Quan tài bí ẩn/ Chương 13: Ngoại truyện Trương Thiên Nhất – Hai cực của thuật số
Mục lục
16.5px
Quan tài bí ẩn

Chương 13: Ngoại truyện Trương Thiên Nhất – Hai cực của thuật số

1.
Ta tên là Trương Thiên Nhất.
Từ khi còn nhớ được mọi chuyện, Thái gia gia đã nói với ta rằng ta có một vị hôn thê tên Quan Cửu. Cô ấy là truyền nhân của Quan Quỷ, đồng thời mang huyết mạch của Tử Huyền Quân U Minh, sở hữu cực âm chi huyết.
Thiên địa vạn pháp, suy cho cùng đều không vượt khỏi tám chữ: “Pháp vu âm dương, hòa vu thuật số.”
Cô ấy là Âm, ta là Dương, đó là Âm Dương.
Ta là một, cô ấy là chín, đó là Thuật Số.
Khởi từ một, kết ở chín.
Khi học đến đoạn này, Minh Đạm và mọi người thường cười chọc ta:
“Thiếu chủ, vậy sau này chẳng phải người sẽ “trung với Cửu” sao?”
Thế nên năm ta mười hai tuổi, thái gia gia, người vẫn luôn nằm hấp hối trong cỗ Thọ Quan, đột nhiên khỏe hẳn lên, nói muốn dẫn ta đi gặp Quan Cửu.
Thật lòng mà nói, ta có chút hồi hộp.
Phụ thân không đồng ý, ông dẫn toàn bộ người nhà họ Trương khuyên can Thái gia gia rất lâu. Đến cuối cùng, ông tức giận đến đỏ cả mắt, gầm lên:
“Con trai của người chỉ vì nghe người nói phải tử thủ U Minh giới mà mang theo ba mươi hai bộ đi một chuyến, rồi mãi mãi không trở về. Người còn nhớ sau lần đó, nhà họ Trương có thêm bao nhiêu trẻ mồ côi không?”
Ông lại chỉ thẳng vào ta.
“Con trai của con còn chưa ra đời, người đã đem nó đi giao dịch với Tử Huyền. Bây giờ người còn muốn dẫn nó đến Quan gia. Nó đi rồi… có khi sẽ chẳng bao giờ quay về nữa, đúng không?”
Đó là lần đầu tiên, ta nhìn thấy phụ thân nổi giận như vậy. Nhưng cuối cùng, Thái gia gia vẫn dẫn ta cùng A Lôi lên đường.
Ta mặc bộ quần áo đẹp nhất, đi đôi giày mình thích nhất.
Lúc xuống xe, giày vô tình dính ít bụi, ta còn cúi xuống cẩn thận lau sạch.
Thái gia gia xoa đầu ta, cười ha hả:
“Người Quan gia ai cũng có dung mạo xuất chúng, xứng đôi với Thiên Nhất nhà ta.”
Quan Quỷ sống nơi cực âm, trải qua bao đời vun đắp, Quan gia đã trở thành một cửa hiệu đóng quan tài rất lớn, rất cổ xưa.
Lúc ấy, Quan Cửu đang ngồi xổm trên mặt đất, bào một khúc gỗ. Gương mặt cô ấy trắng đến mức như đóa đàm hoa nở trong đêm, mái tóc hơi ngả vàng. Chỉ nhìn đã biết là người mang cực âm huyết mạch, khí huyết ngưng trệ. Nhưng cô ấy cũng đẹp như chính đóa đàm hoa ấy, yên tĩnh, thanh nhã.
Khi ngẩng đầu nhìn sang giống hệt khoảnh khắc đàm hoa vừa hé nở. Ngay cả ánh mắt nhìn người rõ ràng đầy tò mò, thế nhưng vẫn nhàn nhạt, lặng lẽ, bình thản đến mức…có chút ngây ngốc.
Thái gia gia vào trong nói chuyện về việc chế tạo Nhân Quan.
Vì là lần đầu gặp mặt, ông còn đặc biệt giới thiệu ta. Hai vị trưởng bối nói cười như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Minh Đạm từng nói con gái đều thích người sạch sẽ.
Sân cửa hiệu đóng quan tài đầy mùn gỗ, ta sợ giày mình bị bẩn, rồi Quan Cửu sẽ chê. Thế là kiếm đại một khúc gỗ để đứng lên.
Dẫu đã có hôn ước nhưng lần đầu gặp mặt ít nhất cũng phải để lại chút ấn tượng tốt chứ.
Thế mà…cô ấy hình như chẳng vui, cứ liên tục nhìn khúc gỗ dưới chân ta.
Mẫu thân của cô ấy còn kéo ta lại sờ xương từ đầu xuống chân.
Quan Quỷ nửa người nửa quỷ, thể chất vốn cực âm.
Ta lại mang huyết mạch Kim Ô thuần dương, chỉ cần cô ấy chạm vào ta thôi đã đủ khó chịu. Huống chi còn dùng ngón tay lần từng khúc xương. Cái lạnh xuyên tận cốt tủy ấy khiến ta đau nhói, nhưng Thái gia gia đang nhìn ta, ta chỉ có thể nhịn.
Việc Nhân Quan liên quan quá lớn, ta biết không nhiều. Nhưng rõ ràng họ cũng chẳng định để ta nghe.
Thế là bảo Quan Cửu đưa ta ra ngoài chơi.
Như vậy cũng tốt.
Nhưng sau khi ra ngoài, cô ấy vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác, chỉ cúi đầu lặng lẽ đi về phía trước.
Ta đành chủ động mở lời:
“Em chính là Quan Cửu, truyền nhân của Quan Quỷ Quan gia, người chuyên chế tạo Quỷ Quan để đưa vong linh siêu thoát sao? Sao nhìn cứ ngơ ngơ ngác ngác vậy?”
Nói thế ít ra cũng có thể bắt chuyện tiếp được rồi chứ?
Ta còn cố ý nhắc cả danh tiếng của Quan gia, để cô ấy biết ta hiểu rất rõ về cô ấy.
Thế nào cô ấy cũng sẽ hỏi ta là ai. Đúng không?
Nhưng cô ấy chỉ hỏi:
“Quan Quỷ là gì?”
“Quỷ Quan là gì?”
“Nhân Quan là gì?”
“Nửa đêm đến nhà ta đóng quan tài… đều là quỷ sao?”
Ta…
Lúc ấy thật sự có chút bực.
Cô ấy…không hề tò mò ta là ai sao?
Không muốn biết ta và cô ấy có quan hệ gì sao?
Hay là cô ấy không biết chuyện hôn ước.
Hoặc căn bản không hề để tâm.
Ngay cả khi người khác hỏi cô ấy, cô ấy cũng chỉ ngơ ngác nhìn ta, rồi lắc đầu.
Không biết…thì có thể hỏi mà!
Ta đứng ngay cạnh cô ấy đây.
Sao cô ấy không hỏi?
Ta thật sự rất giận.
Quan Cửu… một chút cũng không để ý đến ta.

2.
Để chế tạo một cỗ Nhân Quan cần đúng bảy ngày. Suốt bảy ngày ấy, Quan Cửu dẫn ta đi loanh quanh khắp thị trấn. Cô ấy giống hệt một cái bình kín miệng, đi hết vòng này đến vòng khác…Vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không hề hỏi lấy một câu:
“Vì sao ta tên là Trương Thiên Nhất, còn cô ấy lại tên Quan Cửu?”
Rõ ràng hai cái tên ấy đã nói lên tất cả.
Thế mà cô ấy…lại chẳng thấy tò mò chút nào.
Cô ấy chỉ biết hỏi mãi:
“Nhân Quan là gì?”
Đó vốn là đồ của Quan gia các cô ấy, đến chính cô ấy còn không biết, thì ta biết sao được.
Nhưng nếu không nói về chuyện đó, giữa hai đứa thật sự chẳng còn gì để nói.
Vì thế…ta đành làm ra vẻ cao thâm…không nói cho cô ấy biết.
Ai bảo…điều đáng hỏi thì cô ấy nhất quyết không hỏi!
Đêm Nhân Quan hoàn thành, phụ thân đến cửa hiệu quan tài đón ta về.
Nhưng Thái gia gia từng nói sẽ để ta ở cạnh Quan Cửu thêm một thời gian.
Cô ấy ngốc nghếch, chậm chạp như vậy, ta mới vừa bắt đầu trêu cô ấy thôi mà.
Gương mặt đẹp như đóa đàm hoa ấy nếu có thêm vài biểu cảm khác nhất định sẽ sinh động biết bao, cũng sẽ đẹp biết bao.
Ta luôn nghĩ, nếu cô ấy cười chắc chắn sẽ rất đẹp. Nhưng phụ thân nói với ta, Nhân Quan đã hoàn thành, Vân Hải sắp xảy ra biến động, ta phải trở về trấn giữ.
Nhà họ Trương ở Vân Hải chỉ có dòng trưởng mới mang huyết mạch Kim Ô thuần dương.
Một khi phá thân thuần dương, dù vẫn có thể tế Kim Ô…thì cũng không còn mạnh như khi vẫn giữ được thân thuần dương nữa.
Nhân Quan có thể khiến người đời trường sinh, sức hấp dẫn của nó quá lớn, ta chỉ còn cách theo phụ thân rời đi.
Nhưng trước khi đi, ta nghe phụ thân nói với mẹ của Quan Cửu rằng đến khi Quan Cửu hai mươi tuổi, ông sẽ giúp cô ấy có 1 đứa con.
Thậm chí còn là…thụ tinh trong ống nghiệm.
Vậy còn tờ hôn thư kia thì sao?
Đó là hôn thư, trên tấu Cửu Tiêu, dưới báo Địa Phủ.
Chẳng lẽ…muốn hủy hôn?
Ta khó hiểu nhìn phụ thân.
Nhưng những gì gia tộc dạy dỗ từ nhỏ khiến ta không thể cãi lời ông trước mặt người ngoài.
Trên đường trở về Vân Hải, phụ thân mới nói cho ta biết, hôn ước giữa ta và Quan Cửu là do Thái gia gia cùng Tử Huyền Quân lập nên.
Quan Cửu mang cực âm huyết mạch của Tử Huyền. Nếu kết hợp với huyết mạch thuần dương của nhà họ Trương, sau khi sinh trưởng tử của ta thì trên đời này sẽ không còn huyết mạch Kim Ô thuần dương nữa. Cũng sẽ không còn Vân Hải Trương gia chân chính.
Từ đó sẽ chẳng còn ai đủ sức kiềm chế vị Tử Huyền Quân nắm giữ luân hồi nhân quả ấy.
Điều kiện Tử Huyền Quân đồng ý là: Trước khi ta và Quan Cửu thành thân sinh con, ông ta sẽ không rời khỏi U Minh giới.
Thái gia gia rốt cuộc đã nghĩ gì ngay cả phụ thân cũng không biết. Ông cũng không muốn biết.
Gia gia của ta chỉ vì một câu nói của Thái gia gia mà dẫn ba mươi hai bộ tinh nhuệ của Trương gia tiến vào U Minh giới trấn thủ. Tất cả…không một ai quay trở lại.
Nhà họ Trương sau trận chiến ấy nguyên khí đại thương.
Phụ thân không muốn huyết mạch Kim Ô thuần dương của Trương gia đứt đoạn.
Bởi nếu không còn Trương gia thì Dị giới ở Vân Hải sẽ chẳng còn ai trấn áp nổi nữa.
Trong lòng ta rất khó chịu nhưng ta là trưởng tôn của dòng trưởng Trương gia.
Từ khi hiểu chuyện ta đã biết trên vai mình phải gánh vác điều gì.
Thế nhưng vừa trở về Vân Hải, phụ thân đã nói với ta một tin, mẹ của Quan Cửu… đã lấy thân tế quan, mất rồi.
Lúc ấy, ta chết lặng.
Bà ngoại mất rồi đến mẹ cũng mất, chỉ còn một mình cô ấy…canh giữ cửa hiệu quan tài.
Cô ấy ngốc như thế, nói chuyện cũng chẳng rõ ràng. Người khác bắt nạt, cô ấy cũng chỉ biết ngơ ngác gật đầu hoặc lắc đầu.
Sau này, cô ấy phải sống thế nào đây?
Ta muốn đi tìm cô ấy.
Tờ hôn thư vẫn còn.
Dẫu sau này không thể thành hôn, ít nhất trước khi cô ấy trưởng thành, có đủ sức tự bảo vệ mình, cô ấy vẫn là vị hôn thê của ta. Nhưng phụ thân ngăn ta lại.
Ông nói mẹ cô ấy trước khi chết đã tế Nhân Quan, mời một vị Quỷ Vương vô cùng lợi hại bảo hộ cô ấy, không cần ta phải lo.
Điều ta nên lo là Trương gia.
Nhân Quan đã được đưa về Vân Hải, cần huyết mạch dòng trưởng đời đời trấn giữ. Nếu đã có người chăm sóc cô ấy, cho dù người ấy là Quỷ Vương, ta cũng chỉ mong cô ấy được bình an.
Ta biết phụ thân cố ý phong tỏa mọi tin tức liên quan đến cô ấy. Mãi đến hai năm sau ta mới nghe được tin tức mới.
Một cỗ Quỷ Quan trong cửa hiệu quan tài bị đánh cắp, Thi Ma xuất thế.
Người của Trương gia lưu lại thị trấn truyền tin về, vị Quỷ Vương kia đã ra tay trấn áp Thi Ma, chỉ có hơn mười người chết. Nhưng trong bóng tối, các thế lực khác cũng bắt đầu rục rịch.
Nhân Quan xuất thế.
Quan Cửu lại là cô gái mồ côi, truyền nhân duy nhất của Quan Quỷ.
Sao có thể không khiến người ta dòm ngó?
Thi Ma rất mạnh, ta cũng không biết vị Quỷ Vương ấy có bảo vệ được cô ấy hay không.
Ta muốn dẫn người đến, ít nhất phải đảm bảo an toàn cho cô ấy trước đã.
Nhưng ngay trong đêm ấy, Hắc Môn dị động, Nhân Quan chảy máu, toàn bộ Vân Hải rơi vào hỗn loạn. Không biết bao nhiêu tai mắt của các thế lực bí thuật đang âm thầm rình rập.
Ta lập tức quyết định lấy máu tế trận, mở đại trận hộ sơn, cắt đứt mọi sự dòm ngó từ bên ngoài.
Đến khi ta cùng phụ thân và mọi người thức trắng một đêm mới miễn cưỡng ổn định được Vân Hải, ổn định được Nhân Quan.
Lúc ấy mới biết đêm hôm đó, Quan Cửu cũng suýt bị kéo vào U Minh giới.
Cửu Lão vậy mà lại nhòm ngó Quỷ Quan, âm thầm phái người lẻn vào cửa hiệu quan tài, bày ra sát cục.
May mà vị Quỷ Vương kia ra tay.
Cửa hiệu quan tài là vùng đất cực âm, thông thẳng đến U Minh.
Ta muốn đón cô ấy đến Vân Hải. Dù cô ấy mang cực âm huyết mạch nhưng ở Vân Hải cũng có âm địa thích hợp để cô ấy sinh sống.
Ngay trước khi ta điều động nhân mã xuất phát, phụ thân nói cho ta biết kẻ muốn kéo cô ấy vào U Minh không phải ai khác, mà chính là…cha ruột của cô ấy — Tử Huyền Quân.
Song Thánh U Minh…Tử Huyền và Mặc U…đều bị trọng thương trong trận chiến với yêu ma Dị giới trăm năm trước.
Tử Huyền Quân, vì nắm giữ nhân quả luân hồi của thế gian, cảm nhận quá nhiều lòng người nên đã nhập ma.
Ông ta muốn có Nhân Quan, vì thế mới bắt truyền nhân Quan Quỷ.
Ngay từ khi Quan Cửu còn trong bụng mẹ, ông ta đã muốn nuốt chửng cô ấy. May mà mẹ cô ấy trốn thoát được.
Phụ thân nhìn ta thật lâu rồi nói:
“Hiện giờ Quan Cửu giống như một trái tiên còn treo trên cành, chín mà chưa chín hẳn. Người chờ hái quả sẽ kiên nhẫn đợi nó từ từ chín, sẽ không tùy tiện ra tay.”
“Nhưng nếu có người hái trước… hoặc giấu quả ấy đi… thì sẽ thế nào? Chỉ một cơn thịnh nộ của Tử Huyền Quân thôi, cả Vân Hải Trương gia cũng không ngăn nổi.”
Phụ thân nhiều lần cam đoan với ta, có vị Quỷ Vương kia bảo vệ cô ấy sẽ không sao.
Hắc Môn vẫn chưa ổn định, ta không thể rời Vân Hải.
Ông nhìn ta đầy khó hiểu:
“Con mới gặp nó có đúng một lần. Hai đứa ở cạnh nhau bảy ngày, số câu nói với nhau đếm trên đầu ngón tay. Dù có hôn thư thì nó cũng mang cực âm huyết mạch, sẽ phản phệ dương khí, chưa chắc sống nổi đến hai mươi tuổi. Sao con lại để tâm đến nó như vậy?”
Thật ra chính ta cũng không hiểu.
Rõ ràng lần đầu gặp ccô ấy chỉ là một cô bé ngơ ngơ ngác ngác. Thế nhưng mỗi khi đôi mắt ấy lặng lẽ nhìn người lại khiến người ta không kìm được muốn che chở cho cô ấy. Giống như đóa đàm hoa lặng lẽ nở nơi góc tối, không nói, không cười. Thế nhưng chỉ nhìn thôi đã khiến người ta sinh lòng thương xót.
Nhưng cô ấy lại là một trái tiên. Một khi chín sẽ bị người ta nuốt mất.
Kể từ ngày biết cô ấy mắc chứng âm huyết phệ dương, có lẽ không sống nổi đến hai mươi tuổi, ta liền sai người âm thầm đi khắp nơi tìm những dược liệu bổ âm.
Chỉ mong khi có cơ hội sẽ gửi cho cô ấy. Sống thêm được một ngày thì hay một ngày.

Đến lần gặp lại tiếp theo đã là chín năm sau.
Cửa hiệu quan tài vẫn y như cũ.
Ta còn chưa bước vào cửa đã nghe một mụ đàn bà lớn tiếng bàn bạc với một gã đàn ông hèn hạ, bỉ ổi.
Bọn chúng định hãm hại Quan Cửu, cướp gia sản của cô ấy, tính đủ mọi cách độc ác.
Ấy vậy mà, cô ấy vẫn chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn bọn chúng, đến mức người ta sắp ăn sạch cả xương của mình rồi…Mà cô ấy còn chẳng biết nhe răng phản kháng.
Ta thật sự không nhịn nổi nữa, liền bước lên, cất tiếng:
“Quan Cửu, lâu rồi không gặp. Ta là Trương Thiên Nhất, em còn nhớ ta không? Chúng ta đã có hôn ước từ nhỏ đấy!”

3.
Trước khi lên đường, phụ thân đã nhiều lần dặn ta nhất định phải hủy hôn ước với Quan gia, còn cố ý bảo bà Mã mang theo tờ hôn thư ấy đến.
Vậy mà Quan Cửu, từ đầu đến cuối, lại hoàn toàn không hề biết mình từng có hôn ước.
Cô ấy rõ ràng đã bị người ta tính kế, còn ta thì chẳng giữ nổi bình tĩnh, cứ thế nói toạc ra. Cô ấy chỉ ngơ ngác nhìn ta.
Mụ đàn bà kia cũng đúng là có mắt như mù, còn tưởng ta đến để từ hôn, cứ đứng bên cạnh lải nhải không ngừng. Ta lập tức sai người lôi bà ta ra ngoài.
Thế mà Quan Cửu cũng chẳng buồn nói một lời cảm ơn. Chỉ đứng đó, ngẩn ngơ nhìn ta.
Cô ấy… không định hỏi ta một câu sao?
Ví dụ như: “Lâu rồi không gặp, sao anh lại đến tìm ta?”
Ta tức đến đau cả gan, đành sai người khiêng cỗ thiết quan xuống. Nghĩ bụng, chờ sắp xếp ổn thỏa rồi sẽ tìm cơ hội đưa cho cô ấy số dược liệu bổ âm mình đã vất vả thu thập bấy lâu.
Cô ấy đã mười chín tuổi, có thể sống qua hai mươi đã là cực hạn, ít nhất cũng phải bồi bổ cơ thể trước đã. Sau này nếu có cơ hội, sẽ tìm một vùng đất cực âm thích hợp để cô ấy tĩnh dưỡng…
Khứu giác của Long Linh rất nhạy, vừa ngửi đã phát hiện hương sen trên người Quan Cửu.
Thật ra, ta cũng ngửi thấy. Nhưng cô ấy là huyết mạch của Tử Huyền Quân, trên người có hương sen cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là ta không ngờ mùi sen ấy lại đến từ Mặc U Quân.
Song Quân U Minh, một người chưởng sinh tử, một người nắm luân hồi, tương sinh tương hỗ. Mà Mặc U Quân chính là vị chưởng quản sinh tử.
Phụ thân chỉ nói đó là một Quỷ Vương.
Quỷ Vương gì chứ, đó rõ ràng là U Minh Chi Chủ!
Chỉ nhìn ánh mắt và cử chỉ ngầm hiểu ý giữa hai người họ, bằng trực giác, ta đã biết, tờ hôn thư kia…căn bản không cần ta mở lời, cũng phải hủy.
Lòng ta chợt trĩu xuống, đến cả chuyện Long Linh nhờ Quan Cửu chế tạo Quỷ Quan, ta cũng nghe chẳng còn rõ. Càng không biết phải mở lời đưa số thuốc bổ âm kia thế nào.
Mãi cho đến khi Mặc U Quân nhắc đến chuyện đổi tên cho ta ‘Thiên Nhất. Quan Cửu.’
Đến cả Long Linh, một người ngoài Huyền Môn, vừa nghe cũng biết.
Ngay từ lúc đặt tên nó đã là một đôi được sắp đặt sẵn.
Thế mà Quan Cửu lại chưa từng nghĩ đến điều ấy.
Còn Mặc U lại thẳng thắn bày tỏ sự để tâm đến mức ấy.
Ngay cả cái tên, hắn cũng không cho phép ta tiếp tục “xứng đôi” với cô ấy.
Đã vậy sao có thể để ta và Quan Cửu kết thành hôn khế?
Đêm ta rời đi chín năm trước, hắn đã đến rồi.
Suốt chín năm ấy, người ở bên Quan Cửu ngày đêm…Chính là hắn.
Hắn canh giữ trái tiên ấy, canh giữ đóa đàm hoa ấy, lặng lẽ nhìn đàm hoa nở rộ, âm thầm chờ trái tiên chín muồi…
Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai khác nhòm ngó hay chạm đến.
Huống hồ, huyết mạch thuần dương của Trương gia không thể xảy ra bất cứ sai sót nào.
Lần này ta đến vốn cũng là để hủy hôn.
Vậy thì ta còn tư cách gì để phản đối nữa?
Đã không thể có được… thì hà tất cứ giữ khư khư một cái danh ấy làm gì.

4.
Quan Cửu đồng ý chế tạo Quỷ Quan, nên trước hết phải lượng thân trượng hồn.
Thi thể đứng kia quá mức kỳ dị. Không có Mặc U Quân ở bên, ta sợ cô ấy gặp chuyện, đành ôm thanh Chích Dương Kiếm đứng cạnh canh chừng.
Nhìn dáng vẻ mềm yếu của cô ấy, ta còn lo thi thể ấy sẽ dọa cô ấy hoảng sợ.
Ta nhắc đi nhắc lại mấy lần, cô ấy mới chịu nhìn.
Không ngờ lá gan cô ấy lại lớn như vậy, chẳng hề bị dọa chút nào.
Ngược lại, Mặc U Quân lại bị dẫn ra. Hai người chỉ cần nhìn nhau một cái, sự ăn ý âm thầm lưu chuyển giữa họ khiến lòng ta khó chịu vô cùng, đành lên tiếng giục họ bắt đầu.
Thế nhưng, theo từng bước Quan Cửu đo đạc, sắc mặt cô ấy và Mặc U Quân đều dần thay đổi.
Ngay sau đó, mái tóc đen của thi thể đứng bỗng cuồn cuộn như sương mù, lao ra quấn lấy cô ấy, kéo thẳng vào trong.
Gần như theo bản năng, ta lập tức vươn tay giữ lấy cô ấy. Nhưng đám tóc đen ấy quá quỷ dị, ngay cả Chích Dương Kiếm cũng không chém đứt được.
Ta nắm chặt mớ tóc, rồi bị nó kéo theo vào U Minh giới, U Minh giới có rất nhiều tầng. Ngay cả ta cũng không biết mình đang ở nơi nào.
Thân thuần dương bước vào vùng đất cực âm, mỗi luồng âm khí đều như những cây kim, liên tục đâm vào cơ thể. Từng lỗ chân lông trên người ta đều đau buốt. Ta dùng cỏ thi bói toán, nhưng hoàn toàn không thể tính ra cô ấy đang ở đâu. Cuối cùng, bất đắc dĩ, ta lấy tờ hôn thư ra. Một hôn ước được lập bằng máu cuống rốn, từ khi hai chúng ta còn chưa chào đời đã gắn kết số mệnh với nhau.
Cô ấy từ trước đến nay vẫn chưa từng biết. Còn ta lại định sẵn sẽ không thể thực hiện lời hứa ấy.
Ta chưa từng nghĩ…tờ hôn thư ấy lại còn có công dụng như thế.
Ta từng tưởng tượng vô số lần sẽ đặt tờ hôn thư này trước mặt cô ấy. Điều tốt đẹp nhất là cầm hôn thư, đường đường chính chính cưới cô ấy về Vân Hải. Tệ nhất cũng chỉ là cầm hôn thư đến nói với cô ấy rằng phải hủy hôn.
Không ngờ nó lại được dùng để tìm người giữa U Minh giới.
Ta dùng máu tế hôn thư, vợ chồng vốn là một thể, mệnh cách tương thông. Muốn tìm cô ấy liền trở nên rất dễ.
Khi nhìn thấy ta, trong mắt cô ấy vậy mà thoáng hiện một tia thất vọng.
Là vì người tìm được cô ấy đầu tiên…không phải Mặc U sao?
Vốn dĩ ta có thể lập tức cất hôn thư đi nhưng chẳng biết do tâm lý gì, ta cứ cầm nguyên nó trên tay, mãi không chịu thu lại.
Quả nhiên, cô ấy tò mò hỏi ta:
“Đó là gì?”
Ta đưa nó cho cô ấy, ta muốn xem, khi biết từ lúc còn chưa sinh ra, hai chúng ta đã được định hôn, cô ấy sẽ có biểu cảm thế nào.
Nhưng cô ấy không hề kinh ngạc, trong mắt chỉ toàn là nghi hoặc. Đến cuối cùng, có lẽ cô ấy đã đoán ra nhà họ Trương muốn hủy hôn.
Trên gương mặt ấy lại hiện lên vẻ “thì ra là vậy.” Lòng ta chua xót đến không nói nên lời, ngực nghẹn đến phát đau. Đến cả việc vận khí chống lại sát khí cực âm quanh người, ta cũng quên mất.
Lần này, cuối cùng cô ấy cũng nhận ra sắc mặt ta không ổn, còn định đưa ta ra ngoài.
Bình thường có thấy cô ấy lanh lợi như thế đâu!
Có lẽ cái vẻ ngây ngốc của cô ấy…chỉ là vì cô ấy vốn chẳng để tâm đến mọi chuyện.
Nhưng tiếp tục ở đây cũng chỉ phí thời gian, chẳng cứu được cô ấy.
Nhìn cô ấy lấy máu vạch từng đường…lúc ấy ta mới biết…cực âm chi huyết đáng sợ đến mức nào.
Nhưng cô ấy vẫn chỉ cúi đầu vẽ những đường máu, giống hệt trước kia, lặng lẽ, ít nói.
Trong lòng ta bỗng bất an, cứ muốn tìm chuyện gì đó để nói. Ta giải thích với cô ấy vì sao Trương gia muốn hủy hôn nhưng thật ra điều ta muốn nói hơn cả là…ta không muốn hủy hôn.
Chỉ tiếc…không biết cô ấy có nghe thấy hay không.
Cô ấy vẫn chăm chú vẽ Thang Thăng Thiên của mình.
Một mình ta độc thoại giống như một tên hề.
Từ đầu đến cuối…tờ hôn thư ấy…cô ấy chưa từng để tâm.
Cô ấy cũng chưa từng nghĩ sẽ dựa vào huyết mạch thuần dương của Trương gia để kéo dài mạng sống. Cô ấy không phải đóa đàm hoa chỉ nở trong đêm. Mà là một nhành u lan tự nở giữa thung lũng vắng.
Như vậy đối với cô ấy, đối với ta đều là điều tốt.
Ta vừa mới miễn cưỡng buông bỏ được phần nào, thì khi ta hỏi làm sao rời khỏi đây… Đôi mắt vốn luôn ngơ ngác của cô ấy bỗng sáng lên như đầy sao. Cô ấy nói:

“Mặc U sẽ đến cứu ta.”
Niềm tin ấy tựa như việc Mặc U đến cứu cô ấy là điều đương nhiên, là lẽ phải vốn có.
Rõ ràng Mặc U còn chưa tìm được cô ấy, cũng chưa từng hứa hẹn điều gì.
Thế mà cô ấy lại tin hắn đến vậy!
Trong lòng ta như có thứ gì đó bỗng nổ tung, giống như có tiếng gào thét, tiếng rít chói tai vang vọng trong đầu.
Âm khí quanh người hóa thành từng mũi kim băng giá, xuyên qua lỗ chân lông, đâm thẳng vào tận tủy xương, toàn thân ta lạnh buốt.
Ta sợ mình không kìm chế nổi, đến cả nhìn cô ấy, ta cũng không dám.
Chỉ biết ngẩng đầu nhìn theo Thang Thăng Thiên kéo dài lên phía trên.
Ta dốc hết sức lực, cố nhẫn nhịn cơn đau do âm khí xâm thực, giả vờ như chẳng hề bận tâm, khẽ hỏi:
“Em tin hắn đến thế sao?”
Tin đến mức… dù chính Mặc U – U Minh Chi Chủ – còn chưa tìm thấy em, em vẫn sẵn lòng ở đây chờ hắn đến cứu?

5.
Cô ấy không nói thêm gì, chỉ khẽ “Ừm.” một tiếng, không cần giải thích nhiều, cũng chẳng cần cố thuyết phục hay an ủi ai.
Dường như…người khác tin hay không tin…đều chẳng liên quan.
Cô ấy tin Mặc U, tin đến mức…niềm tin ấy hoàn toàn không cần bất kỳ ai công nhận.
Chỉ chín năm đã có thể nảy sinh tình cảm sâu đậm đến vậy sao?
Nếu năm đó ta không rời đi có lẽ sẽ không có Mặc U.
Hóa ra điều ta đánh mất, cuối cùng vẫn là chính cô ấy.
Ta không dám ở lại thêm một khắc nào nữa.
Ta sợ mình không chịu nổi hàn khí cực âm nơi đây.
Trước khi bước lên Thang Thăng Thiên, nhìn những đường máu của Quan Cửu đan thành từng sợi rõ ràng như thực thể, ta vẫn không quên nhắc cô ấy cẩn thận chuyện cha ruột mình.
Lại sợ cô ấy một mình không chống đỡ nổi, ta bèn để lại Chích Dương Kiếm cho cô ấy.
Một là để cô ấy phòng thân, hai là để nói với cô ấy, ta nhất định sẽ nghĩ cách đưa cô ấy ra khỏi U Minh giới.
Lúc nhắc đến việc Chích Dương Kiếm sẽ nhận cô ấy làm chủ mẫu…Chỉ hai chữ ấy thôi đã khiến trái tim vốn lạnh cóng của ta ấm lên đôi chút.
Ta men theo Thang Thăng Thiên do Quan Cửu vẽ để trở về dương gian. Vừa ra khỏi U Minh giới, ta lập tức phong ấn thi thể đứng kia, rồi hỏi khắp người trong Huyền Môn: “Làm sao mới có thể kéo một người từ U Minh giới trở về?”
Trên đời này có thật sự tồn tại hai người giống hệt nhau hay không?
Nhưng không ai có câu trả lời.
Ngay cả bà Mã, người chuyên đi Âm, sau nhiều lần xuống Âm phủ tìm kiếm vẫn không tìm thấy Quan Cửu.
Bà nói đi Âm chỉ có thể vào Quỷ giới, mà Quan Cửu rõ ràng không ở Quỷ giới, cô ấy đang ở tầng còn sâu hơn.
Cuối cùng, bà Mã nói với ta: Vẫn còn một cách. Chỉ cần hôn ước ấy vẫn còn hiệu lực, chỉ cần Quan Cửu vẫn là vị hôn thê của ta, ta sẽ có cơ hội đưa cô ấy trở về từ U Minh giới. Cách này, trong thần thoại khắp nơi đều từng được nhắc đến, đáng để thử một lần. Dù thất bại cùng lắm chỉ tổn thọ thêm vài năm.
Dùng máu tế Kim Ô thì không khó, điều phiền phức duy nhất là muốn để ánh sáng Kim Ô soi xuống U Minh phải dùng đá nền của Bất Chu Sơn làm vật dẫn.
Thứ ấy hiếm đến cực điểm.
Ngay cả ở Vân Hải Trương gia cũng được xem là chí bảo.
Ngoại trừ ta, phụ thân sẽ không cho bất kỳ ai mang nó ra.
Ta sắp xếp người của bốn cung Cấn, Tốn, Khảm, Ly canh giữ bên ngoài cửa hiệu quan tài, bảo đảm an toàn xong liền lập tức trở về Vân Hải trong đêm.
Nghe ta nói muốn lấy máu tế Kim Ô mở đường sáng xuống U Minh…chỉ để dẫn Quan Cửu trở lại dương gian…
Phụ thân trầm mặc rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ nói:
“Cho dù con hao tổn vài năm thọ mệnh, mở được con đường U Minh… nhưng nếu Tử Huyền Quân không chịu buông tay, nó cũng chưa chắc ra được. Mà cho dù có ra được… nó cũng sẽ không biết con đã làm nhiều việc như vậy vì nó.”
“Con và nó… vốn dĩ đã không có kết quả. Con vẫn muốn làm sao?”
Ta gật đầu.
“Con biết. Nhưng Trương gia nợ cô ấy. Là Trương gia thất hứa trước. Là chúng ta phụ lòng người ta.”
Đó là lần đầu tiên, ta thẳng thắn thừa nhận sai lầm của Trương gia trước mặt phụ thân.
Có kết quả hay không thật ra ngay từ đêm chín năm trước, khi ta theo phụ thân trở về Vân Hải đã được định sẵn.
Rõ ràng từ khi còn chưa sinh ra, Quan Cửu đã được định sẽ kết duyên cùng ta.
Thế nhưng, cuối cùng, chính ta đã bỏ lỡ cô ấy.
Ta mang đá nền Bất Chu Sơn trở lại cửa hiệu quan tài, lập pháp trận, dựng cờ trận, cởi trần ngồi xếp bằng trên phiến đá đen bị mặt trời nung bỏng. Lấy máu làm phù, lấy thân làm tế, cầu ánh sáng Kim Ô…soi sáng con đường U Minh…dẫn thê tử trở về.
Chỉ là ta không biết…liệu Mặc U có tìm thấy cô ấy trước ta hay không.
Cũng không biết ánh sáng Kim Ô…có thật sự soi được con đường U Minh hay không.
Lỡ như đến lúc Mặc U tìm thấy cô ấy, cô ấy đã bị Tử Huyền Quân hút cạn tinh huyết thì sao?
Lỡ như ngay cả Mặc U cũng không tìm được cô ấy thì sao?
Vì yêu mà sinh lo.
Vì yêu mà sinh sợ.
Ngày qua ngày da ta bị ánh mặt trời thiêu đến bong tróc.
Thế nhưng cửa hiệu quan tài vẫn không hề có bất cứ động tĩnh nào.
Ta không biết mình có nên tiếp tục kiên trì hay không.
Nhưng…nếu cô ấy thật sự không thể trở về thì sao?
Tử Huyền Quân…ngay từ khi cô ấy còn trong bụng mẹ đã muốn nuốt chửng cô ấy. Giờ cô ấy đã vào U Minh giới…trái tiên đang dần chín ấy…liệu có phải đã…
Ánh sáng Kim Ô thiêu đến đầu óc ta choáng váng.
Mọi người đều khuyên ta hãy nghĩ cách khác.
Nhưng ta biết họ chỉ đang an ủi ta mà thôi.
Nếu thật sự còn cách khác, bà Mã đã không bảo ta dùng cách này.
Quan Cửu chỉ là một cô gái mồ côi.
Trên đời này, ngoài những kẻ thèm muốn bí thuật Quan Quỷ của cô ấy thì người thật lòng mong cô ấy trở về…có lẽ…chỉ còn mình ta. Người vị hôn phu…đã định sẵn sẽ chẳng bao giờ thành thân.
Cho dù không có kết quả…ta cũng phải kiên trì đến phút cuối cùng.
Cuối cùng…cô ấy đã trở về.
Dẫu cô ấy trở về…là cùng với Mặc U.
Hai người thân mật đến thế, ta vẫn thấy rất vui.
Ít nhất, cô ấy vẫn còn sống, không bị Tử Huyền Quân nuốt mất.
Như vậy…đã là tốt lắm rồi.
Ít nhất, lần này, ta không thất hứa. Ta đã từng hứa với cô ấy…ta sẽ cứu cô ấy trở về.

6.

Ta thậm chí còn không biết mình ngất đi từ lúc nào. Đến khi tỉnh lại, tờ hôn thư đã bị Mặc U lấy mất.
Ta dưỡng thương hai ngày, không dám đối mặt với Quan Cửu.
Chuyện này liên lụy quá lớn. Ta chỉ đành tất bật điều động nhân thủ, bố trí mai phục vòng ngoài thị trấn, chờ lệnh bất cứ lúc nào.
Quan Cửu tìm đến, nói rằng cô ấy đã biết vì sao đo đạc thi đứng kia lại cho ra kết quả giống hệt mình. Cô ấy bảo ta dựng lều, mở lại cỗ quan tài sắt để đo một lần nữa.
Ta đồng ý. Nhưng nhớ đến tờ hôn thư, ta vẫn không kìm được mà hỏi về Mặc U. Cô ấy dường như đang bận lo nghĩ điều gì, khéo léo lảng sang chuyện khác.
Lần mở quan tài này, ta sợ cô ấy lại bị kéo vào U Minh giới, bèn dùng cỏ thi làm dây, buộc cô ấy vào tảng đá đen.
Như vậy, cho dù là sức mạnh của U Minh Dị Giới cũng đừng hòng kéo cô ấy đi.
