Chương 1: Nửa đêm quỷ định quan
1.
Nhà tôi làm nghề đóng quan tài.
Bà ngoại, mẹ tôi và tôi.
Chẳng ai muốn mua quan tài do phụ nữ làm, huống chi cả ba đời nhà tôi đều là phụ nữ, lại thêm hai người đàn bà goá bụa, điên điên, khùng khùng.
Nhà tôi bao đời mở xưởng đóng quan tài ở thị trấn này, nhưng không ai biết bố tôi hay ông ngoại là ai, còn sống hay đã chết.
Người trong trấn nói tôi chui ra từ quan tài, cũng có kẻ bảo mẹ tôi lang chạ với ai đó mà sinh ra tôi.
Mà thật ra, đời trước cũng thế - mẹ tôi, bà tôi, hình như đều được sinh ra trong những lời đồn đại như vậy.
Bà ngoại và mẹ tôi đều đờ đẫn, ngây ngốc, cả ngày không nói năng gì, chỉ cắm đầu vào việc: xẻ gỗ, đóng quan, sơn quan…
Sau khi đóng xong, bà ngoại sẽ khắc tên người chết lên đầu quan tài, kèm theo ngày sinh và ngày mất.
Những cái tên ấy tôi chưa từng nghe qua, mà chỉ nhìn qua ngày sinh thôi cũng thấy rợn người - có kẻ đã sống mấy trăm năm, có kẻ vừa sinh ra đã chết.
Một khi quan tài đã khắc tên, nghĩa là đã có chủ.
Một cỗ quan thì không thể chứa hai thi thể.
Quan tài đã có chủ thì tuyệt đối không thể bán lại cho người khác.
Nhà tôi đóng nhiều quan tài đến mức không còn chỗ chứa - chất đống khắp nơi, chật kín nhà. Ba người chúng tôi ăn ngủ cũng đều nằm cạnh … quan tài.
Cũng có người tốt bụng, thấy hai goá phụ ngẩn ngơ nuôi một đứa bé thì xót xa, muốn mua quan tài giúp đỡ.
Nhưng bà ngoại và mẹ tôi chỉ cười ngây dại, cúi đầu làm việc, chẳng buồn tiếp chuyện ai.
Người ta vừa bước vào, thấy mỗi cỗ quan tài đều đã khắc tên, có chủ rõ ràng, thì tức tối chửi vài câu rồi bỏ đi.
Quan tài nhà tôi… chưa từng bán được một cỗ nào.
Thế nhưng trong nhà chưa từng thiếu tiền.
Bà ngoại vẫn liên tục mua gỗ, đóng quan tài như không có chuyện gì xảy ra.
Trong nhà, quan tài xếp lớp này chồng lớp kia — tất cả đều đã sơn xong, khắc tên, “có chủ”, nhưng chưa từng có ai đến lấy.
Bởi vì nhìn vào ngày sinh – ngày chết được khắc trên đó, rõ ràng là… quan tài dành cho người chết.
Thì ai dám đến lấy chứ?
Điều kỳ lạ là, mỗi năm những cỗ quan ấy đều phải được sơn lại toàn bộ.
Quan đen thì sơn đen, quan vàng thì sơn vàng, mỗi loại một màu – không lẫn vào đâu được.
Mỗi sáng, họ thắp hương, đốt giấy trước mỗi quan tài, gọi tên người chết được ghi trên quan tài và mời họ đến nhận, như thể những cỗ quan tài trống rỗng ấy thực sự có người chết nằm sẵn.
Từ nhỏ, tôi đã theo bà và mẹ xẻ gỗ, sơn quan tài, chưa từng đến trường một ngày nào.
Tối đến, sau khi các cánh cửa đã được đóng kín, hai người tưởng chừng điên khùng, đờ đẫn ấy…lại như trở thành người khác.
Họ bắt đầu dạy tôi học chữ, dạy tôi đọc sách, dạy tôi đo đạc, chọn gỗ, đóng quan tài.
Nhưng khi trời sáng, họ lại trở về dáng vẻ ngơ ngẩn như cũ, như thể đêm qua chưa từng tỉnh táo.
Tôi không biết họ đang giả điên, hay thực sự chỉ có đêm đến họ mới là chính họ.
Vào một giờ nhất định, giữa đêm khuya, sẽ có người đến gõ cửa mua quan tài. Bà và mẹ tôi sẽ nhiệt tình mở cửa, mời người đó vào, để họ chọn loại gỗ, bàn bạc kiểu dáng quan tài muốn làm.
Lạ ở chỗ - người đến đặt quan tài vào lúc nửa đêm thường đi một mình, không có ai đi cùng. Người già, người trẻ, đàn ông, phụ nữ… đủ cả.
Nghề đóng quan tài cũng nhiều quy củ, nhiều điều kiêng kỵ. Tôi còn nhỏ, nghe được một lúc là ngủ quên, chẳng biết người khách kia rời đi lúc nào.
Nhưng những ngày sau đó, bà và mẹ sẽ lặng lẽ bắt tay vào làm - đóng đúng loại quan tài mà người đó đã yêu cầu.
Chỉ là - cái tên được khắc trên đầu quan tài… chính là người đã đến đặt làm vào lúc nửa đêm.
Thế nhưng ngày chết được ghi lại phía dưới… lại cho thấy người đó đã chết từ lâu.
Chẳng lẽ… người đến là quỷ?
Dù tôi có hỏi thế nào, bà và mẹ tôi cũng chỉ nói:
“Đợi đến lúc thích hợp, con sẽ hiểu.”
Và trong khi tôi còn đang chờ cái gọi là “thời điểm thích hợp” ấy, chờ để biết rõ kẻ đến gõ cửa giữa đêm là người hay quỷ, thì năm tôi mười tuổi - mọi chuyện đã thay đổi.
Hôm đó, có một người đàn ông cao gần chín thước, thân hình vạm vỡ như thùng sắt, dìu một ông lão gầy gò lưng còng bước vào.
Cặp đôi này trông kỳ quái vô cùng - ông lão gầy ốm được dìu đi, trông chẳng khác gì một con khỉ già được kéo theo bên cạnh gã khổng lồ.
Càng kỳ lạ hơn nữa, bên cạnh hai người ấy còn có một bé trai - cao hơn tôi một cái đầu.
Cậu ta có gương mặt tinh xảo như tượng, thậm chí còn đẹp hơn cả người trong TV.
Quần áo trên người cũng sạch sẽ, chỉnh tề, rõ ràng là con nhà giàu.
Chỉ có điều - cậu ta tỏ ra vô cùng khó chịu với đống mùn cưa lộn xộn dưới đất, dường như không muốn để chân chạm đất.
Cậu ta bước thẳng lên một thanh gỗ tôi vừa bào xong để đứng lên đó, ánh mắt cảnh giác đánh giá khắp xung quanh.
Tấm gỗ ấy trắng sạch như tuyết, vừa được tôi bào kỹ suốt buổi.
Chỉ mấy bước chân của cậu ta thôi đã giẫm đầy dấu bẩn lên đó.
Tôi bắt đầu thấy không vui - vì dù sao thì đó cũng là thành quả mà tôi vất vả lắm mới tạo ra được.
Tôi do dự, không biết có nên mở miệng bảo cậu bé kia đừng giẫm lên thanh gỗ vừa bào xong của tôi hay không.
Vì bà tôi thường dặn: “Gặp chuyện thì nhẫn, nhẫn được cứ nhẫn. Đừng gây chuyện”.
Bà ngoại và mẹ tôi cũng như mọi khi - lặng lẽ cúi đầu làm việc, mí mắt cũng chẳng buồn ngước lên nhìn.
Mãi cho đến khi ông lão gầy gò kia mở miệng: “Tôi đến để đặt một cỗ ‘nhân quan’”.
2.
Cái giọng nói đó… phải diễn tả thế nào nhỉ?
Nó giống như tiếng lưỡi cưa cùn cố kéo mạnh qua thớ gỗ — rít lên ken két, bị mắc kẹt giữa lực kéo và sự cứng của gỗ, nghe chói tai, mà cũng khiến trong lòng ngứa ngáy bứt rứt, cứ như có thứ gì đó đang cào xé sâu bên trong, nhưng lại không thể phát tiết ra được.
Ông ta nói rất nhỏ, giọng như người sắp tắt thở.
Thế nhưng, bà tôi và mẹ tôi lập tức dừng tay.
Ông lão khẽ nheo mắt cười, rồi vỗ vỗ vào người đàn ông cao lớn đang đỡ mình:
“Dương liệu tôi mang đến rồi.”
Sau đó lại chỉ vào cậu bé đứng cạnh:
“Tiền công tôi cũng mang đến rồi - đây là Trương Thiên Nhất, trưởng tôn của chi trưởng nhà họ Trương Vân Hải chúng tôi. Năm nay mười hai tuổi, hơn Quan Cửu nhà các người hai tuổi, vừa vặn.”
Tôi lớn lên trong tiệm quan tài, nhưng chưa từng nghe chuyện đóng quan mà lại phân ra dương liệu với âm liệu.
Cũng chưa từng nghe ai gọi quan tài là “nhân quan”.
Một số nơi đúng là có cách gọi như thế, nhưng những người đến mua thường có nghĩa là họ đang mua đồ tang lễ.
Thế nhưng vừa dứt lời, bà tôi - người ban ngày luôn ngơ ngác dại khờ - bỗng trở nên tỉnh táo hẳn, giống hệt như khi đêm xuống:
“Quan Cửu, đóng cửa lại.”
Ngay cả mẹ tôi cũng tỏ rõ vẻ căng thẳng, không ngừng đưa mắt nhìn chăm chăm vào cậu bé tên là Trương Thiên Nhất kia.
Tôi vừa đi đóng cửa, vừa thầm nghĩ:
“Rốt cuộc… ‘nhân quan’ là thứ gì?”
Còn nữa Trương Thiên Nhất là “tiền công”, vậy cậu ta sẽ ở lại tiệm quan tài giúp việc sao?
Chẳng lẽ tôi có thêm một người bạn?
Tôi vừa nghĩ vừa quay lại sau khi đóng cửa, thì đã thấy Trương Thiên Nhất liếc tôi một cái, mắt đảo trắng, trên mặt toàn là vẻ chán ghét, bài xích, thậm chí mang theo một chút ghê tởm.
Lúc đó, ông lão gầy gò đang nói gì đó với bà ngoại tôi.
Mẹ tôi thì tỏ ra phấn khích, bất chấp sự phản kháng của cậu bé, hai bàn tay to bè sờ lên đầu cậu ta - giống như đang kiểm tra gỗ vậy. Từng chút một - từ đầu, đến vai, đến sống lưng, lần xuống tận xương cụt, rồi đến chân. Sau đó lại nắm lấy tay cậu bé, bóp thử từng đốt ngón tay một.
Cuối cùng, mẹ tôi gật đầu với bà ngoại, trên mặt hai người đồng loạt hiện lên vẻ nhẹ nhõm. Chỉ là, khi mẹ nhìn sang tôi, ánh mắt lại pha nét buồn bã, lo lắng.
Trên gương mặt ông lão gầy, là một nụ cười khó mà diễn tả nổi - nửa thoả mãn, nửa âm hiểm.
Bà ngoại và mẹ tôi dặn tôi mang chút đồ ăn cho cậu bé.
Sau đó, bà và mẹ tôi lấy thước đo, bắt đầu đo kích thước của ông lão gầy và người đàn ông cao lớn - như thể thực sự chuẩn bị đóng quan tài cho họ vậy.
Dài - rộng - cao - độ dày... Quan tài không thể làm bừa - mọi kích thước đều phải đo đúng chuẩn.
Thời xưa, quan tài chia cấp bậc theo thân phận, địa vị. Ngày nay thì tính theo kiểu yểu - tử - hỉ.
Nhưng lần này, bà ngoại và mẹ tôi đo rất lạ - mỗi người cầm một thước, cùng lúc đo hai người khác nhau.
Một người đo dài tay, bề rộng cánh tay.
Người còn lại đo độ dày, bề ngang lồng ngực.
Cứ đo xong một phần, cả hai sẽ đồng thanh đọc số, sau đó nhẩm tính, rồi gật đầu xác nhận.
Cuối cùng, họ bảo người đàn ông vạm vỡ kia nằm ngửa ra đất, dang tay duỗi thẳng.
Còn ông lão gầy gò thì nằm đè lên ngực người đó, khoanh tay bắt chéo, chân cũng bắt chéo đè lên - như thể muốn ép ông ta vào trong cơ thể của người kia.
Tôi nhìn cảnh ấy mà lạnh cả sống lưng.
Chẳng lẽ “nhân quan” là dùng người thật để làm quan tài?
Vậy nên, người đàn ông kia mới được gọi là “dương liệu”?
Có “dương” thì nhất định phải có “âm”, vậy “âm liệu” là gì?
Cũng là người sao?
Ý nghĩa đó vừa loé lên đã khiến tôi rợn cả người.
Sau khi đo xong, bà ngoại và mẹ tôi lấy giấy bút ra, bắt đầu ghi chép lại tất cả các số đo.
Ông lão gầy gò đứng đó khẽ cười, ánh mắt nhìn sang tôi rồi lại quay sang vỗ vỗ vai người đàn ông cao lớn, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Chỉ là - cái sự hài lòng ấy giống hệt như khi bà ngoại mua được khúc gỗ tốt, hoàn toàn không giống như đang nhìn con người.
Tôi đang định mở miệng hỏi, thì mẹ tôi đã cầm theo thước đo, vươn tay xoa đầu tôi:
“Đây là Trương Thiên Nhất, người nhà họ Trương ở Vân Hải. Con vào trong giường mẹ, lấy tiền dưới gối. Hai đứa ra ngoài chơi, ăn tối luôn ngoài đó. Trước khi trời tối không được quay về, dù có về đến cửa cũng không được bước vào. Phải đợi mẹ mở cửa đón, mới được vào, nghe rõ chưa?”
Cậu bé kia hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đẹp đẽ ấy lướt qua tôi, đầy vẻ khinh khỉnh, rõ ràng muốn từ chối.
Nhưng ông lão gầy bên cạnh khẽ ho một tiếng, chân vẫn giẫm chơi trên đoạn gỗ lúc nãy. Cậu bé lập tức im bặt, không dám nói gì.
Mẹ tôi bình thường chẳng bao giờ cho tôi tuỳ tiện ra ngoài đi chơi. Lần này lại cho đi cả buổi chiều, lại còn có một người bạn đẹp trai đi cùng - tôi dĩ nhiên là vui vẻ gật đầu nhận lời.
Tiếc là Trương Thiên Nhất chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Cậu ta lạnh lùng liếc tôi một cái: “Ngươi là Quan Cửu - truyền nhân đời này của nhà họ Quan, chuyên đóng quan tài cho ma quỷ để giúp chúng siêu thoát? Sao trông ngươi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn thế?”
Quan tài cho quỷ? Quan quỷ? Tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả.
Đóng quan tài cho quỷ? Vậy … những người đến đặt quan tài vào lúc nửa đêm kia - thật sự là quỷ sao?
3.
Thấy tôi không trả lời, đôi mắt đen trắng rõ ràng của Trương Thiên Nhất đảo quanh, rồi cười khẩy một tiếng: “Nhà ngươi đóng toàn là quan tài cho quỷ - quỷ quan. Vậy ngươi có biết nhân quan mà cụ cố của ta đặt là gì không?”
Tôi lại lắc đầu.
Gương mặt cậu ta càng thêm thất vọng, xen lẫn một chút khinh thường.
Hôm đó, Trương Nhất Thiên đi trên phố với dáng vẻ lạnh lùng, còn tôi thì lẽo đẽo theo sau, âm thầm quan sát cậu ấy.
Cậu ấy thật sự rất đẹp - đẹp đến mức những người hàng xóm quanh đây vốn chẳng bao giờ ngó ngàng tới tôi, cũng phải tò mò hỏi: “Thằng bé kia là ai đấy?”
Nhưng tôi hiếm khi nói chuyện với ai, chỉ biết gật đầu rồi lắc đầu.
Ngoài cái tên ra, tôi thực sự không biết Trương Thiên Nhất là ai.
Hôm đó, tôi và cậu ấy như hai bóng ma lang thang khắp thị trấn cho đến khi trời tối.
Khi quay về tiệm quan tài, quả nhiên cửa đóng chặt, bên trong chỉ vang vọng tiếng rìu chặt, cưa xẻ gỗ.
Phải đến lúc trăng lên đỉnh đầu, mẹ tôi mới mở cửa gọi hai đứa vào, cậu ấy mới chịu bước vào cùng tôi.
Nhưng cụ cố của Trương Thiên Nhất và người đàn ông to lớn kia đã không thấy đâu nữa.
Bà ngoại tôi cũng biến mất.
Mẹ tôi chỉ bảo hai đứa đi ngủ, bà phải thức suốt đêm để đóng quan tài.
Tôi hỏi bà ngoại đâu rồi, nhưng mẹ tôi không trả lời.
Còn Trương Thiên Nhất thì chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên vì cụ cố mình biến mất, cũng không khóc không quậy, như thể không hề hay biết mình đã bị đem làm “tiền công”, phải ở lại cái xưởng quan tài mà cậu ấy ghét cay ghét đắng này.
Suốt bảy ngày, mỗi khi tôi vừa mở mắt ra, mẹ lại giục tôi dắt Trương Thiên Nhất ra phố đi dạo. Tối đến, hai đứa lại ngồi ngoài cửa đợi mẹ mở cửa cho vào.
Bà ngoại từ hôm đó không còn xuất hiện nữa.
Mẹ tôi dường như ngày càng tiều tụy, gầy rộc cả người vì mệt mỏi.
Trong tiệm quan tài, ngoài mùi gỗ quen thuộc, còn xuất hiện một mùi hương lạ, thơm nồng, dễ chịu, nhưng lại mang theo một cảm giác kỳ quái khó diễn tả, khiến người ta không thể thoải mái nổi.
Trương Thiên Nhất dường như biết rất rõ “nhân quan” là gì, tôi hỏi không biết bao nhiêu lần, nhưng cậu ấy vẫn không chịu nói.
Ánh mắt cậu nhìn tôi, cũng như người trong thị trấn nhìn một kẻ ngốc hoặc một kẻ dị hợm.
Chỉ khác là, trong ánh mắt ấy còn ẩn chứa thứ gì đó tôi không sao hiểu nổi.
Có lúc cậu ấy cũng nói chuyện với tôi, kể về thế giới bên ngoài, kể về Vân Hải là nơi như thế nào.
Những chuyện cậu nói, tôi chưa từng nghe ai kể bao giờ.
Cho đến ngày thứ bảy, tôi thức dậy thì thấy giữa phòng khách đã đặt sẵn một cỗ quan tài đỏ rực.
Lớp sơn đỏ ấy vô cùng sánh đặc, trơn mịn như máu đông, lại pha lẫn mùi hương kỳ quái đó - vừa thơm ngát, vừa quái đản. Tôi không thể đoán nổi nó được làm từ nguyên liệu gì.
Kỳ lạ hơn nữa là, trên nắp quan tài này không khắc tên, cũng chẳng có ngày sinh hay ngày mất như mọi khi.
Mẹ tôi vừa mở cửa tiệm, bên ngoài đã đỗ sẵn một chiếc xe tang màu đen, trên mui cắm đầy hoa trắng.
Một hàng dài người đang tụ tập, xung quanh là những người hiếu kỳ.
Khi quan tài vừa được lộ ra, một nhóm người lập tức tiến vào, lấy tấm vải đen phủ kín nắp quan đỏ.
Trương Thiên Nhất mặc trang phục Trung Sơn màu đen, cài hoa trắng trên ngực, đứng cạnh một người đàn ông trung niên có vài nét giống cậu ấy, cũng ăn mặc y như vậy. Cả hai dõi mắt nhìn tám người khiêng quan tài từ trong tiệm lên chiếc xe tang.
Người đàn ông trung niên ấy liếc nhìn tôi, sau đó đưa cho mẹ tôi một chiếc hộp: “Trương gia ở Vân Hải đã hứa thì sẽ không nuốt lời. Đây là tiền sinh hoạt cho Quan Cửu. Đến năm nó hai mươi tuổi, nếu Thiên Nhất không đồng ý, chúng tôi sẽ lấy tinh trùng của nó làm thụ tinh trong ống nghiệm, cũng sẽ để Quan Cửu sinh ra một đứa con mang dòng máu của Trương gia”.
Con cái gì chứ?
Tại sao lại muốn tôi sinh con?
Chẳng phải Trương Thiên Nhất chỉ đến đây để học việc, làm thợ phụ sao?
Mẹ tôi không nhận chiếc hộp đấy, chỉ khẽ cười lạnh một tiếng:
“Quan gia Quỷ Quan chưa bao giờ thiếu tiền.”
Ngưởi đàn ông kia cũng không ép nữa, chỉ dẫn Trương Thiên Nhất rời đi theo đoàn người.
Tôi muốn hỏi mẹ rất nhiều điều, nhưng đợi đến khi đoàn xe vừa đi khỏi, bà liền ngất xỉu. Khi tỉnh lại, bà chỉ nhìn tôi rồi hỏi:
“Quan Cửu, con có biết cái gọi là ‘nhân quan’ là gì không?”
Họ chưa bao giờ nói cho tôi biết, thì làm sao tôi biết được.
Mẹ dùng bàn tay gầy guộc, thô ráp vuốt ve khuôn mặt tôi:
“Mẹ đã sờ qua xương cốt của Trương Thiên Nhất. Nó đúng là rất tốt, nhưng cả nó lẫn Trương gia ở Vân Hải đều không đáng tin. Sáng mai, trong xưởng sẽ có sẵn một cỗ quan tài, trên nắp sẽ khắc sẵn tên. Con hãy dùng máu mình để tô tên đó.”
“Đến khuya, sẽ có người tìm đến con. Hắn sẽ nói cho con biết ‘quỷ quan’ là gì. Còn về ‘nhân quan’ là gì, mẹ hy vọng cả đời này con không bao giờ phải biết. Quan gia Quỷ Quan dừng lại ở đời con cũng tốt rồi.”
4.
Khi tôi tỉnh lại, trời đã sáng rõ, mẹ tôi biến mất rồi, giống hệt như bà ngoại trước đó, không một dấu vết.
Trong xưởng gỗ, nằm giữa nhà, là một cỗ quan tài lớn vương mùi đất ẩm nồng nặc.
Dùng loại gỗ quý hiếm nhất - âm trầm mộc, khổ lớn mười hai tấc. Không hề được phủ sơn, vẫn giữ nguyên màu gỗ tự nhiên.
Vân gỗ trên mặt gỗ nhìn rất lạ, không phải loại vân thường thấy, mà giống như vô số gương mặt người đang muốn trồi ra khỏi thân gỗ.
Cả cỗ quan tài, tựa như giam giữ hàng ngàn oan hồn dữ tợn.
Tôi không biết, khi nào trong nhà có một cỗ quan tài như thế này. Chỉ ngửi mùi đất thoang thoảng trên đó, có thể đoán được - nó vừa mới được đào lên trong đêm.
Nhưng một mình mẹ, làm sao có thể khuân nổi một cỗ đại quan nặng như vậy?
Trên nắp quan tài, khắc theo kiểu chữ cổ, là mấy chữ to. Ngoài chữ ‘Vương’ ở giữa là tôi còn nhận ra, những chữ còn lại nét phức tạp, hình dạng kỳ quái, tôi chẳng nhận được chữ nào.
Tôi mơ hồ hiểu ra một điều, mẹ và bà ngoại - có lẽ sẽ không bao giờ quay về nữa.
Còn ‘quỷ quan’ là gì, ‘nhân quan’ là như thế nào - có lẽ người sẽ đến vào đêm nay có thể cho tôi câu trả lời.
Nhưng trước đó tôi phải lấy máu mình, tô lên chữ trên quan tài.
Trương Thiên Nhất từng nói: “Vì quỷ mà đóng quan tài, là giúp chúng siêu thoát.”
Có lẽ, những người đến gõ cửa lúc nửa đêm, không phải người, mà là quỷ.
Tôi dùng dao khắc, rạch một đường sâu trên lòng bàn tay, hứng máu vào bát, rồi cẩn thận từng nét, dùng máu tô từng chữ cổ được khắp trên nắp quan tài. Sau đó, tôi ngồi trước cửa lặng lẽ chờ đợi.
Cho đến tận nửa đêm, tôi ngủ gục ngay trên ngưỡng cửa, mới giật mình tỉnh giấc bởi hai tiếng gõ cửa trầm trầm ‘cộc, cộc’.
Tôi vội vã mở cửa, chỉ thấy bên ngoài, một thanh niên mặc áo đen, đội kim quan, gương mặt như ngọc, đẹp đẽ đến mức gần như không thực.
Anh ta hơi nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt lướt qua người tôi rồi đảo vào trong nhà, bỗng cười khẽ một tiếng: “Là ngươi vì bản quan mà làm một cỗ ‘nhân quan’? Ngươi có biết ‘Quan gia Quỷ Quan’ vốn là làm quan tài cho quỷ, mà lại đóng cho bản quan một chiếc ‘nhân quan’, điều đó có ý nghĩa gì không?”
Tôi sống khép kín từ nhỏ, không giỏi nói chuyện, cộng thêm khí thế của người trước mặt quá mạnh mẽ, tôi chỉ biết há miệng run rẩy, không thốt lên lời.
Anh ta nhíu mày sâu hơn, rồi xoay người lại, tự tay khép cửa, bước thẳng vào nhà.
Khi anh ta nhìn thấy chiếc quan tài được tôi dùng máu tô lên, ánh mắt chợt loé lên tia giận dữ:
“Dùng máu để nhuộm tên, lại lấy một nhân quan chưa hoàn chỉnh để lừa gạt bản quan? Quan gia các ngươi đúng là to gan!”
Anh ta quay đầu, nhìn tôi chằm chằm, khoé môi nhếch lên đầy ẩn ý, ngón tay nhẹ điểm lên mấy chữ cổ khắc trên quan tài, lại cúi xuống ngửi thử một chút. Anh ta híp mắt lại, rồi nắm lấy tay tôi, dùng lưỡi liếm lên miệng vết thương - nơi tôi đã rạch tay lấy máu.
Đầu lười anh ta ấm nóng, lúc lướt qua vết thương, cảm giác như có dòng nước ấm mơn man, dịu dàng đến kỳ lạ.
Điều kỳ dị hơn là, máu đã đông kết, lại ngay lập tức tan ra như nước, và vết thương lại bắt đầu rỉ máu lần nữa.
Đôi mắt anh ta lúc này bỗng phát ra ánh sáng lục như hai ngọn quỷ hoả âm trầm.
Tôi hoảng sợ, muốn lùi về sau, nhưng anh ta lại ôm chặt lấy tôi, cúi đầu, ngậm lấy miệng vết thương, tham lam hút từng ngụm máu.
Đây là một con quỷ sao?
Mẹ tôi lại giao tôi cho một con quỷ ư?
Tôi toàn thân lạnh toát, chân tay cứng đờ vì sợ.
Anh ta hút đủ máu, mới ngẩng đầu lên, giọng trầm thấp, từng chữ rõ ràng:
“Từ giờ trở đi, ta sẽ ở lại đây với ngươi, đợi đến khi ngươi trưởng thành, sinh ra đứa con truyền nhân kế tiếp của Quan gia Quan quỷ, rồi tự tay làm cho ta một cỗ ‘nhân quan’ hoàn chỉnh.”
Tôi còn định nói thêm gì đó, nhưng anh ta đã nhấn một ngón tay lên trán tôi, đầu óc tôi chợt choáng váng, rồi chìm vào hôn mê.
Trong cơn mơ màng, chỉ nghe thấy giọng anh ta thở dài khe khẽ:
“Còn nhỏ thế này, giữ lại thì có ích gì. Ngay cả ‘nhân quan’ là gì cũng không biết, còn phải để ta nuôi nữa chứ…”
Lúc tỉnh lại, chiếc quan tài kia đã được chuyển vào căn phòng sâu nhất phía sau nhà.
Tôi cứ tưởng, như những chiếc khác, đó cũng là quan tài trống.
Nhưng khi mở nắp ra, người đàn ông mặc áo đen, đầu đội kim quan ấy lại đang nằm bên trong.
Anh ta lúc ngủ thậm chí còn đẹp hơn lúc tỉnh. Đẹp đến mức không thể diễn tả.
Là người, hay là quỷ?
Tôi cũng chẳng phân biệt rõ được nữa.
Người và quỷ rốt cuộc thì có gi khác nhau chứ?
Tôi ngồi xổm bên chiếc quan tài thật lâu, thậm chí còn lấy thước sắt gõ thử lên mặt gỗ.
Gỗ là loại gỗ âm trầm quý hiếm, lót bên trong là vải gấm mềm, không sơn, giữ nguyên màu và vân gỗ tự nhiên.
Lợi dụng lúc anh ta đang ngủ, tôi còn lén leo vào trong quan tài, kiểm tra một lượt, không có ngăn ẩn, không có cơ quan, chỉ là một chiếc quan tài bình thường.
Mẹ tôi không ở trong quan tài. Vậy bà đã đi đâu?
Còn bà ngoại thì sao?
Trời vừa sụp tối, người đàn ông trong quan tài tỉnh dậy, tôi mang theo bao nhiêu câu hỏi đã suy nghĩ cả ngày, hỏi anh ta từng điều một.
Anh ta chỉ liếc tôi một cái rồi nói:
“Ngươi là người nhà họ Quan, mà còn chẳng biết ‘nhân quan’ là gì, thì sao ta biết được?”
Tuy vậy, anh ta vẫn không rời đi, chỉ ở lại trong tiệm quan tài này, bên cạnh tôi.
Cuộc sống của tôi cũng không có gì thay đổi.
Sáng sớm dậy thắp hương cho tất cả các quan tài, bao gồm cả chiếc quan tài gỗ âm trâm mà anh ta đang nằm trong đó.
Ban ngày vẫn như cũ: chuẩn bị nguyên liệu, đẽo gọt, bào gỗ, tự nấu cơm, tự ăn uống.
Đến tối anh ta thức dậy. Khi tôi hỏi anh ta tên gì, anh ta chỉ liếc nhìn cái tên được vẽ bằng máu trên nắp quan tài rồi nói:
“Ngươi không đọc được quỷ văn à?”
Tôi lắc đầu. Anh ta liền nói:
“Vậy thì cứ gọi ta là Mặc U.”
Nhưng rõ ràng tôi nhớ trong đó có chữ ‘Vương’ mà.
Từ hôm đó, mỗi đêm anh ta đều bắt đầu dạy tôi nhận chữ - quỷ văn.
Sau mỗi buổi học, anh ta lại hút một ngụm máu của tôi, nói là ‘học phí’.
Từ khi anh ta đến, trong nhà bỗng có thêm rất nhiều thứ: quần áo tôi mặc, đồ dùng hằng ngày, thậm chí còn có cả đồ chơi. Mỗi món đều tinh xảo, đẹp đẽ, khiến tôi không biết anh ta kiếm ở đâu ra.
Kỳ lạ hơn, từ đó không còn hồn ma nào đến đặt quan tài vào lúc nửa đêm nữa.
Không còn chuyện của ma nhưng lại bắt đầu có chuyện với người sống.
Lúc đầu, tôi cũng chẳng để ý, cho đến khi một cỗ quan tài trong nhà bỗng biến mất, và những chuyện quái dị bắt đầu xảy ra khắp thị trấn.
5.
Khi bà ngoại và mẹ tôi còn ở đây, vì ban ngày họ luôn giả vờ ngốc nghếch, điên điên khùng khùng, nên hàng xóm láng giềng cũng thường nhân lúc sang chơi mà tiện tay lấy đồ.
Nhỏ thì mẩu gỗ vụn, đầu thừa đuôi thẹo; lớn thì gỗ nguyên thanh, hoặc các dụng cụ như rìu, cưa, búa…
Mấy ngày trước khi bà ngoại và mẹ tôi biến mất, hàng xóm đã nhận ra điều đó, người đến “quan tâm” tôi cũng ngày một nhiều, mà đồ đạc bị mất tự nhiên cũng nhiều lên.
Họ vừa cảm thán rằng tôi đáng thương, vừa chẳng khách sáo chút nào mà tiện tay mang đồ đi.
Nhưng khi ấy tôi đã biết, nhà họ Quan chuyên lo việc quan tài quả thực không bao giờ thiếu tiền.
Mỗi lần tôi cần mua gì, chỉ cần thò tay xuống dưới gối của mẹ lấy, ở đó luôn có tiền, hơn nữa số tiền ấy chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn số tôi cần.
Mà chuyện đó chẳng liên quan gì đến việc cái gối đang ở đâu.
Chỉ cần tôi vén chiếc gối lên là có tiền xuất hiện. Nhưng Mặc U có lật lên cũng chẳng thấy gì, huống chi là người khác.
Mặc U nói đó là âm tài của nhà họ Quan, chỉ người nhà họ Quan mới dùng được.
Tiền đến quá dễ dàng, nên tôi cũng chẳng bận tâm mấy thứ đồ kia.
Huống hồ, chuyện ăn mặc, sinh hoạt của tôi đều được Mặc U chuẩn bị chu đáo. Phòng của tôi còn được thi triển thuật pháp, người khác không vào được; còn những chỗ khác thì cứ mặc họ lục lọi.
Sau nửa năm Mặc U dạy tôi quỷ văn, cứ đến nửa đêm, tôi lại nghe thấy vô số âm thanh đang rì rầm, thì thầm bên tai. Có tiếng như gào thét, có tiếng như đang dụ dỗ, lại có tiếng giống như đang cầu cứu.
Ban đầu chỉ mơ hồ, xa xăm.
Về sau, chúng dường như vang ngay bên tai tôi, lại như phát ra từ từng cỗ quan tài trống trong nhà, hoặc như khắp bốn phía của tiệm quan tài đều có.
Trong tiệm quan tài trống vắng, nghe thấy những âm thanh ấy luôn khiến người ta nảy sinh nỗi sợ hãi rợn người của cảnh nửa đêm không người mà vẫn có tiếng thì thầm.
Đến sau này, ngay cả trong mơ, những âm thanh ấy cũng gào thét bên cạnh tôi. Có những tiếng gầm rú đầy không cam lòng, còn có vô số bàn tay kéo giật lấy tôi.
Trước đây, khi bà ngoại và mẹ tôi còn ở đây, chuyện như vậy chưa từng xảy ra.
Tôi luôn cắn răng chịu đựng. Nhưng có một lần, giữa đêm khuya, dường như có thứ gì đó kéo mạnh tôi một cái, khiến cả người tôi rơi thẳng xuống dưới, suýt nữa thì hồn lìa khỏi xác, cuối cùng tôi vẫn kể chuyện này cho Mặc U.
Anh ấy nhìn tôi thật lâu rồi trầm giọng nói:
“Đó là các vong hồn đang tìm đến cô. Nhà họ Quan không dạy cô quỷ văn, có lẽ vốn không muốn cô kế thừa mạch truyền Quỷ Quan. Bây giờ tôi đã dạy cô quỷ văn, cô có thể nghe được tiếng của quỷ hồn. Bọn chúng có lẽ muốn…”
Anh ấy nhìn tôi, đưa tay kéo vạt áo tôi ra. Khi thấy trên người tôi chồng chất từng lớp dấu tay ma quỷ, trên gương mặt anh lập tức thoáng hiện vẻ tức giận.
Từ sau chuyện đó, mỗi đêm sau khi dạy tôi học xong, trước khi vào quan tài, Mặc U đều ôm tôi, cùng ngủ trong cỗ quan tài bằng gỗ âm trầm lớn ấy.
Dù đến giờ, tôi vẫn không biết “nhân quan” là gì.
Nhưng ở trong cỗ quan tài của anh ấy, tôi không còn nghe thấy những tiếng thì thầm của đám quỷ hồn nữa.
Ngược lại, tôi thường xuyên nghe thấy nửa đêm có người lén mò vào nhà, lục tung mọi ngóc ngách để tìm đồ.
Trong trấn vẫn luôn đồn rằng tiệm quan tài nhà tôi chưa từng bán được chiếc quan tài nào, vậy mà từ trước tới giờ chưa bao giờ thiếu tiền.
Giờ trong nhà chỉ còn lại mình tôi, thế mà vẫn có tiền mua sắm, chắc chắn là đã cất giấu rất nhiều tiền.
Đêm nào Mặc U cũng ôm tôi ngủ trong quan tài. Nghe những kẻ kia từ lục lọi tìm kiếm, đến sau này còn cạy mở từng cỗ quan tài để tìm, anh ấy chỉ nhẹ nhàng bịt tai tôi, để tôi yên tâm ngủ.
Âm tài từ đâu mà có, ngay cả tôi cũng không biết, nên tôi cũng chẳng lo họ sẽ lấy mất thứ gì.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện trong nhà đã mất đi một cỗ quan tài, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
Mỗi cỗ quan tài trong nhà đều được ghi chép rõ ràng: được đóng vào thời gian nào, làm cho ai, ngày sinh ngày mất của người đó, dùng loại gỗ gì, quy cách ra sao, cũng như cuộc đời của người chết. Tất cả đều được ghi trong một cuốn sổ.
Theo quy củ của gia đình, mỗi sáng đều phải dâng một nén hương trước từng cỗ quan tài. Vì thế, ngay trong ngày đầu tiên cỗ quan tài ấy biến mất, tôi đã phát hiện ra.
Tôi hỏi những người hàng xóm xung quanh. Dù sao thì đó cũng là một cỗ quan tài lớn như vậy, bị trộm đi giữa đêm mà không gây ra chút động tĩnh nào thì thật không thể nào tin được.
Bọn họ chỉ cười tôi:
“Quan tài nhà mày cái nào cũng có tên tuổi ghi chép rõ ràng, ai mà thèm lấy chứ? Nhà ai nghèo đến mức không mua nổi một cỗ quan tài, còn phải đi ăn trộm nữa!”
Tối hôm đó, khi tôi kể chuyện này cho Mặc U nghe, trong mắt anh ấy lóe lên ngọn quỷ hỏa xanh lục. Anh ấy nhận lấy cuốn sổ ghi chép, xem qua một lượt.
Đêm ấy, chúng tôi thậm chí còn không học quỷ văn nữa. Anh ấy ôm tôi nằm trong quan tài, chớp chớp đôi mắt nhìn tôi rồi hỏi:
“Quan Cửu, ngươi có biết nguồn gốc của nhà họ Quan chuyên làm quan tài cho quỷ không?”
Tôi lắc đầu, nhưng vẫn mở to đôi mắt, chăm chú nhìn anh.
Mặc U khẽ cười:
“Tương truyền, tổ tiên nhà họ Quan đã chứng kiến một vị thần cổ đại bị thương nặng và sắp chết được đặt vào trong quan, khi ra ngoài hắn đã hồi phục hoàn toàn. Vì thế, tổ tiên nhà họ Quan bắt chước mà chế tạo ra quan tài”.
“Mong rằng người chết khi vào quan tài, nằm trong đó ba ngày, có thể được tái sinh.
“Người chết hóa thành quỷ, quỷ chết hóa thành Điệp, Điệp gặp cái chết hóa thành Hy, Hy chết biến thành Di, Di chết thì trở về hư vô”.
“Nhà họ Quan, những người làm quỷ quan, chế tạo quan tài cho quỷ, nhằm giúp chúng có được một con đường sống”.
“Những kẻ nằm trong quỷ quan đều là những ác quỷ đã báo được đại thù, nhưng vì sợ không thể khống chế nổi oán lệ, sắp sửa tan biến. Nhà họ Quan dùng quan tài để giam giữ chúng, hấp thụ oán lệ của ác quỷ, từ đó chúng có thể một lần nữa bước vào luân hồi, giành được cơ hội tái sinh, không đến nỗi phải hóa thành hư vô. Đó chính là cái gọi là quỷ quan”.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi: “Vậy còn “nhân quan” thì sao?”
Mặc U cười khổ một tiếng, xoa đầu tôi:
“Ngoài người nhà họ Quan ra, không ai biết “nhân quan” là gì. Nếu chính ngươi cũng không nhớ ra được, vậy thì trên đời này sẽ không còn “nhân quan” nữa”.
Nói rồi, anh đưa tay che mắt tôi:
“Nhà họ Quan làm quan tài. Nhà họ Quan còn tồn tại, thì quan tài vẫn còn tồn tại”.
Lúc ấy tôi vẫn không hiểu câu nói đó.
Mãi đến khi trong trấn liên tiếp mấy ngày có người đưa tang, suốt ngày vang lên tiếng pháo nổ và tiếng chiêng trống. Từng cỗ quan tài thô sơ được sản xuất hàng loạt, chỉ quét một lớp sơn đen mỏng, được khiêng đi ngang qua tiệm quan tài của tôi.
Ban ngày, Mặc U cũng không còn ngủ trong cỗ quan tài ấy nữa. Chiếc quan tài gỗ âm trầm khắc tên anh nằm trống không.
Đến tối anh cũng không trở về, mãi tới nửa đêm mới ôm tôi, khi ấy đang gà gật buồn ngủ, bước vào quan tài ngủ cùng.
Tôi đã quen với việc chui vào lòng anh. Trên người anh luôn thoang thoảng một mùi hương sen nhè nhẹ, rất dễ chịu.
Anh chỉ ôm chặt lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng tôi rồi mắng:
“Đồ vô lương tâm! Bổn quân vất vả sống chết thay ngươi ngăn cản bao nhiêu chuyện như vậy, thế mà ngươi chỉ biết gà gật buồn ngủ. Thôi ngủ đi, có bổn quân ở đây, sẽ không để những thứ đó kéo ngươi đi đâu”.
Sau gần hai năm ở bên nhau, tôi đã nảy sinh với Mặc U một cảm giác ỷ lại và tin tưởng khó có thể diễn tả thành lời.
Anh bảo ngủ, tôi tự nhiên liền ngủ.
Nhưng suốt nửa tháng liên tiếp, trong trấn đều có người chết.
Nghe nói ai nấy đều chết rất thê thảm. Cho dù tôi chỉ ở trong tiệm quan tài, không bước chân ra ngoài, vẫn cảm nhận được bầu không khí hoang mang, bất an bao trùm cả thị trấn.
Cho đến một ngày, một người phụ nữ mặc váy đen, cài hoa trắng trên ngực, bế theo một đứa trẻ đang sốt đỏ bừng cả mặt, vừa khóc vừa gào, xông thẳng vào tiệm quan tài. Bà ta giơ tay định tát tôi một cái khi tôi đang bào gỗ.
Nhưng cái tát ấy còn chưa kịp giáng xuống, đã bị một mảnh gỗ đâm vào cổ tay bà ta.
Mặc U, người từ trước đến nay chưa từng xuất hiện vào ban ngày, lúc này đang mặc một bộ Trung Sơn màu đen.
Anh cầm thanh gỗ ấy, nở nụ cười như có như không, nhìn người phụ nữ:
“Giờ con bé đó do ta quản. Ngươi còn dám giơ tay với nó lần nữa, ta e là sẽ không quản nổi tay mình đâu”.
Anh rất đẹp trai, nhưng người phụ nữ vừa nhìn thấy anh, trong mắt lập tức lóe lên vẻ sợ hãi.
Thế nhưng ngay sau đó, bà ta lại chỉ tay vào tôi, vừa khóc lóc vừa gào lên với những người đi cùng phía sau:
“Nhà nó toàn là sao chổi! Chính quan tài nhà nó gây ra tai họa! Người trong trấn đều bị quan tài nhà nó hại chết! Có người chết thì nhà nó mới bán được quan tài chứ!”
Tôi lập tức hiểu ra.
Cỗ quan tài bị mất kia là do nhà bà ta trộm đi.
Nhưng… họ có đến nhà tôi mua quan tài đâu?
Mặc U chỉ khẽ cười, cúi đầu nhìn tôi: Tiểu Cửu!
Tôi đứng dậy, nhìn người phụ nữ kia:
“Quan tài nhà tôi chưa từng bán ra ngoài, tất cả vẫn còn nguyên ở đây, sao có thể hại chết người được?”
Nửa tháng qua đã có mười lăm người chết, nghe nói ai cũng chết rất thảm.
Cái nồi này, tôi gánh không nổi.
Trên mặt người phụ nữ thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng đôi mắt lại đảo liên hồi. Bà ta đột nhiên đặt đứa trẻ đang sốt đến bất tỉnh trong lòng xuống đất, rồi vén áo nó lên.
Bà ta hét lên:
“Chính là quan tài nhà cô hại đấy! Bố thằng bé đã chết, giờ đến con trai tôi cũng sắp chết rồi!”
Đứa bé chỉ khoảng sáu, bảy tháng tuổi, sốt đến mức trợn trắng mắt, dường như đã ngừng thở.
Khi vén áo lên, chỉ thấy trước ngực đứa bé phủ đầy những nốt ban đỏ tươi như máu. Chúng sưng tấy, tụ máu, nhìn vừa giống mụn rộp, lại vừa giống vết cạo gió.
Điều kỳ lạ hơn là, nhìn kỹ mới thấy những nốt ban đỏ ấy tụ lại thành một dấu ấn, trông giống hệt một bài vị!
Từ dưới xương quai xanh đến ba tấc dưới rốn, vừa khéo nằm ở chính giữa ngực và bụng.
Trên thân thể của một người sống… lại xuất hiện hình dạng của bài vị.
Không hiểu vì sao, trong đầu tôi chợt hiện lên hai chữ “nhân quan”
6.
Lấy người làm quan tài, lấy thân thể làm linh.
Ánh mắt tôi không khỏi liếc sang Mặc U.
Khóe mắt anh hơi nhướng lên, khóe môi cong thành một nụ cười lạnh.
Khúc gỗ to bằng cánh tay kia xoay nhẹ trên đầu ngón tay anh, cứ như nhẹ tựa một chiếc đũa.
Người phụ nữ ôm đứa bé, vừa khóc vừa kể:
“Nửa tháng trước, mẹ chồng tôi mất. Nhà tôi nghèo, không mua nổi quan tài, nên bố thằng bé nghĩ rằng tiệm quan tài này có nhiều quan tài trống như vậy, để không cũng chỉ bám bụi. Với lại nửa đêm con bé kia cũng ngủ rồi, nên mới nghĩ đến việc kéo tạm một cỗ về chôn mẹ tôi”.
Đúng là… nghĩ cho người khác thật đấy!
Nhìn tấm bài vị hiện trên người đứa bé, tôi đột nhiên hiểu ra vì sao người ta nói đứa bé sắp chết.
Mỗi cỗ quan tài trong nhà đều có tên tuổi của chủ nhân.
Nhà họ đã trộm quan tài, nhất định phải xóa tên trên đó đi.
Đương nhiên, điều đó đã chọc giận chủ nhân ban đầu của cỗ quan tài ấy.
Mà tấm bài vị này… chính là biểu tượng của cái chết.
Nhưng… có đến mức phải chết nhiều người như vậy sao?
Ác quỷ trong quỷ quan… lại hung dữ đến thế ư?
Người phụ nữ vẫn đang khóc lóc kể khổ rằng nhà bà ta nghèo đến mức nào. Sau khi trộm được quan tài, vì không có tiền làm pháp sự, nên sáng sớm hôm sau đã vội vàng đem mẹ chồng đi chôn.
Nhưng ngay trong tối hôm đó, lưng chồng bà ta bắt đầu ngứa ngáy. Bà ta giúp anh ta gãi vài cái, kết quả trên lưng xuất hiện những vết đỏ, trông như những chấm xuất huyết. Thế là bà ta liền cạo gió cho chồng.
Nhưng những vết cạo ấy hiện lên, giống như từng giọt máu nhỏ đang lăn dưới da, tụ lại tạo thành một vệt giống hệt một tấm bài vị.
“Lúc đó tôi còn chụp ảnh lại. Tôi còn đùa với anh ấy rằng vừa mới nâng bài vị của mẹ xong, trên lưng đã mọc ra thêm một cái bài vị nữa”.
Vừa nói, bà ta vừa lấy điện thoại ra.
Nhưng bà ta không đưa cho tôi và Mặc U xem, mà giơ về phía đám người đứng phía sau.
Tôi liếc nhìn một cái, chỉ thấy trên tấm lưng sưng đỏ ấy có một dấu bài vị đỏ tươi như máu bầm, còn rõ ràng hơn dấu trên ngực đứa trẻ.
“Nhưng sáng sớm hôm sau, lúc đang thắng mỡ heo, anh ấy lại ngã vào chảo. Bị chiên đến mức… đến mức…”
Người phụ nữ lại bắt đầu gào khóc.
Chuyện này tôi cũng từng nghe nói.
Nhà người phụ nữ này mở một quán ăn nhỏ.
Chồng bà ta nấu ăn khá ngon. Trong bảy ngày Trương Thiên Nhất ở đây, tôi còn cùng cậu ấy đến quán đó ăn cơm.
Đó là một quán ăn gia đình.
Chồng bà ta là đầu bếp chính, còn bà ta vừa bế con vừa tiếp khách, thu tiền.
Mẹ chồng bà ta thì phải đi chợ mua thức ăn, rửa rau, thái rau, lại còn phải rửa bát, bưng món và dọn dẹp vệ sinh.
Bà cụ quanh năm làm lụng đến còng cả lưng, người lúc nào cũng khom khom, nên người trong trấn đều gọi bà là “bà còng”.
Không ai biết bà chết như thế nào.
Nghe nói nửa đêm, con trai bà thức dậy, phát hiện ra thì thi thể đã lạnh ngắt. Ngay trong đêm, hai vợ chồng liền đặt bà vào quan tài, sáng sớm hôm sau đã đem đi chôn.
Người trong trấn đều nói cả đời bà sống khổ cực, đến chết cũng đầy điều đáng ngờ.
Nhưng con trai và con dâu đã mai táng, chôn cất bà lão, nên cũng chẳng ai muốn xen vào chuyện nhà người khác.
Để kiếm được tiền, loại quán ăn nhỏ này đương nhiên không dùng nguyên liệu quá tốt.
Những phần thịt lợn có hạch bạch huyết, da heo vụn còn sót lại của lão Trương bán thịt, hoặc những miếng thịt đã để mấy ngày đến bốc mùi, tất cả đều được đưa đến nhà bà ta.
Những thứ đó không thể dùng để xào nấu, vì sợ khách ăn vào sẽ phát hiện.
Chỉ có thể đem đi thắng mỡ, rồi dùng phần tóp mỡ để chế biến món ăn.
Con trai của bà còng lại ngã vào chính chiếc chảo gang lớn đang thắng mỡ heo và bị bỏng chết.
Người đầu tiên phát hiện thi thể kể rằng, cả người anh ta co quắp nằm trong chảo như một con cá nguyên con đang bị chiên, khắp căn nhà đều ngập tràn mùi thơm của thịt rán.
Nhưng điều kỳ lạ là quần áo của anh ta đã được cởi sạch từ trước, còn được gấp ngay ngắn đặt bên cạnh bếp lò.
Nếu nói là anh ta tự ngã vào trong chảo… Ai mà tin được chứ?
Tôi ngẩng đầu nhìn Mặc U. Gần đây ban ngày anh cũng thường ra ngoài, chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó.
Anh vẫn xoay khúc gỗ trong tay, ra hiệu cho tôi tiếp tục hỏi.
Người phụ nữ kia khóc lóc không ngừng, tôi đành hạ giọng hỏi:
“Vậy… các người đến để trả tiền quan tài sao?”
“Trả tiền ư? Cô trả mạng người nhà tôi đây này!” - Người phụ nữ như phát điên: “Bố tôi, anh trai tôi, còn cả những người tối hôm đó giúp nhà tôi đến đây kéo quan tài đi… tất cả đều chết rồi!”
“Mấy người chết khác nữa cũng đều từng lấy đồ nhà cô. Chắc chắn là nhà cô đã giở trò tà môn gì đó, hại chết những người này! Nếu không thì hơn hai năm nay, nhà cô mất nhiều đồ như vậy, sao lại mặc cho người ta lấy?”
“Giờ đến cả tôi và con trai tôi cũng sắp chết rồi! Tất cả đều là do cỗ quan tài nhà cô hại!”
Vừa nói, bà ta vừa phát điên kéo khóa sau lưng váy xuống, định nhào về phía tôi.
Nhưng vừa cử động, khúc gỗ đang xoay trên đầu ngón tay Mặc U đã chĩa thẳng vào đầu bà ta.
Khí thế của Mặc U quá đáng sợ.
Người phụ nữ sợ hãi ôm chặt đứa con, lùi về sau mấy bước rồi gào lên với tôi:
“Hai năm trước, tôi đã nghe thấy cô và thằng nhóc đẹp trai họ Trương kia nói chuyện! Nhà cô còn chế tạo nhân quan nữa! Giờ những thi thể của những người đã chết đều bị moi ra, đem đi làm thành quan tài, chắc hẳn đó chính là thứ “nhân quan” mà nhà cô cần!”
“Quan tài làm từ người chính là “nhân quan”! Chắc chắn là hai mụ điên mà nhà cô giấu đi đã dùng thủ đoạn gì đó để hại người, rồi lấy xác người đem làm quan tài!”
Người phụ nữ nhìn tôi với vẻ điên cuồng chẳng khác nào kẻ mất trí.
Trên lưng bà ta cũng giống như trước ngực đứa con, đầy những mụn nước đỏ tấy, bóng lên, tụ lại thành hình một bài vị.
“Nhân quan?”
Tôi cũng sững người. Dùng xác người… để làm quan tài?
“Ngay dưới cống chui ở đầu cầu!”
Người phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm hận, vừa ôm con vừa để lộ tấm lưng trần:
- Cô có dám đi theo tôi đến đó xem không?
Mặc U khẽ cười lạnh một tiếng, nắm lấy tay tôi, ra hiệu cho bà ta dẫn đường.
Thị trấn vốn không lớn.
Người phụ nữ làm ầm ĩ như vậy, gần như nửa thị trấn đều kéo đến.
Từ tiệm quan tài đến đầu cầu, đi bộ cũng chỉ khoảng mười phút.
Người đi theo trên đường càng lúc càng đông.
Có người thì thầm to nhỏ, có người chỉ trỏ về phía tôi, cũng có kẻ lén nhổ nước bọt, chửi tôi là đồ xui xẻo, mang điềm gở.
Từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy, nên cũng chẳng mấy bận tâm.
Ngược lại, sắc mặt của Mặc U ngày càng u ám, bàn tay nắm lấy tay tôi cũng càng lúc càng siết chặt hơn.
Cái cống chui ấy đã bị bỏ hoang không biết bao lâu, đến mức cỏ dại mọc um tùm, che kín cả lối vào.
Cũng chẳng biết người phụ nữ kia đã tìm thấy nó bằng cách nào.
Bà ta ôm đứa con, vạch đám cỏ tranh ra, không hề tỏ chút sợ hãi nào, là người đầu tiên bước vào.
Mặc U nắm tay tôi, quay đầu nhìn những người trong trấn đang kéo đến xem náo nhiệt, rồi ghé sát tai tôi, thấp giọng nói:
“Tiểu Cửu, em nhìn những người này xem… tất cả đều là người sao?”
Cái cống nằm dưới gầm cầu, vốn đã âm u, mát lạnh.
Nghe anh nói như vậy, tôi lập tức cảm thấy cả người lạnh toát.
Cầu, vốn là lối thông giữa hai cõi âm dương.
Dưới gầm cầu, nơi tụ âm, chứa uế khí, cũng là nơi dễ tích tụ tà vật âm tính nhất.
Được Mặc U nhắc nhở, tôi quay đầu nhìn lại.
Dưới gầm cầu mờ tối, gương mặt của rất nhiều người đều nửa sáng nửa tối, không thể nhìn rõ ngũ quan.
Mặc U kéo tôi lại gần hơn, nửa ôm tôi vào lòng:
““Nhân quan” à… Không biết có bao nhiêu thứ đã động lòng rồi”.
“Tiểu Cửu, đừng sợ, có ta ở đây”.
Nhưng vừa nhìn thấy thứ ở bên trong cống chui, tôi sợ đến mức toàn thân lạnh buốt.
Đến lúc đó, tôi mới hiểu vì sao người phụ nữ kia lại một mực khẳng định rằng, đó chính là “nhân quan”.
Chỉ thấy trong cái cống chui tối tăm, nước nhỏ tí tách ấy, đặt một cỗ “quan tài” được ghép từ những chi thể đã bị cắt gọn như những khúc gỗ đã xẻ sẵn.
Những cánh tay, chân, thân thể ấy quấn lấy nhau, chắp vá với nhau thành hình một cỗ quan tài.
Giữa các phần thi thể, có một thứ giống như mỡ heo đã đông lại, vừa dính vừa nhớp, kết nối chúng với nhau.
Còn từng cái đầu người lại được khảm quanh nắp quan tài, như thể những hoa văn chạm khắc trang trí.
Ở chính giữa đầu quan tài, thứ được khảm vào lại chính là cái đầu người đã bị chiên đến mức da thịt cháy vàng sém!
Có lẽ vì trong cống quá lạnh và ẩm, nên không hề có mùi xác chết thối rữa.
Ngược lại, trong không khí lại phảng phất mùi thơm của mỡ heo đang được thắng!
7.
Cỗ nhân quan trước mắt này, rất giống với thứ dương liệu mà tôi từng thấy, nhưng cũng có điểm khác biệt.
Theo những gì tôi nghĩ, nhân quan là mổ thân thể của người đàn ông cao lớn kia ra, lấy chính thân xác ông ta làm quan tài, để cụ cố của Trương Thiên Nhất nằm bên trong.
Loại quan tài này thông thường còn phải dùng thêm quách. Nếu không, hai thi thể hòa lẫn vào nhau, làm sao phân biệt được đâu là chủ, đâu là khách.
Nhưng cỗ nhân quan mà nhà họ Trương đã kéo đi… không phải như thế.
Cỗ nhân quan bán thành phẩm mà Mặc U ngủ trong đó… cũng không phải vậy.
Cho dù là lấy người làm quan tài, cũng tuyệt đối không phải thứ quái dị trước mắt tôi.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không rõ, nhà họ Quan chuyên làm quan tài cho quỷ rốt cuộc có lai lịch gì.
Nhưng tôi biết rất rõ một điều, nhà tôi không thể nào làm ra thứ vừa xấu xí, vừa ghê tởm, vừa âm u đến mức này.
Dùng xác của bao nhiêu người trong trấn, ghép lại thành thứ này, rồi còn cố ý la lớn hai chữ “nhân quan”, phơi bày nó trước mặt tất cả mọi người…
Tôi tuy ít tiếp xúc với người ngoài, nhưng không phải kẻ ngốc.
Có thứ gì đó đang mượn chuyện này để ép tôi.
Nhưng ngoài việc biết đóng quan tài ra, tôi còn có gì đáng để bị dồn ép đến mức ấy?
Thứ chúng muốn chẳng qua chỉ là “nhân quan” mà đến tận bây giờ, ngay cả bản thân tôi cũng không biết rốt cuộc là gì!
Cơ thể tôi vô thức lùi về sau một bước, dựa vào lòng Mặc U, ngẩng đầu nhìn anh.
Lúc này đây, người duy nhất tôi có thể dựa vào chỉ có Mặc U.
Anh chỉ khẽ cười, xoa đầu tôi, không nói thêm lời nào.
Người phụ nữ ôm đứa con đứng bên cạnh cỗ “nhân quan” kia, nhìn tôi rồi cười khanh khách:
“Mười bốn cái xác, tất cả đều ở đây”.
“Cô nhìn xem, có giống quan tài không?”
“Có phải là vẫn còn thiếu thứ gì đó không?”
Bộ dạng của bà ta quá điên cuồng, khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Thậm chí tôi còn chẳng biết bà ta là người hay là quỷ.
Những người đứng bên ngoài xem náo nhiệt cũng bị cỗ “nhân quan” này dọa cho khiếp sợ, nhưng vẫn không ngừng khuyên bà ta đi ra:
“Trong cống lạnh lắm, mau ra đây đi!”
“Thứ đó xui xẻo lắm, đừng để đứa bé nhiễm phải”.
“Tạo nghiệt mà! Nhiều xác chết như vậy, sao có thể xuống tay được chứ!”
“Tôi đã bảo rồi, nhà họ Quan không có con trai nối dõi, nói không chừng là…”
Cũng có người gọi điện cho bạn bè, người thân đến xem chuyện lạ; có người lấy điện thoại ra chụp ảnh, cũng có người vội vàng báo cảnh sát.
Ngay cả Mặc U cũng ôm tôi, lùi ra khỏi cống chui.
Đúng lúc tôi đang thắc mắc người phụ nữ đưa tôi đến đây rốt cuộc là muốn làm gì…
Bà ta đột nhiên ôm đứa con, gào lớn với tôi:
“Quan Cửu, cô nói xem… cỗ “nhân quan” này còn thiếu thứ gì?”
Tiếng gào ấy vang vọng trong cống, ù ù không dứt.
Âm thanh đó…giống hệt những tiếng thì thầm mà tôi từng nghe từ những cỗ quan tài giữa đêm khuya không một bóng người.
Đây là quỷ ngữ sao?
Một người sống…làm sao có thể biết nói quỷ ngữ?
Hơn nữa, người trong trấn chẳng ai biết tên tôi, bình thường họ chỉ gọi tôi là “con bé tiệm quan tài”.
Ngay lúc tôi còn đang ngẩn người, người phụ nữ kia ôm đứa con, đột nhiên lao mạnh về phía cỗ “nhân quan”, dùng cả người đập vào nó!
Theo bản năng, tôi muốn lao lên ngăn cản.
Nhưng Mặc U lập tức đưa tay che mắt tôi:
“Đừng nhìn”.
Thế nhưng đã không còn kịp nữa.
Đứa bé vốn đã sốt đến trợn trắng mắt từ trước, bị người phụ nữ giữ ngang eo như một con búp bê nhựa, rồi mạnh tay đập đầu nó vào cái đầu cháy sém ở mép cỗ “nhân quan”.
Đứa bé thậm chí còn chưa kịp khóc lấy một tiếng.
Cái đầu nhỏ lập tức mềm oặt, nghiêng sang một bên, lắc lư như sắp rơi xuống.
Thế nhưng người phụ nữ vẫn giữ lấy eo nó, đặt thi thể đứa bé vào chính giữa phần đầu của cỗ “nhân quan”.
Bà ta dùng sức ấn mạnh, để thi thể đứa trẻ cùng những vết máu dính chặt vào vị trí chính giữa ấy.
Sau đó, bà ta quay đầu nhìn tôi, cười khanh khách:
“Quan Cửu, có phải cỗ nhân quan này còn thiếu một tấm bài vị không? Giờ thì có rồi”.
Hai bàn tay bà ta nhuốm đầy máu, ấn lên dấu bài vị đỏ tươi do những nốt ban trên ngực đứa bé tạo thành, tựa như đang dùng máu viết xuống vài chữ.
Trong khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi dường như thật sự xuất hiện một cỗ nhân quan - lấy người làm quan tài, lấy thân xác làm linh vị.
Tôi sợ đến mức toàn thân cứng đờ.
Mặc U chỉ lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ ấy, một tay che chở trước người tôi, không nói lời nào.
Nhưng người phụ nữ kia vẫn cười khanh khách:
“Nhà họ Quan chuyên làm quỷ quan, chế tạo quan tài cho quỷ để chúng có cơ hội tái sinh. Còn lấy người làm quan tài thì có thể đạt được trường sinh. Đây chẳng phải là nhân quan sao?”
“Quan Cửu, cô nói xem, đây có phải nhân quan không? Rốt cuộc thế nào mới là nhân quan?”
Bà ta đưa tay sờ lên chỗ bị thương trên đầu đứa bé.
Bàn tay dính đầy máu, bà ta coi như hồ dán, quệt lên người đứa trẻ, khiến thi thể nó dính chặt hơn vào cỗ “nhân quan”.
Sau đó, bà ta xoay người, từng bước đi về phía tôi:
“Quan Cửu, cô nói xem, cỗ nhân quan này làm có đẹp không? Cô giúp tôi đóng một cỗ tốt hơn, được không?”
Vừa đi, bà ta vừa kéo khóa chiếc váy ở sau lưng. Chiếc váy bị giẫm lên, từ từ tuột xuống. Nhưng trước ngực bà ta không có những nốt ban đỏ như đứa bé lúc nãy. Thay vào đó là một vết thương kéo dài từ dưới xương quai xanh đến ba tấc dưới rốn, như thể từng bị rạch ra rồi khâu lại bằng chỉ đen. Theo từng bước chân của bà ta, giữa những đường chỉ đen ấy có chất lỏng màu đỏ thấm ra, tựa như có thứ gì đó đang muốn chui ra từ bên trong.
Những người đứng ngoài xem náo nhiệt đều sợ hãi, hét lên rồi lùi về phía sau.
Đám người vừa rồi còn tụ tập đông đúc bao nhiêu, lúc này lại lùi đi nhanh bấy nhiêu.
Người phụ nữ kia lại giẫm lên chiếc váy đã tuột xuống, từng bước một tiếp tục tiến tới.
Nhưng lần này, người bà ta nhìn không phải tôi, mà là Mặc U đang che chở tôi trong lòng.
Bà ta cười khanh khách:
“Anh cũng muốn có nhân quan, đúng không?”
“Người nhà họ Quan đều đã chết sạch rồi. Cỗ nhân quan của nhà họ Trương ở Vân Hải, chúng tôi không nhìn thấy được. Chỉ cần cô ta nhớ ra… nhân quan là gì, thì có thể đóng ra được!”
Càng nói, bà ta càng kích động. Bà ta nhìn Mặc U, cười khùng khục:
“Tôi biết, hai năm nay đều là anh bảo vệ cô ta. Nhưng anh không thể bảo vệ cô ta mãi được đâu. Nhân quan, ai mà chẳng muốn có! Anh có thể bảo vệ cô ta được bao lâu?”
Nói xong, bà ta đột nhiên lao thẳng về phía tôi:
“Quan Cửu! Rốt cuộc nhân quan là gì?”
Mặc U một tay ôm lấy tôi, lạnh lùng hừ một tiếng, cầm khúc gỗ trong tay vung mạnh, đập thẳng vào đầu bà ta, định đánh bật bà ta ra. Nhưng một gậy ấy giáng xuống, nửa bên vai của bà ta bị đánh lệch hẳn đi, vậy mà đôi chân vẫn như mọc rễ dưới đất, không hề nhúc nhích. Cái đầu nghiêng sang một bên, lắc lư như sắp rơi xuống nhưng lại không đổ.
Ngay lúc ấy
Bụp!
Đường chỉ đen đang khâu vết thương trước ngực bà ta đột nhiên bị kéo đứt. Máu tươi ào một tiếng trào ra, xối tung vết thương đã được khâu kín ấy. Từ trong bụng bà ta, một cái đầu người đột nhiên lao vọt ra. Há to miệng, nó the thé hét về phía tôi:
“Vậy… thế này đã đúng là nhân quan chưa?”
Đó rõ ràng là…cái đầu của bà còng!
Bà ta dường như vẫn chưa chết hẳn, bị khâu bên trong cái bụng đã bị moi rỗng của con dâu mình. Đôi mắt mở trừng trừng, nhìn tôi đầy u uất:
“Đây có phải là nhân quan không?”
“Đây… có phải là quan tài của tôi không?”
“Tôi khổ cực cả một đời, chết rồi… dù sao cũng phải có một cỗ quan tài chứ…”
“Phải có một cỗ quan tài chứ!”
Biến cố này xảy ra quá đột ngột, quá kinh hãi. Tôi hoàn toàn sợ đến ngây dại. Hai tay chết lặng nắm chặt lấy Mặc U, cổ họng phát ra những tiếng khàn khàn, nhưng không tài nào nói được lời nào. Trong đầu chỉ ong ong vang vọng duy nhất một câu:
【Nhân quan là gì?】
【Rốt cuộc nhân quan là gì?】
Phải rất lâu sau, tôi mới khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn Mặc U.
Nhưng lại thấy… anh cũng đang cúi đầu nhìn tôi.
Trong mắt anh thấp thoáng một tia hy vọng, dường như đang mong chờ điều gì đó…
Ánh mắt ấy…giống hệt mỗi khi anh dạy tôi quỷ văn, trước tiên viết ra một chữ, rồi bảo tôi đoán xem đó là chữ gì.
Tim tôi bỗng nghẹn lại. Hai chân trong nháy mắt mềm nhũn.
Mặc U…cũng là kẻ bị nửa cỗ nhân quan ấy dụ đến.
Anh dạy tôi quỷ văn, cũng là vì muốn hoàn thiện cỗ nhân quan khắc tên anh kia.
Anh cũng mong rằng…tôi có thể biết được nhân quan rốt cuộc là gì.
Cho nên, tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, vốn dĩ anh có thể ngăn cản.
Hoặc ít nhất, có thể không để tôi nhìn thấy, nhưng anh vẫn đưa tôi đến đây.
Thậm chí vừa rồi, khi đứa bé bị biến thành một bài vị theo cách tàn nhẫn như vậy, anh cũng không hề ngăn lại.
Bởi vì…anh cũng muốn có một cỗ nhân quan hoàn chỉnh.
Thì ra, anh ở bên tôi, dạy tôi những điều ấy, cũng chỉ là vì nhân quan.
Vậy thì anh và những ác quỷ nửa đêm vẫn thì thầm gào thét, chìa những bàn tay ma quỷ ra kéo giật lấy tôi, có gì khác nhau chứ?
8.
Nghĩ đến việc Mặc U vì đạt được mục đích mà có thể bất chấp thủ đoạn như vậy, lòng tôi chua xót từng cơn, cả người cũng trở nên ngẩn ngơ.
Đúng lúc ấy, Mặc U đột nhiên kéo tôi vào lòng, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Ta đã nói rồi, bây giờ con bé đó là do ta quản. Vậy mà các ngươi vẫn dám đưa tay về phía nó!”
Anh tiện tay nhổ một nắm cỏ dại bên cạnh, rồi quất mạnh về phía người phụ nữ.
“Xẹt!”
Người phụ nữ và cả bà lưng còng bị khâu trong bụng bà ta đồng thời thét lên một tiếng chói tai.
Tôi vội ngẩng đầu lên khỏi lòng Mặc U nhìn sang. Chỉ thấy những sợi chỉ đen đang khâu vết thương kia giống như những sợi dây điều khiển rối, nhanh chóng bò khắp khoang bụng người phụ nữ, điều khiển hai cánh tay của bà ta vươn về phía tôi. Đôi tay ấy giờ đây đã gầy quắt như que củi, khô cứng như vuốt thú. Móng tay màu xám đen phía trước dài còn hơn cả lòng bàn tay, trên đó vẫn đang nhỏ xuống thứ máu đục ngầu.
Mặc U cầm nắm cỏ quất thêm một cái. Trên cánh tay ấy lập tức xuất hiện một vệt cháy đen. Những sợi chỉ màu đen bị chạm vào lập tức bị thiêu đứt. Đồng thời, từng đốm lửa nhỏ men theo những sợi chỉ đen ấy, nhanh chóng lan đến nơi khâu nối bên trong khoang bụng. Cái đầu khô quắt của bà lưng còng lập tức phát ra những tiếng cười quái dị “khặc khặc”. Mái tóc hoa râm phía sau đầu bà ta vậy mà tụ lại thành từng lọn như những con rắn, chống đỡ lấy cái đầu rồi bất ngờ lao thẳng về phía tôi. Tôi sợ đến mức vội vàng rút chiếc thước vuông góc luôn mang theo bên người ra!
Nhưng còn chưa kịp ra tay, Mặc U đã lạnh lùng hừ một tiếng, cầm nắm cỏ dại kia quất thẳng về phía cái đầu ấy. Chỉ nghe “ầm” một tiếng. Mái tóc hoa râm quấn xoắn như rắn phía sau đầu bà lưng còng lập tức bùng lên ngọn lửa xanh u u, trong chớp mắt đã cháy thành tro. Cái đầu của bà lưng còng như một quả bóng rách, rơi xuống đất. Nhưng bà ta vẫn lè lưỡi chống xuống mặt đất, mượn lực đẩy khuôn mặt mình bò về phía trước, nhìn chằm chằm vào Mặc U:
“Ngươi… ngươi không phải Quỷ Vương! Quỷ Vương không thể giết ta! Ngươi là ai… ngươi…”
“Ngươi không xứng để biết!”
Mặc U tiện tay ném luôn nắm cỏ đang cầm lên cái đầu của bà ta. Cái đầu bà lưng còng vừa bị đám cỏ phủ lên, lập tức không còn một tiếng động. Ngay cả thi thể của người con dâu đã bị moi ruột phanh bụng kia cũng phát ra một tiếng “rầm”, rồi đổ vật xuống đất.
Tôi nhìn lướt qua đám cỏ đang che cái đầu của bà lưng còng, rồi lại liếc nhìn Mặc U, trong lòng bỗng dâng lên nghi hoặc.
Hai năm qua, Mặc U đã dạy tôi quỷ văn. Giờ đây tôi đã có thể nhận ra trên nửa cỗ nhân quan được khắc tên bằng máu kia có ghi: “U Minh Quỷ Vương Mặc U Thánh Quân.”
Thực ra, đó lại là một danh húy không hoàn toàn chính xác.
Quỷ Vương không thể xưng là Thánh Quân. Mười vị Diêm La của địa phủ đều được gọi là Minh Quân. Trên đời này, nào có Quỷ Vương nào lại tự xưng là Thánh Quân? Nhưng vừa rồi, bà lưng còng lại nói anh không phải Quỷ Vương?
Vậy, Mặc U rốt cuộc là ai?
Trước khi mẹ tôi mất tích, bà biết nhà họ Trương không đáng tin. Thậm chí lừa cũng phải lừa Mặc U đến đây, là vì anh có thể đứng ngang hàng với nhà họ Trương sao?
“Tiểu Cửu? Sợ đến ngốc rồi à?”
Mặc U ném luôn khúc gỗ trong tay đi, đưa tay xoa đầu tôi. Lòng bàn tay anh vẫn ấm áp như mọi khi. Nhưng lần này, tôi lại né tránh.
“Đồ vô lương tâm nhỏ, vậy mà giận thật rồi sao?”
Mặc U cúi người, ghé sát trước mặt tôi. Anh cười khẽ:
“Ta biết, không nên để ngươi phải chịu một phen kinh hãi như vậy. Nhưng… chẳng phải ngươi cũng muốn biết nhân quan là gì sao?”
“Được rồi, được rồi. Ta chẳng phải sợ bà ta làm ngươi bị thương nên đã giải quyết bà ta rồi sao? Đừng giận nữa!”
Mặc U dang rộng cánh tay, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng, rồi như đang trút giận, dùng sức vò rối tóc tôi mấy cái. Vừa rồi chỉ mới nhìn nhau một cái, anh đã đoán ra được suy nghĩ trong lòng tôi. Tôi đang định đẩy anh ra để hỏi cho rõ, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Chuyện này liên quan đến mười lăm mạng người đã tử vong trong nửa tháng qua, hơn nữa tính chất lại cực kỳ nghiêm trọng, cả thị trấn đều đã biết. Sau khi cảnh sát đến, đương nhiên phải lấy lời khai.
Trong lòng tôi vẫn còn nghẹn một cục tức, nên tiếp tục giả vờ như trước đây, bày ra bộ dạng ngốc nghếch, khờ khạo, không nói không rằng, rồi ném hết mớ hỗn độn ấy cho Mặc U xử lý.
Anh liếc nhìn tôi một cái, bất lực cười khổ. Anh nói với cảnh sát rằng mình là người chú họ xa của tôi. Bà ngoại tôi mắc bệnh nặng, mẹ tôi đưa bà đi chữa trị, nên hiện giờ anh là người chăm sóc tôi.
Chuyện này, nói ra cũng không quá phức tạp. Dù sao lúc người phụ nữ kia tìm đến tiệm quan tài, bà ta cũng dẫn theo cả một đám người. Mặc U khăng khăng rằng chúng tôi hoàn toàn không biết chuyện gì. Chỉ là người phụ nữ kia chạy đến tiệm quan tài nói rằng đã trộm mất một cỗ quan tài của nhà tôi, nên chúng tôi mới đi theo, tưởng có thể mang cỗ quan tài bị trộm về. Ai ngờ…lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này. Nhà tôi đã sống ở thị trấn này qua nhiều đời, cảnh sát cũng biết rõ, nên không hỏi thêm quá nhiều.
Vì sao mười bốn thi thể này sau khi được chôn cất lại bị đào lên một cách lặng lẽ? Làm thế nào mà chúng có thể bị đào lên, rồi lại bị ghép thành một cỗ quan tài mà không ai hay biết?
Còn có chuyện cái đầu của bà lưng còng bị khâu trong khoang bụng của con dâu mình… Vì sao người con dâu ấy vẫn có thể nói chuyện, đi lại, trông chẳng khác nào một người còn sống?
Không một ai biết được.
Không biết có ai đã ghé tai nói gì với đội trưởng Tần, người phụ trách vụ án này. Anh ta liếc nhìn tôi và Mặc U một cái rồi nói:
“Nếu nhà họ đã trộm quan tài của cô để chôn cất, vậy thì đi mở mộ xác nhận một chút đi.
Nói xong, anh ta dặn những người còn lại phong tỏa hiện trường ở dưới gầm cầu, rồi bảo tôi và Mặc U cùng đi mở mộ bà còng, khai quan để nhận dạng”.
Tôi nhìn cỗ “nhân quan” được ghép từ mười bốn thi thể kia, trong lòng rối bời, đành tiếp tục giả vờ ngốc nghếch.
Mặc U liền nắm tay tôi, cùng đi theo.
Mộ của bà lưng còng chỉ là một nấm đất đơn sơ.
Mới chôn được nửa tháng, đất còn chưa kịp khô hẳn.
Nhưng vừa đến gần, tôi đã cảm thấy có điều không ổn.
Đất quá tơi xốp, hơn nữa, mùi tanh lại quá nồng. Không phải mùi tanh của đất. Mà là thứ mùi hòa lẫn giữa mùi trứng thối và mùi tanh của rắn.
Mấy người cảnh sát cầm xẻng định đào mộ. Đến cả việc đốt giấy tiền hay thắp một nén hương, họ cũng không làm.
Đúng thật là, chẳng hề kiêng kỵ điều gì cả!
Bên cạnh, Mặc U dường như vẫn giữ tâm trạng xem náo nhiệt, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
Mắt thấy người cảnh sát dẫn đầu cầm xẻng, chuẩn bị bổ thẳng xuống nấm mồ. Tôi không thể tiếp tục giả ngốc được nữa, vội vàng lên tiếng:
“Đừng động vào! Phải đốt vàng mã, thắp hương trước, báo với người đã khuất, rồi mới được mở mộ đào huyệt!”
Người cảnh sát kia cười với tôi:
“Cô bé này, lớn lên ở tiệm quan tài nên mới tin mấy thứ ấy”.
Không biết có phải để tự trấn an mình hay không, anh ta lại cười ha hả:
“Nếu thật sự có ma quỷ, bà ta mà có bản lĩnh ấy thì đầu đã chẳng bị người ta chặt xuống rồi khâu vào bụng con dâu mình đâu. Chúng tôi đang giúp bà ta tìm hung thủ, bà ta phải cảm ơn chúng tôi mới đúng. Có muốn hại thì cũng phải đi hại kẻ đã chặt đầu bà ta chứ”.
Vừa nói xong, anh ta đã bổ xẻng xuống, đến cả cơ hội ngăn cản cũng không cho tôi. Nhưng ngay khi nhát xẻng ấy vừa chạm xuống, lớp đất tơi xốp trên nấm mồ dường như trở nên ẩm ướt hơn.Ngay sau đó, từ trong đất có vài thứ màu đen, mảnh như chiếc đũa, men theo cán xẻng, sột soạt, sột soạt bò lên.
9.
Theo cán xẻng bò lên là hai con rắn đen mảnh như chiếc đũa, tốc độ cực nhanh. Người cảnh sát kia liên tục kinh hô, hất văng chiếc xẻng. Nhưng đã không còn kịp nữa. Hai con rắn đen đã bò đến mặt trong cổ tay anh ta. Cái đầu rắn tam giác nhỏ nhọn phát ra tiếng “xì” rồi cắn chặt lấy cổ tay.
Ngay khi anh ta đưa tay định kéo nó ra, cái đầu rắn nhọn ấy lại trực tiếp chui vào từ vết thương do cú cắn tạo thành. Thân rắn trơn tuột, căn bản không thể nắm được.
“A! Đây là thứ gì…” Người cảnh sát sợ hãi, liên tục vung tay.
Nhưng con rắn đen ấy giống như đỉa hút máu, chỉ là tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần. Chẳng mấy chốc, đã có nửa thân rắn chui vào trong.
Biến cố xảy ra quá nhanh, lại thêm con rắn đen quá mức quỷ dị, đám cảnh sát có mặt nhất thời không kịp phản ứng.
Theo bản năng, tôi lại nhìn sang Mặc U, muốn anh ra tay. Nhưng anh nhìn tôi, nhướng mày, nở nụ cười như có như không, khẽ hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không có ý định giúp đỡ.
Nhưng đó là một mạng người…
Tôi không còn để ý đến lời bà ngoại dặn phải giấu tài nữa. Tôi vội đưa tay ra sau đầu, nhịn đau nhổ mấy sợi tóc dài, rồi lớn tiếng quát:
“Mau giữ chặt anh ấy lại!”
“Được!” - Đội trưởng Tần là người đầu tiên phản ứng lại. Ông đá ngã người cảnh sát kia xuống đất. Ngay sau đó, một chân giẫm lên vai anh ta, chân còn lại đạp lên khuỷu tay.
Mấy con rắn đen mảnh dài kia đã chui vào từ mặt trong cổ tay, chỉ còn lại một đoạn đuôi nhỏ vẫn đang ngo ngoe.
Tôi vội xắn tay áo anh ta lên. Nhưng cổ tay áo đồng phục có cài cúc, lại thêm người bị đè dưới đất, tôi liên tiếp kéo hai lần mà vẫn không xắn lên được.
“Haizz! Tiểu Cửu nhà ta ấy à, rốt cuộc vẫn quá mềm lòng. Đã nhắc anh ta rồi, anh ta không chịu nghe, vậy mà ngươi vẫn muốn cứu người”.
Mặc U thở dài, không biết lấy từ đâu ra một con dao nhỏ, khẽ rạch một cái, tay áo lập tức bị cắt toạc. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, hai con rắn đen nhỏ đã chỉ còn lại chút chóp đuôi.
Tôi không còn tâm trí đâu mà nói chuyện với Mặc U, chỉ chăm chăm nhìn theo hướng cái đầu rắn phía trước đang không ngừng chui ngoáy.
Tôi dùng mấy sợi tóc vừa nhổ xuống, luồn ra phía trước đầu rắn, quấn chặt quanh cánh tay, tay trái giữ chặt, không cho thân rắn tiếp tục chui sâu vào trong.
Tóc là phần dư của huyết, là nơi hồn phách nương náu. Nó có thể trói buộc những thứ âm tà.
Thấy hai con rắn đen không thể chui tiếp được nữa, tôi mới chụm ngón cái và ngón giữa của tay phải lại, dùng ngón cái đè lên vị trí đầu rắn, rồi bắt đầu lần dọc theo thân rắn về phía đuôi.
Tôi khẽ niệm:
“Một lượng thân, hai lượng hồn, ba lượng vô lượng định âm hồn! Ra!”
Trên đời này, vạn sự vạn vật đều có thể đo đếm. Mà rắn, lại là loài kiêng kỵ việc bị đo nhất.
Trong dân gian có lời đồn, không được dùng tay ước lượng kích thước, độ dài của rắn; nhìn thấy rắn cũng không được dùng ngón tay chỉ vào nó.
Rắn vốn có linh tính. Nếu dùng tay khoa ra để đo lớn nhỏ, đêm đến nó sẽ chui vào miệng, vào mũi người ta, lấy nội tạng con người để đo lại.
Cũng có loài rắn thích so chiều cao với người. Nếu con người cao hơn nó, hoặc cầm vật gì cao hơn nó, nó sẽ tức đến mức ngã lăn ra chết.
Nhưng nếu con người thấp hơn nó, người đó cũng sẽ chết trong thời gian ngắn.
Sau khi dùng Thuật Lượng Thân chế trụ nó, tôi dùng ngón cái ghì chặt thân rắn, rồi dồn sức vuốt ngược về phía đuôi.
Theo ngón tay tôi từng chút thu về, người cảnh sát kia lại gào lên như lợn bị chọc tiết:
“Đau! Đau quá!”
Thấy tôi thu ngón tay, đội trưởng Tần cũng nhắc:
“Rắn chỉ biết bò tới, không biết lùi. Cô ép như vậy không thể ép nó ra được đâu. Thứ này thật kỳ quái, bảo ông chú của cô rạch da rồi lôi nó ra đi”.
“Đây không phải rắn”.
Mặc U đứng một bên, cụp mắt nhìn tôi thật sâu.
“Để Tiểu Cửu nhà ta nói cho các người biết… đây rốt cuộc là thứ gì đi”.
Mặc cho người cảnh sát kia gào thét như lợn bị chọc tiết, tôi vẫn ghì chặt ngón cái, không hề buông lỏng, dùng sức từ từ vuốt ngược lại.
Chẳng mấy chốc, phần đuôi con rắn bắt đầu từng chút một hóa thành chất lỏng màu đen sền sệt. Nó hơi giống chất nhầy trong ống chân lông khi nhổ lông cánh gà.
Nhìn thứ ấy từng chút bị ép ra ngoài, đội trưởng Tần không khỏi kinh ngạc:
“Đây là thứ gì?”
“Âm hủy”.
Đợi đến khi ngón cái của tôi vuốt ngược hẳn đến miệng vết thương, không còn chút keo đen nào bị ép ra nữa, tôi mới buông tay, chuyển sang xử lý con còn lại.
“Hủy xà vốn do oán hồn hóa thành. Theo lý mà nói, sau khi một người chết đi, cũng chỉ sinh ra một con mà thôi.”
“Nhưng bà còng chết quá kỳ quái. Bà ấy đến một cỗ quan tài của riêng mình cũng không có, lại còn bị chặt đầu. Oán khí quá nặng, âm oán chi khí không có đầu để bám vào, nên mới tan ra trong đất mộ, hóa thành từng con âm hủy nhỏ xíu như thế này”.
Dù cái đầu đã bị khâu vào bụng con dâu, miệng điều bà còng vẫn luôn lẩm bẩm đó là muốn có một cỗ quan tài của riêng mình.
Thế hệ như bà ấy, lúc còn sống có thể chịu khổ, sống không được tốt. Nhưng lại vô cùng chấp niệm rằng sau khi chết, tang sự phải được lo liệu tử tế, ra dáng ra hình.
Khi cả hai con âm hủy đều bị ép ra ngoài, người cảnh sát bị chúng chui vào đã toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
Anh ta vừa thở hổn hển, vừa tò mò xoay cổ tay, nhìn hai vũng chất lỏng sền sệt trên mặt đất:
“Thứ này… chẳng phải mềm nhũn sao? Vừa nãy lúc ép ra, sao lại đau đến thế?”
“Âm oán chi khí giống như cái gai đâm vào thịt, sao có thể không đau được”.
Tôi liếc nhìn Mặc U, rồi nhìn hai vũng keo đen trên mặt đất, nhất thời không biết phải xử lý thế nào.
“Giờ mới biết cầu đến ta à?”
Mặc U khẽ cười, đưa tay nhổ một nắm cỏ khô bên cạnh.
“Đốt đi”.
Nhưng khi đám cỏ khô được châm lửa, ngọn lửa bùng lên lại là một màu xanh âm u.
Mặc U…rốt cuộc vẫn đang dùng quỷ hỏa.
Nhưng anh lại không phải Quỷ Vương.
Vậy thì, anh rốt cuộc là ai?
“Thế… ngôi mộ này còn đào nữa không?” - Đội trưởng Tần nhăn mặt, cả khuôn mặt gần như nhíu thành một cục.
Ông khó hiểu nói:
“Nếu trong mộ có thứ âm… gì đó này, vậy kẻ cắt đầu bà ta đã đào mộ kiểu gì? Chẳng lẽ bà ta bị cắt đầu trước khi chôn xuống?”
“Phải đốt vàng mã trước…”
Tôi vẫn muốn làm theo cách bà ngoại đã dạy.
Mặc U lại trực tiếp lên tiếng:
“Còn đốt vàng mã gì nữa? Cứ hắt nước vôi vào, xua tan âm hủy trước, rồi đào thẳng lên là được”.
Đội trưởng Tần lập tức vỗ tay tán thành, quay sang bảo người mang nước vôi đến.
Mặc U kéo tôi sang một bên, thấp giọng nói:
“Bà còng đã hóa thành lệ quỷ rồi. Bây giờ còn đốt vàng mã, thắp hương hỏi bà ta, chẳng khác nào gọi hồn bà ta quay về báo thù. Chi bằng cứ trực tiếp mở mộ”.
Ngẫm lại thì đúng là như vậy.
“Tiểu A Cửu có thể nói cho ta biết không? Thuật lấy đo thân để định âm hồn này… là tuyệt học của nhà họ Quan các em phải không? Ngoài những thứ ấy ra, bà ngoại em còn dạy em gì nữa?”
Càng nói, giọng Mặc U càng trầm xuống.
Anh vỗ nhẹ chiếc thước vuông giắt bên hông tôi:
“Lúc ra ngoài, Tiểu A Cửu còn đặc biệt mang theo chiếc trực cự và mộc quy này, là để phòng thân đúng không? Không dùng dao búa, lại dùng “quy củ”. Bí thuật của nhà họ Quan quả nhiên giống hệt những gì trong lời đồn”.
Đều là những dụng cụ dùng để đóng quan tài.
Tôi vốn chỉ tiện tay mang theo để phòng thân, không ngờ vẫn bị Mặc U nhìn thấu.
Bây giờ, rất ít người còn dùng hai chữ “quy củ” để gọi hai món dụng cụ này nữa.
“Vậy nên anh không ra tay cứu người… là vì muốn thử tôi?”
Tôi giữ chặt chiếc thước vuông, ngẩng đầu nhìn anh.
Mặc U khẽ búng lên cây thước:
“Ta không cứu anh ta là vì anh ta không tin ngươi, còn ăn nói vô lễ với ngươi, đáng phải chịu chút khổ sở. Có điều, Tiểu Cửu có bản lĩnh như vậy, ta cũng rất vui”.
Đúng vậy.
Tôi càng có bản lĩnh thì càng tiến gần hơn đến việc có thể tạo ra nhân quan.
Anh làm sao có thể không vui cho được?
Thấy ánh mắt tôi không đúng, anh vội nói thêm:
“Đứa bé lúc nãy không phải ta không cứu. Nó đã chết từ trước rồi. Lúc người phụ nữ kia bế nó đến tiệm quan tài nhà ngươi thì nó đã là một cái xác rồi”.
Anh dùng sức vò rối tóc tôi, cười lạnh:
“Tiểu Cửu đúng là biết giấu thật đấy. Hai năm nay cứ giả vờ như chẳng biết gì, chẳng hiểu gì. Ngươi đang lừa ta sao?”
Được Mặc U nhắc nhở, tôi chợt nhớ ra…
Từ đầu đến cuối, đứa bé ấy chưa từng phát ra dù chỉ nửa tiếng động.
Vậy nên, việc anh lạnh mắt đứng nhìn, ngoài muốn tôi nhớ lại nhân quan là gì,còn là muốn ép tôi ra tay, xem bà ngoại có từng dạy tôi thứ gì khác hay không.
Lại là một lần dò xét!
Suốt hai năm trời, đêm nào anh cũng dạy tôi quỷ văn, nhưng chưa bao giờ hỏi tôi trước đây đã học những gì.
Anh chỉ âm thầm quan sát, chờ đúng một tình huống khẩn cấp như hôm nay để ép tôi phải ra tay.
Sự thâm sâu và nhẫn nại ấy, càng chứng tỏ anh quyết tâm phải có được nhân quan.
So với thứ quái dị vừa nhập vào người phụ nữ kia, nóng lòng muốn biết đáp án, anh còn kiên nhẫn hơn nó gấp bội. Cảm giác chua xót trong lòng tôi lại từng chút một dâng lên. Tôi ngẩng đầu nhìn Mặc U:
“Vậy còn anh thì sao? Rốt cuộc anh là ai? U Minh Quỷ Vương hay Mặc U Thánh Quân?”