Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình/ Chương 1: Xuyên đến mạt thế ngày thứ năm
Mục lục
16.5px
Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình

Chương 1: Xuyên đến mạt thế ngày thứ năm

“Nóng... khó chịu quá.”

Khương Vân Đàn mơ màng cảm nhận được một bàn tay lớn mang theo vết chai mỏng, đang áp lên trán cô.

Giây tiếp theo, trong miệng bị đổ vào một ngụm thuốc đắng ngắt.

Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Uống thuốc hạ sốt rồi, đành xem cô có thể vượt qua được không, bảo cô nấu cháo, đã nấu chưa?”

“Nấu rồi, đợi cô Khương tỉnh lại là có thể ăn.”

Một lát sau, Khương Vân Đàn đã nghe thấy tiếng đóng cửa, rồi cô chìm vào giấc ngủ giữa những cơn khó chịu.

Lúc tỉnh lại, cô cảm thấy bụng trống rỗng, đói đến mức vô cùng khó chịu.

Nhớ tới giọng nói nghe được trước khi ngủ thiếp đi, Khương Vân Đàn gượng ép chống người đứng dậy đi ra khỏi cửa, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện ăn. Vốn dĩ đầu óc đã choáng váng, cô hoàn toàn không chú ý tới xung quanh có sự thay đổi gì.

Nhưng sau khi cô mở cửa phòng ra, nhìn thấy một nhóm người đang ngồi trong phòng khách, thi nhau nhìn về phía cô.

Lúc này một người phụ nữ hào phóng tao nhã bước tới, đỡ lấy cơ thể sắp đổ của cô, dịu dàng hỏi: “Cô Khương, cô còn ổn không?”

Khương Vân Đàn vừa nghe đã nhận ra giọng nói của cô ấy, là người ban nãy muốn nấu cháo cho mình.

Cô đáng thương nói: “Chị ơi, tôi đói.”

Tề Nhược Thủy có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: “Được, tôi đi lấy.”

Cô ấy vừa nói, vừa đỡ Khương Vân Đàn đến ngồi xuống sô pha.

Khương Vân Đàn nhìn nhiều khuôn mặt xa lạ trước mắt, có chút ngơ ngác. Ồ, đúng rồi, hình như trong đầu cô có thêm rất nhiều ký ức.

Còn chưa đợi cô cẩn thận suy nghĩ rõ ràng, thì đã nghe thấy một giọng nói khó chịu móc mỉa.

“Có người đẩy đồng đội vào trong bầy zombie, sao còn không biết xấu hổ mà ngồi ở đây như không có chuyện gì vậy.” Hạ Sơ Tĩnh hừ lạnh nói.

“Tiểu Tĩnh, Vân Đàn bây giờ vừa mới tỉnh, đừng nói nữa.” Lâm Thính Tuyết khuyên nhủ.

Vẻ mặt Hạ Sơ Tĩnh đầy bất bình: “Thính Tuyết, cậu quá lương thiện rồi, Khương Vân Đàn vì giữ mạng mà đẩy cậu đến tận miệng zombie. May mà cậu may mắn, thức tỉnh dị năng, nếu không thì bây giờ mất mạng rồi.”

“Cô không thể ỷ vào việc là vị hôn phu của tổng giám đốc Thẩm mà làm xằng làm bậy, không coi mạng sống của chúng ta ra gì chứ, bây giờ ai còn dám ở chung một đội với cô nữa?”



Trong lúc những người trước mặt điên cuồng chỉ trích mình, Khương Vân Đàn đã tiêu hóa xong ký ức trong đầu.

Thính Tuyết?

Tổng giám đốc Thẩm? Thẩm Hạc Quy?

Không phải chứ, cô xuyên không vào sách rồi sao? Xuyên không thành nữ phụ độc ác cùng tên cùng họ với cô trong một cuốn tiểu thuyết mạt thế.

Cô, một sinh viên vừa tốt nghiệp lớn lên dưới ngọn gió xuân phơi phới, dường như cũng chưa từng làm chuyện táng tận lương tâm nào mà nhỉ?

Là cô thức khuya đột tử sao? Hay là vì hùa theo trào lưu đi ước nguyện trước một điện Đế vương nào đó? Nghe nói ước nguyện ở đó, sẽ được thực hiện bằng đủ mọi cách thức khác nhau.

Khá lắm, lần này cô thật sự cảm nhận được rồi.

Ước nguyện bạo phú. Ừm, xuyên thành một thiên kim đại tiểu thư, cúi đầu nhìn, trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng tay bằng huyết ngọc, ngươi xem có giàu hay không.

Ước nguyện tìm một đối tượng nhiều tiền, đẹp trai, dáng chuẩn, quả thật đã có thêm một vị hôn phu cao quý tao nhã, tư thái trác tuyệt.

Nhưng thân phận của cô là một nữ phụ kiêu ngạo độc ác, biết rõ nam chính không có tình cảm nam nữ đối với mình, còn cứ nhất quyết bám lấy. Trước mạt thế đã mang đến cho người ta rất nhiều rắc rối trong công việc. Sau mạt thế lại càng chuốc lấy rất nhiều thù hận.

Thấy nữ chính Lâm Thính Tuyết và Thẩm Hạc Quy thân thiết, điên cuồng nhắm vào Lâm Thính Tuyết, làm đủ trò tự tìm đường chết, khiến Thẩm Hạc Quy vốn luôn xem cô như em gái cũng rất ghét cô, quay sang bảo vệ nữ chính.

Về sau, nữ phụ làm nguội lạnh trái tim của tất cả những người đối xử tốt với mình. Cuối cùng bị nữ chính lừa ra khỏi căn cứ, tra tấn hành hạ đến chết.

Còn không bằng bị zombie gặm chết cho xong...

Cho nên đủ mọi thao tác độc ác của nguyên chủ, ngoài việc khiến bản thân chịu tổn thương ra, thì chính là trở thành chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính.

Bây giờ lại tự thiêu chết chính mình vì sốt cao, cô xui xẻo thức khuya đột tử mới xuyên qua đây...

Ừm, đây có thể coi là chưa thực hiện được ước nguyện của cô chứ? Bây giờ cô thu hồi lại hai ước nguyện đó còn kịp không?

Khương Vân Đàn dở khóc dở cười, vốn dĩ tinh thần đã không phấn chấn, giờ phút này tâm trạng càng rơi xuống tận đáy vực.

Nhưng tiếp đó, lời nói của Hạ Sơ Tĩnh lại khiến cô lập tức xốc lại tinh thần.

Hạ Sơ Tĩnh nói với vẻ hiển nhiên: “Mặc dù Thính Tuyết nói không trách cô, nhưng kiểu gì cô cũng phải xin lỗi tạ tội với cô ấy chứ.”

“Tôi thấy chiếc vòng tay trên tay cô rất hợp với Thính Tuyết, cô tặng chiếc vòng tay này cho cô ấy để tạ tội đi. Dù sao cũng là mạt thế rồi, mấy thứ này không đáng giá, Thính Tuyết bằng lòng nhận lấy đã coi như cô ấy làm việc tốt rồi.”



Khương Vân Đàn cúi đầu sờ vòng tay huyết ngọc trên tay. Ồ, cô không chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính, mà còn là công cụ hình người đưa bàn tay vàng cho nữ chính.

Bàn tay vàng chính là chiếc vòng tay huyết ngọc này.

Nhưng không phải là cô tặng cho Lâm Thính Tuyết, mà là Lâm Thính Tuyết nghe nói vòng tay huyết ngọc là bảo vật gia truyền ba Thẩm dành cho con dâu tương lai, Lâm Thính Tuyết biết được nên ăn cắp đi.

Lâm Thính Tuyết tình cờ nhỏ máu lên trên đó, nhận chủ thành công, nhờ vào bàn tay vàng mà lăn lộn trong mạt thế hô mưa gọi gió.

Nhưng bây giờ thật ngại quá, vòng tay huyết ngọc đang ở trên tay cô chính là của cô rồi.

Khương Vân Đàn hừ lạnh, phản bác: “Các người lót đường lâu như vậy, chính là do thèm đỏ mắt chiếc vòng tay của tôi sao?”

“Đây là bảo vật gia truyền mà bác Thẩm tặng cho đứa con dâu tương lai là tôi đây, các người thật sự dám đòi hỏi cơ đấy. Lại còn bắt tôi phải cảm ơn các người đã giúp tôi xử lý, mặt dày vô liêm sỉ.”

Sau đó cô tiếp tục nói: “Nếu tôi đẩy cô ấy vào bầy zombie, dùng cô ấy làm bia đỡ đạn, tôi còn có thể bị zombie cào sao?”

“Tại sao không phải là Lâm Thính Tuyết dùng tôi làm bia đỡ zombie? Chỗ bị zombie cào trên người tôi, còn nghiêm trọng hơn cô ấy. Không thể nào chỉ vì cô ấy tỉnh lại trước tôi, cô ấy nói là tôi đẩy cô ấy thì là sự thật chứ.”

“Nếu tôi tỉnh lại trước, tôi đã nói là cô ấy đẩy tôi rồi. Đúng là một lũ ngu xuẩn.” Khương Vân Đàn mắng toàn bộ những người có mặt ở đó.

Sau đó nhân lúc bọn họ còn chưa kịp phản ứng, cô bay nhanh đi về phía căn phòng ban nãy của mình, 'xoạch' một tiếng đóng sầm cửa lại.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ, không phải là tranh luận với bọn họ! Mà là lấy bàn tay vàng vào tay mình trước đã!

Khương Vân Đàn đang muốn nghiên cứu chiếc vòng tay trên tay một chút, nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.

“Cô Khương là tôi đây.”

Khương Vân Đàn nghe vậy thì mở cửa ra, nhìn thấy Tề Nhược Thủy bưng một bát cháo, cô đón lấy, nở nụ cười: “Cảm ơn chị.”

“Không có gì, cô nghỉ ngơi cho tốt đi.” Tề Nhược Thủy dịu dàng nói.

Khương Vân Đàn gật đầu, thấy Lâm Thính Tuyết và Hạ Sơ Tĩnh đều đang nhìn về phía mình, cô cũng trừng mắt nhìn bọn họ, sau đó đóng cửa lại.

Lâm Thính Tuyết cấu chặt vào lòng bàn tay mình, còn Hạ Sơ Tĩnh thì tức muốn chết.

Lúc này Thẩm Hạc Quy bước từ một căn phòng khác ra, lạnh giọng nói: “Lúc đó xảy ra chuyện gì, không ai nhìn thấy. Hai người các cô đều bị thương, đương nhiên không có đạo lý người này hại người kia.”

“Nếu như các cô khăng khăng là Vân Đàn có ý đồ xấu, vậy thì chúng ta tách ra hành động, tránh để đến lúc đó lại xảy ra hiểu lầm gì.”

“Còn nữa, đồ của Vân Đàn là của cô ấy, cô ấy không muốn cho, tôi khuyên các người đừng dòm ngó. Tôi không muốn nhìn thấy tâm tư nhỏ nhen của người nào đó đặt trên người nhà họ Thẩm.” Trong lời nói của Thẩm Hạc Quy chứa đầy sự cảnh cáo.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục