Chương 10: Thai trong quan tài
1.
Bên trong cỗ quan tài gỗ âm trầm dài sáu mét sáu, rộng ba mét ba đọng đầy một thứ chất lỏng không rõ là gì, tỏa ra mùi thối rữa nồng nặc khiến người ta buồn nôn. Nước đục ngầu, xám xịt.
Bên trong còn có vô số sinh vật nhỏ giống hệt trùng chỉ đỏ, không ngừng bơi qua bơi lại. Theo từng đợt chúng chuyển động, ở giữa còn lơ lửng vô số trứng nhỏ trong suốt, chỉ cỡ hạt kê, trông như từng hạt trân châu Tây Mễ đã được nấu nhừ.
Điều quái lạ là thứ chất lỏng ấy dường như đã khiến khối gỗ âm trầm sống lại.
Từ bên trong gỗ mọc ra vô số rễ cây trắng bệch đến rợn người. Những chiếc rễ ấy đan ken tầng tầng lớp lớp như mạng nhện, xuyên thẳng vào ba thân thể nằm ở chính giữa…
Nói là thi thể…Thì dường như chúng vẫn còn sống. Bởi ngay khi nắp quan tài mở ra, mí mắt của cả ba đều khẽ giật. Chứng tỏ tuy lớp dịch kia đã ngăn cách với không khí bên ngoài, nhưng chúng vẫn cảm nhận được sự thay đổi của ánh sáng.
Còn bảo là người sống thì cũng không giống. Nhìn những chiếc rễ cây xuyên khắp cơ thể, không thể nào coi là người bình thường được nữa.
Quan trọng hơn cả, ba thân thể này đều chính là những người mà Long Linh từng nói đã chết.
Ở chính giữa là một thân thể cao khoảng bốn, năm mét, trán nhô cao, tóc trắng, da xanh, trước ngực lại có một mảnh vảy vàng hộ tâm. Hẳn đó chính là Bôn Vân.
Lông tóc trên người hắn rất rậm, rễ cây cắm xuyên vào cũng bị lớp lông che khuất, nên thoạt nhìn không quá dị thường.
Thế nhưng, bên cạnh hắn, lại là một người phụ nữ đầu người, thân rắn, hoàn toàn khỏa thân. Phần đầu và nửa thân trên của nàng trông vẫn như người bình thường, nhưng từ phần bụng trở xuống, trước tiên xuất hiện những chiếc vảy nhỏ như hạt gạo. Sau đó, vảy ngày một lớn dần, xuống phía dưới, đã hoàn toàn hóa thành một chiếc đuôi rắn khổng lồ. Thân rắn cực lớn, đường kính còn rộng hơn cả bờ vai. Vì đang nằm ngửa, nên cách phần eo chừng một thước, có thể nhìn thấy một nơi vẫn còn đỏ tươi.
Khụ…
Đủ để chứng minh, nàng vừa mới sinh nở không lâu. Xuống thêm nữa, chiếc đuôi rắn còn dài quá sáu mét sáu, đành phải uốn ngược trở lại, cuộn kín ở cuối quan tài.
Những chiếc rễ cây thì xuyên ken đặc từ dưới từng phiến vảy, tinh mịn như từng đường thêu, lại giống hình ảnh trong truyền thuyết, dưới vảy mọc lông vũ.
Ở phía còn lại của chiếc đuôi rắn, lại là một người đàn ông trung niên vóc dáng thấp bé, dung mạo quả thực chẳng đẹp đẽ gì, thân hình gầy gò, nằm cạnh hai thân thể khổng lồ kia, nhỏ bé chẳng khác nào một con thủy hầu tử. Đặc biệt, những chiếc rễ cây cắm xuyên từ từng lỗ chân lông, khiến toàn thân ông ta trông như mọc đầy lông trắng.
Ba thi thể, đều bị tầng tầng rễ cây quấn chặt, giống như bị tơ nhện bao bọc, lơ lửng giữa lớp dịch trong quan tài. Làn da của cả ba, đều trắng bệch đến mức khó diễn tả. Một màu trắng khiến người ta chán ghét, còn khó nhìn hơn cả xác cá chết bị ngâm dưới nước nhiều ngày.
Chỉ miêu tả bằng lời có lẽ vẫn thấy bình thường, nhưng cảnh tượng những chiếc rễ cây chằng chịt quấn lấy thân thể, những hình hài quái dị, đám trùng chỉ đỏ len lỏi qua các khe rễ, những ổ trứng côn trùng bán trong suốt nổi lềnh bềnh. Tất cả đều khiến cảm giác ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng.
Ngay khi nắp quan tài mở ra, trên vách núi liên tục có đá vụn lăn xuống.
Trái lại, mặt sông bên dưới vẫn bình lặng như cũ.
Tôi lấy dụng cụ ra, quay sang Mặc U.
“Giúp tôi cầm ô, đồng thời ghi lại số liệu.”
Trương Thiên Nhất liếc Long Linh một cái, khẽ truyền âm nói gì đó. Ngay sau đó, xung quanh lập tức vang lên những tiếng sột soạt.
Bôn Vân tuy chưa hề sống lại, nhưng thi thể trải qua vạn năm vẫn không mục nát, ngay cả nhãn cầu vẫn còn cử động. Chỉ riêng điều đó đã chứng minh hắn không thể xem là đã chết.
Hiệu quả này đã vượt xa khả năng của một cỗ quan tài bình thường.
Huống chi, Long Linh còn dùng chính Bôn Vân Quan này để nuôi dưỡng thêm hai thi thể khác.
Bôn Vân Quan vốn được đóng riêng cho Bôn Vân. Cho nên, trước hết tôi phải đo thân định hồn cho hắn, xác định các thông số cơ bản.
Đúng lúc tôi đang đo đạc, Long Linh đứng bên cạnh chợt hỏi:
“Từ khi nào… cậu bắt đầu nghi ngờ vậy?”
2.
Tôi không ngẩng đầu lên, cũng chẳng e ngại những rễ cây ngâm trong dịch quan tài. Chỉ kéo thước mềm, bắt đầu đo phần đầu của Bôn Vân.
“Ban đầu là vì… cô biết quá nhiều về Quỷ Quan.”
Cô luôn tỏ ra vô cùng hứng thú với Nhân Quan, lại hết lần này đến lần khác ám chỉ rằng tất cả đều do Trương Thiên Nhất nói cho cô biết.
Trong từng câu chữ, cô đều cố ý dẫn dắt, khơi gợi để moi thông tin từ tôi. Có lẽ cô nghĩ tôi ít nói, lại ít tiếp xúc với người ngoài, nên rất dễ dò hỏi.
Nhưng cô không biết người trong Huyền Môn tuyệt đối không dễ dàng tiết lộ bí thuật của môn phái khác.
Dù Trương Thiên Nhất có thế nào đi nữa cũng không thể vừa quen Long Linh chưa bao lâu, đã kể cho cô nghe bí mật về Nhân Quan.
Sau đó, khi chúng tôi xác định thi thể Chu Thiến đã bị cải tạo bằng Tạo Súc thuật, chuẩn bị hủy đi.
Cô lại nói quá nhiều, nào là phải lên tiếng vì người bình thường, nào là cô ấy cũng là một con người, chúng ta không thể coi mạng người như cỏ rác. Rồi ngay sau đó lại quay sang bảo chỉ là thuận miệng nói vậy, bảo chúng tôi đừng để tâm.
Điều đó khiến tôi cảm thấy rất mâu thuẫn.
Dù sao, một Long Đồng lớn lên trong ngôi làng nghèo khó, ngay cả việc sinh tồn còn chật vật, đột nhiên lại nói ra những lời đầy triết lý và giá trị nhân sinh như thế. Quả thật không bình thường.
Lúc ấy, tôi chỉ cho rằng cô nhất thời xúc động mà thôi.
Cho đến khi chúng tôi moi được Thần Thai đầu người thân rắn từ trong thi thể kia. Thiên địa dị tượng xuất hiện.
Phản ứng của cô không phải là sự không thể tin nổi như người bình thường, mà là kinh ngạc, là khó hiểu. Cô chỉ hỏi vì sao nó lại mang đến đại kiếp diệt thế.
Cộng thêm chuyện Cửu Lão luôn nương tay với cô và việc cô liên tục muốn đưa tôi đến Tuyền Châu. Nghe thì như muốn bảo vệ tôi nhưng thực chất là sợ tôi bị Cửu Lão giết mất.
Điều khiến tôi khó hiểu nhất là sau khi tôi đóng xong Quỷ Quan cho Chu Thiến, điều tra được thân phận cô ấy, đưa cô ấy về quê, Long Linh lại không hề tỏ ra quá đau buồn. Mà ngay sau đó lập tức đề nghị dẫn tôi đi xem Bôn Vân Quan.
Rõ ràng cô biết, tôi không thể rời khỏi tiệm quan tài, thế mà vẫn kiên quyết muốn tôi đi.
Suốt dọc đường, cô còn kể rất nhiều chuyện cảm động.
Lần gần nhất tôi nghe nhiều lời “đẫm nước mắt” như vậy là từ thi ma Lý Cúc Hoa. Ả ta không ngừng kể mình đáng thương thế nào, không cam lòng ra sao, khổ sở đến mức nào. Cuối cùng chỉ để tôi đóng cho ả một cỗ Nhân Quan.
Còn những điều Long Linh nói cũng chẳng khác là bao.
Điều cô muốn cũng là Nhân Quan. Chỉ có điều có lẽ không phải cho chính cô.
Long Linh siết chặt Phân Thủy Chùy, khẽ nói:
“Tử Huyền Quân từng nói, người tu Huyền Môn bẩm sinh rất nhạy cảm, có thể tránh dữ tìm lành. Nhưng tôi đã lừa được Trương Thiên Nhất, cũng đã tiếp cận được cậu.”
“Vậy tại sao cậu vẫn nghi ngờ tôi?”
Ánh mắt cô rơi xuống ba thân thể trong quan tài, khẽ hỏi:
“Họ còn có thể sống lại không?”
…
Thật ra, cô chưa từng lừa được Trương Thiên Nhất.
Chỉ là vị Thiếu chủ nhà họ Trương chẳng buồn để tâm đến mấy trò vặt của cô. Bởi vì anh có đủ thực lực. Sức hấp dẫn của Bôn Vân Quan quá lớn lại trùng khớp với dị trạng xảy ra ở Nhân Quan nhà họ Trương, Trương Thiên Nhất chẳng qua chỉ giả vờ không biết.
Nếu không, hôm nay, anh ta cũng sẽ không chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế.
Lúc này, dưới đáy sông, ai biết đã biến thành tình cảnh gì rồi.
…
Tôi tiếp tục đo cơ thể của Bôn Vân, mỉm cười nhìn Long Linh.
“Nhân Quan rốt cuộc có thể khiến người chết sống lại hay thật sự đạt đến trường sinh hay không. Chính tôi cũng chưa từng thấy. Nhưng ít nhất cỗ Bôn Vân Quan này đã không còn khả năng đó nữa.”
“Một khi Nhân Quan hoàn thành, tuyệt đối không thể mở từ bên ngoài. Chỉ cần mở…là hỏng.”
Chính cô cũng biết, Nhân Quan giống như khoang ngủ đông hiện đại. Mọi thông số bên trong đều được thiết lập chính xác theo cơ thể người nằm trong đó. Môi trường bên trong được tính toán vô cùng tinh vi, thông qua âm dương, thuật số, cùng đặc tính thẩm thấu của các loại gỗ, để tạo nên môi trường hoàn hảo nhất.
Nếu mở từ bên trong thì đó là tái sinh, còn mở từ bên ngoài thì mọi thứ đều bị phá hủy.
Huống chi, Nhân Quan vốn được chế tạo riêng cho từng người. Thế mà cô lại nhét hẳn ba thi thể vào cùng một cỗ, có thể nuôi được đến mức này, không hề mục nát. E rằng đều nhờ thứ dịch thể được bơm vào sau này.
Long Linh nhìn tôi chăm chú, giọng trầm xuống.
“Tử Huyền Quân nói. Chỉ cần cậu nhớ lại cách chế tạo Nhân Quan thì sẽ có thể hồi sinh bọn họ. Chẳng phải chính cậu cũng nói rồi sao, chỉ cần xác nhận được Bôn Vân Quan, thì cũng gần như hiểu rõ rồi.”
Đến địa phận Tuyền Châu, cô hoàn toàn không còn e dè nữa, thẳng thắn bộc lộ mục đích của mình.
Bên cạnh, Mặc U bất lực khẽ thở dài, Trương Thiên Nhất lại bước đến mép vực, ra thêm một loạt thủ thế.
Thái độ bình tĩnh đầy tự tin của Long Linh, quả thật khiến người ta không sao đoán nổi. Rốt cuộc, ở Tuyền Châu này, cô đang dựa vào điều gì?
Rõ ràng biết Mặc U và người nhà họ Trương đều đã có mặt, vậy mà vẫn nhất quyết đưa tôi đến xem Bôn Vân Quan.
Tôi nghĩ dù sao cũng còn phải đo đạc một lúc, trò chuyện đôi câu cũng không sao, liền hỏi:
“Tử Huyền… đã hứa với cô điều gì?”
Ngẫm lại, ông bố “ma quỷ” của tôi đúng là chẳng phải hạng tầm thường. Lừa được mẹ tôi, khiến bà sinh con cho ông ta, lại lừa được Cửu Lão để chúng giúp ông ta kéo tôi xuống U Minh. Bây giờ, đến cả Long Linh cũng bị ông ta lừa. Thậm chí còn mở cả quan tài của chính “cha mình” ra.
Long Linh tựa vào quan tài, nhìn thi thể người phụ nữ đầu người thân rắn bên trong, khẽ nói:
“Ông ta bảo. Chỉ cần tôi đưa thi thể đứng kia đến tiệm quan tài của cậu thì sẽ xác nhận được tôi chính là hậu duệ của Thần tộc. Mẹ tôi không phải người bị Tạo Súc thuật biến thành đầu người thân rắn mà là hậu duệ của Nữ Oa. Còn tôi…mới là hậu duệ chân chính của thủy tổ loài người.”
Cô ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đã không còn mê mang như trước.
“Cha tôi là con trai của Thủy thần Vô Chi Kỳ, cho nên tôi mới có thể sai khiến thủy quái. Ban đầu, tôi không tin. Nhưng sau khi cậu moi được Thần Thai từ trong thi thể kia thì tôi tin rồi.”
Giọng cô mang theo vẻ nhẹ nhõm như vừa được giải thoát.
“Đứa bé đó không thể nào do Tạo Súc thuật tạo ra được. Nó còn nhỏ như vậy, cơ thể mềm mại, thịt da còn trong suốt, đầu người, thân rắn, trong bụng mẹ đã có đôi mắt vàng. Ngay cả dị tượng khi mổ bụng lấy thai cũng giống hệt những gì dân làng từng kể về ngày tôi chào đời.”
Tôi nhìn thi thể người phụ nữ đầu người thân rắn trong quan tài, khẽ thở dài trong lòng.
“Vậy… Ngay từ khi nhìn thấy thi thể đứng kia, cô đã biết tất cả rồi sao?”
3.
“Tôi không biết cụ thể trên lập thi có thứ gì. Ông ta chỉ bảo tôi đi theo Trương Thiên Nhất, đưa nó đến tiệm quan tài của cậu. Ông ta nói, thứ đó sẽ chứng minh mẹ tôi không phải người bị Tạo Súc thuật biến thành người đầu rắn, mà vốn chính là Thần tộc đầu người thân rắn.” — Long Linh lại một lần nữa nhấn mạnh.
Cô nhìn Trương Thiên Nhất ở phía ngoài, trầm giọng nói:
“Các người coi trọng Thần Thai đến vậy, cũng là vì nó là thật, đúng không? Cho nên các người mới sợ. Các người sợ Thần tộc quay trở lại. Đến lúc đó, nhà họ Trương Vân Hải hay Quỷ Quan Quan gia… cũng sẽ đối xử với các người như bây giờ các người coi người bình thường chẳng khác gì cỏ rác.”
Nghe một tràng ấy, tôi chỉ biết cạn lời. Từ trước đến nay tôi vốn chẳng cãi lại nổi cô nên cũng lười nhiều lời.
Mặc U và Trương Thiên Nhất đều im lặng, chỉ đứng hai bên bình tĩnh bảo vệ tôi.
Thấy tôi vẫn đang đo thi thể Bôn Vân, Long Linh lập tức ghé sát lại.
“Người đầu rắn kia chẳng phải quan trọng hơn sao? Sao cậu không đo?”
Cô nhìn tôi.
“Đừng đo Bôn Vân nữa. Đo mẹ tôi trước đi, xem bà ấy có thật sự là người đầu rắn không.”
Dáng vẻ ấy…Kích động đến mức gần như cuồng nhiệt, như thể chỉ cần chứng minh được thì cô sẽ thật sự trở thành Thần.
“Cứ từng người một đã.” — Tôi cố trấn an cô, khẽ nói. — “Cô muốn tạo Nhân Quan, hồi sinh mẹ cô và sư phụ cô, đúng không? Vậy thì tôi cũng phải đo xong Bôn Vân, rồi đo xong cỗ Nhân Quan này trước, xác nhận hết những điểm còn nghi ngờ mới được.”
Lúc này, tôi đại khái cũng hiểu…vì sao Cửu Lão không dám giết Long Linh. Và vì sao ngay cả Tử Huyền cũng phải dỗ dành cô.
Bôn Vân sống dở chết dở, vậy thì Vô Chi Kỳ cũng chưa chắc đã chết. Cộng thêm đám thủy quái ở Quỷ Môn Quan, cho dù không có mười vạn tám vạn con, chỉ cần khống chế được chúng, đó cũng là một đạo đại quân.
…
Long Linh theo tôi ở tiệm quan tài lâu như vậy, đến lúc thật sự trở về quê hương, sau phút kích động ban đầu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.
Tôi tiếp tục ghi chép từng số liệu trên cơ thể Bôn Vân. Tuy thân hình hắn rất lớn nhưng đo đạc cũng không quá khó.
Nhân lúc Long Linh đã bình tĩnh, tôi lại hỏi:
“Tử Huyền tìm đến cô từ khi nào?”
Long Linh không trả lời, chỉ liếc nhìn thi thể người phụ nữ đầu người thân rắn trong quan tài, rồi bật cười khe khẽ.
Tôi nhìn thi thể ấy, trong lòng chợt nặng trĩu. Theo lời Long Linh, lúc dân làng phát hiện mẹ cô thì bà đã nằm cạnh Bôn Vân Quan. Chính vì vậy, Long Linh mới luôn tin mình là con gái của Bôn Vân.
Mà bây giờ, thi thể người phụ nữ đầu rắn ấy lại được đặt chung trong Bôn Vân Quan. Có lẽ, kế hoạch dùng Tạo Súc thuật để tạo ra Thần Thai đã bắt đầu từ sớm hơn chúng tôi tưởng rất nhiều.
Thậm chí, Long Linh rất có thể cũng là một “thành phẩm” được tạo ra từ trước.
Đo xong Bôn Vân đến lượt đo cỗ quan tài.
Thấy Long Linh nhìn sang, tôi giải thích:
“Mở quan tài sẽ phá vỡ khí trường. Nếu không phải sợ thi thể bị ảnh hưởng nhanh hơn, đáng lẽ tôi phải đo quan tài trước mới đúng.”
Rất nhiều cổ thi nghìn năm, khi còn nằm trong quan tài, da thịt vẫn như người sống nhưng chỉ cần mở nắp, hoặc lập tức khô quắt, hoặc nhanh chóng mục nát, hoặc hóa thành tro bụi.
Ví dụ như…Vị phu nhân nổi tiếng nào đó, sau khi chết, vẫn còn bị người đời quấy nhiễu.
Đợi đo xong toàn bộ quan tài, tôi âm thầm tính toán trong đầu. Những số liệu vốn còn nhiều nghi vấn, lúc này đã gần như có thể xác định.
Đúng lúc ấy, từ phía dưới bỗng vang lên từng tiếng chít chít hỗn loạn, kèm theo tiếng nước ào ào dậy sóng.
Tiếng tù và của Trương Minh Đạm lại vang lên, lần này, dồn dập hơn hẳn. Ngay cả Trống Khuê Ngưu cũng nổi lên từng hồi ầm ầm, tràn ngập sát khí hơn lúc trước.
Long Linh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng đầy kiên quyết.
“Đo đi.”
“Dữ liệu của Nhân Quan cậu đã có rồi. Bây giờ…đo mẹ tôi.”
Cô luôn canh cánh trong lòng, rằng mình có phải Long Đồng hay không, có phải con của yêu xà và thủy quái hay không, có phải hậu duệ Thần tộc hay không…
Chuyện này chẳng khác gì những tiểu thuyết sảng văn trên mạng bây giờ.
Một tên ăn mày hay một chàng rể bị khinh thường đột nhiên phát hiện mình có cha là tỷ phú hoặc trở thành Long Vương, chiến Thần.
Long Linh từ nhỏ đã chịu quá nhiều tủi nhục trong làng. Điều duy nhất giúp cô kiên trì sống đến hôm nay chính là niềm hy vọng ấy. Chỉ cần chứng minh được thi thể người phụ nữ đầu rắn này là hậu duệ Nữ Oa thì Long Linh sẽ thật sự trở thành Thần tộc, không còn là con Long Đồng bị dân làng ghê tởm nữa.
Thực ra, tôi cũng muốn xác nhận điều đó. Tôi khẽ ra hiệu cho Mặc U và Trương Thiên Nhất, rồi bắt đầu đo thân thể người phụ nữ đầu người thân rắn.
Tổng chiều dài cơ thể bà vượt quá sáu mét sáu. Muốn đo, phải đo toàn bộ chiều dài thân trước. Đối với các loài rồng, rắn, chiều dài cơ thể là thông số quan trọng nhất.
Ngay khi tôi đưa tay nắm lấy chiếc đuôi đang cuộn tròn định kéo thẳng ra, khuôn mặt trắng bệch như xác cá chết ấy, đột nhiên co giật, đôi mắt đảo điên cuồng. Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành, nghĩ đến thân phận thật sự của Long Linh, tôi nhìn sang Mặc U.
Ngay sau đó, tay lập tức rút về đổi sang dùng thước mộc kẹp lấy đuôi rắn, rồi dùng sức kéo mạnh. Chỉ một cái kéo ấy.
Rầm!
Thi thể người phụ nữ đầu rắn lập tức xé toạc lớp kén rễ cây quấn quanh. Toàn bộ cơ thể uốn lượn như một con rắn sống, vút một cái dựng đứng lên, há miệng gào thét về phía tôi.
Mặc U vừa định ra tay, Long Linh ở bên cạnh đã quát lớn:
“Nước… đến!”
Ầm!
Một tiếng nổ vang trời. Mặt sông dưới vách núi bỗng cuộn lên. Nước sông hóa thành một con thủy long. Điên cuồng lao thẳng về phía chúng tôi.
Mặc U dường như có điều kiêng dè, lập tức kéo tôi tránh sang một bên.
Sau khi tất cả đều lùi lại, thi thể người phụ nữ đầu rắn lại không hề đuổi theo, chỉ nhanh chóng cuộn chặt chiếc đuôi, đứng chắn trong quan tài, bảo vệ thứ nằm dưới phần đuôi.
Nhưng đã quá muộn, lớp kén rễ cây giống như mạng nhện, đồng loạt nứt vỡ. Theo động tác cuộn đuôi, hơn mười quả trứng từ từ nổi lên. Mỗi quả lớn bằng một quả dưa, lớp vỏ ngoài mềm mại, mỏng đến mức gần như trong suốt, lắc lư trong làn dịch đục ngầu. Có thể nhìn rõ bên trong một bào thai đỏ au đang không ngừng co giật. Dù chưa nhìn rõ có đôi mắt vàng hay không nhưng phần đầu rõ ràng là hình người. Thân thể dài nhỏ màu đỏ tươi lại giống hệt một con rắn, cuộn phía sau đầu thai nhi, theo dòng dịch không ngừng co rút. Rõ ràng đến từng chi tiết.
Cho dù đó chưa hẳn là đầu người thân rắn, thì ít nhất cũng là một bào thai rắn.
Đầu người, thân rắn…Mang thai trong quan tài!
Rốt cuộc đó là thứ quái vật gì?
Thảo nào vết thương dưới eo của người phụ nữ đầu rắn vẫn đỏ au như vừa sinh nở.
Ban đầu tôi còn tưởng, sau khi sinh Long Linh, bà lập tức chết đi. Mà Nhân Quan đã kỳ diệu giữ nguyên trạng thái cơ thể lúc vừa chết nên dấu vết ấy mới còn mãi.
Ai ngờ, trong quan tài, bà vẫn tiếp tục mang thai. Thậm chí còn sinh ra cả trứng.
Long Linh…rốt cuộc có biết điều này có ý nghĩa gì không?
Hay cô thật sự tin rằng…Tử Huyền đang giúp mình?
4.
Mặc U hiển nhiên cũng đã nhìn thấy đám trứng rắn được thi thể người phụ nữ đuôi rắn liều mạng che chở. Anh đưa tôi lùi sang một bên, rồi định tiến lại gần quan sát kỹ hơn.
Long Linh lập tức siết chặt Phân Thủy Chùy, mũi chùy lóe lên một luồng tử quang kỳ dị, thẳng tay đâm về phía Mặc U. Luồng sáng tím ấy quá mức quái dị, ngay cả Mặc U cũng không dám trực tiếp chạm vào đành phải né tránh.
Long Linh lúc này không còn vẻ liều lĩnh như khi đối đầu với Thạch tượng ở tiệm quan tài nữa.
Thân pháp cô nhanh nhẹn như linh hầu, lại mềm mại như linh xà, vững vàng chắn trước cỗ Bôn Vân Quan. Đến mức, ngay cả Mặc U cũng không thể vượt qua cô để tới gần.
Cuối cùng, chính Trương Thiên Nhất chém ra một kiếm, hất văng Phân Thủy Chùy sang một bên, lạnh giọng hỏi:
“Cô lại lấy cả Minh Độc từ chỗ Tử Huyền Quân?”
“Rốt cuộc…ông ta muốn cô làm gì?”
Long Linh vẫn nắm chặt Phân Thủy Chùy, lại tung người, đứng trên phần cuối quan tài, tiếp tục che chắn cho đám trứng rắn bên trong. Cô bật cười nhìn Trương Thiên Nhất.
“Ông ta chẳng bảo tôi làm gì cả. Chỉ để tôi tự mình phát hiện chân tướng. Biết rõ mình rốt cuộc là ai.”
Nói đến đây, cô lại nhìn sang chúng tôi, khóe môi nhếch lên.
“Ta cũng chuẩn bị cho các người…một món quà hay ho đấy.”
Vừa dứt lời, bên ngoài lập tức vang lên tiếng nước gào thét, cùng tiếng gầm rú của vô số dị thú. Long Linh cười lạnh.
“Dân làng sợ tôi, kiêng kỵ tôi, coi tôi là điềm xấu. Không phải vì tôi có vấn đề mà là vì họ sợ những kẻ mạnh hơn mình. Con người vẫn luôn như vậy. Vừa căm ghét vì bản thân không đủ mạnh, lại vừa sợ hãi người khác quá mạnh.”
Nói rồi, cô quay sang nhìn Mặc U, ánh mắt đầy sùng kính.
“Mặc U Quân và Tử Huyền Quân đã trấn giữ Dị Giới suốt trăm năm, chém giết vô số yêu ma, đến mức bản thể trọng thương. Suy cho cùng chẳng phải cũng vì con người quá yếu sao?”
“Thân xác yếu, mà lòng người…cũng yếu. Một khi đám yêu ma ấy thật sự xâm nhập thế giới này. Nếu nhân loại bị diệt sạch còn là chuyện tốt. Điều đáng sợ hơn là với bản tính của con người, chỉ e sau đó lại quay sang tôn yêu ma làm thần để thờ phụng.”
Giọng Long Linh càng lúc càng kích động.
“Nếu Thần tộc thời thượng cổ vẫn còn tồn tại thì đám yêu ma dị giới ấy có đáng là gì. Tử Huyền Quân cũng sẽ không bị thương đến mức gần như tiêu vong, lại càng không bị Thiên Ma xâm nhập tâm trí. Cuối cùng rơi vào ma đạo.”
Nói đến đó, trên gương mặt cô hiện rõ vẻ đau lòng, ánh mắt thành kính gần như cuồng tín.
“Người thời nay càng ngày càng không nhìn thấy hy vọng để sống, ai cũng mệt mỏi. Trên mạng chẳng phải vẫn luôn nói sao? Thế giới có hủy diệt thì cứ hủy diệt đi. Nhân gian chẳng đáng để lưu luyến. Có kiếp sau…cũng không muốn quay lại nữa.”
Cô gần như hô lớn:
“Tử Huyền Quân nói không sai! Chỉ khi Thần tộc giáng thế…mới có thể cứu lấy nhân gian này!”
Đôi mắt Long Linh sáng rực, kích động đến mức chỉ thiếu điều hô ba tiếng:
“Tin Tử Huyền, được trường sinh!”
Đến cả Trương Thiên Nhất, nghe những lời cuồng nhiệt ấy cũng không khỏi chớp mắt. Trên gương mặt vốn luôn bình tĩnh lần đầu tiên hiện lên vẻ khó tin.
Một lúc lâu sau, anh ta mới chậm rãi nói:
“Vậy cô đã từng nghĩ chưa… Những vị Thượng Cổ Thần Minh đầu người thân rắn, từ sau sự kiện Tuyệt Địa Thiên Thông đều đã rời khỏi thế gian. Điều đó chứng tỏ trên đời này đã không còn huyết mạch đầu người thân rắn nữa.”
Anh dừng một chút, rồi tiếp lời:
“Đứa Thần Thai trong lập thi là do con người tạo ra. Vậy mẹ cô…cho dù không phải sản phẩm của Thái Sinh Chiết Cốt thì ít nhất cũng được tạo thành bằng Tạo Súc thuật. Hoặc một phương pháp nào khác muốn đi ngược thiên đạo như vậy. Bà ấy… chắc chắn đã phải chịu đựng vô vàn đau đớn…”
Thế nhưng, Long Linh lập tức cắt ngang lời anh.
“Không cần Thái Sinh Chiết Cốt! Là chỉnh sửa gen! Là khoa học!”
Cô chỉ thẳng vào đám trứng trong quan tài.
“Các người đều nhìn thấy đám trứng đó rồi đúng không?”
“Họ đâu có chết! Họ vẫn còn sống!”
“Cho nên…Dù ở trong quan tài, họ vẫn có thể giao phối, vẫn có thể sinh trứng!”
Long Linh kích động gầm lên:
“Thần Thai trong những quả trứng ấy vẫn còn sống!”
“Chỉ cần nở ra sẽ là Thần tộc chân chính! Đầu người thân rắn! Lại còn mang huyết mạch của hậu duệ Thượng Cổ Đại Thần Vô Chi Kỳ!”
“Các người thử nghĩ xem sẽ mạnh đến mức nào!”
“Chính tôi là minh chứng rõ ràng nhất!”
Cô trừng mắt nhìn tất cả chúng tôi, lớn tiếng nói:
“Đám người Huyền Môn các người…vẫn nghĩ Tạo Súc thuật còn giống thời xưa sao?”
“Máu me, tàn nhẫn, thô bạo. Không! Bây giờ là công nghệ cao! Dung hợp gen! Ghép nối bằng khoa học!”
…
Bên ngoài, trận chiến đã nổ ra long trời lở đất.
À không…Chính xác hơn là sóng nước cuồn cuộn dâng trời.
Thế mà ở đây lại có người đang nghiêm túc tranh luận giữa khoa học và huyền học.
5.
Tôi khẽ thở dài.
“Vậy… cô dẫn tôi đến Tuyền Châu, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Tôi nhận lấy chiếc ô từ tay Mặc U, ra hiệu cho anh đừng xen vào.
Tử Huyền muốn nuốt chửng tôi nhưng ông ta cũng muốn có Nhân Quan.
Trước kia, ông ta chỉ muốn ăn thịt tôi ngay lập tức, vì cho rằng Nhân Quan không còn hy vọng hoàn thành. Bây giờ tôi đã biết cách đóng Nhân Quan.
Long Linh cũng muốn tạo Nhân Quan.
Tôi lập tức có thêm giá trị để lợi dụng.
Cho nên ít nhất trong thời gian ngắn, tôi sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Long Linh nhìn tôi, giọng bình thản:
“Đưa cậu xuống U Minh đóng Nhân Quan, giúp những thần noãn này nở ra, để chúng không giống cái thai mà đám phế vật Cửu Lão nuôi dưỡng, chưa kịp chào đời đã chết yểu trong bụng mẹ.”
Đối với tôi, Long Linh vẫn còn khá khách khí nhưng khi ánh mắt cô quét qua Mặc U và Trương Thiên Nhất, nó lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Sau đó…giết Mặc U Quân, giết Thiếu chủ nhà họ Trương. Từ nay về sau sẽ không còn ai cản trở đại nghiệp tạo thần trị thế của chúng ta nữa.”
Nói cách khác, điều kiện của thế giới hiện tại không đủ để nuôi dưỡng Thần Thai, cho nên cái thai trong bụng lập thi mới chết yểu. Nhưng…đám thần noãn trong Bôn Vân Quan vẫn còn sống. Thế là…Tử Huyền lại chuyển mục tiêu sang tôi.
Đây…chính là giá trị lợi dụng giúp tôi tiếp tục sống.
Vừa rồi cô còn nói đến khoa học, đến khi không nuôi nổi phôi thai lại quay sang đặt hy vọng vào thứ “huyền học” là tôi.
Tôi đầy thương cảm liếc nhìn Mặc U và Trương Thiên Nhất, rồi lặng lẽ lùi sâu thêm vài bước.
Trước khi đến đây, hai người họ vẫn luôn lo tôi sẽ chết.
Bây giờ có lẽ nên lo cho chính mình rồi.
Thì ra mục đích thật sự là dùng tôi làm mồi dẫn hai người họ đến đây.
Long Linh siết chặt Phân Thủy Chùy hung hăng vạch hai đường lên Bôn Vân Quan, rồi ngẩng cao đầu cất tiếng hú chói tai như tiếng vượn gầm.
Ngay lập tức, bên ngoài vang lên vô số tiếng sột soạt như có thứ gì đang bò nhanh về phía này.
Trên mặt sông, tiếng kinh hô, tiếng kêu thảm nối tiếp vang lên.
Tiếng trống, tiếng tù và càng lúc càng dồn dập.
Trên vách núi, tiếng kêu cứu của đệ tử nhà họ Trương cũng liên tiếp vang lên.
Trương Thiên Nhất siết chặt Chích Dương Kiếm, một kiếm xoay tròn hất văng một con sơn tinh đang đu dây lao tới, trầm giọng:
“Chỗ này…giao cho Mặc U Quân.”
Nói xong, anh ta tung người lao giữa vách núi. Dưới ánh mặt trời, Chích Dương Kiếm bừng lên ngọn lửa rực rỡ như Kim Ô. Mỗi nơi kiếm quang lướt qua, những sơn tinh dã quái vốn không biết ẩn náu ở đâu đều lập tức bị chém chết, thi nhau rơi xuống dòng sông phía dưới.
Long Linh nhìn theo bóng Trương Thiên Nhất, khẽ cười.
“Đẹp trai lắm, đúng không?”
Cô nắm Phân Thủy Chùy, nhẹ giọng nói:
“Anh ấy thích cậu. Vì muốn cứu cậu. Biết rõ hai người không thể đến với nhau vẫn cam tâm hao tổn tuổi thọ. Đáng tiếc, trên vai anh ấy gánh quá nhiều trách nhiệm, mang trọng trách bảo vệ thương sinh, lại còn phải quỳ xuống trước Mặc U. Từ khoảnh khắc ấy, anh ấy đã mất luôn cơ hội theo đuổi cậu rồi.”
Mặc U bật cười khẽ, lắc đầu.
“Không. Ngay từ đầu…cậu ta vốn dĩ đã chẳng có cơ hội.”
Tôi chẳng để tâm đến chuyện ấy.
Ngay từ đầu, Trương Thiên Nhất cũng biết, giữa tôi và anh ấy không thể nào có kết quả.
Ngay từ năm mười tuổi, cha anh ấy đã nói rất rõ điều đó rồi.
Tôi cúi xuống nhìn những con thuyền neo dưới chân vách núi.
Trên mặt sông, từng con thủy hầu tử nổi lên, chúng giống hệt những búi rong nước trôi nổi.
Trên mạn thuyền, vô số đệ tử nhà họ Trương giương trọng nỏ gắn dây cáp thép. đồng loạt nhắm xuống mặt nước, vừa bắn trúng, lập tức dùng tời kéo dây, lôi đám thủy hầu tử lên khỏi mặt nước. Sau đó, một đao chém đứt đầu rồi kéo thẳng đến chiếc máy nghiền đặt bên cạnh.
Âm khí của thủy hầu tử quá nặng, cho dù chết, thi thể chúng cũng tuyệt đối không thể để lại dưới nước.
Đây là lần đầu tiên, tôi được tận mắt nhìn thấy thủy hầu tử thật sự. Lông chúng màu xanh thẫm, vừa dài vừa rối. Trên lớp lông còn phủ kín rêu xanh. Nếu không phải chúng giãy giụa dữ dội, vết thương do tên bắn trúng vẫn không ngừng tuôn máu, thì nhìn từ xa, chúng chẳng khác gì từng búi rong nước. Tay chân rất dài, ngũ quan trên mặt cũng có vài phần giống con người. Điều kỳ lạ nhất là chiếc đuôi, dài hơn cả cơ thể gấp đôi, ở cuối đuôi lại mọc một bàn tay bốn ngón. Đó…chính là giác hút của chúng.
Mỗi lần chúng trồi lên khỏi mặt nước đều đã có đệ tử nhà họ Trương chờ sẵn bên mạn thuyền. Hoặc là bị nỏ bắn trúng kéo thẳng lên. Hoặc chúng mượn dòng nước lao vọt lên cao, tứ chi bám chặt vào thân thuyền, chiếc đuôi dài phía sau quét mạnh, giác hút lập tức quấn lấy mắt cá chân người. Rồi cả con vật bật ngược xuống nước kéo theo nạn nhân chìm xuống.
Một khi có người bị lôi xuống nước, đám thủy hầu tử xung quanh lập tức kéo đến. Con thì xé, con thì cắn, con thì hợp sức kéo người xuống đáy sông.
Long Linh không còn đứng chắn trước quan tài nữa, cô bước tới bên cạnh tôi, khẽ cười.
“Đây chính là thủy hầu tử. Lợi hại lắm, đúng không?”
Cô nhìn mặt sông, chậm rãi nói:
“Chỉ riêng lưu vực Hoàng Hà. Mỗi năm có hơn ba vạn người chết đuối, oan hồn của họ bị mắc kẹt dưới nước. Cuối cùng đều hóa thành thủy hầu tử. Cho dù thi thể được vớt lên thì linh hồn vẫn mãi bị giam dưới lòng sông.”
Cô nhìn tôi, mỉm cười.
“Lúc này, dưới lòng sông kia đang tụ tập toàn bộ thủy hầu tử mà tôi dẫn từ lưu vực Hoàng Hà đến, không dưới mười vạn con. Thật ra…tôi rất muốn thử xem. Cậu điều khiển Quan Tài, thả hàng vạn lệ quỷ, còn tôi điều khiển mười vạn thủy tinh. Nếu hai bên thật sự giao chiến. Rốt cuộc…Ai sẽ thắng?”
Cô đúng là quá xem trọng tôi rồi, thủy quái có thể theo dòng nước mà di chuyển, lại hoàn toàn nghe lệnh cô. Còn những lệ quỷ trong Quỷ Quan, đừng nói mang chúng ra khỏi tiệm quan tài, cho dù ngay trong tiệm, tôi cũng chẳng dám dễ dàng thả chúng ra.
Huống hồ, đám lệ quỷ ấy chưa chắc đã biết đánh trận dưới nước.
Vẫn là…Long Linh lợi hại hơn.
Cô có phải Thần tộc hay không tôi chưa biết.
Còn tôi chỉ là một kẻ nửa người nửa quỷ sắp chết.
Đánh không lại. Đánh không lại thật.
Long Linh bỗng chỉ xuống mặt nước, khẽ cười.
“Nhìn kìa! Người kia sắp chết rồi. Chờ hắn chìm xuống, một năm sau, trong con sông này sẽ lại có thêm một con thủy hầu tử.”
Cô liếc nhìn tôi, đầy tự tin.
“Tôi đã nói rồi. Chỉ cần đến Tuyền Châu, mọi thứ…dều nằm trong sự khống chế của tôi.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
“Anh ta sẽ không chết.”
Rồi trầm giọng nói:
“Hai quân giao chiến. Đây…mới chỉ là bắt đầu.”
Long Linh đã đánh giá tôi quá cao. Nhưng lại đánh giá thấp nhà họ Trương ở Vân Hải.
6.
Ngay khi lời tôi vừa dứt, Chích Dương Kiếm trong tay Trương Thiên Nhất khẽ lướt qua lòng bàn tay, máu tươi nhuộm lên thân kiếm, anh ấy giơ kiếm chỉ thẳng lên trời. Một luồng kiếm quang lóe sáng, một con Kim Ô dang cánh bay vút lên từ mũi kiếm.
Nó lượn vòng trên vách núi, nơi nào đi qua, đám lão vượn, sơn hầu ẩn nấp trên vách đá đều bị ngọn lửa thiêu thành tro bụi.
Dưới thuyền, Trương Minh Đạm ngẩng đầu phát ra một tiếng hú lanh lảnh.
Ngay sau đó, mặt sông đột nhiên dậy sóng, một con quái vật dài hơn một trượng, đầu cá đuôi rắn, phá nước lao vọt lên. Nó há to miệng, nuốt chửng đám thủy hầu tử đang nổi trên mặt nước. Cùng lúc đó, chiếc đuôi rắn to khỏe quét ngang như dây thừng khổng lồ, cuốn lấy những đệ tử nhà họ Trương vừa bị kéo xuống nước, rồi hất mạnh họ trở lại boong thuyền.
Chớp mắt, trên mặt sông, thân cá cuộn lượn, đuôi rắn quấn siết, vô số quái vật đầu cá đuôi rắn lao vào giao chiến với đám thủy hầu tử.
Trương Minh Đạm vẫn đứng một chân trên đỉnh cột buồm. Lúc thì lấy tiếng tù và làm hiệu lệnh. Lúc lại mím môi, thổi những âm thanh vô hình mà người thường không thể nghe thấy.
Ở mũi thuyền, một chiếc trống cổ sừng sững dựng đó. Trước mặt trống là một thiếu nữ chừng mười sáu mười bảy tuổi. Nàng mặc áo đỏ, chân trần, hai tay cầm cây dùi trống còn to hơn cả bắp chân mình. Theo nhịp tù và của Minh Đạm, không ngừng đánh trống thúc quân.
Tôi nhìn hồi lâu mới nhận ra hình dạng thật của đám dị thú dưới nước.
“Đó là… Hổ Giao?”
Thân cá, đuôi rắn. Không phải cá, cũng chẳng phải rắn, lại có sức sát thương mạnh đến vậy. Ngoài Hổ Giao thì không còn loài nào khác.
Tương truyền, Hổ Giao chính là Giao Kỳ biển Đông được ghi trong Bác Vật Chí, còn gọi là Hổ Kỳ. Lâm Hải Thủy Thổ Dị Vật Chí từng ghi chép: “Hổ Kỳ có răng nanh giống hổ, chỉ là không có lông, đôi khi còn có thể hóa thành hổ.”
Nói cách khác, khi ở dưới nước, nó mang hình cá, đuôi rắn, lên bờ, lại có thể hóa thành mãnh hổ.
Mà hổ với giao vốn đều là hung thú.
Hổ Giao đương nhiên cũng hung mãnh vô cùng.
Nhà họ Trương ở Vân Hải quả thật lợi hại, lại âm thầm nuôi dưỡng nhiều Hổ Giao đến vậy.
Sau một trận hỗn chiến đẫm máu, mặt sông dần yên tĩnh trở lại.
Đám Hổ Giao chiếm giữ mặt nước. Còn thủy hầu tử lại lần lượt lặn xuống đáy sông.
Thi thể từng con thủy hầu tử không ngừng được kéo lên thuyền đưa thẳng vào máy nghiền.
Điểm này, quả thật phải khâm phục sự chuẩn bị chu đáo của nhà họ Trương.
Đối phó với những thứ càng quỷ dị thì càng phải ra tay thật dứt khoát.
Ngay cả đám sơn tinh lão vượn trên vách đá cũng bị Trương Thiên Nhất triệu Kim Ô thiêu sạch thành tro.
Tôi quay sang nhìn Long Linh. Cho dù đang chăm chú theo dõi trận chiến, tay cô vẫn siết chặt Phân Thủy Chùy, đề phòng Mặc U tiến gần Bôn Vân Quan, phá hủy đám thần noãn mà cô coi như báu vật.
Tôi nhìn cô, trầm giọng nói:
“Từ bỏ đi.”
“Cô cũng biết, ông ta là cha ruột của tôi. Thế nhưng…ông ta vẫn muốn nuốt chửng tôi. Cho dù từng là Thượng Cổ Thần Liên thì giờ đây, ông ta đã đánh mất thần tính, sa vào ma đạo. Những việc ông ta làm đều cực đoan đến mức điên cuồng.”
Long Linh nhìn chằm chằm tôi, cười lạnh.
“Cô chưa từng gặp ông ta. Căn bản không biết ông ta là tồn tại đáng sợ đến mức nào. Cô ăn liên tử của Mặc U chẳng phải cũng tương đương ăn con cháu của hắn sao? Vậy thì…ông ta ăn cô, có gì là không được?”
Ánh mắt cô bỗng trở nên điên cuồng.
“Mới chỉ bắt đầu thôi.”
“Hôm nay, tôi sẽ giết bọn họ, đưa cô xuống U Minh giới, để toàn bộ thần noãn này nở ra. Đến lúc đó ông ta sẽ trở lại nhân gian!”
Chẳng lẽ…Cô thật sự đã gặp Tử Huyền? Hay…vẫn còn giấu một lá bài tẩy khác?
Nhất thời, tôi không nghĩ ra, chỉ đành quay đầu nhìn Mặc U.
Dù sao anh và Tử Huyền cũng được sinh ra từ cùng một cội nguồn.
Thế nhưng, ngay khi tôi nhìn sang lại thấy Mặc U đang khẽ nhíu mày, chăm chú nhìn thi thể người phụ nữ đuôi rắn đang cuộn mình bảo vệ đám trứng trong Bôn Vân Quan.
Ánh mắt anh vừa chạm phải ánh mắt tôi, một đóa U Liên lập tức bắn thẳng về phía cỗ quan tài.
“Nước!”Long Linh lập tức vung Phân Thủy Chùy, dẫn dòng nước lên, muốn ngăn cản đóa U Liên. Nhưng dòng nước còn chưa kịp chạm tới đã bị thiêu đến mức ngay cả hơi nước cũng tan biến sạch sẽ.
Long Linh cắn răng trực tiếp lao tới định dùng Phân Thủy Chùy chặn lấy đóa sen.
Tôi lập tức xoay người giữ chặt lấy cô. Tử quang trên cây chùy ấy, chắc chắn là thứ Tử Huyền dùng để khắc chế Mặc U. Nhưng đối với tôi lại vô dụng.
Mà dù có tác dụng, cô cũng không dám giết tôi.
Long Linh vùng vẫy, kêu lớn:
“Đừng! Đó đều là thần noãn! Chỉ cần chúng được sinh ra. Chúng sẽ giống như thời Nữ Oa còn tại thế, khai hóa nhân tộc, đưa nhân loại trở về thời đại huy hoàng của thượng cổ!”
Sức lực của Long Linh cực lớn. Dù không nỡ giết tôi nhưng chỉ một cái hất tay suýt nữa đã đẩy tôi rơi khỏi vách đá.
May mà Mặc U kịp thời xoay người kéo tôi vào lòng.
Đúng lúc đó, đóa U Liên rơi xuống Bôn Vân Quan. Những cánh sen chầm chậm tách ra. Bất ngờ, khối dịch thể ở giữa quan tài.
Ầm! Bắn thẳng lên trời.
Nó cuốn lấy những cánh sen, rơi xuống mặt đất.
Những cánh sen vốn có thể nung cả đất đá thành thủy tinh. Vậy mà trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.
Đúng lúc ấy, trên vách núi vang lên một tiếng cười trầm thấp.
Chính là…giọng nói mà tôi từng nghe thấy dưới lòng tiệm quan tài ngày hôm đó.
7.
Vừa nghe thấy tiếng cười ấy, Long Linh lập tức mừng rỡ ra mặt.
“Ngài ấy đến rồi! Ngài ấy đến rồi…”
Cô cười lớn.
“Trận chiến này, các người vốn đã không còn hy vọng thắng nữa!”
Nói xong, cô chẳng buồn quan tâm đến Bôn Vân Quan nữa, siết chặt Phân Thủy Chùy, tung người nhảy thẳng xuống vách đá.
Ầm!
Thân thể Long Linh rơi xuống mặt sông.
Cô ngẩng đầu phát ra từng tiếng hú kỳ quái như dã thú dường như đang triệu gọi thứ gì đó, rồi cầm Phân Thủy Chùy, bơi thẳng về phía đám Hổ Giao.
Trương Thiên Nhất trên vách đá quát lớn:
“Bắn!”
Các đệ tử nhà họ Trương điều khiển trọng nỏ trên thuyền lập tức đồng loạt xoay hướng. Toàn bộ mũi tên đều nhắm thẳng vào Long Linh, mặt nước liên tiếp vang lên những tiếng ào ào.
Tôi khẽ hạ mắt, không nhìn thêm nữa.
Những lời Long Linh từng kể…có thật, cũng có giả.
Ở Quỷ Môn Quan, cô lớn lên trong thân phận Long Đồng, đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu ánh mắt khinh miệt, bao nhiêu lần bị xa lánh.
Tất cả…Trương Thiên Nhất đều đã điều tra rõ.
Nhưng…đạo khác nhau thì không thể cùng chung đường.
Tôi khẽ hít sâu một hơi rồi xoay người cùng Mặc U tiến về phía Bôn Vân Quan.
Mặc U che chở phía sau tôi, đồng thời chỉnh lại chiếc ô đang che trên đầu, khẽ nói:
“Ông ta không tới. Chỉ để lại thuật pháp.”
“Thứ dịch thể này…là nước hắn dẫn từ Suối Luân Hồi U Minh tới, dùng để bảo vệ đám thần noãn và cả cỗ Bôn Vân Quan này.”
Khi chúng tôi đến gần, thi thể người phụ nữ đuôi rắn vẫn không mở mắt nhưng nhãn cầu không ngừng chuyển động. Như thể…vẫn nhìn thấy chúng tôi. Phần thân trên dựng lên theo từng bước chân của chúng tôi mà xoay chuyển. Chiếc đuôi rắn dưới eo đã cuộn chặt lại bảo vệ kín đám thần noãn phía sau.
Tôi nhìn một lúc, khẽ hỏi:
“Bà ta… rốt cuộc là sống hay chết?”
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ như vậy, thực sự không dám kết luận.
Mặc U khẽ thở dài, giọng trầm xuống.
“Ngay từ đầu… bà ta chưa từng sống.”
“Đây là Hoạt Cương, cũng là thứ được nuôi dưỡng mà thành. Sau khi Tuyệt Địa Thiên Thông, thế gian này đã không còn cho phép loại sinh vật ấy tồn tại nữa.”
Nói cách khác, ngay từ đầu, đó đã là một thi thể.
Chỉ là…Tử Huyền luôn nuôi nó trong Bôn Vân Quan. Mượn sinh cơ của quan tài để duy trì trạng thái ấy. Mang thai trong quan tài, Hoạt Cương sinh con, đều là những điều cấm kỵ nhất.
Ông ta vốn chẳng hề muốn Thần tộc giáng thế. Điều ông ta cần…chỉ là một vũ khí hủy diệt.
Long Linh bắt đầu vớt xác từ năm bốn tuổi đến nay đã hơn hai mươi năm. Năm nay, ít nhất cô cũng hai mươi bốn tuổi lớn hơn tôi năm tuổi.
Trương Thiên Nhất từng xác minh ở Quỷ Môn Quan, thân thế Long Linh kể ít nhất không hề bịa đặt.
Điều đó có nghĩa là ít nhất hai mươi lăm năm trước, Tử Huyền đã bắt đầu kế hoạch này.
Huống hồ muốn nuôi dưỡng một Hoạt Cương cũng cần rất nhiều thời gian.
Thế nhưng…ì sao Long Linh lại là người sống?
Xem ra, Tử Huyền không phải sau khi biết Quỷ Quan Quan Gia có thể tạo Nhân Quan mới bắt mẹ tôi.
Mà là…ông ta đã sớm xác nhận Bôn Vân Quan thật sự có hiệu quả. Sau đó mới bắt mẹ tôi xuống U Minh.
Quả nhiên, kẻ sống quá lâu, làm việc luôn kéo dài hàng chục, hàng trăm năm, không nóng không vội, từng bước, từng bước giăng bẫy.
Nghĩ đến đây, lưng tôi lạnh toát, để mặc Mặc U nắm tay dẫn tôi đi vòng quanh cỗ quan tài, quan sát thi thể người phụ nữ đuôi rắn từ mọi góc độ.
Bỗng nhiên, Mặc U khẽ nhíu mày, chỉ vào vùng phía sau eo, nơi vừa mới mọc những lớp vảy nhỏ, khẽ nói:
“Nhìn kỹ chỗ đó đi.”
Rồi quay sang hỏi tôi:
“Một mình em được chứ?”
Tôi gật đầu, khẽ gõ lên Bôn Vân Quan, mỉm cười.
“Có quan tài ở đây là đủ rồi. Dù không biết đây là vị tiền bối nào tạo ra nhưng ít nhất…có thể khẳng định, đây đúng là do Quan gia chế tạo.”
Mặc U bật cười.
“Quan gia Quỷ Quan hiệu lệnh quần quan, không quan nào dám trái lệnh. Đúng không?”
Nhưng nụ cười vừa hiện, sắc mặt hắn lập tức trở nên nghiêm trọng, quay đầu nhìn ra ngoài.
“Ta đi trước. Dưới nước… còn có thứ khác.”
Dứt lời, anh tung người, nhẹ như một chiếc lá, bay thẳng xuống dưới vách đá.
Trong Bôn Vân Quan tuy còn nhiều bí mật nhưng tạm thời chưa cần gấp, tôi lập tức chạy theo nhìn xuống mặt sông.
Chỉ thấy nổi lềnh bềnh vô số xác Hổ Giao, con nào cũng bị vật sắc nhọn rạch toạc bụng mà chết.
Toàn bộ đệ tử nhà họ Trương đều đứng sát mạn thuyền, giương trọng nỏ, chờ lệnh.
Long Linh đã biến mất, rõ ràng đang lặn dưới nước, chờ thời cơ.
Đám Hổ Giao bơi qua bơi lại trên mặt nước, trong cổ họng phát ra những tiếng oa oa như chim kêu, âm thanh vừa bi thương, lại vừa hùng tráng.
Trên cột buồm, Trương Minh Đạm đã không còn nụ cười thường ngày, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, cúi đầu nhìn mặt nước, toàn thân đều trong trạng thái cảnh giới.
Còn Mặc U đứng lặng trên mặt sông, hai chân như giẫm trên mặt đất bằng.
Anh cúi xuống, chấm một ít nước miết nhẹ giữa đầu ngón tay, rồi ngẩng đầu, ra hiệu cho Trương Thiên Nhất. Trương Thiên Nhất lập tức quát lớn:
“Đoái Cung! Rút lui!”
Anh ấy cầm Chích Dương Kiếm, một bước đã trở lại vách đá, liếc nhìn tôi khẽ nói:
“Dưới nước có thứ gì đó, Mặc U Quân bảo tôi quay về bảo vệ cô.”
Cuối cùng…Anh vẫn không yên lòng.
Có lệnh của anh, Trương Minh Đạm tuy đầy vẻ không cam tâm, vẫn ngẩng đầu đưa tù và lên thổi.
Cùng lúc, toàn bộ thuyền nhà họ Trương đều đồng loạt áp sát bờ.
Đám Hổ Giao đang chiếm giữ mặt sông đồng loạt ngẩng đầu, phát ra những tiếng oa oa đầy kháng cự. Nhưng dưới tiếng tù và, chúng vẫn buộc phải bơi về phía bờ.
Xem ra lời đồn Hổ Giao lên bờ sẽ hóa hổ…là thật.
Mặc U đứng giữa dòng sông đưa mắt quan sát khắp bốn phía, cảnh giác điều gì đó sắp xuất hiện.
Đúng lúc, đám Hổ Giao vừa quẫy bốn chân sắp sửa lên bờ thì…
Ầm!
Long Linh đột ngột phá nước lao vọt lên nhanh như một con cá lớn, trong miệng phát ra từng tiếng xì xì như rắn.
Mặc U biến sắc, quát lớn:
“Lùi mau!”
Nhưng đã quá muộn.
Ngay sát bờ, mấy con Hổ Giao bỗng bị thứ gì đó kéo mạnh xuống nước.
Mặc U khẽ điểm mũi chân vô số cuống sen đen lập tức lan khắp lòng sông.
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Mặt nước nổ tung, sấm sét vang rền trên không.
Một quái vật có cái đầu to như chiếc trống, khuôn mặt phủ đầy lông trắng, phía dưới lại kéo theo chiếc đuôi rắn xanh phủ kín vảy cực kỳ to lớn…bỗng từ dưới nước lao thẳng lên trời.
Nhắm thẳng về phía Trương Minh Đạm đang đứng trên đỉnh cột buồm!