Bên trong thi đứng lại là một người sống bị Cửu Lão dùng đủ mọi thủ đoạn…
Từ thợ cạo đầu, Tạo Súc thuật, Cổ thuật, Họa Bì…cho đến Thái Sinh Chiết Cát…biến thành một thân xác giống hệt Quan Cửu.
Nhìn cái bụng đang nhô cao ấy, trong lồng ngực ta như có ngọn lửa bùng cháy.
Gương mặt của thi đứng đã bị hủy đến không còn hình dạng.
Vậy…trước khi bị hủy…có phải cũng giống hệt Quan Cửu hay không?
Lúc còn sống, cô ấy ta bị hành hạ đến chết, lại còn mang thai!
Bọn chúng sao dám làm vậy?
Chỉ cần nghĩ đến việc, trên đời từng có một “Quan Cửu” khác…phải chịu đựng những cực hình ấy…ta đã không thể kìm nén lửa giận trong lòng.
Nếu bảy năm trước, ta đến đây sớm hơn một bước, thì cô ấy ấy đã không bị Phục Hồn Tạo Súc.
Cửu Lão…Bọn chúng…Sao dám!
Lẽ ra ngay từ bảy năm trước, khi chúng ra tay với Quan Cửu đã phải tiêu diệt sạch rồi!
Hóa ra, ngay từ lúc ấy, chúng đã bắt đầu bày ra ván cờ này.
Biến cố của Nhân Quan Trương gia rất có thể cũng là do chúng giở trò, để Trương gia không còn sức mà bảo vệ Quan Cửu.
Cơn giận cuồn cuộn khiến ta không sao áp chế nổi. Ta lập tức hạ lệnh cho người của Ly cung tiến thẳng đến tổng bộ Cửu Lão giết sạch bọn chúng!
Đều là đàn ông, Mặc U hiển nhiên hiểu, ta đang giận điều gì.
Hắn cười lạnh mỉa mai:
“Đúng là uy thế khi Trương gia Vân Hải nổi giận.”
Ta biết mình đã thất thố, đành cố gắng trấn tĩnh để Quan Cửu tiếp tục.
Nhưng những lời sau đó của Long Linh lại khiến ta nhận ra nhiều nguy cơ hơn nữa.
Ta hạ lệnh giăng Thiên Mạc, lại điều toàn bộ nhân thủ mai phục ngoài thị trấn vào vị trí, cứ ngỡ mọi chuyện vẫn còn trong tầm kiểm soát.
Nhưng khi Quan Cửu rạch bụng thi đứng, trời đất dị biến. Mặc U nhắc rằng thiên tượng thay đổi đã đánh tan ánh dương Kim Ô do ta dùng huyết tế triệu tới.
Ngay lúc ấy, ta đã biết…chuyện này có liên quan đến huyết mạch Trương gia.
Nếu không, chúng cũng chẳng cần cố tình tạo ra một thân xác giống hệt Quan Cửu để làm vật chứa.
Nhưng khi nhìn thấy dị thần thai đầu người thân rắn, mắt vàng, nằm trong bụng đầu óc ta như nổ tung.
Thái gia gia…đã nói không sai.
Một trận đại kiếp diệt thế…quả thật sắp giáng xuống.
Nhìn vẻ bình thản như đã sớm biết trước của Mặc U, ta không muốn cúi đầu trước hắn. Nhưng…là truyền nhân chính thống của Huyền Môn, là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ thương sinh, ta không thể không cúi đầu.
Ta ôm kiếm hành lễ, khẩn cầu hắn ra tay tương trợ.
Mặc U lặng im không đáp.
Ngay sau đó, dị tượng lại nổi lên, sấm chớp vang trời, yêu vũ như trút, hắn che chở Quan Cửu dưới mái hiên.
Còn ta đứng giữa cơn mưa xối xả, để nước mưa dội từ đầu xuống chân.
Biến cố lần này đến nhanh như cơn mưa ấy, dữ dội, mãnh liệt, khiến người ta không kịp trở tay.
Đừng nói riêng Trương gia Vân Hải, cho dù toàn bộ Huyền Môn hợp sức, cũng chưa chắc ngăn nổi.
Chỉ riêng Cửu Lão cho dù có lật tung trời cũng không thể tạo ra dị thần thai.
Người đứng sau chính là Tử Huyền Quân đã nhập ma, kẻ chưởng quản luân hồi.
Thậm chí rất có thể…ông ta đã đạt được giao ước nào đó với đám yêu ma nơi Dị giới. Ngoài Mặc U trên đời này không còn ai có thể chế ngự hắn nữa.
Trong lòng có muôn vàn bất cam, chút chua xót vì tình cảm nam nữ, cũng bị trận mưa như trút ấy dội cho lạnh buốt. Ta là Trương Thiên Nhất, trưởng tôn dòng chính Trương gia Vân Hải.
“Thiên” là khởi đầu của vạn vật.
Ngay từ khi sinh ra, ta đã không nên chìm đắm trong thứ tình cảm nhỏ bé ấy.
Ta xoay người, chống kiếm quỳ xuống giữa màn mưa, cất cao giọng:
“Đại kiếp đã đến!”
“Thiếu chủ Trương gia Vân Hải, Trương Thiên Nhất, thay mặt toàn thể Trương gia…”
”…khẩn cầu Mặc U Quân cứu lấy thiên hạ!”
Một quỳ này…không chỉ riêng ta. Mà là…cả Trương gia Vân Hải…đều quỳ dưới chân Mặc U Quân.
Ta quỳ giữa cơn mưa, còn cô ấy…được Mặc U che chở dưới mái hiên, đến cả một sợi tóc, một góc áo, cũng không hề dính lấy nửa hạt mưa.
Kể từ khoảnh khắc ấy, ta đã không còn bất kỳ thân phận hay tư cách nào để đứng cạnh cô ấy nữa.
Điều khiến ta không ngờ hơn cả là Mặc U lại quay sang hỏi Quan Cửu có muốn hắn ra tay hay không.
Lòng hiếu thắng của đàn ông đôi khi còn mạnh hơn cả phụ nữ.
Sau lưng ta, toàn bộ đệ tử Trương gia đều quỳ kín mặt đất. Ta không còn chỉ là Trương Thiên Nhất, mà là thiếu chủ Trương gia Vân Hải.
Ta buộc phải cầu xin cô ấy.
Quan Cửu đã từ chối.
Ta rất kinh ngạc, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả. Chỉ có thể cúi đầu xuống, mặc cho nước mưa từ đỉnh đầu chảy xuống, chảy vào miệng đắng chát vô cùng.
Nhưng Mặc U lại chẳng hề để tâm đến lời từ chối của Quan Cửu.
Hắn nói ra những lời gần như là tỏ tình. Còn ta quỳ trong mưa, cầu xin tình địch của mình cứu thế, lại phải nghe hắn thổ lộ tâm ý với người mình yêu…
Cơn mưa ấy thật quỷ dị, lạnh hơn cả băng huyền Bắc Minh.
Mỗi giọt rơi xuống người đều như muốn xuyên thủng da thịt, khiến ta chỉ ước mình có thể tan thành làn sương nước, biến mất luôn cũng được.
Diệt Thế Hắc Liên.
Mặc U Thánh Quân.
Chưởng hủy diệt…cũng chưởng tái sinh.
Giết người ắt phải giết cả trái tim.
May mà, cuối cùng, Mặc U vẫn đồng ý cứu thế.
Hắn dùng Bạch Liên bảo vệ dị thần thai để ta mang về Vân Hải.
Có dị thần thai làm chứng, Trương gia mới có thể triệu tập toàn bộ Huyền Môn, cùng bàn cách đối phó đại kiếp diệt thế.
Chỉ là đội người ta phái về Ly cung báo tin đã bị phục kích.
Sát cục của Cửu Lão đã chính thức khởi động. Bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua “quả tiên” mang tên Quan Cửu.
Mặc U tuy rất mạnh. Nhưng…Tử Huyền Quân đã nhập ma…đâu phải người dễ dàng chịu buông tay.
Ít nhất ta sẽ hộ tống cô ấy đi hết đoạn đường này.
Dường như Quan Cửu vẫn chưa biết nhiều về thân phận thật sự của Mặc U. Lại càng không biết, người cha ruột luôn muốn nuốt chửng cô ấy là ai.
Trước mặt Mặc U Quân, ta cũng chỉ có thể nhắc khéo vài câu. Đồng thời, để Trương gia một lòng bảo vệ cô ấy, ta đành nhắc lại chuyện hôn ước, để cô ấy mang danh “Thiếu chủ phu nhân” của Trương gia.
Lúc nói ra những lời ấy, trong lòng ta vẫn le lói một tia hy vọng. Nếu… cô ấy thật sự là thì sao?
Trước lúc rời đi, ta vẫn để lại Chích Dương Kiếm cho Quan Cửu.
Có thể che chở cô ấy thêm được chút nào hay chút ấy.

7.
Vừa rời khỏi thị trấn chưa được bao xa, ta không ngờ Cửu Lão đã bày sẵn một tử cục, không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước.
Mỗi một đòn đều nhằm lấy mạng.
Cổ độc. Tà thuật. Thi quỷ…Đồng loạt ập đến!
Trận đại kiếp trăm năm trước sao không thấy bọn chúng liều mạng đến vậy? Đến mức Trương gia phải mất đi quá nửa đệ tử.
Vậy mà hôm nay chỉ để giết một mình ta lại dốc toàn lực.
Hết lần này đến lần khác, ta hóa thân thành Kim Ô dẫn người phá vòng vây. Nhưng cũng hết lần này đến lần khác bị ép phải lui trở về.
Bọn chúng hiểu Kim Ô huyết mạch của Trương gia quá rõ.
Rõ đến mức biết dùng hàn băng làm tên, lại phối thêm gỗ Nhược Mộc.
Ngay lúc ta liên tiếp trúng tên, bà Mã đã đến tiếp viện. Nhưng bà còn chưa kịp đến gần đã bị một con thi quỷ từ xa xuyên thủng cơ thể.
Bà Mã đi Âm đến quá gấp đi bằng đường Âm. Mà đám thi quỷ ấy lại phục sẵn ngay trên con đường đó.
Nhìn thi thể bà Mã ngã xuống giữa màn mưa trong lòng ta như có thứ gì đó nổ tung.
Theo lẽ thường tiên Thiên Bát Cung đều nên do thế hệ trẻ đảm nhiệm. Bà Mã là người đã nuôi ta khôn lớn.
Lần này, bà chỉ đến để đưa hôn thư, tiện thể muốn gặp Quan Cửu một lần.
Ta từng nói với bà Quan Cửu sẽ không đến Vân Hải, cũng sẽ không trở thành Thiếu chủ phu nhân của Trương gia. Nhưng bà chỉ cười:
“Thiếu chủ phu nhân thì sau này kiểu gì cũng gặp.”
“Còn cô gái mà thiếu chủ ngày đêm nhớ mong… nào là đi tìm dược liệu cực âm, nào là đào Âm Nhãn chỉ vì cô ấy…”
“Bà già này… vẫn muốn tận mắt nhìn một lần.”
Bà đã đến, đã gặp Quan Cửu, cũng biết, người như cô ấy xứng đáng để ta luôn canh cánh trong lòng.
Thế nhưng…bà lại ra đi như vậy.
Ta lần nữa lao vút lên trời. Kim Ô khát máu vốn là bản năng đã khắc sâu trong huyết mạch Trương gia.
Bên tai là tiếng kêu thảm của lũ Cửu Lão đáng chết.
Ta không còn bất cứ kiêng dè nào nữa, cho đến khi có thứ gì đó từ lòng đất trồi lên khóa chặt lấy ta.
Ta biết…ông ta đến rồi!
Tử Huyền Quân của U Minh.
Nếu hắn đã cấu kết với yêu ma Dị giới…thì sao có thể để ta quay về Vân Hải?
Loại sức mạnh ấy hoàn toàn không phải thứ ta có thể chống lại.
Ngay khi ta tưởng mình sẽ bỏ mạng tại đây.
Bỗng nghe một tiếng cười khẽ.
Ngay sau đó, toàn thân bỗng nhẹ bẫng, thanh Chích Dương Kiếm ta để lại cho Quan Cửu lại trở về trong tay.
Mặc U cười lớn với ta:
“Trả ngươi kiếm, cũng trả luôn món ân tình ấy.”
“Bổn quân đưa ngươi về Vân Hải. Nhớ bảo Trương Triết đổi cho ngươi một cái tên khác.”
Dứt lời, hắn hóa thành một đóa Hắc Liên, chìm thẳng xuống lòng đất giao chiến với Tử Huyền.
Ta siết chặt Chích Dương Kiếm, trong lòng chỉ còn vị chua xót không thể gọi tên.
Lấy gì để tranh đây?
Đến cả một thanh kiếm, một phần ân tình, hắn cũng tính toán rạch ròi với Quan Cửu.
Ngay lúc ta định lao đi, phía xa bỗng bùng lên sát khí. Trong lòng báo động, ta lập tức hóa Kim Ô, ra hiệu để Quan Cửu mau chạy.
Cửu Lão sợ ta quay về cứu viện, liền dốc sạch sức lực. Thậm chí còn lấy sơn đen pha tro Nhược Mộc hóa thành màn sương đen giam chặt lấy ta.
Ta liên tục phát tín hiệu cảnh báo, muốn Mặc U quay lại cứu cô ấy.
Thế nhưng…Mặc U chỉ cười nhạt.
Ngay khi ta nóng như lửa đốt, trong tiệm quan tài, vạn cỗ Quỷ Quan bỗng đồng loạt phóng lên trời.
Nhìn Cửu Lão dồn toàn bộ lực lượng đổ xô đi giết Quan Cửu, ta lại một lần nữa phát tín hiệu cảnh báo.
Nhưng giữa biển Quỷ Quan, vô số lệ quỷ đồng loạt xuất thế.
Trận hỗn chiến giằng co ấy, khoảnh khắc vạn quỷ xuất hiện đã lập tức kết thúc.
Đến cả Tử Huyền cũng biết mình đã đánh mất thời cơ, chỉ trong chớp mắt liền lui về U Minh.
Ta thu lại đôi cánh Kim Ô, đứng trên nóc xe, xuyên qua biển quan tài mênh mông nhìn cô ấy và Mặc U đứng trên cao ôm chặt lấy nhau, trong lòng…không khỏi đắng chát.
Cuối cùng là vì ta…chưa từng hiểu cô ấy, cũng chưa từng thật sự biết cô ấy.
Xác nhận cô ấy bình an, la lập tức quay người lên xe.
Hộ tống dị thần thai trở về Vân Hải.
Trách nhiệm rốt cuộc vẫn là trách nhiệm của ta.
Phụ thân nhìn dị thần thai, lại nhìn đầy thương tích trên người ta, chỉ khẽ thở dài:
“Nếu trăm năm trước… Trương gia không tổn thất ba mươi hai bộ…”
Ta hiểu ý người. Chuyện đã qua… không thể cứu vãn.
Những ngày chỉnh đốn ở Vân Hải, Quan Cửu nhờ người của Cấn Cung truyền lời.
Hỏi ta về những chuyện năm xưa. Sau khi xin phép Thái gia gia, ta không giấu giếm.
Kể hết mọi chuyện cho cô ấy, mưu đồ của Tử Huyền…và ván cờ ông ta bày…quá lớn.
Đến cả Mặc U…e rằng cũng khó lòng kiềm chế.
Người duy nhất có thể…chỉ còn cô ấy.
Sau khi hoàn thành Quỷ Quan, Quan Cửu đồng ý cùng Long Linh đến Toàn Châu.
Đồng ý lấy chính mình làm mồi nhử dẫn Cửu Lão và Tử Huyền lộ diện.
Khi ta đang dốc toàn lực bố trí ở Toàn Châu,Mặc U tìm đến, muốn ta dẫn hắn tới tổng bộ Cửu Lão.
