Phổ La Chi Chủ
Chương 4: Phán Phong không điên (1)
Hà Gia Khánh suy nghĩ một lát rồi tiếp lời: “Tao từng gặp bà Ngô một lần. Lúc mày nằm viện, bà ấy có đến thăm. Nhưng hình như bả có gọi mày là Lý Phán Phong đâu? Gọi là Lý Bạch Sa cơ mà???”
Lý Phán Phong gật đầu: “Tại bà ấy hay sai tao đi mua thuốc lá. Dạo đó bà ấy thích hút hiệu Bạch Sa nên gọi tao là Lý Bạch Sa.
Trước đó bà ấy gọi tao là Lý Hồng Mai, trước nữa là Lý Nghênh Xuân. Có một dạo đời sống khấm khá, thuốc hút cũng chọn loại xịn, bà ấy còn gọi tao là Lý Phù Dung cơ*.”
* Toàn tên các hãng thuốc lá bên Trung Quốc. Phù Dung là hãng đắt nhất, có dòng đến mấy chục tệ một bao.
Hà Gia Khánh cầm một xiên cật dê nướng lên, hỏi: “Thế sao mày lại họ Lý?”
Lý Phán Phong đáp: “Vì ông bảo vệ ở cô nhi viện họ Lý.”
Hà Gia Khánh gật gù: “Thế chắc ông ấy là một người đức cao vọng trọng nhỉ.”
Lý Phán Phong lắc đầu: “Ông ấy là chồng của bà Ngô, ổng thích hút thuốc lá ngoại nên gọi tao là Lý Camel.”
…
Chập tối, hai người rời khỏi quán thịt nướng.
Lý Phán Phong cầm một tờ khăn giấy ăn, lau miệng xong thì ném thẳng vào cái thùng rác cách đó 4, 5 mét.
Hà Gia Khánh luôn miệng khen ngợi: “Trong vòng 5 mét, bách phát bách trúng, chưa trượt phát nào. Anh em mình chơi với nhau 4 năm, sao tao lại không học được bản lĩnh này của mày nhỉ?”
Lý Phán Phong nhìn thùng rác, nói: “Tâm thế, quan trọng là tâm thế, chỉ cần giữ tâm thế ổn định...”
Cậu chuyển tầm mắt ra xa thì thấy một người phụ nữ khoảng ngoài 30, mặc váy công sở màu xám đang mỉm cười, đi về phía bọn họ.
“Cô Tống ạ.” Hai người vội vàng lên tiếng chào hỏi.
Cô Tống là giáo viên toán của học viện Khoa Học Tự Nhiên. Mái tóc ngắn ngang tai làm nổi bật khuôn mặt tròn trịa trắng nõn, dưới cặp kính gọng tròn là đôi mắt vừa đẹp vừa sâu sắc.
Thấy hai cậu học trò, cô Tống khẽ nhếch môi cười, hai lúm đồng tiền duyên dáng hiện rõ trên má.
Hai lúm đồng tiền này đã trở thành ảo tưởng trên giấy ăn của vô số nam sinh trong học viện.
Cô đẹp tựa như ánh nắng sớm mai, tràn đầy sức sống, rất có cảm giác an toàn.
Lý Phán Phong còn đang mải nhìn theo bóng lưng cô Tống, Hà Gia Khánh đã hạ giọng nói: “Trên ‘quả đào’ bên trái của cô ấy có một cái bớt hình quả óc chó đấy!”
Lý Phán Phong sững người: “Mày thấy rồi à?”
Hà Gia Khánh đắc ý, ợ một cái rồi mới nói tiếp: “Toán cao cấp, đại số tuyến tính, lý thuyết xác suất. Mày xem tao đã từng trượt môn nào chưa?
Nhớ lại xem, thời đi học, ánh mắt cô Tống nhìn tao với mày có giống nhau tí nào không hả?”
“Ánh mắt thì đúng là tao không để ý lắm.” Lý Phán Phong chau mày, sau đó nghiêm túc nói: “Nhưng cái bớt mày nói, tao nhớ nó nằm ở bên phải mà.”
“Sao lại nằm ở bên phải được, chắc chắn là nhớ nhầm rồi...” Hà Gia Khánh cũng ngây người: “Mày cũng thấy rồi à?”
Lý Phán Phong lắc đầu lia lịa: “Tao là người đứng đắn.”
Hà Gia Khánh rất không phục: “Mày thấy ‘đào’ của cô Tống rồi, dựa vào đâu còn được xem là người đứng đắn hả?”
Lý Phán Phong vô cùng nghiêm túc: “Tao nhìn một cách đàng hoàng nên vẫn là người đứng đắn!”
Hà Gia Khánh hơi thất vọng: “Sao lại ở bên phải được nhỉ...”
Hắn chưa từng thấy ‘đào’ của cô Tống, chuyện cái bớt là nghe bạn gái kể lại. Lúc ở phòng thay đồ, Lục Tiểu Lan đã tận mắt nhìn thấy.
“Là Lục Tiểu Lan nói xạo hay tao nhớ nhầm nhỉ?” Hà Gia Khánh nghiêm túc nhìn Lý Phán Phong, rất chi là thất vọng, “Tao nghĩ là cô ấy lừa tao, cô ấy vẫn luôn lừa tao.”
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, đúng hơn là đi bước nào tám chuyện bước ấy, đến dưới lầu ký túc xá nữ đón bạn gái Lục Tiểu Lan của Hà Gia Khánh.
Lục Tiểu Lan buộc tóc đuôi ngựa, để lộ rõ ngũ quan xinh xắn cùng nét ngây thơ trong sáng của thiếu nữ.
Chiếc váy bó sát cô ta mặc hôm nay cũng vậy, khoe trọn vóc dáng thon thả yêu kiều của chủ nhân.
Cô ta là hoa khôi của học viện Khoa Học Tự Nhiên, danh hiệu này được 80% nam sinh trong học viện công nhận.
Dù đã là bạn nối khố, Hà Gia Khánh vẫn không nhịn được khoe khoang với Lý Phán Phong: “Mày xem vợ tao kìa, xinh như người đẹp bước ra từ lịch treo tường í.”
Lịch treo tường?
Đồ chơi từ thời nào rồi không biết?
Hà Gia Khánh luôn có tình cảm đặc biệt với những món đồ cũ kỹ này.
Có điều Lý Phán Phong lại chẳng có cảm giác gì với Lục Tiểu Lan, đến liếc thêm một cái cũng thấy lười.
“Nói thật lòng nhé, tao vẫn thích body cô Tống hơn.” Lý Phán Phong nhìn Hà Gia Khánh, nói rất chi là nghiêm túc.
“Nói thẳng cho nó vuông nhé, vợ tao cũng có ‘lương tâm’ lắm đấy. Mà cái thứ như ‘lương tâm’ thì không thể chỉ xem to hay nhỏ được, phải so sánh tổng thể chứ...” Hà Gia Khánh nhìn Lục Tiểu Lan vừa ra khỏi ký túc xá, cố gắng biện hộ cho bạn gái của mình.
Lý Phán Phong gật đầu: “Tại bà ấy hay sai tao đi mua thuốc lá. Dạo đó bà ấy thích hút hiệu Bạch Sa nên gọi tao là Lý Bạch Sa.
Trước đó bà ấy gọi tao là Lý Hồng Mai, trước nữa là Lý Nghênh Xuân. Có một dạo đời sống khấm khá, thuốc hút cũng chọn loại xịn, bà ấy còn gọi tao là Lý Phù Dung cơ*.”
* Toàn tên các hãng thuốc lá bên Trung Quốc. Phù Dung là hãng đắt nhất, có dòng đến mấy chục tệ một bao.
Hà Gia Khánh cầm một xiên cật dê nướng lên, hỏi: “Thế sao mày lại họ Lý?”
Lý Phán Phong đáp: “Vì ông bảo vệ ở cô nhi viện họ Lý.”
Hà Gia Khánh gật gù: “Thế chắc ông ấy là một người đức cao vọng trọng nhỉ.”
Lý Phán Phong lắc đầu: “Ông ấy là chồng của bà Ngô, ổng thích hút thuốc lá ngoại nên gọi tao là Lý Camel.”
…
Chập tối, hai người rời khỏi quán thịt nướng.
Lý Phán Phong cầm một tờ khăn giấy ăn, lau miệng xong thì ném thẳng vào cái thùng rác cách đó 4, 5 mét.
Hà Gia Khánh luôn miệng khen ngợi: “Trong vòng 5 mét, bách phát bách trúng, chưa trượt phát nào. Anh em mình chơi với nhau 4 năm, sao tao lại không học được bản lĩnh này của mày nhỉ?”
Lý Phán Phong nhìn thùng rác, nói: “Tâm thế, quan trọng là tâm thế, chỉ cần giữ tâm thế ổn định...”
Cậu chuyển tầm mắt ra xa thì thấy một người phụ nữ khoảng ngoài 30, mặc váy công sở màu xám đang mỉm cười, đi về phía bọn họ.
“Cô Tống ạ.” Hai người vội vàng lên tiếng chào hỏi.
Cô Tống là giáo viên toán của học viện Khoa Học Tự Nhiên. Mái tóc ngắn ngang tai làm nổi bật khuôn mặt tròn trịa trắng nõn, dưới cặp kính gọng tròn là đôi mắt vừa đẹp vừa sâu sắc.
Thấy hai cậu học trò, cô Tống khẽ nhếch môi cười, hai lúm đồng tiền duyên dáng hiện rõ trên má.
Hai lúm đồng tiền này đã trở thành ảo tưởng trên giấy ăn của vô số nam sinh trong học viện.
Cô đẹp tựa như ánh nắng sớm mai, tràn đầy sức sống, rất có cảm giác an toàn.
Lý Phán Phong còn đang mải nhìn theo bóng lưng cô Tống, Hà Gia Khánh đã hạ giọng nói: “Trên ‘quả đào’ bên trái của cô ấy có một cái bớt hình quả óc chó đấy!”
Lý Phán Phong sững người: “Mày thấy rồi à?”
Hà Gia Khánh đắc ý, ợ một cái rồi mới nói tiếp: “Toán cao cấp, đại số tuyến tính, lý thuyết xác suất. Mày xem tao đã từng trượt môn nào chưa?
Nhớ lại xem, thời đi học, ánh mắt cô Tống nhìn tao với mày có giống nhau tí nào không hả?”
“Ánh mắt thì đúng là tao không để ý lắm.” Lý Phán Phong chau mày, sau đó nghiêm túc nói: “Nhưng cái bớt mày nói, tao nhớ nó nằm ở bên phải mà.”
“Sao lại nằm ở bên phải được, chắc chắn là nhớ nhầm rồi...” Hà Gia Khánh cũng ngây người: “Mày cũng thấy rồi à?”
Lý Phán Phong lắc đầu lia lịa: “Tao là người đứng đắn.”
Hà Gia Khánh rất không phục: “Mày thấy ‘đào’ của cô Tống rồi, dựa vào đâu còn được xem là người đứng đắn hả?”
Lý Phán Phong vô cùng nghiêm túc: “Tao nhìn một cách đàng hoàng nên vẫn là người đứng đắn!”
Hà Gia Khánh hơi thất vọng: “Sao lại ở bên phải được nhỉ...”
Hắn chưa từng thấy ‘đào’ của cô Tống, chuyện cái bớt là nghe bạn gái kể lại. Lúc ở phòng thay đồ, Lục Tiểu Lan đã tận mắt nhìn thấy.
“Là Lục Tiểu Lan nói xạo hay tao nhớ nhầm nhỉ?” Hà Gia Khánh nghiêm túc nhìn Lý Phán Phong, rất chi là thất vọng, “Tao nghĩ là cô ấy lừa tao, cô ấy vẫn luôn lừa tao.”
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, đúng hơn là đi bước nào tám chuyện bước ấy, đến dưới lầu ký túc xá nữ đón bạn gái Lục Tiểu Lan của Hà Gia Khánh.
Lục Tiểu Lan buộc tóc đuôi ngựa, để lộ rõ ngũ quan xinh xắn cùng nét ngây thơ trong sáng của thiếu nữ.
Chiếc váy bó sát cô ta mặc hôm nay cũng vậy, khoe trọn vóc dáng thon thả yêu kiều của chủ nhân.
Cô ta là hoa khôi của học viện Khoa Học Tự Nhiên, danh hiệu này được 80% nam sinh trong học viện công nhận.
Dù đã là bạn nối khố, Hà Gia Khánh vẫn không nhịn được khoe khoang với Lý Phán Phong: “Mày xem vợ tao kìa, xinh như người đẹp bước ra từ lịch treo tường í.”
Lịch treo tường?
Đồ chơi từ thời nào rồi không biết?
Hà Gia Khánh luôn có tình cảm đặc biệt với những món đồ cũ kỹ này.
Có điều Lý Phán Phong lại chẳng có cảm giác gì với Lục Tiểu Lan, đến liếc thêm một cái cũng thấy lười.
“Nói thật lòng nhé, tao vẫn thích body cô Tống hơn.” Lý Phán Phong nhìn Hà Gia Khánh, nói rất chi là nghiêm túc.
“Nói thẳng cho nó vuông nhé, vợ tao cũng có ‘lương tâm’ lắm đấy. Mà cái thứ như ‘lương tâm’ thì không thể chỉ xem to hay nhỏ được, phải so sánh tổng thể chứ...” Hà Gia Khánh nhìn Lục Tiểu Lan vừa ra khỏi ký túc xá, cố gắng biện hộ cho bạn gái của mình.
— Hết chương —