Chương 14: Ngoại truyện Mặc U (1): Tâm Ma
1.
Lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên “Quan Cửu”, là sau khi cùng Tử Huyền một lần nữa đánh lui đám yêu ma dị thú muốn vượt qua Hắc Môn.
Hắn đột nhiên hỏi ta:
“Ngươi thấy cái tên Quan Cửu thế nào?”
Mấy vạn năm kề vai sát cánh, hơn ngàn lần cùng nhau lui địch, ta đã nhìn thấy Tử Huyền với đủ mọi vẻ mặt.
Nhưng chưa từng thấy hắn như lúc ấy. Đôi mắt sáng rực đầy vẻ mong chờ, không biết đang nghĩ đến điều gì. Khóe môi thì không sao giấu nổi nụ cười.
Ta biết hắn đã có dấu hiệu nhập ma. Nếu không Hắc Môn dạo gần đây cũng chẳng liên tục dị động như vậy.
Để trấn an hắn, ta vẫn gật đầu:
“Cũng được.”
Hắn cười rạng rỡ:
“Con gái ta… sẽ tên là Quan Cửu!”
Ta khựng lại, theo bản năng ngoái nhìn phía sau hắn.
Ta với hắn nếu có “sinh” thì cũng chỉ mọc ra liên tử, hoa sen hay ngó sen.
Con gái?
Từ đâu ra?
Tử Huyền lại cười tít mắt:
“Còn Trương Thiên Nhất thì sao? Có hay không?”
Lần này, còn chưa đợi ta trả lời, hắn đã đầy vẻ tự hào:
“Đó là tên con rể tương lai của ta.”
“Chắt trai của Trương Triết, mang huyết mạch Kim Ô thuần dương.”
“Khởi từ Một, kết ở Chín’, vừa hay để thằng nhóc ấy suốt đời trung thành với A Cửu nhà ta.”
Nụ cười ấy…ta chỉ từng thấy trên gương mặt những linh hồn mới chết bên bờ Vong Xuyên.
Mạnh Bà từng nói đó là nụ cười của một người cha.
Tử Huyền quả nhiên đã nhập ma.
Lần thật sự xác nhận chuyện ấy là sau một giấc nghỉ ngắn dưỡng thương.
Một người phụ nữ bụng mang dạ chửa lại dựa vào huyết mạch tương liên tìm đến trước mặt ta. Nàng hết lần này đến lần khác nhấn mạnh đứa bé trong bụng là huyết mạch của Tử Huyền, tên là Quan Cửu đã được đính hôn với Trương Thiên Nhất, chắt trai của Trương Triết.
Giờ đây, Tử Huyền lại muốn nuốt chửng chính đứa con còn chưa ra đời ấy.
Nàng cầu xin ta đưa mình ra khỏi U Minh cứu lấy con gái.
Quan Cửu lúc ấy còn chưa chào đời.
Tính ra, khi Tử Huyền nhắc đến cái tên ấy với ta lần trước đến cả cái bóng của đứa trẻ còn chưa có. Thế mà hắn đã chọn sẵn con rể. Còn mượn cái tên để nhắc nhở người ta phải một lòng một dạ với con gái mình.
Vậy mà chỉ chớp mắt lại muốn nuốt luôn đứa con…mỗi lần nhắc đến đều bất giác mỉm cười ấy.
Hắn…quả nhiên đã nhập ma.
Người phụ nữ ấy là truyền nhân Quan Quỷ Quan gia mang dòng máu thuần âm. Thai nhi trong bụng lại kế thừa huyết mạch của Tử Huyền. Hương sen lan tỏa bốn phía lẫn với tiên thiên thuần âm khí, đến cả ta ngửi thấy cũng không khỏi có chút say mê.
Ta không tin chỉ từ lời kể một phía của nàng.
Trước tiên, ta lên Vân Hải gặp Trương Triết. Sau đó, âm thầm quan sát trạng thái của Tử Huyền, rồi mới phát hiện…mức độ nhập ma của hắn…còn nghiêm trọng hơn ta tưởng.
Ở trước mặt ta, vì e ngại không thắng nổi, hắn đã rất cố gắng kiềm chế rồi.
Muốn giữ mạng cho Quan Cửu đáng thương còn chưa chào đời, ta trước hết dùng bản nguyên chi lực phong bế hương sen không ngừng tỏa ra từ huyết mạch của con bé. Rồi đích thân đưa người của Quan gia rời khỏi U Minh.
Nhưng…ta không còn là đóa sen khai thiên lập địa thuở ban đầu nữa, lại thêm thương thế từ trận đại chiến trăm năm trước chưa lành. Chỉ riêng việc áp chế hương sen trong huyết mạch thai nhi đã khiến ta suýt mất khống chế.
Vị truyền nhân Quan gia ấy cũng nhận ra điều đó.
Có lẽ để ta đủ sức chế ngự Tử Huyền, nàng hứa sẽ đóng cho ta một cỗ Nhân Quan.
Uy danh của Quan gia Quan Quỷ, ta đương nhiên từng nghe.
Huống hồ, mới mấy chục năm trước, họ vừa đóng cho Trương Triết một cỗ Thọ Quan, kéo lão già chỉ còn một hơi thở từ Quỷ Môn Quan trở về.
Mỗi lần đại chiến trước Hắc Môn mệt đến gần chết, Tử Huyền đều mắng Quan gia xen vào việc người khác, bảo rằng nếu Trương Triết chết luôn xuống U Minh, biến thành quỷ rồi bị kéo đến Hắc Môn trấn giữ thì bọn ta đâu cần khổ thế này.
Vậy mà…Quan gia còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, lại hứa cho Trương Triết một cỗ Nhân Quan…để hắn trường sinh.
Nghe nói, lúc trước Tử Huyền kéo người của Quan gia xuống U Minh cũng là vì muốn có một cỗ.
Giờ lại hứa cho ta một cỗ nữa…
Cái Nhân Quan này là báu vật gì chắc?
Quan gia sao cứ tiện tay đem Nhân Quan ra làm quà tặng thế?
Còn chuyện trường sinh, ta thật ra chẳng mấy để tâm, sống quá lâu rồi, cũng chẳng còn thú vị.
Huống chi, ta sống chỉ để trấn giữ Hắc Môn, lại còn phải cai quản đủ chuyện trong U Minh, làm lụng cực khổ chẳng được lợi lộc gì. Nếu có thể chết, chết luôn…có khi còn nhẹ nhõm.
Nhưng…Trương Triết hấp hối chỉ nhờ một cỗ Thọ Quan đã sống đến tận bây giờ.
Nghe đồn Nhân Quan còn lợi hại hơn.
Ta cũng có chút tò mò. Một cỗ quan tài rốt cuộc thần kỳ đến mức nào.
Người phụ nữ Quan gia ấy cùng mẹ mình đích thân đo thân, lượng hồn cho ta, chọn khúc Âm Trầm Mộc tốt nhất, bên trong còn bố trí vạn quỷ hộ quan…để phòng kẻ khác nhòm ngó.
Cỗ quan tài ấy đóng rất nhanh, chỉ mấy hôm đã xong.
Thật không hiểu vì sao thiên hạ lại đồn thần kỳ đến thế.
Đến khi hỏi mới biết, đó chỉ là cái vỏ vận hóa. Muốn hoàn thành còn phải lấy người làm quan, dùng đủ âm liệu và dương liệu để hỗ trợ vận hóa.
Ta thấy mình còn chưa đến mức như Trương Triết, chỉ còn nửa hơi thở, cận kề cái chết.
Không đến mức, thật sự không đến mức.
Nhưng ai rồi cũng phải chết.
Biết đâu đến một ngày nào đó…ta lại không muốn chết nữa.
Ta bảo Quan gia…cứ cất trước cỗ Âm Trầm Mộc Quan ấy đi, đợi đến khi ta thật sự sắp chết hẵng hoàn thành nốt…cũng chưa muộn.
Khi ta trở lại U Minh, Tử Huyền đã đứng chờ sẵn. Trong mắt hắn, tử quang chớp động, ma tính đã rất sâu.
Ta giao chiến với hắn một trận, hai bên đều trọng thương. Nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng áp chế được tâm ma của hắn.
Tử Huyền tỉnh táo hơn đôi chút. Nhắc đến chuyện chính mình từng muốn nuốt chửng đứa con gái mà mỗi lần nhắc đến đều bất giác mỉm cười đã tìm sẵn cả con rể, tên Quan Cửu, trong mắt đầy vẻ hối hận.
Im lặng rất lâu, hắn mới khẽ hỏi:
“Con bé… vẫn ổn chứ?”
Ta nghĩ một lát, rồi thành thật đáp:
“Không được tốt lắm.”
“Cô âm không sinh, độc âm không trưởng.”
“Quan gia vốn đã mang huyết mạch thuần âm. Ngươi lại là cực âm chi thể. Con gái ngươi… dù có thuận lợi chào đời…e rằng cũng khó sống lâu.”
“Âm huyết cắn nuốt dương khí…chỉ sợ không thể sống đến tuổi trưởng thành.”
Tử Huyền khẽ run mi mắt, cười khổ:
“Ta biết.”
Rồi hắn lại hỏi:
“Còn Quan Toại thì sao?”
2.
Ta nghĩ một lúc mới nhớ ra, Quan Toại hẳn là tên mẹ của Quan Cửu. Vậy nên, người mà Tử Huyền hỏi đến là Quan Toại sao?
Chẳng phải hắn bắt người ta về để đóng Nhân Quan sao? Sao lại…sinh cả con với người ta nữa… Nhìn bộ dạng ấy…chắc là tình căn đã ăn sâu, đến mức tâm ma ngày càng nặng.
Ta khẽ thở dài:
“Đừng nghĩ nhiều nữa. Lòng người muôn vàn biến đổi, mỗi người một khác. Nhân gian vốn đã là kiếp nạn.”
“Ngươi nắm luân hồi, cứ nhất quyết cảm nhận từng kiếp nạn của từng người, lại còn động tình…không nhập ma mới là chuyện lạ.”
“An tâm dưỡng thương đi. Trấn giữ Hắc Môn mới là chính đạo.”
Mấy vạn năm kề vai sát cánh, không nói đến tình nghĩa, chỉ riêng chuyện…nếu không có Tử Huyền, một mình ta trấn thủ Hắc Môn vừa quá mệt…lại quá nhàm chán.
Huống hồ, ta lúc này thương thế còn nặng. Nếu đại kiếp như trăm năm trước lại xảy ra một lần nữa, e rằng ta chỉ còn cách dùng đến đòn cuối cùng…diệt thế, tái lập thiên địa.
Tiễn Tử Huyền đi xong, ta lại chìm vào giấc ngủ tiếp tục dưỡng thương.
Không ngờ, lần đánh thức ta tiếp theo vẫn là người của Quan Quỷ Quan gia.
Lần này, họ vậy mà đã hoàn thành Nhân Quan, lại còn dùng huyết khí nhuộm tên triệu gọi ta.
Tử Huyền vì động tình với truyền nhân Quan gia mới nhập ma đến mức muốn nuốt chính huyết mạch của mình.
Trong U Minh, người trấn giữ Hắc Môn ngoài ta chỉ còn hắn.
Hắn nhập ma đã khiến ta phải gánh biết bao nhiêu chuyện. Chẳng lẽ định bắt U Minh Thánh Quân như ta làm việc đến chết thật sao?
Đều tại đám Quan Quỷ này…
Ta đã nói rồi, ta còn chưa đến mức phải lấy người làm quan để kéo dài tính mạng.
Thế mà bọn họ cứ tự tiện hoàn thành luôn cỗ Nhân Quan, là nguyền rủa ta chết sớm chắc?
Đúng là tự cho mình là Quan Quỷ…đến mạng người cũng chẳng coi ra gì.
Ta gõ cửa.
Không ngờ, người mở cửa lại là một đứa bé chừng mười tuổi.
Con bé đang ngước mắt nhìn ta, gương mặt trắng như bạch liên. Những đường gân xanh nhàn nhạt hiện dưới làn da, sắc mặt mang theo vẻ bệnh tật.
Vừa nhìn thấy ta, nó lập tức như một chú chim nhỏ bị giật mình, đôi mắt run rẩy vì sợ hãi. Thế nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên lặng lẽ nhìn ta, sợ đến mức không nói nổi một câu.
Ta khựng lại, cố nén cơn giận:
“Là ngươi đóng Nhân Quan cho bổn quân?”
“Ngươi có biết Quan gia Quan Quỷ vốn đóng quan cho quỷ. Vậy mà lại đóng một cỗ Nhân Quan cho bổn quân…điều đó có ý nghĩa gì không?”
Nhưng nhìn vẻ sợ hãi trên gương mặt đứa trẻ ấy, đôi mắt đen láy khẽ co lại, không hiểu sao…lại thấy có chút đáng thương. Khuôn mặt trắng đến gần như trong suốt ấy giống hệt một đóa bạch liên vừa nở lúc bình minh.
Bỗng nhiên, ta nhớ ra điều gì đó, lập tức bước vào nhà, đóng cửa lại, sải bước đến trước cỗ quan tài. Kết quả tất tốt, mới chỉ có nửa cỗ Nhân Quan.
Cơn giận của ta càng bốc lên nhưng nhìn gương mặt trắng như bạch liên của đứa bé kia. Rõ ràng rất sợ vẫn cố lấy hết can đảm bước tới, mở miệng muốn nói rồi lại chẳng nói nên lời.
Ta đành tự nhủ đừng chấp nhặt với một đứa trẻ. Huống hồ rất có thể nó còn là con gái của Tử Huyền.
Để xác nhận ta chấm một chút máu đưa lên đầu lưỡi nếm thử. Quả nhiên…là huyết mạch của Tử Huyền.
Trong đó còn mang theo một tia bản nguyên năm xưa ta dùng để áp chế hương sen cho nó.
Nhưng một nụ hoa quan trọng như thế, sao người phụ nữ tên Quan Toại kia lại để con bé một mình trông coi tiệm quan tài? Không sợ có ngày Tử Huyền nổi cơn điên…một ngụm nuốt luôn con bé sao? Hay là…tin tưởng ta đến vậy…mới giao đứa con gái thơm ngọt, đại bổ thế này cho ta?
Muốn chắc chắn hơn ta kéo tay con bé lại, vốn định…cắn thật mạnh một cái, cho nó nhớ đời để sau này bớt dám làm chuyện liều lĩnh.
Thế nhưng vừa nhìn thấy lòng bàn tay nó, vết thương khô máu vẫn còn đó, tim ta bỗng run lên. Thì ra đây chính là Quan Cửu.
Đứa trẻ mà ngay từ khi còn chưa thành hình, chỉ cần nhắc đến tên…Tử Huyền đã cười như một người cha. Đứa trẻ còn trong bụng mẹ phải nhờ ta dùng bản nguyên chi lực áp chế đích thân đưa ra khỏi U Minh…mới có thể thuận lợi chào đời.
Cha nó là Thần Liên thượng cổ. Mẹ nó là người có thể đóng Nhân Quan, đưa người trường sinh.
Nếu ở U Minh nó vốn nên là một nàng công chúa nhỏ được nuôi nấng như một đóa bạch liên, tinh khiết, kiêu hãnh, được cưng chiều. Thế mà bây giờ lại mang đầy thương tích, một mình cô độc canh giữ tiệm quan tài chất đầy ác quỷ này, đáng thương đứng đó đợi ta.
Nhưng nhìn bộ dạng của nó đến ta là ai nó cũng không biết. Chỉ vì một câu dặn dò của mẹ mà cứ ngoan ngoãn đứng đây chờ.
Lòng ta bỗng mềm đi, ta cúi đầu, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua vết thương nơi lòng bàn tay nó, khơi ra chút máu, nếm thử…Để chắc chắn nó thật sự là Quan Cửu.
Chỉ một động tác ấy…nó vậy mà hoảng sợ lùi liền mấy bước.
Ta cười lạnh trong lòng.
“Tiểu Cửu à…ần này cũng nên để ngươi biết…không phải ai cũng đáng để ngươi ngồi chờ như vậy.”
“Thế gian hiểm ác…”
Vậy mà…nó còn sợ ta! Sợ ta cái gì?
Ta dịu dàng giúp nó liếm vết thương…Thế mà, nó vẫn sợ.
Trong lòng bỗng nghẹn một cục khó nói thành lời, ta kéo tay nó lại, áp môi lên vết thương hút lấy mấy ngụm máu.
Dòng máu ấy…ngọt thật.
Đúng là huyết mạch của Thần Liên thượng cổ.
Quan Toại cũng thật yên tâm, lại dám giao con bé cho ta. Không sợ…ta nuốt luôn nó sao?
Nhưng không giao cho ta…thì còn giao cho ai?
Ngoài ta ra ai có thể ngăn được Tử Huyền…
Nếu hắn bỗng phát điên muốn nuốt con gái mình?
Vậy thì nửa cỗ Nhân Quan này đành để ta chờ nuôi lớn Tiểu A Cửu trước đã.
Ta chữa lành vết thương cho nó, đối diện đôi mắt còn ngập ngừng sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh ấy. Khẽ nói:
“Từ nay về sau…ta sẽ ở đây với ngươi.”
Thấy nó vẫn còn e dè, ta chợt nhớ dòng máu cực âm của nó có lẽ chẳng sống nổi đến tuổi trưởng thành, liền bổ sung thêm một câu:
“Cho đến khi ngươi trưởng thành, sinh ra truyền nhân đời tiếp theo của Quan Quỷ Quan gia…rồi đóng cho ta một cỗ Nhân Quan hoàn chỉnh.”
Sống dù sao cũng phải có chút hy vọng. Để nó biết…ta có điều cầu ở nó.
Ít nhiều cũng khiến nó yên lòng. Chỉ không biết…Quan Toại có từng nói cho con bé biết nó có thể sống nổi đến tuổi trưởng thành hay không.
Đúng là…đáng thương quá.
3.
Mặc U nhìn Quan Cửu.
Rõ ràng vừa mất mẹ, người còn mang đầy thương tích, tinh thần cũng đã héo rũ đến cực điểm…Vậy mà con bé vẫn cố gắng gượng.
Lòng hắn bỗng mềm nhũn từng chút một, hắn khẽ điểm lên trán Quan Cửu một đạo Định Thần quyết. Đợi đến khi con bé chìm hẳn vào giấc ngủ, hắn mới cúi người bế nó lên.
“Tiểu nha đầu” này lúc ngủ ngoan hơn nhiều so với dáng vẻ vừa rồi, mở to đôi mắt đáng thương nhìn hắn.
Nghĩ đến việc mình chẳng những phải thay Tử Huyền nuôi con gái, lại còn phải đề phòng hắn nổi điên nuốt luôn đứa bé…Vất vả mà chẳng được cảm ơn, Mặc U không khỏi thán phục tâm cơ tính toán của Quan Quỷ Quan gia.
Hắn nhấc thử thân thể nhỏ bé nhẹ bẫng trong lòng, bất đắc dĩ lẩm bẩm:
“Bé tí thế này, giao cho ta thì làm được gì chứ? Ngay cả Nhân Quan là gì còn không biết, cuối cùng vẫn phải để ta nuôi.”
Bế Quan Cửu đi một vòng khắp tiệm quan tài cũ kỹ. Ngoài một chỗ miễn cưỡng có thể gọi là giường khắp nơi chỉ toàn quan tài.
Cho dù là Quan Quỷ cũng đâu cần sống thế này? Ít nhất, trong nhà vẫn còn có một đứa trẻ mà.
Tuy hắn chưa từng nuôi con nhưng cũng từng nghe nói nuôi trẻ con phải nâng niu cẩn thận.
Quan Toại kia…rốt cuộc làm mẹ kiểu gì vậy?
Đặt Quan Cửu lên giường xong, hắn lại đi thêm một vòng quanh tiệm.
Quan Cửu còn quá nhỏ, lại là cực âm chi thể vẫn nên tránh tiếp xúc với quỷ vật thì hơn.
Hắn để lại khí tức của mình trong tiệm. Từ nay về sau sẽ không còn con lệ quỷ nào không biết sống chết dám nửa đêm gõ cửa đòi đóng quan nữa.
Như vậy ít nhất con bé cũng có thể sống thêm được một năm rưỡi.
Lo liệu xong xuôi, hắn lại sợ Tử Huyền bất ngờ xuất hiện nuốt mất Quan Cửu, đành tự mình kéo nửa cỗ Nhân Quan ra hậu viện, tìm chỗ đặt cẩn thận.
Rõ ràng là con gái của Tử Huyền mà việc nặng nhọc thế này…lại bắt hắn làm.
Bận rộn cả nửa ngày trời, Mặc U mới nằm vào quan tài nghỉ ngơi.
Quả thật tay nghề của Quan Quỷ thật sự rất khá.
Dù mới chỉ có nửa cỗ Nhân Quan nhưng vì Quan Toại lấy thân tế quan, trở thành âm liệu…nên âm khí bên trong vẫn lưu chuyển, khá hợp với hắn.
Vì con gái…Quan Toại vậy mà dám lấy thân tế quan…lại còn lừa hắn đến đây…
Mặc U lại ngồi dậy đi nhìn Quan Cửu thêm một lần nữa.
Ngay cả trong mơ, đôi mắt con bé vẫn run run, mày nhíu chặt, đau buồn quá mức…
Bề ngoài tưởng như bình lặng vô sóng nhưng trong lòng chỉ e đang giằng xé dữ dội.
Hắn lại gia cố thêm một tầng Định Thần quyết. Đợi đến khi xác định Quan Cửu đã ngủ yên mới quay lại nằm trong quan tài.
Bàn tay khẽ vuốt mặt gỗ, không khỏi thở dài.
“Thôi vậy… Coi như vì nửa cỗ Nhân Quan này, ta sẽ giúp nàng nuôi lớn đứa bé.”
Ngăn Tử Huyền, hắn vẫn làm được.
Cũng chỉ có hắn mới ngăn nổi.
Kết quả thì hay rồi, sáng hôm sau Tiểu A Cửu tỉnh dậy, đứng nhìn hắn rất lâu, lại quay sang, sờ sờ gõ gõ cỗ quan tài, không biết đang tìm cái gì.
Cuối cùng còn thắp cho hắn một nén hương bên cạnh quan tài.
Mặc U: “…”
Đường đường U Minh Chi Chủ - Mặc U Thánh Quân - Thần Liên thượng cổ.
Tuy sống nơi U Minh nhưng từ trước đến nay chưa từng có ai dâng hương cho hắn cả!
Xem ra, tiểu Cửu này đúng là chẳng biết gì thật.
Hắn chưa từng nuôi con. Nhưng nếu đã rơi vào tay hắn, đã để hắn quản…thì không thể chỉ lo cho ăn là đủ.
Điều nên học…phải học.
Điều đáng có…phải có.
Dù sao…con bé cũng chẳng sống được bao lâu.
Thôi thì…cứ coi như nuôi một đóa bạch liên…cưng chiều hết mức.
Đến khi nào gặp lại Tử Huyền, hắn còn có thể kéo đóa bạch liên vừa xinh đẹp vừa quý giá ấy ra trước mặt đối phương, đắc ý nói:
“Nhìn xem.”
“Con gái ngươi là ta nuôi lớn. Đẹp không?”
Biết đâu, Tử Huyền nhìn thấy sẽ không nỡ nuốt nữa, như vậy hắn cũng khỏi phải đánh nhau với đối phương, đỡ mệt.
Mặc U còn đặc biệt xuống Địa phủ, tìm Mạnh Bà mượn mấy nữ quỷ sai mới nhậm chức. Theo đúng tuổi của Quan Cửu, những gì một cô bé nên có…hắn mua đủ cả.
Nuôi con mà, lại còn là một nụ bạch liên như thế, đương nhiên phải nuôi thật cưng.
Quan Toại ấy…đóng quan thì giỏi thật nhưng nuôi con…kém quá.
Xem tóc Quan Cửu vàng cả lên rồi.
Còn Tử Huyền…khỏi phải nói, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện nuốt con gái.
May mà…Có hắn.
Thế là ban ngày Mặc U ngủ trong quan tài, cảm nhận biến động của U Minh.
Đến tối lại dạy Tiểu A Cửu học Quỷ văn.
Nàng là công chúa nhỏ của U Minh, sao có thể không biết Quỷ văn được?
Quan Quỷ kia đúng là chẳng biết dạy con.
Có điều, tiểu Cửu nhìn ngoài thì ngơ ngác ngây ngẩn, bên trong…lại kín đáo hơn nhiều.
Trông như một đóa bạch liên nhỏ, thế mà còn biết giả ngây giả ngô trước mặt hắn.
Quan Toại có vụng nuôi con đến đâu thì những thứ cần dạy chắc chắn vẫn đã dạy rồi.
Nếu không nàng cũng chẳng yên tâm lấy thân tế quan, để Quan Cửu lại một mình.
Hắn rất muốn xem tiểu Cửu này…có thể giả ngốc đến bao giờ.
Không ngờ, huyết mạch Quan Quỷ trong người con bé lại bị đám ác quỷ kéo vào U Minh trong mộng.
Nhìn những vết bầm tím trên người Quan Cửu mới cũ chồng lên nhau. Có nghĩa là…ngay từ lúc hắn bắt đầu dạy Quỷ văn, đám ác quỷ kia đã tìm đến con bé rồi.
Thế mà…con bé nhịn suốt nửa năm…mới chịu nói cho hắn biết!
Loại đau đớn khi bị ác quỷ lôi kéo, xé rách…sự bực bội, thống khổ ấy…không ai hiểu hơn hắn.
Một đứa trẻ…lại cắn răng chịu đựng suốt nửa năm. Nếu không phải hồn lìa khỏi xác, suýt rơi hẳn vào U Minh, có lẽ…nó vẫn sẽ không nói.
Chẳng lẽ hắn không đáng để con bé tin tưởng đến vậy sao?
Hơn nữa, thân thể con bé cũng càng lúc càng yếu.
Đêm đó, Mặc U trực tiếp bế Quan Cửu vào quan tài ngủ.
Đợi con bé ngủ say, hắn lập tức vào U Minh ngay trong đêm.
Hắn tốn bao công sức nuôi nấng suốt nửa năm, cho ăn ngon, mặc đẹp, thế mà đóa bạch liên nhỏ mãi chẳng khỏe lên.
Hóa ra đều do đám ác quỷ kia phá rối!
Sau một trận dạy dỗ tiệm quan tài cuối cùng cũng yên ổn. Nhưng rồi lại đến lượt người sống gây chuyện.
Có kẻ không biết sống chết đi mở Quỷ Quan, lại còn bắt nạt Tiểu Cửu cô độc một mình.
Cứ để bọn chúng tự chuốc lấy hậu quả.
Tiểu Cửu vẫn rất bình tĩnh.
Mất thứ gì… cũng chẳng mấy để tâm, chỉ lặng lẽ học những gì mình cần học.
Cho đến khi…có kẻ to gan đánh cắp một cỗ Quỷ Quan.
Trong trấn ma khí cũng bắt đầu lan tràn. Một bên, hắn phải bố trí Hắc Môn. Một bên, lần theo ma khí, lại còn phải bảo vệ người thường khỏi bị liên lụy.
Mỗi lần bận xong, quay về tiệm quan tài nhìn thấy Tiểu A Cửu gục trên bàn làm việc chờ mình, lòng hắn lại mềm đi.
Hơn một năm qua, khuôn mặt trắng trẻo ấy đã hồng hào hơn nhiều, tóc cũng không còn khô vàng nữa, hai má cũng có chút thịt.
Chỉ là con bé vô lương tâm này…
Haizz!
Con mình nuôi biết trách ai đây.
Sau đó thi ma bắt đầu gây loạn, Mặc U để lại pháp ấn trong tiệm quan tài rồi vội vã quay về.
Chỉ liếc mắt đã biết hai mẹ con gây chuyện kia chết từ lâu.
Nhưng hắn nghĩ, dù sao Quan Cửu cũng là truyền nhân Quan Quỷ. Bất kể là Nhân Quan hay Quỷ Quan rồi cũng sẽ có ngày con bé cũng phải nhớ lại cách đóng quan.
Hắn vốn tưởng mình làm vậy là đang giúp con bé. Thế nhưng đứng ngoài cống ngầm âm u ấy, khoảnh khắc Quan Cửu theo bản năng ngẩng đầu cầu cứu hắn… Và lúc bên ngôi mộ hỏi hắn là ai, ánh mắt vừa đau lòng vừa cảnh giác ấy…khiến hắn bỗng thấy…có lẽ…mình đã làm sai.
Rốt cuộc…con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Có điều, Tiểu Cửu giấu hắn không ít chuyện, biết cũng chẳng ít.
Thật tốt, bên này hắn vừa thử con bé, chớp mắt con bé đã dẫn một nam nhân xa lạ đến thử ngược lại hắn. Lại còn để tên đó tiến sát bên cạnh mình!
Khuôn mặt nhỏ ấy, hắn nuôi suốt hai năm mới dưỡng được trắng mịn như ngọc, trong trẻo sáng bừng.
Tên kia là cái thá gì mà cũng dám sáp lại gần con bé?
Chỉ là khi chính miệng nói ra bốn chữ “nam nữ hữu biệt., trong lòng hắn bỗng nhiên cũng khẽ rung lên.
4.
Trong lòng bỗng dấy lên một ngọn lửa vô cớ, hắn gần như mất kiểm soát, lập tức đuổi tên nam nhân kia đi, rồi vội vã quay về quan tài.
Có vài chuyện dường như không còn giống như những gì hắn từng nghĩ nữa.
Đêm ấy, tiểu Cửu bày trận, Mặc U chỉ liếc mắt đã nhìn ra.
Con bé chỉ biết phòng quỷ chứ không biết phòng người.
Có điều…cũng chẳng sao.
Dù sao…vẫn còn có hắn.
Thế nhưng ngay sau đó, Hắc Môn dị biến. Ngay cả phía Vân Hải cũng xảy ra chuyện.
Hắn vội vã trở về U Minh.
Đáng lẽ Tử Huyền phải đến trước hắn, thế mà lại không thấy bóng dáng đâu. May mà hắn đã sớm bố trí phòng bị.
Sau một trận ác chiến, cuối cùng cũng ép được đám yêu ma dị thú trở lại sau Hắc Môn.
Hắn đang định sang Vân Hải xem tình hình, thì lại nhận được tin, tiệm quan tài xảy ra biến cố.
Khi hắn chạy về, tiểu A Cửu đã bị vô số quỷ thủ kéo giữ, suýt nữa rơi hẳn vào U Minh.
Khoảnh khắc ấy, hắn thực sự nổi giận.
Thì ra…Tử Huyền không xuất hiện ở Hắc Môn là vì biết rõ hắn đang ở đó nên nhân cơ hội định nuốt Tiểu Cửu!
Mặc U lập tức kéo con bé trở lại, dùng Hắc Liên ép tất cả những thứ Tử Huyền bày ra trở về U Minh.
Sau đó lại trấn áp những Quỷ Quan đang bị mê hoặc, sắp phát sinh dị biến.
Đám Quỷ Quan ấy lại còn bảo chúng làm vậy là để giúp hắn. Chúng nói không mở nổi con đường thông xuống U Minh.
Hắn biết rõ kẻ đứng sau tất cả là ai.
Nhìn những vết thương trên tay Tiểu A Cửu, tim hắn đau nhói, là hắn đã thất hứa.
Hắn cẩn thận xử lý từng vết thương, rồi giải thích vì sao lần này không bảo vệ được con bé.
Tiểu Cửu vốn rất ít nói, lần này lại mở miệng hỏi:
“Là chuyện gì vậy?”
Mặc U khựng người. Hắn phải nói thế nào đây?
Làm sao nói cho con bé biết người cha ruột mang huyết mạch với con bé, ngay từ khi con bé còn trong bụng mẹ…đã muốn nuốt con bé rồi?
Làm sao nói cho con bé biết con đường Quỷ Môn vừa mở ra…chính là do cha ruột muốn kéo con bé xuống U Minh…để ăn thịt con bé?
Giây phút ấy, trong lòng hắn lần đầu tiên sinh ra hận ý đối với Tử Huyền.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ khẽ xoa mạnh lên bàn tay con bé, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con:
“Chuyện này…”
“Không phải điều ngươi nên hỏi đâu.”
Rồi lập tức đổi đề tài, nói sang quy củ của Quan Quỷ Quan gia…đo trời lượng đất.
Quả nhiên, tiểu Cửu lập tức sinh lòng cảnh giác, không hỏi thêm nữa.
Hắn bảo con bé xử lý nốt việc còn lại, còn mình quay về quan tài.
Lần nữa bước vào U Minh, hắn tìm thấy Tử Huyền. Đối phương mặc tử y, tóc xõa tung, đứng trước Hắc Môn mà hắn vừa liều mạng đánh lui yêu ma, Tử Huyền chậm rãi nói:
“Năm đó…ngươi đưa con bé ra ngoài. Ta nghĩ như vậy cũng tốt.”
“Ít nhất nó không ở trước mắt ta, ta sẽ không nảy sinh những ý nghĩ không nên có.”
“Nhưng bây giờ…vì sao ngươi lại bảo vệ nó?”
“Mùi máu trên người nó…ngươi cũng ngửi thấy rồi chứ? Thơm lắm.”
“Đối với chúng ta mà nói…”
Mặc U cắt ngang:
“Bây giờ…nó thuộc quyền ta quản.”
Ánh mắt hắn lạnh xuống, giọng nói trầm hẳn.
“Nếu ngươi còn dám động thủ đừng trách ta không nể tình mấy vạn năm giao tình.”
“Cho dù ngươi có bao nhiêu mưu đồ với đám thứ bên kia Hắc Môn, ở chỗ ta đều vô dụng.”
Hắn nhìn thẳng Tử Huyền, từng chữ một vang lên:
“Đừng quên. Ta là Diệt Thế Hắc Liên.”
“Nếu ngươi còn âm thầm gây chuyện…ta sẽ trực tiếp hủy diệt toàn bộ U Minh, để tất cả trở về hư vô.”
“Ngươi…”
“Ta…”
“Hắc Môn…”
“Hay hàng tỷ Quỷ, Ma, Hy, Di dưới U Minh…”
“Đều cùng biến mất.”
Rồi hắn lạnh lùng nói:
“Bổn quân…nói được làm được.”
Tử Huyền nhìn hắn, dường như không tin.
“Chỉ vì nó thôi sao?”
Mặc U cười nhạt.
“Ngươi đã nhập ma, lo dưỡng thương cho tốt đi. Ta không muốn đi đến bước cuối cùng.”
Những lời khác, hắn cũng chẳng buồn nói nữa.
Đúng lúc định rời đi, sau lưng bỗng vang lên giọng Tử Huyền:
“Mặc U.”
“Ngươi… không thấy mình đã thay đổi sao?”
“Ngươi là Diệt Thế Hắc Liên.”
“Trước kia…ra thì chiến, về thì ngủ. Từng quan tâm đến chuyện gì chưa?”
“Bây giờ, ngươi có thấy trong lòng mình…có gì đó khác trước không?”
Đây là…muốn ám chỉ điều gì?
Một kẻ đã nhập ma, lại còn muốn ăn Tiểu A Cửu của hắn, giờ còn định mê hoặc hắn?
Khi Mặc U trở lại tiệm quan tài, tiểu Cửu vẫn còn đang ngủ.
Thật tốt, từ sau chuyện ấy, Tử Huyền quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều.
Ít nhất, Hắc Môn cũng không còn thường xuyên dị động nữa.
Còn Tiểu Cửu, sau lần đó cảnh giác với hắn giảm đi không ít, hai người ngày càng thân thiết.
Con bé càng nuôi càng khiến người ta đau lòng.
Có điều sau khi từng nói câu “nam nữ hữu biệt”, hắn bắt đầu chủ động giữ khoảng cách.
⸻⸻⸻
Theo kỳ kinh đầu tiên của Quan Cửu xuất hiện, điều đó cũng báo hiệu nàng sắp trưởng thành.
Đồng thời chứng âm huyết thực dương trong cơ thể càng lúc càng nghiêm trọng, suốt ngày mê man, lúc nào cũng buồn ngủ.
Ban đầu, Mặc U chỉ tìm đủ loại thiên tài địa bảo có tính âm để bồi bổ cho nàng.
Nhưng sau năm mười tám tuổi tình trạng ấy càng nặng hơn, có khi nàng ngủ liền mấy ngày không tỉnh, đến lúc mở mắt…chỉ mơ màng nhìn hắn.
Hắn chỉ biết cười, nói dối:
“Ngủ quên đến tận giữa trưa thôi.”
Nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ. Đó…đã là cực hạn.
Quan Cửu có thể sống đến tuổi trưởng thành…đã là may mắn vô cùng.
Nhưng hắn không muốn nàng chết. Nàng cũng tuyệt đối không thể chết.
Chết rồi ắt sẽ xuống U Minh, rồi bị Tử Huyền nuốt mất.
Tử Huyền nhập ma, một khi thương thế hồi phục, ngay cả hắn cũng chưa chắc áp chế nổi.
Ai biết đối phương sẽ còn làm ra chuyện gì.
Một lần, tiểu Cửu lại mê man ba ngày không tỉnh, Mặc U đã cho nàng uống hết tất cả linh dược dưỡng âm mà mình tìm được, vẫn vô dụng.
Cuối cùng, hắn nghĩ đến một cách tốt nhất.
Gỗ không kết hạt nhưng sen thì có. Cứ mỗi một vạn năm, trong tâm sen của hắn sẽ kết thành một Hắc Liên Tử, đó là bản nguyên chi lực của hắn, là cực âm chí bảo của thế gian.
Nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Tiểu A Cửu, đôi môi phớt hồng như cánh nhụy hoa. Hắn chậm rãi cúi xuống, đưa viên Hắc Liên Tử được nuôi dưỡng trong tim mình…truyền vào miệng nàng.
Liên tử thơm ngát thế nhưng tiểu Cửu dường như còn ngọt hơn, cũng thơm hơn, khiến hắn…không muốn rời.
Ý nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên, Mặc U lập tức bừng tỉnh!
Cuối cùng, hắn hiểu lời Tử Huyền hôm đó.
Tử Huyền đã nhập ma. Mà hắn cũng đã nhập ma.
Tâm ma của hắn…chính là Quan Cửu.
5.
Ta không biết Tử Huyền phát hiện ta đã nhập ma từ lúc nào.
Nhưng ít nhất hắn biết trước ta. Cũng giống như ta là người đầu tiên nhận ra hắn đã nhập ma vậy.
Khoảnh khắc ấy ta chỉ thấy nực cười đến vô cùng.
Hóa ra, cả hai chúng ta đều đã nhập ma từ trận đại kiếp trăm năm trước.
Đã nhập ma thì nhập ma đi.
Ta là Diệt Thế Hắc Liên, đã tồn tại quá lâu rồi, đợi đến khi đám yêu ma dị thú sau Hắc Môn lại gây loạn, ta sẽ trực tiếp bước sang đó.
Diệt thế!
Khởi nguyên lại!
Để tất cả…đều trở về hư vô!
Chẳng phải rất tốt sao?
Nhưng tiểu Cửu thì sao?
Nhìn sắc mặt Quan Cửu từng chút một hồng hào trở lại.
Nhìn nàng mở mắt, dùng ánh mắt khiến ta trầm luân ấy nhìn ta.
Không được.
Ít nhất cũng phải đợi A Cửu trưởng thành.
Ít nhất nàng cũng phải…
Thế nhưng ta biết, cho dù cứ mãi truyền âm khí cho nàng như vậy, nàng cũng chẳng thể sống được bao lâu.
Cực âm chi thể không thể cưỡng ép bổ dương. Nếu không dương khí xung kích sẽ làm tổn thương thân thể.
Muốn cứu chỉ có thể dựa vào âm dương giao hòa.
Vì vậy, dù tâm ma ngày một lớn, ta vẫn hết lần này đến lần khác bảo Tiểu A Cửu sinh một đứa con với huyết mạch Kim Ô thuần dương của Trương gia.
Ánh mắt vốn dịu dàng khiến người ta say đắm của nàng lập tức tắt ngấm.
Nàng giận rồi.
Ta dỗ thế nào…cũng không dỗ nổi.
Ta hỏi mấy nữ quỷ sai vẫn âm thầm chăm sóc nàng.
Bọn họ bảo:
“Hỏi xem sinh nhật mười chín tuổi nàng muốn quà gì.”
Con gái mà, ai chẳng thích sinh nhật, ai chẳng thích nhận quà.
Nhưng tiểu Cửu đâu phải người bình thường.
Nói chính xác hơn nàng còn chẳng được tính là người.
Cho nên cách ấy hoàn toàn vô dụng.
Đúng lúc ta đang nghĩ hay thôi.
Diệt thế luôn đi.
Diệt thì diệt.
Thằng nhóc Trương gia ấy lại tìm tới cửa, vừa đến đã đứng ngoài lớn tiếng gọi:
“Quan Cửu! Lâu rồi không gặp! Ta là Trương Thiên Nhất! Nàng còn nhớ ta không? Chúng ta từng có hôn ước!”
Ta lập tức bật tung nắp quan tài…xông thẳng ra ngoài.
Quả nhiên, tên nhóc đó đang si mê nhìn chằm chằm Tiểu Cửu nhà ta, ánh mắt nóng rực.
Tâm ma của ta…lại điên cuồng sinh trưởng.
Điên cuồng…sinh trưởng!
Ta không ngừng tự nhắc mình.
Không được.
Nếu cứ tiếp tục thế này…
Ý niệm diệt thế sẽ không đè nén nổi nữa.
Vì Tiểu Cửu…cũng không đến mức đó.
Không đến mức.
Làm thế nào…cũng không ép xuống nổi.
Ta dứt khoát mở miệng:
“Trương gia Vân Hải mang huyết mạch chí dương. Đã tới rồi…thì đổi tên đi.”
Thế mà con bé vô lương tâm ấy lại bảo ta quay về quan tài.
Sao?
Ta quay về ngủ trong quan tài nó thật sự coi ta chết rồi à?
Để tiện cùng Trương Thiên Nhất kia tình chàng ý thiếp?
Điều khiến ta tức hơn nữa là…tên nhóc họ Trương ấy coi tiệm quan tài như nhà mình, muốn ra thì ra, muốn vào thì vào.
Quan Cửu lại còn mặc kệ hắn.
Ta chỉ biết không ngừng nhắc mình…
Không đến mức.
Không đến mức.
Mãi đến tối, ta mới đại khái biết được mục đích hắn đến.
Cũng coi như biết điều.
Có Long Linh ở đó, hắn chỉ nói Trương gia Nhân Quan xảy ra dị biến, không hề nhắc đến Hắc Môn.
Đã là người có việc cầu ta…Vậy thì…ta cũng có điều kiện.
Ta nói thẳng:
“Xong việc…đổi tên.”
“Đổi thành gì cũng được.”
“Chỉ không được gọi là Thiên Nhất.”
Cái tên của hắn…Và tên A Cửu…đã được Tử Huyền cùng Trương Triết định từ khi hai đứa còn chưa chào đời.
Ý nghĩa của nó, Tử Huyền từng hận không thể giảng từng chút một cho ta nghe.
Hai cái tên ấy…xứng đôi đến mức nào.
Bọn họ sinh con…
Được.
Con cái sinh ra có thể giao cho người khác nuôi.
Cha như Tử Huyền chẳng phải cũng vậy sao?
Nhưng tên của A Cửu không thể đổi.
Vậy thì…đổi tên thằng nhóc kia đi.
Tên nhóc ấy quả không hổ là hậu nhân Trương Triết, rất thức thời, lập tức đồng ý.
Còn chuyện đo thân lượng hồn, để Tiểu A Cửu làm là được.
Chỉ là…nhìn hai người đứng cạnh cỗ thiết quan. Tên họ Trương kia ánh mắt cứ dán lên người A Cửu, hận không thể dính luôn vào nàng. Tâm ma của ta…lại lớn thêm.
Vốn định không xen vào chuyện này nhưng thân thể bị tâm ma khống chế, tự mình đã bước tới.
Quả nhiên, đã nhập ma thì không còn do bản thân điều khiển nữa.
Vừa thấy ta, tiểu Cửu liền mỉm cười.
Tâm ma…lại lớn thêm một đoạn.
Haizz…
Đã nhập ma rồi.
Thật sự không còn điều gì nằm trong tầm kiểm soát nữa.
Nhưng…đo được một lúc, ta cảm thấy không ổn.
Số liệu của cỗ Lập Thi lại giống hệt Tiểu Cửu.
Ngay khi nàng gọi tên ta, ta định kéo nàng lại, thì nàng đã rơi xuống U Minh.
Đến cả ta cũng không tìm được nàng.
Ta lập tức hiểu ra, lại là trò của Tử Huyền.
Hắn còn cố ý bày thuật pháp, cưỡng ép giữ chân ta.
Rõ ràng là cố ý ngăn ta, để tiện nuốt A Cửu!
Sau khi phá được thuật pháp của Tử Huyền, ta không kịp tìm hắn tính sổ, mà lập tức đi tìm Quan Cửu trước.
Quả nhiên, ta nhìn thấy Tử Huyền nhập vào thân Dị, đang hút máu nàng.
Hắn còn biết giữ chút mặt mũi, biến thành thứ khác.
Sao hắn không trực tiếp nói với Quan Cửu rằng…chính hắn…người cha ruột ấy…muốn ăn thịt nàng!
Ta đánh lui con Dị bị Tử Huyền nhập thân.
Nhìn khuôn mặt Tiểu A Cửu trắng đến gần như trong suốt vì mất máu quá nhiều, tâm ma trong lòng đau đến không chịu nổi.
Lúc ấy nàng vẫn tỉnh, không thể dùng môi truyền lực, ta đành đưa tay tự moi một hạt sen nơi tim mình nhét vào miệng nàng.
Vừa quay đầu đã nhìn thấy thanh Chích Dương Kiếm bị ném sang một bên.
Tên nhóc Trương gia kia lại còn tìm được A Cửu trước ta, a Cửu…còn hao tâm tổn trí đưa hắn ra ngoài trước.
Tâm ma ấy…lại lớn lên, ta chẳng còn nghe nổi nàng đang giải thích điều gì.
Mà đúng lúc đó, Tử Huyền lại nhân cơ hội ta lấy Tâm Liên muốn gây chuyện.
Hắn biết ta đã nhập ma, vẫn còn cố ép ta.
A Cửu thấy ta nổi giận, lại liên tục khuyên:
“Ngươi ra ngoài trước đi. Trương Thiên Nhất sẽ tới cứu ta.”
Có ta ở đây…cần gì hắn?
Ta trực tiếp dẫn Hắc Liên nở khắp U Minh.
“Không cần hắn.”
“Cho dù ta vô dụng đến đâu…cũng sẽ đưa ngươi ra ngoài.”
“Cùng lắm…để toàn bộ U Minh…trở về hư vô.”
Chỉ là…ta trọng thương lại nhập ma, muốn cưỡng ép thôi động Hắc Liên diệt thế…quả thật có phần miễn cưỡng.
Vì thế, ta hút một ngụm máu của A Cửu.
Bản nguyên của ta, huyết mạch của Tử Huyền, quả nhiên ngọt ngào vô cùng.
Hay là hủy diệt tất cả đi.
Như vậy ta và A Cửu cũng sẽ cùng nhau vĩnh viễn trấn thủ U Minh.
Tử Huyền có sợ hay không ta không biết. Nhưng đúng vào lúc ấy ánh sáng Kim Ô từ trên trời chiếu xuống, soi thẳng lên người A Cửu.
Gương mặt trắng như bạch liên của nàng được ánh vàng bao phủ, đầy vẻ hy vọng, ngẩng đầu nhìn lên, đẹp như đóa sen dưới nắng.
…
Không được.
Không được.
Ý niệm muốn diệt thế đang cuồn cuộn trong lòng…
Khi nhìn thấy tia sáng trên khuôn mặt A Cửu lại chậm rãi lắng xuống.
Quả nhiên…
Nàng…
Chính là tâm ma của ta.
Chỉ là điều ta không ngờ nhất chính là tên nhóc Trương gia ấy, lại thật sự dùng tinh huyết đánh đổi tuổi thọ tế Kim Ô, chỉ để soi sáng con đường trở về của A Cửu.