Nơi ấy, người quan trọng đã rút sạch, chỉ còn lại ít đồ vật và vài tên tép riu.
Tại đó, ta tận mắt chứng kiến, Mặc U Quân nổi cơn thịnh nộ. Chỉ trong một ý niệm, vạn vật hóa tro.
Quan Cửu là đóa U Đàm hắn nuôi lớn từ năm cô ấy mười tuổi. Hắn dùng bản nguyên liên tử nuôi dưỡng cô ấy. Chẳng khác nào lấy chính mạng mình để nuôi cô ấy. Sao hắn có thể chịu được việc Cửu Lão dùng Tạo Súc thuật để sỉ nhục cô ấy như thế.
Chỉ là tâm cơ của hắn sâu hơn ta cũng giỏi che giấu hơn ta mà thôi.
Không bắt được nhân vật chủ chốt ở Cửu Lão, lửa giận trong hắn vẫn chưa nguôi, hắn lập tức lên Vân Hải, ném thẳng tờ hôn thư cho Thái gia gia. Hai người nói chuyện kín một lúc, khi bước ra, Thái gia gia bảo ta đã chọn sẵn cho ta một chữ.
“Nhật thăng” — “昇”.
Sau khi chuyện ở Toàn Châu kết thúc…hủy hôn.
Từ đó về sau, ta sẽ mang tên…Trương Thăng.
Ta đồng ý.
Mặc U Quân nói được làm được.
Đã bảo ta hủy hôn hẳn là đã tìm được cách để Quan Cửu tiếp tục sống.
Như vậy…cũng tốt.
Thế nhưng trận chiến trên vách đá Toàn Châu hiểm tượng trùng trùng.
Ta chưa từng nghĩ Quan Cửu hỏi chuyện cũ lại là để lấy máu nuôi độc, dùng mạng đổi mạng giết chết Tử Huyền.
Càng không ngờ cách Mặc U giữ cô ấy sống lại là trao toàn bộ bản nguyên chi lực của mình cho cô ấy.
Rõ ràng, hai người chỉ lặng lẽ đồng hành suốt chín năm.
Thế mà tình cảm ấy đã vượt lên cả ranh giới giữa…sinh và tử.

8.
Ta gần như dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong chiến cuộc trước mắt, rồi cõng cỗ quan tài, lao lên vách đá. Chỉ muốn Quan Cửu lấy ta làm dương liệu…hoàn thành nốt cỗ Nhân Quan của Mặc U.
Trong đầu có vô số lý do đang gào thét: Mặc U không thể chết. Tuyệt đối không thể chết.
Thế nhưng mãi đến khi phụ thân liên tục chất vấn, ta mới dám đối diện với lòng mình.
Nào là U Minh không thể vô chủ.
Nào là Dị giới nhất định phải có người trấn giữ.
Thật ra, ta biết rõ, nếu Mặc U chết thì ai sẽ ở bên Quan Cửu?
Ta không thể.
Mà cô ấy…cũng không còn mong người đó là ta nữa.
Nhưng ta không muốn cô ấy lại giống như trước, lẻ loi, lang thang giữa nhân gian. Hay cô độc nơi U Minh…cô ấy là Quan Cửu bằng xương bằng thịt.
Không phải…một Quan Quỷ nửa người nửa quỷ.
Phụ thân nhìn thấu tâm tư ta. Cho nên người mới đề nghị dùng chính mình thay thế.
Đó là lời nhắc nhở dành cho ta, Trương Thiên Nhất… Không chỉ là Trương Thiên Nhất mà còn là con trai của người. Lại càng là…Thiếu chủ Trương gia, là người mang huyết mạch Kim Ô.
Ta biết chỉ cần còn mang dòng máu ấy, ta không được phép chết.
Lạy phụ thân xong, ta xoay người chuẩn bị trở về Vân Hải.
Dẫu sao, ta cũng không thể cứ đứng đó nhìn Quan Cửu…
Nào ngờ, cô ấy lại gọi ta lại. Chỉ cần một đấu tâm đầu huyết…là đủ.
Mũi Chích Dương Kiếm xuyên vào ngực, ta không cảm thấy đau. Nhìn chiếc Mặc trùy cắm nơi tim cô ấy có lẽ…cô ấy cũng chẳng thấy đau.
Vì người mình yêu có gì mà không thể làm?
Hắc Môn Dị Giới phát tín hiệu báo động.
Vừa về đến Vân Hải, phụ thân lập tức dẫn theo ba mươi hai bộ mà Trương gia vất vả gây dựng lại tiến vào U Minh
Điều người hận nhất trong đời chính là năm xưa Thái gia gia bắt ông nội dẫn ba mươi hai bộ Trương gia tiến vào U Minh.
Tất cả đều bỏ mạng nơi ấy, không một ai trở về.
Năm đó, phụ thân mới chỉ vừa chào đời. Thế hệ của người, Trương gia có hơn một vạn cô nhi đều vì trận chiến ấy mà ra.
Lần này, chính người lại tự mình đi.
Không ai ép nhưng người vẫn đi.
Ta đến cả cơ hội ngăn cản cũng không có.
Càng không biết mình nên oán hận ai.
Bởi vì ta phải ở lại trấn giữ Vân Hải.
U Minh đã vô chủ.
Vậy…Vân Hải càng không được phép vô chủ.

Sau khi dùng thuần dương huyết tế Nhân Quan, ổn định Dị giới của Vân Hải, ta mới bảo Minh Đạm mở nắp quan tài.
Đứng trước pháp trận, nhìn cô ấy chống ô, xuyên mây rẽ sương mà đến. Đột nhiên, ta lại muốn cười.
Chín năm trước, điều ta nói với cô ấy nhiều nhất chính là Vân Hải.
Khi ấy, ánh mắt cô ấy rõ ràng không tin, chỉ khe khẽ lẩm bẩm:
“Nơi ngươi nói… là tiên cảnh.”
Đúng vậy, Vân Hải Trương gia đẹp tựa tiên cảnh, nhưng có Hắc Môn tồn tại. Nơi ấy…cũng là địa ngục.
Ta dẫn cô ấy bước vào pháp trận, để cô ấy tận mắt nhìn thấy bí mật lớn nhất của Trương gia.
Thái gia gia đã chẳng còn hình dạng con người, thế mà vẫn kiên trì trấn giữ nơi này.
Cô ấy quả nhiên rất thông minh, chỉ liếc mắt đã đo ra toàn bộ số liệu, nhưng vẫn muốn hỏi Thái gia gia vài câu.
Ta biết cô ấy muốn hỏi điều gì.
Chỉ là có những bí mật, Thái gia gia sẽ không bao giờ để cô ấy biết.
Khi cô ấy bước ra, trên gương mặt là vẻ nhẹ nhõm như đã buông xuống được điều gì.
Ta biết không thể chần chừ thêm nữa. Tờ hôn thư ấy rốt cuộc vẫn phải hủy. Cho nên ta nhận lấy toàn bộ thiên khiển.
Khi nghe cô ấy hứa sẽ vì ta đóng một cỗ quan tài, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Thì ra mọi chuyện, cô ấy đều biết cả.
Nhưng…Biết thì sao chứ?
Chẳng qua chỉ khiến lòng càng nặng thêm mà thôi.
Ta lặng yên hai nhịp thở, lùi lại một bước, không dám nhìn cô ấy, chỉ khom người hành lễ:
“Trương Thăng, người Trương gia…”
”…cung thỉnh Quan gia chủ…”
”…dẫn quan tài vào U Minh…”
”…trấn áp Dị giới…”
”…cứu giúp thương sinh.”
Kể từ hôm ấy, ta là Trương Thăng của Trương gia, ở lại Vân Hải. Còn cô ấy là U Minh chi chủ, trấn giữ…U Minh.
Thuận theo âm dương, hợp với thuật số.
Nếu mỗi người trở về cực của riêng mình thì từ đây sẽ chẳng còn ngày gặp lại.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục