Chương 2: Cốt nhục tương hoàn
1.
Vừa nghe tôi hỏi ngược lại, đôi đồng tử sâu thẳm của Mặc U bỗng co lại. Chính giữa con ngươi, ngọn lửa xanh âm u khẽ lay động, dường như có cơn giận nào đó sắp trào dâng.
Nhưng ngay sau đó, anh lại khẽ cười, vòng tay qua vai tôi, rồi dùng sức xoa đầu tôi thêm mấy cái:
“Đồ vô lương tâm, không giả ngốc giả khờ nữa rồi à?”
Anh vốn luôn thích vò rối tóc tôi như vậy.
Tôi đang định tức giận gạt tay anh ra thì bên phía đội trưởng Tần chợt vang lên tiếng kinh hô.
Mặc U lập tức nắm lấy bàn tay tôi vừa giơ lên, kéo tôi đi về phía đó.
Hiệu suất làm việc của đội trưởng Tần và mọi người rất cao.
Sau khi nước vôi được mang đến, họ trực tiếp hắt lên ngôi mộ.
Theo hai thùng nước vôi đổ xuống, từ lớp đất mộ vốn đã tơi xốp, từng con âm hủy màu đen lần lượt chui bò ra, như muốn chạy trốn. Nhưng toàn thân chúng đã dính đầy nước vôi. Vừa bò ra khỏi mộ, chúng liền đau đớn quằn quại trên mặt đất. Chẳng bao lâu sau, từng con một đều tan thành những vũng chất nhầy đen sền sệt.
Cảnh tượng ấy khiến đội trưởng Tần và đám cảnh sát đều lặng người vì kinh hãi, không ai dám hé răng nói một lời. Khắp khu vực xung quanh nấm mộ, đều là tiếng những con âm hủy đau đớn thè lưỡi, rít khẽ.
Chỉ là, ngoài tiếng rắn phun lưỡi ấy, thấp thoáng còn có những tiếng thì thầm trầm thấp. Theo những gì tôi học được từ Mặc U trong hai năm qua, tôi có thể khẳng định, đó là quỷ ngữ.
Mặc U đảo mắt nhìn quanh một lượt, khẽ cười lạnh, không nói gì.
Điều kỳ lạ là, anh vừa mắt quét qua, những tiếng quỷ ngữ rì rầm kia lập tức biến mất.
Đợi đến khi trong đất mộ không còn con âm hủy nào chui ra nữa, đội trưởng Tần nhìn tôi:
“Giờ đào được chưa?”
Mấy người cảnh sát bên cạnh cũng vẫn còn sợ hãi, đồng loạt nhìn về phía tôi.
Thấy tôi gật đầu, họ mới cầm xẻng, trước tiên thăm dò đào vài nhát. Xác nhận quả thật không còn con âm hủy nào bò ra nữa, họ mới bắt đầu hăng hái đào bới.
Bà còng được chôn cất ngay trong đêm, nên huyệt mộ đào không sâu.
Chẳng bao lâu, họ đã đào đến nắp quan tài.
Đợi khi cỗ quan tài được nhấc lên, ngay chính giữa đầu quan tài hiện rõ một vết bị dao gọt mất. Vết cắt còn chưa được gọt phẳng, nham nhở như chó gặm.
Đối chiếu với đó là đóa liên hoa vãng sinh được chạm khắc tinh xảo bên cạnh, càng khiến người ta có cảm giác như một báu vật đã bị phá hoại đến mức đáng tiếc.
Quả nhiên, phần danh vị được khắc ban đầu đã bị đục mất.
Ngay cả đội trưởng Tần cũng khẽ ho một tiếng, liếc nhìn tôi rồi hơi ngượng ngùng nói:
“Ờ… ờ… cô bé “thợ quan tài”, cô xem cỗ quan tài này có phải bị trộm từ nhà cô không?”
Tôi gật đầu.
Trong đám cảnh sát đang khai mộ mở quan, đã bắt đầu có người bàn tán.
Bà còng này thật đáng thương. Con trai bà ta mở cái quán ăn kia, vốn dựa vào tiền để dành làm quan tài của bà. Mấy năm mở quán, việc nặng việc bẩn đều do bà làm. Con trai thì độc ác, con dâu thì đanh đá, nhưng kiếm được không ít tiền, còn mua nhà trong thành phố. Nhưng đến cuối cùng, đến một cỗ quan tài để chôn cất cho bà cũng là đi trộm.
Giữa một loạt tiếng bàn luận như vậy, quan tài bị mở ra. Ngay khi nắp bị cạy lên, mùi dầu chiên thịt lại lần nữa lan ra.
“Không phải nói con trai bà ta bị rơi vào chảo dầu, bị chiên chết sao? Sao trong quan tài của bà ta lại… oẹ.”
Người cảnh sát đang mở quan tài còn chưa nói hết câu đã lập tức chạy sang một bên nôn thốc nôn tháo.
Nắp quan tài bị mở nửa chừng, trực tiếp bị hất đổ xuống đất. Trong không khí, mùi dầu chiên thịt lại càng nồng hơn.
Đội trưởng Tần ghé sát quan tài nhìn một cái, cũng lập tức quay mặt đi.
Tôi tò mò bước lại gần, liếc nhìn một cái, bụng cũng bắt đầu dâng lên cảm giác buồn nôn.
Trong quan tài, thi thể không đầu của bà còng nằm nghiêng. Ở vị trí vốn phải là cái đầu, lại đặt một bộ nội tạng người hoàn chỉnh, rất có khả năng là bị moi ra từ trên người con dâu bà ta.
Thi thể bà còng cùng đống nội tạng đó đều mọc đầy những sợi mốc màu trắng xám, vừa dài vừa mảnh, phủ kín cả chiếc quan tài.
Mùi dầu chiên thịt chính là tỏa ra từ những sợi mốc đó.
Điều kỳ lạ là, vết cắt ở cổ lại hoàn toàn không giống bị chém, mà giống như tự rơi ra.
Mặc U từ trong túi lấy ra một chiếc khăn mang mùi hương nang, che lên miệng mũi tôi.
Anh thấp giọng nói:
“Giống như đuôi thằn lằn, tự động rụng xuống. Vết cắt tự rụng, không có máu, thuận theo xương, da thịt không hề tổn thương.”
Tự rơi ra? Đầu người cũng có thể giống đuôi thằn lằn mà tự rụng sao?
Tại sao đầu lại có thể tự rơi ra được?
Đầu tôi ong ong, trong lòng mơ hồ cảm thấy chuyện này e rằng còn rất nhiều phiền toái phía sau.
Mặc U lại chỉ vào bàn tay của bà còng, rồi dùng mũi chân khẽ gõ lên nắp quan tài đã bị lật mở.
Trong lớp mốc trắng xám, đôi tay của bà lưng còng phủ đầy vết bẩn đen kịt, móng tay gãy nát, lẫn máu, trông vô cùng chói mắt.
Trên nắp quan tài, đầy những vết cào dính máu.
“Là bị chôn sống sao?”
Toàn thân tôi lạnh buốt. Nhìn thi thể nhỏ bé nằm trong quan tài, đến một nửa quan tài cũng không chiếm hết, cảm xúc trong lòng khó tả thành lời.
Thảo nào oán khí lại nặng đến vậy.
Trong tình trạng không có đầu, vẫn có thể hóa ra nhiều âm hủy như thế.
Nhưng nếu cái đầu của bà ta giống như đuôi thằn lằn, tự mình rụng xuống. Vậy thì là ai đã khâu nó vào bụng con dâu bà ta?
Nhìn tình trạng âm hủy và lớp mốc trong đất mộ, trước đó rõ ràng chưa từng có ai mở quan tài.
Vậy cái đầu… đã ra ngoài bằng cách nào?
Còn đống nội tạng kia… lại được đưa vào bằng cách nào?
Lúc này, đội trưởng Tần đã cảm thấy đau đầu đến mức không chịu nổi, vội vàng gọi điện báo cáo tình hình lên cấp trên.
Lại thấy vụ việc quá mức nghiêm trọng, ông cho phong tỏa hiện trường, đồng thời bảo tôi và Mặc U tạm thời rời đi.
Còn cỗ quan tài bị trộm kia, e là cũng không thể mang về được nữa.
Trên đường về nhà, Mặc U thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, cười như đang trêu một đứa trẻ:
“Nếu Tiểu Cửu có điều gì nghĩ không thông, có thể hỏi ta trực tiếp mà.”
Tôi trừng mắt nhìn anh, muốn rút tay về nhưng không rút ra được, đành trầm giọng hỏi:
“Bà còng biến thành như vậy cũng có liên quan đến ác quỷ trong cỗ quỷ quan kia, đúng không?”
Cho dù xảy ra thi biến, hóa thành lệ quỷ, cũng không thể nhanh đến mức vừa chết đã bắt đầu giết người.
Hơn nữa, bà còng không biết nhân quan là gì, cũng không có những thủ đoạn ghê tởm và đáng sợ như vậy.
Mặc U từng nói, nằm trong quỷ quan đều là những ác quỷ đã báo được đại thù, đang ở bên bờ vực tan biến.
Quỷ quan hấp thu lệ khí của chúng, khiến những ác quỷ ấy không chết đi, tránh rơi vào tầng tử kiếp tiếp theo, từ đó được độ hoá, tái nhập luân hồi.
Vậy thì, thứ trong quỷ quan hẳn là đã mang theo lệ khí cực nặng, dung hợp với oán khí của bà còng, nên mới trở nên hung tàn đến thế.
Nói cách khác, kẻ muốn có nhân quan, chính là con ác quỷ vốn nằm trong cỗ quỷ quan kia!
“Cũng không ngốc lắm. Còn gì nữa?” - Mặc U lại đưa tay vò đầu tôi.
Tôi tránh không được, đành mặc cho anh vò mái tóc mình thành một ổ gà.
Tôi cười khổ:
“Thứ đó… sẽ còn đến tìm tôi.”
Những gì xuất hiện lúc nãy chỉ là thứ bị sai khiến mà thôi.
Con ác quỷ thật sự muốn có nhân quan vẫn chưa lộ diện.
Về đến tiệm quan tài, Mặc U quả nhiên lại trở về ngủ trong cỗ quan tài của mình.
Tôi biết rõ, không thể hoàn toàn dựa dẫm vào anh.
Tôi cầm hộp mực dây, trực cự, mộc quy cùng số gỗ đào còn lại, bắt đầu bố trí vài cơ quan nhỏ quanh tiệm quan tài.
Đang bận rộn, đội trưởng Tần dẫn theo một thanh niên mặc áo Đường trắng đến.
Người thanh niên ấy có gương mặt vô cùng chất phác, gặp ai cũng cười trước ba phần. Mỗi khi cười, mắt mày cong cong, khóe môi nhếch lên, như thể niềm vui ấy thật sự phát ra từ tận đáy lòng.
Đội trưởng Tần dường như rất kính trọng anh ta.
Thấy tôi ngồi xổm như đang ngẩn người, ông tự đi tìm trong đống dăm gỗ một chiếc ghế đẩu nhỏ bị gãy chân, dùng tay áo lau qua rồi cung kính đưa cho người thanh niên:
“Mời ngài ngồi.”
Ông nhìn tôi, há miệng như muốn nói gì đó, rồi ngượng ngùng cười với người thanh niên:
“Nhà cô bé này vẫn luôn mở tiệm quan tài ở đây. Bà ngoại với mẹ nó đều ngây ngây ngốc ngốc, trước kia nó cũng vậy, cứ ngây ngốc cả ngày. Gặp người là lại giống như bây giờ, mắt cứ đờ đẫn nhìn chằm chằm.”
“Hỏi gì con bé cũng chỉ biết gật đầu hoặc lắc đầu. Trước đây mọi người đều cho rằng nhà nó bị ngốc là do di truyền, nên cứ gọi nó là “Cô bé quan tài”.
Đội trưởng Tần lại ho khan mấy tiếng, ông bất đắc dĩ nói:
“Hôm nay tôi tra hộ khẩu mới phát hiện, con bé còn là một hộ khẩu đen, chẳng tra được bất cứ thông tin gì.”
Xem ra vụ án này quá mức quỷ dị, cấp trên đã cử người chuyên trách xuống điều tra.
Tôi dùng que gỗ đào khẽ chọc xuống đất, tiếp tục giả ngốc.
Chiếc ghế đẩu kia thiếu mất một chân, vốn là tôi dùng để kê gỗ.
Những chiếc ghế đủ bốn chân từ lâu đã bị người ta tiện tay lấy mất rồi.
Thế nhưng người thanh niên kia ngồi lên lại vô cùng vững vàng, rõ ràng là người có luyện võ.
Dường như anh ta chẳng nghe thấy lời đội trưởng Tần nói, đầu hơi nghiêng sang một bên, vẫn nhìn tôi mà cười. Giống như, chỉ cần nhìn thấy tôi thôi, anh ta đã rất vui rồi.
Mãi đến khi đội trưởng Tần gọi vài tiếng:
“Chuyên viên Trần?”
Người thanh niên ấy mới lên tiếng, giọng nói của anh ta cũng rất dễ nghe:
“Anh cứ nói tiếp đi.”
Lúc này, đội trưởng Tần mới quay sang tôi:
“Cô bé quan tài à, chúng tôi đã điều tra về bà còng. Ba ngày trước khi chết, bà ấy được bệnh viện chẩn đoán mắc ung thư dạ dày. Nghe bác sĩ nói, chính bà ấy cũng muốn chữa trị, nhưng con trai và con dâu lại một mực nói trong nhà không có tiền, việc làm ăn bận rộn, còn phải nuôi con nhỏ, nhất quyết không cho bà ấy chữa bệnh.”
Tôi khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn đội trưởng Tần với vẻ khó hiểu.
“Người quanh quán ăn cũng nói rồi, con trai và con dâu bà ấy ngoài miệng thì bảo ung thư chữa cũng không khỏi, cuối cùng chỉ tiền mất tật mang, chi bằng để bà được ăn ngon uống tốt nốt quãng đời còn lại. Nhưng thực tế thì bà ấy vẫn phải tất bật trong quán, đến cả cơm cũng chỉ được ăn đồ thừa đồ nguội.”
“Trong hai ngày đó, bà còng cứ như người mất hồn. Ai hỏi cũng nói không chữa nữa. Nhưng bà lại bảo mình có chút tiền riêng, muốn đóng một cỗ quan tài tử tế, còn nhờ người hỏi xem làm quan tài bằng gỗ gì thì tốt.”
Trong lúc nói, ánh mắt đội trưởng Tần liên tục đảo qua lại giữa tôi và vị chuyên viên Trần, miệng ông vẫn không ngừng:
“Con dâu bà ấy nghe nói bà có tiền riêng thì làm ầm lên, mắng rằng bà sắp chết rồi mà còn không chịu lấy tiền ra cho con trai, cháu nội dùng. Nói bà không phải muốn mua quan tài, mà là muốn mang tiền xuống mồ.”
“Nhân lúc bà đi chợ nhặt mấy mớ rau thừa người ta bỏ lại, con dâu đã lục tìm và lấy hết số tiền riêng đó. Tối hôm ấy, hàng xóm có nghe thấy bà còng cãi nhau với bọn họ. Nhưng chỉ một lúc sau thì không còn tiếng động gì nữa. Sáng sớm hôm sau, bà đã được đưa đi chôn cất.”
Nói đến đây, giọng đội trưởng Tần cũng lộ rõ vẻ khinh miệt. Ông cười lạnh:
“Lúc mở quan tài, cô với người chú họ kia của cô cũng nhìn thấy rồi đấy, trên nắp quan tài đầy những vết móng tay cào rớm máu. Chuyên viên Trần cũng đã xem phần đầu của bà ta, hẳn là bị vật gì đập vào đầu đến ngất đi, rồi bị chôn sống.”
Những điều này, tôi đã đoán được từ trước.
Chỉ là không ngờ, cuộc sống của bà còng còn thê thảm hơn những gì tôi tưởng tượng. Bà mặc toàn quần áo cũ do người khác cho, sống trong căn phòng nhỏ cạnh bếp của quán ăn, vừa ẩm thấp vừa tối tăm. Để tiết kiệm tiền, mỗi chiều khi chợ tan, bà còn phải đi nhặt rau thừa, lá úa người ta vứt lại, thứ bà ăn chính là đồ ăn thừa do khách bỏ lại hằng ngày. Bệnh ung thư dạ dày ấy, có lẽ cũng là ăn như vậy mà thành.
Cả đời vét sạch mọi thứ cho con trai, đến cuối cùng, ngay cả chút tiền dành để mua quan tài cũng bị lục lấy mất. Cãi vã, bị đánh ngất, ngay cả bệnh viện cũng không được đưa đi, mà ngay trong đêm, chúng lén trộm một cỗ quan tài rồi đem bà đi chôn sống.
Oán khí như thế, đổi lại là ai, cũng phải nặng như núi.
Đầu óc tôi miên man suy nghĩ, nhưng đôi tay vẫn không ngừng chạm khắc khúc gỗ đào.
“Cô bé quan tài?”
Thấy tôi chẳng có phản ứng gì, đội trưởng Tần bỗng sững người, rồi giật luôn khúc gỗ đào khỏi tay tôi:
“Trước đây người ta nói cô ngốc, tôi còn tin. Nhưng lúc nãy ở bên mộ, chẳng phải cô lanh lợi lắm sao?”
“Chuyên viên Trần nói cỗ quan tài kia là “quỷ quan”, còn cái gọi là “nhân quan” kia cũng do nhà cô làm ra. Ông ấy bảo cô tra thử xem cỗ quan tài bị trộm kia vốn được làm cho ai, có phải cũng giống bà còng, chết rất thảm hay không!”
Đội trưởng Tần sốt ruột đến mức nói nhanh hơn hẳn.
Ông đưa tay kéo tôi:
“Cô nói gì đi chứ! Đừng chỉ mải nghịch cái khúc gỗ kia nữa!”
Thấy tôi vẫn không nhúc nhích, ông gần như nghiến răng, hạ thấp giọng:
“Cô có biết người đang đứng đây là ai không? Đây là chuyên viên từ tỉnh xuống đấy! Vụ án này lại có liên quan đến cô. Nếu cô không chịu phối hợp, đến lúc đó đừng nói là bắt cô đi, ngay cả tiệm quan tài nhà cô cũng có thể bị san bằng luôn!”
“Cô còn là hộ khẩu đen đấy! Đắc tội với vị này, chúng ta đều chẳng có quả ngọt để ăn đâu!”
Đội trưởng Tần sốt ruột đến mức mặt cũng trắng bệch.
Tôi… sợ lắm!
Tôi chớp chớp mắt, quay sang nhìn người thanh niên mặc áo Đường trắng.
Chuyên viên Trần nhìn tôi, lại mỉm cười, dường như bất đắc dĩ khẽ thở dài.
Anh ta đứng dậy, nhận lấy khúc gỗ đào từ tay đội trưởng Tần, cúi đầu nhìn vật đang được chạm khắc bên trên.
Sau đó, anh ta dùng cả hai tay nâng khúc gỗ đào, chậm rãi lùi về sau ba bước, cúi người hành lễ, rồi cung kính trả lại khúc gỗ cho tôi:
“Tại hạ là Trần Truyền, đệ tử đời thứ mười chín của Trần gia thuộc Lỗ Ban Cửu Lão Môn xin bái kiến truyền nhân của Quan Quỷ Quan gia!”
2.
Thấy Trần Truyền đột nhiên cung kính với tôi đến vậy, đội trưởng Tần sợ đến mức bàn tay đang nắm tay tôi cũng buông lỏng, lại còn dùng sức xoa xoa mấy cái.
Ông nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Trần Truyền, cười gượng mấy tiếng:
“Hai người… quen biết nhau à?”
Ông còn định nói thêm gì đó, nhưng dường như không biết nên bắt đầu từ đâu, há miệng mấy lần, cuối cùng vẫn thành thật ngậm lại.
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ, Cửu Lão Thập Bát Tượng là cách gọi chung dành cho các nghề thủ công dân gian kiếm sống bằng tay nghề, truy nguyên nguồn gốc, tất cả đều thuộc về truyền thừa của Tổ sư Lỗ Ban. Trong đó có các nghề như thợ kim hoàn, thợ bạc, thợ mộc, họa tượng, thợ thuộc da, thợ ngói, thợ làm ô, thợ sơn… Cũng có những nghề dân gian như đồ tể, thợ cạo đầu và nhiều nghề khác. Mỗi nghề đều lưu truyền những bí thuật, bí pháp riêng do tổ tiên để lại.
Về sau, các dòng truyền thừa giao thoa, dung hợp lẫn nhau, ranh giới giữa các nghề cũng không còn quá rõ rệt.
Những người hành tẩu giang hồ trong Cửu Lão Thập Bát Tượng vì muốn tự bảo toàn, bèn âm thầm hình thành nên một tổ chức mang tên Cửu Lão.
Chỉ có điều, e rằng bọn họ từ lâu đã không còn dựa vào tay nghề để mưu sinh nữa.
Những điều này, tôi chỉ từng nghe bà ngoại nhắc qua, chứ cách phân chia cụ thể bên trong thì không hiểu rõ.
Nhưng Lỗ Môn… hẳn là nhánh kế thừa chính của dòng thợ mộc.
Xét ra, nghề đóng quan tài của chúng tôi cũng coi như có nửa phần đồng môn với họ, chẳng trách lại phái anh ta tới.
Tôi vẫn tiếp tục giả ngốc, không có phản ứng gì.
Trần Truyền đứng yên một lúc, rồi cung kính cúi người vái tôi ba lần, lúc này mới đứng thẳng dậy, giọng điệu vẫn mang theo ý cười:
“Quan Quỷ Quan gia, vì quỷ chế quan, độ chúng sinh thiên. Chuyện quái dị lần này bắt nguồn từ Quỷ Quan, mà thứ ở bên trong là vì Nhân Quan mà tới.”
“Nhìn phù văn trừ quỷ được khắc trên thanh gỗ đào này, hẳn cô cũng biết, thứ đó vì Nhân Quan mà đến, nhất định sẽ còn tìm tới cô. Vì vậy, cô đang chuẩn bị đối phó với nó?”
Trần Truyền vừa cười vừa trả lại thanh gỗ đào cho tôi. Sau đó, anh ta lại nghiêm mặt nói:
“Hai năm trước, hai vị tiền bối của Quan Quỷ Quan gia mất tích. Lần này Trần mỗ vội vã chạy tới, cũng là vì các vị trưởng lão lo lắng cho sự an nguy của truyền nhân Quan Quỷ, nên đặc biệt sai tôi đến bảo vệ cô.”
Bảo vệ?
Nếu thật sự muốn bảo vệ, đáng lẽ lúc bà ngoại và mẹ tôi mất tích đã phải tới rồi. Bây giờ mới xuất hiện, lại còn để đội trưởng Tần gõ dằn mặt tôi trước một phen. Đúng là vừa ban ơn, vừa ra oai.
Anh ta đã điều tra rõ ràng mọi chuyện về tôi, lại còn nhắc đến việc muốn xem cuốn sổ ghi chép việc đóng Quỷ Quan. Đã như vậy, tiếp tục giả ngốc cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi nhận lấy thanh gỗ đào mới khắc được một nửa, xoay người đi về phía hậu viện. Mượn sức của anh ta để giải quyết con ác quỷ trong Quỷ Quan cũng không phải không được.
Hậu viện là địa bàn của Mặc U, còn Trần Truyền đi vào đó…
Cũng tốt.
“Phiền đội trưởng Tần chờ ở ngoài, tôi vào trong với Quan gia tiểu muội.” - Trần Truyền vẫn khách sáo như cũ.
Ngoài tên họ, ngày sinh, ngày mất của người chết, cuốn sổ ghi chép về Quỷ Quan còn ghi cả cuộc đời của họ.
Trước đây, tôi chẳng có hứng thú với những thứ này. Dù sao trong nhà có quá nhiều quan tài, người chết đủ mọi kiểu, chưa kể có những người đã chết từ mấy trăm năm trước. Mà thời gian ghi chép lại không dùng dương lịch, đọc vào vừa rối vừa mệt, nên bình thường tôi cũng chẳng buồn xem.
Hồ sơ của cỗ Quỷ Quan bị mất đã được lật tìm từ trước.
Lần này, tôi và Trần Truyền cùng mở ra xem.
Chủ nhân ban đầu của cỗ Quỷ Quan ấy tên là Lý Cúc Hoa, sinh năm Quang Tự thứ hai mươi lăm đời nhà Thanh (1899), mất năm Dân Quốc thứ ba mươi sáu (1947), hưởng dương năm mươi tuổi, sinh được bảy con gái và một con trai.
Năm Dân Quốc thứ mười sáu, gặp nạn đói, bà bán người con gái cả và con gái thứ hai làm thái nhân.
Năm Dân Quốc thứ mười tám, bà bán con gái thứ ba và thứ tư vào thanh lâu để lấy tiền chữa bệnh cho con trai.
Năm Dân Quốc thứ hai mươi mốt, bà lại bán người con gái thứ năm, đổi lấy tiền cho con trai được đi học.
Năm Dân Quốc thứ hai mươi lăm, bà bán người con gái thứ sáu để lấy tiền cưới vợ cho con trai.
Năm Dân Quốc thứ hai mươi tám, đại hạn lan khắp cả nước, người con gái thứ bảy và con dâu đều bị bán làm thái nhân.
Năm Dân Quốc thứ ba mươi, bà trở thành kỹ nữ chui, bán thân để nuôi con trai.
Năm Dân Quốc thứ ba mươi sáu, mắc bệnh hoa liễu, toàn thân lở loét mà chết.
Bà ngoại từng dạy tôi cách tính những niên hiệu này, nhưng tôi lười nhớ.
Nhìn vào ghi chép, cả bảy cô con gái của Lý Cúc Hoa đều bị bán đi. Những chuyện khác còn dễ hiểu, chỉ có hai chữ “thái nhân” là tôi không rõ.
“Thái nhân” là gì?” - Tôi liếc sang Trần Truyền hỏi.
Dường như muốn nhìn kỹ hơn, Trần Truyền đưa tay định nhận lấy cuốn sổ ghi chép.
Thứ này rất quan trọng, tôi nắm chặt không buông.
Anh ta khẽ cười, rồi cúi đầu ghé sát về phía tôi.
Nhưng đầu vừa nhích tới, đã bị một thanh gỗ đào chắn ngang.
“Tiểu Cửu!” - Giọng Mặc U lạnh lẽo vang lên. Hắn kéo tôi ra phía sau, chắn giữa tôi và Trần Truyền.
“Ngươi còn nhỏ, sao ai cũng tùy tiện dẫn vào nhà thế? Cẩn thận bị người ta lừa đấy. Còn để hắn ghé sát mặt mình như vậy, không biết nam nữ phải giữ khoảng cách sao?”
Lừa tôi rõ ràng là hắn mới đúng. Lại còn ôm tôi ngủ chung trong quan tài nữa.
Chẳng lẽ nam quỷ thì không cần phân biệt nam nữ?
Nhưng những lời này tôi không dám nói ra, chỉ cúi mắt, im lặng không đáp.
Trần Truyền quan sát Mặc U một lượt, vẻ cảnh giác lập tức hiện lên trên mặt. Anh ta nhanh chóng lấy từ trong ngực ra một chiếc la bàn bằng đồng đỏ, một tay nâng ngang, tay kia bấm pháp quyết, dường như đang định dò xét điều gì đó.
Nhưng kim la bàn chẳng những không xoay, mà còn đột ngột bật dựng lên.
Ngay sau đó, chỉ nghe “rắc” một tiếng, cả chiếc la bàn đồng vỡ toác.
Sắc mặt Trần Truyền khẽ biến đổi, đưa tay định kéo tôi:
“Quan gia tiểu muội, chúng ta đi trước đã.”
Nhưng tay còn chưa chạm tới tôi, Mặc U đã hừ lạnh, phất tay áo một cái:
“Người của Lỗ Môn mà cũng lôi la bàn ra dùng? Chỉ bằng đám hề nhảy nhót các ngươi mà cũng vọng tưởng động vào nàng? Cút!”
Trần Truyền rên khẽ một tiếng.
Chiếc la bàn đồng đã nứt trong tay anh ta dường như bỗng nặng tựa ngàn cân.
Anh ta vội vàng dùng cả hai tay nâng lấy, nhưng dù cố thế nào cũng không giữ nổi.
“Rầm!”
Anh ta quỳ sụp xuống đất, mười đầu ngón tay bị chiếc la bàn đè ép đến bật máu.
Trần Truyền cố nén đau, ngẩng đầu nhìn Mặc U, sắc mặt nhăn nhó:
“Nghe nói các hạ là Quỷ Vương, không biết thuộc vị Diêm La điện hạ nào?”
“ Diêm La?”
Mặc U đến một ánh mắt cũng chẳng buồn dành cho anh ta.
Hắn cúi đầu nhìn cuốn ghi chép trong tay, cười lạnh:
“Nếu bản quân đặt chân xuống địa phủ, thì mười điện Diêm La cũng phải cúi mình bái kiến dưới tòa của bản quân!”
“Bản quân mặc kệ các ngươi là Cửu Lão hay Lỗ Môn gì đó. Quỷ quan cũng được, Nhân quan cũng thế, đều không phải thứ các ngươi có tư cách nhúng tay vào. Phía cảnh sát, chúng ta không tiện can thiệp, nhưng những thứ liên quan đến vụ án này, tốt nhất nên thiêu hủy càng sớm càng tốt. Nếu không, đến lúc đó, đừng trách bản quân và Tiểu Cửu thấy chết không cứu!”
Giọng Mặc U lạnh lẽo, nhưng nói đến cuối, hắn lại bất lực liếc nhìn tôi một cái.
Sắc mặt Trần Truyền trầm xuống:
“Nếu đã vậy, sao ngài không cùng Quan tiểu muội đi điều tra? Như thế chẳng phải tốt hơn sao?”
Đôi mắt luôn mang ý cười ấy lại nhìn thẳng về phía tôi:
“Quan tiểu muội, cô thấy thế nào?”
Mặc U hừ lạnh, phất tay thêm một lần:
“Bảo ngươi cút, thì cút đi!”
Chiếc la bàn bằng đồng trong tay Trần Truyền đột nhiên tan chảy thành nước đồng, theo kẽ ngón tay anh ta nhỏ xuống mặt đất.
Trần Truyền vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, dường như còn muốn nói gì đó.
Có lẽ anh ta nghĩ tôi còn nhỏ, lừa được một lần thì sẽ lừa được lần thứ hai.
Mặc U lại hừ lạnh.
Toàn thân Trần Truyền lập tức run lên, hít sâu một hơi, rồi khó nhọc chống người đứng dậy.
Trần Truyền nâng đôi tay dính đầy máu và nước đồng nóng chảy lên, vẫn cố gắng chống đỡ:
“Nếu vậy, tại hạ xin cáo lui trước. Cửu Lão tuyệt không có ý nhúng tay vào Nhân Quan. Nếu truyền nhân Quan Quỷ gặp nạn, cứ việc…”
“Có bản quân ở đây, ai dám động đến nàng! Bản quân không phải người, nhưng cũng chưa chết!” - Mặc U đột nhiên quát lạnh.
Vẻ nghi hoặc trên mặt Trần Truyền càng sâu hơn, nhưng anh ta vẫn cung kính chắp tay thi lễ. Anh ta gắng chịu cơn đau, lùi ra ba bước, lại cúi người thi lễ thêm một lần nữa, rồi mới quay người rời đi.
Lễ nghĩa thì quả thực rất chu toàn.
Chỉ là… thực lực lại kém quá.
Lại còn từng lừa tôi.
Lỗ Môn và nghề đóng quan tài, trong dân gian đều thuộc một nhánh thợ mộc, nên có lẽ vì vậy mà tôi vô thức cảm thấy gần gũi với anh ta hơn.
Tôi nhìn theo bóng lưng Trần Truyền, vốn còn tưởng anh ta có chút bản lĩnh, có thể nhìn thấu thân phận của Mặc U.
Không ngờ chỉ trong chớp mắt đã bị đuổi đi, hơn nữa còn thua vô cùng thảm hại.
Uổng công tôi còn dẫn anh ta vào hậu viện.
“Làm Tiểu Cửu thất vọng rồi sao? Tưởng hắn có thể đuổi ta đi? Hay nghĩ hắn có thể nhìn ra ta là ai? Ngươi cho rằng con người đáng tin hơn con quỷ như ta? Kết quả lại bị lừa rồi, đúng không?”
Mặc U khẽ cười.
Một tay ôm lấy tôi, tay kia đặt cuốn ghi chép ra trước mặt tôi:
“Ngươi chẳng phải muốn biết “thái nhân” là gì sao? Đúng như tên gọi của nó, người bị coi như thức ăn, chính là thái nhân.” (菜人: “người làm thức ăn”, tức người bị giết để ăn thịt trong nạn đói.)
“Ngươi xem Lý Cúc Hoa này đi. Bán con gái vào thanh lâu, ít nhất còn cho chúng một con đường sống, cũng coi như còn chút lương tâm. Nhưng đến mức ăn thịt chính con gái và con dâu mình, sau đó bản thân cũng phải bán thân nuôi con trai. Vậy mà cuối cùng, đứa con ấy lại chẳng đoái hoài đến bà ta, để bà ta mang một thân bệnh tật, sống sờ sờ mà mục nát, đau đớn đến chết.”
Mặc U nhe miệng cười với tôi, để lộ hàm răng trắng nhởn đến lạnh người.
Tôi chợt nhớ đến lời bà ngoại từng nói.
Dân Quốc tồn tại ba mươi tám năm, cũng là ba mươi tám năm đói kém, loạn lạc liên miên, dịch tử nhi thực, phiến nhân vi thái, đổi con cho nhau để ăn, bắt người làm “thái nhân”.
“Thái nhân” là người bị coi như thực phẩm. Để giữ thịt còn tươi, người ta thường lấy thịt khi nạn nhân vẫn còn sống.
Không hiểu vì sao, trong mũi tôi dường như lại ngửi thấy mùi mỡ heo đang sôi.
Dạ dày lập tức cuộn lên một trận buồn nôn.
Tôi đưa tay định đẩy Mặc U ra.
Thế nhưng hắn lại cúi sát tới trước mặt tôi:
“Tiểu Cửu không giả ngốc nữa, cũng chẳng ngoan rồi. Dám dùng người khác để thăm dò ta cơ đấy.”
Khí thế của hắn vốn đã mạnh mẽ áp người.
Lại thêm vừa tận mắt chứng kiến bản lĩnh của hắn, tôi chỉ đành ép cơn khó chịu xuống, một lần nữa bày ra vẻ ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Lại giả vờ.”
Mặc U khẽ thở dài, đặt cuốn sổ xuống.
“Đừng sợ, có ta ở đây. Cho dù Lý Cúc Hoa có hung ác đến đâu cũng vô dụng thôi.”
Hắn xoa đầu tôi vài cái, rồi tự mình quay trở lại chiếc quan tài, tiếp tục đi ngủ.
Trần Truyền bị thương, thất bại ê chề mà quay về, Tần đội trưởng cũng vội vàng đi theo để chăm sóc anh ta.
Tôi yên tâm khắc hết mấy thanh gỗ đào còn lại thành văn trừ quỷ, đo phương vị, tính kích thước, rồi bố trí xung quanh cả tiệm quan tài.
Đến khi trời tối, Mặc U tỉnh dậy, nhìn một vòng cách bài trí của tôi rồi nhận xét:
“Chống quỷ thì được, nhưng chống người thì chưa ổn.”
Có vẻ như, hắn mang ác cảm rất lớn với con người.
Nhưng nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của Lý Cúc Hoa, rồi những người chết thảm sau khi trộm Quỷ Quan, trong lòng tôi cũng không khỏi thấy sợ.
Bởi phải chờ thứ kia tìm tới, nên tôi chẳng còn tâm trí học quỷ văn nữa, trong lòng cứ căng như dây đàn.
Kiểu chờ đợi thấp thỏm này còn khó chịu hơn việc giống như con dâu của bà còng, bị thứ đó xông thẳng vào cửa.
Đợi mãi đến hơn mười giờ đêm, vẫn không có chút động tĩnh nào.
Tôi vốn đã quen thức khuya, nhưng lúc này cũng không chống nổi cơn buồn ngủ.
Ngay lúc đang mơ màng, bên ngoài bỗng vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ.
Tiếp đó, một ngọn quỷ hỏa xanh lục lặng lẽ bay từ ngoài vào.
Ngọn quỷ hỏa ấy tựa như một đóa liên hoa màu lục, ung dung trôi giữa không trung, nhưng tốc độ lại nhanh đến lạ thường, chỉ chớp mắt đã bay đến trước mặt Mặc U.
Mặc U đưa tay đón lấy.
Những cánh sen xanh lần lượt tản ra, rơi xuống lòng bàn tay hắn.
Mà sắc mặt của Mặc U cũng theo đó trở nên càng lúc càng ngưng trọng.
Hắn liếc tôi một cái:
“Ngươi vào quan tài ngủ đi. Có ta ở đây, đảm bảo ngươi sẽ không xảy ra chuyện. Mọi việc đợi ta quay về rồi nói!”
Dứt lời, hắn xoay người một cái rồi biến mất không còn tung tích.
Nhìn dáng vẻ vội vã ấy, e rằng đã xảy ra chuyện lớn.
Cả tiệm quan tài lại chỉ còn một mình tôi.
Kiểu chờ đợi này khiến tôi nhớ đến đêm hai năm trước, sau khi mẹ mất tích, bà đã bảo tôi chờ Mặc U.
Không biết thứ gì sẽ tới…
Không biết khi nào nó sẽ tới…
Có điều, nửa cỗ Nhân Quan của Mặc U quả thực cũng được xem như một tầng che chở.
Tôi xoay người, đang định vào trong quan tài ngủ, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi gấp gáp của đội trưởng Tần:
“Cô gái tiệm quan tài! Mau mở cửa! Cứu người với!”
Tiếp đó là những tiếng “bốp bốp” đập cửa dồn dập, xen lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ của ai đó.
Mặc dù Trần Truyền không thể đối phó với Mặc U, nhưng thân là người của Lỗ Môn, hẳn cũng biết không ít điều cấm kỵ.
Cho nên, dù họ có điều tra cỗ “Nhân Quan” ghép từ những thi thể kia, đáng lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Huống chi, trước khi đi, Mặc U còn đặc biệt nhắc nhở anh ta phải thiêu hủy hết những thứ liên quan.
Vốn dĩ tôi không định mở cửa.
Nhưng ngay sau đó, đội trưởng Tần lại gào lên từ bên ngoài:
“Cô gái tiệm quan tài! Sau khi chuyên viên Trần rời khỏi đây, mười ngón tay của cậu ấy bị thương, rồi lại nhiễm phải thứ quái quỷ gì không biết. Bây giờ tay bắt đầu mọc lông rồi! Cậu ấy nói chỉ có ông chú của cô mới cứu được mình. Mau mở cửa đi!”
Tôi chợt nhớ tới ban ngày, mười đầu ngón tay của Trần Truyền đã bị chiếc la bàn đè đến bật máu. Nếu không phải vì tôi muốn mượn Trần Truyền để dò xét thân phận của Mặc U, nếu anh ta không bước vào hậu viện, có lẽ đã không bị thương như vậy.
Cuối cùng, trong lòng vẫn không đành. Tôi cầm theo chiếc thước vuông rồi đi ra mở cửa.
Ngoài cửa, đội trưởng Tần và một cảnh sát khác đang dìu Trần Truyền. Cả hai đều đeo găng cao su, cẩn thận nâng đỡ hai tay của anh ta. Nhưng thứ đó, đã không thể gọi là tay nữa rồi.
Chúng xám đen, sưng phồng, phủ kín những sợi tơ nấm màu trắng xám giống hệt thứ mọc trong quan tài của bà còng. Trên đó còn nổi đầy những mụn mủ vàng úng, trông chẳng khác gì các nốt ban trên người con dâu và đứa cháu của bà ta.
Toàn thân Trần Truyền run rẩy không ngừng, dường như vô cùng đau đớn, vô thức phát ra từng tiếng rên khe khẽ.
Đôi mắt lúc nào cũng mang ý cười ấy giờ đã trở nên đục ngầu, mất hết thần thái.
Còn những sợi nấm kia…
Tôi cũng không biết chúng là thứ gì.
Nhưng nhìn bộ dạng thi thể của bà còng trong quan tài, e rằng thứ này có liên quan đến oán khí bên trong Quỷ Quan.
“Cậu ấy bị nhiễm như thế nào? Có phải đã chạm vào thi thể bà còng không?” - Tôi không dám lơ là.
Hay nói đúng hơn, chẳng lẽ anh ta muốn nghiên cứu cỗ Quỷ Quan kia?
Tần đội sốt ruột đáp:
“Lúc đó cậu ấy đang xem những đường chỉ đen khâu trên bụng con dâu bà còng. Không biết bằng cách nào mà thứ đó đâm xuyên găng tay, chui vào tay. Vừa dính phải máu thì lập tức biến thành thế này.”
Nghĩ đến những sợi chỉ đen có thể khâu kín một khoang bụng đã bị moi sạch nội tạng, nhét hẳn một cái đầu người vào trong mà vẫn khiến thi thể trông như còn sống, tim tôi cũng nghẹn lại.
Tôi xác nhận ngọn dương hỏa trên người cả ba vẫn chưa tắt, lúc ấy mới nói với Tần đội:
“Vào trước đi.”
Nhìn tình trạng của Trần Truyền, có lẽ oán ti đã xâm nhập vào cơ thể. Nếu không cứu chữa ngay, e rằng anh ta sẽ giống bà còng, biến thành một thi thể mốc.
May mà hôm nay tôi vừa khắc xong mấy khúc đào mộc.
Chỉ cần dùng mùn gỗ đào xoa lên người anh ta để cạo hết những sợi nấm mốc kia, rồi dùng máu gà hòa với loại mực đặc chế để hút oán khí ra, ít nhất cũng có thể tạm thời giữ được mạng.
Mọi chuyện khác, đành chờ Mặc U trở về rồi tính.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Chỉ mới ở bên nhau có hai năm…
Mà tôi đã vô thức nghĩ đến chuyện đợi hắn trở về rồi sao?
Nhưng hắn đến nơi này…
Có thể gọi là trở về hay không?
Lúc bước vào nhà, tôi cố ý quan sát lớp đất dưới chân họ, rồi nhìn cả khi họ nhấc chân bước qua ngưỡng cửa. Thấy không có gì bất thường, tôi mới cho họ vào gian trong.
Tôi bảo đội trưởng Tần và người cảnh sát kia đặt Trần Truyền nằm xuống đất để hấp thu địa khí.
Tôi vừa cúi người định bốc mùn gỗ đào, thì từ miệng Trần Truyền bỗng phát ra một giọng phụ nữ khàn khàn, cười khục khục:
“Quan Cửu, cô nói xem có phải chỉ khi con người mãi mãi trẻ trung, luôn còn giá trị, không bệnh không tật, thì mới không bị người khác ghét bỏ, mới có quyền được sống tiếp không?”
Tim tôi chợt run lên, từng đợt khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Trên nền nhà phủ đầy mùn gỗ, vô số sợi nấm mốc bỗng phá đất chui lên như nấm mọc sau cơn mưa, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà điên cuồng vươn cao.
3.
Rõ ràng tôi đã chôn một pho tượng gỗ đào dưới đất trước cửa nhà, lại còn giăng tơ nhện tẩm mực trên ngưỡng cửa, vậy mà cô ta vẫn vào được.
Những sợi nấm mốc mọc rất nhanh. Chỉ trong lúc nói chuyện, đã có những sợi mảnh như tơ nhện lơ lửng trong không trung.
Trong nhà, ngay sau đó lại thoang thoảng lan ra mùi thơm của mỡ heo đang được thắng.
Thứ này quái dị vô cùng, tôi đến cả thở cũng không dám, càng không dám cử động. Tôi giữ nguyên tư thế nửa ngồi nửa xổm, từ từ rụt đầu vào trong cổ áo. Có quần áo che chắn đôi chút, cũng tránh để những sợi nấm mốc ấy trực tiếp lọt vào phổi.
“Quan Cửu, cô đã xem qua cuộc đời của tôi rồi, đúng không?” Trần Truyền ngồi xuống.
Anh ta xoa đôi tay đen tím sưng vù của mình, rồi bóp nặn những nốt mụn mưng mủ đang lở loét trên đó. Máu mủ nhỏ xuống nền đất, trong nháy mắt lại mọc ra vô số sợi nấm mốc, từ xưởng làm việc này lan thẳng ra tận hậu viện.
Còn đội trưởng Tần và người cảnh sát kia, vốn dìu ông ta vào đây, lúc này lại giống như hai khúc gỗ, đứng im không nhúc nhích.
Dưới chân tôi đã phủ kín những sợi nấm mốc, men theo viền giày mà mọc thành một vòng. Lại có vô số sợi nấm mốc đan kết như mạng nhện, lơ lửng trước mặt tôi.
“Cả đời tôi đều vì thằng con trai ấy. Nó ăn chơi, cờ bạc, gái gú, chẳng thiếu thứ gì; hễ hết tiền là tìm đến tôi. Đến lúc tuổi già, tôi vẫn phải không ngừng tiếp khách để nuôi nó.”
“Nó chê tôi già rồi, không kiếm ra tiền nữa, nên ngày nào cũng đánh đập, chửi mắng, còn bắt tôi ra gầm cầu bán thân. Kẻ ngủ với tôi trả một lượt tiền, kẻ đứng xem cũng phải trả một lượt.”
“Nó bảo như vậy, bị ngủ một lần mà kiếm được tiền của biết bao người. Hắn còn túm tóc tôi, trói tôi lại, bịt miệng tôi, ép tôi nhìn hắn và đám đàn bà không biết xấu hổ kia làm chuyện ấy, bắt tôi học theo!”
Giọng của Lý Cúc Hoa đầy oán hận. Lúc thì cười khục khục quái dị, lúc lại mang giọng của Trần Truyền, lúc nữa lại biến thành giọng của bà còng, nghe vô cùng rợn người.
Tôi không dám cử động bừa bãi. Đợi đến khi đã rụt đầu hẳn vào trong cổ áo, tôi mới đảo mắt quan sát xung quanh.
Chiếc mộc quy và trực cự tôi tiện tay đặt ở nơi chỉ cần với tay là lấy được, lúc này cũng đã bị những sợi nấm mốc phủ kín.
Nhìn tình trạng của Trần Truyền, e rằng chỉ cần chạm phải thứ đó, sẽ lập tức sẽ bị ác quỷ Lý Cúc Hoa nhập xác.
Mặc U chẳng phải đã nói rồi sao?
Những ác quỷ bị nhốt trong Quỷ Quan đều là những kẻ đã báo được đại thù.
Vậy… bà ta còn oán cái gì nữa?
Đúng lúc ấy, giọng nói của Lý Cúc Hoa lại biến thành chất giọng khàn đục của bà còng:
“Nó cũng chê tôi già, chê tôi vô dụng rồi. Giống hệt như con trai bà còng chê bà ấy vậy!”
Giọng ấy khàn khàn như có đờm mắc trong cổ, không khạc ra được; lại như bị nước mũi bít kín mũi, nghe vừa nghẹn vừa khó chịu.
Nghe đến mức tôi cũng cảm thấy cổ họng mình như bị chặn lại, mũi cũng không thông nổi, chỉ muốn bà ta hít thở cho thông suốt rồi mới nói tiếp.
Giọng ấy khàn khàn như có đờm mắc trong cổ, không khạc ra được; lại như bị nước mũi bít kín mũi, nghe vừa nghẹn vừa khó chịu.
Nghe đến mức tôi cũng cảm thấy cổ họng mình như bị chặn lại, mũi cũng không thông nổi, chỉ muốn bà ta hít thở cho thông suốt rồi mới nói tiếp.
“Vì muốn kiếm tiền, hắn bắt tôi tiếp đủ hạng người. Đến cả những kẻ mắc bệnh, hắn cũng nhét tới chỗ tôi. Tôi mắc bệnh bẩn, họ nói là bệnh mai độc…”
“Tôi không biết chữ, chỉ nghĩ chắc là thứ độc khiến người ta mọc mốc. Tôi đau lắm, ngứa lắm, vậy mà hắn vẫn đánh tôi, chửi tôi vô dụng, mới tiếp khách được có bao lâu mà đã đổ bệnh.”
“Tôi muốn chữa bệnh, hắn bảo có bài thuốc dân gian. Hắn nung đỏ cái kìm sắt rồi dí lên người tôi…”
Giọng Lý Cúc Hoa càng nói càng thê lương:
“Tôi đau đến chết đi sống lại, khó khăn lắm mới giữ được một hơi tàn, hắn vẫn bắt tôi tiếp khách. Cả người tôi thối rữa, không còn lấy một chỗ da thịt lành lặn. Khi ấy, tôi còn nghĩ… mọc mốc cũng tốt…”
“Nhưng rồi thối rữa đến mức bốc mùi, chẳng còn ai chịu mua nữa. Nó lại đánh tôi, đến một miếng ăn cũng không cho.”
“Tôi không trách nó… Nó là con trai tôi mà…”
“Tôi chỉ nói với nó rằng, tôi chết thì chết thôi, không dám mơ có quan tài, tìm đại một chỗ chôn đi là được. Nhưng trước khi chết… tôi muốn được ăn một miếng thịt.”
“Cả đời tôi chưa từng được ăn thịt heo, chỉ từng ăn thịt thái nhân. Nghe người ta nói, lúc nấu mỡ heo, cả căn phòng sẽ thơm nức. Tóp mỡ chiên lên xèo xèo, vàng óng, bỏ vào miệng vừa thơm vừa giòn, ngon hơn cả thịt rồng nữa…”
Giọng điệu của Lý Cúc Hoa lại trở nên vui vẻ, thậm chí còn mang theo chút mong chờ.
Ngón tay tôi đã móc được một dải bào gỗ mỏng và rộng, lặng lẽ cuộn từng chút quanh đầu ngón tay.
Chỉ cần tìm đúng thời cơ, dùng thứ này bọc lấy ngón tay rồi chộp lấy mộc quy và trực cự, tôi sẽ có cơ hội phản kích.
“Quan Cửu, cô từng ăn tóp mỡ chưa?”
Đầu của Trần Truyền đột nhiên ngoẹo ra đằng sau, thõng xuống ngay trước mặt tôi. Nhưng phát ra lại là giọng của một người phụ nữ trung niên, còn pha lẫn khẩu âm vùng nào đó, nghe càng quái dị.
Chưa kể, khi cái đầu buông thõng ấy cúi xuống, giữa hai lỗ mũi còn có những sợi nấm mốc đen xám theo hơi thở chậm rãi rủ xuống.
Theo phản xạ, tôi ngửa đầu ra sau, hai mắt vẫn đờ đẫn mà gật gật.
Giờ thì tôi đại khái đã hiểu.
Tất cả những chuyện này đều là do lệ khí của Lý Cúc Hoa hóa thành.
Thứ gọi là lệ khí vốn sinh ra từ tận đáy lòng, vì vậy nó có quan hệ rất lớn với nhận thức chủ quan của người đó.
Những sợi nấm mốc này xuất hiện là vì bà ta lầm tưởng “bệnh mai độc” (梅毒) thành “độc mọc mốc” (霉毒).
Nhưng một khi đã được sinh ra từ chấp niệm, những sợi nấm ấy liền thật sự mang độc tính, ai chạm vào sẽ bị lây nhiễm.
Còn mùi thơm của mỡ heo, chính là thứ bà ta luôn khao khát được nếm.
Vì vậy, người đầu tiên chết là con trai của bà còng. Hắn đã tự chiên chết mình trong lúc rán mỡ heo. Bà ta báo thù con trai mình, rồi lại dùng chính phương thức ấy để báo thù thay cho bà còng.
“Cô từng ăn rồi à? Thật tốt quá!”
Trên gương mặt của Trần Truyền hiện lên vẻ ngưỡng mộ. Bà ta còn chép miệng mấy cái:
“Lúc còn sống, tôi với bà còng đều chưa từng được nếm qua thứ đó.”
Nghe vậy, tôi sững người. Lý Cúc Hoa sinh vào cuối thời Thanh, chết vào cuối thời Dân Quốc, cả đời đều sống giữa những năm tháng đói kém.
Nhưng bà còng, nhà bà ấy mở quán ăn cơ mà. Sao đến cả tóp mỡ cũng chưa từng được ăn?
“Trước khi chết, tôi thèm ăn lắm. Con trai tôi chê tôi già, vô dụng thì thôi đi, còn bảo tôi mọc đầy “độc mốc”, cả người thối rữa, vậy mà vẫn đòi ăn thịt. Nó nhốt tôi trong nhà, để tôi chết đói.”
“Nhà bà còng thì có đấy. Nhưng tóp mỡ vừa rán xong là phải đem bán lấy tiền, không cho bà ấy ăn, đến ăn vụng cũng không được. Những thứ người khác ăn thừa đều đã xào lại, nghe nói là mềm nhũn, không phải loại giòn thơm, bỏ vào miệng kêu rôm rốp đâu.”
“Có điều, sau khi chết, bọn tôi đều được ăn rồi. Còn ăn được…”
Cái đầu của Trần Truyền khẽ nghiêng đi.
Tôi nghe thấy tiếng “rắc, rắc”.
Chiếc cổ đang rũ ngược xuống ấy vặn xoắn như một sợi dây thừng, trực tiếp xoay hẳn lại, rồi từ từ dựng thẳng lên, đối diện với tôi bằng bốn mắt.
“Sau khi chết, tôi hóa thành lệ quỷ. Cô biết mà, đúng không? Những kẻ nằm trong Quỷ Quan đều là ác quỷ cả.”
Lý Cúc Hoa cười khằng khặc, trong giọng mang theo vài phần đắc ý.
Đến cả cái cổ vặn xoắn như bện thừng của Trần Truyền cũng lắc lư theo:
“Thế là tôi quay về, đem con trai tôi đi chiên. Nó là miếng thịt rơi từ trên người tôi xuống, một thân xương thịt ấy đều là của tôi. Cả đời tôi vì nó mà sống, vậy mà nó chưa từng hiếu kính tôi một ngày. Lấy thân thịt ấy ra hiếu kính tôi, cũng coi như trả lại cho tôi rồi. He he…”
“Để nuôi nó khôn lớn, tôi bán con gái, ăn cả con gái mình, còn bán cả bản thân. Vậy mà nó chê tôi già, chê tôi vô dụng. Chết rồi không có lấy một cỗ quan tài cũng thôi đi, đến một miếng thịt cũng không cho tôi ăn. Thế nên, tôi ăn thịt nó…”
“Vừa mới chiên xong đấy.”
Trên mặt Trần Truyền hiện lên vẻ say mê. Anh ta thè lưỡi liếm môi:
“Bỏ vào miệng, vừa thơm vừa giòn, ngon đến mức nhai rôm rốp…”
“Bà còng cũng muốn ăn, nên tôi tiện tay giúp bà ấy chiên luôn đứa con trai của bà. Bà ấy ăn ngon lắm, đến xương cũng nhai nát. Nếu không phải cần dùng để tạo Nhân Quan, e là đến cái đầu cũng chẳng giữ lại được. Bà ấy giống tôi, cũng là người đáng thương. Nếu còn trẻ, còn có ích, thì đâu bị con trai ghét bỏ…”
Gương mặt của Trần Truyền lại từ từ ghé sát về phía tôi, giống hệt bà bán rau ngoài chợ lúc nào cũng cân thiếu của tôi vài lạng, bà ta nặn ra một nụ cười:
“Quan Cửu, cô nói xem bọn tôi có đáng thương không?”
Tôi nhớ lại cỗ “Nhân Quan” trong đường hầm. Quả thật, tôi chỉ nhìn thấy một cái đầu bị chiên đến cháy vàng, chứ không hề thấy thi thể nào cũng bị chiên cháy như vậy.
Chẳng lẽ, thật sự đã bị họ ăn hết rồi?
“Bọn tôi có đáng thương không?”
Bà ta lại ghé sát thêm một chút nữa, gương mặt đang cười khổ của bà ta bỗng trở nên kích động.
“Quan Cửu! Cô hãy làm cho chúng tôi một cỗ Nhân Quan đi. Có được nó thì sẽ trường sinh, sẽ mãi mãi trẻ trung, mãi mãi hữu dụng, không còn bị người khác ghét bỏ nữa!”
Vừa dứt lời, từ hai lỗ mũi của Trần Truyền phun ra từng sợi nấm mốc xám trắng. Những sợi nấm ấy như có sinh mệnh, lao thẳng về phía miệng tôi, đầu sợi còn len qua cổ áo, chui vào mũi và miệng tôi.
Tôi không còn thời gian quấn bào hoa gỗ quanh tay nữa.
Lập tức chộp lấy mộc quy và trực cự.
Tôi vung chúng về phía đầu Trần Truyền, quát lớn:
“Quy tròn, cự vuông, tượng trưng trời đất. Bao trùm càn khôn, vạn vật về đúng vị. Yêu ma quỷ quái, lui!”
Theo tiếng chú ngữ, chiếc mộc quy điểm thẳng vào ấn đường của hắn, còn trực cự dùng góc vuông móc lấy chiếc cổ đã vặn xoắn như bím thừng.
Tôi nghiến răng, dùng sức hất mạnh sang hai bên.
Rầm!
Thân thể Trần Truyền lập tức ngã ngửa ra sau.
Nhưng cái đầu của hắn… lại thật sự giống như chiếc đuôi thằn lằn tự đứt lìa.
Nó tách khỏi cổ, rơi phịch xuống.
Tựa như vừa rồi chỉ được dán bằng keo lên cổ vậy.
Phần cổ đứt lìa phẳng nhẵn, thậm chí còn mọc những mầm thịt đỏ hồng.
Cảnh tượng ấy quỷ dị đến mức khiến da đầu tôi tê dại.
Nhưng đôi tay tôi không dám dừng lại lấy một khắc.
Tôi vội dùng mộc quy vạch xuống đất, lấy trực cự làm trụ, xua đám sợi nấm mốc kia ra xa, tự tạo cho mình một khoảng an toàn.
Cái đầu của Trần Truyền nằm dưới đất, cất giọng quái dị:
“Hai con ma chết tiệt nhà cô vậy mà còn lén dạy cho cô nhiều thứ đến thế. Ta đợi cái kẻ không phải Quỷ Vương kia rời đi rồi mới dám vào, không ngờ cô vẫn còn có những thủ đoạn này.”
Từ vết đứt trên cổ, những sợi nấm mốc tuôn ra như tóc.
Chỉ trong chốc lát, chúng đã kết thành một thân rắn dài gắn với đầu người. Con quái vật gào lên, lao về phía tôi:
“Chúng nhất định còn dạy cô thứ khác nữa, đúng không?”
“Quan Cửu, bây giờ cô vẫn chưa nhớ ra Nhân Quan là gì… vậy thì ta sẽ khiến cô nhớ ra!”
Sau đầu Trần Truyền, thân rắn kết từ những sợi nấm mốc càng lúc càng dài.
Nó cuộn quanh tôi từng vòng, vây chặt tôi ở giữa, đồng thời dùng quỷ ngữ phát ra những tiếng thì thầm trầm thấp:
“Lấy người làm quan tài, có thể trường sinh… Có thể trường sinh…”
Bản thân quỷ ngữ đã mang sức mê hoặc.
Nếu không, vì sao người ta lại gọi lời lừa gạt là quỷ thoại?
Rõ ràng, bà ta biết một mình không đối phó được tôi, nên đang dùng quỷ ngữ để dụ dỗ những ác quỷ khác đang ngủ trong các cỗ Quỷ Quan.
Tim tôi thắt lại, siết chặt quy và cự, cảnh giác nhìn ra phía sau.
Lý Cúc Hoa lòng dạ độc ác, bán con gái, ăn cả con gái mình; tàn nhẫn với người khác, cũng tàn nhẫn với chính bản thân, đến khi tuyệt vọng thì tàn nhẫn với cả con trai.
Còn bà còng nghe thì đáng thương thật, nhưng bà ta từng nhặt lá rau thối, hạch lợn, cá ươn tôm rữa đem nấu cho người khác ăn, cũng đã hại không ít người.
Nói là trách con trai, nhưng chẳng phải chính họ đã nuông chiều nó thành ra như vậy sao?
Bà còng đã lớn tuổi như thế mà con trai mới ngoài hai mươi. Còn không phải vì trước đó sinh mấy đứa con gái, rồi đều dìm chết cả hay sao?
Tôi cố kéo dài thời gian là để tránh đám sợi nấm mốc kia, đồng thời tìm cơ hội cầm lấy mộc quy và trực cự.
Ban đầu, tôi còn tưởng Lý Cúc Hoa nói nhiều như vậy là để khơi dậy lòng thương hại của tôi, nhằm ép tôi giúp bà ta chế tạo Nhân Quan.
Nào ngờ, bà ta cũng đang câu giờ. Bà ta cố tình kéo dài thời gian để những sợi nấm mốc lan khắp hậu viện, mượn sức của những ác quỷ đang ngủ trong các cỗ Quỷ Quan.
Ngay khi tiếng quỷ ngữ của Lý Cúc Hoa vang lên, từ hậu viện đã truyền đến từng tràng lách cách, như tiếng nắp quan tài đang từ từ bật mở.
Tim tôi chợt thắt lại. Tôi lập tức xoay chiếc mộc quy, đâm rách lòng bàn tay mình. Máu tươi chảy ra, tôi quệt một đường lên mộc quy và trực cự, rồi bất ngờ vung chúng, đo vẽ thẳng về phía con quái xà đầu người kia.
Lý Cúc Hoa còn đang cười đắc ý:
“Con bé này lại giở trò gì…”
Nhưng ngay sau đó, bà ta phát ra một tiếng thét chói tai:
“Không thể nào! Ngươi nửa người nửa quỷ, máu của ngươi sao lại có thể…”
Tôi vung mộc quy, lạnh giọng quát:
“Đo điều ác, lượng đức hạnh. Tội này không thể dung tha! Diệt!”
“Đừng…!”
Lý Cúc Hoa còn chưa kịp thét xong.
Ầm!
Một ngọn lửa hừng hực bùng lên từ đầu chiếc mộc quy.
Theo những sợi nấm mốc, ngọn lửa tựa dòng sáng đang lao đi, ào một tiếng, cuồn cuộn quét về phía sau.
“Ngươi không thoát được đâu, Quan Cửu! Nhà họ Quan các ngươi chế tạo Quỷ Quan, đã định sẵn đời đời chết thảm. Một khi Nhân Quan hiện thế, ngươi…”
Lý Cúc Hoa còn chưa nói hết câu thì đã hoàn toàn biến mất.
Nhưng phía hậu viện, tiếng cộc cộc của những chiếc đinh trên nắp quan tài bị bật tung vẫn không hề dừng lại.
Những ác quỷ bên trong Quỷ Quan sắp phá quan mà ra!
Tôi vội xoa hai tay vào nhau, để máu trên lòng bàn tay nhuộm đỏ cả mộc quy và trực cự, rồi nhấc chân định chạy về phía hậu viện.
Thế nhưng, vừa nhấc chân lên, từng bàn tay quỷ đột ngột thò lên từ dưới đất, chộp chặt lấy cổ chân tôi, điên cuồng kéo tôi xuống lòng đất.
Khắp bốn phía vang lên vô số tiếng quỷ ngữ:
“Nhà họ Quan chế Quỷ Quan cho quỷ… có thể siêu độ lên trời… độ ta… độ ta…”
“Nhà họ Quan lấy người làm quan tài… có thể trường sinh… trường sinh…”
Tiếng quỷ thì thầm chồng chất lên nhau, vang vọng từ mọi phía.
Mặt đất vốn rắn chắc lúc này lại như biến thành cát lún, cơ thể tôi bị kéo tụt xuống không ngừng.
Đúng lúc định dùng mộc quy và trực cự thi triển phép đo trấn áp, tôi lại nhìn thấy đội trưởng Tần và mấy người kia—những kẻ vừa rồi còn không thể cử động—trên mặt đều hiện lên nụ cười quỷ dị.
Một người giữ bên trái, một người giữ bên phải, gắt gao ghì chặt hai tay tôi.
Họ đã bị ác quỷ nhập xác!
Không còn đường cầu cứu, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn hai cẳng chân mình đã lún xuống quá nửa.
Trong lòng chợt dâng lên một nỗi bi thương và tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, một ngọn quỷ hỏa xanh biếc từ xa lao vút tới.
Ngay sau đó, một cánh tay vòng qua ôm lấy eo tôi, mạnh mẽ kéo tôi lên trên.