Phổ La Chi Chủ
Chương 3: Cậu ta chính là một hạt bụi (3)
Bước nhảy của Lục Đông Lương vẫn vững vàng, đây là bản lĩnh của Lữ tu*.
* Lữ tu: người dựa vào đi đây đi đó để tu hành.
Lòng bàn chân Trác Dụ Linh mọc ra một lớp lông tơ mịn như nhung, bám chắc vào tấm thảm bên dưới.
Đây là thiên phú của Thể tu.
Sau trận rung lắc, hai người lại tiếp tục ôm nhau khiêu vũ.
...
Hôm sau.
Phòng 606, ký túc xá khu 6, Đại học Việt Châu, thành phố Việt Châu, tỉnh Việt Đông, Hoàn quốc.
Lý Phán Phong nằm sải lai trên giường tầng, đánh một giấc ngủ trưa.
Trong giấc mơ, cậu đang lái du thuyền của mình, chở theo mấy cô gái xinh đẹp đi hóng gió biển.
Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất giải Kim Nguyên lần trước nắm tay Lý Phán Phong, đi vào phòng ngủ trên du thuyền...
Lý Phán Phong đang ôm gối, nước miếng chảy ròng ròng. Đang chuẩn bị lên đến đỉnh cao đời người trong mơ thì chợt nghe có tiếng người gọi: “Phán Phong, cứu tao!”
“Phán Phong, cứu tao!”
Tiếng kêu cứu vang lên bên tai, Lý Phán Phong đang ngủ say bỗng ngồi bật dậy.
Đứa nào đang lảm nhảm thế?
Tất cả giường tầng trong phòng đều trống không, chỉ có mỗi Hà Gia Khánh đang ngồi xổm dưới đất, thu dọn hành lý.
Hà Gia Khánh ngẩng đầu lên hỏi: “Dậy rồi à?”
Lý Phán Phong nhìn Hà Gia Khánh: “Vừa nãy mày mới kêu tao cứu à?”
Hà Gia Khánh cau mày đáp: “Mày ngủ đến mê sảng rồi hả? Mau giúp tao dọn đồ đi, sắp không kịp giờ rồi.”
Hà Gia Khánh sắp phải về nhà, chuyến tàu hỏa tối nay.
Bốn năm đại học, Hà Gia Khánh là người bạn thân nhất của cậu.
Lý Phán Phong mở điện thoại xem thử, đã 15 giờ 30 phút rồi.
Cùng nhau ăn một bữa cơm, rồi tiễn bạn này ra ga thôi.
Lý Phán Phong nhảy xuống khỏi giường, giúp Hà Gia Khánh thu dọn một đống đồ đạc linh tinh.
“Lấy kem đánh răng không?”
“Có!”
Lý Phán Phong ném tuýp kem đánh răng vào vali hành lý của Hà Gia Khánh, động tác vô cùng chuẩn xác.
“Lấy thẻ ăn cơm không?”
“Cho mày đấy.”
Lý Phán Phong ném thẻ ăn cơm vào ngăn kéo của mình, một lần trúng phóc.
Trong phạm vi 5 mét, xưa nay cậu ném đồ chưa trượt phát nào.
“Có lấy bằng tốt nghiệp không?”
“Không.”
Lý Phán Phong ném tấm bằng tốt nghiệp vào sọt rác cách đó 3 mét.
Hà Gia Khánh rất thích cái tính phóng khoáng này của cậu.
Lý Phán Phong chẳng buồn hỏi tại sao hắn không cần bằng tốt nghiệp, cứ thế mà tiện tay vứt luôn.
Cần là cần, không cần là không cần, lý lẽ đơn giản vậy thôi. Lý Phán Phong không bao giờ phức tạp hóa những chuyện đơn giản.
Suốt 4 năm đại học, Hà Gia Khánh chỉ có một người bạn duy nhất là Lý Phán Phong, bởi vì hắn nể phục tính cách của cậu.
Lý Phán Phong cũng vậy, chỉ có một người bạn duy nhất là Hà Gia Khánh. Là kẻ có tiền sử bệnh tâm thần, những người quen biết thường sẽ không tùy tiện lại gần cậu.
Lý Phán Phong mở một thùng giấy, bên trong chứa đầy phong bì, mỗi cái lại đựng mấy chục tấm hình.
Hà Gia Khánh thích chụp ảnh. Hắn thích dùng máy cơ sử dụng phim, mỗi lần chụp xong đều phải thuê một phòng tối để tự tay rửa. Số ảnh chụp trong 4 năm đại học gom lại cũng đầy một thùng.
“Chỗ ảnh này mày còn lấy không?”
Hà Gia Khánh hơi do dự: “Mày lựa vài tấm đẹp cho tao đi. Mấy tấm chụp hỏng thì thôi.”
Lý Phán Phong lựa ra mấy chiếc phong bì đưa cho Hà Gia Khánh: “Đây toàn là ảnh đẹp.”
Đối phương không kiểm tra, cất luôn vào vali.
Lý Phán Phong lại lựa ra mấy chiếc phong bì nữa: “Đây là ảnh bạn gái mày, toàn chụp hỏng cả, vứt cho rồi.”
Hà Gia Khánh ngẩn ra: “Hỏng hết rồi hả?”
Lý Phán Phong gật đầu: “Đến quần áo cũng không mặc, chắc chắn là hỏng rồi.”
Hà Gia Khánh giật lại mấy tấm hình, cất vào vali.
...
Quán thịt nướng trước cổng trường.
Hà Gia Khánh rót một cốc rượu cho Lý Phán Phong: “Suốt 4 năm đại học, có một chuyện tao luôn muốn hỏi mày nhưng lại ngại mở miệng.”
Lý Phán Phong lắc đầu, đáp: “Ông mày méo thích đàn ông đâu.”
Hà Gia Khánh sặc rượu, ho sù sụ một lúc rồi mới nói tiếp được: “Ai muốn hỏi cái này! Cái tao muốn hỏi tên của mày cơ! Tại sao mày lại tên là Phán Phong? Có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Nghe thấy câu hỏi này, lông mày Lý Phán Phong giãn ra, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười trông có hơi cứng ngắc.
Nếu là người khác, lúc này sẽ cố gắng tránh càng xa càng tốt. Bởi đây là dấu hiệu cho thấy cảm xúc của Lý Phán Phong đang dần bất ổn.
Nhưng Hà Gia Khánh lại tỉnh bơ, chẳng lo lắng gì. Đúng là khi cảm xúc bất ổn, Lý Phán Phong sẽ cười hơi đơ. Thế nhưng lúc tâm trạng vui vẻ, cậu cũng cười y chang.
Lúc này tâm trạng của Lý Phán Phong rất tốt, hào hứng kể lại: “Chuyện này phải bắt đầu từ bà cụ Ngô, người có văn hóa nhất trong cô nhi viện của bọn tao. Bà nhận nuôi 7 đứa nhỏ, tên bọn tao đều là do bà đặt đấy.
Bảy cái tên này lần lượt là: Phán Sơn, Phán Loan, Phán Lĩnh, Phán Nhai, Phán Cương, Phán Nhạc, Phán Phong.*
Mày cũng biết đấy, trong núi thì đỉnh (phong) là phần cao nhất. Tao là đứa nổi bật nhất trong 7 đứa nên bà Ngô đặt luôn là Phán Phong.”
* 7 cái tên này đều là núi ở các cấp độ khác nhau. Sơn = núi nói chung. Loan = khúc quanh nối những ngọn núi lại với nhau. Lĩnh = dãy núi. Nhai = vách núi. Cương = đồi, gò, núi đất. Nhạc = ngọn núi. Phong = đỉnh núi.
* Lữ tu: người dựa vào đi đây đi đó để tu hành.
Lòng bàn chân Trác Dụ Linh mọc ra một lớp lông tơ mịn như nhung, bám chắc vào tấm thảm bên dưới.
Đây là thiên phú của Thể tu.
Sau trận rung lắc, hai người lại tiếp tục ôm nhau khiêu vũ.
...
Hôm sau.
Phòng 606, ký túc xá khu 6, Đại học Việt Châu, thành phố Việt Châu, tỉnh Việt Đông, Hoàn quốc.
Lý Phán Phong nằm sải lai trên giường tầng, đánh một giấc ngủ trưa.
Trong giấc mơ, cậu đang lái du thuyền của mình, chở theo mấy cô gái xinh đẹp đi hóng gió biển.
Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất giải Kim Nguyên lần trước nắm tay Lý Phán Phong, đi vào phòng ngủ trên du thuyền...
Lý Phán Phong đang ôm gối, nước miếng chảy ròng ròng. Đang chuẩn bị lên đến đỉnh cao đời người trong mơ thì chợt nghe có tiếng người gọi: “Phán Phong, cứu tao!”
“Phán Phong, cứu tao!”
Tiếng kêu cứu vang lên bên tai, Lý Phán Phong đang ngủ say bỗng ngồi bật dậy.
Đứa nào đang lảm nhảm thế?
Tất cả giường tầng trong phòng đều trống không, chỉ có mỗi Hà Gia Khánh đang ngồi xổm dưới đất, thu dọn hành lý.
Hà Gia Khánh ngẩng đầu lên hỏi: “Dậy rồi à?”
Lý Phán Phong nhìn Hà Gia Khánh: “Vừa nãy mày mới kêu tao cứu à?”
Hà Gia Khánh cau mày đáp: “Mày ngủ đến mê sảng rồi hả? Mau giúp tao dọn đồ đi, sắp không kịp giờ rồi.”
Hà Gia Khánh sắp phải về nhà, chuyến tàu hỏa tối nay.
Bốn năm đại học, Hà Gia Khánh là người bạn thân nhất của cậu.
Lý Phán Phong mở điện thoại xem thử, đã 15 giờ 30 phút rồi.
Cùng nhau ăn một bữa cơm, rồi tiễn bạn này ra ga thôi.
Lý Phán Phong nhảy xuống khỏi giường, giúp Hà Gia Khánh thu dọn một đống đồ đạc linh tinh.
“Lấy kem đánh răng không?”
“Có!”
Lý Phán Phong ném tuýp kem đánh răng vào vali hành lý của Hà Gia Khánh, động tác vô cùng chuẩn xác.
“Lấy thẻ ăn cơm không?”
“Cho mày đấy.”
Lý Phán Phong ném thẻ ăn cơm vào ngăn kéo của mình, một lần trúng phóc.
Trong phạm vi 5 mét, xưa nay cậu ném đồ chưa trượt phát nào.
“Có lấy bằng tốt nghiệp không?”
“Không.”
Lý Phán Phong ném tấm bằng tốt nghiệp vào sọt rác cách đó 3 mét.
Hà Gia Khánh rất thích cái tính phóng khoáng này của cậu.
Lý Phán Phong chẳng buồn hỏi tại sao hắn không cần bằng tốt nghiệp, cứ thế mà tiện tay vứt luôn.
Cần là cần, không cần là không cần, lý lẽ đơn giản vậy thôi. Lý Phán Phong không bao giờ phức tạp hóa những chuyện đơn giản.
Suốt 4 năm đại học, Hà Gia Khánh chỉ có một người bạn duy nhất là Lý Phán Phong, bởi vì hắn nể phục tính cách của cậu.
Lý Phán Phong cũng vậy, chỉ có một người bạn duy nhất là Hà Gia Khánh. Là kẻ có tiền sử bệnh tâm thần, những người quen biết thường sẽ không tùy tiện lại gần cậu.
Lý Phán Phong mở một thùng giấy, bên trong chứa đầy phong bì, mỗi cái lại đựng mấy chục tấm hình.
Hà Gia Khánh thích chụp ảnh. Hắn thích dùng máy cơ sử dụng phim, mỗi lần chụp xong đều phải thuê một phòng tối để tự tay rửa. Số ảnh chụp trong 4 năm đại học gom lại cũng đầy một thùng.
“Chỗ ảnh này mày còn lấy không?”
Hà Gia Khánh hơi do dự: “Mày lựa vài tấm đẹp cho tao đi. Mấy tấm chụp hỏng thì thôi.”
Lý Phán Phong lựa ra mấy chiếc phong bì đưa cho Hà Gia Khánh: “Đây toàn là ảnh đẹp.”
Đối phương không kiểm tra, cất luôn vào vali.
Lý Phán Phong lại lựa ra mấy chiếc phong bì nữa: “Đây là ảnh bạn gái mày, toàn chụp hỏng cả, vứt cho rồi.”
Hà Gia Khánh ngẩn ra: “Hỏng hết rồi hả?”
Lý Phán Phong gật đầu: “Đến quần áo cũng không mặc, chắc chắn là hỏng rồi.”
Hà Gia Khánh giật lại mấy tấm hình, cất vào vali.
...
Quán thịt nướng trước cổng trường.
Hà Gia Khánh rót một cốc rượu cho Lý Phán Phong: “Suốt 4 năm đại học, có một chuyện tao luôn muốn hỏi mày nhưng lại ngại mở miệng.”
Lý Phán Phong lắc đầu, đáp: “Ông mày méo thích đàn ông đâu.”
Hà Gia Khánh sặc rượu, ho sù sụ một lúc rồi mới nói tiếp được: “Ai muốn hỏi cái này! Cái tao muốn hỏi tên của mày cơ! Tại sao mày lại tên là Phán Phong? Có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Nghe thấy câu hỏi này, lông mày Lý Phán Phong giãn ra, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười trông có hơi cứng ngắc.
Nếu là người khác, lúc này sẽ cố gắng tránh càng xa càng tốt. Bởi đây là dấu hiệu cho thấy cảm xúc của Lý Phán Phong đang dần bất ổn.
Nhưng Hà Gia Khánh lại tỉnh bơ, chẳng lo lắng gì. Đúng là khi cảm xúc bất ổn, Lý Phán Phong sẽ cười hơi đơ. Thế nhưng lúc tâm trạng vui vẻ, cậu cũng cười y chang.
Lúc này tâm trạng của Lý Phán Phong rất tốt, hào hứng kể lại: “Chuyện này phải bắt đầu từ bà cụ Ngô, người có văn hóa nhất trong cô nhi viện của bọn tao. Bà nhận nuôi 7 đứa nhỏ, tên bọn tao đều là do bà đặt đấy.
Bảy cái tên này lần lượt là: Phán Sơn, Phán Loan, Phán Lĩnh, Phán Nhai, Phán Cương, Phán Nhạc, Phán Phong.*
Mày cũng biết đấy, trong núi thì đỉnh (phong) là phần cao nhất. Tao là đứa nổi bật nhất trong 7 đứa nên bà Ngô đặt luôn là Phán Phong.”
* 7 cái tên này đều là núi ở các cấp độ khác nhau. Sơn = núi nói chung. Loan = khúc quanh nối những ngọn núi lại với nhau. Lĩnh = dãy núi. Nhai = vách núi. Cương = đồi, gò, núi đất. Nhạc = ngọn núi. Phong = đỉnh núi.
— Hết chương —