Phổ La Chi Chủ
Chương 7: Người anh em, cứu tao! (2)
Càng đến gần giường, mùi rượu càng nồng, cứ như đang cảnh báo cậu rằng đây không phải ảo giác.
Lý Phán Phong lại trèo lên thang, giơ điện thoại lên, nhìn về phía giường của mình.
Hà Gia Khánh vẫn nằm một đống trên đó, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch.
Lý Phán Phong vỗ nhẹ vào má đối phương, vẫn còn hơi ấm.
Thử hơi thở ở mũi thì thấy vẫn còn thở nhưng rất yếu ớt, lại còn ngắt quãng.
Lý Phán Phong trèo xuống, dứt khoát gọi điện thoại cấp cứu.
Cậu nói rõ địa điểm và tình hình xong thì cúp máy, lặng lẽ chờ xe cứu thương đến.
Lý Phán Phong đứng bên dưới, trên giường là Hà Gia Khánh không biết từ đâu chui ra.
Trong phòng có người, thế nhưng cả hai đều câm như hến.
Ting ting~
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Là tin nhắn Hà Gia Khánh gửi tới.
Lý Phán Phong dám chắc Hà Gia Khánh đang nằm lù lù trước mặt thì không thể gửi tin nhắn được.
Nhưng cậu đã nhận được tin nhắn do hắn gửi thật mà!
Tin nhắn chỉ có bốn chữ.
[Anh em, cứu tao!]
Lý Phán Phong ngồi trong phòng bệnh, nhìn Hà Gia Khánh đang nằm đơ trên giường.
Trải qua hai ngày cứu chữa, Hà Gia Khánh đã giữ được mạng nhưng rơi vào hôn mê sâu, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.
Nguyên nhân hôn mê không rõ, bệnh viện cũng không đưa ra phương án điều trị tiếp theo.
Dựa theo cách nói của bệnh viện thì phương án điều trị tiếp theo phải dựa vào tình trạng sức khỏe và túi tiền của Hà Gia Khánh.
Lý Phán Phong dùng hết tiền sinh hoạt đắp vào. Dù đã khấu trừ phần bảo hiểm y tế có thể chi trả thì vẫn chẳng thấm vào đâu, y như muối bỏ biển.
Trong thẻ Hà Gia Khánh có chút tiền tiết kiệm nhưng vì không biết mật khẩu nên tạm thời không rút ra được.
Lý Phán Phong định liên lạc với người nhà của Hà Gia Khánh.
Tuy quan hệ của hai người rất tốt nhưng cậu lại không biết số điện thoại của người nhà đối phương, đến cách liên lạc với Lục Tiểu Lan cậu còn chẳng có nữa là.
Cứ tiếp tục như vậy, ngay cả bữa cơm tiếp theo Lý Phán Phong cũng chẳng có tiền ăn, sợ là không giữ được ống dưỡng khí của Hà Gia Khánh nữa rồi.
Cũng may mà đến ngày thứ ba, sự việc có cơ hội xoay chuyển.
Một người đàn ông tên Hà Hải Sinh xuất hiện, tự xưng là chú ba của Hà Gia Khánh.
* Hà Hải Sinh là người trong châu Phổ La nhưng vì đang ở nước ngoài nên mình dịch là chú ba. Khi nào về Phổ La sẽ để lại là tam thúc.
Tuy Lý Phán Phong chưa từng gặp ông chú ba này nhưng cũng chẳng sao. Quan trọng nhất là đối phương đã ứng trước tiền thuốc men cho Hà Gia Khánh.
Người có thể chủ động trả tiền, chắc cũng chẳng phải kẻ lừa đảo gì đâu. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cho thật.
“Cậu tên Lý Phán Phong đúng không? Nghe trường học nói mấy hôm nay toàn là cậu chăm sóc Gia Khánh, vất vả quá rồi.” Hà Hải Sinh gọt táo cho Lý Phán Phong.
“Chuyện là như vầy...” Lý Phán Phong gặm táo, đang định kể hết những chuyện đã trải qua lại bị ông ta cắt ngang.
“Chuyện khác sau này hẵng nói.” Hà Hải Sinh cầm ví, lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho Lý Phán Phong: “Đây là một chút tâm ý, cậu đừng chê ít nhé.”
Lý Phán Phong rất cần tiền, cháy túi, tiền cơm cũng hết sạch luôn rồi.
Thế nhưng cậu không muốn nhận số tiền này: “Cháu không thiếu tiền, giờ là lúc Gia Khánh đang cần dùng.”
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là một chút lòng cảm ơn mà thôi. Nếu cậu không nhận tức là chê ít rồi!” Hà Hải Sinh dúi tiền vào túi áo của Lý Phán Phong.
Ông ta ngồi im một lát rồi thở dài, nói: “Trường học gọi điện về nhà, nói Gia Khánh đã xảy ra chuyện. Tôi tưởng là anh hai và chị dâu có thể chạy đến ngay, ai ngờ… Hai người này, chẳng ai đáng tin cả.
Chỉ trách tôi đến muộn, để cậu phải vất vả. Phán Phong, về nghỉ ngơi đi, chỗ này có tôi rồi.”
Lý Phán Phong rời khỏi phòng bệnh. Ba ngày không chợp mắt, cậu mệt sắp chết luôn rồi, đi trên hành lang bệnh viện mà cảm thấy hai chân như nhũn ra.
Lúc sắp đến cửa thang máy, di động đột nhiên vang lên.
Ting ting ting~
Là một tin nhắn, số điện thoại hiển thị trên màn vẫn là Hà Gia Khánh.
Lý Phán Phong lập tức nhíu mày.
Trên tin nhắn vẫn là bốn chữ kia: [Anh em, cứu tao.]
Lý Phán Phong trả lời: [Mày là ai?]
[Tao là Hà Gia Khánh.]
[Mày cướp đâu ra cái điện thoại này?]
Lý Phán Phong đã tiễn Hà Gia Khánh ra ga. Giờ thằng bạn vốn đã lên tàu tự nhiên lại xuất hiện trên giường cậu.
Trước đó, là Lý Phán Phong chủ động gọi điện cho Hà Gia Khánh. Sau đó, đối phương lại gửi tin nhắn cho cậu.
Chuyện này rất quỷ dị. Quỷ dị đến mức khiến Lý Phán Phong không tài nào hiểu được logic của nó.
Nhưng dù quá trình quỷ dị thế nào thì kết quả trước mắt cũng không thay đổi.
Hà Gia Khánh nằm một đống trong bệnh viện. Tuy trên người hắn không có giấy tờ cũng như điện thoại nhưng giao diện chính là Hà Gia Khánh, Lý Phán Phong sẽ không nhận nhầm.
Lý Phán Phong lại trèo lên thang, giơ điện thoại lên, nhìn về phía giường của mình.
Hà Gia Khánh vẫn nằm một đống trên đó, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch.
Lý Phán Phong vỗ nhẹ vào má đối phương, vẫn còn hơi ấm.
Thử hơi thở ở mũi thì thấy vẫn còn thở nhưng rất yếu ớt, lại còn ngắt quãng.
Lý Phán Phong trèo xuống, dứt khoát gọi điện thoại cấp cứu.
Cậu nói rõ địa điểm và tình hình xong thì cúp máy, lặng lẽ chờ xe cứu thương đến.
Lý Phán Phong đứng bên dưới, trên giường là Hà Gia Khánh không biết từ đâu chui ra.
Trong phòng có người, thế nhưng cả hai đều câm như hến.
Ting ting~
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Là tin nhắn Hà Gia Khánh gửi tới.
Lý Phán Phong dám chắc Hà Gia Khánh đang nằm lù lù trước mặt thì không thể gửi tin nhắn được.
Nhưng cậu đã nhận được tin nhắn do hắn gửi thật mà!
Tin nhắn chỉ có bốn chữ.
[Anh em, cứu tao!]
Lý Phán Phong ngồi trong phòng bệnh, nhìn Hà Gia Khánh đang nằm đơ trên giường.
Trải qua hai ngày cứu chữa, Hà Gia Khánh đã giữ được mạng nhưng rơi vào hôn mê sâu, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.
Nguyên nhân hôn mê không rõ, bệnh viện cũng không đưa ra phương án điều trị tiếp theo.
Dựa theo cách nói của bệnh viện thì phương án điều trị tiếp theo phải dựa vào tình trạng sức khỏe và túi tiền của Hà Gia Khánh.
Lý Phán Phong dùng hết tiền sinh hoạt đắp vào. Dù đã khấu trừ phần bảo hiểm y tế có thể chi trả thì vẫn chẳng thấm vào đâu, y như muối bỏ biển.
Trong thẻ Hà Gia Khánh có chút tiền tiết kiệm nhưng vì không biết mật khẩu nên tạm thời không rút ra được.
Lý Phán Phong định liên lạc với người nhà của Hà Gia Khánh.
Tuy quan hệ của hai người rất tốt nhưng cậu lại không biết số điện thoại của người nhà đối phương, đến cách liên lạc với Lục Tiểu Lan cậu còn chẳng có nữa là.
Cứ tiếp tục như vậy, ngay cả bữa cơm tiếp theo Lý Phán Phong cũng chẳng có tiền ăn, sợ là không giữ được ống dưỡng khí của Hà Gia Khánh nữa rồi.
Cũng may mà đến ngày thứ ba, sự việc có cơ hội xoay chuyển.
Một người đàn ông tên Hà Hải Sinh xuất hiện, tự xưng là chú ba của Hà Gia Khánh.
* Hà Hải Sinh là người trong châu Phổ La nhưng vì đang ở nước ngoài nên mình dịch là chú ba. Khi nào về Phổ La sẽ để lại là tam thúc.
Tuy Lý Phán Phong chưa từng gặp ông chú ba này nhưng cũng chẳng sao. Quan trọng nhất là đối phương đã ứng trước tiền thuốc men cho Hà Gia Khánh.
Người có thể chủ động trả tiền, chắc cũng chẳng phải kẻ lừa đảo gì đâu. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cho thật.
“Cậu tên Lý Phán Phong đúng không? Nghe trường học nói mấy hôm nay toàn là cậu chăm sóc Gia Khánh, vất vả quá rồi.” Hà Hải Sinh gọt táo cho Lý Phán Phong.
“Chuyện là như vầy...” Lý Phán Phong gặm táo, đang định kể hết những chuyện đã trải qua lại bị ông ta cắt ngang.
“Chuyện khác sau này hẵng nói.” Hà Hải Sinh cầm ví, lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho Lý Phán Phong: “Đây là một chút tâm ý, cậu đừng chê ít nhé.”
Lý Phán Phong rất cần tiền, cháy túi, tiền cơm cũng hết sạch luôn rồi.
Thế nhưng cậu không muốn nhận số tiền này: “Cháu không thiếu tiền, giờ là lúc Gia Khánh đang cần dùng.”
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là một chút lòng cảm ơn mà thôi. Nếu cậu không nhận tức là chê ít rồi!” Hà Hải Sinh dúi tiền vào túi áo của Lý Phán Phong.
Ông ta ngồi im một lát rồi thở dài, nói: “Trường học gọi điện về nhà, nói Gia Khánh đã xảy ra chuyện. Tôi tưởng là anh hai và chị dâu có thể chạy đến ngay, ai ngờ… Hai người này, chẳng ai đáng tin cả.
Chỉ trách tôi đến muộn, để cậu phải vất vả. Phán Phong, về nghỉ ngơi đi, chỗ này có tôi rồi.”
Lý Phán Phong rời khỏi phòng bệnh. Ba ngày không chợp mắt, cậu mệt sắp chết luôn rồi, đi trên hành lang bệnh viện mà cảm thấy hai chân như nhũn ra.
Lúc sắp đến cửa thang máy, di động đột nhiên vang lên.
Ting ting ting~
Là một tin nhắn, số điện thoại hiển thị trên màn vẫn là Hà Gia Khánh.
Lý Phán Phong lập tức nhíu mày.
Trên tin nhắn vẫn là bốn chữ kia: [Anh em, cứu tao.]
Lý Phán Phong trả lời: [Mày là ai?]
[Tao là Hà Gia Khánh.]
[Mày cướp đâu ra cái điện thoại này?]
Lý Phán Phong đã tiễn Hà Gia Khánh ra ga. Giờ thằng bạn vốn đã lên tàu tự nhiên lại xuất hiện trên giường cậu.
Trước đó, là Lý Phán Phong chủ động gọi điện cho Hà Gia Khánh. Sau đó, đối phương lại gửi tin nhắn cho cậu.
Chuyện này rất quỷ dị. Quỷ dị đến mức khiến Lý Phán Phong không tài nào hiểu được logic của nó.
Nhưng dù quá trình quỷ dị thế nào thì kết quả trước mắt cũng không thay đổi.
Hà Gia Khánh nằm một đống trong bệnh viện. Tuy trên người hắn không có giấy tờ cũng như điện thoại nhưng giao diện chính là Hà Gia Khánh, Lý Phán Phong sẽ không nhận nhầm.
— Hết chương —