyền nhân của Thất Tuyệt Chân Nhân gọi là Vương Môn chủ, ngoài ra còn có ba vị Phó Môn chủ. Môn phái phân ra làm nội môn và ngoại môn.
Ngoại môn có Phi Điểu Đường, Tụ Bảo Đường, Tứ Hải Đường, Ngoại Nhận Đường. Nội môn có Bách Đoán Đường, Thất Tuyệt Đường, Cung Phụng Đường, Huyết Nhận Đường.
Ngoài những phân đường này ra, còn có một phân đường khác, quyền lực chỉ dưới Môn chủ và Phó Môn chủ, được gọi là Trưởng lão hội.
Mặc đại phu vốn không phải đệ tử Thất Huyền Môn, chỉ là vài năm trước, có một lần Vương Môn chủ xuất môn, bị địch nhân tập kích, thân thụ trọng thương, sinh mệnh bị đe dọa, những người bên cạnh khi đó thúc thủ vô sách.
Ngay lúc đó, Mặc đại phu xuất hiện, kết quả, Mặc đại phu diệu thủ hồi xuân đã cứu được tính mạng cho Vương Môn chủ.
Vương Môn chủ tự nhiên cảm kích Mặc đại phu không thôi, sau khi biết Mặc đại phu không chỉ có y thuật siêu việt, mà còn có công phu không kém, nên mời lão nhập môn.
Vừa vặn trong môn có một sơn cốc nhỏ, liền cấp cho lão làm trạch phủ, để Mặc đại phu an tâm ở lại Thất Huyền Môn. Đến giờ đã trở thành một cung phụng trong Cung Phụng Đường của Thất Huyền Môn.
Trong thời gian Mặc đại phu ở lại Thất Huyền Môn, các đệ tử chưa một lần chứng kiến thân thủ của Mặc đại phu, không biết được võ công của lão cao thấp thế nào, nhưng y thuật cao minh của lão thì ai ai cũng biết.
Cho nên dù lão luôn lạnh lùng ít nói, nhưng các đệ tử trong cốc vẫn luôn kính trọng lão.
Dậy nhanh…
Một loạt âm thanh từ bên cạnh giường truyền tới làm Hàn Lập tỉnh giấc.
Vừa mở mắt, hắn đã thấy khuôn mặt to tướng của Trương Thiết ở ngay trước mặt. Hàn Lập giật mình, vội lùi người ra sau. Lúc này, hắn mới nhìn rõ chủ nhân của khuôn mặt vừa dọa mình chính là hài đồng Trương Thiết.
“Mau ăn chút gì đi, ăn xong bữa cơm chiều còn phải đi gặp Mặc lão nữa.”
Trương Thiết đưa cho Hàn Lập hai cái bánh bao còn bốc khói.
“Ngươi từ đâu tìm được đồ ăn vậy?”
Hàn Lập ngây người một lúc mới tiếp lấy đồ ăn.
“Phụ cận sơn cốc có một căn bếp, ta thấy có người ở đó lĩnh đồ ăn, nên đi đến đó lấy. Ăn xong mới nhớ ra là ngươi chưa ăn, liền giúp ngươi mang về hai cái bánh bao.”
Trương Thiết nhìn Hàn Lập cười cười nói.
“Đa tạ Trương ca.”
Trong lòng Hàn Lập có chút cảm động, cảm thấy Trương Thiết trưởng thành hơn mình, một tiếng “Trương ca” không kìm được thốt lên.
“Không… không sao, ta ở nhà cũng thường vậy mà, nhà ta bán quán, nhất thời chưa quen, trong lòng có chút… có chút không thoải mái. Sau này có gì cần ta giúp đỡ cứ nói, ta sẽ cố gắng giúp.”
Trương Thiết dường như có chút ngượng ngập, giọng nói nhỏ dần.
Hàn Lập vốn chưa ăn gì, bữa trưa giờ cảm thấy rất đói, chỉ mấy miếng đã nuốt xong cái bánh bao. Chỉ trong chốc lát, cái bánh còn lại cũng đã nằm yên trong bụng hắn.
“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi gặp Mặc lão thôi.”
Hàn Lập xoa xoa bụng, mắt liếc ra ngoài trời, áng chừng thời gian, nghĩ đến giờ phải đi gặp Mặc lão.
Trương Thiết không có ý kiến gì, đi theo Hàn Lập đến phòng của Mặc lão.
Trong phòng Mặc đại phu, bốn vách xung quanh chất đầy giá sách, trên mỗi giá sách lại đầy các loại sách.
“Mặc lão!”
“Mặc lão!”
Mặc đại phu đang dựa lưng vào ghế thái sư, trong tay cầm một cuốn sách, dường như không để ý đến hai người vừa đến, cũng không nghe thấy tiếng chào.
Hàn Lập và Trương Thiết vẫn là tiểu hài đồng, thấy Mặc đại phu không để ý gì đến họ nên cũng không biết làm sao, chỉ dám đứng một bên chờ.
Cho đến khi Hàn Lập cảm thấy tê chân, Mặc đại phu mới từ từ đóng sách, để lên bàn, lạnh nhạt nhìn hai người, sau đó bưng tách trà lên, uống một ngụm nhỏ, rồi mới mở miệng nói với họ:
“Hai ngươi từ hôm qua đã trở thành đệ tử ký danh của ta, ta sẽ dạy các ngươi kiến thức thường thức về hái thuốc, luyện thuốc. Ta cũng có thể dạy các ngươi một ít y thuật cứu người, nhưng sẽ không dạy các ngươi võ công.”
Mặc đại phu mặt vô biểu cảm nói, từ từ hạ tách trà trong tay xuống.
“Ta có một bộ khẩu quyết tu thân dưỡng tính có thể dạy các ngươi, nhưng nó sẽ không giúp các ngươi khắc địch chế thắng, mà sẽ giúp các ngươi cường thân kiện thể. Các ngươi muốn đi học võ thì có thể đi tìm giáo tập để xin học, ta cũng không phản đối, nhưng sau nửa năm ta sẽ chỉ kiểm tra tình hình tu luyện khẩu quyết này thôi. Nếu như không hợp cách, sẽ giống như những người kia, đưa ra ngoài làm đệ tử ngoại môn. Hai ngươi nghe rõ rồi chứ?”
Đột nhiên, khẩu khí của Mặc đại phu trở nên trịnh trọng, xem ra vô cùng coi trọng bộ khẩu quyết này.
“Đã nghe rõ rồi.”
Hai người Hàn Lập đồng thanh trả lời.
“Hai ngươi đi ra ngoài đi, sáng mai trở lại.”
Mặc đại phu khoát tay, ý bảo hai người ra ngoài, rồi lại cầm cuốn sách kia đọc tiếp.
Hàn Lập trước khi đi không nhịn được tò mò, nhìn qua giá sách của Mặc đại phu, đáng tiếc là hắn không nhận ra được ký tự nào.
Chỉ biết ngoài bìa cuốn sách Mặc đại phu đọc có ba ký tự to màu đen, đáng tiếc là chúng nhận thức được hắn nhưng hắn thì không.
Đi ra khỏi phòng Mặc đại phu, Hàn Lập không nhịn được thở dài. Hắn không hiểu sao vừa rồi trong phòng lại cảm thấy căng thẳng, ngay cả thở to cũng không dám, đầu óc căng thẳng.
Bây giờ ra ngoài rồi, cảm giác nhẹ nhàng hẳn, tự nhiên cũng khôi phục lại bình thường.
Hàn Lập hưng phấn. Sau đó mấy ngày, cuối cùng hắn cũng được coi là đệ tử Thất Huyền Môn, cho dù chỉ là đệ tử ký danh, nhưng tính ra so với những người khác được cho tiền rồi tống về nhà thì vẫn còn tốt hơn nhiều.
Cho dù mình nửa năm sau có không vượt qua được kỳ kiểm tra thì cũng có thể giống như tam thúc, trở thành đệ tử ngoại môn của Thất Huyền Môn.
Trong lòng Hàn Lập, tam thúc của hắn là một người rất có thân phận và địa vị, thậm chí hắn còn mong không vượt qua kỳ kiểm tra tới, nếu vậy thì hắn có thể hạ sơn, sớm được gặp lại cha mẹ và tiểu muội muội hắn thương yêu.
Trong những ngày tiếp theo, buổi sáng Mặc đại phu truyền thụ cho họ tri thức y dược, buổi chiều để họ đến thư phòng cùng những hài đồng khác học văn tự, thập nhị chính kinh, kỳ kinh bát mạch, huyệt đạo toàn thân và những tri thức cơ bản khác về võ học, cùng nhau tập mã bộ, đánh công phu cơ bản.
Sau một tháng, hai người Hàn Lập và những hài đồng khác chia ra, cũng không còn thời gian đi học những thứ đó nữa. Bởi vì Mặc lão đã bắt đầu truyền thụ cho hai người bộ khẩu quyết vô danh kia.
Luyện tập bộ khẩu quyết này cũng đã chiếm gần như toàn bộ thời gian của họ. Mặc đại phu nghiêm cấm hai người không được truyền bộ khẩu quyết đó ra ngoài, nếu như để tiết lộ, lão sẽ trục xuất hai người khỏi sư môn.
Trong thời gian này, thông qua những người khác, Hàn Lập đã có những hiểu biết sơ bộ về Thất Huyền Môn.
Thất Huyền Môn có một vị truyền nhân của Thất Tuyệt Chân Nhân gọi là Vương Môn chủ, ngoài ra còn có ba vị Phó Môn chủ. Môn phái phân ra làm nội môn và ngoại môn.
Ngoại môn có Phi Điểu Đường, Tụ Bảo Đường, Tứ Hải Đường, Ngoại Nhận Đường. Nội môn có Bách Đoán Đường, Thất Tuyệt Đường, Cung Phụng Đường, Huyết Nhận Đường.
Ngoài những phân đường này ra, còn có một phân đường khác, quyền lực chỉ dưới Môn chủ và Phó Môn chủ, được gọi là Trưởng lão hội.
Mặc đại phu vốn không phải đệ tử Thất Huyền Môn, chỉ là vài năm trước, có một lần Vương Môn chủ xuất môn, bị địch nhân tập kích, thân thụ trọng thương, sinh mệnh bị đe dọa, những người bên cạnh khi đó thúc thủ vô sách.
Ngay lúc đó, Mặc đại phu xuất hiện, kết quả, Mặc đại phu diệu thủ hồi xuân đã cứu được tính mạng cho Vương Môn chủ.
Vương Môn chủ tự nhiên cảm kích Mặc đại phu không thôi, sau khi biết Mặc đại phu không chỉ có y thuật siêu việt, mà còn có công phu không kém, nên mời lão nhập môn.
Vừa vặn trong môn có một sơn cốc nhỏ, liền cấp cho lão làm trạch phủ, để Mặc đại phu an tâm ở lại Thất Huyền Môn. Đến giờ đã trở thành một cung phụng trong Cung Phụng Đường của Thất Huyền Môn.
Trong thời gian Mặc đại phu ở lại Thất Huyền Môn, các đệ tử chưa một lần chứng kiến thân thủ của Mặc đại phu, không biết được võ công của lão cao thấp thế nào, nhưng y thuật cao minh của lão thì ai ai cũng biết.
Cho nên dù lão luôn lạnh lùng ít nói, nhưng các đệ tử trong cốc vẫn luôn kính trọng lão.
— Hết chương —