Sống Chết Không Rời/ Chương 3: Người Đã Chết Gửi Tin Nhắn
Mục lục
16.5px
Sống Chết Không Rời

Chương 3: Người Đã Chết Gửi Tin Nhắn

Nghe Hồ Cổ Nguyệt nói Triệu Minh Triết đã chết, tim tôi như bị ai bóp nghẹt, bàn tay cầm điện thoại lạnh buốt từng cơn.
Tôi vội thoát khỏi khung chat với cô ấy, mở lại cuộc trò chuyện vừa rồi với Triệu Minh Triết. Càng nhìn, tôi càng thấy chuyện này quá đỗi hoang đường.
Là do tin tức của tôi quá bưng bít...Hay vì sắp đến ngày Quỷ Môn mở cửa nên những chuyện quái dị cứ liên tiếp xảy ra?
Tôi lập tức chuyển những bức ảnh Triệu Minh Triết vừa gửi cho Hồ Cổ Nguyệt, hỏi cô ấy:
"Mai Hề... có phải chết như thế này không?"
Ngay sau đó, tôi lên mạng tìm kiếm:
"Triệu Minh Triết Thành Nhân Dược Nghiệp."
Tin tức không nhiều nhưng trên mấy trang báo địa phương, tôi vẫn tìm được bài viết liên quan. Trong đó ghi rất rõ:
Triệu Minh Triết, trưởng nam của gia tộc họ Triệu thuộc Tập đoàn Dược phẩm Thành Nhân, qua đời vì bạo bệnh lúc 20 giờ 32 phút tối ngày 24 tháng 6 năm 2022. Theo di nguyện của anh, thi hài được an táng tại Nghĩa trang Vạn Thọ cũ, nằm ở trung tâm thành phố.
Bên dưới còn đính kèm ảnh của Triệu Minh Triết và ảnh buổi an táng.
Nghĩa trang Vạn Thọ cũ...chính là nơi Mạc Ngôn Sơ và Mai Hề gặp chuyện, cũng là "chỗ cũ" mà những email kia nhắc đến.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu, xác nhận đi xác nhận lại. Đó đúng là Triệu Minh Triết.
Tim tôi bỗng trôi tuột xuống đáy vực. Tôi vội nhắn tin riêng cho mấy người bạn học thân thiết, hỏi xem họ có biết chuyện của Triệu Minh Triết hay không.
Ngày trước, chuyện tôi cầm dao chia tay Mạc Ngôn Sơ làm náo loạn cả trường. Rất nhiều bạn học, cựu sinh viên đều tò mò hỏi:
"Rốt cuộc là ảnh gì mà cậu nhất quyết bắt Mạc Ngôn Sơ xóa? Quan trọng đến mức phải cầm dao ép anh ta?"
Ngoài mặt thì bảo là quan tâm nhưng thực chất...chỉ là muốn moi chuyện. Vì vậy, tôi chưa từng công khai bức ảnh Mai Hề gửi cho mình. Tôi cũng không dám để ai biết những bức ảnh mình từng ép Mạc Ngôn Sơ xóa trông như thế nào.
Có lẽ cũng vì tôi luôn im lặng...nên Mai Hề mới cho rằng tôi hèn nhát.
Sau đó, mỗi lần có người nhắc lại chuyện cũ, tôi đều nổi nóng mắng thẳng trong nhóm. Dần dần, số bạn học còn liên lạc với tôi cũng ít đi, chỉ còn vài người thật sự thân thiết là vẫn giữ liên lạc.
Lúc này mới hơn hai giờ sáng. Sau khi gửi tin nhắn, chỉ có hai "cú đêm" trả lời.
Cả hai đều khẳng định:
Triệu Minh Triết đã qua đời từ tháng Sáu năm nay. Hiệu trưởng trường còn đích thân đến dự tang lễ.
Nghe nói trước khi mất, Triệu Minh Triết từng thay mặt gia đình quyên góp cho trường một khoản tiền rất lớn.
Nguyên nhân tử vong là...bệnh tim bẩm sinh, chỉ là trước giờ vẫn luôn được gia đình giấu kín.
Tôi ôm chặt điện thoại, toàn thân lạnh như rơi xuống hầm băng.
Đúng lúc ấy, Hồ Cổ Nguyệt nhắn lại:
"Cậu lấy mấy bức ảnh này ở đâu? Ai gửi cho cậu?"
"Đây đều là ảnh hiện trường. Cảnh sát cấm phát tán ra ngoài."
"Xóa ngay đi! Tuyệt đối đừng gửi cho ai nữa!"
Nói cách khác...những bức ảnh ấy là thật.
Tôi ngồi bất động trên giường, ôm điện thoại, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết nên làm gì.
Đúng lúc ấy...một người bạn vừa trả lời tin nhắn bỗng gửi thêm một câu:
"Mau vào nhóm lớp với nhóm cựu sinh viên xem!"
Tôi đã rời nhóm lớp từ lâu. Hồi đó, trong nhóm ngày nào cũng có người xúi giục:
"Đăng ảnh lên cho bọn này xem đi. Mạc Ngôn Sơ chụp ảnh đẹp thế, cậu là bạn gái anh ta, chắc chắn được chụp còn đẹp hơn."
Cả nam lẫn nữ đều hùa theo, lời lẽ nghe thì chẳng có gì quá đáng nhưng ý tứ bên trong lại đầy ám chỉ.
Tôi từng mắng nhau với họ mấy lần cuối cùng dứt khoát rời nhóm, chỉ có nhóm cựu sinh viên thì tôi vẫn ở lại.
Triệu Minh Triết là quản trị viên. Chuyện năm đó cũng chính anh đứng ra giải quyết. Khi có người mang chuyện tôi ép Mạc Ngôn Sơ xóa ảnh ra bàn tán, anh lập tức cấm mọi người nhắc lại.
Có lẽ vì cảm kích việc anh từng lên tiếng bảo vệ mình...nên tôi chưa bao giờ rời khỏi nhóm ấy.
Vừa mở nhóm ra...tôi lập tức sững người.
Giữa đêm khuya...hàng trăm bức ảnh và video đang liên tục được đăng lên.
Nhân vật chính...chính là Mai Hề và Mạc Ngôn Sơ.
Bức đầu tiên...là bức ảnh "xà yêu" Mai Hề từng gửi cho tôi.
Ngay sau đó là hàng loạt bức ảnh cùng một phong cách. Hai người không một mảnh vải trên người, chỉ được che hờ bởi lớp lụa trắng mỏng như lớp da rắn vừa lột. Khi thì ngồi sát bên nhau, khi thì nằm tựa vào nhau, lúc cổ kề cổ, lúc chân tay quấn lấy nhau. Thân mật, mê hoặc giữa bãi tha ma hoang vu...Hai người chẳng khác nào đôi xà yêu vừa tu luyện thành hình người, đang quấn quýt không rời.
Những bộ ảnh tiếp theo...lại càng quái dị hơn.
Trong đó có cả bức ảnh "Thanh Xà chui khỏi mộ" với gương mặt của tôi bị ghép vào. Và cả bức ảnh Mai Hề lúc chết...nửa người tựa lên cây tùng, quấn chặt cùng con trăn vàng.
Thậm chí...còn có một bộ ảnh khác.
Mai Hề chỉ khoác trên mình một bộ áo liệm, gương mặt được hóa trang trắng bệch xanh xao, mái tóc vấn bằng chiếc trâm cài cũ kỹ. Cô nằm nghiêng trong một cỗ quan tài mục nát. Xung quanh là xương trắng, rắn, chuột và đủ loại côn trùng. Đôi chân dài trắng muốt duỗi ra khỏi khe hở của nắp quan tài khép hờ.
Ở một tấm khác...cô ôm hờ vạt áo liệm trước ngực, nghiêng đầu nhìn lên từ bên trong cỗ quan tài, góc chụp từ trên cao nhìn xuống.
Trong không gian chật hẹp của cỗ quan tài...cô nửa nằm, nửa quỳ, đôi mắt quyến rũ hướng ra ngoài. Trong ánh mắt ấy...ba phần khát khao, ba phần lanh lợi, bốn phần sợ hãi.
Không biết...là sợ lũ rắn rết quanh mình. Hay sợ người đang đứng bên ngoài nhìn xuống.
Đừng nói đàn ông. Ngay cả tôi...biết rõ Mai Hề đã chết...cũng không kìm được ý nghĩ muốn đưa tay kéo cô ấy ra khỏi cỗ quan tài ấy.
Còn có những bức ảnh...Mai Hề và Mạc Ngôn Sơ cùng mặc áo liệm. Hai người nằm kề vai nhau trong một cỗ quan tài như đang chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Những đoạn video phía sau...còn gây chấn động hơn.
Tuy mọi cảnh quay đều được che chắn vừa đủ để không vượt quá giới hạn.
Nhưng chính sự nửa kín nửa hở ấy lại khơi gợi trí tưởng tượng hơn bất kỳ sự phô bày trực diện nào.
Trong khung hình còn xuất hiện đủ loại động vật mang ý nghĩa tượng trưng như...
Rắn. Cáo. Nhện...
Hầu hết đều được quay tại Nghĩa trang Vạn Thọ cũ. Toàn bộ đều mang phong cách ma mị, yêu dị, đậm chất Liêu Trai.
Tài khoản đăng tải...chính là tài khoản đã nhắn riêng cho tôi. Ảnh đại diện và thông tin hoàn toàn giống hệt.
Sau khi đăng liên tiếp hơn một trăm bức ảnh và video...Đối phương mới để lại một câu:
"Thất hứa, tự ý đến trước, đây chính là kết cục."
"Nếu không đến...kết cục cũng sẽ như vậy."
Không hiểu vì sao...ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết chắc, những lời này...là đang nhắm vào tôi.
Cả nhóm cựu sinh viên lập tức nổ tung. Có người không ngớt trầm trồ:
"Mạc Ngôn Sơ đúng là cao tay. Ảnh anh ta chụp vừa tà dị vừa quỷ quái, nhưng lại có sức mê hoặc khó tả."
"Luôn lơ lửng ngay ranh giới bị cấm."
"Bảo sao hai năm nay nổi như cồn trong giới nhiếp ảnh."
Lại có người lớn tiếng hô hào:
"Mọi người chia nhau lưu đi!"
"Tôi lưu từ đầu xuống cuối. Người khác lưu từ cuối lên đầu."
"Lỡ bị xóa thì vẫn còn người giữ!"
Một quản trị viên lập tức đứng ra kêu gọi mọi người đừng tải xuống, thậm chí còn nhờ những ai rành công nghệ giúp xóa các hình ảnh và video đang bị phát tán.
Nhưng...ai thèm để ý chứ.
Ngay sau đó, nhóm cựu sinh viên bị giải tán.
Nhìn thông báo nhóm đã giải tán hiện lên trên màn hình, tôi khẽ thở phào.
Có lẽ... Chỉ vì Mai Hề tự ý hẹn đối phương gặp trước thời gian, còn dẫn theo người đến nghĩa trang để bắt hắn...nên mới bị giết. Sau đó, tất cả ảnh và video của cô ấy đều bị tung lên mạng.
Lúc này...những bức ảnh đó có phải ảnh ghép hay không, với đám người chỉ thích hóng chuyện, đã chẳng còn quan trọng nữa.
Vậy nên...đến tối ngày 11 tháng 8, tôi thật sự phải đến nghĩa trang Vạn Thọ cũ sao?
Nếu không...kết cục của Mai Hề...Chính là kết cục của tôi?
Không chỉ chết...mà còn phải thân bại danh liệt.
Đúng lúc tôi còn tưởng chuyện của Mai Hề đến đây là kết thúc...
Điện thoại lại liên tục rung lên.
Chính tài khoản kia...lại nhắn riêng cho tôi. Lần này, hắn gửi toàn bộ số ảnh và video.
Căn hộ tôi thuê vốn có mạng rất yếu. Ngày thường, ngay cả xem phim bằng dữ liệu di động, đã mua gói VIP, tôi cũng chỉ xem nổi chất lượng 720P.
Thế mà lúc này...Hơn một trăm bức ảnh và video lại đồng loạt tải xuống ào ào, nhanh đến mức bất thường.
Tôi vội nhắn hỏi hai người bạn học vẫn còn thức.
Quả nhiên...bọn họ cũng đều nhận được.
Không chỉ vậy.
Đống ảnh và video ấy còn bị đăng lên diễn đàn cũ của trường, rồi lan sang hàng loạt nền tảng video đang thịnh hành.
Ngay cả Hồ Cổ Nguyệt cũng nhắn tin hỏi tôi có nhận được hay không, rồi bảo đang sang tìm tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng chỉ còn lại nỗi sợ không thể diễn tả thành lời.
Rốt cuộc...đối phương muốn gì?
Ngày 11 tháng 8 là đầu thất của Mạc Ngôn Sơ.
Lẽ nào...Hắn muốn báo thù cho Mạc Ngôn Sơ, nên ép tất cả những cô gái từng bị Mạc Ngôn Sơ chụp ảnh đến nghĩa trang cúng đầu thất cho anh ta?
Nhưng...trong những đoạn video ấy cũng có không ít cảnh Mạc Ngôn Sơ nhếch nhác, xấu xí đến khó coi.
Rõ ràng...đối phương cũng chẳng hề đứng về phía Mạc Ngôn Sơ. Càng nghĩ càng thấy da đầu tê dại. Đặc biệt là khi ánh mắt tôi vô tình lướt qua bức ảnh "Thanh Xà chui khỏi mộ" bị ghép gương mặt của mình. Nỗi sợ trong lòng càng dâng lên mãnh liệt.
Thời buổi này...Internet phát triển như vậy. Một khi những thứ ấy đã bị tung lên mạng...muốn xóa sạch gần như là chuyện không thể.
Cho dù sau này có gỡ bỏ hết. Cho dù cảnh sát công bố đó chỉ là ảnh ghép, là giả...thì có thể thay đổi được điều gì?
Hôm nay, bốn tấm ảnh của tôi vẫn còn được xem là "kín đáo". Thế nhưng, sau khi cảnh sát giải thích rõ ràng...Đồng nghiệp của tôi đã đối xử với tôi thế nào?
Nghĩ đến đó, đầu óc tôi lại rối như tơ vò.
Đúng lúc ấy...điện thoại lại vang lên một tiếng ting.
Lần này...là tin nhắn của "Triệu Minh Triết".
"Chính không bao giờ thua tà."
"Hãy tin vào bản thân."
"Tôi sẽ giúp em."
"Đừng sợ."
Đọc bốn câu ấy...sống mũi tôi bỗng cay xè.
Hai năm trước...
Sau khi nhận được bức ảnh khiêu dâm Mai Hề gửi, tôi lập tức đề nghị chia tay Mạc Ngôn Sơ. Anh ta không chịu.
Bởi vì để theo đuổi tôi, anh ta đã bỏ ra tiền bạc, thời gian và công sức. Cuối cùng lại chẳng chiếm được tôi. Anh ta cảm thấy mình lỗ vốn.
Vì thế...Anh ta lấy những bức ảnh đã chụp tôi ra uy hiếp, ép tôi đi thuê phòng với anh ta.
Chính lúc ấy, tôi mới nhìn rõ bộ mặt thật của Mạc Ngôn Sơ. Sự dịu dàng, chu đáo, phong thái văn nghệ, trong sáng. Tất cả...đều là giả dối.
Khi ấy, tôi còn ngồi tính toán với anh ta. Mỗi lần đi chơi...anh ta mời tôi ăn cơm thì tôi mua vé xem phim, mua trà sữa hoặc những khoản khác. Anh ta tặng quà cho tôi, tôi cũng đều đáp lễ bằng những món quà có giá trị tương đương.
Nếu anh ta thật sự muốn tính cả thời gian và công sức bỏ ra...tôi cũng chấp nhận bồi thường bằng tiền. Chỉ cần anh ta xóa hết ảnh hoặc cầm số tiền đó đi tìm gái.
Thế nhưng...anh ta từ chối. Còn nói chuyện đó là phạm pháp, anh ta không làm. Anh ta chỉ cần...tôi. Thậm chí còn lấy một bức ảnh của tôi mang tính gợi cảm vừa phải để đăng lên Weibo.
Bình thường, Mạc Ngôn Sơ vẫn đăng những bộ ảnh nghệ thuật. Tài khoản Weibo của anh ta cũng có đến mấy chục nghìn người theo dõi. Bức ảnh ấy chỉ đăng chưa đầy nửa ngày...đã nhận được mấy nghìn lượt thích và hàng trăm lượt chia sẻ.
Nếu...Là những bức ảnh táo bạo hơn thì sao?
Sau nhiều lần thương lượng bất thành...tôi bị dồn đến đường cùng, mới cầm dao xông vào ký túc xá của anh ta, ép anh ta xóa sạch ảnh.
Khi ấy...anh ta tin chắc tôi không dám làm thật, còn cợt nhả, nói năng trêu tức. Cho đến khi, tôi cứa một nhát lên cổ anh ta, máu chảy ra.
Lúc đó anh ta mới chịu ngoan ngoãn nhưng cũng đồng thời gào thét gọi rất nhiều người đến.
Ảnh tuy đã bị xóa, giấy cam kết cũng đã viết nhưng ngoài cửa ký túc xá...đã chật kín người đứng xem.
Khi ấy...Tôi cũng giống Mai Hề bây giờ, sợ hãi đến mức không dám báo cảnh sát.
Thế nhưng...sau khi làm Mạc Ngôn Sơ bị thương, tôi lại càng sợ hơn. Chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, tôi không muốn tương lai của mình bị hủy chỉ vì một tên khốn như anh ta.
Đúng vào lúc ấy...Triệu Minh Triết xuất hiện. Một người vốn chẳng bao giờ quản chuyện của ai, thậm chí còn rất ít khi ở ký túc xá. Vậy mà hôm đó...lại vừa hay đi ngang qua. Anh cũng nói với tôi đúng những lời này:
"Lý Du, bỏ dao xuống trước đã."
"Chính không bao giờ thua tà."
"Hãy tin vào bản thân."
"Tôi sẽ giúp em."
"Đừng sợ."
Thật ra...Tôi không còn nhớ rõ gương mặt của anh lúc ấy.
Điều duy nhất còn đọng lại trong ký ức...là ánh mắt ôn hòa nhưng vô cùng vững vàng.
Sau đó, chính anh là người đứng ra xử lý toàn bộ sự việc.
Tôi không bị xử phạt. Nhà trường cũng khéo léo giảm thiểu mọi ảnh hưởng đến mức thấp nhất.
Suốt hơn hai năm sau, ngoài việc thỉnh thoảng vẫn có vài bạn học hay cựu sinh viên buông vài lời dò hỏi, tôi gần như không phải chịu thêm bất kỳ tổn thương thực sự nào.
Mạc Ngôn Sơ cũng không bao giờ tìm đến tôi nữa.
Ngoại trừ việc Mai Hề từng nói anh ta cho cô ấy xem ảnh của tôi, anh ta cũng chưa từng đem chuyện của tôi đi bêu rếu ở bên ngoài.
Tôi biết...tất cả đều có công của Triệu Minh Triết. Vì vậy, tôi luôn ghi nhớ sự giúp đỡ ấy, cũng chưa từng làm phiền anh thêm lần nào.
Hai năm trôi qua.
Giờ đây...lại nhìn thấy đúng những lời ấy. Không hiểu vì sao...trong lòng tôi bỗng thấy bình yên hơn rất nhiều.
Thế nhưng nhìn cái tên Triệu Minh Triết trên màn hình, tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gõ một câu:
"Anh... là người hay là ma?"
"Có thật anh là Triệu Minh Triết không?"
Nhưng vừa gửi đi...tôi đã hối hận.
Là người hay là ma...thì có gì khác nhau?
Những bức ảnh Mạc Ngôn Sơ chụp...Kẻ đứng sau chúng là người, là ma, là yêu hay là quỷ...Ai có thể phân biệt được?
Con người...cũng có lòng dạ hại người. Mà ma quỷ...đôi khi chưa chắc đã mang ác ý.
Điều quyết định...là bản tính chứ không phải thân phận.
Từ lúc anh nhắc tôi rằng Mạc Ngôn Sơ đã chết...đến khi báo tin Mai Hề gặp nạn, dặn tôi tuyệt đối đừng đến cuộc hẹn...
Rồi bây giờ...sau khi Mai Hề chết, ảnh riêng bị tung khắp nơi, biết tôi hoảng loạn, anh lại nhắn tin trấn an.
Từ đầu đến cuối, anh chưa từng làm bất cứ điều gì gây hại cho tôi.
Thế là tôi nhắn thêm một dòng:
"Ngày mai, tôi sẽ đến đúng giờ."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục