Sống Chết Không Rời/ Chương 8: Người Đã Khuất Vẫn Âm Thầm Bảo Vệ Em
Mục lục
16.5px
Sống Chết Không Rời

Chương 8: Người Đã Khuất Vẫn Âm Thầm Bảo Vệ Em

Tôi không biết vì sao giọng nói của Nhạc Thanh Mi lại có thể phát ra từ xác một con trăn, nhưng trong từng lời nói đều có thể nghe rõ sự oán hận và không cam lòng của cô ta.
Thậm chí...Đối với Triệu Minh Triết, dường như cô ta còn mang theo một thứ tình cảm vô cùng phức tạp, khó gọi thành tên.
Con trăn gấm vẫn điên cuồng lao tới.
Triệu Minh Triết khẽ vung tay. Ngay lập tức, một tấm bia mộ bên cạnh đổ sầm xuống, đè chặt lấy thân con trăn.
"Triệu Minh Triết, nói thì hay lắm!"
"Anh cứu tôi chẳng qua chỉ vì sợ Mạc Ngôn Sơ tiếp tục dùng tôi uy hiếp Lý Du!"
"Mạc Ngôn Sơ chết ngay trên quảng trường này, vậy mà anh chưa từng nghĩ đến việc cứu hắn! Cũng chưa từng nghĩ đến cứu Mai Hề!"
"Người anh muốn cứu...từ đầu đến cuối chỉ có Lý Du!"
"Thậm chí anh còn mong tôi giết chết Mạc Ngôn Sơ!"
Con trăn bị bia mộ ghì chặt nhưng vẫn không ngừng quẫy đuôi gào thét.
Thấy chiếc đuôi sắp quật trúng Triệu Minh Triết, tôi theo phản xạ kéo anh lùi lại.
Nhưng vừa đưa tay ra...Triệu Minh Triết đã ôm lấy tôi, che chắn tôi trong lòng. Tay anh kết một ấn quyết, một luồng hỏa quang lóe lên.
Con trăn gấm lập tức bốc cháy. Trong biển lửa, thân rắn vẫn còn chậm rãi vặn vẹo.
Thấy những tia lửa suýt bắn lên người Triệu Minh Triết, tôi vội kéo anh lùi thêm. Anh chỉ trầm mặc nhìn tôi, gương mặt lạnh đi.
"Đúng là... tôi có thể cứu Mạc Ngôn Sơ nhưng tôi không muốn cứu."
Có những chuyện thuộc về đạo đức.
Ngoài chính bản thân mình...không ai có quyền ép buộc hay phán xét.
Nhìn con trăn dần cháy thành tro, tôi khẽ kéo tay Triệu Minh Triết lùi lại.
"Thật ra...tôi cũng có thể cứu Nhạc Thanh Mi nhưng tôi cũng không cứu."
Nhạc Thanh Mi hận tôi, điều đó trước đây tôi chưa từng biết.
Cũng giống như...Triệu Minh Triết yêu thầm tôi.
Tôi cũng chưa từng biết.
Rốt cuộc...không ai có thể biết trong mắt người khác, mình là người như thế nào.
Còn nguyên nhân Nhạc Thanh Mi hận tôi...giờ đây tôi cũng đã đoán ra được.
Năm đó, lúc tôi cầm dao ép Mạc Ngôn Sơ chia tay, chuyện ấy làm ầm ĩ nhất trường. Ai cũng tò mò những tấm ảnh tôi ép hắn xóa rốt cuộc là gì.
Đúng là số ảnh của tôi không lộ liễu như những bộ ảnh về sau. Nhưng nếu thật sự bị tung ra...cuộc đời tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Giống như bây giờ, chỉ vài tấm ảnh kia thôi...đồng nghiệp trong công ty cũng đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.
Huống chi lúc ấy...đó còn là môi trường đại học.
Hơn nữa, nếu chuyện bị phanh phui, những bức ảnh Mai Hề từng gửi cho tôi chắc chắn cũng sẽ bị công khai.
Tôi thừa nhận...năm ấy tôi đã hèn nhát.
Tôi không dám nói ra.
Thế nên.. các cô gái khóa dưới cũng không có cơ hội biết Mạc Ngôn Sơ là một kẻ đáng sợ để tránh xa.
Chỉ là...tôi chưa từng ngờ hắn sẽ càng ngày càng phát điên đến mức ấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Con trăn gấm đã hóa thành tro bụi. Mà tất cả...cũng dường như trở lại như cũ.
Những thứ vừa rồi giống như chưa từng tồn tại.
Lúc này, Túc Tinh đứng trên sườn núi vẫy tay về phía Triệu Minh Triết.
"Triệu công tử!"
"Tìm được phòng mộ ngầm rồi!"
"Mạc Ngôn Sơ dùng bia mộ cũ cùng quan tài và hài cốt xây thành một bức tường, che kín khí nên trước giờ không ai phát hiện."
"Vừa rồi Hàn Thi xuất hiện, tộc chuột của tôi mới lần ra được."
Triệu Minh Triết khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra.
"Tôi đã gọi Hồ Cổ Nguyệt đến đón em. Em về trước đi."
"Chuyện ở đây...để tôi xử lý."
Hồ Cổ Nguyệt?
Tôi còn đang ngẩn người, thì thân ảnh Triệu Minh Triết đã nhẹ như chim én, bay thẳng lên sườn núi.
A Thiên và Bạch Thiếu Chủ cũng quay trở lại. Hai người dẫn theo "người nhà" của mình lần lượt rời đi.
Dao Dao cũng được Liễu Thăng đưa đi, chỉ còn Trần Lâm vẫn ngồi cắn hạt dưa.
Tôi đang định gọi cô ấy cùng đi, thì cô ấy cười, lắc lắc cánh tay.
"Tôi học tán thủ đấy."
"Với lại..."
Cô nắm một nắm hạt dưa, chìa về phía bụi cỏ.
Ngay sau đó...
Hai con chuột già to ngang mèo, ria mép bạc trắng, đứng bằng hai chân như người từ trong bụi cỏ bước ra. Chúng cung kính chắp hai chân trước hành lễ với Trần Lâm, rồi mới nhận lấy hạt dưa bằng hai móng, ôm vào lòng, chui lại vào bụi cỏ ngồi cắn.
Trần Lâm đắc ý nháy mắt với tôi.
"Cô cứ yên tâm mà đi."
"Tôi ở đây đợi Túc Tinh, cậu ấy nhát gan lắm."
Đúng lúc ấy, ngoài con đường lớn, xe của Hồ Cổ Nguyệt vừa chạy tới. Cô bấm còi một tiếng rồi vội vàng xuống xe, lo lắng nhìn quanh.
Thấy Trần Lâm sẽ không gặp nguy hiểm, tôi mới đứng dậy bước ra.
Vừa nhìn thấy tôi, Hồ Cổ Nguyệt lập tức chạy tới.
"Không sao chứ?"
Lúc này, trời đã hửng sáng, Trần Lâm ngồi khuất giữa những bia mộ nên người bình thường không thể nhìn thấy.
Trên sườn núi, những hàng tùng bách vẫn xanh um, cỏ dại mọc um tùm, cũng không còn thấy bóng dáng Triệu Minh Triết hay Túc Tinh nữa.
Hồ Cổ Nguyệt kéo tay tôi.
"Đi trước đã."
Lên xe rồi, nhìn chiếc ba lô đặt trong cốp sau, tôi quay sang hỏi cô ấy:
"Cậu... cũng quen Triệu Minh Triết sao?"
Đến lúc này tôi mới nhận ra...mình thật sự quá ngốc.
Đúng là Hồ Cổ Nguyệt làm phóng viên nhưng cô ấy cũng là gương mặt chủ lực của đài truyền hình thành phố. Hai chúng tôi quen nhau đúng là tình cờ.
Thế nhưng suốt hai năm qua...Hễ tôi có điều gì không hiểu đều hỏi cô ấy. Ngay cả những khách hàng khó xử lý, cô ấy cũng luôn giúp tôi tìm người giải quyết.
Tôi vẫn luôn nghĩ...
Thỉnh thoảng mời cô ấy ăn một bữa cơm, hay tặng vài món quà nhỏ phù hợp...Đó đơn giản chỉ là tình bạn giữa hai người mà thôi.
Đằng sau tất cả những gì tôi có hôm nay, hóa ra đều là con đường mà Triệu Minh Triết âm thầm trải sẵn cho tôi.
Hồ Cổ Nguyệt có chút ngượng ngùng khi cài dây an toàn. Cô chỉnh lại tư thế rồi khẽ nói:
"Thật ra tôi chưa đủ tư cách để quen biết cậu Triệu. Chỉ là lãnh đạo của tôi từng dặn, phải để ý chăm sóc cô nhiều hơn."
Tôi gật đầu.
"Cảm ơn chị."
Không khí cũng chẳng đến mức gượng gạo.
Sau chuyện của nữ cấp trên, tôi đã hiểu rồi. Đều là người trưởng thành cả, ai thật lòng, ai chỉ vì nhờ vả, bản thân vẫn có thể phân biệt được.
Trên đường về, tôi kể cho Hồ Cổ Nguyệt nghe chuyện của Nhạc Thanh Mi.
Dường như cô ấy cũng biết đôi chút, bèn bảo tôi lấy chiếc máy tính bảng trong túi xách của cô.
Mọi tài liệu đều được cô sắp xếp rất ngăn nắp.
Làm theo hướng dẫn của cô, tôi mở ra một loạt đường dẫn tin tức.
Chỉ riêng trong vòng một năm gần đây, thành phố đã xảy ra sáu vụ phụ nữ tự sát, được nghi có liên quan đến studio của Mạc Ngôn Sơ.
Trong đó có hai nạn nhân, một người là giáo viên mầm non, một người là y tá, đều chưa quá hai mươi lăm tuổi.
Sau khi chụp vài bộ ảnh nghệ thuật có phần táo bạo, ảnh của họ bị phát tán lên mạng.
Ban đầu là bị cư dân mạng công kích. Sau đó ngoài đời lại liên tục bị quấy rối, bị xúc phạm nghề nghiệp. Cuối cùng không chịu nổi áp lực mà chọn cách tự kết liễu.
Bốn vụ còn lại, bề ngoài đều được kết luận là liên quan đến vay nặng lãi và ảnh nóng.
Thế nhưng các nạn nhân đều là sinh viên, và đều từng chụp ảnh nghệ thuật tại studio của Mạc Ngôn Sơ.
Cuối cùng là hồ sơ của Nhạc Thanh Mi. Cô ấy học dưới tôi ba khóa, là lúc Mạc Ngôn Sơ quay về trường tìm tư liệu sáng tác thì quen biết.
Nhưng cô chưa kịp tốt nghiệp, đến năm hai đại học đã bị buộc thôi học. Trong hồ sơ không ghi rõ nguyên nhân.
Hồ Cổ Nguyệt lại nói cho tôi biết.
Nhạc Thanh Mi từng kéo khách cho studio của Mạc Ngôn Sơ, dụ các nữ sinh khóa dưới chụp những bộ ảnh gợi cảm. Sau đó lại dùng ảnh để uy hiếp họ trở thành người mẫu.
Cuối cùng bị mấy nữ sinh cùng nhau tố cáo, nên mới bị đuổi học.
Tôi nhìn thời điểm cô ấy bị buộc thôi học, đó là nửa đầu năm ngoái.
Từ lúc ấy đến khi bị Mạc Ngôn Sơ hành hạ đến chết vẫn còn hơn nửa năm. Có lẽ cũng chính vào khoảng thời gian đó, Triệu Minh Triết từng khuyên cô ấy.
Tôi đặt máy tính bảng trở lại túi của Hồ Cổ Nguyệt.
"Vậy nên... cô ấy vừa là nạn nhân, lại vừa muốn biến người khác thành nạn nhân."
Hồ Cổ Nguyệt liếc nhìn tôi.
"Có lẽ lúc còn sống, Nhạc Thanh Mi đã mắc hội chứng Stockholm."
Xe tiếp tục chạy về phía nhà tôi.
Khi đi ngang qua Công viên Liễu Tiên, trời đã sáng hẳn. Dao Dao đang múc nước từ chiếc giếng cổ để tưới cho cây liễu lớn được hàng rào bảo vệ.
Quanh chiếc giếng, rất nhiều cụ già vừa lấy nước vừa cười nói rôm rả. Liễu Thăng đứng dưới gốc cây liễu, ánh mắt dịu dàng nhìn Dao Dao cùng mọi người.
Xe cộ trên đường cũng dần đông hơn. Những xe đẩy bán đồ ăn sáng lộc cộc lăn bánh. Hoàn toàn khác với lúc tôi ngồi trên chiếc taxi của Mạc Ngôn Sơ.
Khi ấy, khắp nơi chỉ là màn sương chết chóc âm u.
Đây...mới là hơi thở của người sống.
Về đến nhà, Hồ Cổ Nguyệt không rời đi. Cô ở lại làm việc cùng tôi, nói là Triệu Minh Triết dặn cô phải ở cạnh tôi.
Cô bảo tôi đi ngủ.
Nhưng làm sao tôi ngủ nổi.
Tôi nắm chặt miếng ngọc bình an, trong lòng vẫn bất an, không biết Triệu Minh Triết và mọi người xử lý mọi chuyện đến đâu rồi.
Tôi định hỏi cô về Triệu Minh Triết. Nhưng thực ra, ngay trước khi đến đón tôi, cô mới nhận được tin nhắn của anh.
Lúc ấy cô mới biết, hóa ra mình cũng là một trong những người được Triệu Minh Triết âm thầm sắp xếp bên cạnh tôi.
Khoảng hơn tám giờ sáng, Hồ Cổ Nguyệt nhận được tin. Cảnh sát đã phong tỏa khu nghĩa trang cũ, không công bố nguyên nhân. Có lẽ chuyện này sẽ không được phép lan truyền nhưng với nguồn tin nội bộ, cô biết nhiều hơn.
Mạc Ngôn Sơ đã đào một ngôi mộ hoang rất lớn. Hắn dùng bia mộ cũ, quan tài mục và xương cốt người chết xây thành một bức tường, che khuất luồng khí. Phía dưới còn lắp máy phát điện và rất nhiều thiết bị.
Suốt mấy năm nay, hắn vẫn chụp ảnh tại đó. Thỉnh thoảng lại đưa người tới.
Phía dưới thực chất là một studio bí mật. Ở đó cũng chụp rất nhiều bộ ảnh rùng rợn.
Ngoài thi thể của Nhạc Thanh Mi và con trăn gấm đông lạnh trong tủ cấp đông, cảnh sát còn phát hiện thêm bảy thi thể phụ nữ trẻ.
Có người đến chết vẫn mặc nguyên trang phục chụp ảnh. Có người trên cơ thể còn bị đóng những thứ đáng lẽ không bao giờ nên xuất hiện.
Trong studio ấy còn có một chiếc đồng hồ điện tử đã hỏng. Con số trên đó mãi mãi dừng lại ở...2 giờ 03 phút.
Có lẽ Nhạc Thanh Mi luôn nhìn thời khắc ấy. Cô tưởng mình chết đúng lúc đó nên mới cố chấp gửi ảnh cho chúng tôi đúng vào khoảng thời gian ấy.
Nghe xong, tôi chợt hiểu vì sao Triệu Minh Triết từng nói...anh có thể cứu Mạc Ngôn Sơ. Chỉ là anh không muốn cứu.
Mãi đến giữa trưa, khi ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, tôi mới thấy trong người ấm lên đôi chút.
Chuyện lớn như vậy xảy ra, dù không thể đưa tin nhưng với tính cách của Hồ Cổ Nguyệt, làm sao cô ngồi yên được, lại sợ tôi ở nhà một mình sẽ hoảng sợ. Thế là cô kéo tôi đến quán cà phê. Nói rằng đây cũng là một "cứ điểm" của Triệu Minh Triết. Người đông, sẽ an toàn hơn.
Vừa bước vào cửa, cậu phục vụ hôm trước đã lập tức đón tôi. Không cho tôi cơ hội mở lời, cậu ấy dẫn thẳng tôi vào phòng riêng.
Tôi cứ nghĩ bên trong vẫn sẽ trống không.
Không ngờ vừa mở cửa...Triệu Minh Triết đang ngồi đó, mỉm cười nhìn tôi.
Nếu không phải ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua tấm rèm mỏng, xuyên thấu cả thân thể anh, khiến anh không hề có bóng. Thì tôi đã thật sự nghi ngờ...anh chỉ đang giả chết.
Tôi siết chặt miếng ngọc bình an, bước tới ngồi đối diện anh, lặng lẽ nhìn anh thật lâu. Nhất thời chẳng biết nên nói gì.
Cuối cùng chỉ hỏi:
"Giải quyết xong rồi?"
"Ừ."
Anh đẩy đĩa bánh ngọt về phía tôi, khẽ cười.
"Liễu Thăng vốn còn lo cô ta sẽ ẩn mình đến dịp Quỷ Môn Quan mở mới xuất hiện. Đến lúc ấy âm khí mạnh, xử lý sẽ khó hơn nhiều. Ai ngờ em làm liều một trận, khiến cô ta sợ em chạy mất nên phải ra tay trước. Chưa đến thời điểm âm khí cực thịnh, nên giải quyết cũng dễ hơn."
Tôi múc một miếng bánh.
"Vậy xem ra... em cũng đâu có làm bừa."
Bánh vẫn ngon như trong ký ức.
Tôi nhớ một chiếc bánh nhỏ thế này cũng đã hơn một trăm tệ, ăn một lần mà xót tiền mãi.
Sau khi đi làm, tự mình kiếm tiền, lại càng chẳng nỡ tiêu.
Triệu Minh Triết nhìn tôi ăn một miếng, mỉm cười.
"Nếu thích thì sau này cứ đến, em không cần trả tiền."
"Em biết."
Tôi dùng thìa khẽ khoét miếng bánh, nhìn anh.
"Vậy... sau này anh định thế nào?"
Anh...đã chết rồi mà.
Ánh mắt Triệu Minh Triết hơi trầm xuống. Anh cười khổ.
"Em muốn anh thế nào?"
Tôi lập tức nghiêng người về phía trước, nhìn anh đầy mong đợi.
"Tối qua em gặp mấy người nhà của mọi người rồi. Còn ngồi ăn hạt dưa với họ nữa."
"Chuột còn có thể tu luyện thành tiên."
"Chó cũng vậy."
"Ngay cả Nhạc Thanh Mi chết rồi vẫn có thể tồn tại như thế."
Tôi nhìn anh, siết chặt chiếc thìa.
"Vậy anh... có cách nào...có thể cứ mãi như thế này không?"
Triệu Minh Triết bật cười. Dưới ánh nắng mỏng xuyên qua rèm cửa, anh hơi nheo mắt nhìn tôi.
"Anh cứ mãi như thế để làm gì?"
"Đầu thai chuyển kiếp...chẳng phải tốt hơn sao?"
Lúc này, anh hoàn toàn không còn giống vị công tử Triệu trong ký ức của tôi nữa.
Trong vẻ dịu dàng ấy...lại pha thêm chút bất cần, chút tinh quái và cả nét bụng dạ khó lường.
Rõ ràng anh chỉ đang bình thản kể lại mọi chuyện. Thế nhưng từng câu từng chữ, lại như đang từng chút một dụ dỗ tôi nói ra điều gì đó.
Tay cầm chiếc thìa của tôi vô thức siết chặt hơn, tôi cúi đầu, lặng lẽ ăn bánh, không nói thêm lời nào.
"Em biết vì sao anh đứng nhìn Mạc Ngôn Sơ bị đâm hết nhát này đến nhát khác mà không cứu không?"
Triệu Minh Triết hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt khẽ nheo lại.
Cảm giác áp bức quanh anh bỗng mạnh hơn hẳn, tôi theo phản xạ lắc đầu.
Gương mặt anh dần trở nên lạnh lẽo, anh trầm giọng:
"Anh từng cảnh cáo hắn đừng đến gần em nữa. Anh biết hết những việc hắn làm, cũng từng nhờ cảnh sát điều tra."
"Nhưng hắn thoát được."
"Biết là anh đứng sau, hắn còn cố tình tìm đến anh để khiêu khích."
Tôi hiểu tính cách của Mạc Ngôn Sơ, hắn là kiểu người tuyệt đối không chịu nuốt cục tức.
Triệu Minh Triết chậm rãi tựa lưng vào ghế, giọng nói càng lúc càng trầm.
"Anh chẳng quan tâm hắn nói gì."
"Điều anh không thể chịu được là... hết lần này đến lần khác hắn đều khoe khoang rằng em từng là bạn gái hắn."
"Rằng em yêu hắn biết bao. Trong khi... em thậm chí còn không biết anh là ai."
Khi nói những lời ấy, khuôn mặt Triệu Minh Triết dần phủ kín một tầng u ám, ánh mắt anh khẽ dao động, không còn nhìn tôi nữa. Mà quay sang nhìn bức tường kín đặc những bức ảnh.
"Lý Du."
"Anh không tốt đẹp như em vẫn nghĩ."
"Không chỉ trái tim anh có bệnh...mà trong lòng anh... thật sự thiếu mất một mảnh."
Anh khẽ co người lại như muốn ôm lấy chính mình.
"Từ nhỏ anh đã nhớ được rất nhiều chuyện."
"Cho nên dù là học hành hay làm ăn... với anh đều rất dễ."
"Nhưng từ bé anh luôn mơ."
"Mơ thấy... mình có lỗi với một người."
Triệu Minh Triết nhìn tôi, giọng nói rất khẽ.
"Năm này qua năm khác, trong mơ, anh luôn day dứt vì người ấy, chỉ muốn tìm được cô ấy."
"Gia đình anh tìm đủ mọi mối quan hệ, anh cũng gặp không biết bao nhiêu cao nhân, nhưng chẳng ai giúp được."
"Anh từng nghĩ... cả đời này sẽ không bao giờ gặp được người đó."
"Cho đến một ngày...anh nhìn thấy em."
"Từ đó anh cứ âm thầm đi theo em, chụp ảnh em."
"Anh biết mình có lỗi với em."
"Nên anh không dám đến gần."
"Bởi chỉ cần lại gần...tim anh sẽ đau dữ dội hơn."
Anh tự giễu cười một tiếng, mím môi, rồi nói rất khẽ:
"Anh cũng sợ...em sẽ hận anh giống như trong giấc mơ."
Miếng ngọc bình an trong tay tôi vẫn luôn âm ấm, dường như nó cũng đang âm thầm chứng thực từng lời anh nói. Tôi cười chua chát.
"Nhưng bây giờ em đang ở ngay đây. Anh vẫn đau tim sao?"
Triệu Minh Triết ngẩng đầu nhìn tôi, từng chữ, từng chữ một vang lên rõ ràng.
"Bây giờ anh chết rồi, không còn cảm nhận được cơn đau tim nữa."
"Anh đã lựa chọn...từ bỏ cơ thể mà chỉ cần nhìn thấy em...là trái tim sẽ đau đớn."
Không hiểu vì sao...
Người thấy đau lúc này...lại là tôi.
Tôi khẽ xoay miếng ngọc bình an trong lòng bàn tay, mấy lần ngẩng đầu nhìn anh.
Anh không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ giơ bàn tay lên, để mặc ánh sáng mỏng ngoài cửa sổ xuyên qua.
Theo ánh nắng càng lúc càng rõ...bàn tay anh cũng ngày một nhạt đi.
Tôi chớp chớp mắt, chỉ thấy lồng ngực như bị thứ gì đó đè nặng. Đến cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi đứng dậy, kéo kín tấm rèm cửa, rồi đặt miếng ngọc bình an vào tay anh.
"Trả anh."
Sắc mặt Triệu Minh Triết lập tức tối sầm. Anh nắm chặt miếng ngọc, lặng lẽ nhìn tôi, khẽ cười tự giễu.
"Anh... không nên kể cho em nghe những chuyện đó. Đúng không?"
"Nếu anh không nói...có phải em sẽ không trả lại miếng ngọc này?"
"Hay là...anh vốn không nên xuất hiện trước mặt em."
Tôi nhìn anh, khẽ lắc đầu.
"Anh cần miếng ngọc này."
"Thật ra...em thấy tiếc."
"Hồi đó đáng lẽ em nên mặt dày hơn một chút, làm quen với cậu Triệu. Nếu vậy...bây giờ em đâu còn phải đi thuê nhà..."
"Em..."
Thế nhưng, tôi không thể nói tiếp được nữa.
Triệu Minh Triết đột ngột đứng bật dậy, ôm chặt lấy tôi.
"Chính em chủ động."
"Anh đã nói hết những suy nghĩ xấu xa của mình cho em biết."
"Em cũng biết rồi."
"Là chính em đồng ý."
Tôi thậm chí còn cảm nhận được cơ thể anh đang run.
Đêm qua đối mặt với Nhạc Thanh Mi đáng sợ như vậy, anh cũng chưa từng run.
Tôi không nhịn được, tò mò hỏi:
"Rốt cuộc...kiếp trước anh đã có lỗi với em đến mức nào?"
Vừa dứt lời, cơ thể Triệu Minh Triết khựng lại nhưng anh chỉ càng ôm tôi chặt hơn, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
"Chỉ là một giấc mơ thôi."
"Trước kia...anh đã có lỗi với em. Nhưng sau này...sẽ không bao giờ nữa."
Tôi quay đầu nhìn bức tường đầy những tấm ảnh.
Có lẽ...anh thật sự đã có lỗi với tôi rất nhiều.
Cho nên suốt bao nhiêu năm...anh mới không dám để tôi biết đến sự tồn tại của mình.
Mà người đàn ông này...thật sự rất biết tính toán.
Trước tiên từ bỏ cơ thể sống, cơ thể chỉ cần nhìn thấy tôi là trái tim đau đớn.
Sau đó trở thành một hồn ma, lại từng bước, từng bước...để tôi tự mình biết được mối tình đơn phương sâu nặng ấy.
Thậm chí...công việc của tôi, bạn bè của tôi, mọi thứ quanh tôi...anh đều âm thầm sắp xếp ổn thỏa, dệt thành một tấm lưới khổng lồ. Đến mức...tôi chẳng còn đường nào để trốn.
Nếu đã không thể trốn...
Vậy thì...không trốn nữa.
(Hết)

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục