Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình/ Chương 2: Nhận chủ hệ thống giao dịch vị diện, kiếm bộn rồi
Mục lục
16.5px
Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình

Chương 2: Nhận chủ hệ thống giao dịch vị diện, kiếm bộn rồi

Sau khi Thẩm Hạc Quy nói xong những lời này, theo bản năng nhìn về phía căn phòng của Khương Vân Đàn một cái.

Ban nãy anh cũng nghe thấy những lời tranh cãi của bọn họ rồi. Cho dù chân tướng sự việc ra sao, anh cũng sẽ không để đứa em gái mình nhìn từ bé đến lớn phải chịu ấm ức vì người ngoài.

Hơn nữa ai đẩy ai, cũng không có người nhìn thấy.

Vừa nghĩ đến ngày đầu tiên mạt thế, người nhà gọi điện tới, anh không nhịn được cau mày. Ba bảo anh nhất định phải đưa người bình an trở về, chuyện này thì không có gì.

Nhưng mấy ngày nay Khương Vân Đàn đi ra ngoài cùng bọn họ toàn gây rắc rối. Giúp không được gì, còn bắt người khác đi cứu cô.

Bảo cô đàng hoàng ở lại trong khách sạn, cứ luôn muốn thi tài cùng Lâm Thính Tuyết đi tìm vật tư trong khách sạn. Kết quả bọn họ gặp một căn phòng đôi có bảy tám người, không may người ở đó đều đã biến thành zombie.

Hai người bọn họ đúng lúc lục soát trúng căn phòng đó, đánh không lại nên bị zombie cào xước, may mà mọi người ứng cứu kịp thời. Không thì bây giờ bọn họ đã trở thành món ăn trên mâm của zombie rồi.

Cũng may cô đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm. Nếu không anh thật không biết phải ăn nói thế nào với ba mình.

Thẩm Hạc Quy thở dài cam chịu. Dù sao cũng là em gái mình nhìn từ bé đến lớn, dù thế nào cũng quan trọng hơn người ngoài.

Lâm Thính Tuyết và Hạ Sơ Tĩnh nghe xong thì sắc mặt cứng đờ.

Hạ Sơ Tĩnh bất mãn nói: “Tổng giám đốc Thẩm, anh không thể thiên vị cô ta vì coi Khương Vân Đàn là em gái được. Những ngày qua cô ta luôn thấy Thính Tuyết không thuận mắt, Thính Tuyết cũng có năng lực giết zombie mà.”

“Nếu như không phải cô ta đẩy Thính Tuyết, Thính Tuyết làm sao lại bị thương? Hơn nữa Thính Tuyết của chúng ta cũng là thiên kim đại tiểu thư, cũng không phải không có vòng ngọc. Chỉ là Thính Tuyết từng nói chiếc vòng ngọc đó đẹp, tôi mới có ý tốt đề nghị để Khương Vân Đàn đưa cho Thính Tuyết coi như xin lỗi.”

Ánh mắt Thẩm Hạc Quy rực sáng như đuốc, nhìn về phía Lâm Thính Tuyết: “Tôi muốn hỏi cô Lâm, thật sự Vân Đàn đã đẩy cô vào bầy zombie sao?”

Trong mắt Lâm Thính Tuyết lóe lên sự hoảng loạn: “Lúc chúng ta chạy ra, Vân Đàn chỉ không cẩn thận vấp phải tôi, chắc cô ta cũng không cố ý.”

Khuôn mặt thanh tú lạnh lẽo của Thẩm Hạc Quy mang theo ý lạnh: “Cho nên ý của cô là Vân Đàn không cẩn thận va phải cô. Nhưng dưới tác động qua lại, Vân Đàn cũng không kịp trốn chạy vì nguyên nhân từ cô đúng không?”

Lâm Thính Tuyết giật mình kinh hãi, sau đó tủi thân nói: “Có lẽ là vậy.”



Lúc này anh trai của Lâm Thính Tuyết là Lâm Hiên đứng ra, giảng hòa: “Chỉ là một sự hiểu lầm, xem ra là chúng ta đều đã hiểu sai ý, hiểu lầm Vân Đàn rồi. Bây giờ giải thích rõ ràng là tốt rồi, mọi người đều muốn cùng trở về Kinh thị, đừng sứt mẻ tình cảm vì một chuyện nhỏ.”

“Bây giờ hai em gái đều vượt qua rồi, Thính Tuyết cũng đã thức tỉnh dị năng hệ mộc, nói không chừng Vân Đàn cũng đã thức tỉnh dị năng, đều là chuyện tốt.”

Thẩm Hạc Quy lãnh đạm nói: “Đã như vậy, tôi không hy vọng có người nhắc lại chuyện này nữa.”

“Đương nhiên đều là hiểu lầm.” Lâm Hiên cam đoan nói.

Sau khi Thẩm Hạc Quy đi khỏi, vẻ mặt Lâm Thính Tuyết tủi thân nhìn về phía anh trai mình.

Lâm Hiên bất đắc dĩ nói: “Lúc đó không ai thấy gì, cũng khó nói lắm. Chúng ta còn phải theo bọn họ trở về Kinh thị, bây giờ cũng không biết tình hình ở Kinh thị thế nào.”

“Hơn nữa Thẩm Hạc Quy đã thức tỉnh dị năng hệ kim, cũng không phải em chưa từng nhìn thấy mấy ngày nay anh ấy giết zombie lợi hại cỡ nào.”

Sau khi mạt thế giáng xuống, Thẩm Hạc Quy không ngừng sốt cao rồi hôn mê. Anh ta còn tưởng rằng đối thủ cạnh tranh này sẽ cứ thế mà biến mất khỏi thế gian. Không ngờ tới ngày thứ ba mạt thế, Thẩm Hạc Quy tỉnh lại, trở thành người đầu tiên thức tỉnh dị năng trong đám người bọn họ.

Lâm Thính Tuyết mím môi, giọng điệu tủi thân: “Em biết rồi.”

Lần này cô ta đã chiếm hết tiên cơ, cô ta không tin, bản thân mình lại không đấu lại được cái đồ ngốc nghếch kiêu ngạo ngu xuẩn Khương Vân Đàn đó.



Trong phòng.

Khương Vân Đàn sợ mình ngất đi, nhanh chóng ăn sạch bát cháo mà Tề Nhược Thủy vừa bưng tới ban nãy.

Sau đó cô mới tỉ mỉ quan sát chiếc vòng tay huyết ngọc trên tay.

Ba Thẩm và ba Khương là bạn bè sinh tử trên chiến trường, sau này ba mẹ Khương qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi. Ba Thẩm đã đón cô đến nhà họ Thẩm, đối xử như con gái ruột.

Thậm chí lời nói đùa đính hôn từ bé của ba Thẩm và ba Khương, cũng được ba Thẩm coi là chuẩn mực. Ông ấy hy vọng có thể tìm cho con gái của bạn thân một chốn về tốt đẹp, Thẩm Hạc Quy chính là lựa chọn tốt nhất.

Ban đầu Thẩm Hạc Quy cũng không chống đối cuộc hôn nhân này, cũng cưng chiều em gái mình. Nhưng về sau, Khương Vân Đàn luôn đa nghi, không cho phép bên cạnh anh xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào. Nếu để cô nhìn thấy có nữ sinh tiếp xúc với Thẩm Hạc Quy, cô điên cuồng trả đũa nữ sinh đó.



Dù Thẩm Hạc Quy đã giải thích nhiều lần cũng vô ích, anh đành phải lạnh nhạt với Khương Vân Đàn, hy vọng đối phương tỉnh táo lại một chút. Nhưng đổi lại là một Khương Vân Đàn càng điên cuồng hơn. Anh nói với ba Thẩm hủy bỏ cuộc hôn nhân này, sau này cho dù ba Thẩm không còn, anh cũng sẽ chăm sóc tốt cho đứa em gái này.

Ba Thẩm không đành lòng nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của nguyên chủ, vì để an ủi nên đã đưa vòng tay huyết ngọc cho cô. Nhưng bản thân ông ấy thì vẫn đang đau đầu vì mối quan hệ giữa hai người trẻ tuổi.

Khương Vân Đàn cũng cảm thấy đau đầu cho hoàn cảnh hiện tại của mình.

Xuyên không vào văn mạt thế thì thôi đi, còn xuyên không đến đúng lúc đẩy nữ chính vào bầy zombie. Tuy nhiên quả thực là nguyên chủ đã đẩy, nhưng Lâm Thính Tuyết cũng nắm chặt lấy cô, để hai người cùng bị zombie cào xước.

Thực chất, Lâm Thính Tuyết đã sớm thức tỉnh dị năng hệ trị liệu trước khi mạt thế bắt đầu, cho nên cô ta hoàn toàn không sợ bị zombie cào. Lần này cố ý làm như vậy, cũng vì muốn trừ khử nguyên chủ, không ngờ cô lại xuyên không qua đây.

Vì Lâm Thính Tuyết đã có tâm tư muốn trừ khử cô, hai người bọn họ không thể nào trở thành bạn bè được. Do đó cô không thể nào đi lấy lòng Lâm Thính Tuyết, tự làm bản thân chịu uất ức.

Dựa theo thái độ dung túng của ba Thẩm đối với nguyên chủ, Thẩm Hạc Quy cũng còn lại vài phần tình nghĩa đối với nguyên chủ. Chỉ cần cô không tiếp tục tự tìm đường chết, hãm hại đồng đội, Thẩm Hạc Quy chắc chắn sẽ đưa cô trở về Kinh thị bình an.

Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Vân Đàn cũng an tâm hơn khá nhiều. Trong truyện có nói, nhà họ Thẩm ở căn cứ Kinh thị có một chỗ đứng vững chắc. Đã đưa đùi lớn đến tận tay rồi, cô có thể không ôm sao?

Ánh mắt Khương Vân Đàn rơi trên ngón tay trơn bóng không một vết thương của mình. Cuối cùng quyết định rạch trên cánh tay, bôi máu lên chiếc vòng tay huyết ngọc.

Tiếp đó, cô trơ mắt nhìn chiếc vòng tay hút sạch máu của mình, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng gì.

Khương Vân Đàn cau mày, lẩm bẩm: “Lẽ nào bàn tay vàng chỉ có thể cho Lâm Thính Tuyết nhận chủ? Đã như vậy, chi bằng đập nát nó đi.”

Bàn tay vàng này không thể trở thành trợ lực của cô, vậy thì cũng không thể nhường cho người muốn dồn cô vào chỗ chết là Lâm Thính Tuyết.

Khương Vân Đàn tìm một vật cứng, ngay lúc định đập nát chiếc vòng tay trên tay.

Trong đầu vang lên một giọng nói mắng chửi léo nhéo.[Hệ thống giao dịch vị diện mạt thế trói buộc thành công, mời ký chủ đổi tên cho hệ thống vị diện.]

[A a a, người phụ nữ tàn nhẫn nhà cô, chẳng qua tôi chỉ tốn chút năng lượng để trói buộc, mất nhiều thời gian hơn một chút. Vậy mà cô lại muốn kết liễu tôi.]

Khương Vân Đàn có chút cạn lời nhìn chiếc vòng tay còn nguyên vẹn trên tay: “Trói buộc với cậu, vòng tay cũng không biến mất, bản thể của cậu là chiếc vòng tay này sao?”

[Đương nhiên không phải, hệ thống tôi đây lai vô ảnh khứ vô tung, một chiếc vòng tay nho nhỏ, làm sao có thể trở thành vật chứa của tôi, chỉ là một vật trung gian mà thôi. Có hệ thống tôi ở đây, không đập nát được chiếc vòng tay này đâu!]
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục