Chương 7: Quỷ Môn Mở Lối, Triệu Minh Triết Hiện Thân
Tôi sững sờ quay đầu lại.
Đứng bên cạnh tôi là Triệu Minh Triết, khoác trên người bộ đồ trắng tinh. Anh nắm lấy tay tôi, nhanh chóng kéo tôi lùi về phía sau.
"Triệu Minh Triết!" Nhạc Thanh Mi nhìn chằm chằm vào anh, gào lên đầy oán hận. "Tại sao anh chỉ cứu cô ta mà không cứu tôi? Tại sao?!"
Tiếng gào vừa dứt...
Con trăn gấm quấn trên người Nhạc Thanh Mi, Mạc Ngôn Sơ, Mai Hề cùng người phụ nữ tên Lưu Thấm đồng loạt phát ra những tiếng thét chói tai, lao thẳng về phía chúng tôi.
Đám cáo đã chết, con nai gãy sừng, những con rắn cứng đờ...tất cả đều đồng loạt xông tới.
Thậm chí...Từ khu mộ hoang trên đỉnh đồi, từng thi thể lạnh lẽo cũng lần lượt bước ra, vừa gào rú vừa lao xuống.
Nhạc Thanh Mi cười điên dại, mái tóc đen tung bay, hơi lạnh không ngừng tỏa ra.
"Lạnh quá..."
"Triệu Minh Triết! Hồi đó tôi suýt chết. Anh hoàn toàn có thể bảo vệ tôi đến cùng, vậy mà lại bắt tôi báo cảnh sát."
"Còn khi tôi muốn kéo Lý Du xuống cùng mình...anh lại dùng chính thi thể của mình để trấn áp tôi!"
"Ha ha ha..."
"Vậy hôm nay tôi sẽ để Lý Du ở lại đây... bầu bạn với anh!"
Ngay khi đám quỷ vật sắp nuốt chửng cả tôi lẫn Triệu Minh Triết...
Những cây tùng bách trên khu mộ hoang bỗng đồng loạt rung chuyển. Cành cây vốn cứng đờ, vươn ngang trời, giờ mềm mại như từng dải liễu rủ. Chúng quét ngang bầu trời, quấn chặt lấy đám quỷ vật đang lao tới.
Đúng lúc ấy...Triệu Minh Triết kéo mạnh tôi lùi lại mấy bước.
Chúng tôi vượt qua quảng trường nhỏ giữa sườn núi, nơi phân chia ranh giới giữa khu mộ cũ và nghĩa trang mới, rồi dừng lại phía sau chàng thanh niên tôi từng nhìn thấy ở Công viên Liễu Tiên.
Rõ ràng...giữa hai bên chỉ là một con đường đủ rộng cho xe chạy.
Thế nhưng...nó lại giống như ranh giới giữa âm và dương.
Đám tùng bách chặn đứng Nhạc Thanh Mi cùng tất cả quỷ vật ở phía bên kia con đường.
Nhạc Thanh Mi thò nửa người ra khỏi chiếc taxi cũ kỹ, gào lên thê lương:
"Liễu Thăng!"
"Triệu Minh Triết!"
"Tại sao các người không cứu tôi..."
Tiếng gào ấy chẳng khác nào lệ quỷ.
Cả sườn núi rung chuyển dữ dội.
Những ngôi mộ hoang liên tiếp nứt toác.
Từng bộ xương khô bò ra khỏi mộ.
Bầu trời vốn đã âm u giờ càng thêm tối đen.
Giữa màn hắc khí dày đặc...
Thân thể phủ đầy hàn khí của Nhạc Thanh Mi trắng sáng như một khối băng lạnh lẽo.
Dường như...cả nửa ngọn núi đều đang cuồn cuộn theo luồng hàn khí ấy, muốn nuốt chửng chúng tôi.
May mà...những cành tùng bách kéo dài vô tận vẫn kiên cường ngăn cản.
Tôi nhớ Triệu Minh Triết vốn mắc bệnh tim.
Theo phản xạ, tôi liếc sang Liễu Thăng rồi lập tức tháo miếng ngọc bình an đang đeo trên cổ tay, nhét vào tay Triệu Minh Triết.
Sau đó, tôi chắn ngay trước mặt anh. quay sang Liễu Thăng hỏi gấp:
"Bây giờ phải làm sao?"
Đây đâu còn là ma quỷ bình thường nữa.
Rõ ràng...đó là một lệ quỷ đã hấp thụ toàn bộ oán khí của nghĩa địa cổ.
Liễu Thăng khẽ phất tay.
Trong nháy mắt...
Toàn bộ rừng tùng trên sườn núi như bừng tỉnh. Từng cây lớn giống như mọc chân, đồng loạt chạy đến giữa sườn núi, chặn đứng đám xương khô và hàn thi đang tràn xuống.
Thấy anh ấy có thể cầm cự được...tôi lập tức kéo tay Triệu Minh Triết.
"Đi thôi!"
"Chúng ta xuống núi báo cảnh sát trước."
"Anh sức khỏe không tốt, phải rời khỏi đây ngay."
Nhưng...Triệu Minh Triết chỉ khẽ ho một tiếng. Anh cúi nhìn bàn tay tôi đang nắm lấy mình, rồi lắc đầu.
"Anh phải ở lại."
Liễu Thăng tạm thời chặn được đám quỷ vật. Anh liếc nhìn tôi rồi chậm rãi quay đầu sang Triệu Minh Triết.
"Đây chính là người mà cậu bất chấp sống chết cũng muốn bảo vệ sao?"
"Cậu sợ hàn thi này chôn ở mộ cũ sẽ hấp thụ oán khí rồi hại cô ấy...cho nên mới dùng chính thi thể mình để trấn giữ long mạch của ngọn núi."
Liễu Thăng khẽ thở dài.
"Đáng tiếc..."
"Cậu đã cảnh báo Mạc Ngôn Sơ rồi. Vậy mà hắn vẫn tự tìm đường chết, còn dám quay lại đây gây chuyện."
Anh liếc nhìn tôi. Ánh mắt dừng trên miếng ngọc bình an tôi vừa nhét lại vào tay Triệu Minh Triết, rồi trầm giọng nói:
"Ta chậm chạp chưa phi thăng...không chỉ vì cảm nhận được oán khí ở nghĩa trang này ngày càng nặng."
"Ta vốn còn nghĩ..."
"Nếu đợi đến đêm Quỷ Môn mở, khi âm khí cực thịnh, nó mới xuất hiện...thì e rằng ngay cả ta cũng chưa chắc chống nổi."
"May mà nó ra sớm."
"Ta cũng đã gọi thêm viện binh."
Nghe vậy...tôi mới chợt nhớ. Trong email hẹn gặp, thời gian chính là đêm 11 tháng 8.
Đó...chính là đêm Quỷ Môn mở cửa.
Lúc ấy, Triệu Minh Triết lại khẽ ho. Anh nhìn Liễu Thăng, cười nhạt.
"Liễu Thăng..."
"Huynh không chịu phi thăng...đâu chỉ vì nghĩa trang này, chẳng phải còn vì một người sao?"
Liễu Thăng khẽ nhướng đôi mày lá liễu thanh tú, ánh mắt lướt qua tôi đầy ẩn ý.
Nhưng lúc này...tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tò mò xem người đó là ai.
Bởi tôi nhìn thấy Nhạc Thanh Mi đang quấn con trăn gấm trên người, chui xuyên qua khe hở giữa những cành tùng bách, tiếp tục lao về phía chúng tôi.
Tôi siết chặt tay Triệu Minh Triết.
Theo bản năng...tôi kéo anh bỏ chạy nhưng Triệu Minh Triết chỉ khẽ thở dài. Anh quay sang Liễu Thăng.
"Đưa cô ấy xuống núi trước. Chúng ta sẽ cùng xử lý con hàn thi này."
Rồi anh nhìn tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như ngày nào.
"Anh đã chết rồi, không còn là Triệu Minh Triết mắc bệnh tim năm xưa nữa. Em không cần che chở cho anh."
"Anh...được chôn ngay dưới khu nghĩa trang mới. Em quên rồi sao?"
Nghe Triệu Minh Triết nói vậy, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Tôi biết chứ...Chỉ là vừa rồi, tôi không kịp nghĩ đến điều đó.
"Em xuống dưới trước đi." Triệu Minh Triết đeo lại miếng ngọc bình an lên cổ tay tôi, mỉm cười dịu dàng. "Đừng sợ."
Lòng bàn tay tôi chợt ấm lên. Tôi còn định nói gì đó với anh thì bỗng không biết từ lúc nào, một cành liễu đã quấn lấy eo tôi, kéo mạnh xuống phía dưới.
Ngay lúc cơ thể tôi bị kéo rời khỏi sườn núi, Liễu Thăng bỗng quát lớn:
"A Thiên! Thiếu chủ Bạch! Đến rồi còn không ra giúp sao?"
Ngay sau đó, con chó săn đẹp mã kia cất tiếng đầy vẻ bất mãn:
"Chẳng đẹp bằng Mạc Sơ nhà ta! Cái tên nhóc chết tiệt có tên na ná Mạc Sơ đâu rồi?"
Nghe một con chó mở miệng nói chuyện, tim tôi lại nhấc bổng lên tận cổ họng.
Tiếp theo, cành liễu nhẹ nhàng đưa tôi đáp xuống bên cạnh một ngôi mộ ở khu nghĩa trang mới.
Trên bia mộ...là di ảnh của Triệu Minh Triết.
Tôi khẽ liếc nhìn. Trên sườn núi phía trên vang vọng tiếng người khóc than ai oán, xen lẫn những tiếng gầm gừ trầm thấp.
Tôi vội đứng bật dậy. Chỉ thấy cả nửa ngọn núi chìm trong bóng tối đen kịt, chẳng nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Tôi vừa định bước lên thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng...
Rắc... rắc... rắc...
Tiếng cắn hạt dưa.
Một giọng nữ cất lên từ phía dưới tấm bia mộ tối om:
"Đừng lên. Chúng ta cứ ở dưới xem là được."
Tôi giật mình suýt nhảy dựng. Lúc này mới phát hiện dưới bia mộ bên cạnh có một đôi nam nữ đang ngồi. Cô gái trông khá mạnh mẽ, anh khí bừng bừng, còn chàng trai bên cạnh thì lại trắng trẻo, ngoan ngoãn, dựa sát vào vai cô.
Cô gái chìa một nắm hạt dưa về phía tôi.
"Nhà cô là vị nào vậy?"
Rồi cô ấy huých nhẹ chàng trai bên cạnh.
"Nhà tôi là Túc Tinh, thuộc Hôi Tiên, tức là loài chuột."
Nói xong, cô lại chỉ về phía một cô gái đang đứng dưới gốc tùng bách, kiễng chân nhìn lên đỉnh núi.
"Kia là Lâm Tĩnh, người của nhà Thiếu chủ Bạch."
"À, Thiếu chủ Bạch là thiếu chủ Hồ tộc."
Nói rồi cô lại xoay tay chỉ xuống phía dưới. Bên cạnh một ngôi mộ khác còn có một cô gái đang cầm dây dắt chó. Thấy bị giới thiệu, cô ấy hơi ngượng ngùng mỉm cười với tôi.
"Nhà cô ấy là Thiên Cẩu, chính là con chó săn lúc nãy cô thấy."
Thấy tôi chưa nhận hạt dưa, cô gái lại nhích người tới, nhét luôn vào tay tôi. Sau đó tiếp tục chỉ sang bên cạnh.
"Còn đây là chị Dao Dao, người của Liễu Thăng..."
Cô gái cầm dây chó khẽ ho một tiếng.
Lúc này tôi mới để ý.
Bên cạnh cô ấy còn có một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặc váy dài màu đen, khí chất vô cùng tao nhã. Chị mỉm cười gật đầu với tôi.
"Đừng lo. Có Liễu Thăng ở đó rồi."
Nhớ đến cảnh Liễu Thăng vừa rồi một mình chặn cả đám lệ quỷ, tôi vội gật đầu.
"Chị Dao Dao."
Nhưng cô gái đang phát hạt dưa lại cười hỏi:
"Tôi tên Trần Lâm."
"Nhà cô là vị nào thế?"
Vừa nghe vậy, chàng trai ngoan ngoãn bên cạnh vội kéo tay cô.
"Trần Lâm..."
"Đừng hỏi nữa."
Ban đầu tôi còn chẳng hiểu cô ấy hỏi gì.
Sau khi nghe cô giới thiệu một lượt...tôi mới ngộ ra.
Hóa ra...đây đều là người nhà của mấy vị "tiên gia" trên núi.
Chàng trai ngoan ngoãn kia là Hôi Tiên.
Con chó kia là Thiên Cẩu.
Còn có Hồ Tiên, Liễu Tiên...
Đại khái hiểu được ý cô ấy.
Tôi ngượng ngùng chỉ sang tấm bia mộ bên cạnh.
"Triệu Minh Triết."
"Nhà cô là... người à?"
Trần Lâm chớp mắt.
"À không đúng!"
"Là... ma à!"
Cô vừa cắn hạt dưa vừa gật đầu lia lịa, nhìn chăm chăm bia mộ của Triệu Minh Triết hồi lâu rồi bật thốt:
"Trời đất!"
"Công tử nhà Thành Nhân Dược Nghiệp?"
Ánh mắt cô tràn đầy ghen tị.
"Giàu lắm nhỉ?"
"Anh ấy chắc chắn sẽ cho cô tiền."
"Không như Túc Tinh nhà tôi, suốt ngày chỉ biết ăn."
"Ăn nhiều thì thôi đi còn toàn đòi đồ ngon."
"Tôi sắp bị cậu ấy ăn đến phá sản luôn rồi."
"Đến mấy dịp lớn thế này, người nhà người ta đều lên chiến đấu."
"Còn Túc Tinh chỉ biết ngồi đây xem náo nhiệt."
Bị cô ấy chê bai, chàng trai ngoan ngoãn đỏ mặt. Vừa cắn hạt dưa vừa cười ngượng.
"Thân phận của Triệu công tử rất đặc biệt. Anh ấy có thể dùng thi thể mình để trấn áp oán khí, lại còn có Liễu Tiên hỗ trợ."
"Nhân lúc hàn thi xuất thế, họ định nhân cơ hội xả sạch oán khí tích tụ ở nghĩa trang cũ."
"Làm vậy nơi này sau này mới thật sự yên ổn."
Nói xong, cậu lại hơi ngượng ngùng bổ sung:
"Đâu phải tôi chỉ biết xem đâu. Tôi còn ngồi đây trấn giữ mọi người mà."
"Hơn nữa tôi đã sai các Hôi Tiên khác âm thầm đi tìm xem thi thể thật của con hàn thi đang bị giấu ở đâu."
Nghe vậy...quả thật cũng có lý.
Mấy "người nhà" bên cạnh cũng tụ tập lại.
Dao Dao có vẻ lớn tuổi nhất nên chủ động giải thích:
"Thật ra trước giờ tôi chỉ tò mò mấy chuyện thế này thôi."
"Ít khi được tận mắt chứng kiến."
"Liễu Thăng bảo dẫn tôi đến xem một lần."
Nhìn mọi người xung quanh đều gật đầu, tôi cũng thấy hơi dở khóc dở cười.
Dẫu sao...Túc Tinh là Hôi Tiên. Việc dò la tin tức vốn là sở trường của cậu ấy.
Sợ chúng tôi nóng ruột chạy lên núi, cậu bèn kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
"Thực ra...Triệu công tử đã biết chuyện này từ khi còn sống."
"Còn Mạc Ngôn Sơ..."
Túc Tinh vừa nói vừa liếc sang cô gái đang cầm dây chó.
Lúc này tôi mới nhớ, con linh khuyển vừa rồi từng gọi là 'Mạc Sơ nhà ta'.
Cô gái tên Mạc Sơ mỉm cười.
"Không sao đâu."
Trần Lâm thì lôi từ ba lô ra đủ loại hạt dưa, lạc, hạt thông... chia cho mọi người. Vừa chia vừa thúc giục:
"Kể nhanh lên."
Trên núi âm phong gào thét, tiếng quỷ khóc sói tru vang dội.
Thế mà dưới này...bọn tôi lại giống như đang mở một buổi trà chiều.
Ai nấy đều thấy hơi ngượng nhưng cuối cùng vẫn tượng trưng cầm lấy một nắm hạt, không thì thật sự khó xử.
Những bộ ảnh của Mạc Ngôn Sơ...đều được đăng lên dark web.
Đúng như tôi từng đoán.
Hắn lấy Nhạc Thanh Mi làm người mẫu gốc, chụp đủ loại ảnh gợi dục, kinh dị và u ám.
Sau đó...lại nhận chụp ảnh nghệ thuật hở hang cho những khách hàng khác.
Mục đích thật sự là thu thập đủ mọi chất liệu hình ảnh.
Rồi dùng kỹ thuật Photoshop kết hợp AI thay khuôn mặt, ghép gương mặt của các cô gái vào thân thể trong những bộ ảnh mẫu, đồng thời chỉnh sửa tỉ mỉ từng chi tiết trên cơ thể.
Thành phẩm chân thực đến mức...không ai nhìn ra là ảnh giả.
Một bộ ảnh như vậy...có thể tạo ra vô số "người mẫu".
Sau khi tung lên mạng ngầm...hắn lại gửi chính những bức ảnh ấy cho nạn nhân.
Có người nhìn xong lại thấy đẹp, thế là bị hắn dụ dỗ tiếp tục chụp thật.
Cũng có người vì sợ hãi...bị hắn uy hiếp, đành ngoan ngoãn làm theo yêu cầu, chụp những bộ ảnh còn táo bạo hơn.
Lâu dần...đó trở thành cả một dây chuyền phạm tội hoàn chỉnh.
Đôi khi...Studio của Mạc Ngôn Sơ còn tổ chức các chương trình chụp ảnh nghệ thuật miễn phí.
Đối tượng hắn nhắm đến đều là nữ sinh các trường đại học, không có chỗ dựa, ngoại hình khá, lại nhút nhát, dễ khống chế.
Sau chuyện của tôi...Triệu Minh Triết vẫn luôn âm thầm theo dõi Mạc Ngôn Sơ. Anh từng một lần đứng ra tố giác hắn.
Đáng tiếc...chứng cứ khi đó không đủ.
Hơn nữa...dường như phía sau Mạc Ngôn Sơ còn có người chống lưng.
Vì thế...cuộc điều tra cuối cùng cũng không thu được kết quả gì.
窗体顶端
Thậm chí, Triệu Minh Triết còn từng cứu Nhạc Thanh Mi một lần, khuyên cô báo cảnh sát. Nhưng cô không chịu, cũng không dám.
Cô lại tự mình quay về tìm Mạc Ngôn Sơ, còn nói dối rằng mình là bạn gái của Triệu Minh Triết, yêu cầu hắn xóa hết số ảnh kia.
Mạc Ngôn Sơ liền lấy cớ chụp thêm một bộ cuối cùng rồi sẽ xóa.
Kết quả chính là bộ ảnh "Thiếu nữ băng tuyết và cự mãng" mà bọn tôi đã thấy.
Nhưng càng chụp, hắn càng trở nên điên loạn. Cuối cùng, Mạc Ngôn Sơ thật sự cứa một nhát thật sâu vào cổ Nhạc Thanh Mi, rồi nhốt cô cùng con trăn gấm khổng lồ vào trong tủ đông.
Nhạc Thanh Mi cứ thế bị mất máu đến chết... rồi bị đông cứng.
Con trăn khi ấy vốn vẫn còn sống. Nhưng sau khi Nhạc Thanh Mi chết, Mạc Ngôn Sơ không thèm mở tủ đông nữa, cứ để mặc cả người lẫn rắn chết cứng bên trong, sau đó bí mật đem chôn.
"Từ trước đến nay hắn đã giết không ít động vật, đều lén xử lý sạch sẽ." Túc Tinh vừa cắn hạt dưa vừa nói:
"Theo suy đoán của Triệu công tử, thi thể của chúng đều bị chôn cùng Nhạc Thanh Mi ở khu mộ hoang phía trên kia. Chỉ là bọn tôi vẫn chưa tìm ra chính xác vị trí."
Cậu ta ngừng một lát rồi nói tiếp:
"Nhạc Thanh Mi chết vào đầu mùa đông năm nay. Khi ấy trời lạnh, rắn và trăn đều ít hoạt động, rất thích hợp để chụp kiểu ảnh đó."
"Trước khi chết, cô ấy bị hành hạ cực kỳ thê thảm. Không chỉ phải chụp bộ ảnh kia, mà còn phải chụp vô số bộ khác."
"Để tạo cảm giác cơ thể bị bẻ gãy, Mạc Ngôn Sơ còn đánh gãy từng đốt xương sống của cô ấy..."
Nói đến đây, chính Túc Tinh cũng rùng mình, Trần Lâm lập tức ôm cậu vào lòng. Túc Tinh ngượng ngùng nhún vai rồi tiếp tục:
"Cô ấy chết vì mất máu từ từ, lại bị đông chết trong tủ lạnh, trước lúc chết chịu đủ mọi cực hình, oán khí vốn đã cực nặng."
"Hai năm gần đây, Mạc Ngôn Sơ còn liên tục bày đủ loại cảnh chụp trên khu mộ hoang phía trên. Để tạo bố cục, hắn giết rất nhiều sinh vật có linh tính. Thi thể của chúng đều bị chôn ở đó."
"Cả những hài cốt trong các ngôi mộ bị đào lên cũng tích tụ oán khí. Tất cả đều bị Hàn Thi của Nhạc Thanh Mi thông qua con trăn gấm kia hấp thu."
"Nhạc Thanh Mi chết vì chụp ảnh, nên oán niệm của cô ấy cũng bám vào những bức ảnh ấy."
"Lại bởi vì gương mặt cô liên tục bị Photoshop thành đủ loại người khác, nên rất nhiều người đều bị ảnh hưởng."
Vừa cắn hạt dưa, Túc Tinh vừa khẽ nói:
"Hồi đầu năm, ở khu đại học trong thành phố đã liên tiếp xảy ra các vụ nữ sinh tự sát."
"Khi ấy Triệu công tử đã biết xảy ra chuyện."
"Sức khỏe của anh ấy vốn không tốt, nhưng cũng chưa đến mức chết sớm như vậy."
"Anh ấy quyết định dùng chính thân mình để hóa giải oán khí..."
"...nên mới chọn chôn mình ở nơi này."
Nghe đến đó, tôi không kìm được quay sang nhìn ngôi mộ của Triệu Minh Triết bên cạnh. Lồng ngực lại nghẹn đến khó chịu.
Hóa ra...âm thầm sau lưng tôi, anh đã làm nhiều chuyện như vậy.
Dao Dao vỗ nhẹ lên vai tôi, ra hiệu cho Túc Tinh tiếp tục kể.
Trước khi chết, Triệu Minh Triết từng cảnh cáo Mạc Ngôn Sơ, bảo hắn đừng tiếp tục làm những chuyện này nữa.
Nhưng Mạc Ngôn Sơ chẳng những không nghe, mà còn vô cùng ngông cuồng.
"Còn Lưu Thấm và chồng cô ta đều là nhân viên trong studio của Mạc Ngôn Sơ."
Túc Tinh vừa nói vừa liếc tôi.
"Thật ra, đúng đêm Thất Tịch, Nhạc Thanh Mi định giết sạch tất cả mọi người."
"May mà Triệu công tử ngăn lại."
"Đến lúc ấy cô ta mới biết không thể ra tay trực tiếp, nên mới đổi sang cách gửi email để dụ mọi người tới."
...
Kẻ mắc bẫy...lại là Mai Hề.
Tôi khẽ thở dài.
Đúng lúc ấy, Túc Tinh bỗng "ừm" một tiếng.
"Tìm thấy rồi. Tôi đi đây."
Nói xong, cậu ta chui tọt vào bụi cỏ bên cạnh rồi biến mất. Trần Lâm cầm hạt dưa gọi với theo:
"Nhớ cẩn thận nhé..."
Tôi tò mò nhìn nơi Túc Tinh vừa biến mất, không biết cậu ấy đã tìm thấy thứ gì. Rồi lại quay sang nhìn bức ảnh trên bia mộ của Triệu Minh Triết. Bàn tay siết chặt chiếc ngọc bội bình an, trong lòng dâng lên một cảm giác nghẹn ngào khó tả.
Tôi vẫn luôn nghĩ...cuộc đời mình là do chính mình lựa chọn.
Không ngờ, hóa ra rất nhiều con đường tôi từng đi, đều đã có người âm thầm sắp xếp từ trước.
Không có Túc Tinh ở đây, Trần Lâm vừa cắn hạt dưa vừa tò mò hỏi tôi quen Triệu Minh Triết thế nào.
Theo lời Túc Tinh kể, Triệu Minh Triết đã vì tôi mà từ bỏ mạng sống, dùng chính thi thể mình để trấn áp nơi này.
Chắc hẳn...anh ấy yêu tôi rất nhiều.
Đúng là người một nhà. Trần Lâm và Túc Tinh đều mê buôn chuyện như nhau, miệng cắn hạt dưa mà vẫn nói không ngừng.
Nhưng tôi lại chợt ngẩn người.
Rốt cuộc...tôi quen Triệu Minh Triết từ khi nào?
Ký ức duy nhất của tôi về anh...chỉ là lần anh giúp tôi giải quyết chuyện chia tay với Mạc Ngôn Sơ.
Thì ra...cùng một câu chuyện. Điều tôi nhìn thấy lại hoàn toàn khác với điều người khác nhìn thấy.
Đang mải suy nghĩ, sau lưng tôi bỗng lạnh buốt. Theo bản năng, tôi vừa định quay đầu thì...một bàn tay bất ngờ vươn ra từ phía sau tấm bia mộ bên cạnh, túm lấy tôi rồi kéo mạnh sang một bên.
Mấy người bên cạnh cũng bị những cành liễu quấn lấy kéo lùi ra.
Ngay sau đó, chúng tôi mới nhìn rõ
Con trăn gấm khổng lồ lao vọt từ trên sườn núi xuống, há to miệng gầm thét về phía chúng tôi.
Thế nhưng...âm thanh phát ra từ cái xác trăn ấy...lại chính là giọng của Nhạc Thanh Mi.
"Tại sao?"
"Tại sao chỉ vì tôi chụp những bức ảnh đó mà các người đều khinh thường tôi?"
"Rõ ràng cô ta cũng từng chụp..."
"Vậy tại sao... các người vẫn muốn bảo vệ cô ta?"Tôi sững sờ quay đầu lại.
Đứng bên cạnh tôi là Triệu Minh Triết, khoác trên người bộ đồ trắng tinh. Anh nắm lấy tay tôi, nhanh chóng kéo tôi lùi về phía sau.
"Triệu Minh Triết!" Nhạc Thanh Mi nhìn chằm chằm vào anh, gào lên đầy oán hận. "Tại sao anh chỉ cứu cô ta mà không cứu tôi? Tại sao?!"
Tiếng gào vừa dứt...
Con trăn gấm quấn trên người Nhạc Thanh Mi, Mạc Ngôn Sơ, Mai Hề cùng người phụ nữ tên Lưu Thấm đồng loạt phát ra những tiếng thét chói tai, lao thẳng về phía chúng tôi.
Đám cáo đã chết, con nai gãy sừng, những con rắn cứng đờ...tất cả đều đồng loạt xông tới.
Thậm chí...Từ khu mộ hoang trên đỉnh đồi, từng thi thể lạnh lẽo cũng lần lượt bước ra, vừa gào rú vừa lao xuống.
Nhạc Thanh Mi cười điên dại, mái tóc đen tung bay, hơi lạnh không ngừng tỏa ra.
"Lạnh quá..."
"Triệu Minh Triết! Hồi đó tôi suýt chết. Anh hoàn toàn có thể bảo vệ tôi đến cùng, vậy mà lại bắt tôi báo cảnh sát."
"Còn khi tôi muốn kéo Lý Du xuống cùng mình...anh lại dùng chính thi thể của mình để trấn áp tôi!"
"Ha ha ha..."
"Vậy hôm nay tôi sẽ để Lý Du ở lại đây... bầu bạn với anh!"
Ngay khi đám quỷ vật sắp nuốt chửng cả tôi lẫn Triệu Minh Triết...
Những cây tùng bách trên khu mộ hoang bỗng đồng loạt rung chuyển. Cành cây vốn cứng đờ, vươn ngang trời, giờ mềm mại như từng dải liễu rủ. Chúng quét ngang bầu trời, quấn chặt lấy đám quỷ vật đang lao tới.
Đúng lúc ấy...Triệu Minh Triết kéo mạnh tôi lùi lại mấy bước.
Chúng tôi vượt qua quảng trường nhỏ giữa sườn núi, nơi phân chia ranh giới giữa khu mộ cũ và nghĩa trang mới, rồi dừng lại phía sau chàng thanh niên tôi từng nhìn thấy ở Công viên Liễu Tiên.
Rõ ràng...giữa hai bên chỉ là một con đường đủ rộng cho xe chạy.
Thế nhưng...nó lại giống như ranh giới giữa âm và dương.
Đám tùng bách chặn đứng Nhạc Thanh Mi cùng tất cả quỷ vật ở phía bên kia con đường.
Nhạc Thanh Mi thò nửa người ra khỏi chiếc taxi cũ kỹ, gào lên thê lương:
"Liễu Thăng!"
"Triệu Minh Triết!"
"Tại sao các người không cứu tôi..."
Tiếng gào ấy chẳng khác nào lệ quỷ.
Cả sườn núi rung chuyển dữ dội.
Những ngôi mộ hoang liên tiếp nứt toác.
Từng bộ xương khô bò ra khỏi mộ.
Bầu trời vốn đã âm u giờ càng thêm tối đen.
Giữa màn hắc khí dày đặc...
Thân thể phủ đầy hàn khí của Nhạc Thanh Mi trắng sáng như một khối băng lạnh lẽo.
Dường như...cả nửa ngọn núi đều đang cuồn cuộn theo luồng hàn khí ấy, muốn nuốt chửng chúng tôi.
May mà...những cành tùng bách kéo dài vô tận vẫn kiên cường ngăn cản.
Tôi nhớ Triệu Minh Triết vốn mắc bệnh tim.
Theo phản xạ, tôi liếc sang Liễu Thăng rồi lập tức tháo miếng ngọc bình an đang đeo trên cổ tay, nhét vào tay Triệu Minh Triết.
Sau đó, tôi chắn ngay trước mặt anh. quay sang Liễu Thăng hỏi gấp:
"Bây giờ phải làm sao?"
Đây đâu còn là ma quỷ bình thường nữa.
Rõ ràng...đó là một lệ quỷ đã hấp thụ toàn bộ oán khí của nghĩa địa cổ.
Liễu Thăng khẽ phất tay.
Trong nháy mắt...
Toàn bộ rừng tùng trên sườn núi như bừng tỉnh. Từng cây lớn giống như mọc chân, đồng loạt chạy đến giữa sườn núi, chặn đứng đám xương khô và hàn thi đang tràn xuống.
Thấy anh ấy có thể cầm cự được...tôi lập tức kéo tay Triệu Minh Triết.
"Đi thôi!"
"Chúng ta xuống núi báo cảnh sát trước."
"Anh sức khỏe không tốt, phải rời khỏi đây ngay."
Nhưng...Triệu Minh Triết chỉ khẽ ho một tiếng. Anh cúi nhìn bàn tay tôi đang nắm lấy mình, rồi lắc đầu.
"Anh phải ở lại."
Liễu Thăng tạm thời chặn được đám quỷ vật. Anh liếc nhìn tôi rồi chậm rãi quay đầu sang Triệu Minh Triết.
"Đây chính là người mà cậu bất chấp sống chết cũng muốn bảo vệ sao?"
"Cậu sợ hàn thi này chôn ở mộ cũ sẽ hấp thụ oán khí rồi hại cô ấy...cho nên mới dùng chính thi thể mình để trấn giữ long mạch của ngọn núi."
Liễu Thăng khẽ thở dài.
"Đáng tiếc..."
"Cậu đã cảnh báo Mạc Ngôn Sơ rồi. Vậy mà hắn vẫn tự tìm đường chết, còn dám quay lại đây gây chuyện."
Anh liếc nhìn tôi. Ánh mắt dừng trên miếng ngọc bình an tôi vừa nhét lại vào tay Triệu Minh Triết, rồi trầm giọng nói:
"Ta chậm chạp chưa phi thăng...không chỉ vì cảm nhận được oán khí ở nghĩa trang này ngày càng nặng."
"Ta vốn còn nghĩ..."
"Nếu đợi đến đêm Quỷ Môn mở, khi âm khí cực thịnh, nó mới xuất hiện...thì e rằng ngay cả ta cũng chưa chắc chống nổi."
"May mà nó ra sớm."
"Ta cũng đã gọi thêm viện binh."
Nghe vậy...tôi mới chợt nhớ. Trong email hẹn gặp, thời gian chính là đêm 11 tháng 8.
Đó...chính là đêm Quỷ Môn mở cửa.
Lúc ấy, Triệu Minh Triết lại khẽ ho. Anh nhìn Liễu Thăng, cười nhạt.
"Liễu Thăng..."
"Huynh không chịu phi thăng...đâu chỉ vì nghĩa trang này, chẳng phải còn vì một người sao?"
Liễu Thăng khẽ nhướng đôi mày lá liễu thanh tú, ánh mắt lướt qua tôi đầy ẩn ý.
Nhưng lúc này...tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tò mò xem người đó là ai.
Bởi tôi nhìn thấy Nhạc Thanh Mi đang quấn con trăn gấm trên người, chui xuyên qua khe hở giữa những cành tùng bách, tiếp tục lao về phía chúng tôi.
Tôi siết chặt tay Triệu Minh Triết.
Theo bản năng...tôi kéo anh bỏ chạy nhưng Triệu Minh Triết chỉ khẽ thở dài. Anh quay sang Liễu Thăng.
"Đưa cô ấy xuống núi trước. Chúng ta sẽ cùng xử lý con hàn thi này."
Rồi anh nhìn tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như ngày nào.
"Anh đã chết rồi, không còn là Triệu Minh Triết mắc bệnh tim năm xưa nữa. Em không cần che chở cho anh."
"Anh...được chôn ngay dưới khu nghĩa trang mới. Em quên rồi sao?"
Nghe Triệu Minh Triết nói vậy, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Tôi biết chứ...Chỉ là vừa rồi, tôi không kịp nghĩ đến điều đó.
"Em xuống dưới trước đi." Triệu Minh Triết đeo lại miếng ngọc bình an lên cổ tay tôi, mỉm cười dịu dàng. "Đừng sợ."
Lòng bàn tay tôi chợt ấm lên. Tôi còn định nói gì đó với anh thì bỗng không biết từ lúc nào, một cành liễu đã quấn lấy eo tôi, kéo mạnh xuống phía dưới.
Ngay lúc cơ thể tôi bị kéo rời khỏi sườn núi, Liễu Thăng bỗng quát lớn:
"A Thiên! Thiếu chủ Bạch! Đến rồi còn không ra giúp sao?"
Ngay sau đó, con chó săn đẹp mã kia cất tiếng đầy vẻ bất mãn:
"Chẳng đẹp bằng Mạc Sơ nhà ta! Cái tên nhóc chết tiệt có tên na ná Mạc Sơ đâu rồi?"
Nghe một con chó mở miệng nói chuyện, tim tôi lại nhấc bổng lên tận cổ họng.
Tiếp theo, cành liễu nhẹ nhàng đưa tôi đáp xuống bên cạnh một ngôi mộ ở khu nghĩa trang mới.
Trên bia mộ...là di ảnh của Triệu Minh Triết.
Tôi khẽ liếc nhìn. Trên sườn núi phía trên vang vọng tiếng người khóc than ai oán, xen lẫn những tiếng gầm gừ trầm thấp.
Tôi vội đứng bật dậy. Chỉ thấy cả nửa ngọn núi chìm trong bóng tối đen kịt, chẳng nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Tôi vừa định bước lên thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng...
Rắc... rắc... rắc...
Tiếng cắn hạt dưa.
Một giọng nữ cất lên từ phía dưới tấm bia mộ tối om:
"Đừng lên. Chúng ta cứ ở dưới xem là được."
Tôi giật mình suýt nhảy dựng. Lúc này mới phát hiện dưới bia mộ bên cạnh có một đôi nam nữ đang ngồi. Cô gái trông khá mạnh mẽ, anh khí bừng bừng, còn chàng trai bên cạnh thì lại trắng trẻo, ngoan ngoãn, dựa sát vào vai cô.
Cô gái chìa một nắm hạt dưa về phía tôi.
"Nhà cô là vị nào vậy?"
Rồi cô ấy huých nhẹ chàng trai bên cạnh.
"Nhà tôi là Túc Tinh, thuộc Hôi Tiên, tức là loài chuột."
Nói xong, cô lại chỉ về phía một cô gái đang đứng dưới gốc tùng bách, kiễng chân nhìn lên đỉnh núi.
"Kia là Lâm Tĩnh, người của nhà Thiếu chủ Bạch."
"À, Thiếu chủ Bạch là thiếu chủ Hồ tộc."
Nói rồi cô lại xoay tay chỉ xuống phía dưới. Bên cạnh một ngôi mộ khác còn có một cô gái đang cầm dây dắt chó. Thấy bị giới thiệu, cô ấy hơi ngượng ngùng mỉm cười với tôi.
"Nhà cô ấy là Thiên Cẩu, chính là con chó săn lúc nãy cô thấy."
Thấy tôi chưa nhận hạt dưa, cô gái lại nhích người tới, nhét luôn vào tay tôi. Sau đó tiếp tục chỉ sang bên cạnh.
"Còn đây là chị Dao Dao, người của Liễu Thăng..."
Cô gái cầm dây chó khẽ ho một tiếng.
Lúc này tôi mới để ý.
Bên cạnh cô ấy còn có một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi, mặc váy dài màu đen, khí chất vô cùng tao nhã. Chị mỉm cười gật đầu với tôi.
"Đừng lo. Có Liễu Thăng ở đó rồi."
Nhớ đến cảnh Liễu Thăng vừa rồi một mình chặn cả đám lệ quỷ, tôi vội gật đầu.
"Chị Dao Dao."
Nhưng cô gái đang phát hạt dưa lại cười hỏi:
"Tôi tên Trần Lâm."
"Nhà cô là vị nào thế?"
Vừa nghe vậy, chàng trai ngoan ngoãn bên cạnh vội kéo tay cô.
"Trần Lâm..."
"Đừng hỏi nữa."
Ban đầu tôi còn chẳng hiểu cô ấy hỏi gì.
Sau khi nghe cô giới thiệu một lượt...tôi mới ngộ ra.
Hóa ra...đây đều là người nhà của mấy vị "tiên gia" trên núi.
Chàng trai ngoan ngoãn kia là Hôi Tiên.
Con chó kia là Thiên Cẩu.
Còn có Hồ Tiên, Liễu Tiên...
Đại khái hiểu được ý cô ấy.
Tôi ngượng ngùng chỉ sang tấm bia mộ bên cạnh.
"Triệu Minh Triết."
"Nhà cô là... người à?"
Trần Lâm chớp mắt.
"À không đúng!"
"Là... ma à!"
Cô vừa cắn hạt dưa vừa gật đầu lia lịa, nhìn chăm chăm bia mộ của Triệu Minh Triết hồi lâu rồi bật thốt:
"Trời đất!"
"Công tử nhà Thành Nhân Dược Nghiệp?"
Ánh mắt cô tràn đầy ghen tị.
"Giàu lắm nhỉ?"
"Anh ấy chắc chắn sẽ cho cô tiền."
"Không như Túc Tinh nhà tôi, suốt ngày chỉ biết ăn."
"Ăn nhiều thì thôi đi còn toàn đòi đồ ngon."
"Tôi sắp bị cậu ấy ăn đến phá sản luôn rồi."
"Đến mấy dịp lớn thế này, người nhà người ta đều lên chiến đấu."
"Còn Túc Tinh chỉ biết ngồi đây xem náo nhiệt."
Bị cô ấy chê bai, chàng trai ngoan ngoãn đỏ mặt. Vừa cắn hạt dưa vừa cười ngượng.
"Thân phận của Triệu công tử rất đặc biệt. Anh ấy có thể dùng thi thể mình để trấn áp oán khí, lại còn có Liễu Tiên hỗ trợ."
"Nhân lúc hàn thi xuất thế, họ định nhân cơ hội xả sạch oán khí tích tụ ở nghĩa trang cũ."
"Làm vậy nơi này sau này mới thật sự yên ổn."
Nói xong, cậu lại hơi ngượng ngùng bổ sung:
"Đâu phải tôi chỉ biết xem đâu. Tôi còn ngồi đây trấn giữ mọi người mà."
"Hơn nữa tôi đã sai các Hôi Tiên khác âm thầm đi tìm xem thi thể thật của con hàn thi đang bị giấu ở đâu."
Nghe vậy...quả thật cũng có lý.
Mấy "người nhà" bên cạnh cũng tụ tập lại.
Dao Dao có vẻ lớn tuổi nhất nên chủ động giải thích:
"Thật ra trước giờ tôi chỉ tò mò mấy chuyện thế này thôi."
"Ít khi được tận mắt chứng kiến."
"Liễu Thăng bảo dẫn tôi đến xem một lần."
Nhìn mọi người xung quanh đều gật đầu, tôi cũng thấy hơi dở khóc dở cười.
Dẫu sao...Túc Tinh là Hôi Tiên. Việc dò la tin tức vốn là sở trường của cậu ấy.
Sợ chúng tôi nóng ruột chạy lên núi, cậu bèn kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
"Thực ra...Triệu công tử đã biết chuyện này từ khi còn sống."
"Còn Mạc Ngôn Sơ..."
Túc Tinh vừa nói vừa liếc sang cô gái đang cầm dây chó.
Lúc này tôi mới nhớ, con linh khuyển vừa rồi từng gọi là 'Mạc Sơ nhà ta'.
Cô gái tên Mạc Sơ mỉm cười.
"Không sao đâu."
Trần Lâm thì lôi từ ba lô ra đủ loại hạt dưa, lạc, hạt thông... chia cho mọi người. Vừa chia vừa thúc giục:
"Kể nhanh lên."
Trên núi âm phong gào thét, tiếng quỷ khóc sói tru vang dội.
Thế mà dưới này...bọn tôi lại giống như đang mở một buổi trà chiều.
Ai nấy đều thấy hơi ngượng nhưng cuối cùng vẫn tượng trưng cầm lấy một nắm hạt, không thì thật sự khó xử.
Những bộ ảnh của Mạc Ngôn Sơ...đều được đăng lên dark web.
Đúng như tôi từng đoán.
Hắn lấy Nhạc Thanh Mi làm người mẫu gốc, chụp đủ loại ảnh gợi dục, kinh dị và u ám.
Sau đó...lại nhận chụp ảnh nghệ thuật hở hang cho những khách hàng khác.
Mục đích thật sự là thu thập đủ mọi chất liệu hình ảnh.
Rồi dùng kỹ thuật Photoshop kết hợp AI thay khuôn mặt, ghép gương mặt của các cô gái vào thân thể trong những bộ ảnh mẫu, đồng thời chỉnh sửa tỉ mỉ từng chi tiết trên cơ thể.
Thành phẩm chân thực đến mức...không ai nhìn ra là ảnh giả.
Một bộ ảnh như vậy...có thể tạo ra vô số "người mẫu".
Sau khi tung lên mạng ngầm...hắn lại gửi chính những bức ảnh ấy cho nạn nhân.
Có người nhìn xong lại thấy đẹp, thế là bị hắn dụ dỗ tiếp tục chụp thật.
Cũng có người vì sợ hãi...bị hắn uy hiếp, đành ngoan ngoãn làm theo yêu cầu, chụp những bộ ảnh còn táo bạo hơn.
Lâu dần...đó trở thành cả một dây chuyền phạm tội hoàn chỉnh.
Đôi khi...Studio của Mạc Ngôn Sơ còn tổ chức các chương trình chụp ảnh nghệ thuật miễn phí.
Đối tượng hắn nhắm đến đều là nữ sinh các trường đại học, không có chỗ dựa, ngoại hình khá, lại nhút nhát, dễ khống chế.
Sau chuyện của tôi...Triệu Minh Triết vẫn luôn âm thầm theo dõi Mạc Ngôn Sơ. Anh từng một lần đứng ra tố giác hắn.
Đáng tiếc...chứng cứ khi đó không đủ.
Hơn nữa...dường như phía sau Mạc Ngôn Sơ còn có người chống lưng.
Vì thế...cuộc điều tra cuối cùng cũng không thu được kết quả gì.
窗体顶端
Thậm chí, Triệu Minh Triết còn từng cứu Nhạc Thanh Mi một lần, khuyên cô báo cảnh sát. Nhưng cô không chịu, cũng không dám.
Cô lại tự mình quay về tìm Mạc Ngôn Sơ, còn nói dối rằng mình là bạn gái của Triệu Minh Triết, yêu cầu hắn xóa hết số ảnh kia.
Mạc Ngôn Sơ liền lấy cớ chụp thêm một bộ cuối cùng rồi sẽ xóa.
Kết quả chính là bộ ảnh "Thiếu nữ băng tuyết và cự mãng" mà bọn tôi đã thấy.
Nhưng càng chụp, hắn càng trở nên điên loạn. Cuối cùng, Mạc Ngôn Sơ thật sự cứa một nhát thật sâu vào cổ Nhạc Thanh Mi, rồi nhốt cô cùng con trăn gấm khổng lồ vào trong tủ đông.
Nhạc Thanh Mi cứ thế bị mất máu đến chết... rồi bị đông cứng.
Con trăn khi ấy vốn vẫn còn sống. Nhưng sau khi Nhạc Thanh Mi chết, Mạc Ngôn Sơ không thèm mở tủ đông nữa, cứ để mặc cả người lẫn rắn chết cứng bên trong, sau đó bí mật đem chôn.
"Từ trước đến nay hắn đã giết không ít động vật, đều lén xử lý sạch sẽ." Túc Tinh vừa cắn hạt dưa vừa nói:
"Theo suy đoán của Triệu công tử, thi thể của chúng đều bị chôn cùng Nhạc Thanh Mi ở khu mộ hoang phía trên kia. Chỉ là bọn tôi vẫn chưa tìm ra chính xác vị trí."
Cậu ta ngừng một lát rồi nói tiếp:
"Nhạc Thanh Mi chết vào đầu mùa đông năm nay. Khi ấy trời lạnh, rắn và trăn đều ít hoạt động, rất thích hợp để chụp kiểu ảnh đó."
"Trước khi chết, cô ấy bị hành hạ cực kỳ thê thảm. Không chỉ phải chụp bộ ảnh kia, mà còn phải chụp vô số bộ khác."
"Để tạo cảm giác cơ thể bị bẻ gãy, Mạc Ngôn Sơ còn đánh gãy từng đốt xương sống của cô ấy..."
Nói đến đây, chính Túc Tinh cũng rùng mình, Trần Lâm lập tức ôm cậu vào lòng. Túc Tinh ngượng ngùng nhún vai rồi tiếp tục:
"Cô ấy chết vì mất máu từ từ, lại bị đông chết trong tủ lạnh, trước lúc chết chịu đủ mọi cực hình, oán khí vốn đã cực nặng."
"Hai năm gần đây, Mạc Ngôn Sơ còn liên tục bày đủ loại cảnh chụp trên khu mộ hoang phía trên. Để tạo bố cục, hắn giết rất nhiều sinh vật có linh tính. Thi thể của chúng đều bị chôn ở đó."
"Cả những hài cốt trong các ngôi mộ bị đào lên cũng tích tụ oán khí. Tất cả đều bị Hàn Thi của Nhạc Thanh Mi thông qua con trăn gấm kia hấp thu."
"Nhạc Thanh Mi chết vì chụp ảnh, nên oán niệm của cô ấy cũng bám vào những bức ảnh ấy."
"Lại bởi vì gương mặt cô liên tục bị Photoshop thành đủ loại người khác, nên rất nhiều người đều bị ảnh hưởng."
Vừa cắn hạt dưa, Túc Tinh vừa khẽ nói:
"Hồi đầu năm, ở khu đại học trong thành phố đã liên tiếp xảy ra các vụ nữ sinh tự sát."
"Khi ấy Triệu công tử đã biết xảy ra chuyện."
"Sức khỏe của anh ấy vốn không tốt, nhưng cũng chưa đến mức chết sớm như vậy."
"Anh ấy quyết định dùng chính thân mình để hóa giải oán khí..."
"...nên mới chọn chôn mình ở nơi này."
Nghe đến đó, tôi không kìm được quay sang nhìn ngôi mộ của Triệu Minh Triết bên cạnh. Lồng ngực lại nghẹn đến khó chịu.
Hóa ra...âm thầm sau lưng tôi, anh đã làm nhiều chuyện như vậy.
Dao Dao vỗ nhẹ lên vai tôi, ra hiệu cho Túc Tinh tiếp tục kể.
Trước khi chết, Triệu Minh Triết từng cảnh cáo Mạc Ngôn Sơ, bảo hắn đừng tiếp tục làm những chuyện này nữa.
Nhưng Mạc Ngôn Sơ chẳng những không nghe, mà còn vô cùng ngông cuồng.
"Còn Lưu Thấm và chồng cô ta đều là nhân viên trong studio của Mạc Ngôn Sơ."
Túc Tinh vừa nói vừa liếc tôi.
"Thật ra, đúng đêm Thất Tịch, Nhạc Thanh Mi định giết sạch tất cả mọi người."
"May mà Triệu công tử ngăn lại."
"Đến lúc ấy cô ta mới biết không thể ra tay trực tiếp, nên mới đổi sang cách gửi email để dụ mọi người tới."
...
Kẻ mắc bẫy...lại là Mai Hề.
Tôi khẽ thở dài.
Đúng lúc ấy, Túc Tinh bỗng "ừm" một tiếng.
"Tìm thấy rồi. Tôi đi đây."
Nói xong, cậu ta chui tọt vào bụi cỏ bên cạnh rồi biến mất. Trần Lâm cầm hạt dưa gọi với theo:
"Nhớ cẩn thận nhé..."
Tôi tò mò nhìn nơi Túc Tinh vừa biến mất, không biết cậu ấy đã tìm thấy thứ gì. Rồi lại quay sang nhìn bức ảnh trên bia mộ của Triệu Minh Triết. Bàn tay siết chặt chiếc ngọc bội bình an, trong lòng dâng lên một cảm giác nghẹn ngào khó tả.
Tôi vẫn luôn nghĩ...cuộc đời mình là do chính mình lựa chọn.
Không ngờ, hóa ra rất nhiều con đường tôi từng đi, đều đã có người âm thầm sắp xếp từ trước.
Không có Túc Tinh ở đây, Trần Lâm vừa cắn hạt dưa vừa tò mò hỏi tôi quen Triệu Minh Triết thế nào.
Theo lời Túc Tinh kể, Triệu Minh Triết đã vì tôi mà từ bỏ mạng sống, dùng chính thi thể mình để trấn áp nơi này.
Chắc hẳn...anh ấy yêu tôi rất nhiều.
Đúng là người một nhà. Trần Lâm và Túc Tinh đều mê buôn chuyện như nhau, miệng cắn hạt dưa mà vẫn nói không ngừng.
Nhưng tôi lại chợt ngẩn người.
Rốt cuộc...tôi quen Triệu Minh Triết từ khi nào?
Ký ức duy nhất của tôi về anh...chỉ là lần anh giúp tôi giải quyết chuyện chia tay với Mạc Ngôn Sơ.
Thì ra...cùng một câu chuyện. Điều tôi nhìn thấy lại hoàn toàn khác với điều người khác nhìn thấy.
Đang mải suy nghĩ, sau lưng tôi bỗng lạnh buốt. Theo bản năng, tôi vừa định quay đầu thì...một bàn tay bất ngờ vươn ra từ phía sau tấm bia mộ bên cạnh, túm lấy tôi rồi kéo mạnh sang một bên.
Mấy người bên cạnh cũng bị những cành liễu quấn lấy kéo lùi ra.
Ngay sau đó, chúng tôi mới nhìn rõ
Con trăn gấm khổng lồ lao vọt từ trên sườn núi xuống, há to miệng gầm thét về phía chúng tôi.
Thế nhưng...âm thanh phát ra từ cái xác trăn ấy...lại chính là giọng của Nhạc Thanh Mi.
"Tại sao?"
"Tại sao chỉ vì tôi chụp những bức ảnh đó mà các người đều khinh thường tôi?"
"Rõ ràng cô ta cũng từng chụp..."
"Vậy tại sao... các người vẫn muốn bảo vệ cô ta?"