Phổ La Chi Chủ/ Chương 8: Miệng của Hà Gia Khánh (1)
Mục lục
16.5px
Phổ La Chi Chủ

Chương 8: Miệng của Hà Gia Khánh (1)

Vậy thì vấn đề đến rồi.

Người bắt máy lúc trước là ai?

Người vừa gửi tin nhắn là ai?

Giải thích hợp lý duy nhất chính là Hà Gia Khánh đã làm mất di động. Người nhặt được đã tự ý bắt máy, giả giọng Hà Gia Khánh lừa cậu, giờ lại tiếp tục gửi tin nhắn lừa đảo.

Kẻ này đã nhặt được điện thoại, sao còn phải liên lạc với mình?

Đây chẳng phải là trò lừa đảo điển hình sao!

Thế này thì phải báo chú công an ngay thôi.

Lý Phán Phong cảm thấy chuyện Hà Gia Khánh hôn mê ít nhiều gì cũng liên quan đến kẻ này.

Bên kia mãi không trả lời.

Thang máy đến.

Lý Phán Phong cất di động vào túi, đang định xuống lầu thì có một người đàn ông trung niên mặt dài, trán rộng, thân hình nhỏ gầy chặn đường.

Ông ta cười với cậu rồi lấy thẻ ngành từ trong ngực áo ra: “Tôi là cảnh sát, cậu tên Lý Phán Phong phải không? Tôi có vài chuyện liên quan tới Hà Gia Khánh muốn hỏi cậu.”

Người đàn ông này nhìn có vẻ đã ngoài 50 tuổi. Chất giọng vịt đực, lúc nói chuyện cổ họng như bị nghẹn một cục đờm.

Mình đang định đi báo cảnh sát, cảnh sát đã tìm đến tận cửa rồi sao…

Lý Phán Phong muốn quan sát thật kỹ cái thẻ ngành kia, để xem là thật hay giả. Tiếc là đối phương đã thu về, nhét vào trong ngực rồi nói nhỏ với bác sĩ mặc áo blouse trắng ở bên cạnh.

Hình như hai người này khá quen thuộc với nhau. Bác sĩ kia dẫn người đàn ông trung niên và Lý Phán Phong đến một phòng bệnh trống.

Bác sĩ ra ngoài, đóng cửa lại.



Trong phòng chỉ còn lại Lý Phán Phong và người đàn ông trung niên. Bọn họ ngồi trên hai giường bệnh đối diện nhau.

“Đừng căng thẳng.” Người đàn ông trung niên nói: “Tôi họ Trần, cậu cứ gọi tôi là lão Trần đi nhé. Tôi chỉ hỏi mấy vấn đề đơn giản thôi. Người đưa Hà Gia Khánh đến bệnh viện là cậu à?”

“Vâng, là cháu ạ.” Lý Phán Phong gật đầu.

“Sao cậu lại phát hiện ra Hà Gia Khánh có vấn đề?”

“Cậu ấy ngủ trên giường của cháu, sắc mặt và hô hấp đều rất bất thường. Thế nên cháu đã gọi cấp cứu ngay.”

Lão Trần gật đầu, đánh giá Lý Phán Phong từ trên xuống dưới, ánh mắt hơi thay đổi.

Ông ta quan sát khuôn mặt cậu, thế nhưng thay vì tập trung vào đôi mắt, lão Trần lại nhìn chằm chằm vào trán Lý Phán Phong.

“Tôi nghe nói, hôm đó các cậu đã uống rượu với nhau, đúng không?”

“Vâng!” Lý Phán Phong gật đầu, “Cậu ấy sắp về nhà, cháu có đi tiễn.”

“Cậu tiễn cậu ta?”

“Vâng ạ, cháu tiễn Gia Khánh đến nhà ga rồi tự ngồi tàu điện ngầm về. Có điều vào ký túc xá, tự nhiên lại phát hiện cậu ấy đang ngủ trên giường của cháu.”

Lời nói của Lý Phán Phong chẳng có chút logic nào.

Hà Gia Khánh đã đến nhà ga, sao có thể xuất hiện trong ký túc xá được chứ? Lại còn ở trên giường của cậu nữa.

Nghe xong câu trả lời, lão Trần cũng không cảm thấy bất ngờ gì. Sắc mặt ông ta hiền hòa, tầm mắt vẫn tập trung vào trán của Lý Phán Phong:

“Bình thường giữa cậu và Hà Gia Khánh có mâu thuẫn gì không?”

Mâu thuẫn ư?

Lý Phán Phong cẩn thận nghĩ lại.

Mình từng xem một vài tấm hình của Lục Tiểu Lan, cái này có tính là mâu thuẫn không nhỉ?



Chuyện này rõ ràng không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là ý ở ngoài lời của câu hỏi này.

Lý Phán Phong nhìn lão Trần, nét mặt bình tĩnh: “Chú nghi ngờ cháu đã hại Hà Gia Khánh ạ?”

Lão Trần lắc đầu: “Không thể gọi là nghi ngờ, chỉ hỏi theo lệ thôi. Nếu thật sự nghi ngờ cậu, tôi sẽ không phí công đến hỏi. Tôi nghe nói cậu có vấn đề về tinh thần ở mức độ nhất định?”

Lý Phán Phong gật đầu, đáp: “Có một chút vấn đề nhưng không điên, chú có thể đi tra bệnh án của cháu.

Cháu tiễn Hà Gia Khánh và Lục Tiểu Lan lên tàu hỏa về nhà. Chuyện này, chú có thể tìm Lục Tiểu Lan để kiểm chứng.”

“Lục Tiểu Lan…” Lão Trần lấy ra một điếu thuốc, nhìn môi trường trong phòng bệnh lại cảm thấy hút thuốc không ổn lắm nên lại nhét về hộp.

“Lục Tiểu Lan lúc nãy cậu nói là ai?” Lão Trần tiếp tục đặt câu hỏi.

“Là bạn gái của Hà Gia Khánh, bạn học cùng trường với chúng cháu. Cháu tiễn hai người bọn họ đến nhà ga, Lục Tiểu Lan và Hà Gia Khánh cùng lên tàu, cô ấy có thể làm chứng cho cháu.”

“Nếu hai người bọn họ đều lên tàu, sao Hà Gia Khánh lại về ký túc xá, leo lên giường của cậu ngủ?”

“Cháu không biết.” Lý Phán Phong thành thật trả lời, “Chuyện này phải đi hỏi Lục Tiểu Lan ạ. Hai người bọn họ luôn ở bên nhau.”

“Cậu có số điện thoại của Lục Tiểu Lan không?”

“Cháu không có, bên phía trường học có thể tra được, thông tin vé xe chắc chắn là cũng tra được.”

“Bọn họ ngồi chuyến tàu nào?”

“Sao cháu biết được…” Lý Phán Phong ngẫm nghĩ, một chuỗi con số đột nhiên xuất hiện trong đầu.

Chuyến tàu 1160.

“Chuyến tàu 1160, bọn họ ngồi chuyến tàu 1160.” Lý Phán Phong nhớ tới giọng nói của phát thanh viên nhà ga.

Lão Trần dùng ngón tay xoa xoa môi. Những lúc suy nghĩ rơi vào bế tắc, ông ta thật sự muốn hút thuốc: “Xem ra Lục Tiểu Lan cũng không dễ tìm rồi.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục