Tâm Độc Như Xà/ Chương 4: Chiếc Chìa Khóa Trong Tay Gấu Mèo
Mục lục
16.5px
Tâm Độc Như Xà

Chương 4: Chiếc Chìa Khóa Trong Tay Gấu Mèo

Tôi nhìn con gấu mèo chui ra từ cửa thông gió, đeo găng tay vào rồi mở ngăn kéo bàn trà, lấy một chiếc chìa khóa được bọc kín trong khăn giấy đưa cho nó.
Sau đó tôi tiện tay cầm một quả táo trên bàn, mỉm cười đưa sang.
Nó ngậm quả táo, ôm chiếc chìa khóa, rồi nhanh nhẹn bò ngược vào trong đường ống thông gió.
Tôi vặn lại con ốc ở miệng thông gió, trở về ghế sofa, kéo chiếc laptop tới trước mặt, mở hộp thư điện tử lên xem.
Mấy ngày sau khi Lý Lượng chết, chuyện thúc giục nhà cung cấp chuẩn bị vật tư đúng kỳ, sắp xếp lịch nhập hàng, đối chiếu công nợ và thanh toán… tất cả đều do tôi xử lý.
Sau khi tôi nghỉ việc, một mình Trần Văn Vũ gánh cả phòng thu mua. Tuy có hơi rối, nhưng anh ta vẫn thường lén tìm tôi nhờ giúp đỡ. Tôi cũng cố trấn an các nhà cung cấp, để họ không cắt nguồn hàng hay thúc ép thanh toán quá gấp. Cứ như vậy miễn cưỡng duy trì được hoạt động, ít nhất dây chuyền sản xuất bên nhà máy vẫn chưa bị đứt đoạn.
Giờ Cố Thành Tuấn cũng chết rồi, lòng người trong công ty rối như tơ vò, e rằng chẳng thể chống đỡ được bao lâu nữa.
Tôi lướt qua hộp thư, phần lớn đều là những email Trần Văn Vũ chuyển tiếp nhờ tôi xử lý.
Đang xem thì điện thoại đổ chuông. Là Trần Văn Vũ.
"Cảnh sát đến tìm cậu rồi à?"
Tôi khẽ "ừ" một tiếng.
Bên kia im lặng vài giây rồi bảo tôi ra ngoài ăn cơm. Anh ta nói đồng nghiệp phòng thu mua và mấy nhà cung cấp lớn đều có mặt, mọi người muốn tụ tập thư giãn, anh ta sẽ mời.
"Không đi."
Tôi từ chối thẳng.
"Tôi nghỉ việc rồi, đang chuẩn bị tìm công việc mới."
Anh ta muốn tôi đến chẳng qua là để trong lúc công ty rối ren thế này, chứng minh tôi vẫn đứng về phía anh ta, đồng thời nhờ tôi giúp ổn định lòng người.
Trần Văn Vũ còn định nói gì đó, tôi đã cúp máy.
Tôi đi vào phòng tắm kiểm tra một lượt.
Mọi thứ đều còn nguyên, chỉ có cánh cửa tủ rõ ràng từng bị ai đó mở ra.
Tôi cầm chai thuốc tẩy, mặc kệ điện thoại ngoài phòng cứ reo liên tục, bắt đầu cọ rửa bồn tắm một lần nữa.
Sau đó lót thêm một túi tắm dùng một lần mới, mở vòi xả nước. Tiếng nước ào ào nhanh chóng lấn át tiếng chuông điện thoại.
Bồn tắm đôi rất lớn, muốn đầy nước cũng phải mất khá lâu.
Trong lúc chờ, tôi lại cầm chai thuốc tẩy, tỉ mỉ chà sạch từng góc nhỏ trong phòng tắm.
Đến khi nước gần đầy, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
Rầm! Rầm! Rầm!
Mạnh đến mức cả bức tường cũng rung lên.
Tôi liếc nhìn bồn nước, đặt bàn chải xuống rồi ghé mắt nhìn qua mắt thần.
Đứng ngoài cửa là Trần Văn Vũ.
Không còn vẻ hoạt bát hay thích buôn chuyện như mọi ngày, sắc mặt anh ta u ám, liên tục đập cửa.
Vừa mở hé cửa, anh ta đã xô mạnh tôi vào trong, tiện tay đóng sầm cửa lại rồi trợn mắt nhìn tôi.
"Viên Nguyên, cô có ý gì hả?"
Giọng điệu hung hăng đến đáng sợ.
Rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa sao?
Tôi chẳng buồn để ý, xoay người đi xem bồn tắm, sợ nước tràn ra ngoài.
Không ngờ Trần Văn Vũ cũng theo vào phòng tắm.
Anh ta trầm giọng:
"Cô vì muốn rửa sạch hiềm nghi nên nói với cảnh sát là tôi gửi ảnh xác Cố Thành Tuấn cho cô, còn kể chi tiết vụ án nữa."
"Tôi không nói thì cảnh sát cũng tra ra được."
Tôi thấy nước đã vừa đủ, liền khóa vòi.
Trần Văn Vũ liếc qua bồn nước đầy rồi nhìn sang chai thuốc tẩy trong góc phòng.
"Nhưng người bị nghi ngờ nhất là cô, đúng không?"
"Những chuyện Lý Lượng và Cố Thành Tuấn làm với cô, tôi đều nói hết với cảnh sát rồi."
"Cô hận bọn họ đến mức chỉ muốn giết chết họ, chẳng phải sao?"
Tôi đưa tay thử nước, vừa đúng nhiệt độ. Rồi lạnh nhạt nhìn anh ta.
"Tôi muốn tắm. Anh đi đi."
Không ngờ Trần Văn Vũ lại đưa tay vuốt mặt nước, rồi bất ngờ siết chặt cổ tay tôi.
"Viên Nguyên."
"Nếu tôi ngồi được vào vị trí của Lý Lượng thì cô có đi làm hay không cũng chẳng sao."
"Sau này cô phụ trách quan hệ với nhà cung cấp, tiền hoa hồng chúng ta chia đôi."
"Cô không ở công ty lại càng tiện."
Tôi cố giật tay ra. Nhưng anh ta siết chặt cổ tay, kéo mạnh tôi vào lòng rồi ghì cứng lấy. Ngay sau đó cúi đầu định cưỡng hôn tôi.
Tôi nghiêng đầu liên tục né tránh nhưng sức lực nam nữ quá chênh lệch.
Mấy lần môi anh ta đều sượt qua má tôi. Thở hổn hển, Trần Văn Vũ nói:
"Tôi biết cô hận Lý Lượng với Cố Thành Tuấn nhưng lúc đầu tôi cũng bị ép thôi."
"Tôi khác bọn họ."
"Viên Nguyên... chúng ta kết hôn nhé."
"Chỉ cần kết hôn, những chuyện trước đây sẽ không còn ai nhắc nữa."
"Tôi thật sự thích cô."
Nói xong, anh ta ôm lấy tôi rồi ép thẳng vào bồn tắm.
Quần áo còn chưa cởi.
Cả người cứ thế đè xuống.
Tôi vốn chỉ mặc váy ngủ.
Bồn tắm đôi rất lớn.
Vừa bị ép chìm xuống nước, sóng nước dội lên, tà váy lập tức bị cuốn ngược lên.
Nước tràn vào miệng khiến tôi sặc liên tục.
Cả cơ thể bị Trần Văn Vũ đè cứng, hoàn toàn không thể cử động.
Dù đã ngâm mình trong chiếc bồn này không biết bao nhiêu lần.
Nhưng lúc này, khi bị ghì xuống nước, những ký ức tồi tệ năm xưa lập tức ùa về. Nỗi sợ hãi trong lòng như tà váy nổi lềnh bềnh trên mặt nước, hỗn loạn va đập khắp nơi.
Tay tôi bấu lấy thành bồn, quờ quạng tìm kiếm, bất chợt chạm phải một chiếc chai đặt sát tường. Không kịp nhìn là gì, tôi cầm lên, giáng mạnh xuống đầu Trần Văn Vũ.
Anh ta rên lên đau đớn.
Tôi lại cầm chiếc chai, liên tiếp nện vào lưng anh ta. Cuối cùng tung mạnh một cú đá, đạp bật anh ta ra rồi cuống cuồng bò khỏi bồn tắm.
Vừa ho sặc sụa, vừa phun nước trong miệng ra.
Ngẩng đầu lên, đã thấy Trần Văn Vũ ôm đầu, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm tôi.
Trong đầu tôi chợt lóe lên vô số cảnh giết người do mất kiểm soát trong phim ảnh và tiểu thuyết.
Không dám nghĩ nhiều.
Tôi cầm chiếc chai, lại đập thật mạnh vào đầu anh ta một lần nữa, rồi quay người bỏ chạy.
Vừa lao ra hành lang, tôi vừa gào thất thanh:
"Cứu với!"
"Cứu mạng!"
Phía sau vang lên tiếng Trần Văn Vũ gầm lớn.
Tôi cắm đầu chạy về phía thang máy, điên cuồng ấn nút gọi.
Mắt thấy thang máy sắp đến.
Tiếng bước chân phía sau cũng ngày một gần.
"Viên Nguyên!"
"Cô chạy cái gì?"
"Cô có tin tôi tung hết đống đó ra không?"
Tim tôi thắt lại, lập tức đổi hướng lao về cầu thang thoát hiểm.
Nhưng vừa xoay người, một cánh tay đã siết chặt lấy eo tôi từ phía sau.
Trần Văn Vũ ôm ngang eo, kéo tôi vào lòng rồi quay người lôi ngược trở lại.
Anh ta cao lớn, chỉ bằng một tay đã giữ chặt tôi trong lòng. Tứ chi tôi hoàn toàn không có chỗ để dùng sức.
Những ký ức kinh hoàng ngày trước lại dồn dập tràn về. Tôi gào khóc, vùng vẫy, đá đạp điên cuồng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hối hận vì đã mua căn hộ kiểu một tầng một căn.
Nếu có hàng xóm…
Dù có nhiều chuyện bất tiện…
Ít nhất lúc này…
Đột nhiên…
Có tiếng quát trầm thấp vang lên, một bóng người sải bước lao tới.
Chỉ với một động tác đã bẻ quặt cánh tay Trần Văn Vũ, ép anh ta ngã sấp xuống đất.
Trần Văn Vũ đau đến rên lên. Còn tôi ngã phịch xuống nền, há miệng hít từng hơi thật mạnh.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Vương Manh và Tiểu Trần cũng chạy tới.
Đội trưởng Hàn ra hiệu cho Tiểu Trần khống chế Trần Văn Vũ, rồi liếc nhìn tôi.
"Không sao chứ?"
Tôi ngồi bệt dưới đất, nỗi sợ vẫn chưa tan, toàn thân run rẩy, hô hấp dồn dập.
Đội trưởng Hàn nhìn tôi, cởi áo khoác ngoài ném sang, rồi nói với Vương Manh:
"Đưa cô ấy vào trước."
"Tiểu Trần, áp giải Trần Văn Vũ xuống xe."
Lúc ấy, tôi mới phát hiện váy ngủ đã ướt sũng, hai chân co quắp, vạt váy bị cuốn tận lên trên.
Tôi vội lấy áo của Đội trưởng Hàn quấn quanh eo, muốn chống tường đứng dậy. Nhưng thử mấy lần, hai chân vẫn mềm nhũn.
"Vương Manh!"
Đội trưởng Hàn quát khẽ.
Vương Manh lập tức đỡ tôi.
"Hay cô thay quần áo trước đi."
Tôi run rẩy gật đầu, vào phòng ngủ thay đồ.
Mơ hồ vẫn nghe bên ngoài Trần Văn Vũ gào lên, rằng Lý Lượng và Cố Thành Tuấn đều do tôi giết, giết ngay trong nhà tôi. Là tôi muốn trả thù, muốn giành chức nên mới giết cả hai.
Anh ta còn nói mình có bằng chứng.
Khi tôi bước ra, Trần Văn Vũ đã bị áp giải đi.
Đội trưởng Hàn từ phòng tắm bước ra, chậm rãi đi lại trong phòng khách.
Vương Manh rót cho tôi một cốc nước nóng rồi hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Bề ngoài cô ấy vẫn giữ vẻ công vụ nhưng trong mắt lại ánh lên sự cảm thông.
Trong những chuyện như thế này, chỉ phụ nữ mới thật sự đồng cảm với phụ nữ.
Tôi cầm cốc nước, run rẩy uống hai ngụm, rồi cười chua chát.
"Anh ta muốn cưỡng hiếp tôi."
Đội trưởng Hàn nhướng mày.
"Tại sao?"
"Nếu chỉ là nhu cầu sinh lý, chẳng phải rất nhiều nữ nhân viên kinh doanh của các nhà cung cấp đều sẵn sàng lấy lòng anh ta sao?"
"Tại sao lại là cô?"
Tôi cười nhạt.
"Anh ta không đủ năng lực, muốn cưới tôi."
"Anh ta làm trong công ty, còn tôi đứng phía sau chống lưng, tiện thể giúp anh ta kiếm tiền."
"Chỉ vậy thôi sao?"
Đội trưởng Hàn nhìn tôi.
Tôi chỉ ôm cốc nước im lặng.
Dù sao email qua lại giữa tôi và Trần Văn Vũ họ cũng đã sao chép hết rồi, chỉ cần xem là biết năng lực của anh ta đến đâu.
Một lúc sau, Đội trưởng Hàn lại hỏi:
"Vừa rồi anh ta nói Lý Lượng và Cố Thành Tuấn là do cô giết?"
Tôi cười lạnh.
"Anh ta còn nói họ bị tôi giết trong bồn tắm nhà tôi."
"Dùng chính chai thuốc tẩy anh ta tặng tôi để lau sạch xác họ hết lần này đến lần khác."
Đội trưởng Hàn chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.
"Đúng."
"Tôi là người đáng bị nghi nhất."
Tôi nhìn thẳng vào anh.
"Trước khi chết, tôi đều cãi nhau với bọn họ."
"Tôi có thể dụ họ đến nhà. Có thể giết họ trong bồn tắm rồi dọn sạch hiện trường."
"Nhưng tại sao tôi phải giết?"
"Một mình tôi làm sao khiêng xác họ về công ty?"
"Bắt taxi à?"
"Hay dùng phép thuật?"
"Hay các anh nghi tôi có đồng phạm?"
Tôi tức đến run người.
"Cố Thành Tuấn còn chết trong bể nước trên sân thượng."
"Tôi vác nổi anh ta lên đó sao?"
"Trên người anh ta chẳng có vết thương nào."
"Máu bị rút kiểu gì?"
"Còn con rắn trong bụng Lý Lượng."
"Tôi đi đâu bắt được?"
"Bây giờ cảnh sát phá án chỉ dựa vào suy đoán thôi sao?"
Đội trưởng Hàn bỗng đổi giọng.
"Vậy tại sao cô lại rời công ty dứt khoát như thế?"
"Cô làm ở đó tám năm. Nếu họ sa thải cô, tiền bồi thường đâu phải ít. Ba ngày đó cô vẫn xử lý công việc, vẫn có email. Có thể khởi kiện lao động đòi bồi thường. Thậm chí còn có thể ở lại."
"Vậy tại sao lại bỏ đi ngay?"
Anh ngồi đối diện tôi, nhìn chăm chú.
"Cô từng nói bất kể ai lên thay Lý Lượng thì cũng không tốt cho Cố Thành Tuấn."
"Nhưng nếu là Trần Văn Vũ thì sao?"
"Hai người thân thiết như vậy."
"Nếu anh ta thăng chức, cô ở lại giúp anh ta chẳng phải rất tốt sao?"
"Chính cô cũng nói anh ta muốn cưới cô."
"Tại sao hôm nay anh ta lại tìm đến?"
"Lại còn gây chuyện đến mức này?"
"Rõ ràng mấy hôm nay cô vẫn giúp anh ta xử lý công việc."
Từng câu hỏi dồn dập ném tới.
Tay tôi siết chặt chiếc cốc, chậm rãi cúi đầu, cười cay đắng.
"Tôi vốn không muốn giúp anh ta. Nhưng bọn họ có ảnh và video của tôi."
Đội trưởng Hàn khựng lại.
"Ảnh gì?"
"'Bọn họ' là ai?"
"Còn gì nữa."
Tôi ngả người ra ghế sofa, cười lạnh.
"Chính là thứ đó."
Đội trưởng Hàn nheo mắt nhìn Vương Manh.
"Cần tôi ra ngoài không? Hay về đồn rồi nói?"
Tôi hiểu.
Anh cần ghi hình quá trình lấy lời khai.
Tôi uống cạn cốc nước, rồi gật đầu.
"Đến đồn đi."
Tôi khoác thêm áo, vào phòng tắm chải lại tóc.
Vương Manh thu dọn đồ đạc cùng Đội trưởng Hàn đứng trước cửa phòng tắm.
Nhìn chiếc túi lót bồn tắm dùng một lần đã bị rách nát vì lúc giằng co, Vương Manh không khỏi nói:
"Cái này yếu thật, mới kéo đã rách."
Tôi buộc tóc lại, khẽ đáp:
"Lúc xả nước thì phải xé ra để bỏ đi mà. Nếu quá chắc, xé không nổi thì cũng chẳng tiện dùng."
Cả ba cùng đi ra ngoài, đứng chờ thang máy.
Nhìn những giọt nước mình vừa để lại trên nền hành lang lúc bỏ chạy, tôi nghi hoặc hỏi:
"Đúng rồi. Sao các anh lại quay lại?"
Vương Manh khẽ ho một tiếng.
Đội trưởng Hàn đáp:
"Chúng tôi cho người theo dõi Trần Văn Vũ, phát hiện anh ta đến đây."
"Hơn nữa, ban lãnh đạo công ty quyết định gọi cô trở lại làm việc."
Tôi không hiểu.
"Chuyện đó thì liên quan gì?"
Nhưng ngay lập tức tôi chợt nhận ra.
Nếu tôi quay lại công ty, Trần Văn Vũ sẽ không còn cơ hội thăng chức.
Dù có ngồi được vào vị trí của Lý Lượng, anh ta vẫn sẽ bị tôi kiềm chế.
Vậy nên...đội trưởng Hàn lo Trần Văn Vũ sẽ gây bất lợi cho tôi nên mới quay lại?
Hay là...họ vốn vẫn luôn đứng canh dưới tòa nhà?
Đúng lúc ấy, Đội trưởng Hàn nghiêm giọng hỏi:
"Tòa nhà công ty các cô có một phòng nghỉ riêng dành cho ban lãnh đạo."
"Cô biết chứ?"
Tôi gật đầu.
"Tôi biết."
"Vậy..."
"Chìa khóa phòng nghỉ đó...cô có không?"
Anh nhìn bảng hiển thị thang máy, giọng điệu như chỉ hỏi vu vơ.
Tôi siết chặt vạt áo.
"Nếu Đội trưởng Hàn đã biết căn phòng đó dùng để làm gì...thì hẳn cũng biết vì sao tôi không thể có chìa khóa."
Anh chậm rãi thu ánh mắt lại, nhìn tôi khẽ nói:
"Tôi cứ tưởng...cô cũng sẽ có."
Một luồng khí lạnh lập tức chạy dọc sống lưng tôi, không biết mình vừa nói sai điều gì.
Đội trưởng Hàn lại chậm rãi cất lời:
"Tôi biết căn phòng nghỉ đó dùng để làm gì."
"Trong đó...cũng có một chiếc bồn tắm lớn."
"Giống hệt chiếc trong phòng tắm nhà cô..."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục