Chương 2: Mỗi Người Đều Nhận Được Một Lời Mời
Nhìn Mai Hề đứng ngoài cửa, như thể chỉ hận không thể đập nát cánh cửa xông vào, tôi chợt nghĩ đến chuyện mình đã nhận được những email kèm ảnh.
Bức ảnh năm xưa cô ta gửi cho tôi vốn đã đủ nóng bỏng rồi, mấy ngày gần đây e rằng cô ta cũng nhận được những thứ tương tự.
Chỉ là...không biết bằng cách nào cô ta lại tìm được đến tận nhà tôi.
Nghĩ bụng dù sao cả hai cũng đều là nạn nhân, tôi mở cửa cho cô ta vào, tiện thể khuyên nên báo cảnh sát trước.
Không ngờ vừa mở cửa...Mai Hề lập tức giơ tay tát tôi một cái.
"Lý Du, đồ đàn bà không biết xấu hổ!"
Tát một cái vẫn chưa hả giận, cô ta lại vung tay định tát thêm cái nữa. Tôi lập tức đá ngã cô ta xuống đất, rồi trả lại một cái tát. Mai Hề như phát điên, gào lên chói tai rồi lao tới túm tóc tôi.
Vốn dĩ tôi đã bực sẵn, mở cửa cho cô ta là muốn chỉ cho cô ta một con đường giải quyết. Ai ngờ vừa bước vào đã động tay động chân, miệng thì toàn lời chửi rủa, tay thì giật tóc tôi không buông.
May mà từ nhỏ tôi lớn lên cùng một đám anh em họ, đánh nhau là chuyện cơm bữa. Chỉ vài động tác, tôi đã khống chế được cô ta. Mai Hề tức đến đỏ cả mắt, miệng không ngừng chửi bới.
Tôi giữ chặt hai tay cô ta, cười lạnh:
"Chẳng lẽ... cô cũng nhận được ảnh nóng? Ảnh của cô chắc còn dữ dội hơn của tôi nhiều nhỉ?"
Cả người Mai Hề khựng lại. Cô ta nhìn tôi đầy kinh ngạc.
"Cô... cũng nhận được sao?"
Tôi buông cô ta ra, ra hiệu vào nhà rồi hỏi đầu đuôi sự việc.
Sắc mặt cô ta lập tức lạnh xuống, vẫn còn định dò xét tôi.
Cô ta nói bức ảnh năm đó chỉ gửi cho mỗi tôi. Ngoài Mạc Ngôn Sơ thì chỉ còn cô ta và tôi giữ bản sao.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
"Cô chắc là tôi chỉ nhận được đúng tấm cô từng gửi? Không có mấy tấm còn nóng bỏng hơn à?"
Bức ảnh năm ấy cô ta gửi cho tôi...là cảnh cô ta và Mạc Ngôn Sơ quấn lấy nhau, tay chân đan chặt, mặt kề mặt, cổ áp cổ. Hai người không mặc một mảnh vải nào, chỉ được che hờ bằng một dải lụa trắng mỏng rộng chừng nửa mét.
Giữa nghĩa trang hoang vắng, dưới lớp lụa nửa kín nửa hở...trông chẳng khác nào hai con xà yêu vừa tu luyện thành tinh đang quấn quýt lấy nhau.
Đến nước này rồi mà cô ta vẫn còn muốn thử tôi.
Nghe tôi nói xong, Mai Hề lập tức xìu xuống. Cô ta ngồi phịch lên sofa, vừa vuốt lại mái tóc bị tôi kéo rối, vừa tiện tay lấy dây buộc tóc trên bàn trà của tôi, búi gọn thành một búi tóc.
Tình cảnh của cô ta cũng gần giống tôi.
Chỉ khác...tôi nhận ảnh qua email công ty. Còn cô ta nhận qua tin nhắn riêng trên WeChat.
Mai Hề và Mạc Ngôn Sơ yêu nhau nửa năm thì chia tay. Lý do cũng chẳng có gì mới, cô ta phát hiện anh ta lại có người mới. Có bài học từ tôi nên lúc chia tay, cô ta cũng ép Mạc Ngôn Sơ xóa hết ảnh.
Thế nhưng mấy ngày gần đây...một tài khoản WeChat lạ liên tục gửi ảnh cho cô ta, đồng thời hẹn cô ta tối ngày 11 tháng 8 đến nghĩa trang.
Ban đầu cô ta cũng chẳng để tâm, chặn luôn tài khoản đó.
Ai ngờ sáng hôm sau, đối phương lại đổi sang tài khoản khác tiếp tục gửi, ảnh càng lúc càng táo bạo.
Đến hôm nay, thậm chí còn gửi hẳn một đoạn video dài một phút quay cảnh cô ta và Mạc Ngôn Sơ ân ái ngoài trời.
Cô ta xấu hổ nên không dám đưa video cho tôi xem.
Chỉ nói cô ta hoàn toàn không nhớ mình từng quay đoạn video ấy. Thế nhưng người trong video đúng là cô ta, ngay cả nốt ruồi ở lưng dưới cũng hiện rõ mồn một.
Những tài khoản gửi ảnh ấy...không biết bằng cách nào đều vượt qua được xác minh bạn bè.
Điều kỳ lạ hơn là...cô ta hoàn toàn không tra ra nguồn gốc của chúng.
Thời gian gửi...ccũng đều đúng 2 giờ 03 phút sáng.
WeChat vốn không có chức năng hẹn giờ gửi tin.
Nói cách khác, đối phương đã thức đúng giờ đó để đồng thời gửi ảnh cho cả tôi lẫn Mai Hề.
Ngoài miệng cô ta tỏ vẻ nghi ngờ tôi.
Nhưng thực chất chỉ là muốn xác nhận xem tôi có nhận được những bức ảnh ấy hay không.
So với cô bạn gái đến sau cướp Mạc Ngôn Sơ khỏi tay mình...Tôi – người bạn gái cũ đã bị cô ta "đánh bại" – dường như lại khiến cô ta cảm thấy mình vượt trội hơn.
Điểm may mắn duy nhất của Mai Hề là những thứ cô ta nhận được đều là ảnh và video riêng tư. Cô ta không dám động vào. Vì thế không xảy ra chuyện như tôi, vô tình biến chúng thành email gửi hàng loạt, mất sạch thể diện.
Tôi kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua, rồi tiếp tục khuyên:
"Cô nên báo cảnh sát."
Mai Hề chỉ hừ lạnh.
"Sau khi cô ép Mạc Ngôn Sơ xóa ảnh, anh ta còn đắc ý khoe với tôi rằng vẫn còn bản sao. Thậm chí còn cho tôi xem ảnh của cô."
"Ảnh của cô thì có gì đâu? Vẫn mặc quần áo đầy đủ, chỉ tạo dáng hơi gợi cảm một chút."
"Cô báo cảnh sát thì còn được. Còn tôi thì sao? Chẳng lẽ bảo tôi mang mấy đoạn video đó cho cảnh sát xem?"
"Nhưng nếu không báo cảnh sát, cô định để kẻ đứng sau tiếp tục uy hiếp mình à?" Tôi vẫn cố thuyết phục.
Cô ta cười khẩy.
"Đã mất mặt đủ rồi. Lỡ báo cảnh sát xong lại giống cô, bị phát tán khắp nơi thì sao? Video của tôi với mấy tấm ảnh của cô vốn chẳng cùng một mức độ."
"Còn nữa...Cô chỉ giỏi ra vẻ mạnh miệng. Ép Mạc Ngôn Sơ xóa ảnh mà cũng chẳng xóa sạch nổi."
"Tôi thì muốn xem thử...Rốt cuộc là kẻ nào còn dám lấy mấy thứ này ra uy hiếp tôi."
Nói xong, cô ta đóng sầm cửa bỏ đi.
"Cô vẫn nên báo cảnh sát!" Tôi mở cửa đuổi theo nhưng chỉ kịp nói được một câu, Mai Hề đã khuất sau góc cầu thang.
Tính cô ta vốn ngang bướng, cứng đầu, ngay từ việc dám gửi cho tôi bức ảnh "xà yêu" năm đó cũng đủ nhìn ra.
Tôi đóng cửa lại. Nghĩ đến chuyện Mạc Ngôn Sơ không chỉ chụp đủ loại ảnh cho từng người bạn gái, mà còn nhận chụp rất nhiều bộ ảnh nghệ thuật.
Có lẽ...anh ta vẫn giữ tất cả. Biết đâu còn nhiều người đang bị những bức ảnh ấy uy hiếp. Bảo sao tôi cứ thấy cảnh sát vẫn chưa kết luận vụ án của anh ta.
Sau khi bị Mai Hề quấy một trận, tôi cũng chẳng còn tâm trạng xem phim, tắt mạng điện thoại, cắm sạc rồi đi ngủ từ sớm.
Đang ngủ say... Điện thoại bỗng liên tục vang lên những tiếng "ting... ting..." báo có tin nhắn WeChat mới.
Tôi cau mày, mơ màng đưa tay với lấy điện thoại. Đúng lúc chuẩn bị xem là ai còn nhắn tin giữa đêm...Bên ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Mặc dù tiếng gõ cửa rất khẽ, nghe như người bên ngoài chẳng còn chút sức lực nào nhưng lại đều đặn từng nhịp, máy móc và kéo dài không dứt.
Tôi bực bội vô cùng, vừa cầm điện thoại bật đèn, vừa lảo đảo bước đến cửa nhìn qua mắt thần.
Không ngờ...người đứng ngoài lại là Mai Hề.
Vừa tỉnh ngủ, mắt tôi bị ánh đèn chói đến mức không mở nổi, tôi mơ màng kéo cửa ra.
Mai Hề đứng trước mặt, trên người khoác một chiếc áo choàng voan mỏng màu đen, nhưng không hiểu sao cả chiếc áo lại đỏ au như bị thứ gì nhuộm thẫm.
Tôi nheo mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại. Không biết từ lúc nào WeChat đã tự kết nối mạng trở lại, hàng loạt tin nhắn liên tục hiện lên.
Thời gian hiển thị...2 giờ 10 phút.
Tôi liếc Mai Hề một cái.
"Lại nhận được ảnh hay video nữa à? Vào đi, tôi giúp cô báo cảnh sát."
Buồn ngủ đến không chịu nổi, tôi đẩy rộng cửa, ra hiệu cho cô ta bước vào nhưng Mai Hề vẫn đứng yên ngoài cửa. Giọng cô ta trầm khàn:
"Lý Du... không phải Mạc Ngôn Sơ. Là người khác."
Tôi bật cười khẩy.
"Mạc Ngôn Sơ chết rồi, người gửi ảnh đương nhiên là kẻ khác. Bởi vậy tôi mới bảo cô báo cảnh sát."
Nói rồi tôi quay sang nhìn cô ta.
"Được rồi, nửa đêm rồi. Vào nhà trước đã. Cứ ngủ tạm trên sofa đến sáng, tôi sẽ giúp cô báo cảnh sát."
Nhưng Mai Hề vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cô ta u ám đến lạ.
"Cô ta sẽ tìm cô. Cô ta sẽ ép cô đến chỗ cũ."
"Đừng đi."
Tôi khẽ cười.
"Dù sao tôi cũng báo cảnh sát rồi. Dùng mấy bức ảnh đó uy hiếp tôi cũng vô ích."
Tôi cầm điện thoại vẫy vẫy, ra hiệu cô ta mau vào.
Đúng lúc ấy...điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tiếng nhạc vang lên khiến tôi giật mình, theo phản xạ đưa tay bắt máy.
Chuông vẫn không ngừng reo.
Thế nhưng, dù tôi cố vuốt thế nào cũng không chạm được nút nghe. Tôi càng sốt ruột, diện thoại cứ reo mãi. Lòng bỗng trở nên bực bội, nóng nảy một cách khó hiểu.
Cuối cùng...tôi bật mạnh người ngồi dậy, mồ hôi lạnh túa ra. Tôi tỉnh hẳn, căn phòng tối om, đèn hoàn toàn chưa bật. Tôi vẫn nằm trên giường.
Chiếc điện thoại đang cắm sạc trên tủ đầu giường không ngừng rung lên. Ánh sáng duy nhất trong phòng chính là màn hình điện thoại.
Vậy ban nãy mở cửa cho Mai Hề...chỉ là một giấc mơ?
Nhưng...giấc mơ ấy chân thật đến đáng sợ.
Tôi cầm điện thoại lên. Người gọi đến là Hồ Cổ Nguyệt, cô bạn làm báo.
Điều khiến tôi lạnh sống lưng là...trên màn hình cũng hiện đúng 2 giờ 10 phút.
Tôi khó hiểu bắt máy.
Đầu dây bên kia, Hồ Cổ Nguyệt nói bằng giọng vô cùng nghiêm trọng:
"Lý Du, tối qua cậu có gặp Mai Hề không? Là cô bạn gái sau khi cậu chia tay Mạc Ngôn Sơ ấy."
Tôi hơi ngạc nhiên. Sao cô ấy biết Mai Hề từng đến tìm tôi? Nhưng nghĩ có lẽ Mai Hề đã báo cảnh sát nên tôi vẫn trả lời thật.
"Đúng."
Không ngờ ngay sau đó...Hồ Cổ Nguyệt trầm giọng:
"Mai Hề chết rồi. Ngay tại nghĩa trang cũ."
Toàn thân tôi lạnh toát.
"Cô ấy đến nghĩa trang theo lời hẹn...Sao lại chết được?"
Rõ ràng...thời gian hẹn không phải là đêm Quỷ Môn Quan mở cửa sao?
Theo suy nghĩ của tôi...
Loại người phát tán ảnh riêng tư này hoặc là muốn tiền...Hoặc là muốn tình.
Ai ngờ...lại còn muốn mạng người.
Hồ Cổ Nguyệt nói rất nhanh:
"Cô ấy dùng WeChat hẹn kẻ gửi ảnh tối nay gặp nhau ở nghĩa trang. Không đi một mình, còn gọi thêm năm người bạn nam đi cùng để bắt kẻ đứng sau nhưng vẫn xảy ra chuyện."
"Cậu cũng bị người đó dùng ảnh uy hiếp đúng không?"
“Đừng sợ. Tuyệt đối đừng hành động liều lĩnh."
Giọng cô ấy rõ ràng rất căng thẳng.
Ở đầu dây bên kia...tôi còn nghe loáng thoáng tiếng đàn ông hét thất thanh cùng tiếng còi xe cảnh sát, trong lòng càng thấy kỳ lạ. Nhưng Hồ Cổ Nguyệt vội vàng cúp máy, chỉ liên tục dặn dò:
"Đừng sợ."
"Đừng làm bừa."
"Mấy hôm nay đừng đi làm. Sáng mai, tôi sẽ đến tìm cậu."
Tôi ngồi lặng trên giường, tay vẫn siết chặt điện thoại, ánh mắt nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín, rồi lại nhớ đến giấc mơ vừa rồi.
Quê tôi vẫn có câu...người mới chết thường sẽ báo mộng cho người sống.
Chẳng lẽ...Mai Hề thật sự đã chết.
Và vừa rồi...là cô ấy về báo mộng cho tôi?
Cô ấy nói...không phải Mạc Ngôn Sơ mà là một kẻ khác.
Một kẻ...sẽ tiếp tục tìm đến tôi.
Tôi đang định gọi lại hỏi Hồ Cổ Nguyệt xem Mai Hề chết thế nào. Chẳng phải cô ấy dẫn theo năm người đàn ông đi cùng sao? Vậy mà vẫn bị giết? Rốt cuộc đối phương đáng sợ đến mức nào?
Hơn nữa, tiếng đàn ông gào thét tôi vừa nghe được... Có phải hiện trường lại xảy ra thêm một vụ án mạng nữa không?
Vừa mở khóa điện thoại, tôi lập tức nhìn thấy một tin nhắn WeChat mới.
Thời gian gửi...2 giờ 03 phút. Người gửi là một tài khoản lạ, nội dung chỉ có một câu:
"Tối ngày 11 tháng 8, gặp nhau ở chỗ cũ. Xin hãy đến đúng hẹn, không sớm, không muộn."
Điều khiến tôi rợn tóc gáy hơn cả...là ảnh đại diện của tài khoản ấy. Chính là bức ảnh nóng năm xưa...Mai Hề từng gửi cho tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, cả người lạnh buốt, run tay mở cuộc trò chuyện.
Phía trên dòng tin nhắn...là một bức ảnh mới.
Trong ảnh..."Tôi" khoác trên người một dải voan mỏng màu xanh nhạt, mái tóc được buộc bằng một sợi dây cỏ bện. Cả người nằm bò trên một ngôi mộ đất, đầu vừa nhô lên từ phía sau tấm bia đã mờ tên người chết, cằm hờ hững tựa lên mép bia, đầu hơi nghiêng sang một bên. Bên cạnh là đám cỏ ngải cao gần nửa người. Phía sau...là vô số bia mộ dựng san sát cùng những nấm mồ cũ kỹ đổ nát.
Khung cảnh ấy...khiến tôi trông chẳng khác nào một con thanh xà vừa bò lên khỏi mộ, đôi mắt hoang mang nhìn bốn phía. Vẻ yêu mị pha lẫn bi thương như muốn xuyên thẳng qua bức ảnh.
Tôi dám khẳng định mình chưa từng chụp bức ảnh này.
Hơn nữa...Phong cách của nó giống hệt bức ảnh nóng Mai Hề từng gửi cho tôi. Cũng giống hệt những bức ảnh kiểu mỹ nhân Liêu Trai mà cô Lưu – người bị sát hại cùng Mạc Ngôn Sơ – từng chụp khi còn sống.
Tim tôi đập dồn dập, tôi vội kéo lên xem thông tin tài khoản. Không có tên, không có bất kỳ thông tin cá nhân nào. Chỉ hiển thị vị trí...ngay trong thành phố này.
Điều kỳ quái hơn là...
Giống hệt Mai Hề. Tôi hoàn toàn không biết mình đã kết bạn với tài khoản này từ lúc nào, cũng không thể tra được nguồn gốc.
Đến khi xem xong, tôi mới phát hiện. Không biết từ bao giờ...điện thoại đã tự động bật mạng.
Đúng lúc tôi đang cầm điện thoại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng...
Ting! Một tin nhắn mới hiện lên, là Triệu Minh Triết.
"Mai Hề chết rồi."
"Cái chết rất kỳ lạ."
"Dù thế nào cũng đừng đến chỗ hẹn!"
Tim tôi thắt lại, sao cậu ấy biết tôi có hẹn?
Tôi còn chưa kịp hỏi...
Triệu Minh Triết đã liên tiếp gửi cho tôi mấy tấm ảnh.
Bối cảnh vẫn là nghĩa trang cũ ấy. Đôi mắt của Mai Hề mở hé, phủ một màu xám đục, trông như một yêu tinh vừa mới bước chân vào nhân gian. Cô nghiêng người tựa lên một cây tùng bách bên cạnh một ngôi mộ đất, ánh mắt mông lung vô hồn.
Trên cành cây treo hai chiếc đèn lồng giấy đỏ thẫm, ánh đèn lại sáng đến lạ, vừa khéo phủ trọn lên người Mai Hề. Bộ quần áo cô mặc vẫn chính là bộ đồ khi đến tìm tôi. Mái tóc vẫn búi thành củ tỏi bằng chính sợi dây buộc tóc của tôi.
Thế nhưng chiếc áo khoác voan đen mỏng bên ngoài đã bị cởi bung đến ngang eo, còn bị xé toạc, chỉ còn vắt hờ trên vai phải. Nửa bờ vai trái để lộ, gần như để hở cả áo ngực.
Điều đáng sợ nhất là...Hai cánh tay cô vươn ra, quấn lấy thân cây như một con rắn. Đầu hơi nghiêng, tựa vào thân tùng bách, đôi môi đỏ tươi khẽ hé mở, tựa như đang nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng trên cổ...lại có một vết cắt sâu và sắc lẹm, sâu đến mức gần như có thể nhìn thấy cả khí quản bên trong. Máu theo cổ chảy xuống, đọng lại nơi hõm xương quai xanh trắng ngần. Rồi tiếp tục tràn xuống dưới, thấm loang từng mảng trên lớp voan đen mỏng.
Điều vô lý hơn cả...là trên người cô còn quấn chặt một con trăn gấm vàng to bằng bắp tay người lớn. Đầu con trăn từ phía sau lưng vươn ra trước ngực, gác ngay lên xương quai xanh của Mai Hề. Nó liên tục thè lưỡi, bồn chồn bất an, như thể đang liếm những dòng máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương. Thân trăn quấn quanh vòng eo cô trong tư thế nửa quỳ, phần đuôi lại luồn khuất giữa hai chân.
Chỉ nhìn qua bức ảnh cũng có thể cảm nhận được thân hình nó đang chậm rãi uốn lượn, quấn chặt lấy cơ thể Mai Hề.
Con trăn ấy...rõ ràng vẫn còn sống.
Làn da trắng xanh, chiếc cổ thon dài, máu đỏ tươi, lớp voan đen, thân trăn vàng óng.
Mỹ nhân và cự mãng. Cái chết và sự quỷ dị.
Tất cả những gam màu đối lập, tất cả những yếu tố tưởng chừng không liên quan ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác u ám, nặng nề, vừa bệnh hoạn vừa ma mị, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
Tôi chăm chú nhìn kỹ đôi mắt của Mai Hề, đó hoàn toàn không phải ánh mắt mê ly, cũng chẳng phải vẻ say đắm.
Mà là...ánh mắt của một người đã chết, đồng tử tan rã, vô hồn.
Những bức ảnh phía sau đều là ảnh chụp cận cảnh.
Hai cánh tay của Mai Hề bị những chiếc đinh thép dài chừng một tấc đóng xuyên vào thân cây tùng bách. Ngay cả đầu cô cũng bị cố định bằng một cây kim thép xuyên từ phía sau mái tóc vào thân cây.
Còn con trăn gấm vàng...
Trong lúc được người ta cẩn thận gỡ khỏi thi thể Mai Hề, nó đau đớn vùng vẫy dữ dội. Những chiếc vảy trên thân nó đã bị keo siêu dính gắn chặt lên người Mai Hề.
Tôi nhìn những bức ảnh ấy mà chỉ thấy toàn thân lạnh buốt. Tôi lập tức nhắn cho Triệu Minh Triết:
"Anh lấy những bức ảnh này ở đâu?"
Anh chỉ trả lời đúng một câu:
"Đừng bao giờ đến nghĩa trang!"
Tôi vội hỏi tiếp:
"Ngoài chuyện Mai Hề chết, anh còn biết những gì nữa?"
Lần này, Triệu Minh Triết chỉ đáp:
"Rất nhiều."
Tôi còn định hỏi thêm. Nhưng anh chỉ nhắn:
"Chín giờ sáng mai gặp mặt nói chuyện."
Ban đầu, tôi còn nghi ngờ Triệu Minh Triết cố ý lấy cớ này để hẹn tôi ra ngoài, biết đâu anh ta có mục đích khác, thậm chí... người đứng sau gửi những bức ảnh kia chính là anh ta.
Thế nhưng ngay sau đó, anh gửi luôn địa chỉ, là một quán cà phê ở quảng trường trung tâm thành phố. Nơi ấy lúc nào cũng đông nghịt người qua lại.
Dẫu vậy, tôi vẫn không dám đi một mình. Thế là tôi nhắn cho Hồ Cổ Nguyệt, hỏi sáng mai lúc chín giờ cô ấy có rảnh không, có thể đi cùng tôi đến một cuộc hẹn được không.
Cô ấy hỏi:
"Hẹn với ai?"
Tôi trả lời:
"Triệu Minh Triết."
Còn cố ý giải thích thêm anh là con trai của ai, nhà làm gì. Gia đình Triệu Minh Triết là một trong những doanh nghiệp hàng đầu của thành phố, nên tôi đặc biệt nhấn mạnh điều đó.
Không ngờ...Hồ Cổ Nguyệt im lặng vài giây rồi nhắn lại:
"Triệu Minh Triết... đại thiếu gia của Thành Nhân Dược Nghiệp? Chẳng phải anh ta đã qua đời vì bạo bệnh từ tháng trước rồi sao?"
"Để giảm ảnh hưởng nên truyền thông không đưa tin rầm rộ, nhưng người trong thành phố vẫn có rất nhiều người đến dự tang lễ của anh ta."Nhìn Mai Hề đứng ngoài cửa, như thể chỉ hận không thể đập nát cánh cửa xông vào, tôi chợt nghĩ đến chuyện mình đã nhận được những email kèm ảnh.
Bức ảnh năm xưa cô ta gửi cho tôi vốn đã đủ nóng bỏng rồi, mấy ngày gần đây e rằng cô ta cũng nhận được những thứ tương tự.
Chỉ là...không biết bằng cách nào cô ta lại tìm được đến tận nhà tôi.
Nghĩ bụng dù sao cả hai cũng đều là nạn nhân, tôi mở cửa cho cô ta vào, tiện thể khuyên nên báo cảnh sát trước.
Không ngờ vừa mở cửa...Mai Hề lập tức giơ tay tát tôi một cái.
"Lý Du, đồ đàn bà không biết xấu hổ!"
Tát một cái vẫn chưa hả giận, cô ta lại vung tay định tát thêm cái nữa. Tôi lập tức đá ngã cô ta xuống đất, rồi trả lại một cái tát. Mai Hề như phát điên, gào lên chói tai rồi lao tới túm tóc tôi.
Vốn dĩ tôi đã bực sẵn, mở cửa cho cô ta là muốn chỉ cho cô ta một con đường giải quyết. Ai ngờ vừa bước vào đã động tay động chân, miệng thì toàn lời chửi rủa, tay thì giật tóc tôi không buông.
May mà từ nhỏ tôi lớn lên cùng một đám anh em họ, đánh nhau là chuyện cơm bữa. Chỉ vài động tác, tôi đã khống chế được cô ta. Mai Hề tức đến đỏ cả mắt, miệng không ngừng chửi bới.
Tôi giữ chặt hai tay cô ta, cười lạnh:
"Chẳng lẽ... cô cũng nhận được ảnh nóng? Ảnh của cô chắc còn dữ dội hơn của tôi nhiều nhỉ?"
Cả người Mai Hề khựng lại. Cô ta nhìn tôi đầy kinh ngạc.
"Cô... cũng nhận được sao?"
Tôi buông cô ta ra, ra hiệu vào nhà rồi hỏi đầu đuôi sự việc.
Sắc mặt cô ta lập tức lạnh xuống, vẫn còn định dò xét tôi.
Cô ta nói bức ảnh năm đó chỉ gửi cho mỗi tôi. Ngoài Mạc Ngôn Sơ thì chỉ còn cô ta và tôi giữ bản sao.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
"Cô chắc là tôi chỉ nhận được đúng tấm cô từng gửi? Không có mấy tấm còn nóng bỏng hơn à?"
Bức ảnh năm ấy cô ta gửi cho tôi...là cảnh cô ta và Mạc Ngôn Sơ quấn lấy nhau, tay chân đan chặt, mặt kề mặt, cổ áp cổ. Hai người không mặc một mảnh vải nào, chỉ được che hờ bằng một dải lụa trắng mỏng rộng chừng nửa mét.
Giữa nghĩa trang hoang vắng, dưới lớp lụa nửa kín nửa hở...trông chẳng khác nào hai con xà yêu vừa tu luyện thành tinh đang quấn quýt lấy nhau.
Đến nước này rồi mà cô ta vẫn còn muốn thử tôi.
Nghe tôi nói xong, Mai Hề lập tức xìu xuống. Cô ta ngồi phịch lên sofa, vừa vuốt lại mái tóc bị tôi kéo rối, vừa tiện tay lấy dây buộc tóc trên bàn trà của tôi, búi gọn thành một búi tóc.
Tình cảnh của cô ta cũng gần giống tôi.
Chỉ khác...tôi nhận ảnh qua email công ty. Còn cô ta nhận qua tin nhắn riêng trên WeChat.
Mai Hề và Mạc Ngôn Sơ yêu nhau nửa năm thì chia tay. Lý do cũng chẳng có gì mới, cô ta phát hiện anh ta lại có người mới. Có bài học từ tôi nên lúc chia tay, cô ta cũng ép Mạc Ngôn Sơ xóa hết ảnh.
Thế nhưng mấy ngày gần đây...một tài khoản WeChat lạ liên tục gửi ảnh cho cô ta, đồng thời hẹn cô ta tối ngày 11 tháng 8 đến nghĩa trang.
Ban đầu cô ta cũng chẳng để tâm, chặn luôn tài khoản đó.
Ai ngờ sáng hôm sau, đối phương lại đổi sang tài khoản khác tiếp tục gửi, ảnh càng lúc càng táo bạo.
Đến hôm nay, thậm chí còn gửi hẳn một đoạn video dài một phút quay cảnh cô ta và Mạc Ngôn Sơ ân ái ngoài trời.
Cô ta xấu hổ nên không dám đưa video cho tôi xem.
Chỉ nói cô ta hoàn toàn không nhớ mình từng quay đoạn video ấy. Thế nhưng người trong video đúng là cô ta, ngay cả nốt ruồi ở lưng dưới cũng hiện rõ mồn một.
Những tài khoản gửi ảnh ấy...không biết bằng cách nào đều vượt qua được xác minh bạn bè.
Điều kỳ lạ hơn là...cô ta hoàn toàn không tra ra nguồn gốc của chúng.
Thời gian gửi...ccũng đều đúng 2 giờ 03 phút sáng.
WeChat vốn không có chức năng hẹn giờ gửi tin.
Nói cách khác, đối phương đã thức đúng giờ đó để đồng thời gửi ảnh cho cả tôi lẫn Mai Hề.
Ngoài miệng cô ta tỏ vẻ nghi ngờ tôi.
Nhưng thực chất chỉ là muốn xác nhận xem tôi có nhận được những bức ảnh ấy hay không.
So với cô bạn gái đến sau cướp Mạc Ngôn Sơ khỏi tay mình...Tôi – người bạn gái cũ đã bị cô ta "đánh bại" – dường như lại khiến cô ta cảm thấy mình vượt trội hơn.
Điểm may mắn duy nhất của Mai Hề là những thứ cô ta nhận được đều là ảnh và video riêng tư. Cô ta không dám động vào. Vì thế không xảy ra chuyện như tôi, vô tình biến chúng thành email gửi hàng loạt, mất sạch thể diện.
Tôi kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua, rồi tiếp tục khuyên:
"Cô nên báo cảnh sát."
Mai Hề chỉ hừ lạnh.
"Sau khi cô ép Mạc Ngôn Sơ xóa ảnh, anh ta còn đắc ý khoe với tôi rằng vẫn còn bản sao. Thậm chí còn cho tôi xem ảnh của cô."
"Ảnh của cô thì có gì đâu? Vẫn mặc quần áo đầy đủ, chỉ tạo dáng hơi gợi cảm một chút."
"Cô báo cảnh sát thì còn được. Còn tôi thì sao? Chẳng lẽ bảo tôi mang mấy đoạn video đó cho cảnh sát xem?"
"Nhưng nếu không báo cảnh sát, cô định để kẻ đứng sau tiếp tục uy hiếp mình à?" Tôi vẫn cố thuyết phục.
Cô ta cười khẩy.
"Đã mất mặt đủ rồi. Lỡ báo cảnh sát xong lại giống cô, bị phát tán khắp nơi thì sao? Video của tôi với mấy tấm ảnh của cô vốn chẳng cùng một mức độ."
"Còn nữa...Cô chỉ giỏi ra vẻ mạnh miệng. Ép Mạc Ngôn Sơ xóa ảnh mà cũng chẳng xóa sạch nổi."
"Tôi thì muốn xem thử...Rốt cuộc là kẻ nào còn dám lấy mấy thứ này ra uy hiếp tôi."
Nói xong, cô ta đóng sầm cửa bỏ đi.
"Cô vẫn nên báo cảnh sát!" Tôi mở cửa đuổi theo nhưng chỉ kịp nói được một câu, Mai Hề đã khuất sau góc cầu thang.
Tính cô ta vốn ngang bướng, cứng đầu, ngay từ việc dám gửi cho tôi bức ảnh "xà yêu" năm đó cũng đủ nhìn ra.
Tôi đóng cửa lại. Nghĩ đến chuyện Mạc Ngôn Sơ không chỉ chụp đủ loại ảnh cho từng người bạn gái, mà còn nhận chụp rất nhiều bộ ảnh nghệ thuật.
Có lẽ...anh ta vẫn giữ tất cả. Biết đâu còn nhiều người đang bị những bức ảnh ấy uy hiếp. Bảo sao tôi cứ thấy cảnh sát vẫn chưa kết luận vụ án của anh ta.
Sau khi bị Mai Hề quấy một trận, tôi cũng chẳng còn tâm trạng xem phim, tắt mạng điện thoại, cắm sạc rồi đi ngủ từ sớm.
Đang ngủ say... Điện thoại bỗng liên tục vang lên những tiếng "ting... ting..." báo có tin nhắn WeChat mới.
Tôi cau mày, mơ màng đưa tay với lấy điện thoại. Đúng lúc chuẩn bị xem là ai còn nhắn tin giữa đêm...Bên ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Mặc dù tiếng gõ cửa rất khẽ, nghe như người bên ngoài chẳng còn chút sức lực nào nhưng lại đều đặn từng nhịp, máy móc và kéo dài không dứt.
Tôi bực bội vô cùng, vừa cầm điện thoại bật đèn, vừa lảo đảo bước đến cửa nhìn qua mắt thần.
Không ngờ...người đứng ngoài lại là Mai Hề.
Vừa tỉnh ngủ, mắt tôi bị ánh đèn chói đến mức không mở nổi, tôi mơ màng kéo cửa ra.
Mai Hề đứng trước mặt, trên người khoác một chiếc áo choàng voan mỏng màu đen, nhưng không hiểu sao cả chiếc áo lại đỏ au như bị thứ gì nhuộm thẫm.
Tôi nheo mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại. Không biết từ lúc nào WeChat đã tự kết nối mạng trở lại, hàng loạt tin nhắn liên tục hiện lên.
Thời gian hiển thị...2 giờ 10 phút.
Tôi liếc Mai Hề một cái.
"Lại nhận được ảnh hay video nữa à? Vào đi, tôi giúp cô báo cảnh sát."
Buồn ngủ đến không chịu nổi, tôi đẩy rộng cửa, ra hiệu cho cô ta bước vào nhưng Mai Hề vẫn đứng yên ngoài cửa. Giọng cô ta trầm khàn:
"Lý Du... không phải Mạc Ngôn Sơ. Là người khác."
Tôi bật cười khẩy.
"Mạc Ngôn Sơ chết rồi, người gửi ảnh đương nhiên là kẻ khác. Bởi vậy tôi mới bảo cô báo cảnh sát."
Nói rồi tôi quay sang nhìn cô ta.
"Được rồi, nửa đêm rồi. Vào nhà trước đã. Cứ ngủ tạm trên sofa đến sáng, tôi sẽ giúp cô báo cảnh sát."
Nhưng Mai Hề vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cô ta u ám đến lạ.
"Cô ta sẽ tìm cô. Cô ta sẽ ép cô đến chỗ cũ."
"Đừng đi."
Tôi khẽ cười.
"Dù sao tôi cũng báo cảnh sát rồi. Dùng mấy bức ảnh đó uy hiếp tôi cũng vô ích."
Tôi cầm điện thoại vẫy vẫy, ra hiệu cô ta mau vào.
Đúng lúc ấy...điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tiếng nhạc vang lên khiến tôi giật mình, theo phản xạ đưa tay bắt máy.
Chuông vẫn không ngừng reo.
Thế nhưng, dù tôi cố vuốt thế nào cũng không chạm được nút nghe. Tôi càng sốt ruột, diện thoại cứ reo mãi. Lòng bỗng trở nên bực bội, nóng nảy một cách khó hiểu.
Cuối cùng...tôi bật mạnh người ngồi dậy, mồ hôi lạnh túa ra. Tôi tỉnh hẳn, căn phòng tối om, đèn hoàn toàn chưa bật. Tôi vẫn nằm trên giường.
Chiếc điện thoại đang cắm sạc trên tủ đầu giường không ngừng rung lên. Ánh sáng duy nhất trong phòng chính là màn hình điện thoại.
Vậy ban nãy mở cửa cho Mai Hề...chỉ là một giấc mơ?
Nhưng...giấc mơ ấy chân thật đến đáng sợ.
Tôi cầm điện thoại lên. Người gọi đến là Hồ Cổ Nguyệt, cô bạn làm báo.
Điều khiến tôi lạnh sống lưng là...trên màn hình cũng hiện đúng 2 giờ 10 phút.
Tôi khó hiểu bắt máy.
Đầu dây bên kia, Hồ Cổ Nguyệt nói bằng giọng vô cùng nghiêm trọng:
"Lý Du, tối qua cậu có gặp Mai Hề không? Là cô bạn gái sau khi cậu chia tay Mạc Ngôn Sơ ấy."
Tôi hơi ngạc nhiên. Sao cô ấy biết Mai Hề từng đến tìm tôi? Nhưng nghĩ có lẽ Mai Hề đã báo cảnh sát nên tôi vẫn trả lời thật.
"Đúng."
Không ngờ ngay sau đó...Hồ Cổ Nguyệt trầm giọng:
"Mai Hề chết rồi. Ngay tại nghĩa trang cũ."
Toàn thân tôi lạnh toát.
"Cô ấy đến nghĩa trang theo lời hẹn...Sao lại chết được?"
Rõ ràng...thời gian hẹn không phải là đêm Quỷ Môn Quan mở cửa sao?
Theo suy nghĩ của tôi...
Loại người phát tán ảnh riêng tư này hoặc là muốn tiền...Hoặc là muốn tình.
Ai ngờ...lại còn muốn mạng người.
Hồ Cổ Nguyệt nói rất nhanh:
"Cô ấy dùng WeChat hẹn kẻ gửi ảnh tối nay gặp nhau ở nghĩa trang. Không đi một mình, còn gọi thêm năm người bạn nam đi cùng để bắt kẻ đứng sau nhưng vẫn xảy ra chuyện."
"Cậu cũng bị người đó dùng ảnh uy hiếp đúng không?"
“Đừng sợ. Tuyệt đối đừng hành động liều lĩnh."
Giọng cô ấy rõ ràng rất căng thẳng.
Ở đầu dây bên kia...tôi còn nghe loáng thoáng tiếng đàn ông hét thất thanh cùng tiếng còi xe cảnh sát, trong lòng càng thấy kỳ lạ. Nhưng Hồ Cổ Nguyệt vội vàng cúp máy, chỉ liên tục dặn dò:
"Đừng sợ."
"Đừng làm bừa."
"Mấy hôm nay đừng đi làm. Sáng mai, tôi sẽ đến tìm cậu."
Tôi ngồi lặng trên giường, tay vẫn siết chặt điện thoại, ánh mắt nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín, rồi lại nhớ đến giấc mơ vừa rồi.
Quê tôi vẫn có câu...người mới chết thường sẽ báo mộng cho người sống.
Chẳng lẽ...Mai Hề thật sự đã chết.
Và vừa rồi...là cô ấy về báo mộng cho tôi?
Cô ấy nói...không phải Mạc Ngôn Sơ mà là một kẻ khác.
Một kẻ...sẽ tiếp tục tìm đến tôi.
Tôi đang định gọi lại hỏi Hồ Cổ Nguyệt xem Mai Hề chết thế nào. Chẳng phải cô ấy dẫn theo năm người đàn ông đi cùng sao? Vậy mà vẫn bị giết? Rốt cuộc đối phương đáng sợ đến mức nào?
Hơn nữa, tiếng đàn ông gào thét tôi vừa nghe được... Có phải hiện trường lại xảy ra thêm một vụ án mạng nữa không?
Vừa mở khóa điện thoại, tôi lập tức nhìn thấy một tin nhắn WeChat mới.
Thời gian gửi...2 giờ 03 phút. Người gửi là một tài khoản lạ, nội dung chỉ có một câu:
"Tối ngày 11 tháng 8, gặp nhau ở chỗ cũ. Xin hãy đến đúng hẹn, không sớm, không muộn."
Điều khiến tôi rợn tóc gáy hơn cả...là ảnh đại diện của tài khoản ấy. Chính là bức ảnh nóng năm xưa...Mai Hề từng gửi cho tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, cả người lạnh buốt, run tay mở cuộc trò chuyện.
Phía trên dòng tin nhắn...là một bức ảnh mới.
Trong ảnh..."Tôi" khoác trên người một dải voan mỏng màu xanh nhạt, mái tóc được buộc bằng một sợi dây cỏ bện. Cả người nằm bò trên một ngôi mộ đất, đầu vừa nhô lên từ phía sau tấm bia đã mờ tên người chết, cằm hờ hững tựa lên mép bia, đầu hơi nghiêng sang một bên. Bên cạnh là đám cỏ ngải cao gần nửa người. Phía sau...là vô số bia mộ dựng san sát cùng những nấm mồ cũ kỹ đổ nát.
Khung cảnh ấy...khiến tôi trông chẳng khác nào một con thanh xà vừa bò lên khỏi mộ, đôi mắt hoang mang nhìn bốn phía. Vẻ yêu mị pha lẫn bi thương như muốn xuyên thẳng qua bức ảnh.
Tôi dám khẳng định mình chưa từng chụp bức ảnh này.
Hơn nữa...Phong cách của nó giống hệt bức ảnh nóng Mai Hề từng gửi cho tôi. Cũng giống hệt những bức ảnh kiểu mỹ nhân Liêu Trai mà cô Lưu – người bị sát hại cùng Mạc Ngôn Sơ – từng chụp khi còn sống.
Tim tôi đập dồn dập, tôi vội kéo lên xem thông tin tài khoản. Không có tên, không có bất kỳ thông tin cá nhân nào. Chỉ hiển thị vị trí...ngay trong thành phố này.
Điều kỳ quái hơn là...
Giống hệt Mai Hề. Tôi hoàn toàn không biết mình đã kết bạn với tài khoản này từ lúc nào, cũng không thể tra được nguồn gốc.
Đến khi xem xong, tôi mới phát hiện. Không biết từ bao giờ...điện thoại đã tự động bật mạng.
Đúng lúc tôi đang cầm điện thoại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng...
Ting! Một tin nhắn mới hiện lên, là Triệu Minh Triết.
"Mai Hề chết rồi."
"Cái chết rất kỳ lạ."
"Dù thế nào cũng đừng đến chỗ hẹn!"
Tim tôi thắt lại, sao cậu ấy biết tôi có hẹn?
Tôi còn chưa kịp hỏi...
Triệu Minh Triết đã liên tiếp gửi cho tôi mấy tấm ảnh.
Bối cảnh vẫn là nghĩa trang cũ ấy. Đôi mắt của Mai Hề mở hé, phủ một màu xám đục, trông như một yêu tinh vừa mới bước chân vào nhân gian. Cô nghiêng người tựa lên một cây tùng bách bên cạnh một ngôi mộ đất, ánh mắt mông lung vô hồn.
Trên cành cây treo hai chiếc đèn lồng giấy đỏ thẫm, ánh đèn lại sáng đến lạ, vừa khéo phủ trọn lên người Mai Hề. Bộ quần áo cô mặc vẫn chính là bộ đồ khi đến tìm tôi. Mái tóc vẫn búi thành củ tỏi bằng chính sợi dây buộc tóc của tôi.
Thế nhưng chiếc áo khoác voan đen mỏng bên ngoài đã bị cởi bung đến ngang eo, còn bị xé toạc, chỉ còn vắt hờ trên vai phải. Nửa bờ vai trái để lộ, gần như để hở cả áo ngực.
Điều đáng sợ nhất là...Hai cánh tay cô vươn ra, quấn lấy thân cây như một con rắn. Đầu hơi nghiêng, tựa vào thân tùng bách, đôi môi đỏ tươi khẽ hé mở, tựa như đang nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng trên cổ...lại có một vết cắt sâu và sắc lẹm, sâu đến mức gần như có thể nhìn thấy cả khí quản bên trong. Máu theo cổ chảy xuống, đọng lại nơi hõm xương quai xanh trắng ngần. Rồi tiếp tục tràn xuống dưới, thấm loang từng mảng trên lớp voan đen mỏng.
Điều vô lý hơn cả...là trên người cô còn quấn chặt một con trăn gấm vàng to bằng bắp tay người lớn. Đầu con trăn từ phía sau lưng vươn ra trước ngực, gác ngay lên xương quai xanh của Mai Hề. Nó liên tục thè lưỡi, bồn chồn bất an, như thể đang liếm những dòng máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương. Thân trăn quấn quanh vòng eo cô trong tư thế nửa quỳ, phần đuôi lại luồn khuất giữa hai chân.
Chỉ nhìn qua bức ảnh cũng có thể cảm nhận được thân hình nó đang chậm rãi uốn lượn, quấn chặt lấy cơ thể Mai Hề.
Con trăn ấy...rõ ràng vẫn còn sống.
Làn da trắng xanh, chiếc cổ thon dài, máu đỏ tươi, lớp voan đen, thân trăn vàng óng.
Mỹ nhân và cự mãng. Cái chết và sự quỷ dị.
Tất cả những gam màu đối lập, tất cả những yếu tố tưởng chừng không liên quan ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác u ám, nặng nề, vừa bệnh hoạn vừa ma mị, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
Tôi chăm chú nhìn kỹ đôi mắt của Mai Hề, đó hoàn toàn không phải ánh mắt mê ly, cũng chẳng phải vẻ say đắm.
Mà là...ánh mắt của một người đã chết, đồng tử tan rã, vô hồn.
Những bức ảnh phía sau đều là ảnh chụp cận cảnh.
Hai cánh tay của Mai Hề bị những chiếc đinh thép dài chừng một tấc đóng xuyên vào thân cây tùng bách. Ngay cả đầu cô cũng bị cố định bằng một cây kim thép xuyên từ phía sau mái tóc vào thân cây.
Còn con trăn gấm vàng...
Trong lúc được người ta cẩn thận gỡ khỏi thi thể Mai Hề, nó đau đớn vùng vẫy dữ dội. Những chiếc vảy trên thân nó đã bị keo siêu dính gắn chặt lên người Mai Hề.
Tôi nhìn những bức ảnh ấy mà chỉ thấy toàn thân lạnh buốt. Tôi lập tức nhắn cho Triệu Minh Triết:
"Anh lấy những bức ảnh này ở đâu?"
Anh chỉ trả lời đúng một câu:
"Đừng bao giờ đến nghĩa trang!"
Tôi vội hỏi tiếp:
"Ngoài chuyện Mai Hề chết, anh còn biết những gì nữa?"
Lần này, Triệu Minh Triết chỉ đáp:
"Rất nhiều."
Tôi còn định hỏi thêm. Nhưng anh chỉ nhắn:
"Chín giờ sáng mai gặp mặt nói chuyện."
Ban đầu, tôi còn nghi ngờ Triệu Minh Triết cố ý lấy cớ này để hẹn tôi ra ngoài, biết đâu anh ta có mục đích khác, thậm chí... người đứng sau gửi những bức ảnh kia chính là anh ta.
Thế nhưng ngay sau đó, anh gửi luôn địa chỉ, là một quán cà phê ở quảng trường trung tâm thành phố. Nơi ấy lúc nào cũng đông nghịt người qua lại.
Dẫu vậy, tôi vẫn không dám đi một mình. Thế là tôi nhắn cho Hồ Cổ Nguyệt, hỏi sáng mai lúc chín giờ cô ấy có rảnh không, có thể đi cùng tôi đến một cuộc hẹn được không.
Cô ấy hỏi:
"Hẹn với ai?"
Tôi trả lời:
"Triệu Minh Triết."
Còn cố ý giải thích thêm anh là con trai của ai, nhà làm gì. Gia đình Triệu Minh Triết là một trong những doanh nghiệp hàng đầu của thành phố, nên tôi đặc biệt nhấn mạnh điều đó.
Không ngờ...Hồ Cổ Nguyệt im lặng vài giây rồi nhắn lại:
"Triệu Minh Triết... đại thiếu gia của Thành Nhân Dược Nghiệp? Chẳng phải anh ta đã qua đời vì bạo bệnh từ tháng trước rồi sao?"
"Để giảm ảnh hưởng nên truyền thông không đưa tin rầm rộ, nhưng người trong thành phố vẫn có rất nhiều người đến dự tang lễ của anh ta."