Phàm Nhân Tu Tiên/ Chương 8: Đệ tử nhập môn
Mục lục
16.5px
Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 8: Đệ tử nhập môn

Trải qua nửa năm điên cuồng tu luyện, rốt cuộc Hàn Lập cũng đứng trước mặt Mặc đại phu để tiếp nhận kiểm tra.

Trương Thiết có chút luống cuống nhìn Hàn Lập. Điều này cũng không có gì lạ, bởi trong suốt nửa năm tu tập bộ khẩu quyết vô danh này, Trương Thiết không đạt được hiệu quả như mong đợi.

Hàn Lập biết Trương Thiết bỏ sức tu luyện bộ khẩu quyết vô danh này tuyệt đối không kém hắn, có khi còn điên cuồng hơn cả Hàn Lập.

Trên phương diện chăm chỉ luyện tập, Trương Thiết có thể nói là vô cùng tập trung sức lực và trí lực.

Nhưng điểm kỳ quái ở đây là, bộ khẩu quyết vô danh này hầu như không sinh ra bất kỳ phản ứng nào với Trương Thiết, vô luận hắn miệt mài khổ tu đến đâu cũng không mang lại hiệu quả. Xem ra, bộ khẩu quyết này cùng hắn không có duyên phận.

Tâm lý Hàn Lập cũng có chút bất an, không biết nguyên cớ do đâu. Hắn biết tám đến chín phần Trương Thiết sẽ không qua nổi kỳ khảo hạch lần này, mà bản thân hắn trên phương diện tu luyện cũng không tốt hơn đối phương bao nhiêu.

Mình liều mạng tu luyện vậy mà hiệu quả cũng chỉ làm cho luồng năng lượng kỳ quái trong cơ thể tăng thêm một chút.

Nếu nói luồng năng lượng trước đây có kích thước bằng sợi tóc, thì bây giờ cũng chỉ lớn hơn một chút, như sợi chỉ mà thôi. Với thành quả như vậy, có thể vượt qua kiểm tra của Mặc đại phu hay không, hắn cũng không nắm chắc.

Do vậy, Hàn Lập không thoát khỏi tâm trạng căng thẳng, trái tim nhảy nhót loạn lên trong lồng ngực, cảm thấy vô cùng bất an.

“Tất cả đã chuẩn bị xong chưa? Thể hiện thành quả tu hành của hai ngươi cho ta xem.”

Mặc đại phu nheo mắt, ngồi trên ghế thái sư lạnh nhạt quan sát hai người.

“Đã chuẩn bị xong rồi.”

Hai người Hàn Lập gật đầu nói.

Mặc đại phu từ từ ngồi thẳng dậy trên ghế, đặt cuốn sách mà từ trước đến nay lão không rời khỏi đó xuống bàn.

“Đưa tay ra đây. Vận công cho ta xem.”

Mặc đại phu một tay bắt lấy mạch môn trên tay phải của Trương Thiết, một tay áp vào đan điền của hắn.

Qua thời gian uống một chén trà, lão mới thu hai tay về, mặt không biểu cảm đánh giá Trương Thiết một lúc.

Trương Thiết đỏ hết cả mặt, hai tay bối rối nắm lấy nhau, cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn Mặc đại phu. Hắn biết rằng Mặc đại phu đã phát giác hắn không có luyện thành bộ khẩu quyết này một chút nào. Có lẽ tới đây Mặc lão sẽ không nhìn mình với vẻ thoải mái nữa.

“Tới phiên ngươi.”



Làm người khác phải kinh ngạc là, Mặc đại phu không có một chút biểu lộ trách mắng Trương Thiết, có chăng chỉ là trong mắt lộ ra chút thất vọng.

Lão chuyển mắt nhìn về phía Hàn Lập.

Mặc đại phu làm theo như cũ, bắt lấy mạch môn trên tay phải Hàn Lập.

“Lạnh thật, lạnh như băng vậy, không hề giống tay người sống.”

Trong lòng Hàn Lập có chút sợ hãi.

Da tay Mặc đại phu có chút khô, nhăn nheo, khi nắm lấy tay Hàn Lập thì làm hắn hơi đau đớn. Đây là lần đầu tiên hắn bị Mặc đại phu bắt lấy tay.

Có lẽ do bị kích thích từ bên ngoài, luồng năng lượng trong cơ thể không chờ Hàn Lập điều khiển mà đã tự vận hành rồi, thuận theo kỳ kinh bát mạch, thông qua các huyệt đạo trên toàn thân, từ đan điền đến bách hội, lại quay về tứ chi, nhanh chóng vận hành hết vòng thứ nhất rồi sau đó quay trở lại đan điền.

Luồng năng lượng này vừa vận hành, nơi đau đớn ở bàn tay tự nhiên biến mất, như chưa hề xuất hiện qua.

“Di!”

Mặc đại phu không kiềm được xúc động phát ra âm thanh, xem ra đã phát hiện được cỗ năng lượng kỳ lạ trong cơ thể Hàn Lập.

“Nhanh, nhanh vận hành khẩu quyết thêm lần nữa.”

Cho dù Mặc đại phu rất kiềm chế, trên mặt không biểu lộ chút cảm giác nào, thế nhưng trong mắt lão xuất hiện một tia cuồng nhiệt, khiến Hàn Lập có chút ngạc nhiên.

“Từ từ thôi, để ta cẩn thận quan sát xem.”

Mặc đại phu vội vàng sửa lại, ngữ khí lạnh lùng bình thường đã được thay thế bằng ngữ khí có phần nóng vội, tay kia đồng thời cũng đặt lên trên đan điền của Hàn Lập.

Hàn Lập cảm thấy song thủ của Mặc đại phu có chút run rẩy, xem ra tâm lý lão vô cùng kích động, nên theo lời lão vận hành luồng năng lượng kia thêm một chu thiên nữa.

“Không sai! Không sai! Đúng là loại cảm giác này, đúng là thứ ta muốn rồi. Không thể sai. Chắc chắn không sai! Ha ha ha…”

Sau khi Mặc đại phu trải qua một hồi kiểm tra tỉ mỉ, không thể nào kìm được cười lớn mấy tiếng. Hai tay nắm chặt lấy bả vai Hàn Lập, hai mắt vốn luôn khép hờ cũng đã mở to ra, khẩn khẩn nhìn Hàn Lập, giống như là vừa phát hiện ra kỳ trân dị bảo hi hữu trong thế gian. Trong mắt lão còn toát ra vài tia điên cuồng.

Bên tai Hàn Lập không ngừng truyền đến tiếng cười của Mặc đại phu, cảm thấy hai vai bị nắm có chút đau. Giờ nhìn lại thần sắc có phần điên cuồng của Mặc lão, trong lòng hắn không khỏi có chút bất an.

“Tốt, rất tốt.”



Mặc đại phu nhìn biểu tình sợ hãi của Hàn Lập, lão mới ý thức được mình có chút thất thố, lập tức ngừng cười to.

“Sau này cũng phải giống như bây giờ, liên tục nỗ lực. Kể từ hôm nay, ngươi chính thức trở thành đệ tử chân truyền của ta.”

Lão mở song thủ, rồi vỗ vỗ lên đầu Hàn Lập để cổ vũ.

Khuôn mặt Mặc đại phu đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, tựa hồ như hết thảy những cử động thái quá vừa rồi chưa hề xảy ra, chỉ là trong ánh mắt của lão, vẫn còn hưng phấn không sao che giấu được.

“Về phần ngươi…”

Mặc đại phu đưa mắt nhìn lại Trương Thiết.

Trương Thiết sớm vì sự việc mới phát sinh mà trở nên phát ngốc, thấy Mặc đại phu chuyển hướng nói đến mình, lúc này mới tỉnh táo trở lại.

Nghĩ đến việc không vượt qua kỳ khảo hạch sẽ bị đuổi xuống núi, Trương Thiết nhìn về hướng Mặc đại phu, không nhịn được mà xuất hiện thần sắc cầu khẩn.

“Ngươi tư chất không được, thời gian dài như vậy mà một điểm thành quả cũng không có, muốn làm đệ tử của ta thật có chút miễn cưỡng rồi.”

Mặc đại phu không ngừng lắc đầu.

Tâm lý Trương Thiết cũng theo cái lắc đầu của lão mà trầm xuống.

Nghe Mặc đại phu nói, cả hai người đều nghe ra ý tứ không muốn nhận Trương Thiết của lão.

Đột nhiên, Mặc đại phu tựa hồ vừa nghĩ ra chuyện gì đó, bỗng lộ ra ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Trương Thiết.

“Nhưng là vừa rồi ta kiểm tra căn cốt của ngươi, có một loại tâm pháp dường như khá thích hợp với ngươi, không biết ngươi có nguyện ý học hay không?”

Mặc đại phu đột nhiên nói, lại lộ ra ý tứ cho Trương Thiết qua ải.

Trương Thiết vừa nghe, không hề có ý từ chối, lập tức đáp ứng tại chỗ.

“Tốt, rất tốt. Hai ngươi đi đi, ngày mai ta sẽ bắt đầu truyền cho các ngươi tâm pháp mới.”

Có thể thấy tâm tình của Mặc đại phu bây giờ rất tốt, mỗi câu thốt ra đều có “tốt, rất tốt…” đi kèm.

Hàn Lập và Trương Thiết liếc mắt nhìn đối phương, đều cảm giác được hôm nay qua ải có phần may mắn, đúng là phong hồi lộ chuyển.

Mà hai người đều qua ải, điều này làm cả hai cảm thấy vui mừng.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục