Sống Chết Không Rời/ Chương 5: Người Đã Khuất Và Bốn Năm Thầm Lặng
Mục lục
16.5px
Sống Chết Không Rời

Chương 5: Người Đã Khuất Và Bốn Năm Thầm Lặng

Nghe cậu nhân viên nói món đồ trong chiếc hộp là thứ Triệu Minh Triết để lại cho tôi, tôi chỉ thấy khó tin.
Nhưng vừa quay đầu nhìn những bức ảnh trên tường...Có vài tấm còn được chụp ngay từ ngày đầu tiên tôi nhập học.
Hôm ấy, tôi vừa từ một huyện nhỏ lên thành phố. Trên người vẫn còn nguyên vẻ bướng bỉnh của cô gái quê. Tóc buộc đuôi ngựa, không kẻ mày, không trang điểm.
Một tay kéo chiếc vali to, tay kia xách chiếc bao dứa đựng chăn màn. Đứng trước cổng trường đại học, tôi vừa kinh ngạc, vừa bỡ ngỡ, lại có chút rụt rè.
Dù vậy, tôi vẫn từ chối tất cả lời đề nghị giúp đỡ của các đàn anh, tự mình vác hành lý, sải bước thật nhanh vào trường.
Đó là một bức ảnh chụp lén. Góc chụp khá cao, nhưng tiêu điểm lại cực kỳ chuẩn xác.
Bên cạnh còn xếp thành hàng loạt tấm ảnh khác, đều cùng một góc máy, cùng một địa điểm.
Xuân qua đông tới...
Có lúc là tôi trở lại trường sau kỳ nghỉ, có lúc cùng mấy cô bạn cười nói ríu rít bước qua cổng. Có lúc lại đùa giỡn với Mạc Ngôn Sơ, tôi chạy phía trước, hắn giơ máy ảnh đuổi theo chụp.
Suốt bốn năm đại học...mọi khoảnh khắc dường như đều được ghi lại rõ ràng trong từng bức ảnh.
Tôi cũng từ cô gái nhút nhát, ngơ ngác năm nào...từng chút một trưởng thành thành con người của hiện tại.
Bốn năm.
Vô số khoảnh khắc tôi bước qua cánh cổng trường. Hơn một trăm bức ảnh giống như ghi lại trọn vẹn quá trình trưởng thành và thay đổi của tôi.
Thế nhưng...
Tôi hoàn toàn không biết...lại có một người lặng lẽ chụp tôi suốt bốn năm trời.
“Cô Lý.” Cậu nhân viên lại đưa chiếc hộp về phía tôi, mỉm cười.
“Đây là thứ Tổng giám đốc Triệu để lại cho cô.”
Tôi cố nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nhìn chiếc hộp rồi ngẩng lên nhìn cậu ta, âm thầm ra hiệu cho Hồ Cổ Nguyệt.
Hồ Cổ Nguyệt lập tức chắn trước mặt tôi, nhận lấy chiếc hộp thay tôi rồi hỏi:
“Cậu nói "Tổng giám đốc Triệu" là Triệu Minh Triết sao? Chẳng phải anh ấy đã mất rồi à? Sao cậu biết hôm nay đúng giờ này Lý Du sẽ đến đây?”
Trong lúc Hồ Cổ Nguyệt giữ chân cậu nhân viên bằng những câu hỏi...Tôi lặng lẽ quay người, lấy điện thoại, cắm tai nghe rồi gọi WeChat thoại cho Triệu Minh Triết.
Chuông đã kết nối nhưng cả căn phòng vẫn im lặng, không hề có tiếng chuông nào vang lên.
Hồ Cổ Nguyệt tiếp tục dò hỏi:
“Những bức ảnh trong phòng này đều do Triệu Minh Triết lén chụp sao? Như vậy chẳng phải có vấn đề tâm lý à?”
Bất kể cô ấy hỏi thế nào, cậu nhân viên đều lắc đầu.
“Tôi không biết. Tổng giám đốc Triệu chỉ để lại cho tôi một tài khoản WeChat, bảo rằng sau này sẽ có người liên lạc.”
“Tôi phụ trách quản lý quán cà phê, mỗi năm được hưởng ba phần lợi nhuận. Những việc khác đều do người nhà họ Triệu quản lý.”
“Trong di chúc, anh Triệu ghi rõ phải giữ lại quán cà phê này, nên nó vẫn luôn hoạt động.”
Cuộc gọi WeChat cũng vừa tự động kết thúc. Tôi vẫn không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, đành quay sang lắc đầu với Hồ Cổ Nguyệt, sau đó nhận lấy chiếc hộp.
“Sau này... tôi vẫn có thể đến đây chứ?”
Cậu nhân viên mỉm cười.
“Tổng giám đốc Triệu từng nói, khi cô tìm đến nơi này...căn phòng này sẽ do cô toàn quyền quyết định.”
Tôi mỉm cười, lấy điện thoại ra.
“Vậy thêm WeChat nhé. Sau này có việc tiện liên lạc.”
Trong lúc đưa điện thoại cho cậu ta, tôi cố tình lướt ngón tay qua khung trò chuyện với Triệu Minh Triết. Cậu nhân viên nhìn thấy, đôi mắt khẽ chớp.
Khi quét mã QR của tôi, cậu ta cũng tiện giơ điện thoại lên cho tôi xem, thậm chí còn mở luôn đoạn tin nhắn, trên màn hình chỉ có đúng một tin, gửi lúc 3 giờ 30 phút sáng.
“Ngày mai 9 giờ sáng, Lý Du sẽ đến. Hãy giao căn phòng đó cho cô ấy.”
Tin nhắn không hề được trả lời. Tôi kinh ngạc nhìn cậu nhân viên.
“Nếu tin nhắn này là... do ma gửi, cậu không sợ sao?”
Cậu ta bình thản cười.
“Tổng giám đốc Triệu là người rất tốt. Anh ấy từng bảo sẽ có ngày gửi tin nhắn cho tôi. Người tốt dù chết rồi... cũng sẽ là một hồn ma tốt.”
Nói xong, cậu ta thêm bạn với tôi rồi mỉm cười.
“Cô Lý! Cô có thể tin tưởng Tổng giám đốc Triệu.”
Cậu ta đưa tay chỉ khắp những bức ảnh trên tường.
“Một người lặng lẽ yêu thầm cô suốt bốn năm...Chỉ vì biết mình mắc bệnh nên không dám để cô biết...thì sao có thể hại cô được?”
Tôi khẽ cười.
“Không phải cậu nói quán cà phê này vẫn do nhà họ Triệu quản lý sao? Nếu tôi thật sự xử lý căn phòng này, họ sẽ không phản đối à?”
Cậu nhân viên gật đầu.
“Sẽ không. Người nhà họ Triệu đều biết sự tồn tại của cô.”
Nói xong, cậu nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tôi đứng sững, quay sang nhìn Hồ Cổ Nguyệt.
Cô ấy dường như vừa tra được điều gì. Một lúc sau mới đưa điện thoại cho tôi.
“Quán cà phê này...đã được sang tên cho Triệu Minh Triết từ năm cô học năm ba.”
Tôi ngẩn người. Hồ Cổ Nguyệt lại nói tiếp:
“Cả công ty cô đang làm...cũng thuộc quyền sở hữu của Triệu Minh Triết.”
Cô thở dài.
“Tôi còn đang thắc mắc. Với năng lực của cô, sao có thể vào được một công ty tốt như vậy, lương lại cao, còn có nữ sếp luôn che chở. Giờ thì hợp lý rồi.”
Cô nhìn quanh căn phòng phủ kín ảnh của tôi, khẽ cảm thán:
“Triệu Minh Triết...thật sự đối xử với cô rất tốt.”
Tôi cầm điện thoại của Hồ Cổ Nguyệt. Trên màn hình là thông tin thay đổi đăng ký doanh nghiệp, thông tin cổ đông công ty, cùng hồ sơ công việc trước đây của nữ trưởng phòng luôn bảo vệ tôi. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả.
Năm ba đại học...
Sau khi tôi cầm dao ép Mạc Ngôn Sơ chia tay, Triệu Minh Triết đã đứng ra giải quyết mọi chuyện. Anh còn lên tiếng trong nhóm lớn của trường để bênh vực tôi.
Ngay cả bạn cùng phòng ký túc xá cũng từng tò mò hỏi mối quan hệ giữa tôi và anh. Có người còn khuyên tôi: “Nếu đã có phương thức liên lạc, thì nên lấy cớ cảm ơn để hẹn anh ấy vài lần. Nếu không hẹn được thì tặng quà. Dù sao anh ấy cũng thật lòng giúp mình, nói lời cảm ơn vốn là phép lịch sự tối thiểu. Cứ qua lại như vậy...rồi tự nhiên sẽ thân thiết hơn.”
Theo kịch bản trong phim hay tiểu thuyết, lúc ấy tôi thậm chí còn có thể lấy thân báo đáp. Chỉ cần có thể tạo được quan hệ với Triệu Minh Triết, dù không thể khiến anh ấy thích mình, mượn chút thế lực của anh ấy cũng tốt.
Nhưng tôi không làm vậy, tôi ngại, khoảng cách thân phận quá lớn. Anh ấy là trưởng nam của gia tộc giàu nhất thành phố, đến cả lãnh đạo nhà trường cũng phải nể mặt.
Người ta đã giúp tôi một lần, vậy mà còn muốn dựa hơi người ta thêm nữa, tôi Lý Du không mặt dày đến thế.
Vì vậy sau này, tôi chỉ gửi một tin nhắn cảm ơn, không hề nhắc tới chuyện mời ăn cơm hay báo đáp gì.
Anh ấy cũng không liên lạc lại. Thậm chí tiến độ xử lý vụ việc ra sao, anh ấy cũng chưa từng nói với tôi, chỉ âm thầm giải quyết mọi thứ.
Sau đó đến năm cuối đại học, trường tổ chức tuyển dụng, tôi được nhận vào công ty hiện tại.
Tất cả bạn học đều cho rằng tôi gặp vận may. Công ty ấy vốn chỉ tuyển sinh viên xuất sắc nhất trường, rất nhiều người thậm chí còn chẳng dám nộp hồ sơ. Vậy mà tôi liều thử vận may một phen, cuối cùng lại trúng tuyển.
Sau đó tôi còn gặp được nữ cấp trên hiện tại. Chị ấy gần như cầm tay chỉ việc, từng bước dìu dắt tôi từ một nhân viên mới chân ướt chân ráo bước vào nghề, trở thành người có thể tự mình phụ trách dự án.
Đến tận bây giờ cũng vậy. Mỗi khi tôi gặp chuyện, chị ấy vẫn luôn nhắc nhở, che chở cho tôi, thậm chí còn thay tôi răn đe những đồng nghiệp quá đáng.
Nhưng giờ tôi mới biết...công ty này là tài sản đứng tên Triệu Minh Triết. Mà nữ cấp trên của tôi trước đây lại là quản lý cấp cao của Thành Nhân Dược Nghiệp. Chỉ một tháng trước khi tôi vào công ty, chị ấy mới được điều tới đây.
Trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp đến vậy?
Nói cách khác...Triệu Minh Triết đã cố ý điều chị ấy sang công ty này. Cố ý tuyển tôi vào. Rồi để chị ấy từng bước dẫn dắt tôi trưởng thành.
Tôi cầm điện thoại của Hồ Cổ Nguyệt, trong lòng ngổn ngang không thể diễn tả. Giống như giữa ngày hè nóng bức, nuốt phải một viên đá chanh lạnh, vừa chua, vừa đắng, vừa lạnh buốt. Mắc nghẹn nơi lồng ngực, không tan ra được, nhưng cũng không chịu biến mất.
Hồ Cổ Nguyệt vẫn đang xem những bức ảnh. Ngoài ảnh chụp tôi thời đại học, phía góc sát cửa sổ, sau tấm rèm còn có rất nhiều ảnh sau khi tôi đi làm. Từ dáng vẻ vụng về của một nhân viên mới cho đến tôi của hiện tại.
Thậm chí còn có cả bức ảnh hồi tháng Sáu. Khi tôi ký được một hợp đồng lớn, vui mừng đến mức mặt mày rạng rỡ chạy đi báo cáo với cấp trên.
Tôi ôm chiếc hộp trong lòng, nhìn khắp căn phòng đầy ảnh, không hiểu Triệu Minh Triết rốt cuộc muốn nói gì.
Cậu phục vụ nói anh ấy đã thầm yêu tôi suốt bốn năm, chỉ vì biết mình mắc bệnh nên không dám để tôi biết.
Vậy bây giờ anh ấy chết rồi...lại dám để tôi biết sao?
Rõ ràng năm đó anh ấy đã “vô tình đi ngang” ký túc xá của Mạc Ngôn Sơ.
Rõ ràng anh ấy đã giúp tôi...tôi chưa từng báo đáp anh ấy. Mà anh ấy cũng chưa từng đòi hỏi điều gì.
Chỉ cần tôi mặt dày hơn một chút. Chỉ cần anh ấy chủ động nói với tôi một câu gì đó...có lẽ hai năm qua đã không phải như thế này.
Một nỗi buồn bực khó tả dâng lên trong lòng.
Tôi đặt chiếc hộp lên bàn rồi mở ra. Bên trong không có thư từ gì cả cchỉ có một chiếc USB và một hộp gỗ tử đàn nhỏ.
Tôi đưa USB cho Hồ Cổ Nguyệt, cô ấy mang theo laptop nên lập tức cắm vào kiểm tra. Còn trong hộp gỗ là một miếng ngọc bạch ngọc hình bình an khấu. Ngọc trắng trong suốt, vừa nhìn đã biết là đồ quý.
Tôi cầm lên vuốt nhẹ, một cảm giác quen thuộc khó hiểu bỗng dâng lên nhưng tôi chắc chắn rằng từ nhỏ đến lớn mình chưa từng nhìn thấy món đồ này.
Mẹ tôi cùng lắm chỉ mua mấy món ngọc giả vài trăm tệ ở quầy rút thăm trúng thưởng trước siêu thị.
Loại bạch ngọc thế này vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ. Đang còn nghi hoặc thì bên cạnh, Hồ Cổ Nguyệt đột nhiên hét lên:
“Trời đất! Mau qua đây xem!”
Tôi vội đóng hộp gỗ lại rồi quay sang.
Chỉ thấy trong USB có vô số thư mục được sắp xếp theo tên người và thể loại.
Trong đó có một thư mục mang tên Mai Hề. Hồ Cổ Nguyệt mở ra, bên trong chính là những bức ảnh đã bị phát tán trên mạng.
Thử mở thêm thư mục của người khác, có những bộ còn táo bạo hơn cả Mai Hề. Thậm chí còn xuất hiện cả những bộ ảnh mang chủ đề... tử vong.
Điều kỳ lạ là trong đó có một cái tên được tách riêng thành rất nhiều thư mục:
Nhạc Thanh Mi.
Ngoài những bộ ảnh phong cách Liêu Trai ma mị quen thuộc, còn có rất nhiều bộ ảnh theo phong cách Nhật Bản và hàng loạt chủ đề liên quan đến cái chết.
Quan tài.
Giếng cổ.
Dây thừng treo cổ.
Chết đuối...
Thậm chí có một bộ ảnh, cô gái ấy dường như không mặc gì. Cô cuộn tròn trong một chiếc tủ lạnh, ngước đôi mắt đáng thương nhìn ra bên ngoài, lông mày phủ đầy sương giá, khiến người nhìn không khỏi xót xa.
Tôi chăm chú nhìn khuôn mặt Nhạc Thanh Mi, cảm thấy rất quen nhưng nhất thời không nhớ đã gặp ở đâu. Có lẽ vì trang điểm, hoặc đã qua xử lý nghệ thuật nên khác đi.
Hồ Cổ Nguyệt nhấp chuột mở thêm vài bộ rồi trầm giọng:
“Mấy thứ này đều được đăng lên dark web.”
Những hình ảnh hiện ra không chỉ đơn giản là phản cảm mà còn đen tối, quỷ dị đến mức đi ngược luân thường đạo lý.
Tôi xem được vài bộ đã không dám nhìn tiếp nữa.
Loại nội dung này tác động quá mạnh đến tâm lý người xem. Hồ Cổ Nguyệt lập tức gập máy tính lại, rút USB ra.
“Thứ này phải giao cho cảnh sát.”
Đúng lúc ấy điện thoại tôi reo lên, là phía cảnh sát gọi tới. Họ yêu cầu tôi tới đồn một chuyến.
Hồ Cổ Nguyệt vốn quen biết khá nhiều người bên đó vì công việc phóng viên, nên cô ấy đi cùng tôi.
Tôi không giấu giếm điều gì. Trực tiếp giao điện thoại, rồi kể lại toàn bộ chuyện Mai Hề tìm đến tôi, những bức ảnh đe dọa, cùng tài khoản bí ẩn kia.
Triệu Minh Triết đã chết từ tháng Sáu. Mai Hề lại xuất hiện trong giấc mơ như đang báo mộng. Tất cả nghe vô cùng quái dị.
Nhưng viên cảnh sát chỉ lặng lẽ nghe, không hề ngắt lời tôi. Đợi tôi kể xong, anh ta cũng không giữ tôi lại, chỉ dặn tôi tạm thời về nhà. Nếu cảm thấy gặp nguy hiểm thì lập tức gọi cho cảnh sát. Họ sẽ cử người bảo vệ tôi, và tuyệt đối đừng giống như Mai Hề, tự ý đến cuộc hẹn.
Thực ra tôi hiểu vì sao Mai Hề lại đi. Bởi cô ấy không biết cái chết của Mạc Ngôn Sơ kỳ quái đến mức nào.
Trong mắt cô ấy, tất cả chỉ là một kẻ giả thần giả quỷ, dùng ảnh nóng và video riêng tư để tống tiền mà thôi.
Sau khi giao chiếc USB của Triệu Minh Triết cho cảnh sát, Hồ Cổ Nguyệt còn tiện thể moi được từ họ một tin tức quan trọng...
Tài khoản WeChat đã gửi cho cảnh sát đoạn video cùng địa chỉ căn hầm bí mật do Mạc Ngôn Sơ tự đào cũng là tài khoản của Triệu Minh Triết.
Hồ Cổ Nguyệt nhìn tôi, vẻ mặt đầy cảm khái:
“Chuyện này hoặc là thật sự có ma... hoặc là trước khi chết, Triệu Minh Triết đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ cậu. Cũng giống như việc anh ấy lặng lẽ lo liệu công việc cho cậu từ trước vậy.”
Trong lòng tôi nặng trĩu. Ngoài những bức ảnh và miếng ngọc bạch bình an khấu kia, Triệu Minh Triết chẳng để lại cho tôi bất cứ điều gì.
Hồ Cổ Nguyệt rất bận, không thể lúc nào cũng ở cạnh tôi. Trước khi đi, cô ấy cho tôi mượn một chiếc điện thoại dự phòng.
Rời khỏi đồn cảnh sát, cô ấy dặn tôi phải cẩn thận rồi vội vàng đến tòa soạn.
Tôi bắt taxi đến công ty. Máy tính của tôi đã được cảnh sát trả lại, công việc cũng có thể tiếp tục bình thường nhưng ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn tôi vẫn đầy vẻ khác lạ.
Gã đồng nghiệp dê xồm kia mấy lần đi ngang qua bàn làm việc của tôi, đôi mắt láo liên không ngừng, còn giả vờ tự nhiên chống tay lên lưng ghế của tôi.
“Lý Du, bận gì thế? Hôm qua nghỉ làm rồi, có cần anh giúp không?”
Tôi lặng lẽ đặt tay lên con dao rọc giấy trong ống bút, ngón tay không ngừng bấm tách... tách... mở rồi đóng lưỡi dao. Sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào bàn tay hắn đang đặt trên lưng ghế. Hắn lập tức cười gượng, rụt tay lại rồi lủi đi.
Mấy nữ đồng nghiệp nhìn tôi cũng không khá hơn, ánh mắt họ đầy vẻ dò xét. Trong suy nghĩ của họ, có chuyện xảy ra thì chắc chắn là "ruồi không bâu trứng lành". Dù sao cũng không phải lỗi của ruồi mà là lỗi của quả trứng.
Tôi xử lý vài email của khách hàng. Sau khi xác nhận những email đe dọa đã được cảnh sát xử lý xong, tôi lấy cớ mang tài liệu rồi gõ cửa phòng nữ cấp trên.
Chị ấy vẫn chỉ nói chuyện công việc như bình thường, không hề nhắc đến Triệu Minh Triết.
Lúc chuẩn bị rời đi, tôi nhìn chị ấy mấy lần. Cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
“Lúc em được tuyển qua đợt tuyển dụng của trường... là nhờ Triệu Minh Triết phải không?”
“Đúng vậy.” Chị ấy ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, nhìn tôi.
Đúng lúc tim tôi chợt nhói lên, chị ấy lại mỉm cười:
“Triệu tổng nói em rất có tiềm năng. Mà chính em cũng đã chứng minh anh ấy không nhìn lầm người. Sau này chị chỉ là người hướng dẫn. Có thể đi được đến hôm nay... chẳng phải đều dựa vào chính em sao?”
Nhưng...nếu không có Triệu Minh Triết...thì với năng lực chuyên môn của tôi lúc đó, căn bản không thể bước chân vào công ty này.
Chị ấy không phủ nhận điều ấy. Chỉ vậy thôi... cũng đủ rồi.
Tôi mỉm cười với chị ấy. Sau đó mặc kệ ánh mắt kỳ quặc của những người bên ngoài, pha một cốc cà phê, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Vụ án của Mạc Ngôn Sơ...thật sự quá quái dị, không phải chuyện mà tôi có thể xen vào.
Đến lúc tan làm, tôi xin nữ cấp trên nghỉ phép ba ngày.
Tuần này sẽ không đến công ty nữa. Tôi lên máy tính đặt vé tàu cao tốc sớm nhất sáng hôm sau, ngày mười tháng Tám, về quê. Đồng thời đặt luôn vé quay lại vào chiều Chủ nhật ngày mười bốn.
Sau đó chụp màn hình vé tàu, đăng lên vòng bạn bè. Tiếp theo tôi bàn giao công việc với Tiểu Ca, rồi trực tiếp rút dây nguồn và dây mạng của máy tính.
Tôi cũng nhắn cho Hồ Cổ Nguyệt.
Nghe tôi nói định về quê tránh một thời gian, cô ấy rất tán thành, còn dặn nếu có việc thì dùng điện thoại dự phòng liên lạc với cô ấy.
Về đến nhà, tôi ăn tối từ rất sớm, rồi đặt báo thức lúc hai giờ sáng.
Tôi muốn xem thử...sau khi biết tôi định bỏ đi, kẻ đứng sau còn gửi ảnh đến nữa hay không.
Nhưng lên giường rồi, có lẽ vì còn quá sớm nên mãi chẳng ngủ được. Tôi lại ngồi dậy, lấy miếng ngọc bạch bình an khấu mà Triệu Minh Triết để lại ra.
Trong đầu hiện lên khắp những bức ảnh treo kín bốn bức tường trong phòng riêng của quán cà phê.
Quán cà phê ấy tôi chỉ từng đến một lần, đến bằng cách nào cũng chẳng còn nhớ rõ. Hình như là đi cùng mấy bạn cùng phòng. Bánh ngọt và đồ uống đều rất ngon, pphong cách trang trí cũng đúng kiểu tôi yêu thích.
Chỉ tiếc...1uá đắt, không phải nơi tôi có thể thường xuyên lui tới.
Hình như khi ấy tôi còn đăng một dòng trạng thái. Cảm thán nho nhỏ rằng...có cô gái nào mà chưa từng mơ được mở một quán cà phê của riêng mình. Sống một cuộc sống vừa văn nghệ vừa nhàn nhã.
Tôi lật lại bài đăng năm ấy, đem so với thông tin thay đổi đăng ký kinh doanh mà Hồ Cổ Nguyệt tra được.
Hai mốc thời gian chỉ cách nhau hơn một tháng.
Tôi vốn không phải kiểu người tự luyến nhưng những chuyện xảy ra trong hai ngày qua khiến tôi buộc phải tin lời cậu phục vụ.
Triệu Minh Triết...đã thầm yêu tôi suốt bốn năm.
Nhưng giữa tôi và anh ấy gần như chẳng có giao điểm.
Ngoài gia thế hiển hách, bản thân anh ấy cũng vô cùng xuất sắc, đến ngoại hình cũng không có gì để chê.
Vậy tại sao...lại thích tôi?
Nghĩ mãi vẫn không hiểu, tôi khẽ vuốt ve miếng ngọc trắng. Cảm giác quen thuộc ấy lại càng lúc càng rõ, nằm trên giường, nắm chặt miếng bình an khấu trong tay.
Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại từng lần hiếm hoi mình gặp Triệu Minh Triết. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ. Ngày ấy, tôi cầm dao kề lên cổ Mạc Ngôn Sơ. Anh ấy đẩy đám đông bước ra, sắc mặt trắng bệch, thế nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng với tôi, rồi nói:
“Đừng sợ. Tà không thắng chính.”
Cứ nghĩ mãi...
Nghĩ mãi...
Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Đang ngủ mơ màng thì chuông báo thức vang lên, tôi lập tức ngồi bật dậy, vẫn nắm chặt miếng bình an khấu trong tay.
Trên đó có sẵn sợi dây bện, sợ làm rơi vỡ nên tôi đeo luôn lên cổ tay. Vừa ngồi dậy, tôi lập tức nhìn điện thoại, đúng hai giờ.
Tôi xóa toàn bộ WeChat và các ứng dụng mạng xã hội trên chiếc điện thoại cũ, sau đó tắt nguồn, rút luôn dây mạng trong phòng. Rồi ngồi trong bóng tối, chăm chăm nhìn chiếc điện thoại đã tắt máy.
Tôi muốn xem thử...đến nước này rồi...rốt cuộc kẻ gửi ảnh sẽ dùng cách gì để gửi nữa.
Nếu tôi không xem điện thoại, không kiểm tra email, không mở bất kỳ mạng xã hội nào. Thậm chí trực tiếp trốn về vùng núi quê nhà, cắt đứt liên lạc với thế giới. Thì cho dù hắn giống như đối với Mai Hề, tung hết những bức ảnh thật giả lẫn lộn kia lên mạng khiến tôi thân bại danh liệt...cũng chẳng liên quan đến tôi nữa. Lúc đó xem hắn còn làm gì được.
Tôi cố tình thức dậy đúng giờ, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt nguồn rất lâu. Vậy mà nó hoàn toàn không có phản ứng gì.
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra...đối phương cũng chỉ có từng ấy thủ đoạn.
Tôi liếc sang chiếc điện thoại dự phòng, đã hai giờ rưỡi, chiếc điện thoại cũ vẫn im lìm, không tự khởi động như tối qua, cũng không tự bật mạng.
Tôi cố gắng thức thêm một lúc, đến gần ba giờ thì không chịu nổi nữa, lại nắm chặt miếng bình an khấu, chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh lại lần nữa...đã hơn sáu giờ sáng.
Tôi đánh răng rửa mặt qua loa, vvẫn để điện thoại cũ trong trạng thái tắt nguồn, xách ba lô đã chuẩn bị sẵn, cầm điện thoại dự phòng rồi xuống lầu.
Hôm nay trời khá âm u. Mặt trời vẫn chưa lên lại còn phủ một lớp sương mỏng. Hoàn toàn không giống kiểu thời tiết đang liên tục phát cảnh báo nắng nóng những ngày gần đây.
Tôi mua vé tàu cao tốc chuyến hơn tám giờ sáng.
Đứng dưới lầu, tôi tính thời gian rồi định dùng điện thoại dự phòng gọi xe.
Không ngờ...vừa bước ra khỏi tòa nhà, đã có một chiếc taxi đỗ sẵn bên đường.
Xe vừa đỗ sẵn trước cửa, tôi liền bấm nút nguồn điện thoại của mình để kiểm tra. Vẫn tắt máy.
Thấy vậy, tôi yên tâm mở cửa bước lên xe. Chiếc taxi cũ kỹ đến mức ọp ẹp, bên trong còn phảng phất một mùi hôi kỳ quái.
Tài xế cất giọng hỏi:
“Đi đâu?”
Có lẽ vì còn quá sớm, giọng ông ta nghe lè nhè, không rõ tiếng.
Tôi đáp:
“Ra ga tàu cao tốc.”
Không hiểu sao tôi cứ thấy bầu trời hôm nay có gì đó không đúng. Sợ chiếc điện thoại dự phòng hiển thị sai giờ, tôi còn liếc nhìn đồng hồ điện tử trên xe. Vẫn là 6 giờ 42 phút.
Người lái xe khẽ "ừm" một tiếng. Nghe như trong miệng đang nhồm nhoàm nhai thứ gì đó, rồi lặng lẽ cho xe lăn bánh.
Suốt dọc đường, mắt tôi không ngừng nhìn thời gian trên điện thoại.
Trên cổ tay vẫn đeo miếng bạch ngọc bình an khấu. Có lẽ vì cầm nó suốt cả đêm nên lúc này miếng ngọc vẫn còn âm ấm.
Trong lòng tôi thấp thỏm bất an, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, chỉ mong mau chóng về được quê.
Chỉ cần trở về đó...tôi sẽ an toàn.
Mặc kệ kẻ đứng sau là người hay ma. Chẳng lẽ còn đuổi theo tôi về tận quê được sao?
Nếu là người...tôi có biết bao anh em họ hàng, anh em họ nội họ ngoại, tha hồ mà che chở.
Nếu là ma...tôi lại càng chẳng sợ.
Mười tám đời tổ tiên nhà tôi đều chôn ngay cạnh quê nhà. Lẽ nào các cụ lại không phù hộ cho con cháu?
Nhưng xe chạy càng lâu...tôi càng thấy có gì đó bất thường.
Đã gần bảy giờ sáng rồi.
Tối qua dự báo thời tiết còn nói hôm nay nhiệt độ từ 27 đến 39 độ C. Ấy vậy mà đến giờ mặt trời vẫn chưa mọc, khắp nơi còn phủ kín một màn sương mờ.
Điều kỳ lạ hơn là...hướng xe chạy hoàn toàn không đúng. Nó dường như đang lao về phía khu phố cổ.
Lạ nhất là trên đường...không có lấy một chiếc xe, ngay cả xe buýt cũng chẳng thấy đâu.
Tôi nhìn đồng hồ trên xe, kim thời gian vẫn đứng im ở 6 giờ 42 phút.
Tôi hơi nhổm người lên phía trước, cất tiếng hỏi:
“Sao anh không đi đường ven sông? Đi đường đó ra ga nhanh hơn mà.”
Đồng thời, tôi cầm chiếc điện thoại dự phòng lên gọi cho Hồ Cổ Nguyệt.
Đây là máy cô ấy thường mang theo khi tác nghiệp, số liên lạc khẩn cấp lưu sẵn chính là của cô ấy.
Nhưng đúng lúc tôi vừa lên tiếng...người tài xế phía trước từ từ quay đầu lại. Hắn nhìn tôi, ggiọng nói vẫn nhồm nhoàm, ú ớ như ngậm thứ gì trong miệng:
“Nhưng... chúng ta đang đến chỗ cũ mà.”
Khoảnh khắc ấy...đập vào mắt tôi là một gương mặt tuấn tú quen thuộc. Chỉ có điều...làn da trắng bệch pha xanh, sưng phù. Trên mặt còn phủ một lớp dịch nhầy nhớp nháp như xác chết đang bắt đầu phân hủy.
Khi hắn mở miệng nói...một luồng mùi thối rữa nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi.
Người ngồi sau vô-lăng...chính là Mạc Ngôn Sơ. Kẻ đáng lẽ đã chết từ lâu!

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục