Chương 3: Cảnh Sát Gõ Cửa
Người đi cùng Vương Manh còn có Đội trưởng Hàn mà tôi đã gặp lần trước và một cảnh sát trẻ tên Tiểu Trần.
Ba người cùng đến.
Nếu bảo họ không đặc biệt chú ý đến tôi thì chính họ cũng chẳng tin.
Tôi mời họ vào nhà rồi quay người đi rót nước.
Vừa ngồi xuống, Vương Manh đã đi thẳng vào vấn đề:
“Cô có biết vì sao hôm nay chúng tôi đến tìm cô không?”
Tay tôi cầm cốc nước khẽ run lên. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh đáp:
“Biết.”
“Vừa rồi đồng nghiệp nhắn tin cho tôi, Tổng giám đốc Cố chết rồi.”
“Hôm tôi nghỉ việc, tôi còn cãi nhau với ông ta...”
Lý Lượng và Cố Thành Tuấn đều chết.
Mà tôi...đều có động cơ. Cũng đều là đối tượng tình nghi không nhỏ.
Vương Manh nhận cốc nước trong tay tôi, mỉm cười:
“Không phải cãi nhau, là bị ông ta gài bẫy mới đúng.”
“Bảo cô ở nhà nghỉ, sau đó lại lấy lý do ba ngày không đến công ty để sa thải cô. Thủ đoạn tuy chẳng cao minh, còn khá bẩn, nhưng đúng là rất hiệu quả.”
Nói đến đây, cô nghiêng đầu nhìn tôi.
“Nhưng tôi thắc mắc...tại sao Cố Thành Tuấn lại phải dùng cách vụng về như vậy để đuổi cô?”
Tôi cúi đầu cười nhạt, đưa cốc nước còn lại cho Đội trưởng Hàn.
Anh không nhận, chỉ hỏi:
“Nhà vệ sinh ở đâu? Tôi muốn dùng một chút.”
Vừa nghe vậy, tim tôi chợt thắt lại. Nghĩ đến những thứ trong phòng tắm, bàn tay đang cầm chiếc cốc giấy bỗng siết chặt, nước đầy tám phần lập tức tràn ra ngoài.
Vương Manh vội đỡ lấy cốc nước.
Đội trưởng Hàn rút một tờ giấy đưa cho tôi, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi cười gượng, vừa lau tay vừa thẳng thắn nói:
“Đồng nghiệp bảo hai thi thể đều bị lau bằng thuốc tẩy. Mà trong phòng tắm nhà tôi cũng có thuốc tẩy...nên tôi hơi căng thẳng.”
“Ồ?”
Đội trưởng Hàn nhìn bàn tay tôi, lại liếc về phía phòng tắm.
“Loại nào?”
Tôi cẩn thận lau từng kẽ ngón tay, cười bất đắc dĩ.
“Loại đang được mấy người livestream trên Douyin với Kuaishou quảng cáo ấy.”
“Đồng phục công ty chúng tôi phải mặc sơ mi trắng. Có lúc dính bẩn không giặt sạch được, hoặc mặc lâu bị ngả vàng. Chẳng lẽ cứ hỏng một cái lại mua cái mới?”
“Cho nên...”
Vương Manh bật cười.
“Tôi biết. Đồng nghiệp của cô hầu như ai cũng mua. Không chỉ phòng Thu Mua, gần như cả công ty đều dùng loại này.”
“Chính Trần Văn Vũ giới thiệu, nói rất hiệu quả.”
Rồi cô nhướng mày.
“Trước khi đến đây, chúng tôi cũng ghé nhà Trần Văn Vũ. Nhà cậu ấy cũng có.”
Nghe vậy, tôi thở phào một hơi nhưng ngay sau đó, lòng lại trĩu xuống.
Lúc nãy, Trần Văn Vũ gọi cho tôi...anh ta đâu hề nói cảnh sát đã đến nhà mình.
Vậy mà còn sốt sắng kể hết mọi thông tin vụ án cho tôi.
Đây chẳng phải đang vô tình đẩy tôi vào hố sao?
Quả nhiên...chốn công sở đúng là chiến trường, muốn rút lui cũng đâu dễ.
Thấy Đội trưởng Hàn vẫn đứng chờ, tôi vội chỉ hướng nhà vệ sinh.
Vương Manh dịu giọng bảo tôi đừng căng thẳng.
Hôm nay họ chỉ đến theo thông lệ vì tôi từng có mâu thuẫn với Cố Thành Tuấn.
Nhưng tôi biết rất rõ.
Lần trước Lý Lượng chết, họ chỉ gọi điện mời tôi đến lấy lời khai.
Lần này...họ trực tiếp tìm đến tận nhà.
Vương Manh hỏi không ngoài những việc tôi đã làm trong mấy ngày qua.
Tôi ngượng ngùng nhìn chiếc váy ngủ cũ nhăn nhúm trên người.
“Tôi... vẫn luôn ở nhà.”
“Có ai làm chứng không?”
Thấy tôi căng thẳng, Vương Manh lập tức giải thích:
“Chỉ là hỏi theo quy trình thôi. Cô đừng lo.”
Tôi gần như bật thốt:
“Một người ở nhà thì lấy gì chứng minh?”
Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra.
“Thời gian đăng nhập game có tính không?”
“Còn lịch sử đặt đồ ăn...”
“Thời lượng lướt Douyin...”
“Xem phim...”
“Nhắn tin...”
“Chửi Tổng giám đốc Cố...”
Tôi cố nhớ xem mình đã để lại dấu vết gì trên mạng. Lại dè dặt hỏi:
“Với cả... lúc xuống đổ rác thì sao?”
“Có tính không?”
Nếu sống một mình...thì ai có thể chứng minh mình thật sự ở nhà chứ?
Vương Manh cười trấn an, rồi bảo Tiểu Trần kiểm tra giúp.
Tôi vội vàng lấy điện thoại, máy tính, máy tính bảng đặt hết lên bàn, đẩy về phía Tiểu Trần. Hai tay run đến mức vuốt màn hình cũng lệch.
Trong khi Vương Manh vừa an ủi tôi vừa xem lịch sử đặt đồ ăn. Đột nhiên, cô bật cười.
“Cô ăn từ sáng đến tối thế này...Không sợ béo à?”
Tôi ngượng ngùng đáp:
“Tâm trạng không tốt, ăn để xả stress.”
Rồi lo lắng hỏi:
“Có ảnh hưởng đến việc điều tra không?”
“Không.”
Vương Manh lắc đầu.
“Khoảng cách giữa các đơn đặt cũng khá sát. Hoa quả, đồ ăn vặt đều thuê người giao tận nơi?”
Cô còn mở cả lịch sử dịch vụ giao hộ.
Tôi càng lúc càng căng thẳng, không chỉ lòng bàn tay, ngay cả đầu ngón tay cũng rịn đầy mồ hôi.
“Vì tôi ở nhà lôi thôi, không trang điểm, lại chẳng muốn ra ngoài...”
Vương Manh gật đầu, chỉ thêm tôi vào WeChat rồi bảo gửi ảnh chụp lịch sử đơn hàng.
Tôi lập tức ghép toàn bộ thành ảnh dài rồi gửi sang.
Đúng lúc ấy, Đội trưởng Hàn từ nhà vệ sinh bước ra. Vừa lau tay bằng khăn giấy, anh vừa nhìn màn hình máy tính của Tiểu Trần.
“Cô nghỉ việc rồi mà? Sao vẫn còn trao đổi email công việc?”
Ngón tay tôi khựng lại, tấm ảnh dài đang ghép dở bị ngắt.
Tôi siết chặt điện thoại, cắn môi cười gượng.
“Cũng đâu thể mặc kệ được. Tôi nghỉ quá đột ngột.”
“Nhà cung cấp vất vả lắm mới ký được đơn hàng.”
“Tôi chỉ chuyển tiếp email, ghi chú người tiếp nhận mới. Với lại dặn đồng nghiệp những vấn đề cần chú ý, kể lại cách xử lý các trường hợp tương tự trước đây.”
“Khá có trách nhiệm đấy.”
Đội trưởng Hàn ném khăn giấy vào thùng rác, chậc lưỡi.
“Cô đi làm mới tám chín năm thôi nhỉ? Đã mua được căn nhà lớn thế này. Chắc nhận không ít hoa hồng của nhà cung cấp? Nếu không thì nghỉ việc rồi còn nhiệt tình giúp họ làm gì?”
“Nhà cũng sửa sang đẹp lắm.”
Giọng anh nghe rất bình thản nhưng ý tứ bên trong lại hoàn toàn khác.
Tôi siết chặt điện thoại, rồi thẳng thắn gật đầu.
“Ăn chút tiền hoa hồng, nhận chút lợi ích...trong ngành thu mua này đâu còn là bí mật.”
“Cô không nhận thì nhà cung cấp còn không yên tâm. Chỉ khác nhau ở chỗ nhận nhiều hay ít.”
“Nếu chỉ dựa vào đồng lương, với cường độ công việc như thế...Tôi cũng chẳng việc gì phải nhịn tên khốn Lý Lượng...”
Nói đến đây, tôi dừng lại, khẽ cười lạnh.
“Thật ra Cố Thành Tuấn muốn đuổi tôi, không chỉ để khỏi phải bồi thường. Sau khi Lý Lượng chết, người đủ tư cách thay thế nhất chính là tôi.”
Đội trưởng Hàn hỏi:
“Thế chẳng phải ông ta nên giữ cô lại sao?”
Tôi gửi nốt ảnh cho Vương Manh, rồi cười tự giễu.
“Nhưng tôi là phụ nữ. Có những việc...phụ nữ không thích hợp làm.”
“Có những thứ...tôi không chấp nhận được nhưng bọn họ thì cần.”
Vương Manh tò mò:
“Ý cô là gì? Chẳng phải chỉ là nhận hoa hồng thôi sao?”
Tôi bật cười, liếc Đội trưởng Hàn và Tiểu Trần.
“Hai người họ...đều bị thiến rồi đúng không?”
Tôi mở ảnh thi thể Trần Văn Vũ gửi cho mình, đưa cho Đội trưởng Hàn.
“Nhận hoa hồng bao nhiêu, chia thế nào, ai đứng ra thương lượng. Bên trong còn rất nhiều quy tắc ngầm.”
“Nhiều nhà cung cấp cố ý tuyển nữ nhân viên kinh doanh xinh đẹp để mở đường. Sau đó là tiếp rượu...rồi đủ thứ khác. Có lúc dẫn theo vài người một lúc.”
“Lý Lượng ăn không hết thì sẽ gọi lãnh đạo cấp cao của công ty tới. Trong đó chắc chắn có Cố Thành Tuấn.”
“Cùng một chiếc thuyền thì phải cùng hưởng lợi. Như vậy mới không sợ sau này bị đâm sau lưng.”
Đó là luật ngầm. Chẳng phải bí mật gì. Đều là kẻ muốn bán, người muốn mua.
Không ít nhà cung cấp sau khi ký hợp đồng với tôi còn kiếm cớ mời Lý Lượng đi ăn.
Họ cũng báo trước với tôi nhưng địa điểm đều là những nơi phụ nữ không tiện xuất hiện.
Cho nên...chưa từng mời tôi.
Đội trưởng Hàn trầm ngâm gật đầu.
“Vậy những nữ nhân viên kinh doanh ấy...chưa chắc đều tự nguyện.”
“Năm ngoái có cô gái họ Ngô tự sát...cũng vì chuyện này đúng không?”
Thế nào mới gọi là tự nguyện?
Báo cảnh sát rồi.
Đàn ông bảo tự nguyện, phụ nữ nói bị ép. Ai có thể phân định?
Người cũng đã chết rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa, chỉ mỉm cười xã giao.
Đội trưởng Hàn nhướng mày, cầm điện thoại của tôi lên xem.
“Trần Văn Vũ kể cho cô khá chi tiết nhỉ. Lần trước Lý Lượng chết cũng là cậu ấy phân tích vụ án? Gần như dựng lại toàn bộ cách chết.”
“Cậu ấy hiểu rõ vụ án như vậy sao?”
Tôi cười bất lực.
“Chắc vì chẳng có ai để nói. Tôi nghỉ việc rồi nên anh ấy mới tâm sự với tôi.”
Đội trưởng Hàn không đáp. Anh mở toàn bộ tin nhắn thoại Trần Văn Vũ gửi, nghe hết. Rồi mới hỏi:
“Phân tích cũng khá hợp lý. Nhưng nếu Cố Thành Tuấn không muốn cô thăng chức...chỉ cần không đề bạt cô là được. Tại sao còn phải dùng thủ đoạn để đuổi cô?”
Tôi đáp:
“Phòng Thu Mua quá nhiều lợi ích. Có lẽ ông ta muốn điều người thân tín vào, sợ tôi dựa vào thâm niên gây khó dễ. Hoặc trong phòng đã có người ông ta muốn nâng đỡ nhưng vì còn tôi nên người đó không đủ sức thuyết phục mọi người, lại sợ tôi ghi hận rồi cản đường kiếm lợi. Đuổi tôi đi thì xong hết.”
Tôi đưa tay, ra hiệu anh trả điện thoại.
Đội trưởng Hàn xoay chiếc điện thoại trong tay, nhìn tôi.
“Nếu đã không thể bỏ qua cô...Sao không để cô lên luôn?”
“Tôi hỏi đồng nghiệp rồi. Ai cũng bảo cô đủ năng lực, đủ kinh nghiệm, có trách nhiệm, còn rất có uy tín. Vậy tại sao công ty nhất quyết phải đuổi cô?”
Tôi cười khổ, liếc nhìn Vương Manh.
“Chúng ta lại quay về câu hỏi lúc nãy rồi.”
“Đội trưởng Hàn là đàn ông. Chắc anh cũng hiểu...trong môi trường công sở, rất nhiều đàn ông không thích làm việc ngang hàng với phụ nữ.”
“Nếu phụ nữ là cấp dưới thì họ chẳng cần kiêng dè, muốn nói đùa tục thì nói, muốn quấy rối người khác thì quấy rối. Cấp dưới dù phản kháng cũng chẳng ích gì.”
“Nhưng nếu phụ nữ trở thành đồng cấp hoặc cấp trên, có quyền quyết định...thì họ phải để ý lời nói, phải biết giữ chừng mực. Họ sẽ cảm thấy bị gò bó.”
“Giống như chuyện dùng nữ nhân viên kinh doanh để ký hợp đồng. Với tôi...chuyện đó không thể xảy ra. Mà không làm được thì họ cũng mất luôn những lợi ích ấy.”
Tôi úp điện thoại xuống bàn, nhìn thẳng Đội trưởng Hàn.
“Lợi ích của phòng Thu Mua...không chỉ có tiền.”
Rồi tôi liếc Vương Manh đang lộ vẻ đồng cảm.
“Chị thử nhìn xem. Trong ban lãnh đạo công ty có mấy phụ nữ? Nếu có...cũng đều là người có hậu thuẫn. Chứ không phải từng bước leo lên từ cấp dưới.”
Đội trưởng Hàn khẽ gật đầu, rồi nhìn Tiểu Trần.
“Xong chưa?”
Tiểu Trần gõ thêm vài cái, đưa máy tính lại cho tôi.
“Xong rồi.”
Ba người còn phải tiếp tục đi điều tra nơi khác nên nhanh chóng đứng dậy ra về.
Tôi tiễn họ ra cửa.
Đến cửa, Đội trưởng Hàn chợt quay lại.
“Cô sống một mình mà lắp bồn tắm lớn thế? Loại dành cho hai người à? Mua ở đâu? Đắt không? Ngâm chắc thoải mái lắm nhỉ?”
Mí mắt tôi giật nhẹ nhưng vẫn bình tĩnh đáp:
“Cũng bình thường. Lắp ngay từ lúc sửa nhà.”
“Tôi hay tăng ca. Trước khi ngủ thích ngâm nước nóng, dễ ngủ hơn.”
Đội trưởng Hàn hỏi tiếp:
“Dễ vệ sinh không?”
“Phụ nữ ngâm bồn thì tóc rụng...chắc khó dọn lắm?”
Tôi mỉm cười.
“Dùng túi lót bồn tắm dùng một lần. Tắm xong chỉ việc gỡ bỏ.”
“Nếu ngại thay túi thì có thể lắp lưới lọc ở miệng xả nước. Nước chảy chậm hơn một chút nhưng tóc và lông đều mắc lại trên đó.”
Đội trưởng Hàn nhìn tôi rất lâu, khẽ gật đầu.
Ánh mắt của Vương Manh và Tiểu Trần nhìn tôi cũng đã khác lúc mới đến.
Tôi tiễn họ đến tận thang máy.
Vương Manh dặn tôi tạm thời không được rời khỏi thành phố, có thể họ sẽ còn triệu tập lấy lời khai.
Ngay lúc cửa thang máy sắp khép lại, đội trưởng Hàn bỗng hỏi:
“Viên Nguyên! Năm nay cô gần ba mươi rồi nhỉ?”
Tôi xoa xoa mặt, cười hỏi:
“Dạo này thức khuya nhiều quá, trông tôi già đi rồi sao?”
Đội trưởng Hàn bật cười.
“Không.”
“Chỉ thấy cô lương cao, ngoại hình cũng đẹp, lại có tiền hoa hồng, có nhà lớn, sự nghiệp ổn định. Nếu kết hôn thì...”
Anh nhún vai.
“Đừng hiểu lầm. Tôi lớn tuổi rồi, thích mai mối thôi. Nghề của chúng tôi nhiều đàn ông độc thân. Cô xem Tiểu Trần chẳng hạn.”
Nói rồi còn vỗ vai Tiểu Trần, cười ha hả.
Tôi híp mắt cười theo.
“Có lẽ đội trưởng chưa biết. Phụ nữ càng có điều kiện...càng khó bị lừa, cũng càng khó lấy chồng.”
Đội trưởng Hàn gật đầu. Nhưng ngay khi tôi quay người, anh lại gọi với theo:
“Thế thì tìm luôn trong đồng nghiệp đi. Tôi thấy Trần Văn Vũ có chuyện gì cũng kể với cô, đến cả email công việc không xử lý nổi cũng chuyển cho cô. Hai người chẳng có vẻ gì phải giữ khoảng cách, tuổi tác cũng tương xứng, khá hợp đấy.”
“Hôm nay đến nhà cậu ấy lấy lời khai, cậu ấy nhắc đến cô mấy lần. Quan hệ của hai người chắc tốt lắm?”
Tôi chỉ mỉm cười.
“Tôi sẽ cân nhắc. Cảm ơn đội trưởng Hàn.”
Quả nhiên...không hổ là đội trưởng.
Sau khi vào nhà, tôi ngồi xuống sofa, mở điện thoại kiểm tra lại toàn bộ thời gian đặt đồ ăn, xác nhận khoảng cách giữa các đơn đều rất ngắn. Sau đó lại kiểm tra thời gian gửi email và đăng nhập trò chơi trên máy tính.
Đang xem...
Từ nhà vệ sinh bỗng vang lên tiếng cào rất khẽ từ quạt thông gió.
Tôi bật cười.
Kéo một chiếc ghế tới, mở nắp cửa thông gió.
Một cái đầu nhỏ lông đen trắng xù xì từ từ chui ra.
Con gấu mèo ngẩng mặt lên, nhe răng cười lấy lòng với tôi.