Quan tài bí ẩn/ Chương 11: Song Chủ Cùng Vẫn Lạc
Mục lục
16.5px
Quan tài bí ẩn

Chương 11: Song Chủ Cùng Vẫn Lạc

1.
Mắt thấy dưới đáy nước lao vọt lên một quái vật đầu vượn thân rắn, thân hình vạm vỡ, xông thẳng về phía Trương Minh Đạm. Trương Thiên Nhất liếc nhìn tôi: “Chiếc ô này có cơ quan.”
Anh bấm pháp quyết, máu trong lòng bàn tay trào ra, tay cầm Chích Dương Kiếm, ngẩng đầu cất một tiếng hú dài. Hỏa quang quanh người cuồn cuộn bùng lên, bộ võ phục trên người lập tức hóa thành tro, ngọn lửa rực cháy ngưng tụ thành chiến y. Ngay sau đó anh tung người nhảy vọt, giữa không trung hóa thành một con Kim Ô hình người, lao thẳng về phía quái vật đầu vượn thân rắn.
Đúng lúc hai cánh tay của con quái vật sắp chộp được Trương Minh Đạm, Kim Ô đã lao tới húc văng nó. Ba móng vuốt cắm thẳng vào lưng nó, ngẩng đầu rít lên chói tai, đồng thời dùng Chích Dương Kiếm đâm mạnh về phía sau gáy.
Thế nhưng thân thể con quái vật quá khổng lồ. Sau cú va chạm, thân rắn của nó rơi xuống thuyền, chiếc đuôi khổng lồ quất mạnh, quấn chặt lấy đuôi thuyền. Phần thân trên vẫn quấn lấy Kim Ô giao chiến, còn chiếc đuôi thì mượn lực ép cả con thuyền chìm xuống nước.
Long Linh lập tức nổi lên khỏi mặt nước, ngẩng đầu phát ra những tràng cười khanh khách quái dị. Đám thủy hầu tử vốn lặn xuống đáy để tránh Hổ Giao lập tức theo phần đuôi thuyền chìm xuống mà trèo lên.
Con thuyền nghiêng hẳn, Trương Minh Đạm vẫn đứng vững trên đỉnh cột buồm, thổi tù và điều khiển Hổ Giao. Thiếu nữ đánh trống ở đầu thuyền nửa người nghiêng lệch, nhưng hai tay vẫn nắm chắc dùi trống, từng tiếng từng tiếng gióng lên mặt Trống Khuê Ngưu.
Đám Hổ Giao nghe lệnh, ào ào từ bờ bơi về phía thuyền. Con thì lao vào quần chiến với thủy hầu tử, con thì hợp sức tấn công quái vật đầu vượn thân rắn, nhe nanh giương vuốt, đồng loạt vồ tới.
Chỉ trong chớp mắt, sóng nước tung lên đã nhuộm đỏ máu, vảy xanh bay tứ tung.
Nhưng cục diện ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Dưới mặt nước, từng vòng xoáy liên tiếp xuất hiện. Từng con Hổ Giao còn chưa kịp kêu lên đã bị kéo tuột xuống đáy sông, biến mất không dấu vết.
Xem ra…dưới nước vẫn còn thứ gì khác.
Không còn Hổ Giao kiềm chế, đám thủy hầu tử dưới sự chỉ huy của Long Linh nhanh chóng leo lên con thuyền đang chìm.
Con quái vật đầu vượn thân rắn càng siết chặt thân thuyền, cố sức ép xuống đáy nước. Cái đầu khổng lồ ngẩng cao, phát ra từng tiếng gầm rít.
Trên bầu trời cuồng phong nổi lên, sấm chớp vang dội.
Mặc U bước nhẹ trên mặt nước. Nơi hắn đi qua, vô số cuống sen đen đang trải rộng lập tức đan xen thành một tấm lưới phủ kín mặt sông.
Trên những cuống sen ấy bùng cháy ngọn lửa xanh u minh. Đám thủy hầu tử vừa trồi lên mặt nước, chỉ cần chạm phải lập tức bị cuống sen quấn chặt, thiêu thành tro bụi, tan biến ngay trong dòng nước.
Ở phía con thuyền đang chìm, Trương Thiên Nhất cuối cùng cũng chém rơi đầu con quái vật đầu vượn thân rắn. Anh xách kiếm định chém nốt chiếc đuôi đang quấn chặt ở đuôi thuyền.
Đúng lúc ấy, giữa dòng sông phủ kín lưới sen, mặt nước đột nhiên dâng cao.
Tiếng gầm giận dữ vang lên.
Lại có thêm hai xác quái đầu vượn thân rắn phá tan lưới lửa cuống sen, lao vọt khỏi mặt nước, quấn lấy những con thuyền sắp cập bờ, kéo ngược chúng xuống sông.
Lửa xanh vẫn còn bám trên thân chúng, nhưng lớp vảy xanh trên đuôi rắn bỗng lóe sáng. Từng dòng nước từ dưới lớp vảy phun ra, thuận dòng cuốn trôi ngọn lửa u minh.
Dù là huyết mạch của Vô Chi Kỳ, hay huyết mạch thân rắn, đều là Thần tộc có khả năng điều khiển nước.
Sắc mặt Mặc U trầm xuống. Hắn ngoái đầu nhìn tôi một cái, rồi lập tức chìm thẳng xuống đáy sông.
Con Kim Ô do Trương Thiên Nhất hóa thành rít lên một tiếng chói tai, lao về phía một xác quái đầu vượn thân rắn.
Nhưng vừa mới cử động, giữa cơn cuồng phong bỗng vang lên một tiếng “ầm”, như có thứ gì đó nổ tung.
Âm thanh ấy…giống hệt đêm ở thị trấn hôm đó.
Ngay sau tiếng nổ, một màn sương đen như tấm lưới khổng lồ từ đỉnh vách đá phủ thẳng xuống, bao trùm lấy Kim Ô mà Trương Thiên Nhất hóa thành.
Chỉ trong nháy mắt, ánh sáng Kim Ô hoàn toàn biến mất.
Chỉ trong chớp mắt, từng tầng hắc vụ dày đặc phủ kín cả mặt sông.
Chỉ còn dưới lòng nước lập lòe những đốm sáng xanh u ám.
Trên vách đá vang lên tiếng quát lớn của đệ tử nhà họ Trương.
Ngay sau đó, họ lập tức kết trận. Từng đạo phù giấy bắn xuống từ trên cao, đánh thẳng vào hai con quái đầu vượn thân rắn đang quấn lấy thuyền.
Con thuyền đã chìm quá nửa. Thế nhưng thiếu nữ đánh trống lại bất ngờ điểm nhẹ đôi chân trần, móc ngược hai chân vào giá trống, giữ vững thân thể, vẫn tiếp tục thùng… thùng… đánh Trống Khuê Ngưu.
Trương Minh Đạm đứng trên cột buồm quát lớn:
“Đệ tử Đoái Cung nghe lệnh! Bỏ thuyền! Xuống nước! Giết!”
Nói xong, cô tung người nhảy khỏi cột buồm. Giữa không trung, hai tay luồn xuống dưới nách, bất ngờ rút từ trong người ra hai thanh Nga Mi Thích, quát lớn một tiếng.
Hai mũi thích đâm thẳng vào hai con thủy hầu tử vừa leo lên thuyền, hàn quang lóe lên, hai con thủy hầu tử lập tức bị chém thành bốn mảnh.
Chiếc đuôi dài của chúng vẫn còn quấn lấy mạn thuyền, cố bám lấy người kéo xuống nước.
Trên gương mặt luôn mang nụ cười rạng rỡ của Trương Minh Đạm lúc này chỉ còn sát ý lạnh thấu xương.
Trên làn da xuất hiện từng mảng vảy bạc nhạt.
Cô mở miệng nhưng phát ra lại là tiếng ca trong trẻo. Giữa tiếng sóng dữ và tiếng quái vật gào rú trên mặt sông, giọng hát ấy nhẹ nhàng lan xa như tiếng sơn ca trong đêm.
Nơi Trương Minh Đạm đi qua, hàn quang của Nga Mi Thích liên tục lóe sáng.
Mọi con thủy hầu tử chỉ cần chạm phải đều chết ngay tại chỗ hoặc bị chém thành từng khúc. Tựa như Sát Thần tái thế.
Thế nhưng bước chân cô không hề dừng lại, một đường giết thẳng đến đuôi thuyền, rồi tung người lao xuống đáy nước.
Sau lưng tôi chợt vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Đó là tộc người cá Nam Hải. Hơn nghìn năm nay được nhà họ Trương che chở, nếu không đã tuyệt chủng từ lâu. Xem ra… cô ta định xuống giết Long Linh. Thú vị thật… Huyết mạch người cá Nam Hải đối đầu với huyết mạch của Vô Chi Kỳ.”
Sống lưng tôi cứng đờ, bàn tay siết chặt cán ô, sờ đúng cơ quan mà Trương Thiên Nhất vừa nhắc đến. Lúc này, tôi chậm rãi xoay người, bình tĩnh nói:
“Bái kiến Tử Huyền Quân”.

2.
Dòng dịch trong quan tài Bôn Vân ào ào trào ra như nước chảy, mở thành một con đường nước. Một thanh niên mặc áo tím, thần sắc ôn hòa, gương mặt đầy vẻ từ bi, chậm rãi bước theo dòng nước tích dịch đi về phía này.
Ông ta đánh giá tôi vài lượt, rồi tự nhiên như không nói:
“Con trông giống Quan Toại, không giống ta lắm.”
Câu nói ấy cứ như thể… tôi vốn nên giống ông ta vậy.
Tôi lặng lẽ quan sát ông ta. So với khí thế uy áp lạnh lẽo của Mặc U, tuy ngũ quan của ông ta cũng xuất chúng chẳng kém, nhưng lại ôn hòa hơn rất nhiều, khiến người ta tự nhiên nảy sinh cảm giác thân thiết.
Đó hẳn là ưu thế của bản thể.
Mặc U là Diệt Thế Hắc Liên, sinh ra đã mang theo uy áp lạnh lẽo.
Còn Tử Huyền là Luân Hồi Tử Liên, có thể cảm nhận lòng người, nhìn thấu nhân quả, bản thân vốn đã mang theo sức cảm hóa khiến người khác dễ sinh thiện cảm.
Bằng không…Sao ông ta có thể lừa được Long Linh.
“Không dám.”
Tôi liếc nhìn dòng tích dịch dưới chân ông ta. Đó là nước Suối Luân Hồi.
Ông ta vẫn chưa thực sự rời khỏi U Minh giới, nhưng chỉ cần dựa vào dòng nước này, muốn kéo tôi xuống U Minh cũng dễ dàng hơn nhiều.
Bên mép vách đá, đám đệ tử nhà họ Trương được lệnh ở lại trấn thủ vừa thấy ông ta xuất hiện, lập tức đồng loạt vào tư thế phòng bị. Nhưng chẳng ai dám tùy tiện ra tay.
Họ chỉ có thể liên tục phất cờ lệnh, đồng thời thổi tù và báo hiệu.
Tôi liếc nhìn vị thủ lĩnh đã hộ tống tôi suốt từ tiệm quan tài đến đây. Ông ấy đã buộc dây thừng quanh người, đứng sát một bên vách đá, rõ ràng là chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới cứu tôi.
Tôi xoay nhẹ chiếc ô, mỉm cười với ông ấy.
“Ta chỉ nói vài câu với Tử Huyền Quân thôi, sẽ không có chuyện gì đâu. Mọi người lùi xa một chút đi.”
Vị thủ lĩnh thoáng sững người. Khi đối diện ánh mắt tôi, ông ấy lập tức hiểu ra điều gì đó, rồi nhanh chóng lùi lại, đồng thời ra hiệu cho toàn bộ đệ tử nhà họ Trương trên vách đá cũng rút lui.
Chỉ trong chốc lát…cả vách đá không còn một bóng người, chỉ có phía trên vẫn không ngừng vọng xuống tiếng chém giết.
“Ha ha…”
Tử Huyền cúi đầu cười khẽ.
“Con đúng là mềm lòng. Sợ lát nữa giao chiến sẽ liên lụy đến bọn họ. Họ từng tận mắt chứng kiến con chỉ bằng một lệnh đã triệu xuất cả biển quan tài, nên đều cho rằng ở đây con vẫn đủ sức tự bảo vệ mình.”
Ông ta cúi đầu nhìn ngọn u hỏa liên hoa lập lòe dưới mặt sông.
“Con đoán xem… Mặc U có diệt nổi đám hoạt cương đó không?”
“Nuôi lớn chúng đâu phải chuyện dễ, năm sáu chục năm… mới chỉ thành được ngần ấy con.”
Trong giọng ông ta đầy vẻ cảm khái, lắc đầu nói:
“Đầu vượn thân rắn, vừa có chiến lực của Vô Chi Kỳ, lại mang thần lực của nhân thủ xà thân.”
“Dưới đáy nước có tất cả sáu con. Con giao nhân kia chắc cũng đã gọi tộc nhân người cá xuống trợ chiến rồi. Nhưng e rằng… cũng chẳng có bao nhiêu hy vọng.”
Vậy ra…chiến lực thật sự của Đoái Cung chưa bao giờ là Hổ Giao mà là đám người cá vẫn luôn ẩn mình dưới đáy nước.
Thảo nào Long Linh nói mình có thể hiệu lệnh mười vạn thủy tinh vùng Hoàng Hà nhưng lúc này bò lên mặt nước lại chẳng có bao nhiêu.
Xem ra ngay từ lúc nàng ta triệu tập bọn thủy hầu tử, đám người cá đã âm thầm chặn lại phần lớn.
“Nếu là Mặc U thời kỳ toàn thịnh…”
Tử Huyền chậm rãi nói.
“Cho dù có thêm bao nhiêu quái vật đầu vượn thân rắn đi nữa, cũng chỉ là chuyện một cái búng tay, hoa sen nở rộ. Nhưng bây giờ…đến mức phải tự mình xuống nước. Chỉ e… chưa chắc đã thắng nổi.”
“Nếu chỉ là trận đại chiến kéo dài trăm năm trước, có lẽ cũng chẳng đáng ngại nhưng bao năm qua, hắn lại dùng chính liên tử bản nguyên của mình nuôi dưỡng con. Nhờ vậy con mới có thể ban ngày không thoát dương nhưng cũng vì thế mà tổn thương căn cơ.”
Tử Huyền bước lại gần tôi, khẽ cúi đầu ngửi một hơi.
“Hương sen thật tinh khiết… Ngay cả trên người ta và Mặc U cũng đã không còn ngửi thấy mùi hương thuần khiết như vậy nữa.”
“Thật chẳng hiểu Mặc U nghĩ gì. Trước kia hắn chỉ muốn diệt thế, tái lập thiên địa. Ở cạnh con vài năm, ngay cả mấy hạt sen khó khăn lắm mới kết được…cũng đều cho con cả.”
Tôi chống ô, nhìn xuống mặt sông đen kịt.
Dưới làn nước, từng đốm u hỏa màu lục lập lòe như những con đom đóm.
Liên tử…thật là khổ.
Mặc U…Rốt cuộc vẫn là nhà họ Quan chúng tôi nợ hắn.
“Còn vị Thiếu chủ nhà họ Trương này…”
Tử Huyền không tiếp tục nhắc đến Mặc U nữa, chỉ vào màn sương đen dày đặc, cười nhạt.
“Từ khi lão già Trương Triết xuống U Minh… Ta đã nghĩ…phải bắt con Kim Ô này bằng cách nào. Sau này, linh cảm ấy lại đến từ quan tài sơn đen của Quan gia.”
Tử Huyền quay đầu nhìn tôi, nét mặt vẫn ôn hòa.
“Tiểu A Cửu biết là gì không?”
“Là thợ sơn trong Cửu Lão sao?” - Tôi siết chặt cán ô, khẽ đáp:
“Ánh sáng Kim Ô… có Nhược Mộc che được. Sơn đen vốn dùng để che nắng. Trong lớp sơn đen của Quan gia còn pha thêm rất nhiều vật liệu đặc biệt, trong đó có cả tro của Nhược Mộc trong truyền thuyết.”
Kim Ô ban ngày đậu trên Phù Tang, ban đêm nghỉ ở Nhược Mộc. Cho nên…Nhược Mộc có thể che lấp ánh sáng Kim Ô.
Nhìn màn hắc vụ đang giam giữ Trương Thiên Nhất… Có lẽ chính là thợ sơn đã dùng một phương pháp nào đó, hóa lớp sơn pha rất nhiều tro Nhược Mộc thành sương mù.
Sau đó lại dùng bí thuật bổ sung thêm một thứ có thể linh hoạt điều khiển, khiến nó giống như một tấm lưới sống, giam chặt Kim Ô do Trương Thiên Nhất hóa thành.
Chiêu này…lần trước ở thị trấn cũng từng dùng rồi.
Tử Huyền bình tĩnh như vậy…rõ ràng là đã tính toán mọi thứ từ trước.
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta
“Nghe nói… ngươi muốn dẫn Thần tộc giáng thế, tái tạo nhân gian?”

3.
“Chỉ là nói vậy thôi, con tin thật à?”
Chính Tử Huyền cũng bật cười, ông ta chỉ xuống mặt sông.
“Cũng chỉ lừa được mấy đứa trẻ như Long Linh thôi.”
“Từ nhỏ đã bị người đời khinh rẻ, sống trong đau khổ và mặc cảm, lúc nào cũng muốn vin vào thân thế của mình để đổi đời. Con xem, chẳng phải không lừa được con sao.”
“Quan Toại nuôi dạy con rất tốt. Tuy có hơi ngốc một chút, nhưng ít nhất cũng biết rõ mình muốn gì, nên làm gì.”
Tôi không nhịn được bật cười khẩy.
Đến ông ta, vậy mà vẫn còn nhớ tên mẹ tôi. Nuôi dạy tốt thì sao? Có ngăn được hắn muốn nuốt chửng tôi đâu.
Giờ còn hay hơn nữa, trong cơ thể tôi còn có cả sức mạnh Tâm Liên của Mặc U.
Nuốt tôi…chắc ông ta còn thấy ngon hơn.
Ánh mắt tôi men theo đầu ngón tay ông ta nhìn xuống.
Trên mặt sông, đệ tử nhà họ Trương ai nấy đều thi triển bản lĩnh.
Người thì bỏ thuyền chạy thoát thân, người thì liều mạng chém giết đám thủy hầu tử.
Mấy chiếc thuyền đã bị kéo chìm xuống nước, nhưng dưới sông, vô số cuống sen lan rộng.
Thỉnh thoảng lại có từng đóa u liên nở rộ trên mặt nước, giam giữ lũ hoạt cương đầu vượn thân rắn.
Ở một góc sát bờ, Trương Minh Đạm đã hóa thành giao nhân, tay cầm đôi Nga Mi Thích, lúc nổi lúc chìm dưới nước.
Đôi chân nàng giờ đã hóa thành chiếc đuôi cá. Mỗi lần vọt khỏi mặt nước xoay mình, nàng đều quấn chặt lấy Long Linh.
Cả hai người đều đã nhuốm đầy máu.
Xung quanh, Hổ Giao và thủy hầu tử hỗn chiến thành một mảnh.
Dưới đáy nước, đôi bên đều có viện binh, giằng co không dứt.
Trên vách đá cũng vang lên từng tiếng gào thét, không ngừng có bóng người rơi xuống dòng sông.
Hoặc lập tức bị quái vật đầu vượn thân rắn cuốn vào nước, nghiền nát thành một vũng máu. Hoặc bị cuống sen quấn lấy, trong chớp mắt đã bị thiêu thành tro bụi.
Đến lúc này…đã chẳng còn phân biệt nổi ai là người của Cửu Lão, ai là đệ tử nhà họ Trương.
“Thần tiên đánh nhau, phàm nhân chịu họa.”
Tử Huyền vậy mà vẫn còn bày ra vẻ thương xót, ông ta quay sang nhìn tôi.
“Tiểu A Cửu biết nơi này là một sát cục. Vậy tại sao vẫn đến?”
Tôi mỉm cười.
“Vì ngươi cũng sẽ đến. Đã vậy, dù sao cũng nên gặp mặt một lần.”
Diễn kịch thôi mà, ai mà chẳng biết.
Tôi giả ngốc suốt mười chín năm. Chuyện này là sở trường của tôi.
Nghe vậy, Tử Huyền bật cười ha hả.
“Con thú vị hơn Quan Toại, tính tình nàng quá cương liệt. Nếu như…”
Nói đến đây, vẻ mặt ông ta thoáng biến đổi, đôi mắt tím nhạt khẽ co rút. Ông ta chậm rãi cúi đầu, mũi chân khẽ điểm lên mặt nước.
“Nàng sợ ta nuốt con, lại không chịu vào U Minh. Thế nên mới lấy chính mạng mình hiến tế cho Nhân Quan, cầu cứu Mặc U. Nàng tin hắn có thể bảo vệ con, không để ta nuốt mất. Nhưng nếu nàng chịu…”
Tử Huyền bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía mặt sông đang hỗn chiến thảm khốc.
“Mọi chuyện đã chẳng đi đến nước này, những người kia sẽ không chết, cá dưới sông cũng sẽ không chết. Ngay cả Mặc U…cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như hôm nay.”
Ông ta càng nói càng hăng.Trong giọng nói lại còn mang theo vài phần đau xót.
Tôi chống ô xoay người, không nhìn cuộc hỗn chiến trên mặt sông và vách đá nữa.
Mà bước đến bên quan tài Bôn Vân, mặc cho nữ thi nhân thủ xà thân kia chậm rãi xoay đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi hỏi:
“Ông đã muốn Nhân Quan như vậy… Tại sao còn sinh ta với mẹ ta? Chẳng phải trực tiếp chế tạo Nhân Quan sẽ đơn giản hơn sao?”
Tôi đã đo đạc xong toàn bộ quan tài Bôn Vân. Mọi thông số bên trong đều đã ghi nhớ rõ ràng.

Nơi bệ đá giữa vách núi này quả thực là vùng đất tuyệt hảo để hấp thu âm dương chi khí của trời đất.
Trên mặt Tử Huyền thoáng hiện lên ý cười.
“Quan Toại là một người rất thú vị, khác hẳn với tất cả những lòng người mà ta đã cảm nhận suốt mấy vạn năm qua.”
Ông ta nhìn tôi.
“Nàng thà tan biến vào hư vô cũng không chịu làm cho ta một cỗ Nhân Quan. Sau này Trương Triết xuống U Minh, đã nói với ta rất nhiều. Nào là trên đời vốn chẳng có trường sinh, thần cũng có tuổi thọ, thiên nhân cũng có Ngũ Suy, ta đều chẳng hề dao động. Nhưng khi ông ta nói con người sinh sôi, huyết mạch nối truyền. Đến khi nhìn thấy một đứa trẻ giống hệt mình, biết rằng nó cùng huyết mạch với mình…thì đó cũng đã là một loại vĩnh sinh. Lúc ấy…trong đầu ta bỗng hiện lên gương mặt của Quan Toại.”
Ánh mắt Tử Huyền khẽ trầm xuống như đang chìm trong ký ức nào đó. Ông ta tự giễu cười một tiếng, rồi quay đầu nhìn tôi.
“Khi ta đưa nàng vào U Minh giới, nàng nghĩ đủ mọi cách để trốn. Gương mặt trắng như con nhưng mỗi khi sốt ruột, khí huyết lại dâng lên đỏ rực như một đóa Xích Liên. Khi ấy ta đã nghĩ…nếu ta có một đứa con, tốt nhất nó cũng giống hệt nàng, da trắng, tóc đen, mang dòng máu thuần âm. Lúc bình lặng thì thanh khiết như U Đàm. Khi nổi giận…lại đỏ rực như Xích Liên.”
Chỉ mới tưởng tượng đến đó thôi khóe môi Tử Huyền đã bất giác cong lên. Ông ta cúi đầu, rũ mắt, khẽ cười thành tiếng. Nụ cười ấy không hề giống giả vờ.

4.
Ước chừng thời gian, mẹ tôi đã ở U Minh giới vài năm, mãi đến khi mang thai tôi mới mượn sức của Mặc U để trốn thoát.
Vậy trong mấy năm ấy…Rốt cuộc bà đã trải qua những gì?
Đến cuối cùng, mẹ tôi thà lấy thân tế Quan, cũng chưa từng nhắc đến ông ta.
Nhưng…bà cũng chưa từng nói mình hận ông ta.
Đối với tôi…giữa hai người có từng tồn tại tình cảm hay không, đã không còn là điều tôi có thể đoán được nữa.
Bên ngoài, trận hỗn chiến ngày càng dữ dội.
Ngoài tiếng gầm của lũ quái đầu vượn thân rắn, tiếng ca du dương của giao nhân, tiếng Kim Ô rít vang, tiếng trống Khuê Ngưu dội trời…
Còn nhiều hơn cả…là những tiếng kêu thảm thiết của con người.
“Còn bao nhiêu thứ như thế này nữa?”
Tôi đi một vòng quanh quan tài, nhìn nữ thi nhân thủ xà thân bên trong.
“Ông vốn không hề muốn tạo thần… đúng không?”
Trận chiến này kẻ chúng tôi luôn đề phòng là Long Linh. Ở Toàn Châu, nàng ta có thể điều động mười vạn sơn tinh thủy quái.
Nhưng thực ra…chính Long Linh cũng bị lừa.
Cái bẫy Tử Huyền bày ra…hoàn toàn không phải để bắt tôi.
Mục tiêu đầu tiên…là giết Mặc U!
Tiếp theo…là giết Trương Thiên Nhất.
Cuối cùng…mới đến lượt tôi!
Người duy nhất có thể khắc chế Tử Huyền chỉ có Mặc U.
Nếu ngay cả Mặc U hắn cũng muốn giết, vậy mục đích thật sự của hắn…
Tôi nhìn chằm chằm Tử Huyền.
“Ông muốn mở thông đạo Dị giới? Muốn thả đám yêu ma kia trở lại nhân gian?”
Lẽ ra…Tôi phải nghĩ ra từ sớm mới đúng.
Lý Cúc Hoa mất Quỷ Quan, lập tức hóa thành Thi Ma. Bọn chúng vốn luôn muốn tiến vào thế giới này.
Tử Huyền khẽ gật đầu.
“Thật ra chúng vốn vẫn ở thế giới này. Chỉ vì nhân tộc quá yếu, mới bị dồn ép đến Dị giới. Mặc U và ta suốt mấy vạn năm qua, đã tiêu hao quá nhiều sức mạnh để phong ấn chúng. Nếu không… Ta và Mặc U cũng đâu suy yếu đến mức này.”
“Chúng ta là Thượng Cổ Thần Liên… Là…”
Nói đến đây, trên gương mặt ông ta thoáng hiện vẻ tự hào. Nhưng ngay lập tức lại như nhớ ra vinh quang năm xưa đã chẳng thể quay lại.
Ông ta khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.
“Chúng đã hứa với ta. Chỉ cần mở được thông đạo, chúng sẽ dùng huyết tế giúp ta khôi phục thời kỳ cường thịnh nhất. So với Nhân Quan của Quan gia các ngươi thực tế hơn nhiều. Mặc U không đồng ý.”
Tôi lập tức hiểu ra mấu chốt.
Nhà họ Trương ở Vân Hải…cũng đang trấn giữ một lối vào Dị giới.
Cho nên…ngay cả Trương Thiên Nhất…ông ta cũng muốn giết.
“Hắn có đồng ý hay không cũng chẳng còn quan trọng.”
Tử Huyền cười nhạt.
“Hắn nắm giữ sức mạnh diệt thế. Đối với bất kỳ ai, hắn cũng là một mối họa. Đáng tiếc, bao nhiêu năm rồi vẫn không tìm được điểm yếu của hắn. Không ngờ chính hắn…”
Ông ta nhìn tôi, nụ cười trên mặt làm sao cũng không giấu nổi.
“Tự hủy căn cơ… Chỉ để nuôi dưỡng cái thân thuần âm của con.”
“Haiz…”
“Hắn vẫn luôn nói ta cảm tình lấn át lý trí vì có thể cảm nhận lòng người. Kết quả… Chính hắn mới là người làm chuyện ngu ngốc nhất.”
“Nhưng con yên tâm. Dù sao con cũng là huyết mạch của ta. Bây giờ con đã biết tạo Nhân Quan, hơn nữa yêu ma Dị giới cũng đồng ý huyết tế cho ta. Chúng đều không còn ảnh hưởng đến sự tồn tại của ta nữa, ta sẽ không ăn con. Trên người con đã có pháp lực của Mặc U. Sau khi hắn tan biến, U Minh giới sẽ tôn con làm chủ. Con cũng không cần giống bây giờ suốt ngày chỉ có thể ở trong tiệm quan tài, muốn đi đâu thì đi, cũng sẽ chẳng còn ai dám coi thường con nữa.”
Đến lúc này, ông ta vẫn còn vẽ bánh cho tôi.
Ông ta đã lừa tất cả mọi người.
Tôi chống ô, khẽ gật đầu.
“Ông… Có từng yêu mẹ ta không?
Đó…là câu hỏi cuối cùng.
Cả người Tử Huyền khựng lại, theo bản năng, ông tamỉm cười, định phủ nhận.
Nhưng thấy tôi chăm chú nhìn mình, đồng tử ông taco rụt lại. Rõ ràng… vẫn muốn lừa tôi.
Nhưng sâu trong lòng…lại như không cam tâm phủ nhận điều ấy.
Sắc tím trong đôi mắt…càng lúc càng đậm.
Quả nhiên, kẻ nắm giữ Luân Hồi, có thể cảm nhận lòng người…đã nhập ma quá sâu.
Nhân lúc ông ta thất thần, tôi đột ngột ấn mạnh vào cơ quan trên cán ô. Tấm ô làm từ da trư bà long lập tức tách làm hai lớp. Trong nháy mắt biến thành hai tấm lưới lớn.
Ầm một tiếng…chụp thẳng xuống người Tử Huyền.
Ở mặt trong của tán ô vô số nhện tròn đồng loạt bắn vọt ra. Chúng nhanh như chớp quấn lấy hắn, giăng tơ thành kén, bao bọc kín toàn thân.
Đồng thời…từng nan ô gãy rời, tản ra bốn phía, lõi trúc âm bên trong vừa chạm đất đã lập tức bén rễ.
Chỉ trong chớp mắt cả bệ đá phủ kín rừng trúc.
Tôi rút bình Địa Tuyền Thủy mà nhà họ Trương đã chuẩn bị sẵn, đổ thẳng lên những gốc trúc âm, giúp chúng sinh trưởng điên cuồng.
Chiếc ô này là Trương Thiên Nhất đặc biệt sai người chế tạo cho tôi.
Nhà họ Trương biết kẻ tôi phải đối mặt là ai.
Mà Trương Triết từng đích thân xuống Địa phủ gặp Tử Huyền, hôn ước giữa tôi và Trương Thiên Nhất…cũng chính do ông định ra.
Vì thế…nhà họ Trương hiểu rõ Tử Huyền hơn bất kỳ ai.
Nếu trước lúc rời đi, Trương Thiên Nhất đã nói chiếc ô này có cơ quan…
Vậy ít nhất nó cũng có thể vây khốn Tử Huyền trong chốc lát.
Chỉ cần có được chốc lát ấy là đủ!
Thấy Tử Huyền đã bị vây khốn, tôi lập tức giật lấy dây Mặc Đấu. Không kịp rạch máu theo cách thường lệ, tôi trực tiếp dùng mũi dùi cứa một đường vào lòng bàn tay, rồi nắm chặt đầu dây Mặc Đấu.
Vút! Vút! Vút!
Sợi dây lập tức quấn chặt lấy Tử Huyền.
“Tiểu Cửu!”
Dây Mặc Đấu đen trắng đan xen cùng mạng nhện, giam chặt Tử Huyền ở chính giữa.
Tôi nhanh tay kéo dây, nhìn máu trong lòng bàn tay hòa lẫn với mực Mặc Đấu, khẽ niệm:
“Âm dương trời đất, ngũ hành vận hóa. Lấy máu làm tế, hợp theo thiên đạo. Khốn!”

5.
Đợi đến khi dây Mặc Đấu trói chặt Tử Huyền, tôi cắm mũi dùi của Mặc Đấu lên quan tài Bôn Vân, rồi quấn cuộn dây quanh thắt lưng.

Trên bệ đá giữa vách núi, trúc âm gặp Địa Tuyền Thủy liền điên cuồng sinh trưởng, cắm rễ phong kín toàn bộ mặt đá.
Cộng thêm dây Mặc Đấu trói buộc, lúc đầu Tử Huyền vẫn chẳng hề để tâm, nhưng sau khi giãy giụa mấy lần vẫn không thoát được, ông ta tức giận nhìn tôi:
“Trong mực Mặc Đấu… ngươi đã cho thêm thứ gì?”
Tôi liếc ông ta một cái, đột nhiên rạch toạc mười đầu ngón tay. Hai tay đồng thời hất mạnh, mười sợi huyết tuyến lao thẳng về phía quan tài Bôn Vân.
Máu bay lượn giữa không trung mà không hề tan đi, đan xen thành một tấm lưới, ép luôn cả nữ thi nhân thủ xà thân xuống đáy quan tài.
“Ngũ Quỷ Vận Quan… Đậy!”
Mười ngón tay tôi khẽ búng, quát khẽ một tiếng, âm phong nổi lên, vài bóng quỷ lóe qua, nắp quan tài khổng lồ lập tức được nâng lên, rồi nặng nề đậy kín trở lại.
Sợ lại xảy ra biến cố, tôi lập tức đưa hai tay dọc theo khe nắp quan tài, liên tục miết qua. Lấy máu làm chỉ, niêm phong kín toàn bộ cỗ quan tài.
Cắt đứt đường thông với Suối Luân Hồi, dù Tử Huyền muốn mượn nó thoát thân cũng không còn dễ nữa.
“Quan Cửu!”
Bị trói trong dây Mặc Đấu, Tử Huyền càng vùng vẫy, bộ tử y trên người càng bị mực và máu nhuộm đỏ. Ông ta vừa đưa tay chạm vào, đầu ngón tay lập tức bị thiêu bỏng.
Trên mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, ông ta nhìn tôi:
“Là… máu của ngươi?”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Ông sợ Mặc U khống chế được Long Linh, nên bôi Minh Độc lên Phân Thủy Chùy của nàng ta.”
“Máu của ta từng bị ngươi hút, lại luôn bị ngươi nhòm ngó. Chẳng lẽ ta không thể chuẩn bị trước một chút sao?”
“Đây là thứ gì?” - Tử Huyền hoàn toàn không hiểu, trầm giọng quát:
“Thứ độc này đã có thể làm ta bị thương, thì chắc chắn cũng sẽ làm ngươi bị thương! Ngươi dùng chính máu mình để nuôi nó, lại còn cưỡng ép kích phát độc tố trong cơ thể chỉ để giam ta.”
“Ta chưa chắc sẽ chết… Nhưng ngươi thì nhất định không thể sống nổi! Quan gia Quỷ Quan… sao đời nào cũng là cái tính này!”
Trên gương mặt Tử Huyền, vẻ ôn hòa ban nãy đã biến mất sạch sẽ.
Sau khi phong kín quan tài, tôi mới cảm nhận rõ dương khí bên ngoài đang thiêu đốt, độc tố trong cơ thể cuộn trào. Cuối cùng, không thể áp chế thêm được nữa.
Tử Huyền có thể cảm nhận lòng người nhưng ông ta vĩnh viễn không hiểu lòng người có bao nhiêu tầng, có thể tính toán đến mức nào.
Ông ta chưa từng nghĩ xem. Khi biết ông ta đã nhập ma, Trương Triết vẫn chấp nhận để trưởng tôn trưởng phòng mang huyết mạch Kim Ô duy nhất của nhà họ Trương kết hôn với con gái hắn, sinh con nối dõi.
Điều đó…Chẳng khác nào tự tay cắt đứt huyết mạch Kim Ô của nhà họ Trương.
Cái giá phải trả lớn đến mức nào?
Mục đích…Chính là để một phần huyết mạch của ông ta hòa vào cơ thể truyền nhân Quỷ Quan.
Quan gia Quỷ Quan…đo thân, lượng hồn, dựa theo thuật số mà tạo quan.
Đương nhiên…hiểu rõ mọi phương diện của vật liệu dùng để đóng quan tài.
Ta kế thừa huyết mạch của ông ta, ông ta muốn nuốt ta.
Vậy thì…Quan gia tạo ra một loại độc chỉ nhằm khắc chế chính dòng huyết mạch ấy… Có gì là không thể?
Đó mới là mục đích thật sự của Trương Triết.
Dù sao…Ông ấy từng nằm trong Thọ Quan do Quan gia chế tạo. Ông hiểu rõ bản lĩnh của Quan gia hơn bất kỳ ai.
Điều ông muốn là để Quan gia kế thừa một phần huyết mạch của Tử Huyền. Như vậy đồng nghĩa với việc nắm được bí mật căn nguyên nhất của Tử Huyền.
Chính Tử Huyền thì dùng Tạo Súc Thuật, lại lợi dụng quan tài Bôn Vân, tạo ra Long Linh và cả sáu con quái vật đầu vượn thân rắn dưới đáy nước.
Ban nãy Long Linh còn nói nào là gen, nào là khoa học…sao đến lượt Tử Huyền lại quên mất rồi?
Khoa học ngày nay còn có cả vũ khí tấn công gen.
Tôi thừa hưởng huyết mạch của ông ta, nên ông ta mới có thể dựa vào sự tương đồng của bản nguyên để hút máu tôi.
Vậy thì…tôi cũng có thể mượn chính bản nguyên ấy…để giết ông ta.
Đến khi tự tay chế tạo Quỷ Quan, rồi nằm trong nửa cỗ Nhân Quan của Mặc U, tôi mới thật sự hiểu được câu nói cuối cùng của mẹ trước khi bà qua đời.
Quan gia Quỷ Quan… đoạn tuyệt đi cũng tốt.
Chỉ cần Quỷ Quan còn tồn tại sẽ luôn có người muốn mượn nó để vượt qua sinh tử.
Nếu đến đời tôi mà truyền thừa chấm dứt thì đoạn tuyệt không chỉ là Quỷ Quan.
Mà còn có thể đoạn tuyệt cả ma tâm của Tử Huyền.
Ông ta và Mặc U đã giao phong biết bao lần.
Từ việc sai Cửu Lão dùng Tạo Súc Thuật tạo thần thai cho đến cục diện hôm nay, hay sau này…
Giết Mặc U, giết người mang huyết mạch Kim Ô của nhà họ Trương rồi mở thông đạo, thả yêu ma Dị giới tràn vào nhân gian.
Mỗi một bước đều là một đại kiếp.
Cho nên chỉ cần giết được ông ta.
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Tôi tựa lưng vào quan tài Bôn Vân đã bị phong kín, nhìn ông ta vùng vẫy trong dây Mặc Đấu.
Lửa giận trong mắt ông ta càng lúc càng đậm.
Tôi khẽ cười.
“Trương Thiên Nhất từng nói… Cha anh ấy ví ta như một quả tiên. Một quả tiên do chính tay ông thụ phấn từng chút một kết trái, rồi từng chút một trưởng thành. Chỉ cần ta vẫn ở yên trong tiệm quan tài, chỉ cần ông còn nhìn thấy ta…thì ông sẽ kiên nhẫn chờ ta chín muồi, sẽ không hành động hấp tấp.”
Tôi siết chặt đầu dây Mặc Đấu trong hai tay, khẽ niệm:
“Máu đậm hơn nước, huyết mạch tương liên. Lấy thân làm tế, truy nguyên phản bản… tất cả cùng quy về hư vô!”

6.
Bí mật của Nhân Quan… thật ra rất đơn giản.
Rốt cuộc, những gì con người cần, suy cho cùng đều giống nhau.
Nhân Quan, chính là đưa toàn bộ trạng thái của cơ thể người trở về mức nguyên thủy nhất. Sau đó, dựa theo thuật số đã đo đạc được mà tái tạo lại từng chút một, rồi hoàn trả, cung cấp cho người nằm trong quan tài.

Mà nếu làm ngược lại…muốn đầu độc chủ nhân của Nhân Quan…lại càng dễ hơn.
Đợi đến khi máu theo dây Mặc Đấu uốn lượn như rắn, quấn kín lấy toàn thân Tử Huyền, tôi mới đột ngột ngẩng đầu, quát lớn:
“Mặc U!”
Phần còn lại tôi đã không còn khống chế nổi nữa.
Chỉ cần giết được Tử Huyền, ít nhất, đại kiếp tạo Thần Thai này cũng sẽ chấm dứt.
Tất cả sách vở về Nhân Quan, Mặc U đều đã cùng tôi xem qua.
Chiếc Quỷ Quan kia cũng là anh cùng tôi đo đạc, cùng tôi chế tạo. Ngay cả số liệu của quan tài Bôn Vân, anh cũng cùng tôi đo lấy.
Mấy điểm mấu chốt ấy, đương nhiên anh biết phải giải thế nào.
Nửa cỗ Nhân Quan của anh đã có âm liệu, chỉ còn thiếu dương liệu!
Một khi Tử Huyền chết, U Minh giới chỉ còn lại một mình anh là Thánh Quân.
Muốn trấn áp yêu ma Dị giới, nhà họ Trương, nhất định sẽ bằng lòng bỏ ra một phần dương liệu từ huyết mạch Thuần Dương của chi thứ.
Cỗ Nhân Quan ấy chỉ còn chờ chính anh hoàn thành nửa còn lại.
Đáng tiếc thật, trước khi đến đây, trong cỗ quan tài gỗ âm trầm kia, anh còn đút cho tôi một hạt Mặc Liên tử.
Đối với một kẻ sắp chết như tôi thật quá lãng phí.
Thực ra anh đâu biết, trong lúc anh và nhà họ Trương truy sát Cửu Lão, tôi đã lén dùng chính máu mình điều chế thuốc độc.
Nếu chuyến đi Toàn Châu này không gặp Tử Huyền, độc sẽ tiếp tục ngủ yên trong cơ thể.
Máu tôi cực âm, ngoài việc đau đớn hơn một chút sẽ không có phản ứng quá lớn. Nhưng vận may của tôi quả thật quá tốt. Vừa đến đây đã gặp ngay Tử Huyền.
Điều càng khiến người ta tức giận hơn là đám quái vật đầu vượn thân rắn kia vốn được chuẩn bị riêng để giết Mặc U!
Lúc này mà không giết Tử Huyền…chẳng lẽ tôi cứ đứng nhìn Mặc U chết sao?
Thứ độc này lấy máu làm dẫn. Quả thật quá lợi hại.
Toàn thân tôi bắt đầu đau đớn, như có vô số bàn tay đang ra sức vò nát từng tấc thịt, đầu óc nặng trĩu, tôi tựa vào quan tài, chậm rãi trượt xuống.
Ngay lúc tôi nghĩ, trước khi chết cũng sẽ không còn được gặp Mặc U nữa.

Bên ngoài bỗng vang lên một tiếng ào, Mặc U khẽ động thân hình, trong chớp mắt đã xuất hiện trên mép vách đá.
Vừa nhìn thấy Tử Huyền bị khốn, anh thoáng sững người, rồi lập tức hiểu ra tất cả.
Anh lao thẳng về phía tôi, ôm tôi vào lòng, đôi mắt trầm lặng nhìn tôi. Trong đáy mắt, dường như có thứ gì đang không ngừng lưu chuyển.
Tôi mỉm cười với anh, nhưng cũng biết lúc này chắc chắn mình cười rất khó coi.
Đau quá…
Độc được nuôi trong máu.
Một khi bị kích phát…sẽ theo dòng máu tràn vào kinh mạch, rồi lan khắp ngũ tạng lục phủ…
“Mặc U! Mau ngăn đám quái dưới nước lại! Chúng sẽ giết sạch người nhà họ Trương, sẽ nuốt hết thủy quái. Một khi chúng thoát ra ngoài… thật sự sẽ hủy diệt thế gian!”
Thấy Mặc U vẫn thờ ơ, trên mặt Tử Huyền cuối cùng cũng hiện lên vẻ hoảng loạn.
“Chúng ta cùng gốc cùng nguồn! Nếu ta chết…”
Tôi tựa vào quan tài Bôn Vân, mỉm cười nhìn Mặc U.
“Việc đã hứa với anh… Tự anh làm nhé. Dữ liệu đều đã đo xong, anh cũng đã nhớ hết rồi. Nếu còn chỗ nào chưa tính ra, hãy đến nhà họ Trương ở Vân Hải. Chỉ cần Tử Huyền chết, nhà họ Trương nhất định sẽ bằng lòng làm cho anh một cỗ Nhân Quan. Dù sao… U Minh song chủ…cũng phải còn một người trấn giữ U Minh giới.”
Mặc U sinh cùng gốc với ông ta, hai người ngang tài ngang sức.
Nếu không làm sao có thể áp chế được ông ta lâu như vậy.
Trước đây anh từng bảo tôi sinh con với Trương Thiên Nhất. Thật ra…là muốn tôi sống nhưng tôi không muốn.
Giờ đây…có lẽ chính anh cũng không muốn nữa.
Nhà họ Trương nói có cách chữa chứng âm huyết phệ dương. Chẳng qua chỉ là lời nói để lừa Trương Thiên Nhất mà thôi, làm gì có chuyện dễ chữa như thế.
Bên tai vang lên một tiếng thở dài khe khẽ, Mặc U ôm tôi vào lòng.
Hình như anh đang cười.
“Tiểu Cửu à…Ta còn cầm cả hôn thư đến nhà họ Trương, bắt họ hủy hôn. Còn định đổi luôn tên cho Trương Thiên Nhất. Em xem, lần này hắn ngoan hơn nhiều rồi. Ngay cả câu “Thiếu chủ phu nhân” cũng không cho bọn họ gọi bừa nữa. Ta đã nói rồi, ta sẽ không để em chết.”
Mặc U ôm chặt tôi, cúi đầu, chậm rãi ghé lại gần.
Tôi không còn nhìn rõ gương mặt anh nữa, chỉ cảm thấy anh càng lúc càng đến gần, như đang từng chút…buông bỏ điều gì đó.
“Mặc U! Không có ngươi áp chế, đám quái đầu vượn thân rắn ngoài kia sẽ…”
Tử Huyền còn chưa nói hết, Mặc U đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười với ông ta.
“Nghe xem.”
Theo tiếng quát trầm của Mặc U, bên ngoài liên tiếp vang lên từng tiếng Kim Ô rít vang, từng đạo kim quang từ đỉnh vách đá lao thẳng xuống. Màn hắc vụ dày đặc lập tức bị xé tan.
Ngay sau đó là tiếng nước cuồn cuộn dậy sóng, tiếng hát trầm bổng của các giao nhân ngày càng nhiều, đến mức nơi đây không còn giống Tuyền Châu nữa. Mà như đã hóa thành…Nam Hải.
Mặc U nhìn Tử Huyền, chậm rãi nói:
“Dòng chính nhà họ Trương tuy không phải ai cũng mang thân Thuần Dương. Nhưng nếu liều cả tinh nguyên bản mệnh… hiến tế vài con Kim Ô… thì vẫn làm được.”
Hắn nhìn thẳng vào Tử Huyền, giọng nói bình thản.
“U Minh giới…không thể không có chủ. Ngươi và ta cùng gốc cùng nguồn đã bầu bạn nơi U Minh mấy vạn năm. Dù ngươi đã nhập ma, ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện giết ngươi. Nhưng bây giờ ta đã có cách giải quyết rồi.”
Mặc U vung tay, một đóa U Liên khổng lồ chậm rãi bay về phía Tử Huyền.
“Mặc U! Ngươi… ngươi lại muốn…”
Gương mặt ôn hòa của Tử Huyền lập tức vặn vẹo dữ tợn, chẳng khác nào những lệ quỷ khắc trên thân quan tài bên cạnh.
Đáng tiếc, U Liên vừa nở đã nuốt trọn lấy ông ta.
Tất cả…đều hóa thành tro bụi.
Ngay trong khoảnh khắc u quang lóe lên, Tử Huyền bỗng mỉm cười với tôi, môi khẽ động, không phát ra một tiếng nào, tựa như…đã nói một chữ.
Nhưng mắt tôi đã mờ đi chỉ mơ hồ nhìn thấy môi ông ta cử động, không còn đủ sức nhận ra…rốt cuộc ông tađã nói chữ gì.

Chỉ là…nụ cười cuối cùng ấy lại mang theo một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể được chết dưới tay Mặc U là điều ông ta luôn mong đợi.

7.
Thấy Tử Huyền hóa thành hư vô, trong lòng tôi khẽ thở phào một hơi.
Chỉ cần ông ta chết đám người còn sót lại của Cửu Lão sẽ không còn đáng ngại nữa.
Chỉ riêng sự truy sát của nhà họ Trương ở Vân Hải, cũng đủ khiến chúng không còn đường sống.
Mặc U có thể yên tâm hoàn thành Nhân Quan để dưỡng thương, cũng có thể trở về trấn thủ U Minh giới.
Nhưng đúng lúc ấy, môi tôi chợt lạnh đi,Mặc U bóp nhẹ cằm tôi, môi lưỡi kề sát.
Tôi cảm thấy có thứ gì đó nhanh chóng truyền vào trong cơ thể.
Trong đầu như có từng tiếng nổ vang lên, nỗi đau do chất độc gây ra đang dần dần biến mất.
Mặc U ôm chặt tôi vào lòng, ghé bên tai khẽ nói:
“Tiểu A Cửu à… U Minh giới không thể không có chủ. Em thống lĩnh Quan Hải, hiệu lệnh mấy vạn lệ quỷ, làm chủ nhân của U Minh giới… cũng rất tốt.”
Lồng ngực anh khẽ rung lên, bật cười trầm thấp.
“Quan Quỷ Quan gia, hiệu lệnh quần quan, không ai dám không tuân. Sau này, bất kể là thứ gì trong U Minh giới… cũng sẽ không có kẻ nào dám trái lệnh con.”
Nói xong, thân thể anh bắt đầu chậm rãi tan biến. Tầm mắt tôi dần trở nên rõ ràng, nhìn anh từng chút một…hóa thành hư vô.
Tim tôi chấn động dữ dội!
Thì ra…điều anh nói, rằng có cách để tôi không cần sinh con với Trương Thiên Nhất mà vẫn sống…chính là cách này.
Anh lấy chính sinh mệnh mình…hóa thành bản nguyên, trao hết cho tôi.
Diệt Thế Hắc Liên… có thể hủy diệt, cũng có thể tái sinh!
Thấy thân hình Mặc U càng lúc càng nhạt đi, tôi chẳng còn tâm trí để ý bất cứ điều gì khác, cẩn thận ôm lấy anh, đang định đá văng nắp quan tài Bôn Vân, thì một tiếng Kim Ô rít vang xé trời. Ánh sáng vàng chói lòa lóe lên.
Ầm!
Có thứ gì đó nặng nề rơi xuống đất.
“Mau đưa Mặc U Quân vào quan tài! Lấy ta làm dương liệu, ngay tại đây hoàn thành cỗ Nhân Quan này cho ngài ấy!”
Trương Thiên Nhất…
Không ngờ lại tự mình khiêng cỗ quan tài gỗ âm trầm đến.
Anh ta nhìn tôi, giọng trầm mà dứt khoát:
“Quan Cửu, nhanh lên!”
“Ngài ấy không phải thi thể, quan tài Bôn Vân không thể dưỡng được. Chỉ có hoàn thành cỗ Nhân Quan này mới có thể nối lại sinh mệnh cho ngài ấy.”
“Trên đời này… không có dương liệu nào thích hợp hơn ta!”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục