Chương 15: Ngoại truyện (2) của Mặc U – Quy Nguyên
U Minh song chủ, cả hai đều đã nhập ma.
Rời khỏi tiệm quan tài, ta lại chẳng biết mình nên đi đâu.
Về U Minh tìm Tử Huyền ư?
Hai kẻ đã nhập ma như bọn ta…đều là những hung khí đủ sức hủy thiên diệt địa, lại còn kẹp giữa một Quan Cửu.
Chỉ sợ…ta kích động hắn một câu, hắn lại kích động ta một câu thì…U Minh sẽ chẳng còn nữa.
Cho dù là vì A Cửu…cũng không đến mức ấy.
Ta ở U Minh đã mấy vạn năm, ra thì chiến, về thì ngủ.
Ngay cả lúc tỉnh táo cũng chỉ xử lý mọi việc trong U Minh.
Thập Điện Diêm La gặp ta đều câu nệ, kính sợ vô cùng, chỉ có Mạnh Bà là còn có thể trò chuyện đôi ba câu.
Nhưng…ta cũng đâu thể chạy tới nói với bà ấy rằng:
“U Minh song chủ đều đã nhập ma rồi.”
“Lỡ có chuyện gì…thì trước tiên sẽ diệt U Minh…sau đó diệt luôn cả nhân gian.”
Như thế thì doạ đám quỷ chết khiếp mất.
1.
Nghĩ đi nghĩ lại, ta lên Vân Hải tìm Trương Triết.
Nếu năm đó không phải lão bày ra cái cục diện ấy thì đã chẳng có Quan Cửu, lại càng chẳng có hôn ước giữa Quan Cửu và Trương Thiên Nhất.
Cả chuyện Quan Toại mang thai A Cửu, chạy đến cầu cứu ta…chắc cũng là chủ ý của lão già bất tử này.
Đám Quỷ Quan ấy đúng là thích lo chuyện bao đồng.
Trương Triết đáng chết thì cứ để lão chết đi, biến thành quỷ rồi sang U Minh trấn giữ Quỷ Môn chẳng phải cũng được sao?
Lão già bất tử này…giờ ngay cả hình người cũng chẳng còn, thế mà lại gây ra bao nhiêu chuyện. Nhưng nhìn Trương Triết đã hòa làm một với cỗ Nhân Quan, toàn thân chỉ còn mỗi cái miệng là còn do chính mình điều khiển. Mỗi lần phun ra đều phải nhả tinh huyết bản mệnh, hóa thành Kim Ô đánh lui yêu ma trong Hắc Môn.
Những lời chất vấn ta lại không nỡ hỏi.
Ta chỉ đi quanh cỗ Nhân Quan đã nuôi lão phình lên như một cục bột…rồi hỏi:
“Lão già bất tử này, từ khi nào ngươi nhìn ra bản quân đã nhập ma?”
Trương Triết vẫn cười ha hả như trước.
“Mặc U quân… cuối cùng cũng biết rồi sao?”
Lão khẽ thở dài.
“Là từ lúc con trai ta chết trước Hắc Môn… khi ta chạy tới.”
Nghe nhắc đến Trương Yến, tim ta bỗng nhói lên.
Đại kiếp trăm năm trước, quá mức khủng khiếp, yêu ma trong Hắc Môn gần như tràn ra toàn bộ.
Ngay lúc ta đã kiệt sức, chuẩn bị tế xuất bản mệnh Hắc Liên, hủy diệt cả thế gian thì Tử Huyền ngăn ta lại.
Hắn bảo ta chờ thêm một chút, hãy cầu viện Vân Hải.
Nếu ngay cả Vân Hải cũng không ngăn nổi, thì lúc ấy, ta hẵng tế Hắc Liên bản mệnh, để toàn bộ U Minh trở về hư vô.
Khi ấy, chính Trương Yến dẫn ba mươi hai bộ của Vân Hải tiến vào U Minh.
Trận chiến đó, ba mươi hai bộ không một ai sống sót. Bao gồm cả…Trương Yến.
Ta tận mắt nhìn hắn…cùng những dòng chính Trương gia…hết lần này đến lần khác thiêu đốt tinh huyết bản mệnh, hóa thành từng con Kim Ô, kết trận…xông thẳng vào Hắc Môn.
Ta cũng tận mắt nhìn hắn…từ một thanh niên cao lớn khỏe mạnh…dần dần gầy rộc như Trương Triết. Cuối cùng…tan thành tro bụi.
Diệt Thế Hắc Liên…
Có ích gì chứ?
Ta không nên nghe lời Tử Huyền.
Không nên chờ thêm.
Lẽ ra…phải trực tiếp hủy diệt U Minh.
Nhưng…nếu hủy rồi…thì sẽ chẳng còn gì nữa.
Sau trận chiến ấy, nhờ ba mươi hai bộ Trương gia liều chết tương trợ, ta và Tử Huyền mới có thể gượng lại. Cuối cùng đẩy lui được đám yêu ma dị thú, hai chúng ta ngồi rất lâu trước Hắc Môn, không ai biết…phải ăn nói thế nào với Trương Triết.
Lão vẫn đang dẫn những người còn lại của ba mươi hai bộ Trương gia…cùng các tinh anh Huyền Môn được triệu tập…liều chết trấn giữ Hắc Môn Vân Hải.
Nhưng…đứa con trai duy nhất của lão…lại chết ở U Minh.
Đã vậy…còn chẳng thể về U Minh.
Bởi…đã bị đám yêu ma nuốt sạch.
Không còn lại thứ gì.
Trước lúc xuất chinh…Trương Yến còn vui vẻ nói với chúng ta:
“Con trai hắn vừa mới chào đời. Đợi trận chiến kết thúc, đến lễ đầy tháng, nhất định sẽ mời U Minh Song Chủ đến dự. Đó sẽ là vinh hạnh của đứa bé…cũng là vinh hạnh của Trương gia.”
Đứa trẻ ấy chính là cha của Trương Thiên Nhất.
Nghĩ đến đây, ta bỗng hiểu ra. Chính từ trận chiến ấy, ta và Tử Huyền đều đã nhập ma.
Chỉ là…Tử Huyền chấp chưởng luân hồi, cảm nhận quá nhiều lòng người. Cho nên…phát tác nhanh hơn, cũng nặng hơn ta.
U Minh không thể không có chủ.
Nhưng…hai kẻ đã nhập ma như bọn ta…đều là những hung khí có thể hủy thiên diệt địa.
Đặc biệt là ta.
Giữ lại lúc nào cũng là một mối họa. Chỉ cần mất khống chế…là sẽ diệt thế, khởi nguyên lại tất cả.
Cho nên…Trương Triết mới phí hết tâm cơ. Chắc hẳn cũng đã nói khô cả miệng mới bày ra được ván cờ lớn như thế.
Bảo sao…giờ lão chỉ còn mỗi cái miệng là cử động được.
Ta ngồi bên cỗ Nhân Quan rất lâu, dặn dò Trương Triết…Sau này, tên nhóc Trương Thiên Nhất ấy phải đối xử tốt với Quan Cửu. Đó là tiểu Bạch Liên mà chính tay ta nâng niu nuôi lớn.
Cho dù Trương gia có chết sạch thì nàng…cũng nhất định phải sống thật tốt.
Có lẽ những lời ta nói nghe quá giống di ngôn, Trương Triết đến cả cười cũng không cười nổi nữa, lão chỉ nói:
“Dưới Vân Hải có một địa cung Âm Nhãn. Mặc U quân… có thể đến đó xem thử.”
Dù sao, ta cũng chẳng biết mình còn nơi nào để đi. Thế là…ta đến xem một chuyến.
Ha…
Tên nhóc Trương gia ấy hóa ra từ nhỏ đã luôn lén để ý Tiểu Cửu nhà ta.
Cũng phải.
Ánh mắt của hắn…Ai mà không nhìn ra?
Đám người Trương gia đi cùng, ai lại không biết hắn có ý với Quan Cửu?
Tâm tính thiếu niên chẳng biết che giấu.
Yêu đến đường hoàng.
Yêu đến quang minh chính đại.
Yêu đến mãnh liệt như lửa cháy.
Rõ ràng biết…hôn ước sớm muộn cũng phải hủy.
Vậy mà…vẫn âm thầm chuẩn bị hết thứ này đến thứ khác cho Quan Cửu.
Hắn làm được như vậy lẽ ra ta nên yên tâm mới phải. Thế nhưng, trong lòng lại trống trải đến lạ.
Tâm ma không còn lớn thêm nữa nhưng…lại nghẹn đến khó chịu, không sao nói thành lời.
2.
Ta ở trong địa cung Âm Nhãn suốt một ngày, đầu óc cứ mơ màng, nặng trĩu.
Trong đầu chỉ nghĩ, làm sao sắp xếp mọi chuyện về sau, làm sao để A Cửu có thể sống thật lâu, làm sao…giết chết tên khốn Tử Huyền ấy!
Thế rồi…ta lại cảm nhận được A Cửu gặp nguy hiểm.
Lúc ta chạy về…mái tóc đen của cỗ Lập Thi kia…đã suýt đâm xuyên vào tay nàng.
Trương Thiên Nhất…Đúng là đồ vô dụng!
Bản quân sao có thể yên tâm giao A Cửu cho hắn được!
Ta đưa tay gạt đám tóc đen suýt làm nàng bị thương ra, thầm nhắc nhở chính mình…phải bình tĩnh, phải ung dung như mây gió, không được để Tiểu A Cửu phát hiện ta đã nhập ma…kẻo dọa nàng sợ.
Thế nên…ta vẫn điềm nhiên chỉ bảo nàng nên làm thế nào.
Nhưng…Cỗ Lập Thi này…lại chính là bản sao của A Cửu do đám Cửu Lão chết tiệt dùng thuật cấy tóc phục hồn tạo ra!
Bọn chúng…sao dám chứ!
Còn Tử Huyền…làm cha kiểu gì vậy?
Ở bên cạnh, sắc mặt Trương Thiên Nhất cũng thay đổi, không còn dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn thường ngày.
Hắn thề…sẽ giết sạch Cửu Lão.
Ta còn chưa chết, chưa đến lượt hắn.
Nghĩ vậy, ta không nhịn được buông lời mỉa mai.
Nhưng càng về sau…Cỗ Lập Thi ấy càng khiến ta kinh ngạc.
Đến cuối cùng, trong bụng nó…lại mang một thai nhi đầu người thân rắn, mắt vàng Kim Ô. Chính là huyết mạch tổ tiên Trương gia.
Cho nên…dù chỉ là cấy tóc phục hồn thì cái thai trong bụng “A Cửu”…vẫn mang huyết mạch Trương gia!
Đám Cửu Lão ấy đến cả tạo Thần Thai…cũng biết cách tạo.
Đây là Thần Thai!
Một khi chuốc lấy thiên khiển…thì còn thảm khốc hơn cả khi Diệt Thế Hắc Liên của ta xuất thủ.
Ta diệt thế…Hắc Liên nở từ U Minh. Chỉ trong khoảnh khắc…mọi thứ sẽ trở về hư vô.
Không đau.
Không khổ.
Không hề hay biết.
Còn thiên khiển sẽ để cả nhân tộc…từng chút một chịu giày vò, sống không bằng chết…cho đến lúc bị bào mòn mà chết.
Trương Thiên Nhất lập tức hiểu…đây là một trận đại kiếp.
Hắn chắp tay cầu ta ra tay.
Trương gia dạy dỗ hắn rất tốt, biết thời biết thế, biết cúi đầu khi cần cúi.
Nhưng…Tử Huyền và Cửu Lão…đã tạo ra Thần Thai rồi.
Nếu…còn có Thần Thai sống thì sao?
Trương gia lấy gì để bảo vệ Tiểu Cửu…không bị Tử Huyền nuốt chửng?
Hay…vì giữ yên thiên hạ sẽ đem A Cửu…hiến tế cho Tử Huyền?
Nhân lúc thiên địa dị biến.
Yêu vũ như trút nước.
Ta đưa A Cửu vào dưới mái hiên tránh mưa.
Nhìn Thần Thai trong lòng bàn tay, trong tim bỗng dâng lên một cảm giác điên cuồng khó tả. Tử Huyền…điên thật rồi, nhập ma thật rồi.
Chuyện như vậy…hắn cũng dám làm.
Nhưng một khi đại kiếp này đã xuất hiện thì Trương gia…không còn đủ sức che chở A Cửu nữa.
Chỉ còn…cách duy nhất của ta.
Ta không cần bận tâm…U Minh có còn chủ hay không.
Không cần bận tâm những đạo lý lằng nhằng khác nữa.
Tiểu Cửu…không cần sinh con với Trương Thiên Nhất vẫn có thể sống!
Ha…
Tâm ma quả nhiên…đã không còn chịu sự khống chế của ta nữa.
Cho nên…khi nhìn Trương Thiên Nhất cầm kiếm…quỳ giữa màn mưa, cầu xin ta cứu lấy thế gian, ta còn nghe thấy…âm ma trong lòng mình cười vang.
Tiểu A Cửu…không cần sinh con với tên nhóc đáng ghét ấy nữa!
Nhưng…ta vẫn hỏi nàng có muốn ta ra tay hay không.
Nàng từ chối. Ta…lại càng vui hơn.
Nàng biết ta trọng thương, cho nên vẫn luôn muốn hoàn thành cỗ Nhân Quan ấy cho ta.
Nàng muốn ta được sống cũng như…ta muốn nàng được sống.
Tiểu A Cửu của ta…chính tay ta nuôi lớn từng chút một.
Nàng không nói.
Ta cũng không nói.
Vậy mà…đã hiểu rõ lòng nhau.
Sống mấy vạn năm…đến lúc này…ta mới hiểu…thế nào gọi là tâm ý tương thông.
Hóa ra…nhập ma…cũng không tệ.
Chỉ là…nàng không biết, Diệt Thế Hắc Liên một khi đã nhập ma…thì không thể tiếp tục sống được nữa.
Ta đồng ý ra tay giúp Trương Thiên Nhất, để hắn mang Thần Thai về Vân Hải.
Chỉ dựa vào Trương gia không thể chống nổi đại kiếp Thần Thai xuất thế, vẫn phải để cha hắn gạt bỏ thể diện, một lần nữa triệu tập toàn bộ Huyền Môn trong thiên hạ.
Quả nhiên, mặc cho tâm ma sinh sôi, không cưỡng ép áp chế, thuận theo lòng mình thì cảm giác ấy…thật dễ chịu.
Ta giúp A Cửu…giải quyết ba sợi Hồn Phát, rồi ôm chặt nàng vào lòng.
Nghe bên ngoài màn mưa, tiếng Kim Ô thét dài lại khiến ta nhớ đến…Trương Yến, huyết mạch Kim Ô của Trương gia…không thể tuyệt tự.
Vì vậy, ta cầm lấy thanh Chích Dương Kiếm, coi như trả món nợ Trương Yến đã bỏ mạng nơi U Minh, cũng coi như…đáp lại ân tình Trương Thiên Nhất đã hao tổn thọ nguyên…để cứu A Cửu.
3.
Cái gọi là Cửu Lão này đã được Tử Huyền âm thầm bồi dưỡng suốt bao năm.
Trận sát cục lần này được chuẩn bị riêng để đối phó với huyết mạch Kim Ô.
Tử Huyền không thể rời khỏi U Minh nên chỉ có thể mượn trận yêu vũ, âm thầm giở trò dưới lòng đất.
Sau khi cứu được Trương Thiên Nhất, ta lập tức lao thẳng xuống lòng đất quấn lấy Tử Huyền giao chiến.
Tên khốn này…đúng là thiếu một trận đòn!
Ban đầu…ta còn chưa định giết hắn. Nhưng hắn…lại để Cửu Lão dùng Tạo Súc Thuật…sao chép ra một A Cửu khác.
Chỉ cần nghĩ đến…một thân xác giống hệt A Cửu…phải chịu đủ mọi cực hình, lại còn bị ép mang thai…Đến chết rồi…hồn phách cũng không được yên, còn bị phục khắc.
Tâm ma trong ta…lại điên cuồng sinh trưởng.
Hắn biết ta đã nhập ma, vậy mà vẫn dám đến chọc ta.
Đằng nào cũng đã phát điên rồi. Ai sợ ai chứ!
Chỉ cần hắn chết…A Cửu mới có thể sống.
Ta đang giao chiến với Tử Huyền.
Bên kia, Cửu Lão lại âm thầm phái người ám sát Quan Cửu.
Tên nhóc Trương Thiên Nhất…hết lần này đến lần khác gào lên, ngầm nhắc ta đi cứu A Cửu trước.
Nhưng tiểu Bạch Liên do chính tay ta nuôi lớn, ta còn không hiểu nàng hay sao?
Quả nhiên, tiểu Cửu vẫn là Tiểu Cửu. Bề ngoài thì ngoan ngoãn, trong tối lại lặng lẽ giấu đủ mọi thủ đoạn.
Chỉ một lệnh…Quan Hải dâng lên.
Một lời…Lệ Quỷ xuất thế.
Mặc kệ là đám Cửu Lão. Hay lũ cổ trùng, dị thú chúng bày ra. Hoặc đám Thi Quỷ. Trong chớp mắt…đều bị nuốt sạch, đến cặn cũng chẳng còn.
Ngay cả U Minh…cũng chẳng cần xuống nữa, trực tiếp tan thành hư vô.
Đến cả Tử Huyền…cũng sững sờ.
Ta bật cười ha hả với hắn.
“Không ngờ đúng không?”
“Con gái ngươi…là ta nuôi lớn đấy. Lợi hại chứ?”
Trước đây, ta còn nghĩ phải nuôi A Cửu thật kiều quý, thật xinh đẹp, để Tử Huyền không nỡ ăn nàng.
Nhưng giờ…ta chỉ muốn cho hắn biết.
Cho dù, ta không còn đứng trước mặt nàng.
Cho dù ta không kịp giết hắn.
Thì hắn…cũng đừng hòng nuốt được A Cửu.
Khéo khi…A Cửu còn dùng Quỷ Quan nuôi đám ác quỷ này, cùng với những thứ ta để lại…nuốt ngược lại hắn ấy chứ.
Tử Huyền chỉ biết gầm lên trong bất lực, rồi xám xịt quay về U Minh.
Nhưng mấy vạn lệ quỷ xuất thế quá lâu, A Cửu cũng dần không khống chế nổi.
Ta lập tức quay về phía Quan Hải, giúp nàng phong quan.
Cảnh tượng như địa ngục này…vốn không nên để nàng nhìn thấy.
Phía xa, Trương Thiên Nhất đứng trên nóc xe, đôi mắt vàng Kim Ô còn chưa kịp thu lạ, lặng lẽ nhìn từ đằng xa, toàn thân đẫm máu. Thấy ta đã tới, liền xoay người chui vào trong xe.
Tên nhóc chết tiệt làm màu đẹp trai như thế…để làm gì!
Sau chuyện này…cuối cùng ta cũng nghĩ thông.
Tâm ma thì tâm ma đi. Cảm giác…cũng chẳng tệ.
Chỉ cần A Cửu còn sống, thì những thứ khác đều không quan trọng.
Nàng muốn đánh Quỷ Quan, ta sẽ giúp nàng đánh Quỷ Quan.
Haizz…
Còn Chu Thiến bị dùng để tạo súc kia, thật sự quá đáng thương.
Tử Huyền…điên quá rồi. Không thể giữ hắn lại nữa.
Có điều, con Long Linh kia…lại khá thú vị.
Ban đầu, lúc thì dùng lời ngon tiếng ngọt, lúc thì lấy Bôn Vân Quan ra dụ dỗ, lúc lại nói đủ thứ đạo lý, ép A Cửu đánh Quỷ Quan…đòi lại công bằng cho Chu Thiến.
Đến khi Quỷ Quan hoàn thành, nàng ta lại chẳng còn bận tâm, chỉ liên tục giục A Cửu…đ Toàn Châu.
Tử Huyền nhập ma rồi.
Đến cả người hắn chọn…cũng chỉ đến thế thôi sao?
Có điều…A Cửu vẫn bình thản như không. Ta cũng lười so đo.
Tiểu A Cửu nhà ta trông thì như một đóa bạch liên ngây thơ nhưng bên trong…lợi hại lắm.
Nhân tiện nàng chưa từng ra ngoài. Sau này lại càng khó có cơ hội. Chi bằng để nàng đi ngắm nhìn thế gian một chuyến.
Ta lại lên Vân Hải bàn giao với Trương Triết…chuyện Tử Huyền tạo Thần Thai cùng những việc về sau. Thuận tiện…trả luôn tờ hôn thư cho Trương gia.
“Hủy hôn đi.”
“Tiện thể…bảo chắt trai ngươi đổi tên luôn.”
Trương Triết nhìn khuôn mặt tròn vo chẳng còn ra hình người của mình, liếc ta một cái.
“Mấy hôm trước không phải ngươi còn nói…”
Ta mặc kệ tâm ma sinh sôi, bật cười ha hả.
“Ta nhập ma rồi.”
“Tính tình thất thường một chút…thì sao nào?”
“Chuyện còn lại…các ngươi tự lo đi.”
Để tên nhóc Trương Thiên Nhất biết ta vẫn còn sống.
Ta kéo hắn đến thẳng tổng bộ Cửu Lão, mấy lão trưởng lão tuy đã rút sạch. Nhưng giết vài tên còn sót lại, lập uy một phen…thì vẫn làm được.
Cũng để tên nhóc ấy hiểu, một khi Mặc U Quân nổi giận…không phải ai cũng gánh nổi.
Còn dám có ý với Tiểu A Cửu nhà ta, ta sẽ cho hắn đẹp mặt!
4.
Kể từ khi quyết định phải để A Cửu được sống thật lâu, thật lâu, ta bỗng thấy mọi thứ đều trở nên dễ chịu.
Nằm trong cỗ quan tài ấy ôm A Cửu ngủ một giấc thật yên ổn cũng là một niềm vui.
Có điều…nàng ngủ chẳng yên, cứ lăn qua lăn lại mãi…
Nếu bên ngoài không có Long Linh, không có đám người Trương gia…thì để nàng lăn thêm chút nữa cũng đâu phải không được. Tâm trạng tốt nhìn gì cũng thấy thuận mắt.
Ngay cả khi con giao nhân của Trương gia gọi A Cửu là “Thiếu phu nhân”…
Chỉ cần còn nhìn thấy cây ô kia ta cũng nhịn.
Dù sao, bọn họ đều biết…trong lòng Trương Thiên Nhất luôn có A Cửu. Nhưng có ích gì đâu. Chẳng có ích gì cả…
Đợi hủy hôn xong…danh xưng ấy…cũng chẳng gọi được thêm mấy ngày nữa.
Ngay cả cái tên…tên nhóc Trương Thiên Nhất kia…cũng phải đổi theo ý ta.
…
Có điều…tên nhóc ấy chuẩn bị cũng khá chu đáo. Không chỉ mang theo Tiên Thiên Bát Cung của Trương gia mà cả Hậu Thiên Lục Thập Tứ Bộ…cũng điều đến không ít người.
Dưới nước, Giao nhân và Hổ Giao âm thầm mai phục.
Trên vách núi…đã bố trí sẵn trận pháp.
Lên cao hơn nữa…lại còn giấu quân mai phục.
Thậm chí đề phòng yêu ma dị thú nhân lúc hỗn loạn phá giới mà ra…Hắn còn mang cả Quỳ Ngưu Cổ tới.
Nếu không phải tên nhóc này lúc nào cũng nhớ thương A Cửu thì cũng coi như xứng đáng là hậu nhân của Trương Triết và Trương Yến.
…
Điều ta không ngờ nhất là…Tử Huyền chẳng những tạo ra Thần Thai…Mà còn…nuôi cả một ổ trứng rắn trong Bôn Vân Quan.
Người sinh con trong quan tài…được gọi là Quan Tài Tử. Sinh linh ấy du hành giữa âm và dương.
Bôn Vân dẫu sống không ra sống, chết không ra chết…thì vẫn là con của Vô Chi Kỳ và Long Nữ, mang trong mình huyết mạch thần linh bẩm sinh.
Vậy mà hắn lại tìm một cỗ hoạt thi đầu người thân rắn ở trong quan tài cùng nó thai nghén!
Những quả trứng rắn trong quan lại còn mang huyết mạch thần linh tiên thiên…
Đây đâu còn là nhập ma nữa, đã hoàn toàn phát điên rồi!
…
Ta định thiêu hủy đám trứng rắn ấy.
Không ngờ…Tử Huyền còn điên đến mức bôi Minh Độc lên cây Phân Thủy Chùy của Long Linh.
Cho tới tận bây giờ ta vẫn chưa nhìn thấu…rốt cuộc Long Linh là lai lịch gì.
Xem ra…Tử Huyền nhập ma…còn sớm hơn cả những gì ta biết.
Ngay cả khi ta đưa Hắc Liên vào trong quan tài hắn vẫn cố ý để lại cấm chế bản nguyên bảo vệ đám trứng rắn ấy.
…
Mà dưới mặt nước…vẫn còn có thứ gì đó đang lặng lẽ bơi.
Loại khí tức ấy…khiến ta cực kỳ bất an.
Nó hoàn toàn không cùng cấp bậc với hơn vạn giao nhân, hổ giao hay thủy hầu.
…
Nhìn Long Linh lao mình xuống nước, thân phận vẫn không thể nhìn thấu, ại nghĩ tới đám trứng rắn trong quan…
Ta dẫn A Cửu đi vòng quanh cỗ quan tài một lượt, chỉ cho nàng điểm mấu chốt của cỗ hoạt thi đầu người thân rắn.
Xác nhận…nàng đủ sức ứng phó. Lúc ấy…ta mới đạp nước truy tìm dấu vết.
…
Nếu thứ kia thật sự tồn tại. Lại giống như Long Linh…là sinh vật còn sống.
Thì mọi sự bố trí của Trương gia…đều chỉ là vô ích.
…
Lần này…Tử Huyền nhắm thẳng vào ta cũng như…ta muốn giết hắn.
Chỉ cần ta chết, Trương gia…không giữ nổi A Cửu.
Hắn muốn ăn thì ăn, muốn bắt thì bắt.
A Cửu…sẽ giống hệt mẹ nàng năm xưa.
Chẳng qua…chỉ là món đồ chơi trong tay hắn.
…
Không còn ta…Hắc Môn…hắn muốn mở lúc nào thì mở.
Sau khi Tuyệt Địa Thiên Thông, thế gian này đã không còn dung nổi thần linh.
Nếu không có yêu ma dị thú trong Hắc Môn trợ giúp, Tử Huyền cũng chẳng thể tạo ra được cỗ hoạt cương thần thai ấy.
…
Đây không phải U Minh, đây là nhân gian.
Một thế giới…chỉ cách nhau bởi một làn nước, là nhân gian…
Mà dù cả đời chỉ quanh quẩn trong tiệm quan tài, A Cửu vẫn chẳng nỡ rời xa.
…
Ta sẽ giữ gìn thế gian này cho A Cửu.
Cho nên…không thể để nó bị hủy diệt.
…
Ta cẩn thận giăng từng sợi liên ngạnh, muốn ép thứ kia lộ diện.
Quả nhiên…đám hoạt cương đầu vượn thân rắn…bị ta ép phải lao vọt khỏi đáy nước, mhắm thẳng giao nhân đang chỉ huy phía trên mà đánh tới.
Ta định quay về cứu viện nhưng dưới nước vẫn còn rất nhiều con khác.
Chỉ đành đưa mắt ra hiệu cho Trương Thiên Nhất.
Quả nhiên, tên nhóc ấy cũng không đến nỗi vô dụng, lập tức hóa thành Kim Ô…xông thẳng tới.
…
Nhưng trận chiến này không thể kéo dài thêm nữa. Kéo càng lâu…thương vong càng lớn.
Mà ta…cũng không yên tâm về A Cửu.
…
Ta ngoái đầu nhìn nàng, nàng đứng trên vách đá, chống chiếc ô đen, cúi đầu, mỉm cười với ta.
Gương mặt trắng ngần như đóa bạch liên khiến tim ta khẽ run lên.
Sau đó, ta lặn thẳng xuống nước, tiêu diệt đám hoạt cương đầu vượn thân rắn kia.
…
Không bao lâu sau khi xuống nước đang quấn lấy một con hoạt cương, trong lòng ta…đột nhiên giật thót.
Tử Huyền đến rồi!
Dẫu giờ đây…A Cửu đã hiểu thuật số của Nhân Quan.
Dẫu chiếc ô của Trương gia…đã bố trí sẵn pháp võng đủ sức vây khốn Tử Huyền.
Ta vẫn không muốn chậm trễ thêm, lập tức tăng tốc lao lên. Nhưng…dưới nước…lại còn có rất nhiều hoạt cương khác!
Ta vừa tìm mọi cách thoát thân, vừa thông qua đóa U Liên để lại ở Hắc Môn Trương gia…truyền lệnh cho Trương Triết.
Nhưng…đến khi người Trương gia kịp tới, ta đã nghe thấy…tiếng A Cửu gọi tên ta.
Và rồi…nhìn thấy cảnh tượng…
Mà cả đời này…ta không bao giờ muốn chứng kiến.
5.
Tử Huyền đáng chết ấy…đã nhập ma đến mức chẳng còn ra hình người. Vậy mà vẫn gào lên hỏi ta:
“Ngươi không sợ đại kiếp diệt thế sao?”
Sợ?
Ta sinh ra…vốn là để diệt thế.
Nếu năm đó không phải hắn ngăn cản…thì Trương Yến và ba mươi hai bộ của Trương gia đã chẳng phải chết.
…
À…không đúng.
Là tất cả…đều sẽ chết dưới tay ta!
Ta mặc kệ Tử Huyền điên cuồng gào thét, chỉ cúi đầu nhìn khuôn mặt A Cửu…từng chút…từng chút một…đang chuyển sang màu đen.
Thảo nào trước khi đến đây, nàng cứ hỏi ta cặn kẽ chuyện năm xưa giữa ta và Trương gia.
Hóa ra…là vì điều này.
Con bé vô lương tâm ấy…rõ ràng biết…ta không nỡ nhìn nàng chết.
Vậy mà vẫn bảo ta…tự mình hoàn thành nốt cỗ Nhân Quan kia.
Rằng…U Minh không thể vô chủ, taphải sống cho thật tốt.
Nhưng…nàng đã chết rồi…thì còn U Minh gì nữa.
Còn sống để làm gì?
Rõ ràng…ta đã dặn dò Trương Triết xong xuôi.
Mọi chuyện phía sau…đều đã sắp đặt ổn thỏa.
Thế mà…nàng lại ra tay…nhanh hơn cả ta.
A Cửu của ta lúc nào cũng khiến ta bất ngờ.
…
Tử Huyền vẫn không ngừng gào thét.
Từ sau khi hắn nhập ma, ban đầu, ta chỉ cố gắng trấn an. Sau đó lại cố gắng kiềm chế.
U Minh không thể vô chủ, ta cai quản hủy diệt và tái sinh…chỉ cần một ý niệm.
Nhưng hắn…lại nắm giữ luân hồi.
Toàn bộ vận hành của U Minh…đều cần hắn duy trì.
Vì thế…ta vẫn luôn nhẫn nhịn hắn.
…
Nhưng hắn…không chỉ tạo súc luyện thần…mà còn ép A Cửu đến bước này.
Vậy thì…Hủy hết đi!
Đều hủy sạch đi!
Ta vung tay…một đóa Hắc Liên lao thẳng về phía Tử Huyền.
…
Ngay lúc hắc hỏa bùng lên, hắn vừa còn gào rú dữ tợn chớp mắt lại chỉ nhìn A Cửu, khẽ nói một câu gì đó.
Ta không biết, trước đó hắn và A Cửu đã nói chuyện gì.
Nhưng ngay khoảnh khắc Tử Huyền mỉm cười, ta chợt hiểu ra, Luân Hồi Tử Liên huyết mạch luân chuyển.
Tử Huyền chết, A Cửu kế thừa huyết mạch của hắn…
Sau này có thể chấp chưởng luân hồi.
…
Nhưng nàng cũng sắp chết rồi.
Ta đưa mắt nhìn sang cỗ Bôn Vân Quan, rồi lại cúi đầu nhìn A Cửu trong lòng.
Thật tốt còn tốt hơn cả những gì ta từng nghĩ.
Sau này toàn bộ U Minh…sẽ là của A Cửu nhà ta.
Nàng lấy máu nuôi độ, dùng độc…giết chết Tử Huyền.
Ta và Tử Huyền cùng gốc cùng nguồn, tương sinh tương khắc.
Bản nguyên của ta…có thể giải được thứ độc ấy.
Đồng thời cũng có thể khiến A Cửu…sống thật lâu…thật lâu.
Vốn dĩ…đó cũng là điều ta đã bàn với Trương Triết từ trước.
…
Nhưng giờ đây…A Cửu đã có huyết mạch của Tử Huyền, lại còn có thần thai…được lưu lại trong Bôn Vân Quan.
Sau này, trên trời dưới đất mặc nàng tung hoành.
Ta cúi xuống dùng môi…trao toàn bộ bản nguyên của mình cho A Cửu.
Vẫn thơm như thế…Vẫn ngọt như thế…Đáng tiếc thật.
Những lần trước, nhân lúc nàng mê man chưa tỉnh…lén hôn nàng, ta lại không nhân cơ hội…hôn thêm vài lần nữa.
Chỉ mãi nghĩ…mình đã nhập ma, sợ làm nàng bị thương.
Thật uổng phí biết bao thời khắc đẹp.
Ta cảm nhận được thân thể mình…từng chút một…nhẹ đi...mờ dần.
Những đóa Hắc Liên mọc khắp U Minh…cũng lần lượt tan biến.
…
A Cửu à…nhất định…phải sống thật lâu...thật lâu…
6.
Nhưng điều ta không ngờ là, A Cửu không để ta tan biến. Nàng đặt ta vào nửa cỗ Nhân Quan kia, dùng tâm đầu huyết của chính mình và Trương Thiên Nhất để vận hóa.
Trời cao vốn có đức hiếu sinh, mà A Cửu nhà ta lại là người mềm lòng, lương thiện nhất.
Rõ ràng chỉ cần dùng tên nhóc Trương Thiên Nhất làm dương liệu, là có thể hoàn thành Nhân Quan cho ta. Thế mà nàng vẫn không nỡ xuống tay!
Tên nhóc chết tiệt ấy lúc nào cũng nhớ thương A Cửu. Còn nó tồn tại, đến chết ta cũng chẳng yên lòng!
Nàng đưa ta lên Vân Hải. Dù cách một lớp quan tài, ta vẫn cảm nhận được Trương gia đặt quan tài ở địa cung Âm Nhãn.
Ta thật sự không thích nơi này.
Tên nhóc ấy mang dã tâm gì, người Trương gia ai cũng nhìn ra.
Mọi thứ hắn bố trí đều là những thứ chỉ cần liếc qua là ta biết ngay A Cửu sẽ thích.
Đợi A Cửu vừa ra khỏi quan, nhìn thấy tất cả, sao có thể không hiểu tâm ý của hắn.
Đám người Trương gia tưởng bản quân đã chết, lại bắt đầu nhòm ngó A Cửu nhà ta!
Âm thầm giở mấy trò đó!
Ta muốn tỉnh dậy…
Muốn đứng lên…
Nhưng đều không làm được!
Mất đi bản nguyên, thật sự còn chẳng bằng nhập ma.
Khác gì chết hẳn đâu!
Ta chỉ có thể cảm nhận A Cửu đứng dậy, bước ra khỏi quan, lặng lẽ ngắm nhìn ta thật lâu.
Nàng đưa tay vuốt gương mặt ta…chạm lên bàn tay ta…
A Cửu nhà ta…quả nhiên vẫn không nỡ rời bỏ ta.
Nhưng ngay sau đó, nàng lại sai người đóng nắp quan, còn dùng dây Mặc Đấu quấn quanh, treo thêm chuông an hồn.
Nghĩ đến bên ngoài chính là địa cung Âm Nhãn, mà tên nhóc Trương Thiên Nhất kia từ trước đến nay chưa từng có ý tốt.
Lão già Trương Triết ấy, từ khi A Cửu còn chưa thành hình đã bắt đầu bày mưu tính kế.
Lỡ như…hắn không nghe lời ta, không chịu hủy hôn với A Cửu…
Ta hận không thể lại nhập ma một lần nữa!
Thế nhưng chẳng bao lâu sau…A Cửu lại trở về.
Nàng một lần nữa nằm xuống bên cạnh ta…tựa vào lòng ta…
Ha…
Thật tốt.
Nhưng ngay sau đó, nàng dẫn quan tài tiến vào U Minh.
Bên ngoài vang lên tiếng chém giết.
Dù đang nằm trong quan, ta cũng biết đám yêu ma dị thú trong Hắc Môn lại gây loạn.
Thân thể không thể cử động…ta chỉ có thể dùng thần thức cảm nhận.
Cảm nhận A Cửu dùng dây Mặc Đấu dẫn Hắc Liên hiện thế, ép lui một con dị xà.
Nhưng chỉ dựa vào Hắc Liên thì chỉ đủ uy hiếp đám lâu la.
Đám yêu thú trong Hắc Môn đã giao dịch với Tử Huyền, lại dây dưa với ta suốt mấy vạn năm. Sao chúng có thể không biết ta sắp thân vẫn?
Quả nhiên, đám dị xà vừa rút lui, một con mãng xà ký sinh đầy rắn sống lập tức lao ra.
A Cửu vốn đã nhiễm độc huyết, lại còn vì cứu ta mà tự đâm một mũi vào tim lấy tâm đầu huyết…
Ngay lúc ta sốt ruột đến bất lực, con trai của Trương Yến lại biết điều.
Hắn cứu A Cửu trước, bảo nàng dẫn Quỷ Quan vào U Minh, còn bản thân dẫn ba mươi hai bộ Trương gia đứng ra cản địch trước.
Nghe đến đó, trong đầu ta chợt hiện lên cảnh năm xưa Trương Yến dẫn ba mươi hai bộ Trương gia tiến vào U Minh.
Hắn…cùng cả thế hệ ba mươi hai bộ ấy…đều chết tại nơi này.
Lẽ nào…giờ còn muốn con cháu của họ cũng chết sạch ở đây nữa sao?
Ta và Tử Huyền đều nhập ma tại nơi này.
Lẽ nào, đến cả A Cửu, đứa con gái mang huyết mạch của hắn, người mà chính ta dùng mạng mình nuôi lớn…cũng phải chết ở đây?
Ta…không cam lòng!
Đã nhập ma…Thì nhập ma cho trọn!
Ta lập tức từ cõi chết đứng dậy, dẫn Hắc Liên ép lui con mãng xà kia.
Sau đó nắm lấy tay A Cửu, thôi động huyết mạch Tử Huyền trong cơ thể nàng, khiến Hắc Liên và Tử Liên cùng hiện thế, một lần nữa trấn áp Hắc Môn.
Nhìn đôi mắt A Cửu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ đến khó tin…
Ta bỗng bật cười. Chẳng phải trước đây nàng từng tính toán, sau khi chết sẽ cùng ta nằm trong cỗ Âm Trầm Mộc Quan ấy, mãi mãi ở lại U Minh với ta sao?
Giờ thì…được rồi.
Khóe môi ta cứ thế nhếch lên, mãi không sao ép xuống nổi.
“Làm chủ nhân U Minh… hay làm phu nhân U Minh… sau này nàng còn phải luyện tập nhiều đấy.”
Hắc Môn e là sẽ chẳng bao giờ yên ổn. Nhưng từ nay, có A Cửu cùng ta trấn giữ.
Như vậy…cũng rất tốt.
7.
Thấy ta tỉnh lại, A Cửu mừng đến rưng rưng nước mắt, xúc động đến mức chẳng nói nên lời.
Ta khép nắp quan tài lại, rồi gật đầu với con trai của Trương Yến.
“Về đi. Nhắn với Trương Triết một câu, chỉ cần bản quân còn ở đây, Hắc Môn U Minh sẽ không có chuyện gì.”
Hắn gật đầu, không hề chần chừ, lập tức dẫn ba mươi hai bộ của Trương gia mượn trận pháp trở về Vân Hải.
Nhìn bọn họ biến mất trong luồng kim quang của trận pháp, ta ôm chặt A Cửu, khẽ thở phào.
Tuy trận chiến này cũng khiến Trương gia tổn thất không ít đệ tử, nhưng ít nhất phần lớn đều còn sống trở về. Không giống trận đại chiến trăm năm trước, ta và Tử Huyền chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ, từng người một thiêu đốt cạn tinh huyết, dù đến hơi thở cuối cùng vẫn không chịu lùi bước…Cuối cùng, ngay trước mắt chúng ta từng chút một hóa thành tro bụi…tan vào hư vô.
Ma do tâm sinh… cũng do tâm mà diệt.
Ta ôm chặt A Cửu, nhìn chiến trường trước Hắc Môn ngổn ngang xác chết.
Chỉ trong chớp mắt, những tay chân đứt đoạn ấy đã bị đám Di Quỷ ăn sạch.
Đó chính là nơi đáng sợ nhất của U Minh.
Quỷ, Ma, Hy, Di…Càng xuống tầng sâu…khả năng nuốt chửng càng đáng sợ.
Con người ăn ngũ cốc.
Ác quỷ…lại có thể nuốt mọi thứ mang linh khí trời đất.
Còn Nghê…ngay cả quỷ cũng ăn.
Đến Hy và Di…thì chỉ cần là thứ tồn tại…Chúng đều có thể nuốt sạch.
Dù chỉ là một hòn đá rơi xuống trước Hắc Môn…Di Quỷ cũng có thể hút nó thành tro bụi, rồi biến mất không còn dấu vết.
Chúng đã chẳng còn ý thức.
Sinh tồn…
Ăn…
Chỉ là bản năng.
Để chúng canh giữ bên ngoài Hắc Môn cũng xem như một loại phòng tuyến.
Dù cỗ Âm Trầm Mộc Quan có vạn quỷ hộ quan, ta cũng không dám nán lại quá lâu.
Ta ôm A Cửu trở về nằm trong quan tài, khép nắp lại, rồi lập tức xoay người hôn nàng.
Trước lúc tưởng mình sẽ tan biến, điều duy nhất ta nghĩ đến…chính là việc này.
Diệt thế cũng được…
Khởi nguyên lại cũng được…
Hay Hắc Môn U Minh cũng vậy…
Tất cả…đều chẳng mãnh liệt bằng tâm ma đang điên cuồng sinh sôi trong lòng ta.
Sau khi cùng nhau trải qua sinh tử, A Cửu cũng không còn ngượng ngùng nữa.
Thật tốt.
Ta chỉ hận không thể cứ ôm nàng…nằm mãi trong cỗ quan tài này…vĩnh viễn không rời.
Đáng tiếc, chẳng bao lâu sau, chúng ta đã trở về tiệm quan tài.
A Cửu vẫn còn nhớ rất nhiều việc.
Đầu tiên nàng giúp ta lượng thân trượng hồn, xác nhận sau khi mất bản nguyên, thân thể ta có thay đổi gì lớn hay không.
Sau đó lại cẩn thận kiểm tra, thứ độc nàng nuôi trong cơ thể đã bị ta hút đi, liệu có để lại phản ứng xấu nào không.
Đóa bạch liên ta nuôi lớn…cuối cùng cũng biết đau lòng vì ta rồi.
Thật tốt…
Thế rồi A Cửu lại hỏi ta…cỗ Nhân Quan này không dùng dương liệu hiến tế, chỉ dựa vào tâm đầu huyết của cực âm và cực dương để vận hóa…rốt cuộc có cảm giác thế nào?
Được rồi…
Được rồi…
Quả nhiên vẫn là truyền nhân của Quỷ Quan, trong đầu chỉ nhớ đến chuyện đóng quan tài.
Chắc là…truyền từ tổ tiên xuống.
Nhưng…A Cửu vốn chẳng phải người nhiều lời. Nàng giống như một đóa bạch liên, lặng lẽ nở nơi đó.
Nhìn thì tưởng thanh khiết vô hại, ai biết được…trong tim sen ấy…đang cất giấu điều gì.
Lúc này cảm xúc đều hiện rõ trên gương mặt, đôi môi nhỏ không ngừng hỏi han, ánh mắt lưu chuyển…đều là lo lắng dành cho ta.
Tâm ma trong lòng ta…lại bắt đầu điên cuồng lớn lên. Ta trực tiếp ôm lấy nàng…lật người trở lại trong quan tài.
Có những chuyện…trước đây ta luôn cố gắng kìm nén nhưng bây giờ…ta không muốn nhịn nữa.
Chỉ là…khi hôn lên vết thương nơi ngực nàng…chỗ từng lấy tâm đầu huyết…tim ta lại từng đợt nhói đau.
A Cửu à…vẫn mềm lòng như thế.
Ta hôn lên nơi ấy hết lần này đến lần khác.
Đối diện đôi mắt ngấn nước của nàng…đôi môi đỏ như nhuốm lửa…ta chỉ biết khe khẽ thở dài, rồi ôm nàng thật chặt.
“Đợi vết thương của nàng lành hẳn… ta sẽ cho nàng biết… thế nào mới gọi là ‘lăn loạn’.”
8.
Đáng tiếc, khoảng thời gian yên bình chẳng kéo dài được bao lâu.
Ta vừa mới thấy Trương gia ở cạnh Hắc Môn U Minh cũng không còn đáng ghét đến thế…thì bọn họ lại đến.
Trương Thiên Nhất cho người đưa Bôn Vân Quan tới, còn cố ý để Cấn Cung dùng nền đá Bất Chu Sơn bày trận, canh giữ cỗ quan tài đang phong ấn đám thần noãn bên trong.
Lần này Trương gia vừa nhận được tin chúng ta đã trở về, lập tức đến gõ nắp quan tài.
Trương gia ấy mà…đã phiền thì đúng là phiền đến cùng.
A Cửu định ngồi dậy.
Ta nhìn gương mặt vẫn còn nhợt nhạt của nàng, khẽ vuốt vết thương nơi ngực, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng thêm một lần nữa.
Thật chẳng nỡ…
Hay là cứ ở luôn U Minh đi, cứ cùng A Cửu nằm mãi trong cỗ quan tài này.
Không người…
Không quỷ…
Cũng chẳng ai đến quấy rầy.
Ôm thân thể vừa thơm vừa mềm của A Cửu, muốn ngủ bao lâu thì ngủ, muốn lăn thế nào thì lăn, muốn hôn thế nào thì hôn…
“Quan gia chủ? Mặc U Quân?”
Người Trương gia bên ngoài càng gõ quan tài càng gấp, trong giọng nói còn xen lẫn vẻ lo lắng.
“Trong quan không có hồi âm! Mau! Truyền tin lên Vân Hải, mời gia chủ và thiếu chủ lập tức tới! Quan gia chủ và Mặc U Quân…”
“Chưa chết đâu!”
Ta bấm một đạo Định Thần Quyết lên người A Cửu, để nàng ngủ thêm một giấc ngon lành, rồi xoay người bước ra khỏi quan tài, nhanh tay đậy nắp lại.
Nhìn đám đệ tử Trương gia vừa kính phục, vừa như trút được gánh nặng, ta xua tay bảo bọn họ giải tán.
Người Trương gia làm việc…từ trước đến nay đều cứng đầu như đá.
Điều này…ta hiểu rõ hơn ai hết.
Năm đó Trương Yến dẫn người vào U Minh, biết rõ mình sẽ chết…vẫn liều mạng thiêu đốt tinh huyết.
Lão già Trương Triết kia…đến chết hụt hai lần rồi. Vì sợ con cháu Trương gia không giữ nổi Hắc Môn…còn tự ép mình thành Nhân Quan, đến mức chẳng còn ra hình người, chỉ còn mỗi cái miệng có thể cử động.
Lỡ như…bọn họ thật sự gọi tên nhóc Trương Thiên Nhất tới…
Dù hôn ước đã hủy…thì cái danh “vị hôn phu cũ” ấy…lại càng khiến người ta dễ nghĩ lung tung.
Đúng!
Ta phải nhanh chóng…cho A Cửu một danh phận, để Trương gia khỏi còn bày trò nữa.
Đám đệ tử Trương gia thấy sắc mặt ta không được tốt, lập tức chắp tay nói:
“Trong Bôn Vân Quan quá nhiều điều kỳ lạ. Chúng tôi đã phong khốn nó trong trận pháp. Gia chủ có lệnh, nếu Mặc U Quân trở về, mong ngài nhất định đến xem một chuyến.”
Cũng phải.
Chính cỗ quan tài ấy…đã giúp Tử Huyền nuôi dưỡng biết bao thần thai và hoạt cương.
Từ Long Linh…kẻ mang huyết mạch Vô Chi Kỳ gần như chẳng khác gì con người, cho đến đám hoạt cương đầu vượn thân rắn, đều được nuôi ra từ Bôn Vân Quan.
Đời đời Quỷ Quan đều có truyền nhân đã có âm dương song liệu vận hóa.
Theo lý…mỗi đời Quỷ Quan đều phải có một cỗ Nhân Quan.
Thế nhưng…trên đời này…kể cả cỗ của ta…cũng chỉ còn lại hai cỗ rưỡi.
Những Quỷ Quan đời trước…đều chưa từng vào U Minh.
Vậy thì…chỉ có thể là…bọn họ đã từng đóng Nhân Quan.
Thế nhưng…những cỗ Nhân Quan ấy đâu rồi?
Ta cho người Trương gia lui xuống, gỡ bỏ cấm chế huyết tuyến do A Cửu bố trí, rồi mở Bôn Vân Quan ra.
Có kinh nghiệm lần đo đạc trước…lại thêm việc vừa trải qua một lần sinh tử…ta lập tức nhận ra vấn đề.
Cỗ nữ hoạt thi đầu người thân rắn được nuôi trong Bôn Vân Quan…đã chết.
Nhưng nàng ta…quả thật mang thân đầu người, mình rắn.
Đám trứng rắn phía dưới…cũng đều là thần thai.
Chỉ là…tất cả đều bị Tử Huyền đặt cấm chế.
Chỉ có sức mạnh huyết mạch của hắn…mới có thể mở ra.
Những thứ này…đều là hắn để lại…cho A Cửu.
Nhớ lại…lời hắn không thành tiếng trước khi bị ta hủy diệt.
Cùng với nụ cười khi lần đầu hỏi ta…
“Quan Cửu”…
Ta bỗng hiểu ra tất cả.
Có lẽ…Tử Huyền cũng giống Trương Triết đã sớm phát hiện…ta nhập ma.
Cũng giống như…ta từng cố gắng trấn an hắn thì hắn cũng vẫn luôn tìm cách giữ lấy ta.
Chỉ là…ta không hiểu lòng người, càng không hiểu yêu ma.
Nhưng hắn…lại hiểu.
Cho nên…hắn lấy chính mình làm quân cờ.
Điên cuồng.
Nhập ma.
Cuối cùng mới tạo nên tất cả mọi chuyện hôm nay.
Tử Huyền à…đến chết…vẫn còn nhớ thương A Cửu.
Về sau…để ta chăm sóc A Cửu thay ngươi.
Suốt đời…
Suốt kiếp.
(Hết truyện)