Tâm Độc Như Xà/ Chương 1: Xác Chết Trong Đại Sảnh
Mục lục
16.5px
Tâm Độc Như Xà

Chương 1: Xác Chết Trong Đại Sảnh

Thứ Hai đi làm, tôi có một bản hợp đồng gấp cần sếp trực tiếp Lý Lượng ký duyệt.
Thế nhưng hắn nói bản hợp đồng tôi gửi qua email còn vài chỗ cần sửa, bảo tôi ngồi ngay vào ghế của hắn để chỉnh luôn, sửa xong sẽ ký.
Lý Lượng vốn nổi tiếng trong công ty là kẻ chuyên lợi dụng đụng chạm nữ đồng nghiệp.
Bản hợp đồng này đã bị hắn giữ hơn nửa tháng. Đáng lẽ tuần trước phải ký rồi, nhưng hắn cứ cố tình trì hoãn. Hôm nay tôi nhất định phải gửi cho nhà cung cấp thì bên họ mới kịp lên kế hoạch sản xuất trong tuần.
Để đề phòng, tôi còn cố ý cầm con dao rọc giấy trên bàn hắn đặt ngay cạnh bàn phím, ngầm cảnh cáo đừng có giở trò.
Tôi cứ tưởng hắn sẽ biết điều.
Không ngờ vừa mới ngồi xuống, hắn đã chống tay lên lưng ghế, gần như giam tôi vào trong vòng tay.
Một tay hắn phủ lên tay tôi đang cầm chuột, đầu từ phía sau tựa lên vai tôi, hơi thở gần như phả sát vào cổ.
Ngoài mặt thì giả vờ chỉ cho tôi chỗ cần sửa trên màn hình, nhưng bàn tay đặt trên lưng ghế đã lặng lẽ trượt xuống lưng tôi, vuốt ve từ trên xuống dưới.
Tôi không nhịn nữa, lập tức đứng phắt dậy, tát hắn một cái thật mạnh.
Vậy mà hắn còn trơ trẽn bảo tôi phản ứng thái quá, rồi kéo tôi về phía mình.
Cơn giận bùng lên, tôi chộp chiếc bàn phím Bluetooth trên bàn nện thẳng vào đầu hắn, rồi quay người bỏ đi.
Tên khốn đó vẫn mặt dày đuổi theo.
Tôi biết rõ hắn cố tình giữ hợp đồng của tôi chỉ để chờ tôi tự dâng đến cửa cho hắn sàm sỡ.
Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng phát. Ngay trước mặt đồng nghiệp của tất cả các phòng ban, tôi cãi nhau với hắn một trận.
Trong lúc nóng giận, tôi chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng:
“Loại khốn chuyên quấy rối nữ cấp dưới như anh, sao không chết quách đi!”
...
Ngày hôm sau...
Thi thể của Lý Lượng nằm giữa khu vườn cây cảnh trong đại sảnh tầng một của công ty.
Hiện trường nhanh chóng bị bảo vệ phong tỏa.
Nhưng tòa nhà văn phòng có rất nhiều lối ra vào, lại toàn là kính trong suốt.
Khi thi thể được phát hiện cũng đúng vào giờ cao điểm đi làm, nhân viên kéo đến ngày một đông.
Chỉ trong vài phút, các nhóm chat của công ty đã ngập tràn ảnh chụp và video hiện trường.
Người đầu tiên phát hiện xác là một nhân viên.
Bảo vệ lập tức báo cảnh sát và bảo vệ hiện trường, nhưng trong khoảng thời gian chờ cảnh sát đến, đại sảnh đã chật kín người.
Tiếng bàn tán huyên náo, tiếng điện thoại chụp ảnh liên tục vang lên, người thì gọi điện báo tin cho bạn bè, người thì kể lại với đồng nghiệp.
Tôi cùng phòng ban đi vào bằng cửa sau.
Mọi người đứng chen kín trên hành lang tầng hai nhìn xuống. Không ai dám nhìn chằm chằm thi thể quá lâu, chỉ bàn tán xem rốt cuộc ai đã giết Lý Lượng rồi còn mang xác đặt giữa đại sảnh công ty.
Với cái danh chuyên quấy rối nữ đồng nghiệp, lại còn có tin đồn quan hệ bất chính với không ít nữ nhân viên kinh doanh của các nhà cung cấp, khả năng bị trả thù là rất lớn.
Trong lúc mọi người vừa tò mò vừa hưng phấn suy đoán, tôi vừa lướt những tấm ảnh trong điện thoại vừa nhìn thi thể phía dưới.
Đột nhiên...tôi thấy bụng của Lý Lượng dường như khẽ động.
Ngay dưới lớp da bụng, có thứ gì đó to cỡ một cây xúc xích đỏ đang nhô lên...
Trườn...rồi lại trườn đi.
Trên tầng hai đông nghịt người, tất nhiên không chỉ mình tôi nhìn thấy.
Có người hét thất thanh:
“Trong bụng hắn có thứ gì đang động!”
Tiếng hét ấy khiến đám đông phía dưới càng chen vào xem. Cả đại sảnh lập tức hỗn loạn như vỡ chợ. Bảo vệ cầm loa liên tục yêu cầu mọi người lùi lại để tránh phá hoại hiện trường.
Nhưng đúng lúc ấy...ainh vật trong bụng xác chết cựa quậy dữ dội hơn. Rõ ràng đó là một vật sống. Nó như đang cố tìm đường chui ra ngoài.
Tiếng la hét vang khắp đại sảnh.
Đúng lúc đó, miệng của thi thể khẽ mở.
Ngay sau đó...một thứ gì đó từ trong miệng từ từ bò ra.
Người trên tầng hai đồng loạt hét lên. Không biết ai ở dưới hô lớn:
“Có rắn! Trong xác chết có rắn!”
Đám đông lập tức gào thét bỏ chạy tán loạn.
Ngay sau đó, cảnh sát tới nơi, phong tỏa toàn bộ hiện trường và sơ tán toàn bộ nhân viên trong tòa nhà.
Mọi người đều đã đến công ty, nhưng vì vụ án nên lại được thông báo làm việc tại nhà.
Thế nhưng một vụ án chấn động như vậy đã khơi dậy cả sự hiếu kỳ lẫn nỗi sợ hãi của mọi người.
Ai còn tâm trạng về nhà làm việc? Thế là cả nhóm hẹn nhau đến một quán cà phê gần đó.
Trên đường đi, Trần Văn Vũ đặc biệt nhắc tôi cẩn thận.
Hôm qua chuyện tôi và Lý Lượng cãi nhau đã truyền khắp công ty. Tôi còn tát hắn một cái rồi nguyền hắn chết.
Hôm nay, hắn thật sự chết. Chắc chắn cảnh sát sẽ triệu tập tôi.
Đến quán cà phê, Trần Văn Vũ hào hứng nói mình đã biết hung thủ giết Lý Lượng bằng cách nào.
Anh ta kể rằng trong "Tam Ngôn Nhị Phách" từng có một vụ án tương tự.
Hung thủ sẽ khống chế nạn nhân, nhét một con rắn vào trong ống tre dài, chĩa đầu rắn vào hậu môn nạn nhân rồi bịt kín miệng ống. Sau đó dùng hương hoặc lửa đốt phần đuôi rắn. Con rắn không thể lùi, bị lửa làm đau nên chỉ còn cách chui sâu vào trong cơ thể.
Một khi lọt vào, nó sẽ điên cuồng bò khắp ngũ tạng lục phủ, cắn xé và phá nát toàn bộ nội tạng.
Thảo nào miệng và hậu môn của thi thể đều bị bịt kín. Là để ngăn con rắn bò ra ngoài.
Anh ta còn khẳng định thi thể chỉ mới được chuyển đến đại sảnh không lâu.
Con rắn sau khi bò mệt nên tạm thời nằm yên. Nhưng tiếng ồn của đám đông đã đánh thức nó, khiến nó tìm cách thoát ra.
Theo anh ta, hung thủ không chỉ muốn giết người. Đó còn là một lời cảnh cáo.
Mà con rắn còn nằm trong xác Lý Lượng rất có thể chính là mấu chốt để phá án.
Tôi lại cảm thấy có gì đó không hợp lý.
Nếu hung thủ đã cẩn thận dùng thuốc tẩy lau sạch toàn bộ thi thể Lý Lượng để xóa dấu vết, vậy tại sao lại cố tình để lại con rắn—thứ có khả năng trở thành chứng cứ quan trọng nhất?
Cảm giác như...
Đó là một manh mối mà hung thủ cố ý để lại. Hoặc cũng có thể là một cái bẫy nhằm đánh lạc hướng cảnh sát.
Xung quanh tòa nhà văn phòng đều có camera giám sát. Làm sao hung thủ có thể đưa cả một người trưởng thành vào đại sảnh mà không bị camera ghi lại?
Trong lúc phân tích, ánh mắt Trần Văn Vũ liên tục liếc về phía tôi.
Mỗi lần tôi nhìn sang, anh ta lại mỉm cười rồi tiếp tục say sưa mô tả phương thức gây án với mọi người. Cả nhóm nghe đến mê mẩn.
Ai nấy đều thử tưởng tượng nếu mình là hung thủ thì sẽ ra tay thế nào, rồi suy đoán có phải những nữ nhân viên kinh doanh từng bị Lý Lượng quấy rối, hoặc những nữ nhân viên cũ bị ép nghỉ việc vì chống cự hắn, đã quay lại trả thù hay không.
Đáng tiếc...
Mọi người còn chưa đoán ra kết quả thì tôi và Trần Văn Vũ đã bị cảnh sát triệu tập.
Tôi bị gọi vì vụ xung đột với Lý Lượng hôm qua. Còn Trần Văn Vũ vì đã phát tán thông tin vụ án trong nhóm chat công ty.
Do số người liên quan quá nhiều, việc lấy lời khai được tiến hành ngay tại văn phòng công ty.
Toàn bộ phòng ban đều biết chuyện giữa tôi và Lý Lượng, nên tôi cũng chẳng có gì phải giấu.
Nữ cảnh sát tên Vương Manh dịu giọng hỏi:
“Sau khi tan làm hôm qua cô đã đi đâu? Chuyện đã ầm ĩ đến mức động tay động chân, phía công ty không đứng ra giải quyết sao?”
Nghe vậy, tôi bật cười mỉa. Đứng cạnh đó, Giám đốc Nhân sự Cố Thành Tuấn lập tức ho khan một tiếng, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo nhìn tôi.
Đội trưởng Hàn phụ trách vụ án liền lên tiếng:
“Xin đừng làm ảnh hưởng đến quá trình điều tra. Giám đốc Cố, mời anh ra ngoài.”
Tôi cảm kích nhìn anh ấy. Nhưng trước khi đi, Cố Thành Tuấn vẫn không quên ném cho tôi một ánh mắt cảnh cáo.
Dù đội trưởng Hàn nhiều lần trấn an rằng cứ nói thật, đừng có áp lực tâm lý...tôi vẫn chỉ lướt qua chuyện công ty xử lý thế nào, chỉ khai lịch trình sau giờ tan làm.
Giải quyết ư?
Lý Lượng làm ở phòng Thu Mua nhiều năm như vậy.
Ban lãnh đạo chẳng lẽ không biết những chuyện xấu xa của hắn?
Không phải họ không biết, mà là họ cố tình bao che.
Phòng Thu Mua là nơi béo bở nhất công ty. Ít nhiều gì các lãnh đạo cấp cao cũng từng hưởng lợi từ Lý Lượng.
Nếu ép hắn quá, lỡ hắn chó cùng rứt giậu, lôi hết mọi chuyện ra ánh sáng thì chẳng ai được yên.
Hôm qua, khi sự việc bị đưa lên phòng nhân sự, Cố Thành Tuấn cũng có mặt. Thế nhưng ông ta chỉ an ủi tôi qua loa.
Ông ta nói Lý Lượng chỉ vô tình chạm tay, vỗ lưng vài cái, đó là giao tiếp bình thường giữa cấp trên và cấp dưới. Tôi cũng đâu có thiệt hại gì.
Ngược lại còn tát người ta một cái, đánh đến mức đầu sưng lên, lại làm mất mặt hắn trước bao nhiêu nhân viên.
Người phản ứng thái quá...là tôi.
Ông ta còn bóng gió rằng kinh tế đang khó khăn, kiếm việc không dễ. Công ty đãi ngộ tốt, bộ phận truyền thông cũng rất mạnh. Nếu chuyện này bị làm lớn, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là một phụ nữ như tôi. Rồi còn nhắc công ty đang có kế hoạch cắt giảm nhân sự.
Thế nên...tôi nhịn.
Nhưng càng nghĩ càng thấy nghẹn.
Tan làm, tôi lang thang ngoài đường đến tận khuya.
Giờ bảo tôi chứng minh mình đã đi đâu...ngay cả bản thân tôi cũng chưa nhớ nổi.
Sau khi lấy lời khai xong, đội trưởng Hàn dặn nếu nhớ thêm điều gì thì hãy liên lạc với anh.
Vừa bước ra ngoài, tôi đã thấy Cố Thành Tuấn đứng đợi. Ông ta tiếp tục nhắc tôi phải biết giữ mồm giữ miệng, lời lẽ đầy tính uy hiếp.
Tôi chỉ qua loa cho xong.
Đúng lúc mở điện thoại lên, tôi phát hiện ông ta đã đăng thông báo trong nhóm lớn và tất cả các nhóm nội bộ của công ty.
Ai dám tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến vụ việc, hoặc khiến hình ảnh công ty bị ảnh hưởng trên truyền thông và mạng xã hội, sẽ lập tức bị sa thải với lý do gây tổn hại lợi ích công ty.
Tôi vừa ngẩng đầu thì thấy Cố Thành Tuấn đang nheo mắt nhìn tôi cười.
“Viên Nguyên à, giờ Lý tổng xảy ra chuyện, phòng Thu Mua chắc chắn sẽ có thay đổi nhân sự. Với thâm niên của cô, biết đâu còn được thăng chức một bậc.”
Vừa dứt lời...
"Cạch!"
Cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên bật mở. Trần Văn Vũ vừa ghi lời khai xong, lúng túng cười:
“Nãy căng thẳng quá, tay đầy mồ hôi nên trượt mất. Tôi đi rửa tay đây.”
Nói rồi vội vã đi về phía nhà vệ sinh.
Nhưng tôi biết...anh ta đã nghe thấy toàn bộ lời của Cố Thành Tuấn.
Cố Thành Tuấn chỉ khinh khỉnh cười nhạt, rồi quay sang nhìn tôi:
“Công ty có đội ngũ xử lý khủng hoảng truyền thông rất chuyên nghiệp. Nếu cô cần giúp đỡ... cứ tìm tôi.”
Đó rõ ràng là một lời uy hiếp.
Năm ngoái, một nữ nhân viên kinh doanh của nhà cung cấp từng đến công ty làm ầm lên, tố cáo Lý Lượng chuốc say rồi cưỡng hiếp mình.
Cả công ty đều nghĩ ít nhất hắn cũng sẽ bị xử lý kỷ luật.
Không ngờ sau đó lại xuất hiện đoạn video chứng minh cấp trên của cô gái đã chuốc say cô rồi đưa vào phòng Lý Lượng. Bản thân Lý Lượng cũng đang say.
Cô gái tức giận báo cảnh sát, còn đăng bài lên mạng mong nhờ dư luận giúp đỡ.
Nhưng sự việc đã xảy ra quá lâu. Trong cơ thể cô không còn chứng cứ xác thực nào.
Cuối cùng, người bị sa thải lại là cấp trên của cô. Còn việc cô muốn lợi dụng vụ việc để ép ký hợp đồng lớn bị phanh phui.
Không chịu nổi áp lực dư luận...cô gái nhảy lầu tự sát.
Công ty lại còn ca ngợi Lý Lượng là người "không bị sắc đẹp mê hoặc".
Những nữ thực tập sinh vào công ty hầu như đều từng bị hắn lợi dụng.
Cuối năm ngoái còn có một cô gái nhiều lần qua lại với hắn chỉ để mong được chuyển chính thức sang phòng Thu Mua.
Đến khi đạt được mục đích, Lý Lượng phủi sạch trách nhiệm.
Khi cô gái làm ầm lên, hắn lại đưa ra đoạn ghi âm chứng minh chính cô chủ động nhờ hắn giúp chuyển phòng.
Cuối cùng, mọi chuyện bị bóp méo thành cô gái muốn dùng thân xác để đổi lấy chức vụ.
Lý Lượng lại trở thành "nạn nhân".
Cô gái đành lặng lẽ rời công ty, đến tiền lương cũng không được thanh toán.
Làm việc ở đây nhiều năm, tôi biết rõ...đằng sau tất cả những chuyện đó đều là Cố Thành Tuấn thao túng. Chưa kể vô số việc bóc lột nhân viên khác.
Tôi hiểu bọn họ đáng sợ đến mức nào. Vì thế, từ trước đến nay tôi luôn cố tránh đụng chạm.
Cố Thành Tuấn đưa tôi xuống dưới lầu, dặn đi dặn lại phải biết chừng mực. Ông ta còn bảo tuần này tôi cứ ở nhà, chờ cảnh sát triệu tập, tạm thời không cần đến công ty.
Tôi chỉ thấy nghẹn đến phát tức.
Đi được một đoạn, tôi ngồi xuống bồn hoa trước tòa nhà, lấy gói bánh quy trong túi ra nhai rôm rốp.
Đang ăn thì bụi cây phía sau chợt xào xạc.
Một cái đầu nhỏ lông nâu trắng, với đôi tai tròn dựng đứng, từ từ ló ra khỏi bụi rậm. Nó hít hít mùi bánh quy, rồi lập tức đứng hẳn dậy, chìa hai bàn tay nhỏ về phía tôi, trên khuôn mặt còn nở nụ cười lấy lòng.
Tôi bẻ mấy chiếc bánh đưa cho nó, rồi lấy hết đồ ăn vặt trong túi đặt vào bụi cây.
“Mấy hôm tới chắc chị không đi làm nữa. Chỗ này để dành cho em ăn nhé.”
Đó là một con gấu mèo, không biết bị ai bỏ rơi.
Có lần tăng ca đến khuya, tôi thấy nó nằm bên đường cạnh bồn hoa. Chân bị gãy, bộ lông đẹp dính đầy máu, thoi thóp chờ chết.
Lúc đầu tôi định mặc kệ nhưng đôi mắt đen láy của nó cứ nhìn tôi như có linh tính. Cuối cùng, tôi vẫn bế nó đến bệnh viện thú y gần đó.
Đến nơi mới biết, nuôi gấu mèo phải có giấy phép.
Loài này rất thông minh, khó nhốt, khó nuôi, tính khí hung dữ lại còn thích trộm đồ.
Mấy năm trước từng rất thịnh hành, đều được nhập từ nước ngoài. Sau này ai cũng thấy khó nuôi nên lần lượt bỏ rơi.
Tôi đi làm suốt, chẳng có thời gian chăm sóc.
Ban đầu định đợi nó khỏi rồi tìm người nhận nuôi. Không ngờ vừa đi lại được, nó đã tự trốn mất.
Về sau, tôi tình cờ gặp lại nó trong bụi cây dưới công ty. Từ đó, thỉnh thoảng tôi mang ít đồ ăn ngồi đó ăn cùng, cũng để lại cho nó một phần.
Dần dần quen thân, nó bắt đầu ngày nào cũng chờ tôi ở đó. Đôi khi tôi còn ngồi tâm sự với nó vài câu.
Bởi vì thời buổi này...
Lòng người cách một lớp da bụng. Có những lời không thể nói với người khác cũng chẳng thể đăng lên mạng. Nhưng vẫn phải tìm nơi để trút bầu tâm sự.
Hôm nay lòng tôi nặng trĩu. Đặt đồ ăn xuống xong liền đứng dậy rời đi.
Con gấu mèo chỉ mải mê tha thức ăn vào bụi cây, đến nhìn tôi cũng chẳng buồn nhìn thêm.
Về đến nhà, tôi tiện tay ném túi xách xuống.
Tôi lót túi dùng một lần vào bồn tắm, mở nước.
Trong lúc chờ nước đầy, tôi cầm chai thuốc tẩy, cọ rửa sạch sẽ từng ngóc ngách trong nhà vệ sinh.
Đợi nước đầy bồn, tôi ngâm mình trong làn nước nóng. Ánh mắt lặng lẽ dừng trên những chai thuốc tẩy bày đầy góc phòng tắm, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Mặc cho dòng nước nóng xoa dịu cơ thể, mang đến cảm giác thư thái và thỏa mãn.

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục