Sống Chết Không Rời/ Chương 4: Quỷ Đả Tường Trong Nghĩa Trang
Mục lục
16.5px
Sống Chết Không Rời

Chương 4: Quỷ Đả Tường Trong Nghĩa Trang

Tôi đồng ý gặp Triệu Minh Triết.
Có lẽ vì câu hỏi cuối cùng của tôi là "Anh là người hay là ma?", nên sau đó anh không nhắn lại nữa.
Tài khoản đã gửi ảnh uy hiếp tôi cũng hoàn toàn im lặng.
Mãi đến hơn năm giờ sáng, Hồ Cổ Nguyệt mới đến tìm tôi.
Suốt cả đêm, tôi gần như không chợp mắt, chỉ ngồi xem đi xem lại những bức ảnh cùng các bài báo về cái chết của Triệu Minh Triết.
Rõ ràng Hồ Cổ Nguyệt cũng đã thức trắng. Vừa bước vào nhà, cô ấy liền tu một hơi hai cốc nước lớn, rồi mới bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện Mai Hề đã chết như thế nào.
Trước khi đến tìm tôi, Mai Hề đã nhắn cho bạn trai hiện tại địa chỉ cùng nội dung rằng cô ấy đến gặp tôi.
Có lẽ...Cô ấy vẫn đề phòng tôi.
Điểm này cảnh sát đã xác nhận. Có lẽ sáng mai họ sẽ đến lấy lời khai của tôi.
Sau khi rời khỏi chỗ tôi, Mai Hề lập tức nhắn tin hẹn kẻ đã gửi ảnh gặp mặt. Rồi cô ấy bảo bạn trai gọi thêm vài người anh em, cùng đến phục sẵn ở nghĩa trang Vạn Thọ.
Chỉ cần đối phương xuất hiện là lập tức khống chế, đánh cho một trận rồi ép hắn giao lại toàn bộ ảnh.
Họ đi bằng hai chiếc xe. Đến nơi, Mai Hề đứng đợi ở quảng trường nhỏ trên sườn núi, còn bạn trai cô ấy cùng bốn người kia chia nhau ẩn nấp.
Tôi biết chỗ đó.
Thực ra chỉ là một khoảng sân nhỏ nằm đúng ranh giới giữa khu nghĩa trang cũ và khu nghĩa trang mới. Bên cạnh có mấy cây cổ thụ, phía dưới là một đình nghỉ chân cũ kỹ được xây từ rất lâu trước kia để người đi tảo mộ nghỉ ngơi.
Nghĩa trang Vạn Thọ vốn là nghĩa trang công cộng lâu đời nhất của thành phố.
Ngày trước đều là địa táng. Khi ấy người ta coi trọng phong thủy hơn quy hoạch. Vì thế từ lưng chừng núi trở lên là vô số ngôi mộ cũ nằm chen chúc, xiêu vẹo khắp nơi. Đa phần đã không còn ai hương khói, đổ nát tiêu điều.
Những bộ ảnh phong cách Liêu Trai yêu nữ của Mạc Ngôn Sơ đều được chụp tại khu mộ cũ ấy.
Khoảng sân trên sườn núi chỉ được xây sau khi nghĩa trang Vạn Thọ cải tạo, dùng làm đường phân chia giữa khu mới và khu cũ.
Mai Hề ngồi chờ trong cái đình cũ. Bạn trai cô ấy cùng bốn người còn lại tản ra xung quanh mai phục, chuẩn bị bao vây bất cứ ai đến điểm hẹn.
Lúc đầu mọi chuyện vẫn bình thường, chỉ là muỗi hơi nhiều.
Mấy người họ còn lập một nhóm chat riêng để tiện liên lạc, vừa chờ vừa nghịch điện thoại.
Nhưng...
Qua mười hai giờ đêm, không khí bỗng lạnh hẳn, hình như còn nổi sương., khu vực ấy lại không có đèn, bốn bề tối đen như mực. Trong bụi cỏ thỉnh thoảng vang lên những tiếng sột soạt, nghe chẳng khác gì tiếng rắn bò.
Mấy người đàn ông bắt đầu sốt ruột, họ nhắn Mai Hề hỏi đối phương đã đến chưa. Nếu người ta không đến...Chẳng phải bọn họ sẽ phải chờ cả đêm vô ích sao?
Trong màn đêm đặc quánh...Mai Hề vẫn ngồi trong đình, đầu cúi gằm dường như chẳng hề nhìn điện thoại.
Bạn trai cô ấy bắt đầu lo lắng, anh ta gọi điện. Rõ ràng chuông vẫn đổ nhưng Mai Hề không hề nghe máy. Thế là anh ta bước ra khỏi chỗ nấp định đến nói chuyện trực tiếp.
Hồ Cổ Nguyệt uống thêm một ngụm nước rồi kể:
"Anh ta nói lúc đi tới phía sau Mai Hề thì thấy cô ấy cúi gằm đầu, giống như đang lén ăn cái gì đó."
"Nghĩ đến việc mình cùng mấy anh em phải phục kích suốt nửa đêm, đến một ngụm nước cũng chưa kịp uống, còn cô ấy thì lén ăn một mình, anh ta nổi nóng, vỗ mạnh vào vai cô ấy."
Hồ Cổ Nguyệt ngước nhìn tôi, giọng trầm hẳn xuống.
"Kết quả...Mai Hề ngẩng đầu lên, trong tay cô ấy cầm một đoạn đuôi rắn chỉ còn dài bằng cẳng tay, vvừa nhai vừa hỏi anh ta...'Anh có muốn ăn không?'”
Tôi lạnh cả sống lưng.
Hồ Cổ Nguyệt tiếp tục:
"Lúc đầu anh ta còn tưởng Mai Hề cố ý dọa mình. Anh ta tức giận giật lấy đoạn đuôi rắn định mắng cô ấy."
“Ai ngờ...Đoạn đuôi ấy vẫn còn sống, vừa cầm lên đã lập tức quấn chặt lấy tay anh ta. Còn Mai Hề..."
Hồ Cổ Nguyệt bỗng khựng lại, cô ấy nhăn mặt như muốn nôn, uống thêm một ngụm nước mới nói tiếp:
"Mai Hề vừa há miệng...bên trong toàn là da rắn bị nhai nát...cùng..."
Cô ấy nuốt khan, rồi mới nói tiếp:
"Bạn trai cô ấy bảo lúc ấy sợ đến cứng đờ ngay cả nói cũng không nói nổi. Chỉ biết điên cuồng hất đoạn đuôi rắn đang quấn trên tay nhưng cái đuôi quấn quá chặt. Da rắn lại vừa trơn vừa nhớp, càng hoảng càng không gỡ ra nổi."
"Còn Mai Hề...vẫn bình tĩnh nhai. Vừa nhai vừa bảo...'Ngon lắm... anh ăn thử đi.' Rồi cô ấy còn thò tay xuống dưới băng ghế gỗ...lôi ra thêm một con rắn nữa."
Ánh mắt Hồ Cổ Nguyệt lóe lên vẻ khó tin. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
"Lần này là rắn còn sống, một con cạp nia đen trắng, đầu hình tam giác, nó vẫn đang thè lưỡi."
“Anh ta tận mắt nhìn thấy Mai Hề há miệng...cắn phập lấy đầu rắn. Rồi...Rắc! Rắc! Nhai luôn.”
Chỉ nghe đến đó thôi mà dạ dày tôi đã quặn lại. Tôi nhíu chặt mày, không dám ngắt lời.
Hồ Cổ Nguyệt lại uống thêm một ngụm nước, giọng cô ấy càng lúc càng trầm.
"Bạn trai Mai Hề đứng chết lặng. Bốn người còn lại vốn chẳng muốn ngủ qua đêm ở nghĩa trang, thấy anh ta mãi không quay về nên cùng kéo ra tìm."
"Đến nơi...Họ thấy anh ta đứng bất động, tay vẫn cầm nửa đoạn đuôi rắn. Quần thì ướt sũng...Sợ đến mức đái cả ra quần. Không ai dám cử động."
"Còn Mai Hề...vẫn cứ ngồi đó... nhai con cạp nia sống. Cả bọn hoảng loạn, kéo bạn trai Mai Hề bỏ chạy."
"Nhưng...Dường như họ gặp phải quỷ đả tường. Dù chạy thế nào xuống núi...cuối cùng vẫn quay trở lại khu mộ cũ trên sườn núi."
"Họ cứ chạy...cứ chạy mãi...cho đến khi...bạn trai Mai Hề nhìn thấy thi thể cô ấy bị đóng đinh trên thân cây. Anh ta hét lên. Lúc ấy mới nhớ ra phải gọi cảnh sát."
"Trước khi cảnh sát tới, năm người họ chỉ biết chạy loạn trên núi, vừa chạy vừa gào thét. Chính cảnh sát lần theo tiếng kêu mới tìm được từng người."
Hồ Cổ Nguyệt nhìn tôi.
"Cuộc điện thoại lúc tôi gọi cho cậu...Cậu cũng nghe thấy tiếng hét ấy rồi đúng không?"
Nói xong, cô ấy lắc lắc chiếc máy ghi âm trong tay.
"Có muốn nghe chính miệng bạn trai Mai Hề kể lại không?"
Tôi chỉ thấy dạ dày cuộn lên từng cơn, không muốn nghe thêm nữa.
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy, mở cuộc trò chuyện với tài khoản đã đe dọa mình, rồi kể lại toàn bộ chuyện Mai Hề đến tìm tôi tối qua.
Lúc ấy...Mai Hề hoàn toàn bình thường, thậm chí còn đủ tỉnh táo để giăng bẫy dò xét tôi.
Vậy...sau khi đến nghĩa trang Vạn Thọ...tại sao cô ấy lại ăn rắn sống?
Mà rắn...đâu phải thứ muốn bắt là bắt được.
Theo lời bạn trai Mai Hề...
Anh ta đến tìm cô ấy vào khoảng sau mười hai giờ đêm. Còn Mai Hề chết rồi hiện hồn đến tìm tôi là 2 giờ 10 phút. Lúc ấy Hồ Cổ Nguyệt và cảnh sát cũng đã có mặt tại hiện trường.
Nói cách khác...
Trong vòng chưa đầy hai tiếng, hung thủ không chỉ giết Mai Hề, mà còn phải dàn dựng nên cả khung cảnh u ám quỷ dị ấy.
Quan trọng hơn...Trong suốt quá trình đó còn không để năm người kia phát hiện.
Việc này...khó đến mức gần như không thể.
Tôi liếc nhìn Hồ Cổ Nguyệt. Cô ấy đang chăm chú xem lại những bức ảnh.
Tôi khẽ hỏi:
"Chuyện họ nhìn thấy Mai Hề ăn rắn...là ảo giác sao?"
"Không." Hồ Cổ Nguyệt ngẩng đầu nhìn tôi, giọng bình tĩnh nhưng chắc nịch.
"Khi pháp y đưa thi thể cô ấy xuống khỏi thân cây...Họ phát hiện trong miệng Mai Hề còn sót lại thịt rắn cùng với những mảnh da rắn chưa nhai nát...mắc giữa kẽ răng."
"Thậm chí...còn có cả những mẩu xương rắn đâm vào lợi. Xương rắn rất giòn nhưng đầu xương lại cực kỳ sắc. Nhai sống như thế...không bị đâm rách miệng mới là lạ."
Nói rồi, Hồ Cổ Nguyệt trả điện thoại lại cho tôi. Cô ấy chỉ vào một bức ảnh trên màn hình.
"Nhìn con rắn này."
Đó chính là bức ảnh Mai Hề mặc áo liệm, nửa nằm trong cỗ quan tài cũ kỹ. Bên cạnh cô còn có hai con rắn, một đực, một cái quấn chặt lấy nhau, hàm ý ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Lúc trước bị hơn trăm bức ảnh và video dội tới liên tục, tôi không để ý kỹ.
Giờ được Hồ Cổ Nguyệt nhắc...tôi mới nhận ra. Hai con rắn ấy...hoàn toàn không phải đang giao phối một cách tự nhiên.
Tôi chợt nhớ tới bức ảnh Triệu Minh Triết từng gửi. Con trăn vàng quấn trên thi thể Mai Hề cũng bị dán bằng keo.
Tôi bất giác hỏi:
"Chẳng lẽ...cũng bị dán bằng keo sao?"
Hồ Cổ Nguyệt gật đầu, rồi lướt về bức ảnh đầu tiên – tấm "Thanh Xà chui khỏi mộ" mang gương mặt của tôi. Cô nhìn tôi, hỏi chậm rãi:
“Cô chắc chắn chưa từng chụp bức này chứ?”
“Chưa từng!” - tôi quả quyết lắc đầu. “Ngoài ra còn một tấm khác nữa, tôi cũng chưa từng chụp.”
Có lẽ Mai Hề cũng nghĩ giống tôi. Kẻ gửi ảnh đơn giản chỉ muốn tống tiền hoặc ép buộc quan hệ. Chỉ cần đồng ý đến điểm hẹn, hắn chắc chắn sẽ xuất hiện, nên cô ấy mới dẫn theo nhiều người đến phục sẵn.
Nếu việc giết Mai Hề rồi bày biện hiện trường quái dị kia còn có thể giải thích bằng việc hung thủ là một kẻ biến thái... Vậy thì chuyện Mai Hề chủ động nhai sống rắn là sao?
Còn "quỷ đánh tường" mà bạn trai cô ấy cùng mấy người kia gặp phải...
Rồi cả giấc mơ Mai Hề báo mộng...
Càng nghĩ, tôi càng thấy vụ việc này tà dị đến khó hiểu.
Hồ Cổ Nguyệt chăm chú nhìn những bức ảnh hồi lâu, nhưng không dám chuyển chúng sang điện thoại mình, sợ lại dính thứ "virus" kỳ quái kia khiến tôi thêm một lần bị xã hội chì chiết.
Cô chỉ nói:
“Mai mang điện thoại theo, ngày mai đi cùng tôi. Tôi sẽ tìm người chuyên môn kiểm tra xem mấy bức ảnh này rốt cuộc đã bị xử lý bằng cách gì.”
Tôi lướt qua hàng loạt ảnh của Mai Hề rồi hỏi:
“Phía cảnh sát điều tra đến đâu rồi?”
Hồ Cổ Nguyệt vẫn còn tái mặt.
“Tạm thời chưa rõ. Nhưng con trăn vàng kia là đầu mối quan trọng. Mấy năm gần đây đúng là có người nuôi trăn làm thú cưng, nhưng ở trong nước vẫn rất hiếm. Lần theo nguồn gốc của nó sẽ không quá khó.”
Quả thực...mọi chuyện đều toát lên vẻ quỷ dị.
Tôi lại đưa đoạn trò chuyện với Triệu Minh Triết cho cô xem.
Ngay cả Hồ Cổ Nguyệt cũng thấy chuyện một người đã chết vẫn nhắn tin cho tôi thật khó tin. Nhưng dù sao cũng đã hẹn gặp, sáng mai gặp rồi sẽ biết rốt cuộc là ai đang dùng tài khoản WeChat của Triệu Minh Triết.
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến chín giờ sáng, hai chúng tôi bèn tiếp tục phân tích đống ảnh.
Cuối cùng đi đến một kết luận.
Cho dù khuôn mặt có bị ghép, thì bối cảnh đều là nghĩa trang Vạn Thọ cũ, tuyệt đối là thật.
Trong rất nhiều bức ảnh, rắn, chuột, cáo... đều là động vật sống, nhưng bị cố định bằng keo dán hoặc vật liệu tương tự. Trong một vài đoạn video, những con vật ấy thậm chí còn vùng vẫy.
Điều đáng sợ hơn là...Những chiếc quan tài cũ kỹ kia rất có khả năng đã được đào lên từ những ngôi mộ hoang phía trên.
Hồ Cổ Nguyệt ngả người xuống sofa, thở dài:
“Hai năm nay Mạc Ngôn Sơ được mệnh danh là thiên tài nhiếp ảnh của giới nghệ thuật. Đúng là "quỷ tài" thật! Đào mồ quật mả thì thôi đi, còn suốt ngày bày trò với mấy thứ âm u chết chóc thế này.”
Tôi pha trà, nấu mì. Hai người ngồi trong phòng khách chờ trời sáng.
Trong khi tôi ngẩn ngơ nhìn đống ảnh, Hồ Cổ Nguyệt vẫn luôn bận rộn nghe điện thoại. Đến hơn bảy giờ sáng, cô nhận được một cuộc gọi. Vừa cúp máy, cô quay sang nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ.
“Đã tra được nguồn gốc con trăn vàng quấn trên người Mai Hề rồi.”
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
“Vậy là tìm được hung thủ?”
Hồ Cổ Nguyệt nuốt khan, cười khổ.
“Là... con trăn Mạc Ngôn Sơ nuôi.”
Tôi sững người.
“Có người gửi cho cảnh sát một đoạn video cùng một địa chỉ.”
Nói rồi, cô đưa điện thoại cho tôi.
Trong video là một nhà kho cũ kỹ, tối tăm. Bên trong xếp đầy lồng sắt, trong mỗi chiếc lồng đều nhốt đủ loại động vật. Rắn. Cáo. Thậm chí còn có thêm một con trăn vàng khác, cùng vài con rắn lục đỏ màu sắc rực rỡ.
Ở góc nhà kho chất đống những chiếc đầu lâu trắng xám, vỡ vụn, tản mát khắp nơi.
Thoạt nhìn... dường như đều là thật.
Xung quanh còn bày la liệt thiết bị chụp ảnh, trang phục đạo cụ và vô số ảnh đã rửa. Tất cả đều mang phong cách u ám, quỷ dị, đầy sắc dục.
Địa chỉ được ghi rõ là một công viên cũ ở ngoại ô. Thậm chí còn đánh dấu tỉ mỉ phải đi vào từ đâu, rẽ thế nào...
Cuối cùng dẫn đến...một tầng hầm bí mật do chính người ta tự đào.
Cho dù nơi này đúng là do Mạc Ngôn Sơ dựng lên...thì hắn đã chết rồi. Vậy ai vẫn đang tiếp tục sử dụng nơi này?
Lần này đã thật sự có người chết!
Ngay cả Hồ Cổ Nguyệt cũng đau đầu. Cô liên tục dặn tôi:
“Đừng tò mò. Đừng nhúng tay vào.”
Rồi lại nói, người dùng tài khoản WeChat của Triệu Minh Triết nhắn tin cho tôi rất có thể chỉ muốn nhắc nhở tôi. Sợ tôi giống Mai Hề, không biết Mạc Ngôn Sơ đã chết mà vẫn đi đến cuộc hẹn.
Tin tức tôi gửi cho cô trước đó là thật. Nhưng...những bức ảnh trong bài báo lại hoàn toàn là tài liệu mật của cảnh sát, không đời nào có thể bị phát tán.
“Cho dù ảnh hiện trường vụ án do người qua đường chụp được, thì ảnh nóng của nữ nạn nhân lấy từ đâu ra?”
Hồ Cổ Nguyệt nhìn tôi chăm chú.
“Người đứng sau có lẽ biết toàn bộ sự thật. Nhưng hắn sợ cô không biết Mạc Ngôn Sơ đã chết, rồi giống Mai Hề đi tới hẹn, nên mới dựng ra đường link tin tức giả kia để báo cho cô biết.
Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
“Trong bài báo có nhắc đến hung thủ, tức chồng của cô Lưu. Thực ra ông ta bị bắt ngay tại hiện trường. Khi ông lão đi tập thể dục báo án, ông ta vẫn đang cầm dao ngồi cạnh thi thể vợ.”
Hồ Cổ Nguyệt hít sâu một hơi.
“Nhưng khi cảnh sát tới...ông ta đã chết rồi.”
Tôi rùng mình.
Cô tiếp tục:
“Theo kết quả khám nghiệm pháp y, ông ta đã chết ít nhất ba ngày. Trên thi thể không chỉ xuất hiện vết hoen tử thi mà còn bắt đầu phân hủy.”
“Thế nhưng...Camera giao thông lại ghi rõ ông ta tự lái xe, bám theo hai người họ đến nghĩa trang.”
Một người...đã chết ba ngày, lại có thể lái xe, giết Mạc Ngôn Sơ cùng chính vợ mình?
Đây chính là điều Hồ Cổ Nguyệt từng nói...Vụ án này rất kỳ quái.
Cũng vì vậy mà cảnh sát vẫn luôn phong tỏa thông tin về thảm án Thất Tịch, nên trước đó tôi hoàn toàn không hay biết.
Nghe xong, sống lưng tôi lạnh toát.
Nếu không biết Mạc Ngôn Sơ đã chết...có lẽ sau khi ảnh bị phát tán, tôi cũng sẽ giống Mai Hề, đi đến cuộc hẹn. Và người chết ở nghĩa trang Vạn Thọ...có lẽ chính là tôi.
Điều đáng sợ hơn là...đường link tin tức kia đã cố tình che giấu phần kinh hoàng nhất.
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tôi rùng mình.
Không trách Hồ Cổ Nguyệt cứ liên tục dặn tôi đừng tò mò, đừng dính vào chuyện này.
Khó khăn lắm mới chờ đến hơn tám giờ. Trước khi ra khỏi nhà, tôi nhét bình xịt chống sói và súng điện vào túi.
Cả tôi lẫn Hồ Cổ Nguyệt đều không dám lái xe. Chúng tôi gọi xe công nghệ đến quán cà phê đã hẹn.
Lúc tới nơi, quán vừa mới mở cửa, bên trong vẫn chưa có khách. Vừa bước đến cửa, một nam phục vụ hơn hai mươi tuổi đã mỉm cười bước tới.
“Cô Lý Du phải không? Xin mời đi theo tôi.”
Tôi và Hồ Cổ Nguyệt nhìn nhau. Cô ấy lặng lẽ đưa tay vào túi áo.
Tôi biết, trong đó đã sẵn sàng máy ghi âm và thiết bị quay lén, lòng bàn tay tôi cũng bất giác siết chặt.
Tôi thật sự không biết...kẻ đang núp sau cái tên Triệu Minh Triết rốt cuộc muốn làm gì.
Quán cà phê được bài trí rất tinh tế, tạo cảm giác dễ chịu. Nhưng sau khi người phục vụ dẫn chúng tôi vào phòng riêng...bên trong lại không có một bóng người.
Đúng lúc tôi nghĩ "Triệu Minh Triết" vẫn chưa đến...ánh mắt chợt dừng lại trên bốn bức tường. Khắp tường...đều treo đầy ảnh.
Thoạt nhìn khá quen, nhưng vì ánh sáng lờ mờ nên tôi chưa nhận ra. Cho đến khi nhân viên bật đèn, tôi lập tức chết lặng.
Toàn bộ những bức ảnh treo kín bốn bức tường...đều là ảnh của tôi.
Mạc Ngôn Sơ năm đó có thể hết khóa này đến khóa khác đều cua được các nữ sinh khóa dưới. Ngoài miệng lưỡi khéo léo ra...thật sự hắn rất có tài. Đặc biệt là khả năng chụp ảnh.
Ngoài những bức ảnh đầy ám chỉ kia...Ảnh nghệ thuật, ảnh đường phố, ảnh đời thường hắn chụp cho tôi đều rất đẹp.
Lúc này...khắp bốn bức tường căn phòng đều phủ kín ảnh của tôi.
Ngoài những bức Mạc Ngôn Sơ từng chụp...
Còn có rất nhiều tấm mà ngay cả tôi cũng không biết mình bị chụp từ lúc nào. Có lúc đang cười ngả ngớn, có lúc vung tay bước đi đầy phóng khoáng, có lúc quay đầu mỉm cười, có lúc nghịch ngợm như một đứa trẻ. Thậm chí còn có cả những chuỗi ảnh chụp liên tiếp.
Tất cả đều được rửa ra, treo kín cả căn phòng.
Tôi ngơ ngác nhìn cậu nhân viên. Cậu chỉ mỉm cười.
“Cô Lý rất thích quán cà phê này, đúng không?”
“Sau đó, Tổng giám đốc Triệu đã mua lại nơi này. Phòng riêng này... từ đó trở thành phòng riêng của anh ấy.”
Nói rồi, cậu mở chiếc tủ ở góc phòng, lấy ra một chiếc hộp, cung kính đưa cho tôi.
“Trong này có một món đồ là thứ Tổng giám đốc Triệu để lại cho cô.”
“Anh ấy nói... nó có thể bảo vệ cô được bình an.”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục