Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật/ Chương 16: Cá Lớn! (1)
Mục lục
16.5px
Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật

Chương 16: Cá Lớn! (1)

Tại một khúc sông vắng vẻ, Lục Thanh rốt cục tìm được một điểm câu mới.

Điểm câu sơ cấp: nơi dinh dưỡng phong phú, cây cỏ um tùm, là chỗ cá thường kiếm ăn.

Nơi đây có dị quả sinh trưởng, là thức ăn ưa thích của một số loài kỳ ngư, câu ở đây có lẽ sẽ có niềm vui bất ngờ.

Nó tỏa ra ánh sáng trắng, còn đậm hơn cả điểm câu sơ cấp mà hắn tìm được trước đó.

- Có dị quả sinh trưởng?

Lục Thanh ngẩng đầu, tìm kiếm bên bờ sông gần điểm câu.

Rất nhanh, vài cây có hình dáng kỳ lạ đã thu hút sự chú ý của hắn.

Dưới sự dò xét của dị năng, những cây này cũng tỏa ra ánh sáng trắng.

Cây Huyết Hạnh: có thể kết ra quả Huyết Hạnh, không độc, có thể làm thuốc.

Nghe nói quả Huyết Hạnh chứa một loại chất đặc biệt mà một số loài kỳ ngư rất thích.

- Huyết Hạnh?

Lục Thanh nhìn những quả nhỏ màu đỏ, chỉ bằng đầu ngón tay treo trên cây.

Đây chính là dị quả mà loài kỳ ngư kia thích ăn sao?

Trong lòng hắn khẽ động, bèn bước tới.

May mà cây Huyết Hạnh không cao lắm, hắn dễ dàng hái được một nắm quả.

- Ca ca, quả này trông ngon quá!

Tiểu Nghiên nhìn thấy những quả Huyết Hạnh đỏ mọng trong tay Lục Thanh, không nhịn được nuốt nước miếng.

- Cái này không phải để ăn đâu.

Tuy dị năng dò xét cho thấy Huyết Hạnh không độc.

Nhưng cũng nói thứ này có thể làm thuốc, nếu là thuốc thì Lục Thanh không dám cho Tiểu Nghiên ăn bừa.

- Không phải ăn, vậy ca ca hái làm gì?

- Câu cá, có một số loài kỳ ngư rất thích ăn loại quả này, ca ca muốn xem thử có thể dùng nó để câu được cá lớn không.

Lục Thanh giải thích.

- Cá lớn cũng thích ăn trái cây sao?

Tiểu Nghiên tròn mắt ngạc nhiên.

- Đúng vậy, cá thích ăn nhiều thứ lắm, giun, trái cây, bắp, cỏ, đều thích cả.

- Còn thích ăn bắp với cỏ nữa?!

Tiểu gia hỏa mở to mắt hơn nữa.

Nàng mới biết những điều này lần đầu, cảm thấy thật kỳ lạ.

- Cho nên Tiểu Nghiên không được ăn trái cây này đâu, phải để dành câu cá lớn.

- Vâng! Tiểu Nghiên biết rồi!



Tiểu gia hỏa gật đầu lia lịa.

So với trái cây, nàng vẫn thích cá lớn hơn.

- Tiểu Nghiên ngoan ngoãn ở đây chờ nhé, ca ca dọn dẹp chỗ này một chút.

Dặn dò Tiểu Nghiên không được chạy lung tung, Lục Thanh lấy con dao bổ củi ngắn mang theo, buộc chặt vào một cây gậy gỗ, bắt đầu dọn cỏ dại và cây cối ở điểm câu.

Việc dọn dẹp điểm câu này, Lục Thanh kiếp trước không biết đã làm bao nhiêu lần rồi, nên làm rất thuần thục.

Không lâu sau, hắn đã dọn sạch cỏ dại và cây cối, tạo ra một điểm câu tốt.

Riêng mấy cây Huyết Hạnh, hắn không động đến, dù sao cũng là thực vật cấp bạch quang, vẫn rất có giá trị.

Điểm câu đã xong, Lục Thanh chuẩn bị bắt đầu câu cá.

Vẫn không cần làm mồi nhử, lương thực trong nhà không nhiều đến mức để hắn phung phí như vậy.

Dù sao sông ở thế giới này rất nhiều cá, lại có dị năng chọn được điểm câu tự nhiên, dù không làm mồi nhử hắn vẫn tự tin sẽ câu được cá.

Ngồi xuống bờ sông, Lục Thanh vẫn định dùng giun để mở màn, trước tiên đảm bảo khẩu phần ăn cho hai ngày tới đã.

Móc giun vào lưỡi câu, quăng cần xuống nước, phao nổi lên trên mặt nước.

Quả không hổ danh là điểm câu được chọn bởi dị năng, một trong những điểm câu có ánh sáng trắng đậm nhất.

Lưỡi câu của Lục Thanh vừa thả xuống, chưa kịp buông cần câu thì phao đã động đậy.

Đầu tiên là rung lên vài cái, sau đó đột ngột chìm xuống.

Lục Thanh giật cổ tay, một tiếng quẫy mạnh vang lên, lập tức kéo cá lên.

Cá không lớn, một con cá trắng bằng hai đốt ngón tay.

Lục Thanh nhíu mày, xem ra cá trắng này là loài cá thường thấy nhất trong sông, ở đâu cũng có bóng dáng của nó.

- Là cá trắng!

Tiểu Nghiên cũng nhìn rõ con cá mắc câu, lập tức reo lên.

- Ừm, cá trắng, xem ra hôm nay phải có thu hoạch lớn.

Lục Thanh gỡ cá, bỏ vào thùng.

Nhanh như vậy đã có cá cắn câu, khởi đầu thuận lợi khiến hắn có linh cảm, hôm nay có lẽ thật sự có thể câu được cá lớn.

Nghĩ đến đây, tinh thần Lục Thanh phấn chấn hẳn lên.

Nhưng mà diễn biến tiếp theo lại có chút ngoài dự đoán của Lục Thanh.

Sau khi câu thêm được mấy con cá nhỏ, hắn lại thả câu xuống, nhưng rất lâu sau vẫn không thấy cá cắn câu.

- Cá nhỏ không cắn câu, không phải là không có cá, mà là có cá lớn ở phía dưới đuổi đàn cá nhỏ đi.

Với kinh nghiệm phong phú, Lục Thanh lập tức đưa ra phán đoán của mình.

Hắn quả quyết kéo lưỡi câu lên, gỡ con giun ra, sau đó lấy ra một túi nhỏ.

- Là vũ khí bí mật!

Tiểu Nghiên nhận ra ngay, đây là thứ ca ca đã cất đi khi ra khỏi nhà.



Lục Thanh mở túi vải, lấy ra mấy hạt màu vàng óng.

Đó là mấy hạt bắp tươi.

Số bắp này là Lục Thanh xin nhà hàng xóm Vương Thẩm sáng sớm, mục đích dĩ nhiên là để làm mồi câu.

Kiếp trước, khi đi câu cá ngoài tự nhiên, Lục Thanh thường dùng bắp để câu cá lớn.

Những loài cá chép, trắm cỏ rất thích ăn bắp, lần nào cũng trúng.

Hắn không chắc cá lớn ở thế giới này có giống vậy không, nhưng dù sao cũng phải thử xem.

Nếu không được, hắn sẽ đổi sang dùng Huyết Hạnh vừa hái thử xem.

Móc một hạt bắp tươi mẩy vào lưỡi câu, Lục Thanh lại quăng cần lần nữa.

Điều hắn không ngờ tới là, lần này, mọi chuyện lại một lần nữa vượt ngoài dự đoán của hắn.

Lưỡi câu vừa chạm mặt nước, phao còn chưa kịp ổn định, hắn cũng chỉ mới ngồi xuống được một nửa.

Đột nhiên, không hề báo trước, phao bỗng chìm nghỉm xuống nước, dây câu căng ra, một lực cực lớn từ cần câu truyền đến, khiến Lục Thanh loạng choạng.

May mắn thay, Lục Thanh phản ứng rất nhanh, bước một bước về phía trước, lấy lại thăng bằng.

- Giỏi lắm, định đánh lén ta!

Hai tay nắm chặt cần câu, cảm nhận sức kéo từ cần câu, trên mặt Lục Thanh lộ rõ vẻ phấn khích.

Cá lớn, đây tuyệt đối là một con cá lớn!

Lực mạnh như thế, tuyệt đối không phải cá nhỏ hơn năm cân có thể tạo ra được.

Vút!

Thấy không thể thoát, con cá dưới nước lại bắt đầu vùng vẫy, khiến dây câu rung lên bần bật.

- Muốn chạy thoát khỏi tay ta? Không có cửa đâu!

Thấy con cá dưới nước lại giãy giụa, Lục Thanh không hề nao núng, nhẹ nhàng buông lỏng tay, giảm bớt phần lớn sức kéo.

Sau đó lại siết chặt, tiếp tục giằng co với con cá dưới nước.

Cần câu mới làm của hắn, đã được kiểm chứng bằng dị năng, có thể chịu được lực kéo cả trăm cân, hắn không tin con cá này có thể làm gãy nó.

- Ca ca cố lên!

Tiểu Nghiên ở bên cạnh, lúc này cũng vô cùng hồi hộp.

Nhưng nàng lại không dám lớn tiếng gọi, sợ làm cá lớn sợ chạy mất, chỉ có thể nắm chặt tay nhỏ, khẽ cổ vũ cho ca ca.

Khoảng thời gian tiếp theo, chính là lúc Lục Thanh và cá đấu trí đấu sức.

Hai bên giằng co qua lại, mất gần nửa canh giờ, Lục Thanh mới cảm thấy sức cá bắt đầu yếu đi.

- Cuối cùng cũng mệt rồi hả.

Lục Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Trận giằng co này cũng khiến hắn tiêu hao không ít thể lực.

Nếu không phải hai ngày trước được Trần lão đại phu châm cứu một lần, nguyên khí trong cơ thể khôi phục được kha khá, hắn thật đúng là chưa chắc đã có thể khuất phục được con cá này.

Cá đến lúc kiệt sức, thì không thể nào thoát khỏi tay Lục Thanh nữa.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục