Sống Chết Không Rời/ Chương 1: Email Từ Người Đã Chết
Mục lục
16.5px
Sống Chết Không Rời

Chương 1: Email Từ Người Đã Chết

Ba ngày liên tiếp gần đây, tôi đều nhận được một email gửi đến hòm thư công ty từ người yêu cũ. Trong mỗi email chỉ có một tấm ảnh của tôi kèm theo đúng một câu:
"Tối ngày 11 tháng 8, gặp nhau ở chỗ cũ."
Tôi liếc nhìn lịch. Ngày 11 tháng 8 năm nay đúng vào 14 tháng Bảy âm lịch.
Ở chỗ chúng tôi, ngày 14 tháng Bảy là lúc Quỷ Môn Quan mở cửa, cũng chính là Tết Trung Nguyên, ngày của cô hồn.
"Chỗ cũ" mà anh ta nhắc đến là một nghĩa trang cũ nằm trong nội thành.
Hồi còn đi học, anh chê công viên quá đông người nên thường hẹn tôi ở đó. Ít người, khung cảnh đẹp, lại yên tĩnh.
Ngày cô hồn hẹn tôi ra nghĩa trang...muốn tôi đi gặp ma sao?
Vì thế, khi nhận được email đầu tiên, tôi cũng chẳng bận tâm. Tôi chỉ nghĩ anh ta vẫn chưa chịu buông bỏ, cố tình bày trò quấy rối.
Những bức ảnh kia đều là ảnh riêng tư chụp hồi hai đứa còn yêu nhau. Khi ấy còn trẻ dại, chẳng hiểu lòng người hiểm ác, thấy mấy trào lưu trên mạng thì cũng bắt chước chụp cho vui.
Ví dụ như tấm đầu tiên, tôi đang ngậm một cây kem đá, vừa nháy mắt vừa làm điệu với anh.
Tấm thứ hai, tôi cắn hờ một cành hoa hồng, mặc váy hai dây, tựa lưng vào tường rồi hất cằm nhìn anh đầy khiêu khích.
Tấm thứ ba là tạo dáng theo trào lưu "eo ghế manga" từng nổi đình nổi đám trên mạng. Tôi nằm nghiêng trên sàn, nửa khuôn mặt áp xuống đất, ánh mắt quyến rũ hướng về phía anh.
Mạc Ngôn Sơ vốn là dân nhiếp ảnh, thói quen của anh là ghi lại mọi khoảnh khắc bằng máy ảnh. Rõ ràng lúc chia tay, tôi còn cầm dao ép anh xóa sạch toàn bộ số ảnh này. Không ngờ anh vẫn còn giữ.
Tôi thầm mắng anh là kẻ thất hứa rồi mặc kệ, không trả lời.
Đến ngày thứ tư...bức ảnh gửi đến lại còn gây sốc hơn.
Trong ảnh, tôi mặc bộ đồ thỏ Bunny chỉ che thân bằng vài mảnh vải, phía sau còn có một chiếc đuôi. Nói là đuôi thì đúng hơn nên gọi đó là một kiểu ám chỉ đầy khiêu khích. Miệng tôi ngậm một củ cà rốt, đôi mắt như phủ sương, mê hoặc nhìn thẳng vào ống kính.
Vẫn là câu nói quen thuộc:
"Tối ngày 11 tháng 8, gặp nhau ở chỗ cũ."
Nhưng lần này còn có thêm một dòng nữa:
"Nếu em không đến, anh sẽ gửi hàng loạt cho mọi người."
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh rất lâu. Chắc chắn tôi chưa từng chụp tấm ảnh này nhưng cũng không hề thấy dấu vết chỉnh sửa.
Lửa giận lập tức bốc lên, tôi mở email, trả lời thẳng:
"Mạc Ngôn Sơ, rốt cuộc anh có ý gì?"
Năm đó chúng tôi chia tay...Chính là vì tôi nhận được một bức ảnh thân mật của Mạc Ngôn Sơ với một cô em khóa dưới.
Địa điểm chụp...cũng chính là nghĩa trang cũ ấy.
"Không!"
Nói chính xác hơn thì đó phải là ảnh nóng.
Tôi cầm những bức ảnh cô em khóa dưới gửi đến chất vấn Mạc Ngôn Sơ:
"Chuyện này là thế nào?"
Không ngờ anh ta lại mặt dày vô sỉ đáp:
"Em nhìn thì hoạt bát, cởi mở, đùa bậy được, tạo dáng kiểu gì cũng chịu."
"Nhưng bên trong lại bảo thủ vô cùng. Chưa ra mắt hai bên gia đình, chưa xác định cưới xin thì nhất quyết không chịu thân mật với anh. Đến chụp vài tấm ảnh hở hang một chút cũng không đồng ý."
"Còn em khóa dưới ấy thì thoải mái lắm. Không chỉ chịu vào khách sạn, còn chịu chụp ảnh, quay video, thậm chí còn thích hẹn hò ngoài trời."
"Ngày trước theo đuổi em, anh cứ tưởng em cũng là kiểu biết chơi. Ai ngờ lại thế này."
"Đằng nào cũng chưa lời vốn, nên anh vừa giữ em bên cạnh, vừa cho mấy em khóa dưới mượn máy chụp ảnh nghệ thuật, tiện thể hẹn hò vui vẻ."
"Chỉ tiếc con nhỏ đó phá chuyện. Nếu không, thêm một thời gian nữa là anh cũng cưa đổ được em rồi."
Ngày chia tay, tôi cầm một con dao gọt hoa quả xông thẳng vào ký túc xá của anh ta. Tôi ép anh xóa sạch toàn bộ ảnh của tôi trong máy tính, còn bắt viết giấy cam đoan rằng không hề có bất kỳ bản sao lưu nào khác. Sau đó, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Mạc Ngôn Sơ.
Tôi cũng dần thu mình lại, không còn thích đùa giỡn hay chạy theo mấy trào lưu như trước nữa.
Chỉ là tôi không hiểu...anh ta lấy đâu ra địa chỉ email công ty của tôi?
Sau khi gửi thư trả lời khá lâu, Mạc Ngôn Sơ vẫn không hề phản hồi. Nghĩ đến tấm ảnh nóng kia, tôi càng sốt ruột. Tôi định tìm vài người bạn cùng trường hỏi số điện thoại hiện tại của anh ta.
Tôi thật muốn hỏi xem...Mạc Ngôn Sơ có phải đang ngứa đòn, muốn bị tôi đâm thêm một nhát nữa không.
Đúng lúc ấy, các đồng nghiệp xung quanh đều quay sang nhìn tôi. Tiểu Ca ngồi cạnh huých nhẹ khuỷu tay vào người tôi, vừa nháy mắt vừa chỉ về phía màn hình máy tính, hạ giọng nói:
"Email!"
Tôi khó hiểu mở hòm thư ra. Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung bên trong, cả người như chết lặng. Email tôi vừa gửi...không biết từ lúc nào đã biến thành gửi cho toàn bộ công ty.
Tất cả nhân viên đều nhận được tấm ảnh tôi mặc đồ thỏ Bunny, đến cả mấy vị tổng giám đốc cũng không sót một ai.
Rõ ràng...tôi chỉ bấm "Trả lời" mà thôi.
Kỳ lạ hơn nữa là câu tôi vừa gửi cho Mạc Ngôn Sơ đã biến mất. Toàn bộ email chỉ còn lại đúng tấm ảnh mặc đồ thỏ Bunny được chuyển tiếp đến tất cả mọi người.
Một nam đồng nghiệp béo ú, lúc nào cũng nhờn nhợt cười hề hề nhìn tôi:
"Lý Du à, không ngờ ngoài đời em chơi bạo vậy đấy. Bình thường nhìn chẳng nhận ra luôn. Nếu còn ảnh nào nữa thì gửi bọn anh xem với. Coi như phúc lợi cho đồng nghiệp nhé!"
Tôi trừng mắt lườm hắn một cái, rồi vội mở mục lịch sử gửi thư.
Kết quả...trong đó chỉ còn đúng bản ghi của email gửi hàng loạt.
Cho dù có tức đến phát điên...tôi cũng không đời nào tự gửi bức ảnh đó cho toàn công ty, lại còn chẳng chừa cả ban lãnh đạo.
Chắc chắn là tên khốn Mạc Ngôn Sơ đã giở trò. Có lẽ hắn đã giấu virus hay thứ gì đó trong tệp đính kèm của bức ảnh.
Tôi vừa liên hệ bộ phận kỹ thuật nhờ kiểm tra máy tính thì điện thoại của cấp trên gọi tới.
Vừa bắt máy, tôi đã bị mắng xối xả. Chuyện làm mất mặt bản thân trong công ty thì còn đỡ. Nhỡ đâu email ấy bị gửi nhầm cho khách hàng thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh của cả công ty.
May mà cấp trên của tôi là phụ nữ. Ngày thường chị ấy vẫn luôn khá quan tâm và bảo vệ những nữ nhân viên trong phòng. Sau khi mắng tôi một trận, chị ấy lại dịu giọng khuyên:
"Lý Du, con gái đi làm ngoài xã hội vốn đã không dễ. Loại ảnh như thế này một khi bị phát tán, em rất dễ trở thành mục tiêu của quấy rối tình dục nơi công sở."
"Nếu khách hàng nhìn thấy thì họ sẽ nghĩ gì về em? Đáng lẽ hợp đồng đang yên đang lành, biết đâu vì xem thường em mà họ lại đưa ra những yêu cầu quá đáng thì sao?"
Tôi biết chị ấy thật lòng muốn tốt cho mình. Đợi chị nói xong, tôi mới giải thích đầu đuôi mọi chuyện. Chị gật đầu, bảo sẽ giao cho bộ phận kỹ thuật xử lý, đồng thời hứa sẽ nhắc nhở mọi người trong nhóm công ty, tránh để ai tiếp tục bàn tán linh tinh.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng làm việc...ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn tôi đã hoàn toàn khác trước. Tôi chẳng buồn để ý.
Mở nhóm cựu sinh viên đã lâu không dùng đến, tôi nhắn một câu:
"Có ai biết số điện thoại hiện tại của Mạc Ngôn Sơ không?"
Hôm nay, bà đây nhất định phải gọi cho hắn, muốn hỏi xem...hắn có phải chán sống rồi không!
Thế nhưng tôi chờ mãi...trong nhóm chỉ có một khoảng im lặng.
Ngày trước, chuyện tôi cầm dao chia tay với Mạc Ngôn Sơ đã làm ầm ĩ cả trường. Từ đó về sau, chẳng còn ai dám nhắc đến tên anh ta trước mặt tôi nữa.
Một lúc lâu sau...một cựu sinh viên tên Triệu Minh Triết nhắn riêng cho tôi, chỉ vỏn vẹn ba chữ:
"Mạc Ngôn Sơ chết rồi."
Triệu Minh Triết xuất thân giàu có, học hành xuất sắc. Hồi đại học, cậu ấy là Chủ tịch danh dự Hội Sinh viên. Nói trắng ra thì chẳng cần quản việc gì, nhưng hễ có thành tích thì thể nào cũng có tên cậu ấy.
Tôi kết bạn WeChat với cậu ấy cũng vì lần tôi cầm dao kề cổ Mạc Ngôn Sơ. Đúng lúc đó Triệu Minh Triết tình cờ đi ngang qua, đứng ra giải quyết sự việc. Sau hôm ấy hai người thêm bạn bè, nhưng cũng chẳng liên lạc mấy.
Nhìn dòng tin nhắn của cậu ấy, tôi chỉ cười lạnh.
Mạc Ngôn Sơ chết rồi?
Thế thì...ai là người gửi những bức ảnh kia cho tôi?
Ngay sau đó, Triệu Minh Triết gửi thêm một đường link tin tức.
Tiêu đề ghi: "Thảm án đêm Thất Tịch."
Tôi lập tức trả lời liên tiếp mấy dấu hỏi, rồi bấm mở bài báo.
Theo nội dung bài viết...
Đêm Thất Tịch, một người đàn ông họ Mạc cùng bạn gái họ Lưu hẹn hò trong một nghĩa trang, không ngờ chồng của cô Lưu lần theo đến tận nơi. Người báo án là một ông lão đi tập thể dục buổi sáng.
Khi được phát hiện...
Người đàn ông họ Mạc đã bị đâm hơn mười nhát dao, tử vong tại chỗ. Còn cô Lưu thì quần áo rách nát, khuôn mặt bị rạch nát. Do mất máu quá nhiều, cô rơi vào hôn mê và cuối cùng cũng không qua khỏi sau khi được cấp cứu.
Bài báo còn đính kèm vài tấm ảnh hiện trường. Những phần máu me và gương mặt nạn nhân đều đã được làm mờ nên tôi không thể xác định có phải Mạc Ngôn Sơ hay không.
Nhưng...
Chiếc máy ảnh chuyên nghiệp đặt cạnh thi thể, chuỗi đèn trang trí treo trên cây tùng, tấm bạt trải dưới đất cùng chiếc lều dựng bên cạnh...
Tôi nhận ra tất cả, đó đều là "phong cách" quen thuộc của Mạc Ngôn Sơ.
Nghe nói...
Người chồng họ Lưu đã phát hiện ảnh nóng của vợ mình chụp cùng Mạc Ngôn Sơ trong điện thoại. Sau đó lần theo dấu vết rồi bắt quả tang ngay tại nghĩa trang.
Bài báo còn chèn thêm một tấm gọi là "ảnh nóng".
Dưới ánh đèn màu mờ ảo...một thân hình quyến rũ lúc ẩn lúc hiện giữa bóng cây, mái tóc đen tung bay trong gió, phía sau là những bia mộ cũ kỹ và các nấm mồ hoang. Toàn bộ khung cảnh vừa ma mị vừa gợi cảm...mang cảm giác như một hồ ly tinh bước ra từ Liêu Trai Chí Dị.
Nhưng ngay sau đó...là bức ảnh thi thể đầy máu của cô Lưu.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua đã thấy toàn thân lạnh toát, vội vàng nhắn cho Triệu Minh Triết:
"Là thật sao?"
Cậu ấy gửi cho tôi hai số điện thoại, một số của Mạc Ngôn Sơ, một số của bố mẹ anh ta, rồi nhắn thêm:
"Muốn biết thì tự gọi hỏi đi."
Cuối cùng, cậu ấy gửi thêm một câu:
"Từ xưa đến nay, gian tình thường kết thúc bằng án mạng. Huống chi Mạc Ngôn Sơ còn chơi bời quá trớn."
Mạc Ngôn Sơ vốn là người ở ngay thành phố này. Bao nhiêu năm rồi, số điện thoại của anh ta vẫn không thay đổi, tôi chỉ liếc qua đã nhận ra.
Tôi gọi thử, thuê bao không liên lạc được, thế là tôi gọi sang số còn lại. Tôi chỉ nói mình là bạn học cũ của Mạc Ngôn Sơ.
Vừa nhắc đến tên anh ta, đầu dây bên kia đã òa khóc. Bà không ngừng cảm ơn những người bạn cũ vẫn còn nhớ đến con trai mình, rồi nghẹn ngào kể lể đủ điều.
Giọng nói ấy...
Ngày trước tôi từng nghe Mạc Ngôn Sơ mở vài đoạn tin nhắn thoại WeChat của mẹ anh ta.
Không thể nhầm được, đó đúng là mẹ của Mạc Ngôn Sơ.
Nhưng...
Nếu đúng như vậy...thì Mạc Ngôn Sơ đã chết ngay trong đêm Thất Tịch.
Vậy bốn ngày nay...rốt cuộc là ai đã gửi ảnh cho tôi?
Lại còn hẹn tôi đúng đêm mười bốn tháng Bảy âm lịch ra nghĩa trang.
Nếu tính theo phong tục...đêm đó vừa khéo là lễ cúng đầu thất của anh ta.
Thế nhưng...nhìn lại thời gian, tôi lại thấy có gì đó không đúng.
Email đầu tiên được gửi đến hòm thư của tôi lúc 2 giờ 03 phút sáng ngày 5 tháng 8.
Nếu tính theo lịch, đó vẫn là đêm Thất Tịch.
Trong khi cảnh sát nhận được tin báo án là hơn bảy giờ sáng ngày hôm đó.
Nói cách khác, khi email đầu tiên được gửi đi...Mạc Ngôn Sơ rốt cuộc đã chết hay vẫn còn sống?
Hay lúc ấy anh ta đã bị đâm hơn mười nhát, nằm hấp hối trên mặt đất nhưng vẫn chưa tắt thở?
Nếu vậy...người gửi email khi ấy đã biết trước Mạc Ngôn Sơ sắp chết sao?
Hay...chính hung thủ là người gửi?
Ý nghĩ vừa lóe lên khiến sống lưng tôi lạnh toát. Tôi lập tức chuyển đường link bài báo cho một người bạn làm trong ngành truyền thông.
Tôi nói với cô ấy: "Người chết tên Mạc Ngôn Sơ là bạn học cũ của mình. Cậu có biết tin gì bên trong vụ này không?"
Không ngờ cô ấy trả lời ngay: "Vụ này rất kỳ quái. Cậu là bạn gái cũ của anh ta đúng không? Đừng hỏi lung tung nữa, kẻo tự chuốc họa vào thân."
Tôi sững người. Người bạn này chỉ quen tôi sau khi tốt nghiệp, sao cô ấy lại biết tôi từng là bạn gái của Mạc Ngôn Sơ?
Nhưng từ câu trả lời đó...
Ít nhất tôi cũng xác nhận được một điều, Mạc Ngôn Sơ thật sự đã chết.
Vậy thì...
Kẻ gửi ảnh cho tôi...rồi hẹn tôi đến nghĩa trang vào ngày cô hồn...Rốt cuộc là ai?
Càng nghĩ, tôi càng bất an. Điều khiến tôi bất an hơn là...
Bộ phận kỹ thuật kiểm tra máy tính suốt một hồi lâu rồi kết luận:
"Máy cô hoàn toàn bình thường, không hề có virus."
Vì vấn đề xảy ra ở email nên anh ta kiểm tra kỹ cả hòm thư, đương nhiên cũng nhìn thấy ba email đầu tiên.
Vừa xem, anh ta vừa tặc lưỡi:
"Ảnh đẹp đấy chứ. Hay là cô gửi riêng cho tôi luôn đi?"
Tôi lườm anh ta một cái.
"Anh làm kỹ thuật kiểu gì vậy? Email này được gửi từ hòm thư cá nhân nhưng lại lọt vào hệ thống nội bộ công ty. Không thấy có gì bất thường sao?"
Bị tôi nói, anh ta đỏ mặt.
Liếc nhìn thời gian gửi thư, anh ta bỗng nhíu mày:
"Hình như đây là email hẹn giờ. Để tôi kiểm tra thử."
Nghe anh ta nói, tôi mới để ý.
Cả bốn email...đều được lên lịch gửi đúng 2 giờ 03 phút sáng.
Lúc nhận thư, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào những bức ảnh đính kèm và lời hẹn gặp vào ngày cô hồn. Cho nên hoàn toàn không chú ý đến thời gian gửi.
Anh kỹ thuật còn cố tình chuyển tiếp ba email đầu tiên sang hòm thư của mình. Miệng thì nói là để điều tra địa chỉ người gửi nhưng nụ cười trên mặt lại đầy vẻ mập mờ, khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Đúng lúc anh ta vừa bấm chuyển tiếp...
Những đồng nghiệp xung quanh lại bắt đầu xì xào bàn tán, rồi đồng loạt quay sang nhìn tôi. Tiểu Ca vội nháy mắt liên tục, chỉ về phía màn hình máy tính của mình.
Tôi nhìn theo, sắc mặt lập tức tái mét.
Rõ ràng anh kỹ thuật chỉ chuyển tiếp những bức ảnh vào email cá nhân của chính mình.
Thế nhưng...
Không hiểu vì sao...những bức ảnh ấy lại một lần nữa được gửi đến toàn bộ công ty.
Lúc này, ngay cả anh kỹ thuật cũng biết có vấn đề. Anh ta cau mày nói:
"Có lẽ trong email có ẩn mã độc gì đó. Chỉ cần trả lời hoặc chuyển tiếp là nó sẽ xâm nhập hệ thống email nội bộ rồi tự động gửi cho toàn công ty. Để tôi xử lý xem."
"Ôi chà, Lý Du!"
Gã đồng nghiệp dê xồm lúc nãy cố tình đứng dậy, chống tay lên vách ngăn bàn làm việc, nheo mắt nhìn tôi cười nham nhở.
"Khi nãy tôi chỉ đùa bảo cô phát cho mọi người làm phúc lợi thôi, ai ngờ cô phát thật. Đã hào phóng thế thì gửi luôn mấy tấm còn lại đi."
Đúng lúc ấy, nữ quản lý cũng nhận được ba bức ảnh vừa bị gửi hàng loạt. Chị quát gã kia một tiếng rồi quay sang hỏi tôi:
"Rốt cuộc chuyện gì vậy?"
Ba bức ảnh sau là do anh kỹ thuật chuyển tiếp. Sợ phải chịu trách nhiệm, anh ta vội vàng giải thích:
"Chắc ảnh bạn trai của Lý Du gửi có virus. Vừa động vào là tự biến thành email gửi hàng loạt. Đúng là cao thủ máy tính."
“Nếu tôi xử lý không nổi thì cô cứ nghe lời người ta, đến chỗ hẹn đi. Biết đâu tôi còn học lỏm được chút kỹ thuật."
Anh ta còn cố làm ra vẻ thản nhiên, cười với tôi. Bên cạnh, gã đồng nghiệp dê xồm khúc khích cười đầy bỉ ổi.
Tôi đảo mắt nhìn những người còn lại trong văn phòng. Ánh mắt ai nấy đều mang đủ loại ý vị khó hiểu.
Tôi biết...chuyện lần này đã ảnh hưởng lớn đến mức nào.
Mạc Ngôn Sơ đã chết.
Người gửi những bức ảnh ấy cho tôi...không phải muốn uy hiếp thì cũng là muốn tống tiền.
Thấy gã đồng nghiệp kia còn ngang nhiên tải cả bốn tấm ảnh xuống điện thoại, tôi chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
Liếc nhìn anh kỹ thuật vẫn đang cắm cúi kiểm tra virus, càng nghĩ tôi càng tức.
Cuối cùng, tôi quyết định...Báo cảnh sát!
Địa chỉ email gửi thư là hòm thư cá nhân của Mạc Ngôn Sơ.
Nếu anh ta đã chết, lại còn là nạn nhân của một vụ án mạng...
Vậy chuyện này đương nhiên phải để cảnh sát điều tra.
Khi gọi báo án, tôi còn cố ý nhắc đến vụ thảm án đêm Thất Tịch và cái tên Mạc Ngôn Sơ. Phía cảnh sát lập tức coi trọng vụ việc.
Trong lúc anh kỹ thuật vẫn chưa tìm ra nguyên nhân vì sao email lại tự động gửi cho cả công ty...Cảnh sát đã đến nơi.
Điều khiến tôi bất ngờ là...
Họ còn chuẩn bị sẵn cả chuyên viên kỹ thuật đi cùng. Sau đó đưa tôi vào phòng làm việc riêng để lấy lời khai.
Nội dung cũng chỉ xoay quanh mấy vấn đề: Quan hệ giữa tôi và Mạc Ngôn Sơ. Tôi có biết anh ta còn qua lại với những ai không. Trước đây tôi từng nhận được loại email như thế này chưa.
Tôi và Mạc Ngôn Sơ đã chia tay hai năm rồi. Ngày chia tay còn cầm dao làm ầm ĩ cả trường, đã như vậy thì lấy đâu ra liên lạc nữa.
Nếu không nhờ Triệu Minh Triết gửi cho tôi đường link bài báo...Tôi còn chẳng biết Mạc Ngôn Sơ đã chết.
Sợ liên lụy đến Triệu Minh Triết nên tôi không nhắc tên cậu ấy. Chỉ nói rằng hôm nay vô tình nhìn thấy bài báo được chia sẻ trên WeChat trong nhóm bạn học cũ. Biết Mạc Ngôn Sơ chết nên mới hoảng hốt báo cảnh sát.
Có điều...
Trong bài báo rõ ràng viết rằng chồng của cô Lưu bám theo rồi giết chết cả Mạc Ngôn Sơ lẫn cô Lưu.
Nhưng cách cảnh sát hỏi...lại khiến tôi có cảm giác vụ án này vẫn chưa được kết luận.
Sau khi lấy lời khai xong, họ còn mang luôn chiếc máy tính của tôi đi, nói là sẽ giúp kiểm tra và làm sạch virus.
Trong suốt quá trình ấy, họ không hề nhắc trước mặt đồng nghiệp rằng Mạc Ngôn Sơ là nạn nhân của một vụ giết người.
Có lẽ để tránh gây hoang mang, chuyên viên kỹ thuật của cảnh sát còn yêu cầu toàn bộ nhân viên xóa hết những bức ảnh kia.
Anh ta tuyên bố:
"Qua giám định của cảnh sát, những bức ảnh này đều là ảnh ghép, được dùng để tống tiền."
Tôi nghe mà thấy rất kỳ lạ. Tấm ảnh mặc đồ thỏ Bunny đúng là chưa từng chụp. Nhưng ba tấm đầu...đích thực do chính Mạc Ngôn Sơ chụp cho tôi.
Nghĩ lại...Có lẽ cảnh sát chỉ muốn giảm bớt ảnh hưởng xấu đối với tôi.
Trong lòng tôi vẫn rất biết ơn họ.
Theo tình hình hiện tại...
Khả năng cao là có người lấy được máy tính hoặc tài khoản lưu trữ đám mây của Mạc Ngôn Sơ, phát hiện bên trong còn lưu những bức ảnh cũ. Thế là lợi dụng chúng để uy hiếp, tống tiền, lừa tình hay lừa tiền.
Qua lời cảnh sát...người nhận được loại email này không chỉ có mình tôi.
Khi tôi hỏi rốt cuộc là ai đang dùng hòm thư của Mạc Ngôn Sơ để gửi email...
Họ chỉ đáp:
"Vẫn đang điều tra."
Rồi để lại cho tôi một tấm danh thiếp, dặn có chuyện gì thì lập tức liên lạc.
Tiễn cảnh sát đi xong, tôi vốn nghĩ sau khi được giải thích, đồng nghiệp sẽ thôi nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.
Không ngờ...mọi thứ vẫn chẳng thay đổi. Gã đồng nghiệp dê xồm lại cười hề hề:
"Lý Du à, không sao đâu. Ảnh ghép thế này cũng đẹp lắm."
Một nữ đồng nghiệp vào công ty cùng đợt với tôi lập tức hùa theo bằng giọng mỉa mai:
"Người ta vẫn bảo ruồi chẳng bu vào quả trứng lành. Sao họ không ghép mặt người khác, lại ghép đúng mặt Lý Du? Chắc tại cô ấy đẹp quá, quyến rũ quá nên mới bị chọn."
"Bộ đồ thỏ Bunny này còn chẳng thua mấy hot girl chuyên bán ảnh trên mạng ấy chứ."
Tôi chẳng buồn đáp lại. Máy tính đã bị cảnh sát mang đi, lại thêm chuyện xảy ra liên tiếp khiến tôi không còn tâm trạng làm việc. Tôi xin nữ quản lý nghỉ nửa ngày.
Về đến căn hộ, tôi chỉ thấy kiệt sức, muốn gọi điện tìm ai đó hỏi han. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi chẳng biết nên hỏi ai.
Càng nghĩ càng bực bội, tôi đặt một đống đồ ăn giao tận nhà, vừa ăn vừa cày phim để quên đi mọi chuyện.
Mãi đến khi trời nhá nhem tối. Đúng lúc xem đến đoạn nữ chính trừng trị gã bạn trai tồi tệ, đang hả dạ...thì tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Cốc! Cốc! Cốc! Tiếng gõ dồn dập, nặng nề, như muốn phá cửa.
Tôi nghe mà bực mình.
Sống một mình nên chẳng dám mở cửa ngay. Tôi ghé mắt nhìn qua lỗ thần, vừa nhìn thấy người đứng ngoài...tôi không biết nên khóc hay nên cười.
Đó chính là Mai Hề. Cô em khóa dưới năm xưa từng gửi ảnh nóng để "ép cung giành người yêu", đồng thời cũng là người đã "giúp" tôi vạch trần bộ mặt thật của Mạc Ngôn Sơ.

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục