Quan tài bí ẩn/ Chương 12: Cánh Cửa Đen Dị Giới
Mục lục
16.5px
Quan tài bí ẩn

Chương 12: Cánh Cửa Đen Dị Giới

1.
Ôm Mặc U đang dần trở nên hư ảo trong lòng, tôi nhìn Trương Thiên Nhất vẫn chưa tan hết ánh sáng Kim Ô trên người, thân trần khiêng cỗ quan tài gỗ âm trầm chạy tới.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi thực sự dấy lên một tia hy vọng.
Cỗ Nhân Quan của Mặc U mới chỉ hoàn thành được một nửa, điểm khó nhất chính là dương liệu.
U Minh Song Chủ đều là cực âm chi thể. Muốn vận hóa dương khí, kết hợp với âm khí do Quan Quỷ hóa thành để hắn sử dụng, thì nhất định phải có nguồn cực dương.
Trương Thiên Nhất mang huyết mạch Kim Ô thuần dương, lại là thân thuần dương, nguyên dương tiên thiên vẫn còn nguyên vẹn…Nếu hắn chịu làm dương liệu có lẽ Mặc U sẽ sớm tỉnh lại.
Nhưng lý do Mặc U từ đầu đã từ chối Nhân Quan, chính là vì lấy người làm quan tài vốn trái với thiên đạo. Nếu không phải mẹ tôi lấy thân tế quan, mà hắn lại hoàn toàn không hay biết, thì cỗ bán Nhân Quan này vốn cũng chẳng thể thành. Hắn sẽ không đồng ý…
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên…
Bên ngoài, tiếng trống Quỳ Ngưu bỗng dồn dập vang lên: “Ùng… ùng… ùng…”
Tiếng Kim Ô cũng từ chỗ rít gào chói tai chuyển thành những tiếng hót đồng thanh đầy hùng tráng.
Tim tôi chấn động, ngay lập tức tỉnh táo khỏi niềm vui vừa nhen nhóm.
Nhà họ Trương mang trống Quỳ Ngưu đến không phải để thúc quân, cũng không phải để uy hiếp Thủy Hầu Tử hay lũ quái vật đầu vượn thân rắn.
Mà là mượn tiếng trống Quỳ Ngưu trấn áp yêu ma dị giới. Đề phòng bên này hỗn chiến, đám yêu ma nhân cơ hội phá giới xông sang.
Bây giờ, Tử Huyền đã chết, Mặc U cũng sắp tiêu vong. Đã có giao ước với Tử Huyền, đám yêu ma bên kia tất nhiên sẽ cảm ứng được, chắc chắn sẽ nhân lúc này làm loạn.
Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, ánh mắt liên tục đảo qua giữa Quan tài Bôn Vân và cỗ bán Nhân Quan của Mặc U. Từng thông số, từng số liệu không ngừng hiện lên trong đầu, tôi ôm Mặc U, ra hiệu cho Trương Thiên Nhất mở nắp quan tài. Đặt Mặc U vào trong thấy thân thể hắn không còn tan biến nhanh như trước nữa, tôi mới khẽ thở phào. Tay vuốt nhẹ lớp gấm lót trong quan tài trong đầu vẫn không ngừng tính toán xem còn cách nào khác hay không.
Đúng lúc ấy…Trương Thiên Nhất lại giục:
“Không thể chờ thêm nữa! Dị giới đã hỗn loạn, U Minh không thể không có chủ. Em hãy dùng ta hoàn thành Nhân Quan trước, rồi đưa quan tài vào U Minh. Chỉ có vậy mới trấn áp được đám yêu ma kia.”
Vậy còn lối vào dị giới mà nhà họ Trương ở Vân Hải đang trấn giữ thì sao?
Nếu mất đi huyết mạch Kim Ô thuần dương duy nhất là hắn…Ai sẽ trấn giữ nơi đó?
“Trương Thiên Nhất!”
Đúng lúc ấy, từ mép vách đá vang lên một tiếng quát lớn. Một luồng Kim Ô quang xẹt tớ, một người đàn ông trung niên quen mặt xuất hiện trên mỏm đá.
Nửa thân trên của ông đầy máu, khắp người là những vết cào cấu, cắn xé, quanh eo còn hằn một vòng vết siết sâu, như bị vật gì quấn chặt, mài mất nguyên một vòng da thịt, bị nước ngâm đến trắng bệch. Những chỗ bị thương nặng vẫn còn rỉ từng giọt máu. Phần dưới chỉ còn khoác một chiếc váy cỏ thi, miễn cưỡng che đi chút thể diện cuối cùng.
Bộ dạng chật vật ấy không còn chút nào khí thế ngạo nghễ của người từng dẫn đầu đoàn nghênh đón Nhân Quan năm xưa.
Ngay cả gia chủ đương nhiệm của nhà họ Trương cũng đã tới, lại còn bị thương đến mức này.
Vậy thì bên ngoài…chắc hẳn toàn bộ dòng chính nhà họ Trương…Những người có thể dùng bản mệnh tinh nguyên để hóa Kim Ô…đều đã có mặt cả rồi.
Trương Thiên Nhất còn định nói gì đó, gia chủ nhà họ Trương lập tức hừ lạnh:
“Con lấy mạng mình tế quan… thật sự chỉ vì Mặc U Quân phải tiếp tục trấn thủ U Minh sao?”
“Vâng…” Trương Thiên Nhất trầm giọng đáp.
Nhưng tiếng cuối…lại khẽ run lên.
Đối diện ánh mắt cha mình, anh ấy cười khổ:
“U Minh không thể không có chủ. Mặc U Quân không thể chết.”
“Hừ!” - Gia chủ nhà họ Trương lạnh giọng quát:
“Mặc U Quân phải trấn thủ U Minh. Nhưng nếu con chưa kịp để lại huyết mạch Kim Ô thuần dương đã chết… thì lối vào dị giới ở Vân Hải ai sẽ canh giữ?”
“Yêu ma dị giới… ai sẽ trấn áp?”
Ông kéo Trương Thiên Nhất sang một bên, rồi nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm thấp:
“Quan gia chủ, năm đó… người chủ trương hủy hôn ước chính là ta. Có lẽ Quan gia chủ, người đã lấy máu làm độc, lấy thân nuôi độc… cũng hiểu rất rõ. Hiện giờ dị giới đang hỗn loạn, huyết mạch Kim Ô thuần dương duy nhất của nhà họ Trương tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.”
Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Nhưng cũng vậy… U Minh giới không thể vô chủ. Mặc U Quân cũng không thể chết.”
Ông bước tới trước cỗ bán Nhân Quan, nhìn tôi rồi nói:
“Ta tuy đã lớn tuổi, nhưng vẫn là trưởng tử nhà họ Trương. Dù không còn huyết mạch Kim Ô thuần dương tiên thiên, nhưng ít nhất vẫn có thể lấy tinh huyết hóa Kim Ô. Như vậy cũng đủ để hoàn thành cỗ Nhân Quan này.”
“Hiệu quả tuy không bằng Thiên Nhất…nhưng ít nhất cũng có thể giữ được mạng cho Mặc U Quân, tạm thời không để ngài ấy hồn phi phách tán.”

2.
“Cha!” — Trương Thiên Nhất đột ngột quát lớn.
Nhưng bên ngoài, tiếng Kim Ô rít vang càng lúc càng dồn dập.
Gia chủ nhà họ Trương trừng mắt nhìn Trương Thiên Nhất, rồi đẩy mạnh hắn một cái:
“Con lập tức đưa họ về Vân Hải. Cỗ Nhân Quan bên đó sắp không giữ nổi nữa. Không có con thì không thể khởi động Hộ Sơn Đại Trận. Mau đi!”

Trên mặt Trương Thiên Nhất hiện lên vẻ đau đớn. Anh ấy nhìn những con Kim Ô đang sải cánh bay tới bên ngoài, lại liếc nhìn tôi, rồi nhìn sang cha mình. Bất chợt quỳ sụp xuống, đập mạnh ba cái đầu trước gia chủ nhà họ Trương.
Gia chủ nhà họ Trương lại bật cười khẽ:
“Là cha không hiểu được ván cờ mà cụ cố con đã bày, mới khiến con mang theo nỗi tiếc nuối này suốt cả đời. Nhưng làm cha… rốt cuộc vẫn…”
Đầu óc tôi nhanh chóng tính toán, nhìn tình phụ tử sâu nặng giữa họ, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác hiu quạnh.
Cha người ta sẵn sàng lấy mạng mình đổi lấy mạng con.
Gia chủ nhà họ Trương biết rất rõ, một khi lấy thân tế quan sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội luân hồi chuyển thế.
Đó mới là hồn phi phách tán thật sự, tan vào hư vô.
Còn cái gọi là huyết mạch thuần dương hay Hộ Sơn Đại Trận…chẳng qua chỉ là cái cớ để Trương Thiên Nhất được sống.
Cũng giống như khi tôi từng nói với Mặc U…U Minh giới không thể không có chủ. Mặc U cũng từng nói với tôi, tôi có thể thay hắn trấn thủ U Minh.
Còn Tử Huyền…từ đầu đến cuối chỉ muốn nuốt chửng tôi. Thì ra, yêu và không yêu…khác biệt rõ ràng đến thế.
Thấy Trương Thiên Nhất dập đầu xong định rời đi, tôi vội quát:
“Khoan đã!”
Đôi đồng tử vàng của gia chủ nhà họ Trương chợt co lại, những vết thương còn rỉ máu trên người ông thấp thoáng ánh lên những chiếc lông vũ vàng như sắp phá da chui ra. Ông lập tức xoay người chắn trước mặt tôi, đồng thời kéo Trương Thiên Nhất ra sau lưng.
“Quan gia chủ, nếu có gì dặn dò, cứ nói với ta.”
Ông đã đặt mình ngang hàng với tôi. đồng thời ngầm cầu xin hãy tha cho Trương Thiên Nhất.
Tôi lắc đầu.
“Không cần lấy thân tế quan. Chỉ cần mượn thiếu chủ nhà họ Trương một chút máu nơi tim là đủ.”
Nói rồi tôi trực tiếp trèo vào trong quan tài, kéo sợi dây Mặc Đấu quấn bên hông, thu chiếc dùi về. Ngay sau đó, không chút do dự, tôi đâm thẳng chiếc dùi vào tim mình, vận chuyển Mặc Tuyến dẫn máu chảy ra, rồi đưa Mặc Đấu cho Trương Thiên Nhất.
“Phiền thiếu chủ lấy máu nơi tim… đổ đầy chiếc Mặc Đấu này.”
“Quan Cửu…”
Nhìn chiếc dùi Mặc Đấu cắm trước ngực tôi, đồng tử Trương Thiên Nhất khẽ run lên. Nhưng ngay sau đó, anh ấy lập tức xoay ngược thanh Chích Dương Kiếm đâm thẳng một kiếm vào tim mình.
Thanh đồng kiếm thời thượng cổ vốn có rãnh dẫn máu, máu tươi theo rãnh kiếm ào ào nhỏ xuống giữa lòng Mặc Đấu.
Sắc mặt gia chủ nhà họ Trương lập tức tái nhợt, ông nhìn chằm chằm vào tôi, sợ rằng tôi lại làm ra chuyện gì đó khiến bảo bối duy nhất của nhà họ Trương mất mạng. Đồng thời liên tục ra hiệu phía sau, bảo người chuẩn bị linh dược đề phòng Trương Thiên Nhất chết ngay vì nhát kiếm ấy.
Tôi nhìn máu nơi tim mình cùng máu nơi tim Trương Thiên Nhất dần hòa vào nhau trong Mặc Đấu, vừa quấn sợi Mặc Tuyến quanh tay, vừa nói:
“Lát nữa khi máu đầy, phiền gia chủ giúp tôi phong quan. Đồng thời đưa cả Quan tài Bôn Vân và cỗ quan tài gỗ âm trầm này… cùng chuyển về Vân Hải.”
“Bên phía dị giới U Minh… cũng xin gia chủ cố gắng chống đỡ thêm một thời gian. Trong khoảng thời gian ấy… tôi sẽ hoàn thành cỗ Nhân Quan này.”
“Đợi đến Vân Hải, tôi sẽ xuất quan giải quyết vấn đề của cỗ Nhân Quan nhà họ Trương. Sau đó… tôi sẽ dẫn quan tài tiến vào U Minh, trấn thủ cửa vào dị giới.”
Tôi siết chặt sợi Mặc Tuyến, nhìn bóng dáng Mặc U bên cạnh đã nhạt đến mức như một làn sương mỏng, trong lòng trống rỗng không còn cảm thấy đau nữa. Dường như…mọi cảm giác đều đã biến mất. Thì ra…khi đau lòng đến tận cùng…lại là cảm giác như thế này.
Gia chủ nhà họ Trương dường như đã hiểu ra điều gì, khẽ gật đầu.
Đợi Mặc Đấu đầy máu, ông lập tức rút Chích Dương Kiếm khỏi ngực Trương Thiên Nhất, nhanh chóng bôi Kim Đan lên vết thương, rồi đưa cho tôi và Trương Thiên Nhất mỗi người một viên uống, đồng thời bịt chặt miệng vết thương của anh ấy.
Dưới sự chỉ huy của ông, đám đệ tử nhà họ Trương lập tức bắt đầu phong quan.
Trương Thiên Nhất ôm ngực, đôi mắt trầm lặng nhìn tôi, trong đáy mắt thoáng qua một nỗi buồn khó giấu.
Tôi mỉm cười với anh ấy.
“Cảm ơn anh!”
Long Linh từng nói anh ấy thích tôi. Có lẽ đó là thật.
Nhưng chính anh ấy cũng hiểu, giữa tình cảm và trách nhiệm, điều gì mới là quan trọng hơn.

3.
Nắp quan tài vừa khép lại, tôi nhắm mắt, dùng dao rạch lớp gấm lót bên trong, rồi đưa đầu ngón tay vuốt lên bề mặt gỗ đã được bào nhẵn.
Bào gỗ, nhìn qua thì chỉ là làm cho mặt gỗ phẳng mịn. Nhưng bào bao nhiêu nhát, sâu bao nhiêu, sau khi bào vân gỗ thay đổi thế nào… tất cả đều là số.
Những thứ ấy mắt thường không thể nhìn ra, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào, lại có thể cảm nhận rõ ràng hướng chạy của từng thớ gỗ.
Đặc biệt là gỗ âm trầm…
Sau khi xác định chính xác, tôi trực tiếp chấm ngón tay vào phần máu đã hòa trong Mặc Đấu, men theo từng đường vân gỗ mà bôi lên.
Âm dương chi khí…quy về hư vô.
Rồi nhờ đặc tính hấp thu của gỗ…lại lần nữa quay về với chủ nhân của quan tài.
Sở dĩ dùng gỗ…là vì bản thân gỗ vốn mang đặc tính chuyển hóa.
Rễ cây hút địa thủy, địa khí, lá cây hấp thu tinh hoa của ánh mặt trời và mưa sương.
Trên dưới tuần hoàn, năm này qua năm khác, từng vòng sinh trưởng mới chuyển hóa thành thân cây.
Trong người tôi có bản nguyên của Mặc U, lại mang huyết mạch của Tử Huyền, kết hợp với giọt máu nơi tim mang thuần dương của Trương Thiên Nhất.
Âm dương nhị khí hòa cùng bản nguyên…thông qua gỗ âm trầm để chuyển hóa…Tuy tôi không chắc có thể khiến Mặc U sống lại hay không nhưng ít nhất…anh sẽ không tan biến vào hư vô.
Mặc U vốn cũng không muốn lấy người làm quan. Trước hết giữ được mạng đã.
Ngón tay tôi dính máu, dựa theo những số liệu đã tính ra trong khoảnh khắc ấy, lần theo sự biến đổi của từng đường vân gỗ, từng chút từng chút vẽ xuống.
Không biết đã qua bao lâu, đến khi tất cả các số liệu liên quan đều khớp hoàn toàn với vân gỗ.
Trong quan tài tối đen như mực, tôi không nhìn thấy gì, đưa tay sờ thử, ít nhất thân thể Mặc U vẫn còn nằm bên cạnh.
Dù hắn vẫn không có hơi thở nhưng chỉ cần chưa tan biến đã là điều tốt nhất rồi.
Tôi chầm chậm tựa sang, theo ký ức, gối đầu lên vai anh.
Anh…không thể chết.
Nếu anh chết…tôi sẽ lại chỉ còn một mình.
Quan Quỷ…nửa người nửa quỷ.
Điều ấy không chỉ nói về hình thái mà còn là…không thể hòa vào nhân gian, cũng chẳng thể thật sự thuộc về quỷ giới, mãi mãi lững lờ giữa người và quỷ.
Mặc U là người duy nhất có thể ở bên tôi.
Tựa vào người anh, tôi mê man thiếp đi.
Thành hay bại đều phải phó mặc cho thiên số.
Khi tỉnh lại, thứ đánh thức tôi là tiếng gõ nhẹ lên nắp quan tài từ bên ngoài.
Ba tiếng dài, một tiếng ngắn.
Mang ý dò hỏi. Xem ra…là người hiểu nghề, biết không thể tùy tiện mở quan.
Tôi cố nhịn cơn đau nhức khắp người, gõ lại một tiếng đáp. Bên ngoài lập tức vang lên giọng Trương Minh Đạm:
“Quan gia chủ, đã đến Vân Hải rồi. Có thể mở quan được chưa?”
“Được.” - Tôi thuận tay sờ sang bên cạnh, Mặc U vẫn đang yên lặng ngủ say.
Khi nắp quan tài mở ra, bên ngoài không hề có dương khí nóng rực, ngược lại là luồng âm khí mát lành vô cùng dễ chịu.
Mặc U cũng đã từ trạng thái mờ nhạt như làn sương khôi phục thành thân thể có thể chạm tới, sắc mặt cũng chẳng khác gì đang ngủ. Xem ra…canh bạc lần này của tôi…đã thắng.
“Đây là địa nhũ. Quan gia chủ uống một chút trước đi.”
Trương Minh Đạm đưa cho tôi một chiếc bình ngọc.
Ánh sáng lúc này vừa đủ, tôi nhìn gương mặt nàng, bất giác sững người.
Khuôn mặt vốn tươi tắn xinh đẹp ấy giờ chằng chịt những vết thương còn chưa lành. Nghiêm trọng nhất là dưới cằm bị cắn mất hẳn một mảng thịt lớn, không biết đã dán thứ gì mỏng lên trên.
Qua lớp đó vẫn có thể nhìn thấy bên trong vết thương như có vật gì đang ngọ nguậy.
“Địa nhũ có tác dụng dưỡng âm. Quan gia chủ uống xong thì ra khỏi quan tài trước đi. Đây là Âm Nhãn của Vân Hải, quan tài đặt Mặc U Quân ở đây sẽ không có vấn đề gì.”
Trương Minh Đạm cố gượng cười với tôi.
Địa nhũ đâu chỉ có tác dụng dưỡng âm, đó là bảo vật thật sự của đất trời.
Nhà họ Trương quả thật rất chịu chi vì tôi.
Toàn thân tôi đầy thương tích, phía trước còn một trận chiến lớn, tôi cũng không khách sáo. Uống xong, xác nhận Mặc U không có việc gì, đợi đệ tử nhà họ Trương đậy lại nắp quan tài, tôi lại dùng Mặc Đấu tuyến quấn kín quan tài, treo thêm chuông đồng, rồi dùng máu lưu lại thuật pháp trên lưỡi chuông.
Dù ở nhà họ Trương cũng vẫn phải cẩn thận.
Đợi bố trí xong tất cả, tôi mới nhìn Trương Minh Đạm:
“Mặt cô…”
“Long Linh cắn đấy.” Trương Minh Đạm lại đưa cho tôi một chiếc ô mới làm bằng da Trư Bà Long, rồi vỗ lên đôi chân dưới làn váy.
“Chân còn bị thương nặng hơn. Toàn là vết cô ta cào cắn. Xương cẳng chân cũng bị cắn nát. Nhưng tôi cũng chẳng để cô ta dễ chịu. Tôi xé đứt một chân phải của cô ta, bẻ gãy mấy cái xương, còn cắt luôn một bên tai. Đáng tiếc… cuối cùng vẫn để cô ta chạy mất. Ở dưới nước, tôi vẫn không phải đối thủ của cô ta.”
Trong giọng Trương Minh Đạm đầy tiếc nuối, cô ấy nhìn tôi rồi nói:
“Dù sao cô ta cũng mang huyết mạch Vô Chi Kỳ, ở trong nước gần như vô địch. Tộc Giao Nhân chúng tôi giỏi dùng tiếng hát mê hoặc lòng người, chứ không giỏi loại thủy chiến trực diện này.”
Thế nhưng, Giao Nhân đã là chủng tộc mạnh nhất dưới nước còn tồn tại.
Vậy mà nàng còn nói mình không giỏi thủy chiến?
Có thể đánh Long Linh trọng thương dưới nước đến mức ấy, nếu còn gọi là không giỏi…thì người giỏi thật sự sẽ đáng sợ đến mức nào?
Tôi nhận lấy chiếc ô, theo cô ấy bước ra ngoài.
Âm Nhãn này là một hang động, rõ ràng đã được cải tạo. Không chỉ đục sẵn từng bậc đá, mà còn bày bàn ghế, trồng đầy những loài hoa cỏ ưa âm. Dường như…đã có ý định để người ở lại từ rất lâu.
“Nơi này do Thiếu chủ tự tay đào khi mới mười bốn, mười lăm tuổi.”
Trương Minh Đạm nhìn tôi, lại khẽ bổ sung:
“Chính là… bảy năm trước.”
Bảy năm trước…quả là một mốc thời gian…trùng hợp đến lạ.

4.
Trương Minh Đạm nói chuyện lúc nào cũng như có ẩn ý, tôi khựng lại một chút, khẽ cúi đầu cười:
“Trận chiến ở Toàn Châu… kết quả thế nào rồi?”
“Sáu con quái thi đầu vượn thân rắn đều bị lưới sen do Mặc U Quân bày ra thiêu thành tro. Đám Thủy Hầu Tử thì quá đông, theo Long Linh men theo dòng nước rút về Hoàng Hà, chúng tôi cũng không truy đuổi nữa.” Trương Minh Đạm đi bên cạnh tôi, chậm rãi nói.
“Cửu Lão chết ba vị trưởng lão: Thợ Sơn, Thợ Mộc và Thợ Ngói. Riêng Họa Thi Tượng thì vẫn chưa bắt được. Hắn có thuật họa bì đổi thân, trong lúc hỗn chiến rất khó nhận ra. Những kẻ còn lại của Cửu Lão, nhà họ Trương tạm thời chưa có thời gian truy bắt, nhưng đã truyền lệnh khắp Huyền Môn rồi.”
Nghe đến đó, ngực tôi bỗng nặng trĩu.
“Còn nhà họ Trương thì sao? Thương vong thế nào?”
Trương Minh Đạm khẽ cười.
“Chiến tranh mà… giết địch một nghìn thì mình cũng tổn thất tám trăm.”
Nàng nói nhẹ bẫng như không hề để tâm nhưng tôi không theo dõi đến cuối trận. Ngay cả Gia chủ nhà họ Trương cũng phải đích thân xuất chiến, còn bị thương nặng như vậy…có thể tưởng tượng trận chiến ấy khốc liệt đến mức nào.
“Gia chủ đã dẫn theo ba mươi hai bộ tiến vào U Minh bằng bí thuật. Hiện nay Vân Hải do Thiếu chủ trấn giữ.”
Ra khỏi hang động, Trương Minh Đạm chỉ về phía trước, rồi thấp giọng nói:
“Lát nữa đến trận pháp dưỡng Nhân Quan, sẽ do Thiếu chủ đưa Quan gia chủ vào. Nơi đó chỉ người thuộc dòng chính nhà họ Trương mới được phép tới gần, ngay cả chúng tôi cũng không thể bước vào.”
Ra khỏi hang, sương mù vẫn giăng kín, che nắng tụ âm nên tôi cũng không thấy quá khó chịu.
Nghe ý trong lời Trương Minh Đạm, Nhân Quan chính là bí mật lớn nhất của nhà họ Trương, hơn nữa còn cực kỳ hệ trọng. Ngay cả tâm phúc của Thiếu chủ như nàng cũng không có tư cách bước vào.
Đi được vài bước, khí huyết lưu thông trở lại, vết thương nơi tim từng bị rút máu bắt đầu nhói đau, tôi không nhịn được ho khẽ hai tiếng. Trương Minh Đạm lập tức bung ô che cho tôi.
“Hay để người khiêng cô lên? Hoặc tôi cõng cô cũng được.”
Không đi…đương nhiên là không thể.
Dị giới đang hỗn loạn. U Minh giới chắc chắn là nơi chịu ảnh hưởng đầu tiên.
Đại trận hộ sơn của Vân Hải…phải có Trương Thiên Nhất đích thân trấn giữ.
Sợ người khác không đủ sức chống đỡ, đến cả Gia chủ cũng phải dẫn theo hơn nửa nhân lực tự mình tiến vào.
Lúc này Trương Minh Đạm tuy vẫn thong thả đi cùng tôi nhưng trong lòng e rằng đã sốt ruột vô cùng. Tôi chậm thêm một khắc, U Minh giới có lẽ sẽ lại có thêm không biết bao nhiêu đệ tử nhà họ Trương bỏ mạng.
Tôi cố hít sâu một hơi, nhận lấy chiếc ô.
“Tôi vẫn chịu được. Đi thôi.”
Men theo Âm Nhãn đi lên thêm mấy chục bậc đá, khung cảnh trước mắt bỗng rộng mở, biển mây cuồn cuộn, muôn tượng bôn đằng. Trên cao, mặt trời đứng bóng, ánh vàng rực rỡ phủ khắp trời đất.
“Đây chính là Vân Hải.”
Trương Minh Đạm chỉ xuống biển mây phía dưới, giọng đầy tự hào.
“Nhà họ Trương ở Vân Hải… tọa lạc ngay trên biển mây này.”
“Đúng là tiên cảnh trong truyền thuyết…”
Tôi giương ô che nắng.
Quả nhiên giống hệt những gì Trương Thiên Nhất từng kể với tôi khi còn nhỏ.
Tôi đưa mắt nhìn sang bên thấy Trương Thiên Nhất đang đứng trước cửa trận pháp, lặng lẽ nhìn về phía tôi.
Dưới chân là biển mây cuồn cuộn trên đầu là ánh dương rực cháy.
Thiên tinh, địa khí, âm dương giao hội, chính là nơi nhà họ Trương dùng để dưỡng Nhân Quan…
Quả thực còn đắc địa hơn cả nơi đặt Quan tài Bôn Vân.
Trương Minh Đạm thi lễ với Trương Thiên Nhất rồi xoay người rời đi.
Trương Thiên Nhất đưa tay nhận lấy chiếc ô trong tay tôi.
“Quan tài Bôn Vân ta đã cho người đưa về cửa hàng quan tài của Quan gia. Cấn Cung cũng đã chở thêm một xe Hắc Thạch tới đó, bày trận bao quanh. Cho dù Cửu Lão liều mạng xông vào, chúng cũng không thể cướp đi được.”
“Cảm ơn.”
Lần này, tôi thật lòng cảm tạ anh ấy.
Long Linh đã chạy thoát, trong Quan tài Bôn Vân có ba người mà cô ta quan tâm nhất, lại còn có những quả trứng thần thai dị chủng. Nhất định…cô ta sẽ quay lại cướp.
Rõ ràng anh ấy hoàn toàn có thể mang Quan tài Bôn Vân về nhà họ Trương.
Thế nhưng, anh ấy lại chấp nhận mạo hiểm đưa nó trở về cửa hàng quan tài của Quan gia, còn bố trí người canh giữ. Đó chính là thành ý lớn nhất của anh ấy.
“Là nhà họ Trương có lỗi với cô. Không chỉ để cô mạo hiểm, còn suýt nữa…”
Ánh mắt Trương Thiên Nhất khẽ lướt qua vết thương nơi ngực tôi, rồi nhanh chóng dời đi. Anh ấy chỉ vào trong trận pháp.
“Dương khí bên trong khá nặng. Đây là một viên Tư Âm Đan, em uống trước đi.”
Viên đan trắng như tuyết, tỏa ra mùi thơm thanh mát như hơi tuyết, không biết đã dùng bao nhiêu linh dược quý hiếm mới luyện thành được.
Huống hồ, ngày nay người còn có thể luyện đan…đã là tồn tại gần như thần thoại.
Tôi nhận lấy viên đan, ngay trước ánh mắt chăm chú của Trương Thiên Nhất nuốt xuống.
Anh ấy khẽ cười.
“Tình hình bên trong… hơi khác với tưởng tượng. Cô nên chuẩn bị tinh thần trước.”
Ngay cả khi đã từng chứng kiến cảnh tượng ghê rợn trong Quan tài Bôn Vân thì lúc bước qua trận pháp, nhìn thấy thứ bên trong, tôi vẫn có cảm giác viên Tư Âm Đan vừa nuốt xuống sắp trào ngược trở ra.
Bên trong trận pháp, từng vòng Hắc Thạch được xếp thành bảy tầng. Trên mỗi tầng Hắc Thạch đều có một người thuộc dòng chính nhà họ Trương, mày tóc bạc trắng chỉ mặc một chiếc váy cỏ thi, ngồi xếp bằng bất động. Ở tim, lòng bàn tay và lòng bàn chân của mỗi người đều cắm một thứ đỏ au như xúc tu. Nhìn kỹ mới biết đó là những mạch máu.
Những mạch máu ấy đều nối về cùng một nơi. Chính là cỗ Nhân Quan đỏ như máu được bà ngoại tôi lấy chính thân mình tế quan hoàn thành chín năm trước.
Thế nhưng, bên trong quan tài không còn là Trương Triết gầy trơ xương như con khỉ già trong ký ức nữa.
Mà là một khối huyết nhục khổng lồ không ngừng ngọ nguậy. Khối thịt ấy giống hệt một cục bột đã nở phồng, căng bóng, bên trong vẫn có thể nhìn rõ từng mạch máu và kinh lạc đang chậm rãi lưu chuyển.
Đầu của Trương Triết mọc lên trên đỉnh khối thịt ấy như một cây nấm, vẫn giữ nguyên nụ cười như chín năm trước.
Ông cười ha hả:
“Quan Cửu… bộ dạng hiện giờ của ta, có dọa cháu sợ không?

5.
Tôi khẽ trầm mắt, đưa mắt nhìn về phía sau cỗ Nhân Quan màu đỏ.
Quả nhiên, nơi đó có một bức vách đá khổng lồ, đen nhánh như mực, bề mặt ánh lên thứ quang trạch u ám. Bên trong thấp thoáng có thứ gì đó vụt lướt qua.
Trương Triết trong cỗ Nhân Quan lập tức há miệng, phun mạnh ra một ngụm tinh huyết. Máu tươi giữa không trung hóa thành một con Kim Ô, mang theo hào quang rực rỡ, lao thẳng xuyên qua vách đá, nhào về phía thứ đang ẩn bên trong.
Chỉ trong chớp mắt, phía sau vách đá đã chìm vào một trận giao tranh kịch liệt giữa kim quang và hắc khí.
“Đó chính là Hắc Môn Dị Giới.” Trương Thiên Nhất cười khổ với tôi, khẽ nói:
“Bảy năm trước… thứ xảy ra dị biến không phải Nhân Quan, mà là nơi này.”
Thần sắc tôi thoáng ngẩn ra. Thảo nào khi ấy nhà họ Trương không còn sức để lo cho tôi, còn Mặc U cũng vội vã rời đi.
Chỉ là để phong tỏa tin tức, nhà họ Trương thà tuyên bố với bên ngoài rằng Nhân Quan xảy ra dị biến, còn hơn để lộ chuyện Dị Giới biến động.
Mặc U hẳn cũng đã cảm nhận được nhưng anh vẫn không muốn nói cho tôi biết bí mật lớn nhất…hay đúng hơn là đáng sợ nhất trên thế gian này.
Dù sao…Nhân Quan cũng chỉ là chuyện Trương lão thái gia có thể trường sinh hay không.
Người ngoài nghe được thì cùng lắm chỉ xem như một giai thoại, nhưng nếu Dị Giới biến động, yêu ma tràn vào nhân gian, thì sẽ gây ra nỗi hoảng loạn đến mức nào?
“Quan tài được mở từ khi nào?”
Tôi nhìn khuôn mặt đã phình to như tượng Phật Di Lặc của Trương lão thái gia, lại liếc sang những người dòng chính nhà họ Trương đang truyền máu cho ông.
Đại khái tôi đã hiểu vấn đề nằm ở đâu. Chỉ là cảm thấy có chút chua chát.
Hiện nay trên đời chỉ còn hai cỗ rưỡi Nhân Quan. Một cỗ Quan tài Bôn Vân bị cưỡng ép mở ra, dùng để dưỡng thi, nuôi Thần Thai. Một cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương…lại bị dùng làm nơi nuôi dưỡng huyết mạch Kim Ô, trấn giữ Hắc Môn Dị Giới. Không có lấy một cỗ…thật sự được dùng để cầu trường sinh.
Hà Khởi, kẻ tinh thông Tạo Súc thuật, từng nói Trương Triết chế tạo Nhân Quan là để cầu bất tử, để nhà họ Trương ở Vân Hải mãi mãi thống lĩnh Huyền Môn.
Nhưng ngay từ đầu, Trương Triết chưa từng nghĩ đến chuyện trường sinh.
E rằng ngay từ khi cỗ Nhân Quan này được đưa về Vân Hải nắp quan tài đã được mở ra. Người dòng chính nhà họ Trương dùng máu của mình nuôi dưỡng ông. Qua sự vận hóa của Nhân Quan, lấy thân thể Trương Triết làm môi giới, không ngừng chuyển hóa tinh huyết thành từng con Kim Ô để trấn giữ Hắc Môn Dị Giới.
Thế nhưng thân thể Trương Triết vốn đã bị tổn hại, không thể chịu nổi sự vận hóa của lượng huyết mạch khổng lồ ấy. Lại thêm việc quan tài luôn mở nắp, âm dương nhị khí vận hành hỗn loạn, đến mức hiện giờ, máu thịt, xương cốt, kinh mạch toàn thân ông đều đã tan chảy thành một khối nhục tương.
Ngoại trừ cái miệng…ông chẳng còn điều khiển được bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể. Vì thế, mỗi lần muốn hóa Kim Ô, ông chỉ có thể há miệng phun ra tinh huyết.
Mà vấn đề nằm ở chỗ nếu đám người dòng chính nhà họ Trương ngừng truyền máu, trong tình trạng nắp quan tài vẫn mở, âm dương nhị khí tiếp tục lưu chuyển tiêu hao, huyết dịch không còn vận hành, khối thịt phình trướng kia của Trương Triết sẽ nhanh chóng thối rữa, bốc mùi.
Nhưng nếu tiếp tục truyền máu, do huyết nhục đã tích tụ, ứ đọng quá lâu ông sẽ chỉ càng lúc càng phình to. Cuối cùng nổ tung mà chết.
Tôi liếc nhìn Trương Thiên Nhất, lấy dụng cụ đã chuẩn bị sẵn ra, khẽ nói:
“Tôi có cách ngăn tình trạng tiếp tục xấu đi. Nhưng đã đến mức này rồi… thì không thể nào khôi phục lại như trước được nữa.”
Nhìn tình trạng của Trương Triết không chỉ có máu thịt đã lấp đầy cả cỗ quan tài. Mà còn đã hoàn toàn hòa làm một với cỗ Nhân Quan đỏ thẫm này. Nói cách khác toàn bộ huyết mạch và kinh lạc của ông đều đã mọc xuyên vào trong thân gỗ của quan tài.
Lại thêm việc ngày đêm hấp thu thiên tinh địa khí của Vân Hải e rằng phía dưới đã sớm mọc rễ, cắm sâu xuống lòng đất.
“Quả nhiên không hổ là Quan gia chuyên chế tạo Quan tài Quỷ. Quan Cửu chỉ nhìn một cái đã hiểu hết rồi.”
Trương Triết cười sang sảng, vẫn giống hệt ông lão năm xưa đến nhờ đóng Nhân Quan.
“Lão già này sống hơn trăm tuổi rồi, còn sống được đến hôm nay đã là may mắn lắm. Trước kia vì suốt ngày hóa Kim Ô huyết nên gầy nhom như con khỉ. Không ngờ bây giờ lại béo thành một cục tròn thế này.”
“Hơn nữa, giờ thế này mà vẫn còn có thể trấn giữ Hắc Môn Dị Giới, chẳng khác gì một ông già làm bảo vệ cả. Cháu không cần bận tâm đến ta. Cải thiện được thì cứ cải thiện đôi chút, không được cũng chẳng sao. Lão già này giữ được ngày nào thì giữ ngày ấy.”
“Đám già bất tử như chúng ta… chỉ cần chống đỡ thêm được một lúc, thì đám hậu bối nhà họ Trương sẽ sống thêm được vài người. Thế là đủ rồi!”
Ông nói nhẹ như không. Nhưng…mỗi một con Kim Ô…đều được hóa từ chính tinh huyết của ông. Mỗi lần ép máu hóa Kim Ô…nỗi đau ấy…chẳng khác nào tôi tự lấy tâm đầu huyết của mình.
Làm bảo vệ có ai phải hết lần này đến lần khác tự đâm một nhát dao vào tim mình không?
Đối với Trương Triết tôi thật lòng kính phục.
Vì thương sinh mà canh giữ, xem nhẹ sinh tử.

6.
Tôi cố nén vị chua xót dâng lên nơi lồng ngực, cầm thước gỗ và thước vuông tiến đến đo cỗ quan tài.
Còn cơ thể của Trương Triết…đã không thể đo được nữa.
Mà cũng chẳng cần phải đo, ông đã hoàn toàn hòa làm một với Nhân Quan, nói cách khác, cỗ quan tài này chính là ông.
“Lần trước, dương liệu dùng là ai vậy? Đo xong, tôi chợt nhớ ra một chuyện.”
Giọng Trương Thiên Nhất khẽ trầm xuống:
“Là người cuối cùng của tộc Khoa Phụ, tên A Lôi.”
Thảo nào thân hình lại cao lớn như vậy, dương khí cũng đủ hùng hậu để nuôi dưỡng suốt bao năm.
Đo đạc xong, tôi tính toán một lượt, rồi lại khảo sát địa thế xung quanh.
Nhân Quan tuyệt đối không thể tùy tiện di chuyển. Động vào quan tài chẳng khác nào động dao lên người Trương Triết.
Tôi men theo vị trí những khối Hắc Thạch mà họ đã bố trí, đo đạc cẩn thận, rồi dùng dây mực vạch rõ từng vòng tròn. Sau khi xác định xong hết thảy, tôi mới quay sang Trương Thiên Nhất:
“Chỗ này phải nuôi bảy con rùa Kim Tiền nặng đúng ba lượng ba tiền bằng địa tuyền cực âm.”
“Chỗ kia trồng một cây đào đúng bảy mươi bảy năm tuổi.”
“Ở đây chôn một khối hắc ngọc nặng bốn lượng bốn tiền bốn phân.”
“Còn chỗ này chôn một khối vàng nặng đúng chín cân chín lượng chín tiền…”
“Từng vị trí đều không được sai lệch. Không được lớn hơn, không được nhỏ hơn. Sai dù chỉ một ly một hào cũng không được.”
Tôi vừa nói, Trương Thiên Nhất lập tức ghi chép lại từng điều.
Trương Triết bật cười sảng khoái:
“Âm dương sinh Ngũ Hành, còn Quan Cửu lại lấy Ngũ Hành hóa Âm Dương… Thật lợi hại!”
“Lão già này từng nằm trong Thọ Quan do cụ ngoại cháu đóng suốt mấy chục năm, cũng từng tận mắt thấy bà ngoại cháu chế tạo Quỷ Quan. Cứ tưởng mình đã hiểu rất rõ về Quan gia Quan Quỷ rồi. Không ngờ… bên trong còn ẩn chứa biết bao huyền diệu như thế.”
Ông quay đầu nhìn Trương Thiên Nhất, trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
“Đáng tiếc cho đứa chắt này của ta…”
Trương Thiên Nhất lập tức ho khẽ một tiếng, tôi mỉm cười nhìn Trương Triết.
“Đạo lý lấy Ngũ Hành hóa Âm Dương, hẳn nhà họ Trương cũng từng mời người xem qua rồi. Chỉ là không ai dám chắc về số thuật, nên không dám tùy tiện thay đổi. Quan gia Quan Quỷ giỏi nhất là đo đạc suy tính. Cháu chỉ bổ sung nốt phần số liệu cuối cùng, hoàn thiện bố cục mà thôi.”
Thấy Trương Thiên Nhất đã ghi chép xong, tôi mới nói:
“Vậy phiền Trương Thiếu chủ đi chuẩn bị những thứ này trước. Cháu có vài lời… muốn hỏi Trương lão thái gia.”
Sắc mặt Trương Thiên Nhất lập tức trở nên nghiêm túc, anh ấy quay sang nhìn Trương Triết, rõ ràng có phần lo lắng.
“Đi đi.”
Trương Triết dường như đã hiểu hết, vẫn cười ha hả nói:
“Ta biết con bé muốn hỏi gì. Quan gia Quan Quỷ… từ trước đến nay đều là người đặt đại nghĩa lên trên hết.”
Trương Thiên Nhất cung kính hành lễ với ông, rồi mới xoay người rời đi.
Tôi chống ô, nhìn những vị trưởng lão dòng chính nhà họ Trương đang ngồi bất động trên các khối Hắc Thạch, tựa như đã nhập định, khẽ thở dài.
“Lấy sức của một gia tộc để giữ bình yên cho cả một giới… Nhà họ Trương ở Vân Hải thật đáng kính.”
Trương Triết vẫn cười hiền hòa.
“Cũng đâu có gì. Làm vậy vì có lợi ích nên mới làm thôi. Chẳng phải nhờ thế mà nhà họ Trương vẫn luôn là chính thống của Huyền Môn sao?”
Đôi mắt sáng của ông nhìn thẳng vào tôi.
“Cháu muốn hỏi… năm đó vì sao Tử Huyền lại đồng ý hôn ước giữa cháu và Thiên Nhất?”
Tôi lắc đầu.
“Không phải.”
Chống ô nhìn ông.
“Cháu muốn hỏi… năm ấy ông làm sao biết được Quan gia có thể lấy huyết chế độc, lại còn nhờ huyết mạch đồng nguyên mà giết được Tử Huyền?”
Muốn thuyết phục Tử Huyền lưu lại huyết mạch ngoài việc lấy huyết mạch Kim Ô của nhà họ Trương làm điều kiện trao đổi…thì còn gì khác?
Khi ấy, e rằng Tử Huyền đã sớm cấu kết với yêu ma Dị Giới. Chỉ vì U Minh có Mặc U trấn giữ, Vân Hải lại có nhà họ Trương. Hai nơi đều không thể đột phá, chỉ cần nhà họ Trương mất đi huyết mạch Kim Ô thuần dương, ít nhất cửa ải Vân Hải cũng sẽ dễ phá hơn nhiều.
Mãi đến năm sau khi bàn chuyện hôn ước…Trương Thiên Nhất mới chào đời.
Còn việc tôi dùng huyết độc giết chết Luân Hồi Tử Liên…thực ra cũng chỉ là một ý niệm nảy sinh nhất thời.
Bên trong tất cả những chuyện này…ẩn chứa quá nhiều huyền cơ.
Trương Triết nhìn tôi, đôi mắt sáng dần trở nên vẩn đục, rồi chậm rãi nhắm lại, ung dung nói:
“Luân Hồi Tử Liên đi qua cánh cửa nhân quả, bao nhiêu lần âm sai dương lệch. Tình ái thế gian chất đầy hồi ức. Thấu triệt thân tâm mới là trí tuệ.”
Ông trầm giọng:
“Quan Cửu, mưu sĩ lợi hại nhất… đều là người lấy chính mình nhập cuộc.”
“Có những lúc, thiện và ác chỉ cách nhau trong một ý niệm. Ván cờ không bao giờ có thế cờ cố định. Thế sự vô thường, vạn vật cũng đều như vậy.”
“Vậy tại sao cháu cứ nhất định phải tìm một kết luận?”
Ông khẽ cười.
“Người đời vẫn nói ‘đóng nắp quan tài mới có thể kết luận’. Nhưng cháu là Quan Quỷ… hẳn phải hiểu rằng, ngay cả khi đã đậy nắp quan tài rồi… mọi chuyện vẫn có thể đổi thay.”
Trước mắt tôi bỗng hiện lên ,ụ cười thanh thản của Tử Huyền trước lúc tan biến, cùng với chữ không tiếng động mà hắn mấp máy môi nói ra.
Tôi luôn có cảm giác…mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
Nhưng…luận việc thì không luận tâm.
Chỉ riêng việc hắn cấu kết với yêu ma Dị Giới…lại còn thi triển Tạo Súc thuật…thì cũng đã đáng chết!
Tôi khẽ hít sâu một hơi, không tiếp tục nghĩ về Tử Huyền nữa. Mà nhìn sang cỗ quan tài đỏ thẫm.
“Nghe nói cụ ngoại cháu từng đóng cho ông một cỗ Thọ Quan. Sau đó thì sao?”
“Hiện giờ trên đời được biết đến cũng chỉ còn Nhân Quan của Bôn Vân và cỗ này của ông. Giữa hai cỗ ấy cách nhau đến mấy vạn năm.”
“Những đời Quan Quỷ ở giữa thì sao?”
Nhân Quan cần lấy Quan Quỷ làm âm liệu.
Nếu Nhân Quan thật sự có thể đem lại trường sinh…Vậy theo lý, trước khi chết, mỗi đời Quan Quỷ đều nên tự đóng cho mình một cỗ Nhân Quan mới đúng.
Những cỗ Nhân Quan ấy đâu cả rồi? Còn những Quan Quỷ đã chết…họ đi đâu?
Trương Triết đột nhiên mở mắt, đồng tử Kim Ô lóe sáng, khẽ thở dài với tôi.
“Quan Cửu… có những chuyện, đừng hỏi.”
Ông chậm rãi nói:
“Việc bên này đã giải quyết xong rồi. Lần trước đến Vân Hải, Mặc U đã nhắc đến chuyện hủy hôn và đổi tên.”
“Thiên Nhất sắp kế nhiệm chức Gia chủ, sẽ dùng chữ “Nhật” để đặt tên. Từ nay nó sẽ gọi là Trương Thăng. Chuyện hủy hôn… hai đứa tự giải quyết là được.”
Nói xong, ông chậm rãi nhắm mắt lại. Hiển nhiên…không muốn nói thêm nữa.
Thế gian này…quả thật còn quá nhiều bí mật.
Đến cả Trương Triết cũng chỉ có thể mượn chuyện khác để lảng tránh.
Tôi chống ô, xoay người định rời đi.
“Quan Cửu!” - Trương Triết bỗng lên tiếng, giọng ông đã yếu đi rất nhiều.
“Trong người cháu có bản nguyên của Mặc U, lại mang huyết mạch của Tử Huyền. Sớm muộn gì… cháu cũng sẽ trở thành chủ nhân của U Minh giới.”
“Ta đã hỏi kỹ Trương Thăng về cỗ Quan tài Bôn Vân mà nó đưa về Quan gia rồi. Trong đó… có vài thứ cháu nên xem thử.”
Ông dừng một chút, giọng nói nặng nề hẳn xuống.
“Có lẽ… những gì Tử Huyền nợ cháu… đều ở trong đó.”

7.
Nghĩ đến những thứ trong Quan tài Bôn Vân, cùng lời Tử Huyền từng nói về việc tạo ra Thần Thai, trong lòng tôi mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Khi tôi bước ra khỏi trận pháp, Trương Thăng đã sắp xếp xong mọi việc.
Việc chỉnh sửa bố cục Ngũ Hành của Nhân Quan đã có đệ tử nhà họ Trương chuẩn bị.
Trương Thăng cầm tờ hôn thư, vẻ mặt nặng nề nhìn tôi.
“Bên kia không còn yên ổn nữa. Bắt đầu ngay đi.”
Tôi gật đầu, chống ô đi theo anh ấy đến rìa biển mây. Trương Thăng cùng tôi cắn đầu ngón giữa, nhỏ máu lên tờ hôn thư đã được trải sẵn. Anh ấy khẽ niệm chú ngữ, máu trên hôn thư bùng lên như ngọn lửa.
“Vù!”
Chỉ trong chớp mắt, cả tờ hôn thư đã hóa thành biển lửa.
Trương Thăng khẽ rên một tiếng nhưng vẫn nghiến chặt răng, như cố nuốt ngược thứ gì đó xuống.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ấy, khẽ gọi:
“Trương… Thăng! Sau này, nếu có lúc cần đến, Quan Quỷ Quan gia nợ anh một cỗ quan tài. Quỷ Quan, Thọ Quan hay Nhân Quan… chỉ cần ngươi mở lời, tôi đều sẽ làm.”
Một hôn thư đã được Thiên Đạo chứng giám…sao có thể nói hủy là hủy.
Ngay cả người bình thường muốn từ hôn, cũng phải có một bên đứng ra, tìm một lý do thích hợp. Mà người chủ động hủy hôn nhất định phải trả giá.
Tôi không hề cảm thấy bất cứ dị thường nào. Điều đó chứng tỏ mọi hậu quả của việc hủy hôn đều do một mình anh ấy gánh chịu.
Trương Thăng khẽ mỉm cười với tôi, yết hầu khẽ động, lại cố nuốt xuống thứ gì đó.
Sau khi điều hòa hơi thở hai nhịp, anh ấy lùi về sau một bước, cung kính hành lễ.
“Trương Thăng, người nhà họ Trương, kính thỉnh Quan gia chủ dẫn quan nhập U Minh, trấn thủ Dị Giới, cứu giúp thương sinh.”
Tôi đáp lễ, rồi chống ô quay người rời đi. Dù phía sau vang lên tiếng kinh hô của đệ tử nhà họ Trương:
“Thiếu chủ!”
Tôi cũng chỉ bước nhanh hơn vài bước không dám quay đầu.
Có những lần không ngoảnh lại…mới là lựa chọn tốt nhất.
Địa tủy, địa nhũ,tuyết Liên Huyền Đan…đâu phải chỉ trong một ngày là có thể tìm đủ rồi luyện thành. Cả tòa địa cung dưới Âm Nhãn kia…lại càng không thể đào xong chỉ trong một hai năm. Có những thứ quá nặng nề, tốt nhất đừng nghĩ lại.
Bên dưới, Trương Minh Đạm và mọi người đã chuẩn bị xong.
Gia chủ nhà họ Trương đã dẫn ba mươi hai bộ tiến vào U Minh.
Đương nhiên không phải đi chịu chế mà vì nơi đó vốn đã có sẵn đại trận.
Tôi trở lại cỗ quan tài gỗ âm trầm, nhìn sắc mặt Mặc U đã khá hơn đôi chút, khẽ mỉm cười với Trương Minh Đạm đang chuẩn bị đậy nắp quan tài.
Cô ấy nhìn tôi đầy tiếc nuối, rồi cũng khẽ mỉm cười.
Khi nắp quan tài khép lại, bên ngoài, đệ tử nhà họ Trương đồng loạt khởi động trận pháp. Chỉ cảm thấy thân thể mình bỗng chìm mạnh xuống, ngay sau đó, tiếng Kim Ô thét dài vang vọng khắp nơi.
Tôi vội đẩy bật nắp quan tài, thứ hiện ra trước mắt không phải U Minh. Mà là địa ngục thật sự.
Lúc ấy, tôi mới hiểu. Rõ ràng Quỷ, Ma, Hy, Di…càng xuống dưới càng mạnh.
Vậy tại sao…lại chẳng ai muốn chết. Bởi vì môi trường sinh tồn hoàn toàn khác biệt.
Trước mắt đúng là nhân gian luyện ngục.
Những con Kim Ô do đệ tử nhà họ Trương hóa thành đang chém giết với vô số dị thú không rõ lai lịch.
Tay cụt. Chân gãy. Máu tươi. Dị thú. Lửa cháy.
Cùng thứ chất lỏng đen sệt không biết là gì…
Trong không khí trộn lẫn mùi khét, mùi máu tanh, mùi thối rữa gây buồn nôn… còn có vô số thứ mùi hôi khó tả.
Tất cả mọi người…đều đã chém giết đến đỏ cả mắt.
Ngay cả những con Kim Ô của nhà họ Trương đôi mắt vàng cũng biến mất. Chỉ còn lại…đôi mắt đỏ ngầu như máu.
Đúng lúc tôi đẩy nắp quan tài, một con quái vật toàn thân phủ đầy xúc tu có giác hút, đầu rắn mọc sừng, lưng mang đôi cánh thịt, phía sau kéo theo chiếc đuôi rắn dài…bỗng lao thẳng về phía tôi.
“Lên!”
Theo phản xạ, tôi giơ thước gỗ lên đánh.
Nhưng ngay lúc cánh tay vừa nhấc lên một đóa U Liên từ lòng bàn tay tôi lặng lẽ bay ra, rơi xuống người con dị thú.
Ánh lửa xanh âm u khẽ lóe, cánh sen tản ra. Nơi bị chạm tới lập tức cháy thành tro bụi.
“Là Mặc U! Diệt Thế Hắc Liên…”
“Không phải hắn đã chết rồi sao?”
“Là Hắc Liên! Hắc Liên!”
Tôi nhìn bàn tay mình, lập tức bật dậy, xoay người đóng nắp quan tài. Giật lấy dây Mặc Đấu, quất mạnh về phía đám dị thú.
“Hắc Liên U Hỏa, chạm vào là thành tro! Lấy máu dẫn lửa… Đi!”
Máu theo dây Mặc Đấu rung lên, trong nháy mắt hóa thành vô số đóa U Liên.
Tôi vung Mặc Đấu Chùy, dùng dây mực dẫn đường, từng cánh sen lập tức bay về phía lũ dị thú.
Kim Ô do Gia chủ nhà họ Trương hóa thành ngẩng đầu cất tiếng hót trầm thấp. Toàn bộ đệ tử nhà họ Trương lập tức tập trung về phía tôi.
Đám dị thú gầm rú, có con vừa chạm phải U Liên đã hóa thành tro bụi.
Chúng vừa gào tên Mặc U, vừa dùng thứ ngôn ngữ kỳ quái gầm rít chửi rủa.
Đồng loạt rút lui vào một Hắc Môn rộng lớn, trông chẳng khác gì biển mây của Vân Hải.
Ngay khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, bên trong Hắc Môn…đột nhiên vang lên một tiếng gầm kinh thiên.
Ngay sau đó, một quái vật toàn thân trắng bệch, phủ đầy dịch nhầy, đôi mắt đỏ rực, trên đỉnh đầu là vô số con rắn sống đang điên cuồng gào thét bỗng lao vọt ra ngoài.
Nó mới chỉ thò ra một cái đầu đã há cái miệng khổng lồ. Chiếc lưỡi đỏ thẫm vụt ra, nuốt chửng toàn bộ những dị thú đang định chạy ngược vào Dị Giới.
Mặc cho U Liên bay kín người, nó vẫn lao thẳng về phía tôi. Cánh sen rơi lên cái đầu đầy chất nhầy ấy lại phát ra tiếng xèo xèo rồi tắt ngấm.
Chỉ riêng cái đầu của nó đã lớn bằng cả cửa hầm xe lửa. Đám rắn sống trên đầu đồng loạt ngẩng lên gào thét, nọc độc từ nanh rắn bắn tung tóe khắp nơi.
Thấy con dị thú sắp lao đến, gia chủ nhà họ Trương lập tức kéo tôi lùi lại.
“Con chưa từng giao chiến với bọn chúng, không có kinh nghiệm. Mau lùi ra sau! Triệu hồi mấy vạn Quỷ Quan của con vào U Minh đi!”
Ông quay đầu quát lớn:
“Bày trận!”
Thế nhưng chiếc lưỡi đỏ như máu của con quái vật bỗng quét tới, nhanh như tia chớp, đâm thẳng về phía tôi. Gia chủ nhà họ Trương vừa định lấy thân mình chắn trước, tôi đã vội kéo ông ra, rút thước thẳng, đang định đo kích thước chiếc lưỡi ấy.
Đúng lúc đó, một đóa Hắc Liên đen đặc như mực, kéo theo dây sen phía sau, bỗng quấn chặt lấy chiếc lưỡi đỏ như máu.
Chỉ thấy Hắc Liên khẽ nở, con dị thú chỉ kịp gào lên một tiếng:
“Mặc U…”
Ngay sau đó, lửa bùng lên trong miệng nó, chiếc lưỡi rắn lập tức bị thiêu đứt, rơi xuống đất thành tro. Đau đớn khiến đám rắn sống trên đầu nó đồng loạt lao vọt ra. Mấy đóa U Liên lóe lên, những con rắn to hơn cả chân tôi, trong chớp mắt đều hóa thành tro bụi.
“Có bản quân ở đây, các ngươi còn vọng tưởng phá Hắc Môn, xâm nhập nhân gian? Nằm mơ!”
Mặc U đáp xuống bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi, vung mạnh. Trong lòng bàn tay anh, một đóa Hắc Liên nở rộ, còn trong lòng bàn tay tôi lại bay ra một đóa Tử Liên cánh kép tím thẫm. Hai đóa sen giao hòa cùng lao thẳng về phía Hắc Môn, con dị thú gầm lên đầy phẫn nộ:
“Tử Huyền! Đồ vô dụng!”
Thân hình khổng lồ của nó lập tức lùi trở lại sau Hắc Môn. Bên trong vẫn vang lên vô số tiếng gào thét không cam lòng.
Chỉ là…không còn là Quỷ ngữ nữa.
Tôi cũng chẳng thể hiểu được.
Nhìn mười ngón tay đang đan chặt lấy nhau, tôi không dám tin, chậm rãi quay đầu.
Mặc U đang mỉm cười nhìn tôi, khẽ đáp:
“Ừm.”

Hết chính văn.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục