Chương 5: Bí Mật Căn Phòng Nghỉ Của Ban Lãnh Đạo
Nghe Đội trưởng Hàn nhắc đến chiếc bồn tắm trong phòng nghỉ của Cố Thành Tuấn, những ký ức kinh hoàng năm xưa lập tức ùa về.
Dạ dày tôi cuộn lên từng cơn, không kìm được mà nôn khan một tiếng. Tôi vội đưa tay bịt chặt miệng, thở hổn hển.
Vương Manh nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.
Đội trưởng Hàn cũng không nói thêm gì nữa.
Đến đồn cảnh sát, người lấy lời khai vẫn là Đội trưởng Hàn và Vương Manh, nhưng lần này toàn bộ quá trình đều được ghi hình.
Tôi ôm cốc nước, im lặng rất lâu mới cất tiếng.
"Chuyện xảy ra khi tôi vào công ty được gần hai năm. Lúc ấy bọn họ vẫn chưa ngang ngược như bây giờ."
Khi đó tôi vừa được thăng chức làm tổ trưởng, phụ trách mảng bao bì.
Lý Lượng nhiều lần muốn sàm sỡ tôi, nhưng lần nào cũng bị tôi tìm cách tránh được.
Tuổi trẻ lúc ấy còn bồng bột. Có vài lần hắn ép nữ nhân viên kinh doanh của nhà cung cấp uống rượu, tôi cũng đứng ra ngăn cản.
Có lẽ vì vậy mà hắn ghi hận tôi, sau đó trả lại toàn bộ đơn hàng của những nữ nhân viên ấy. Không ngờ sau đó, chính những cô gái kia lại quay sang trách tôi, nói tôi hại họ đủ điều.
Tôi bị kẹt ở giữa, chẳng được lòng ai.
Từ đó về sau, tôi cũng không còn can thiệp vào những chuyện ấy nữa.
Lúc xảy ra sự việc...
Hình như Trần Văn Vũ vừa vào công ty được gần một năm.
Anh ta là người tôi trực tiếp hướng dẫn.
Ngoại hình sáng sủa, kiểu "cún con", tính cách nhiệt tình, lạc quan, quan hệ với đồng nghiệp rất tốt, năng lực làm việc cũng không tệ.
Vì vậy, tôi khá tin tưởng anh ta.
Hôm đó, một nhà cung cấp của Trần Văn Vũ mời ăn cơm.
Ban đầu tôi không định đi. Nhưng đó là đối tác rất quan trọng, Trần Văn Vũ khó khăn lắm mới đàm phán được hợp đồng nên cứ năn nỉ tôi đến để chống lưng cho anh ta.
Lý Lượng và Cố Thành Tuấn cũng có mặt. Ngoài ra còn có người của phòng Kế hoạch và phòng Kiểm soát chất lượng.
Phía nhà cung cấp dẫn theo hai cô gái còn rất non nớt.
Lý Lượng và đám người kia liên tục hò hét ép họ uống rượu.
Tôi vốn không chịu nổi những cảnh như vậy. Nhưng sau những chuyện trước đó, tôi cũng không dám công khai ngăn cản nữa.
Hơn nữa đều là lãnh đạo cấp cao, lời tôi nói cũng không tiện quá thẳng. Chỉ có thể bóng gió nhắc vài câu.
Về sau, bọn họ càng quá đáng hơn.
Nào là ép uống rượu giao bôi...
Tôi thật sự không chịu nổi nên lấy cớ đi vệ sinh.
Chưa được bao lâu thì Trần Văn Vũ tìm đến. Anh ta nói hai cô gái kia không chịu nổi nữa, nhờ tôi quay lại khuyên Lý Lượng đừng ép họ uống tiếp.
Khi tôi trở lại...
Một cô gái đã say đến mức ngả nghiêng.
Lý Lượng giả vờ đỡ lấy cô ấy, nhưng hai tay thì nhân cơ hội sờ soạng khắp người.
Ông chủ bên phía nhà cung cấp còn bắt cô gái tiếp tục kính rượu.
Tôi không còn nhớ mình đã nói những gì.
Chỉ nhớ Lý Lượng chỉ vào ly rượu của tôi rồi cười.
Hắn nói tôi là người có năng lực, là cánh tay phải đắc lực của hắn.
Nếu tôi chịu uống thay hai cô gái ly rượu đó thì coi như có thành ý, cũng là nể mặt hắn.
Khi ấy hắn sẽ tha cho hai người kia.
Đó chỉ là một ly rượu vang.
Tôi đã uống thử vài ngụm, nồng độ không cao. Với tửu lượng của tôi thì chẳng đáng là bao.
Hơn nữa bàn tiệc có rất đông người, toàn lãnh đạo công ty.
Trần Văn Vũ cũng ở đó.
Tôi nghĩ...chẳng lẽ bọn họ dám bỏ thuốc?
Tôi cho rằng Lý Lượng chỉ muốn dằn mặt mình.
Thế nên tôi uống.
Tiệc còn chưa tan...đầu óc tôi đã bắt đầu choáng váng. Nhưng tôi không tin bất kỳ ai khác. Tôi nắm chặt lấy Trần Văn Vũ, bắt anh ta gọi xe đưa mình về.
Kết quả...anh ta lái xe, đưa tôi trở lại công ty.
Cũng chính lần đó...
Tôi nhìn thấy chiếc chìa khóa ấy và biết đến căn phòng nghỉ kia.
Lúc ấy tôi say mơ màngnhưng chưa hoàn toàn mất ý thức.
Tôi vẫn nhớ...Trần Văn Vũ cũng ôm ngang eo tôi như tối nay.
Một tay giữ tôi, một tay dùng chìa khóa mở cửa, rồi kéo tôi vào căn phòng nghỉ.
Sau đó...là tiếng nước chảy ào ào trong bồn tắm, là cảm giác cơ thể lúc chìm lúc nổi giữa làn nước.
Trong lúc ấy...tôi nhiều lần muốn bỏ chạy.
Nhưng không thể.
Cũng chính lần đó...
Tôi ngửi thấy mùi rượu thuốc kỳ quái, mùi nồng nặc đến phát buồn nôn.
Chúng liên tục bị hắt lên người tôi.
Hôm sau tỉnh dậy...
Tôi từng nghĩ đến việc báo cảnh sát nhưng cơ thể đã bị lau rửa sạch sẽ.
Ngay cả rác cũng bị dọn sạch không còn bất kỳ dấu vết nào.
Lý Lượng đưa cho tôi xem ảnh và video.
Trần Văn Vũ quay rất khéo.
Chỉ có mặt tôi xuất hiện rõ ràng. Còn bọn họ...không ai lộ mặt.
Cho dù tôi cầm được những bức ảnh và đoạn video ấy đi báo cảnh sát...
Người phải gánh chịu áp lực dư luận vẫn là tôi.
Tôi cũng không thể tiếp tục làm việc ở công ty nữa.
Vương Manh nhìn tôi.
"Chỉ có mình cô là nạn nhân sao? Hay còn những người khác?"
Tôi cười chua chát.
"Chắc chắn không chỉ có mình tôi."
Đội trưởng Hàn nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Vì vậy cô hận bọn họ?"
"Muốn giết họ?"
"Đúng."
Tôi đột ngột ngẩng đầu, nghiến răng đáp:
"Mấy năm nay, mỗi lần nhìn thấy bọn họ, tôi chỉ hận không thể cắn chết cả hai."
Điều nực cười là...Trần Văn Vũ còn khuyên tôi. Chỉ khi trở thành người cùng hội cùng thuyền với Lý Lượng, bọn họ mới thật sự tin tưởng tôi.
Kết quả...
Suốt mấy năm ấy...anh ta chọn đường tắt. Năng lực chuyên môn chẳng tiến bộ chút nào. Chỉ biết lấy lòng Lý Lượng và Cố Thành Tuấn.
Vậy mà cuối cùng lại ngang cấp với tôi.
Còn Cố Thành Tuấn...một mặt vẽ ra đủ loại viễn cảnh đẹp đẽ, một mặt không ngừng chèn ép tôi.
Tôi biết vì sao Lý Lượng lại dùng thủ đoạn cực đoan ấy đối với mình.
Bởi vì tôi từng phá hỏng chuyện tốt của bọn họ.
Đó là sự trả thù.
Cho nên mấy năm sau...tôi luôn nhắm một mắt, mở một mắt trước mọi việc họ làm.
Mỗi lần vào phòng làm việc của Lý Lượng...tôi đều cố gắng đi cùng người khác.
Nếu buộc phải vào một mình...tôi cũng tuyệt đối không đóng cửa, luôn giữ cảnh giác.
Bọn họ từng nhiều lần định dùng ảnh và video để uy hiếp tôi nhưng cũng sợ tôi liều chết kéo cả đám xuống nước.
Dù mặt bọn họ không lộ...nhưng chỉ cần đặc điểm cơ thể cũng đủ xác định danh tính.
Vì thế...họ cũng không dám ép tôi quá mức. Nhiều nhất chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở, đe dọa tôi một chút.
Đội trưởng Hàn hỏi:
"Vậy cô nghỉ việc dứt khoát như thế...là vì đã lấy lại được ảnh và video?"
Tôi lắc đầu.
"Cố Thành Tuấn hứa rằng chỉ cần tôi rời công ty, nhường cơ hội thăng chức cho Trần Văn Vũ thì những thứ đó sẽ không bao giờ xuất hiện nữa."
"Nhưng Trần Văn Vũ lại dùng chính chúng để uy hiếp tôi, bắt tôi tiếp tục giúp anh ta."
Không chỉ vậy...anh ta còn muốn cưới tôi, để tôi âm thầm giúp anh ta kiếm tiền. Hay đúng hơn, mượn cuộc hôn nhân đó để che giấu điều gì đó.
Nói đến đây...Tôi chỉ thấy nhục nhã, khẽ thở dài rồi ôm đầu im lặng.
Sau đó...Vương Manh tiếp tục xác nhận hành trình mấy ngày gần đây của tôi.
Tôi kể đi kể lại nhiều lần.
Đúng là tôi có động cơ giết họ.
Nhưng còn rất nhiều người khác...
Động cơ còn mạnh hơn tôi.
Ví dụ như...
Những người phụ nữ cũng từng bị bỏ thuốc.
Bị ép uống rượu, bị đưa vào căn phòng nghỉ của ban lãnh đạo, bị ngâm trong bồn tắm để rửa sạch mọi chứng cứ.
Đối với vụ Cố Thành Tuấn mất tích rồi tử vong...tôi quả thật có liên quan. Nhưng cũng thật sự có bằng chứng ngoại phạm.
Những người giao đồ ăn, những người chạy việc đều từng gặp tôi.
Còn khi Lý Lượng chết...
Dù tôi lang thang vô định trên phố...
Nhưng giữa chừng tôi từng mua một chai nước.
Cảnh sát tra được lịch sử thanh toán.
Đối chiếu thời gian với camera dọc tuyến đường.
Đều thấy hình ảnh tôi đi lang thang trên phố.
Cho nên...tôi thật sự có chứng cứ ngoại phạm.
Trong lúc đó...
Vương Manh còn xem lịch sử mua sắm của tôi. Cô ấy phát hiện tôi chưa từng mua thuốc tẩy, liền hỏi:
"Thế mấy chai thuốc tẩy trong nhà cô từ đâu ra?"
Khi ấy tôi đang cúi đầu ký biên bản. Không ngẩng lên, chỉ đáp:
"Trần Văn Vũ mua."
Vương Manh kinh ngạc nhìn tôi, dường như không hiểu.
Tôi cười chua chát.
"Tôi biết."
"Anh ta đối xử với tôi như vậy. Theo lý mà nói...tôi phải hận anh ta đến chết."
"Nhưng nếu tôi đã chọn nhẫn nhịn..."
"Mà anh ta lại cố ý lấy lòng tôi..."
"Cùng làm trong một công ty..."
"Nếu tôi tỏ ra quá khác thường..."
"Thì chẳng khác nào tự tố cáo mình."
Vương Manh gật đầu, khẽ hỏi:
"Sau khi mua nhà...tại sao cô còn lắp một chiếc bồn tắm lớn như vậy? Bình thường thì..."
Cô ấy ho nhẹ, không nói hết câu.
Tôi đặt cây bút vừa ký xong xuống bàn.
"Chính vì sợ...nên tôi mới phải đối diện với nó."
"Có một khoảng thời gian rất dài...tôi sợ cả việc tắm."
"Đồng nghiệp rủ đi suối nước nóng..."
"Đi công viên nước..."
"Chỉ cần nửa người chìm trong nước..."
"Mỗi khi sức nổi nâng cơ thể lên..."
"Tôi lại hoảng loạn đến mức không thở nổi."
"Vì vậy...tôi mua chiếc bồn tắm lớn nhất."
"Mỗi tối...tôi tự mình xả nước từng chút một, ngâm mình mỗi ngày, ép bản thân từng chút một vượt qua nỗi sợ."
Đội trưởng Hàn chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì thêm.
Khi tôi rời đồn cảnh sát...trời đã rất khuya.
Đội trưởng Hàn và Vương Manh lái xe đưa tôi về.
Suốt đường đi...
Nghĩ đến chuyện năm đó, nghĩ đến bao năm đè nén, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nói chuyện.
Miệng Đội trưởng Hàn rất kín. Nếu không phải để lấy lời khai...anh tuyệt đối không tiết lộ nửa câu về tiến triển vụ án.
Đến dưới nhà...tôi vẫn không nhịn được hỏi:
"Trần Văn Vũ nói thi thể của bọn họ đều bị lau bằng thuốc tẩy, lại còn bị vứt trong tòa nhà công ty."
"Vậy...họ bị giết trong căn phòng nghỉ đó sao?"
Nếu không...muốn đưa xác của hai người đàn ông trưởng thành từ nơi khác về công ty cũng quá bất tiện.
Tôi vốn nghĩ Đội trưởng Hàn sẽ không trả lời, không ngờ anh lại gật đầu.
"Công ty có nhiều camera như vậy...không quay được hung thủ sao?"
Tôi thấy chuyện này thật khó tin.
"Đã kiểm tra. Nhưng mỗi lần hung thủ đi tới chỗ có camera...dường như luôn có thứ gì đó che khuất. Camera chỉ ghi lại được...một khối lông xù."
Đội trưởng Hàn cười khổ.
Tôi cắn môi, khẽ gật đầu.
"Vậy Lý Lượng thật sự bị con rắn chui từ..."
Thấy ánh mắt Đội trưởng Hàn trở nên sắc lạnh.
Tôi vội giải thích:
"Trần Văn Vũ từng kể chuyện đó với chúng tôi."
"Tôi chỉ tò mò..."
"Con rắn lớn như vậy ở đâu ra, lại còn ngoan ngoãn chui vào."
Vương Manh thở dài.
"Trong phòng nghỉ đó ngâm rất nhiều bình rượu thuốc."
"Con rắn ấy...là rắn trong bình rượu ngâm mà công ty của nữ nhân viên kinh doanh tự sát năm ngoái đem biếu."
"Mới ngâm hơn một năm, nó vẫn chưa chết, chỉ ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cho nên rất dễ bắt."
Nói xong, cô ấy nhìn tôi.
"Về nghỉ sớm đi."
Tôi vốn còn muốn hỏi...
Rốt cuộc Cố Thành Tuấn đã bị rút cạn máu bằng cách nào nhưng thấy Đội trưởng Hàn chăm chú nhìn mình.
Tôi lập tức nuốt ngược câu hỏi.
Càng tò mò...chỉ càng khiến bản thân bị nghi ngờ hơn.
Nằm trên ghế sofa nghỉ một lúc, tôi lấy điện thoại ra xem nhóm chat riêng của phòng ban.
Trong nhóm đang bàn tán xôn xao, có người nói căn phòng nghỉ của ban lãnh đạo đã bị cảnh sát phong tỏa. Đó chính là hiện trường đầu tiên.
Lại có người thắc mắc...thi thể đều bị phát hiện trong tình trạng trần truồng.
Vậy quần áo, giày dép, điện thoại, ví tiền...
Còn bộ phận bị cắt đi...
Cùng số lông bị cạo khỏi người Cố Thành Tuấn...
Rốt cuộc ở đâu?
Cảnh sát cũng đã lấy mẫu kiểm tra hệ thống cống thoát nước của công ty nhưng không phát hiện dấu vết sinh học.
Vì thế vẫn chưa thể khẳng định căn phòng nghỉ kia chính là hiện trường đầu tiên.
Tôi còn đang chăm chú đọc tin nhắn thì lại nghe thấy tiếng cào khe khẽ từ cửa thông gió của máy lạnh.
Tôi đứng dậy mở nắp thông gió.
Con gấu trúc mèo đang nằm phục bên trong.
Hai chân trước ôm chặt một xấp giấy A4 đã được gấp ngay ngắn.
Nó ngẩng đầu nhìn tôi, nở một nụ cười đầy vẻ lấy lòng.