Phổ La Chi Chủ/ Chương 2: Cậu ta chính là một hạt bụi (2)
Mục lục
16.5px
Phổ La Chi Chủ

Chương 2: Cậu ta chính là một hạt bụi (2)

Chiếc máy hát kia cao hơn tủ đầu giường khoảng một tấc (33cm), phía trên có ba cái loa màu vàng, một lớn hai nhỏ.

Trác Dụ Linh lấy một chiếc cốc sắt, đổ hai cốc nước vào miệng chiếc loa nhỏ bên trái.

Lục Đông Lương nhìn Trác Dụ Linh, nói: “Tôi nghe nói thiếu bang chủ của Giang Tương bang cũng muốn ra tay với Hồng Liên. Cậu ta có thân phận ở Hoàn quốc, không phải loại dễ đối phó đâu.”

Trác Dụ Linh cười khẩy đáp lời: “Lão gia đang nói Tiêu Chính Công đấy ạ? Thằng ngốc đó còn chẳng bằng một người thường nữa là. Cậu ta chỉ là một con gián khiến người ta buồn nôn mà thôi.

Nếu không phải dựa vào danh tiếng của cha mình, Tiêu Chính Công đã bị người ta giẫm chết từ lâu rồi. Với chút tâm cơ đó của cậu ta, sao có thể đấu lại Tiểu Lan được chứ?”

Trác Dụ Linh cúi người xuống rồi kéo mở cửa tủ máy hát. Ả đốt cháy bấc nến cắm trên một chiếc hộp sắt chứa đầy sáp.

Phừng!

Ngọn lửa màu lam nhạt bùng lên, không lâu sau, miệng loa bên trái bắt đầu phun ra một ít khói trắng.

Xì! Xì! Xì!

Đây là một chiếc máy hát chạy bằng hơi nước.

Châu Phổ La là một nơi rất đặc biệt. Ở đây không thể tích trữ lượng lớn dầu đốt, cũng không thể sử dụng điện năng quy mô lớn nên động cơ hơi nước đã được vận dụng đến cực hạn.

Mâm chứa đĩa được bánh răng tác động, bắt đầu vừa phun ra hơi nước vừa xoay tròn.

Trác Dụ Linh cầm một chiếc đĩa than, đặt lên khay chứa.

Lục Đông Lương dụi tắt điếu thuốc, tựa lưng vào sofa: “Có phải là tôi không tin tưởng Tiểu Lan đâu, chỉ là hơi lo lắng...”

“Lão gia chính là không tin tưởng Tiểu Lan đấy ạ.” Trác Dụ Linh mỉm cười bất đắc dĩ: “Từ lúc em sinh Tiểu Lan đến giờ, lão gia có mấy khi thèm nhìn con bé đâu.”

Trong lúc nói chuyện, Trác Dụ Linh đặt kim máy hát lên đĩa than.



Trong tiếng rè rè cực nhỏ, khúc nhạc dạo bằng đàn Cello vang lên, thật du dương.

Sau đó là tiếng dương cầm hòa cùng violon, tạo nên một giai điệu nhẹ nhàng thoải mái. Giọng hát trầm ổn, sâu lắng cũng nối tiếp theo sau:

Ánh~ trăng~, quá đỗi mờ ảo.

Đất~ trời~, chìm trong sương đêm.

Người trong mộng của ta ơi.

Em đang ở~ nơi nào~

Ca khúc ‘Người Trong Mộng’ chính là bản nhạc Trác Dụ Linh yêu thích nhất.

Không cần điện, không cần đĩa từ, chiếc máy hát cổ xưa chỉ cần ma sát giữa kim và đĩa than.

Trác Dụ Linh uyển chuyển bước tới, kéo Lục Đông Lương đang ngồi trên sofa đứng dậy. Ả dụi đầu vào ngực đối phương, nhẹ nhàng đung đưa theo điệu nhạc.

Lục Đông Lương ôm lấy eo Trác Dụ Linh, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng: “Nếu Hà Gia Khánh chết đi, chẳng phải là Huyền Sinh Hồng Liên sẽ lưu lạc ở Hoàn quốc à?”

Trác Dụ Linh khẽ chau mày, giờ ả không muốn nhắc đến những chuyện vặt vãnh này: “Tiểu Lan đã dò hỏi kỹ rồi. Hà Gia Khánh có một người bạn tên Lý Phán Phong, lợi dụng cậu ta thì có thể tìm được Hồng Liên.

Đợi sau khi giết Hà Gia Khánh, Tiểu Lan sẽ đi tìm Lý Phán Phong, tự nhiên sẽ có cách mang Hồng Liên về.”

Lục Đông Lương nghe không rõ lắm: “Em vừa nói bạn của Hà Gia Khánh tên Lý gì?”

“Lý Phán Phong.”

“Phán Phong?” Lục Đông Lương sững người: “Cái tên này nghe quái thật đấy.”

* Tên bạn Phong là Phán Phong, đọc là: Phán fēng = ngọn núi lớn. Lục Đông Lương lại nghe nhầm thành: Bán phong (Bànfēng) = điên dở. Nên ông mới nói là cái tên nghe kỳ cục.



Trác Dụ Linh cười khẽ: “Lão gia, ngài không cần nhớ tên cậu ta đâu, không quan trọng. Đợi Tiểu Lan hỏi ra được tung tích của Hồng Liên, người này cũng chẳng còn tồn tại trên đời nữa.”

“Cậu ta là người thế nào? Cũng là người thường hả?” Lục Đông Lương rất thận trọng, chỉ sợ có khâu nào xảy ra sai sót.

Trác Dụ Linh cười khẩy, đáp: “Người thường gì chứ, đến người còn chẳng bằng nữa là.”

Lục Đông Lương vuốt ve mấy sợi tóc của Trác Dụ Linh: “Thế cậu ta cũng giống Tiêu Chính Công, chỉ là một con gián thôi à?”

Trác Dụ Linh lắc đầu: “Còn thấp hèn hơn cả phận con gián nữa kìa.”

Lục Đông Lương càng tò mò hơn: “Rốt cuộc thì cậu ta là người thế nào?”

“Chuyện này phải nói như nào nhỉ?” Trác Dụ Linh không biết phải diễn tả thế nào cho phải.

Một sợi khói đen từ bình dầu đốt máy hát bay ra, vương lên cổ áo của Lục Đông Lương.

Lưới lọc của máy hát cần được vệ sinh rồi.

Trác Dụ Linh dùng ngón tay phủi cổ áo cho chồng. Ả nhìn vết bẩn lên đầu ngón tay mình, khẽ mỉm cười nói: “Cậu ta cũng có số phận rẻ mạt như thứ tro bụi này, không cha không mẹ, không người thân.

Cậu ta chẳng có gì, lớn lên ở cô nhi viện, dựa vào việc khuân gạch, bốc xếp hàng, bày sạp ven đường mới vào được đại học.

Loại người như cậu ta, chết là hết. Giống như hạt bụi bị thổi bay, có ai thèm để ý đâu.”

Nói xong, Trác Dụ Linh nhẹ nhàng thổi một hơi, khiến tro bụi trên đầu ngón tay bay đi mất.

Tu u... tu u~

Tiếng còi hơi hú vang.

Đoàn tàu rung lắc một lúc.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục