Phổ La Chi Chủ
Chương 5: Phán Phong không điên (2)
Ba người bắt taxi đến ga Đông Việt Châu.
Tới nơi, Lý Phán Phong tiễn Hà Gia Khánh đến tận cổng soát vé, giờ phút chia tay đã đến.
Hà Gia Khánh nói với Lý Phán Phong: “Bạn tốt, mày uống không ít đâu đấy. Về ký túc xá nhớ gọi điện cho tao nhé.”
Lý Phán Phong cười đáp: “Tao gọi điện cho mày làm chó gì? Còn sợ tao đi lạc chắc?”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Tao không sợ mày đi lạc. Tao cũng uống nhiều rồi, lên tàu sợ ngủ quên mất, mày chịu khó làm đồng hồ nhắc việc đê, tao cần đi tè.”
Lý Phán Phong hiểu chết liền: “Đi hái hoa cũng cần tao nhắc á?”
Hà Gia Khánh nói rất chân thành: “Lỡ tao tè ra quần thì sao!”
Lý Phán Phong vẫn không hiểu: “Có vợ mày ở đấy, chẳng lẽ còn để mày đái dầm được à?”
Hà Gia Khánh lắc đầu, nói: “Ẻm còn dễ ngủ hơn cả tao. Ngủ say như chết, có khi tàu hỏa trật bánh cũng chẳng tỉnh được đâu!”
Lục Tiểu Lan tỏ vẻ hờn dỗi, đấm nhẹ Hà Gia Khánh một cái.
Lý Phán Phong cũng oán trách: “Sắp lên tàu rồi, mày nói trật bánh gì vậy hả, xui xẻo thấy bà.”
Lại nói chuyện thêm một lát, trong ga đã vang lên tiếng thông báo: “Chuyến tàu 1160 sắp bắt đầu soát vé, mời hành khách mang đủ hành lý tư trang đến phòng chờ số 96 để đợi tàu.”
Hà Gia Khánh nhìn Lý Phán Phong: “Tao đi đây.”
Lý Phán Phong khẽ sụt sùi, giống như sắp khóc đến nơi.
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Đừng vờ vịt nữa ba, chẳng giống tí nào. Mày vốn có biết khóc méo đâu.”
Suốt bốn năm đại học, Lý Phán Phong đã khóc rất nhiều lần. Cậu dùng nước mắt để có được sự thương cảm của cố vấn học tập, cũng từng lừa được sự tin tưởng của phòng giáo vụ. Thế nhưng Hà Gia Khánh biết, còn hàng này toàn giả vờ.
Hắn nói không sai, Lý Phán Phong thật sự không biết khóc.
Cậu cũng thấy giả khóc chẳng hay ho gì. Thế nhưng là bạn thân nhất của Hà Gia Khánh, lúc này hẳn là phải nói vài câu bịn rịn mới đúng.
Im lặng một lúc khá lâu, Lý Phán Phong chỉ phun ra được mỗi một câu: “Mày bảo trọng nhé.”
“Mày cũng bảo trọng đấy.” Hà Gia Khánh xách vali, dẫn Lục Tiểu Lan đi qua cổng soát vé.
Lục Tiểu Lan thờ ơ hỏi: “Sao anh lại bảo Lý Phán Phong gọi điện cho anh?”
Hà Gia Khánh cười gian xảo: “Em ghen à?”
Lục Tiểu Lan hừ lạnh, đáp: “Cút! Anh cưới cậu ta về nhà sống chung luôn đi!”
Hà Gia Khánh véo nhẹ mũi Lục Tiểu Lan: “Đừng giận nữa. Em cũng biết đấy, cậu ta bị bệnh tâm thần. Tối nay uống nhiều rượu thế mà lại về một mình, anh không yên tâm lắm.”
Lục Tiểu Lan khoác tay Hà Gia Khánh, nói nhỏ: “Thật ra Lý Phán Phong cũng được lắm, chỉ là cứ điên điên khùng khùng mới khiến người ta sợ hãi.”
Hà Gia Khánh nói bằng giọng điệu nghiêm túc: “Phán Phong không điên đâu. Anh từng đưa cậu ta đến khoa tâm thần của bệnh viện số 3 khám thử. Bác sĩ Vương nói tình trạng của cậu ta không được tính là điên, nhập viện có một tuần đã bị đuổi cổ rồi.”
Lục Tiểu Lan bật cười, cùng Hà Gia Khánh đi về phía cổng soát vé.
Hà Gia Khánh nhắc lại một lần nữa: “Phán Phong thật sự không điên, em nhất định phải nhớ kỹ đấy.”
Ra khỏi ga xe lửa, Lý Phán Phong lên tàu điện ngầm.
Từ trường bắt taxi đến nhà ga chỉ mất khoảng nửa tiếng, thế nhưng từ đó đi tàu điện ngầm về trường lại cần hơn một tiếng đồng hồ.
Lý Phán Phong ở ký túc xá số 6, cách cổng trường khá xa. Lúc về đến dưới lầu, ông bảo vệ nhìn cậu rồi nhướng mày hỏi: “Cậu vẫn chưa đi hả?”
Lý Phán Phong nhếch môi, nở nụ cười có vẻ khờ khạo với đối phương rồi đi thẳng lên cầu thang.
Trường học chưa thông báo đuổi người, tôi đi hay không, ông quản được chắc?
Cả tầng này toàn là sinh viên đã tốt nghiệp. Dãy nhà im phăng phắc, chắc mọi người cũng về gần hết rồi.
Lý Phán Phong lên tầng 6, vào phòng, bên trong tối om.
Theo quy định, ký túc xá mười một giờ mới tắt đèn. Giờ còn chưa đến chín giờ mà lão già chết tiệt kia đã tắt đèn rồi!
Lão già quản lý ký túc xá này, cũng biết cách tiết kiệm điện cho trường thật đấy.
Bạn cùng phòng đã đi hết rồi. Người tìm được việc thì đi nhận việc, người không có việc thì về nhà ăn bám.
Hà Gia Khánh không tìm được việc nên dẫn bạn gái về nhà cùng ăn bám cho vui.
Giờ trong phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình cậu.
Lý Phán Phong không tìm được việc là vì có tiền sử bệnh tâm thần.
Cậu cũng không có nhà để về, chẳng lẽ lại dọn về cô nhi viện nữa à.
Những ngày tháng sau này biết sống thế nào đây?
Lại ra công trường vác gạch à?
Nghĩ đến tương lai tươi sáng của mình, lông mày Lý Phán Phong giãn ra, khóe miệng cong cong nở một nụ cười.
Lần này là do cảm xúc bất ổn, đổi thành ai thì cũng chẳng bình tĩnh nổi.
Ngày mai còn có hội chợ việc làm, lại đến đó thử vận may xem sao.
Tối nay, trong ký túc xá chỉ có một mình cậu, ít nhất thì cũng có thể đánh một giấc ngon lành.
Tới nơi, Lý Phán Phong tiễn Hà Gia Khánh đến tận cổng soát vé, giờ phút chia tay đã đến.
Hà Gia Khánh nói với Lý Phán Phong: “Bạn tốt, mày uống không ít đâu đấy. Về ký túc xá nhớ gọi điện cho tao nhé.”
Lý Phán Phong cười đáp: “Tao gọi điện cho mày làm chó gì? Còn sợ tao đi lạc chắc?”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Tao không sợ mày đi lạc. Tao cũng uống nhiều rồi, lên tàu sợ ngủ quên mất, mày chịu khó làm đồng hồ nhắc việc đê, tao cần đi tè.”
Lý Phán Phong hiểu chết liền: “Đi hái hoa cũng cần tao nhắc á?”
Hà Gia Khánh nói rất chân thành: “Lỡ tao tè ra quần thì sao!”
Lý Phán Phong vẫn không hiểu: “Có vợ mày ở đấy, chẳng lẽ còn để mày đái dầm được à?”
Hà Gia Khánh lắc đầu, nói: “Ẻm còn dễ ngủ hơn cả tao. Ngủ say như chết, có khi tàu hỏa trật bánh cũng chẳng tỉnh được đâu!”
Lục Tiểu Lan tỏ vẻ hờn dỗi, đấm nhẹ Hà Gia Khánh một cái.
Lý Phán Phong cũng oán trách: “Sắp lên tàu rồi, mày nói trật bánh gì vậy hả, xui xẻo thấy bà.”
Lại nói chuyện thêm một lát, trong ga đã vang lên tiếng thông báo: “Chuyến tàu 1160 sắp bắt đầu soát vé, mời hành khách mang đủ hành lý tư trang đến phòng chờ số 96 để đợi tàu.”
Hà Gia Khánh nhìn Lý Phán Phong: “Tao đi đây.”
Lý Phán Phong khẽ sụt sùi, giống như sắp khóc đến nơi.
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Đừng vờ vịt nữa ba, chẳng giống tí nào. Mày vốn có biết khóc méo đâu.”
Suốt bốn năm đại học, Lý Phán Phong đã khóc rất nhiều lần. Cậu dùng nước mắt để có được sự thương cảm của cố vấn học tập, cũng từng lừa được sự tin tưởng của phòng giáo vụ. Thế nhưng Hà Gia Khánh biết, còn hàng này toàn giả vờ.
Hắn nói không sai, Lý Phán Phong thật sự không biết khóc.
Cậu cũng thấy giả khóc chẳng hay ho gì. Thế nhưng là bạn thân nhất của Hà Gia Khánh, lúc này hẳn là phải nói vài câu bịn rịn mới đúng.
Im lặng một lúc khá lâu, Lý Phán Phong chỉ phun ra được mỗi một câu: “Mày bảo trọng nhé.”
“Mày cũng bảo trọng đấy.” Hà Gia Khánh xách vali, dẫn Lục Tiểu Lan đi qua cổng soát vé.
Lục Tiểu Lan thờ ơ hỏi: “Sao anh lại bảo Lý Phán Phong gọi điện cho anh?”
Hà Gia Khánh cười gian xảo: “Em ghen à?”
Lục Tiểu Lan hừ lạnh, đáp: “Cút! Anh cưới cậu ta về nhà sống chung luôn đi!”
Hà Gia Khánh véo nhẹ mũi Lục Tiểu Lan: “Đừng giận nữa. Em cũng biết đấy, cậu ta bị bệnh tâm thần. Tối nay uống nhiều rượu thế mà lại về một mình, anh không yên tâm lắm.”
Lục Tiểu Lan khoác tay Hà Gia Khánh, nói nhỏ: “Thật ra Lý Phán Phong cũng được lắm, chỉ là cứ điên điên khùng khùng mới khiến người ta sợ hãi.”
Hà Gia Khánh nói bằng giọng điệu nghiêm túc: “Phán Phong không điên đâu. Anh từng đưa cậu ta đến khoa tâm thần của bệnh viện số 3 khám thử. Bác sĩ Vương nói tình trạng của cậu ta không được tính là điên, nhập viện có một tuần đã bị đuổi cổ rồi.”
Lục Tiểu Lan bật cười, cùng Hà Gia Khánh đi về phía cổng soát vé.
Hà Gia Khánh nhắc lại một lần nữa: “Phán Phong thật sự không điên, em nhất định phải nhớ kỹ đấy.”
Ra khỏi ga xe lửa, Lý Phán Phong lên tàu điện ngầm.
Từ trường bắt taxi đến nhà ga chỉ mất khoảng nửa tiếng, thế nhưng từ đó đi tàu điện ngầm về trường lại cần hơn một tiếng đồng hồ.
Lý Phán Phong ở ký túc xá số 6, cách cổng trường khá xa. Lúc về đến dưới lầu, ông bảo vệ nhìn cậu rồi nhướng mày hỏi: “Cậu vẫn chưa đi hả?”
Lý Phán Phong nhếch môi, nở nụ cười có vẻ khờ khạo với đối phương rồi đi thẳng lên cầu thang.
Trường học chưa thông báo đuổi người, tôi đi hay không, ông quản được chắc?
Cả tầng này toàn là sinh viên đã tốt nghiệp. Dãy nhà im phăng phắc, chắc mọi người cũng về gần hết rồi.
Lý Phán Phong lên tầng 6, vào phòng, bên trong tối om.
Theo quy định, ký túc xá mười một giờ mới tắt đèn. Giờ còn chưa đến chín giờ mà lão già chết tiệt kia đã tắt đèn rồi!
Lão già quản lý ký túc xá này, cũng biết cách tiết kiệm điện cho trường thật đấy.
Bạn cùng phòng đã đi hết rồi. Người tìm được việc thì đi nhận việc, người không có việc thì về nhà ăn bám.
Hà Gia Khánh không tìm được việc nên dẫn bạn gái về nhà cùng ăn bám cho vui.
Giờ trong phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình cậu.
Lý Phán Phong không tìm được việc là vì có tiền sử bệnh tâm thần.
Cậu cũng không có nhà để về, chẳng lẽ lại dọn về cô nhi viện nữa à.
Những ngày tháng sau này biết sống thế nào đây?
Lại ra công trường vác gạch à?
Nghĩ đến tương lai tươi sáng của mình, lông mày Lý Phán Phong giãn ra, khóe miệng cong cong nở một nụ cười.
Lần này là do cảm xúc bất ổn, đổi thành ai thì cũng chẳng bình tĩnh nổi.
Ngày mai còn có hội chợ việc làm, lại đến đó thử vận may xem sao.
Tối nay, trong ký túc xá chỉ có một mình cậu, ít nhất thì cũng có thể đánh một giấc ngon lành.
— Hết chương —