Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật/ Chương 17: Cá Lớn! (2)
Mục lục
16.5px
Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật

Chương 17: Cá Lớn! (2)

Một lúc sau, theo một cú giật mạnh nữa của Lục Thanh, con cá lớn đã giằng co với hắn hồi lâu rốt cuộc cũng nổi lên mặt nước.

Hai huynh muội cũng rốt cuộc nhìn rõ được chân diện mục của con cá này.

- Cá lớn quá!

Khi nhìn thấy đầu và lưng cá, Tiểu Nghiên không nhịn được kêu lên.

Ngay cả Lục Thanh cũng không khỏi có chút kích động.

Tuyệt vời, với dáng vẻ này, con cá này chắc phải đến mười cân.

Cố nén sự kích động trong lòng, Lục Thanh tiếp tục nắm chặt cần câu.

Câu cá, càng đến cuối cùng càng không thể lơ là.

Nếu không ở thời khắc sống còn, sơ ý để cá chạy mất, e rằng đến lúc tám mươi tuổi, nhớ lại hắn vẫn sẽ tiếc nuối.

Nhưng dù đã cẩn thận, khi Lục Thanh chuẩn bị bắt cá, vẫn xảy ra chút ngoài ý muốn.

Bởi vì hắn phát hiện ra một vấn đề rất quan trọng.

Đó là hắn không mang theo vợt!

Đương nhiên, điều này cũng không thể trách hắn, bởi vì trong nhà vốn không có thứ này.

Ngay cả cái túi lưới cũng không có, nói gì đến vợt.

Không có vợt, thì không thể tùy tiện bắt cá, Lục Thanh chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn.

Một mực đợi đến khi con cá hoàn toàn kiệt sức, mới để Tiểu Nghiên giữ cần câu, còn hắn thì nằm sấp xuống mép nước, định tự mình ôm cá lên.

Làm như vậy thật ra rất nguy hiểm, bởi vì với kích thước này, nếu con cá còn chút sức lực, chỉ cần một cái quẫy đuôi cũng có thể làm người ta choáng váng.

May mắn thay, con cá này đã bị Lục Thanh làm cho kiệt sức hoàn toàn.

Cuối cùng, mọi chuyện đều suôn sẻ, con cá này vẫn bị Lục Thanh ôm lên được.

- Ca ca, con cá này hình như còn cao hơn cả Tiểu Nghiên!

Khi cá được Lục Thanh ôm lên bờ, Tiểu Nghiên so sánh một chút, rồi thốt lên kinh ngạc.

- Hình như là cao hơn một chút.

Lục Thanh nhìn một chút, quả thật là vậy.

Con cá này dài hơn một mét, nếu nhấc lên thì đúng là cao hơn Tiểu Nghiên một chút.

- Để ta xem, đây rốt cuộc là cá gì.

Lục Thanh thấy con cá lớn này, thân dài thon thả, vảy trên thân như những mảnh giáp bóng loáng, nhìn rất oai vệ.

Hắn lập tức vận dụng dị năng của mình, xem xét thông tin của con cá.

Ánh mắt nhìn chăm chú, rất nhanh, trên thân cá lớn liền hiện lên một luồng bạch quang đậm đặc.

- Là bạch quang à.

Lục Thanh có vẻ thất vọng.

Hắn còn tưởng, với con cá lớn như thế này, có thể đạt đến cấp hồng quang.



Nhưng nghĩ lại, hắn lại thấy mình quá tham lam.

Nếu con cá này là cấp hồng quang, hắn có thể kéo lên được hay không còn là một chuyện khác.

Phải biết, vật phẩm cấp hồng quang, hắn cũng mới chỉ gặp hai lần mà thôi.

Một là Trần lão đại phu, một là Tuyết Tằm Ti.

Mà hai thứ này, đều không phải tầm thường.

Trần lão đại phu là người tu luyện, Tuyết Tằm Ti lại càng là dị bảo.

Nếu con cá này cũng đạt đến cấp hồng quang, không chừng nó sẽ có bản lĩnh đặc biệt gì đó.

Nếu vậy, ai kéo ai còn chưa biết chừng.

Nói không chừng ngay hiệp đầu, hắn đã bị kéo xuống nước rồi.

Bình ổn lại tâm trạng, Lục Thanh tập trung vào thông tin mới xuất hiện.

Thanh Giáp Ngư: loài cá lớn, khoác áo giáp là vảy xanh, là một bá chủ trong sông, trong mình có Ngư Thạch (*).

(*): tương tự ngọc cá trắm đen.

Nghe đồn, Thanh Giáp Ngư trưởng thành có một viên Ngư Thạch trong cổ họng, dùng nó chế tác đồ trang sức đeo trên người có thể an hồn định thần.

Khi Lục Thanh nhìn rõ thông tin trên tờ giấy, lập tức mừng rỡ.

Ngư Thạch!

Con cá lớn vừa câu lên, lại có Ngư Thạch!

Ngư Thạch không phải là thứ xa lạ với Lục Thanh.

Kiếp trước hắn từng câu được một con cá trắm đen hoang dã nặng hơn hai mươi cân (10kg), trong bụng có một viên Ngư Thạch.

Lúc đó có một vị lão bản trả giá cả vạn lượng để mua, hắn cũng không bán.

Về phần lý do, ngoài việc yêu thích, còn bởi vì trong giới câu cá vẫn luôn có một lời đồn.

Đó là Ngư Thạch đủ tuổi có thể bảo đảm bình an.

Kiếp trước Ngư Thạch có thật sự bảo đảm bình an được không thì Lục Thanh không rõ.

Nhưng con Thanh Giáp Ngư này lại có Ngư Thạch trong mình, được dị năng của hắn xác nhận là có công hiệu an hồn định thần.

Vừa hay Tiểu Nghiên từ khi cha mẹ qua đời, ban đêm ngủ không yên giấc, thường xuyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, phải được hắn ôm mới ngủ tiếp được.

Nếu Ngư Thạch của Thanh Giáp Ngư này thật sự thần kỳ như vậy, thì thật là tốt quá rồi.

Trong cơn phấn khích, Lục Thanh thiếu chút nữa đã không nhịn được mà mổ bụng con Thanh Giáp Ngư này ra ngay lập tức.

May mà lý trí của hắn vẫn còn, cuối cùng vẫn kiềm chế được.

- Ca ca, con cá lớn này chúng ta mang về nhà bằng cách nào? Thùng thùng hình như không đựng nổi.

Lúc này, Tiểu Nghiên có chút buồn rầu hỏi.

Nàng vừa so sánh, con cá lớn này cao hơn nhiều so với thùng gỗ mà họ mang theo, căn bản không đựng vừa.

- Không sao, lát nữa ca ca bện dây cỏ, cứ thế mà cõng nó về!



Lục Thanh tự tin nói.

Không phải chỉ là con cá lớn mười, hai mươi cân thôi sao.

Cá đã câu được rồi, còn sợ không mang về được hay sao.

- Vậy chúng ta còn câu cá nữa không?

Tiểu Nghiên lại hỏi.

Câu hỏi này lại làm Lục Thanh phân vân.

Theo kinh nghiệm của hắn, vừa rồi hắn giằng co với con Thanh Giáp Ngư này lâu như vậy, chắc chắn đã làm náo động cả vùng nước xung quanh.

Thông thường lúc này, đàn cá dưới nước đã tan tác, dù có cá thì cũng chạy mất dạng rồi.

Nhưng hắn nghĩ đến quả Huyết Hạnh vừa hái lúc nãy, lại có chút do dự.

Theo thông tin từ dị năng, Huyết Hạnh là thứ mà một số loài kỳ ngư ưa thích.

Là một người đam mê câu cá, hắn rất tò mò về loài kỳ ngư này.

Một loài cá được dị năng gắn thêm chữ “kỳ”, rốt cuộc có gì đặc biệt.

Ngay cả con Thanh Giáp Ngư có Ngư Thạch này, dường như cũng không được dị năng gọi là kỳ ngư.

Vậy loài kỳ ngư kia, rốt cuộc kỳ lạ đến mức nào.

Sau một hồi đắn đo, Lục Thanh cuối cùng quyết định câu thêm một lát nữa.

Biết đâu loài kỳ ngư kia không sợ Thanh Giáp Ngư, không bị dọa chạy đi thì sao?

Thế là với chút may mắn này, Lục Thanh múc một thùng nước, nhúng đầu con Thanh Giáp Ngư xuống, cố gắng ngâm nó trong thùng, rồi lại ngồi xuống điểm câu.

Tuy nhiên, hắn cũng quyết định chỉ câu thêm một lát nữa thôi.

Nếu một lát nữa mà không có cá cắn câu, thì sẽ về nhà, nếu không Thanh Giáp Ngư sẽ không chịu được lâu.

Cá chết không ngon bằng cá sống.

Chuẩn bị lại tư thế, lần này Lục Thanh trực tiếp móc Huyết Hạnh vào lưỡi câu.

Thả lưỡi câu xuống nước, hắn bắt đầu lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, rất nhanh, nửa canh giờ đã trôi qua.

Phao không hề động đậy, cứ như thể đứng yên vậy.

- Quả nhiên là đàn cá đã tan tác rồi sao, ngay cả kỳ ngư cũng không tránh khỏi.

Lục Thanh thở dài.

Kết quả này cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn.

Chỉ là, hắn vừa rồi vẫn còn ôm một tia hy vọng mà thôi.

- Hay là về thôi.

Ngay khi Lục Thanh chuẩn bị thu dọn cần câu, chuẩn bị về nhà.

Đột nhiên, hắn thấy phao bỗng nhiên chìm xuống!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục