Tâm Độc Như Xà/ Chương 2: Kẻ Tiếp Theo Phải Chết
Mục lục
16.5px
Tâm Độc Như Xà

Chương 2: Kẻ Tiếp Theo Phải Chết

Vì vụ của Lý Lượng, mấy ngày tiếp theo tôi không đến công ty, chỉ ở nhà xử lý công việc từ xa.
Sau khi Tổng giám đốc Cố ra lệnh cấm bàn tán, đồng nghiệp cũng không dám nhắc nhiều đến vụ án.
Thông tin trên mạng về vụ việc rất ít, nên mọi người cũng chẳng biết thêm được gì.
Đến thứ Bảy, có một hợp đồng bắt buộc phải đóng dấu công ty ngay trong ngày. Bất đắc dĩ, tôi phải quay lại công ty. Nhưng khi quẹt thẻ ra vào thì cửa không mở.
Cuối cùng vẫn phải gọi Trần Văn Vũ xuống đón. Anh ấy cũng thấy lạ.
Lúc tôi lên đến phòng, đúng lúc gặp Tổng giám đốc Cố đang ở phòng Thu Mua.
Vừa nhìn thấy tôi, ông ta đã ra vẻ tiếc nuối:
“Viên Nguyên, dạo này sao cô không đến công ty?”
Tôi đứng sững. Không phải chính ông ta bảo tôi nghỉ ở nhà hết tuần này sao?
Tôi còn tưởng ông ta tìm tôi có việc, không ngờ ông ta lại nói:
“Hôm nay tôi xem bảng chấm công, thấy cô nghỉ làm ba ngày liên tiếp nên đặc biệt đến hỏi. Cô nói xem, đang yên đang lành sao lại nghỉ việc không lý do? Bây giờ công ty quản lý chấm công rất nghiêm, nghỉ ba ngày không phép sẽ bị coi là tự ý nghỉ việc. Cô không biết à?”
Vừa nói, ông ta vừa cầm bảng chấm công đã in sẵn chỉ vào, vẻ mặt đầy "xót xa".
“Đáng tiếc thật...”
Đầu óc tôi như nổ tung.
“Không phải chính ông bảo tôi nghỉ ở nhà tuần này sao?”
Ông ta lập tức tỏ vẻ ngơ ngác.
“Tôi nói bao giờ? Tôi đâu phải cấp trên trực tiếp của cô. Công việc của cô tôi còn không nắm rõ, sao có thể tự ý cho cô nghỉ phép được?”
Ông ta liên tục thở dài.
“Tôi biết chuyện của Lý tổng khiến cô bị ảnh hưởng. Muốn nghỉ thì phải viết đơn xin phép, hoặc gửi email xin nghỉ chứ. Tự nhiên nghỉ làm ba ngày như thế thì còn ra thể thống gì?”
Nói xong, ông ta lắc đầu đầy tiếc nuối, bảo tôi bàn giao công việc rồi xuống phòng tài chính nhận lương.
Nhìn vẻ mặt giả tạo của Cố Thành Tuấn, tôi chợt nhớ đến những lời ông ta dặn dò khi tiễn tôi xuống dưới lầu hôm ấy.
Thì ra...ngay từ lúc đó, ông ta đã đào sẵn một cái hố chờ tôi nhảy vào.
Trần Văn Vũ vội vàng đứng ra giải thích. Anh nói ba ngày qua tôi vẫn xử lý công việc ở nhà, còn có email trao đổi với nhà cung cấp làm bằng chứng, đồng nghiệp trong phòng cũng có thể xác nhận.
Thế nhưng Cố Thành Tuấn chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Tôi cũng không còn cách nào. Quy định của công ty là không có mặt tại nơi làm việc thì tính là nghỉ không phép. Nghỉ ba ngày coi như tự động thôi việc. Haizz...”
Nhìn bộ dạng giả vờ tiếc nuối của ông ta...tôi chỉ thấy buồn nôn.
Hóa ra cái gọi là "nghỉ ở nhà một tuần" chỉ là cái bẫy.
Nếu công ty đơn phương sa thải tôi thì phải bồi thường. Nhưng nghỉ việc không phép ba ngày thì bị tính là tự ý thôi việc. Không những không được bồi thường, tiền lương và tiền thưởng của tôi còn có thể bị khấu trừ.
Trần Văn Vũ vẫn cố khuyên tôi đừng nóng. Anh nói sẽ nghĩ cách giúp tôi bổ sung lại hồ sơ chấm công.
Nhưng tôi biết...vô ích.
Tôi nhìn Cố Thành Tuấn, lạnh lùng cười.
“Tôi đi.”
Chẳng phải ông ta chuyên làm những việc này sao?
Những nhân viên công ty không muốn giữ lại thì hoặc tìm cách ép họ tự nghỉ, hoặc kiếm cớ sa thải để khỏi phải bồi thường.
Tuyển người thì cố trả lương thấp nhất. Đuổi người thì không mất một đồng đền bù. Hút máu nhân viên đến tận cùng.
Vậy nên ông ta mới được xem là công thần của công ty.
Tôi lấy chiếc thùng đựng đồ, quét sạch tất cả vật dụng trên bàn làm việc vào trong. Rồi kéo cả ngăn kéo ra, đổ hết đồ vào thùng.
Ký tên lên đơn thôi việc mà Cố Thành Tuấn đưa, sau đó quay lưng rời đi.
Trần Văn Vũ cùng vài đồng nghiệp đuổi theo, ai nấy đều khuyên tôi nghĩ lại.
Lý Lượng đã chết. Trong phòng Thu Mua giờ chẳng còn mấy người có thâm niên.
Họ bảo tôi nhất định phải ở lại, nếu không cả phòng sẽ rối loạn.
Nhưng...chỉ mình tôi biết vì sao mình phải đi.
Xuống đến dưới lầu, tôi mới bình tĩnh lại. Ngồi bên bồn hoa gọi xe.
Đúng lúc ấy, con gấu mèo chui đầu ra khỏi bụi cây, nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi nhìn thấy trong thùng đồ vẫn còn một hộp bánh quy, liền lấy ra đưa cho nó.
“Sau này phải tự đi kiếm ăn nhé. Chị không còn làm ở đây nữa, không cho bọn họ hút máu chị nữa.”
“Em cũng phải sống cho tốt, đừng để người ta phát hiện.”
Trước đây tôi từng nghĩ đến chuyện mang nó về nuôi nhưng gấu mèo vốn hung dữ, thích đào bới, lại phải xin giấy phép nuôi. Quá phiền phức.
Huống hồ nuôi một con gấu mèo cũng quá dễ gây chú ý.
Cứ như bây giờ lại tốt hơn.
Tôi mỉm cười chua chát với nó.
Xe tới, tôi lên xe rời đi.
Không ít đồng nghiệp nhắn tin khuyên tôi.
Nhưng Cố Thành Tuấn đã bày ra cái bẫy rõ ràng như vậy. Chứng tỏ ông ta đã quyết tâm đuổi tôi.
Bổ sung chấm công?
Hay kiện ra trọng tài lao động?
Đều vô ích.
Mấy năm nay tôi gần như bán mạng cho công việc.
Giờ thất nghiệp rồi...tôi dứt khoát coi như cho mình nghỉ phép.
Ở nhà cày phim, chơi game, thỉnh thoảng nhận vài việc tự do để kiếm thêm.
Ngày nào cũng gọi đồ ăn.
Bữa sáng, trà chiều, cơm trưa, ăn vặt, bữa tối, ăn khuya.
Thỉnh thoảng còn gọi thêm trà sữa, bánh ngọt, trái cây, đồ ăn vặt... Muốn ăn gì thì gọi nấy.
Một ngày ăn bảy, tám bữa.
Sống như vậy...thật sự quá sướng.
Cứ thế ngày ngày sống trong trạng thái mơ màng.
Cho đến một hôm, Trần Văn Vũ bất ngờ gọi điện. Giọng anh ta đầy kích động:
“Mau xem video tôi gửi!”
“Cố Thành Tuấn chết rồi!”
“Chết trong bể nước trên sân thượng!”
Video anh gửi là video được người khác quay lại. Hình ảnh rung lắc dữ dội.
Chỉ thấy trong làn nước lay động, một thi thể trắng bệch đang úp mặt nổi lềnh bềnh, đến cả phần đầu cũng trọc lốc.
Tôi thật sự không hiểu sao anh ta có thể khẳng định đó là Cố Thành Tuấn.
Phía sau còn có vài tấm ảnh sau khi thi thể được vớt lên.
Ngay sau đó, Trần Văn Vũ gửi liền một đoạn tin nhắn thoại rất dài.
Anh kể rằng sau khi tan làm hôm thứ Bảy, Cố Thành Tuấn không hề về nhà.
Những lãnh đạo cấp tổng thường cuối tuần có tiệc tùng nên gia đình cũng không để ý.
Đến sáng Chủ nhật vẫn không liên lạc được.
Người nhà gọi cho ban lãnh đạo công ty mới biết tối hôm đó hoàn toàn không có buổi tụ họp nào.
Xe của ông ta vẫn nằm trong bãi đỗ xe công ty.
Nhưng tìm khắp nơi vẫn không thấy người.
Đến thứ Hai, gia đình báo mất tích.
Sau vụ Lý Lượng, cảnh sát đặc biệt căng thẳng.
Họ huy động lực lượng tìm kiếm, rà soát camera giám sát cả ngày. Không hề thấy Cố Thành Tuấn rời khỏi tòa nhà.
Điều tra tín hiệu điện thoại, đăng thông báo tìm người khắp nơi.
Người đầu tiên phát hiện có điều bất thường lại là nhân viên phòng Kế hoạch.
Hôm đó tăng ca quá muộn nên ngủ luôn ở công ty. Sáng thứ Ba thức dậy đánh răng thì thấy nước có mùi lạ. Anh ta còn bảo phòng Hành chính gọi ban quản lý tòa nhà lên vệ sinh bể nước.
Nhưng lúc ấy công ty vừa chết một lãnh đạo, lại mất tích thêm một người. Ai còn tâm trạng quan tâm chuyện nước có mùi?
Phòng Hành chính còn mắng anh ta một trận. Nói sau này dù tăng ca muộn đến đâu cũng không được ngủ ở công ty, đã chiếm dụng tài nguyên công ty rồi còn chê nước bẩn.
Anh chàng phòng Kế hoạch tức đến mức chửi ầm lên. Bảo Cố Thành Tuấn chết là đáng đời. Họ làm trâu làm ngựa cho công ty, đám lãnh đạo chẳng bao giờ coi nhân viên là con người.
Đến sáng thứ Tư...không cần đánh răng nữa. Chỉ cần rửa tay cũng ngửi thấy nước có mùi tanh hôi.
Ai cũng từng xem phim kinh dị, không biết ai là người đầu tiên nghi ngờ.
Phòng Hành chính lập tức gọi bảo vệ và ban quản lý lên kiểm tra bể nước.
Quả nhiên...thi thể của Cố Thành Tuấn đang ngâm bên trong.
Lần này, không cần Trần Văn Vũ giải thích.
Chỉ nhìn ảnh cũng biết...trên thi thể không hề có vết thương ngoài da.
Nếu có vết thương, sau khi ngâm nước chắc chắn sẽ trương lên rất rõ. Nhưng Trần Văn Vũ lại nói:
“Toàn bộ lông trên người Cố Thành Tuấn đều bị cạo sạch.”
Vì vậy mọi người đều suy đoán. Hung thủ là đàn ông, lại còn là người quen dùng dao cạo kiểu cũ. Không có kinh nghiệm cạo râu thì không thể cạo sạch đến vậy.
Đương nhiên...cũng có thể hung thủ dùng kem tẩy lông.
Nhưng thi thể cũng bị lau bằng thuốc tẩy. Không thể xác định là kem cạo râu hay kem tẩy lông.
Cả công ty ghê tởm đến phát ói.
Bình thường rất nhiều người tăng ca ngủ lại công ty, đều dùng nước trong nhà vệ sinh để rửa mặt, đánh răng.
Sau khi phát hiện nước có mùi, đa số không dám dùng đánh răng nữa. Nhưng vẫn có rất nhiều người đã dùng nước đó để rửa tay, rửa mặt.
Trần Văn Vũ gửi tiếp tin nhắn thoại:
“Viên Nguyên, nghĩ mà buồn nôn.”
“Cảnh chỉ có trong phim ma vậy mà xảy ra với chính mình. Cảm giác tắm bao nhiêu cũng không sạch nổi.”
“Phòng Kế hoạch với phòng Marketing đều rủ nhau đi ngâm suối nước nóng. Họ bảo phải dùng nước lưu huỳnh để gột hết xui xẻo.”
Rồi anh ta cười khẽ.
“Trước đây chúng ta vẫn mắng Cố Thành Tuấn là ma cà rồng hút máu công ty, là con gà trống keo kiệt.”
“Nhưng nếu hung thủ của ông ta cũng là người giết Lý Lượng...thì tâm lý thật đáng sợ.”
“Bắt một con rắn, kiên nhẫn chờ nó chui vào người Lý Lượng, để hắn nếm thử cảm giác bị cưỡng ép...”
“Còn Cố Thành Tuấn thì kinh hơn. Cạo sạch toàn bộ lông trên người ông ta, đến một sợi lông tơ cũng không để lại, cạo thành một con gà luộc trắng bóc. Sau đó còn dùng thuốc tẩy lau kỹ toàn bộ thi thể.”
“Hung thủ này... đúng là biến thái.”
Giọng điệu của Trần Văn Vũ có gì đó rất kỳ lạ.
Anh ta phân tích quá tỉ mỉ, giống như đang dẫn dắt người nghe, lại giống như đang thưởng thức tác phẩm của chính mình.
Tôi vội nhắc:
“Anh cẩn thận đấy. Công ty vừa chết hai lãnh đạo, anh còn hào hứng phân tích cách gây án như vậy. Dù là diễn cũng nên tỏ ra đau buồn một chút.”
Hơn nữa... Lý Lượng chết.
Tôi nghỉ việc.
Trong phòng Thu Mua, người có thâm niên nhất giờ chính là Trần Văn Vũ.
Khả năng anh ta thay thế vị trí của Lý Lượng là rất lớn, cũng rất dễ trở thành đối tượng bị nghi ngờ.
Trần Văn Vũ cười khan.
“Hai người họ chết, đồng nghiệp thiếu điều muốn đốt pháo ăn mừng.”
Rồi ho nhẹ.
“Tôi cũng chỉ dám nói với cô thôi. Cô nghỉ việc rồi mà.”
“Người còn làm trong công ty chẳng ai dám mở miệng.”
Thế nhưng...càng nghe anh ta phân tích, tôi càng không khỏi liên tưởng.
Đúng lúc định bảo anh ta đừng nói nữa...
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Có tiếng gõ cửa.
Tôi cầm điện thoại ra mở.
Người đứng ngoài cửa...chính là nữ cảnh sát Vương Manh đã lấy lời khai của tôi lần trước. Cô ấy mỉm cười:
“Viên Nguyên, lại gặp nhau rồi.”
Trong điện thoại, tin nhắn thoại của Trần Văn Vũ vẫn liên tục phát ra.
Tôi bất giác thấy căng thẳng, chỉ đành gượng cười với Vương Manh.
“Mời vào.”
Tôi biết sớm muộn cảnh sát cũng sẽ tìm đến.
Chỉ là...không ngờ lại nhanh như vậy.
Hơn nữa còn trực tiếp đến tận nhà.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục