Phàm Nhân Tu Tiên
Chương 7: Tu Luyện Nan
Hàn Lập đưa toàn bộ năng lượng trong cơ thể theo kinh mạch trở về đan điền, vậy là hôm nay hắn đã vận hành được bảy chu thiên tuần hoàn, hắn cũng tự biết đây đã là giới hạn của bản thân hắn ở thời điểm này. Nếu còn thử vận hành một chu thiên tuần hoàn nữa, thì tám đến chín phần kinh mạch của hắn sẽ phân liệt, phá nát, hắn cũng không muốn phải nếm trải mùi vị kinh mạch phá nát chút nào. Hàn Lập liên tưởng đến cảm giác đau đớn khi kinh mạch bị phá vỡ, vốn to gan lớn mật như hắn, cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Hiện tại Hàn Lập đã nhập môn được nửa năm rồi, kỳ kiểm tra đệ tử ký danh cũng đã trải qua cách đây hai tháng.
Có thể chính thức gia nhập nội môn trong đám đệ tử ký danh tỉ lệ rất thấp, đại bộ phận đều không vượt qua được khảo hạch, họ không thể làm gì khác hơn là hạ sơn làm đệ tử ngoại môn.
Những hài tử không vượt qua kỳ thi đó đại bộ phận đều gia nhập Tụ Bảo Đường và Phi Điểu Đường.
Nếu có chút nổi bật nào đó, sẽ được đưa ra huấn luyện một thời gian, nếu đáp ứng yêu cầu sẽ gia nhập Ngoại Nhận Đường.
Đương nhiên môn phái đãi ngộ tốt nhất là Tứ Hải Đường, nhưng Tứ Hải Đường chỉ chiêu thu những nhân vật đã thành danh trên giang hồ, không thu những kẻ chỉ có chút ít công phu mèo cào, càng không nói đến những đồng tử này.
Hàn Lập vừa nghĩ lại nội dung đệ tử ký danh kiểm tra ở hai tháng trước, trong lòng không nhịn được sợ hãi.
Trong phương viên mười dặm Thái Hà Sơn, ở nơi ít mây mù, kỳ kiểm tra được diễn ra ở đây.
Các hài đồng được phân ra thi đấu trong nhiều tổ đội. Cuối cùng còn có một số sư huynh võ nghệ cao cường tới tấn công, những hài đồng tham gia kiểm tra phải chống đỡ qua một số chiêu thức mới có thể coi là thông qua.
Hàn Lập đứng một bên theo dõi kỳ kiểm tra này, trong lòng mang chút cảm giác hả hê.
Hàn Lập và Trương Thiết không cùng những kẻ khác tham gia kỳ thi kinh khủng đó, mà theo như Mặc đại phu đã nói lúc đầu chỉ kiểm tra tiến trình tu luyện bộ khẩu quyết vô danh kia mà thôi.
Mà vượt qua kỳ kiểm tra này, Hàn Lập cũng không dám nghĩ là dễ dàng. Cho đến tận bây giờ, Hàn Lập còn nhớ rõ ràng tình hình tu luyện lúc đó.
Chiếu theo những gì Mặc đại phu nói, bộ khẩu quyết vô danh này phân làm mấy tầng, chỉ cần hai người Hàn Lập tu luyện được pháp quyết tầng đầu tiên là đạt yêu cầu rồi.
Cũng có thể nói, trong khoảng thời gian nửa năm, nếu tu thành tầng thứ nhất, Mặc đại phu tính là đã vượt qua kỳ kiểm tra, cũng sẽ trở thành đệ tử chính thức của Mặc đại phu, cùng những đệ tử khác trong Thất Huyền Môn hưởng đãi ngộ giống nhau.
Mà sau khi Hàn Lập từ những người khác biết được, đệ tử nội môn và đệ tử ngoại môn đãi ngộ cách nhau một trời một vực, hắn ném những ý nghĩ trở thành đệ tử ngoại môn lúc trước ra khỏi đầu.
Đối với tình cảnh của hắn lúc đó mà nói, có thể từ Thất Huyền Môn kiếm chút bạc mang về nhà là hết sức quan trọng. Bởi vì gia cảnh của hắn quá bần hàn, biết một ít bạc mình kiếm về sẽ san sẻ được một chút gánh nặng trong gia đình cho cha mẹ.
Sau khi Mặc đại phu truyền thụ bộ khẩu quyết, Hàn Lập ở lại trong căn phòng nhỏ không ra ngoài nữa, ngày đêm không ngừng tu luyện, mọi thời gian hắn có đều dành cho việc tu luyện bộ khẩu quyết này.
Bởi vì Mặc đại phu không hề chỉ điểm cho bọn hắn phương pháp luyện tập, Hàn Lập chỉ có thể dò hỏi phương pháp luyện tập của các đồng môn khác, sau đó tự mình lĩnh ngộ phương pháp tu luyện.
Chiếu theo phương pháp tu luyện này, trải qua ba tháng gian khổ tu luyện đã làm Hàn Lập cảm thấy thất kinh: tốc độ tu luyện bộ khẩu quyết này của hắn chậm kinh người, bản thân phải mất rất nhiều sức lực mới có thể làm cho trong cơ thể phát sinh một tia chân khí lưu chuyển.
Tia chân khí này lúc có lúc không, nếu không cẩn thận tiến hành nội thị, thì căn bản không thể phát hiện ra.
Cái này theo các vị giáo tập nói là nội gia chân khí sao?
Hàn Lập tự nhiên cho là như vậy.
Nhưng nghe các đồng môn khác tu luyện Chính Dương Kinh của Thất Huyền Môn nói, cơ thể họ sinh ra một cỗ chân khí nhiệt lưu cực kỳ rõ ràng, vậy mà cơ thể hắn lại sinh ra một cỗ lương khí.
Mà hiệu quả của cỗ chân khí này còn kém xa so với cỗ chân khí của các đồng tử kia.
Những đồng tử khác vận dụng chân khí trong cơ thể có thể một quyền đánh vỡ một khúc gỗ nhỏ, rướn người nhảy lên cũng cao đến một trượng.
Còn Hàn Lập sau khi vận dụng chân khí kỳ quái kia thì hầu như không có sự thay đổi đáng kể nào.
Có chăng là tinh thần của hắn mạnh hơn trước đây rất nhiều, sức ăn và khả năng trèo núi của hắn cũng được tăng cường đáng kể, nhưng những cái đó thì có tác dụng gì cơ chứ. Nhìn những hài đồng khác vận dụng chân khí đại triển thần uy trước mặt, Hàn Lập có chút uể oải.
Sau khi phát hiện vấn đề này, Hàn Lập thiếu chút nữa vứt bỏ mấy tháng cố gắng này. Hắn cho rằng tư chất của mình quá kém, không có khả năng vượt qua nổi kỳ kiểm tra của Mặc đại phu.
Thậm chí hắn còn chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để xuống núi.
Ngẫu nhiên có một ngày, Hàn Lập trong lúc cùng tu luyện với Trương Thiết biết được: Trương Thiết từ ngày tu luyện bộ khẩu quyết vô danh này, cơ thể của hắn không hề có một chút biến hóa nào, cũng không hề thấy chân khí được sinh ra.
Nhờ ngẫu nhiên biết được chuyện này đã làm Hàn Lập vứt bỏ những phiền muộn khi tu luyện gần đây, làm hắn tiếp tục khổ cực tu luyện.
Không, hắn không chỉ khổ tu như trước, mà còn điên cuồng hơn.
Mỗi giờ mỗi khắc thời gian Hàn Lập đều dành cho đả tọa tu luyện, buổi tối nghỉ ngơi, Hàn Lập vẫn cố bảo trì tư thế luyện tập, hy vọng có chút hiệu quả với tu luyện.
Đương nhiên cách thức tu luyện điên cuồng này cũng chỉ kéo dài một vài ngày. Nguyên nhân là do trong lúc hắn ngủ, không thể bảo trì hiệu suất tu luyện vào ban ngày.
Làm cho Hàn Lập cảm thấy buồn bực là Mặc đại phu từ ngày truyền bộ khẩu quyết cho hai người liền không hỏi qua. Đối với tiến độ tu luyện của bọn hắn, những vấn đề xuất hiện trong quá trình tu luyện lão cũng không hỏi. Mà hình như sự tồn tại của hai người, có khi Mặc lão đã quên mất từ lâu.
Ngày nào cũng vậy, Mặc đại phu chỉ ôm khư khư đúng một cuốn sách mà ngoài bìa có ba chữ màu đen to đùng, cứ như trong sách có phủ vàng lầu ngọc.
Lúc mới đầu, Hàn Lập và Trương Thiết còn thấy Mặc lão không giống những thầy thuốc cứu thế độ nhân, mà tưởng lão là một tú tài suốt ngày đọc sách.
Sau này, sau khi hai người được học biết văn tự cũng nhận thức được ba chữ đó tên Trường Sinh Kinh, là một quyển sách nói về tu thân dưỡng tính, kéo dài tuổi thọ.
Lúc này, hai người mới nhận ra, Mặc đại phu không phải muốn thi tú tài, mà là lão muốn giống như rùa đen bất tử, sống tới ngàn năm.
Hiện tại Hàn Lập đã nhập môn được nửa năm rồi, kỳ kiểm tra đệ tử ký danh cũng đã trải qua cách đây hai tháng.
Có thể chính thức gia nhập nội môn trong đám đệ tử ký danh tỉ lệ rất thấp, đại bộ phận đều không vượt qua được khảo hạch, họ không thể làm gì khác hơn là hạ sơn làm đệ tử ngoại môn.
Những hài tử không vượt qua kỳ thi đó đại bộ phận đều gia nhập Tụ Bảo Đường và Phi Điểu Đường.
Nếu có chút nổi bật nào đó, sẽ được đưa ra huấn luyện một thời gian, nếu đáp ứng yêu cầu sẽ gia nhập Ngoại Nhận Đường.
Đương nhiên môn phái đãi ngộ tốt nhất là Tứ Hải Đường, nhưng Tứ Hải Đường chỉ chiêu thu những nhân vật đã thành danh trên giang hồ, không thu những kẻ chỉ có chút ít công phu mèo cào, càng không nói đến những đồng tử này.
Hàn Lập vừa nghĩ lại nội dung đệ tử ký danh kiểm tra ở hai tháng trước, trong lòng không nhịn được sợ hãi.
Trong phương viên mười dặm Thái Hà Sơn, ở nơi ít mây mù, kỳ kiểm tra được diễn ra ở đây.
Các hài đồng được phân ra thi đấu trong nhiều tổ đội. Cuối cùng còn có một số sư huynh võ nghệ cao cường tới tấn công, những hài đồng tham gia kiểm tra phải chống đỡ qua một số chiêu thức mới có thể coi là thông qua.
Hàn Lập đứng một bên theo dõi kỳ kiểm tra này, trong lòng mang chút cảm giác hả hê.
Hàn Lập và Trương Thiết không cùng những kẻ khác tham gia kỳ thi kinh khủng đó, mà theo như Mặc đại phu đã nói lúc đầu chỉ kiểm tra tiến trình tu luyện bộ khẩu quyết vô danh kia mà thôi.
Mà vượt qua kỳ kiểm tra này, Hàn Lập cũng không dám nghĩ là dễ dàng. Cho đến tận bây giờ, Hàn Lập còn nhớ rõ ràng tình hình tu luyện lúc đó.
Chiếu theo những gì Mặc đại phu nói, bộ khẩu quyết vô danh này phân làm mấy tầng, chỉ cần hai người Hàn Lập tu luyện được pháp quyết tầng đầu tiên là đạt yêu cầu rồi.
Cũng có thể nói, trong khoảng thời gian nửa năm, nếu tu thành tầng thứ nhất, Mặc đại phu tính là đã vượt qua kỳ kiểm tra, cũng sẽ trở thành đệ tử chính thức của Mặc đại phu, cùng những đệ tử khác trong Thất Huyền Môn hưởng đãi ngộ giống nhau.
Mà sau khi Hàn Lập từ những người khác biết được, đệ tử nội môn và đệ tử ngoại môn đãi ngộ cách nhau một trời một vực, hắn ném những ý nghĩ trở thành đệ tử ngoại môn lúc trước ra khỏi đầu.
Đối với tình cảnh của hắn lúc đó mà nói, có thể từ Thất Huyền Môn kiếm chút bạc mang về nhà là hết sức quan trọng. Bởi vì gia cảnh của hắn quá bần hàn, biết một ít bạc mình kiếm về sẽ san sẻ được một chút gánh nặng trong gia đình cho cha mẹ.
Sau khi Mặc đại phu truyền thụ bộ khẩu quyết, Hàn Lập ở lại trong căn phòng nhỏ không ra ngoài nữa, ngày đêm không ngừng tu luyện, mọi thời gian hắn có đều dành cho việc tu luyện bộ khẩu quyết này.
Bởi vì Mặc đại phu không hề chỉ điểm cho bọn hắn phương pháp luyện tập, Hàn Lập chỉ có thể dò hỏi phương pháp luyện tập của các đồng môn khác, sau đó tự mình lĩnh ngộ phương pháp tu luyện.
Chiếu theo phương pháp tu luyện này, trải qua ba tháng gian khổ tu luyện đã làm Hàn Lập cảm thấy thất kinh: tốc độ tu luyện bộ khẩu quyết này của hắn chậm kinh người, bản thân phải mất rất nhiều sức lực mới có thể làm cho trong cơ thể phát sinh một tia chân khí lưu chuyển.
Tia chân khí này lúc có lúc không, nếu không cẩn thận tiến hành nội thị, thì căn bản không thể phát hiện ra.
Cái này theo các vị giáo tập nói là nội gia chân khí sao?
Hàn Lập tự nhiên cho là như vậy.
Nhưng nghe các đồng môn khác tu luyện Chính Dương Kinh của Thất Huyền Môn nói, cơ thể họ sinh ra một cỗ chân khí nhiệt lưu cực kỳ rõ ràng, vậy mà cơ thể hắn lại sinh ra một cỗ lương khí.
Mà hiệu quả của cỗ chân khí này còn kém xa so với cỗ chân khí của các đồng tử kia.
Những đồng tử khác vận dụng chân khí trong cơ thể có thể một quyền đánh vỡ một khúc gỗ nhỏ, rướn người nhảy lên cũng cao đến một trượng.
Còn Hàn Lập sau khi vận dụng chân khí kỳ quái kia thì hầu như không có sự thay đổi đáng kể nào.
Có chăng là tinh thần của hắn mạnh hơn trước đây rất nhiều, sức ăn và khả năng trèo núi của hắn cũng được tăng cường đáng kể, nhưng những cái đó thì có tác dụng gì cơ chứ. Nhìn những hài đồng khác vận dụng chân khí đại triển thần uy trước mặt, Hàn Lập có chút uể oải.
Sau khi phát hiện vấn đề này, Hàn Lập thiếu chút nữa vứt bỏ mấy tháng cố gắng này. Hắn cho rằng tư chất của mình quá kém, không có khả năng vượt qua nổi kỳ kiểm tra của Mặc đại phu.
Thậm chí hắn còn chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để xuống núi.
Ngẫu nhiên có một ngày, Hàn Lập trong lúc cùng tu luyện với Trương Thiết biết được: Trương Thiết từ ngày tu luyện bộ khẩu quyết vô danh này, cơ thể của hắn không hề có một chút biến hóa nào, cũng không hề thấy chân khí được sinh ra.
Nhờ ngẫu nhiên biết được chuyện này đã làm Hàn Lập vứt bỏ những phiền muộn khi tu luyện gần đây, làm hắn tiếp tục khổ cực tu luyện.
Không, hắn không chỉ khổ tu như trước, mà còn điên cuồng hơn.
Mỗi giờ mỗi khắc thời gian Hàn Lập đều dành cho đả tọa tu luyện, buổi tối nghỉ ngơi, Hàn Lập vẫn cố bảo trì tư thế luyện tập, hy vọng có chút hiệu quả với tu luyện.
Đương nhiên cách thức tu luyện điên cuồng này cũng chỉ kéo dài một vài ngày. Nguyên nhân là do trong lúc hắn ngủ, không thể bảo trì hiệu suất tu luyện vào ban ngày.
Làm cho Hàn Lập cảm thấy buồn bực là Mặc đại phu từ ngày truyền bộ khẩu quyết cho hai người liền không hỏi qua. Đối với tiến độ tu luyện của bọn hắn, những vấn đề xuất hiện trong quá trình tu luyện lão cũng không hỏi. Mà hình như sự tồn tại của hai người, có khi Mặc lão đã quên mất từ lâu.
Ngày nào cũng vậy, Mặc đại phu chỉ ôm khư khư đúng một cuốn sách mà ngoài bìa có ba chữ màu đen to đùng, cứ như trong sách có phủ vàng lầu ngọc.
Lúc mới đầu, Hàn Lập và Trương Thiết còn thấy Mặc lão không giống những thầy thuốc cứu thế độ nhân, mà tưởng lão là một tú tài suốt ngày đọc sách.
Sau này, sau khi hai người được học biết văn tự cũng nhận thức được ba chữ đó tên Trường Sinh Kinh, là một quyển sách nói về tu thân dưỡng tính, kéo dài tuổi thọ.
Lúc này, hai người mới nhận ra, Mặc đại phu không phải muốn thi tú tài, mà là lão muốn giống như rùa đen bất tử, sống tới ngàn năm.
— Hết chương —