Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 1: Ta muốn giảm béo (1)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 1: Ta muốn giảm béo (1)

Ngày hè nắng chói chang, mây mù đậm đặc tựa như một làn sa mỏng vờn quanh khu rừng Trì Vân phía đông liên bang. Từng gốc cây cổ thụ che trời đan xen khắp nơi, dưới tán lá rậm rạp, thi thoảng có mấy con chim bay vụt lên, chao qua chao lại giữa khoảng trời.

Trên bầu trời, vầng thái dương dường như có thể tồn tại vĩnh hằng đã không còn là bộ dạng cũ trong trí nhớ của mọi người. Mà từ nhiều năm trước, nó bị một chuôi thanh đồng cổ kiếm đâm thủng, lộ ra non nửa mũi kiếm.

Chuôi cổ kiếm này đến từ giữa tinh không, dường như đã trải qua vô số năm tháng, tràn đầy vẻ tang thương, lại có một cỗ uy áp mãnh liệt, hình thành nên một vầng sáng bao phủ trời xanh, tựa như có thể trấn áp đại địa, khiến chúng sinh cúng bái!

Từ xa nhìn lại, mũi kiếm treo trên rừng rậm như một cuộn tranh tuyệt mỹ. Cho đến khi từ xa truyền đến tiếng vù vù, thì cảnh tượng này mới bị phá vỡ. Phía trên mảnh rừng, một chiếc khí cầu khổng lồ màu đỏ đang chầm chậm bay tới.

Khoang của chiếc khí cầu này rất lớn, đủ để dung nạp mấy trăm người, trong khoang khí cầu lúc này có thế thấy rất nhiều thiếu niên nam nữ đang đứng tụm năm tụm ba, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nói cười.

Bọn hắn đến từ thành Phượng Hoàng, muốn thi vào một trong tứ đại đạo viện của liên bang là Phiêu Miểu đạo viện. Chiếc khí cầu mà bọn hắn đang đi chính là của Phiêu Miểu đạo viện, sẽ vượt ngàn dặm để tiến về đạo viện cầu học.

Có lẽ là vì chờ mong chuyện cầu học, nên chuyến hành trình này đối với đám thiếu niên nam nữ cũng không buồn tẻ. Giữa nam và nữ lại có một chút hấp dẫn mông lung, khiến cho hành trình vạn dặm này có thêm một phần thú vị.

Vì đường xá xa xôi, nên ở trên khí cầu có đầy đủ quán ăn, phòng tu linh, phòng y tế...

Lúc này, trong quán ăn trên khí cầu có không ít học đồ, cạnh một chỗ bàn cơm có một tiểu bàn tử đang nâng cao cái bụng của mình.

Tiểu bàn tử này chừng mười bảy mười tám tuổi, thân vận trường bào màu xanh lam rộng thùng thình, khuôn mặt nhỏ tròn tròn, cũng miễn cưỡng xem như là mi thanh mục tú. Hắn một bên vỗ bụng, một bên hối hận nhìn qua bảy tám cái đĩa trống trơn trước mặt.



- Ăn hết bữa này là lại tăng thêm ba cân, sao ta không nhịn được nhỉ. Muốn trở thành tổng thống liên bang, ta không thể mất sớm lúc tráng niên.

Tiểu bàn tử mặt mày ủ rũ, ngay lúc đang hối hận thì ợ một cái.

Tiểu bàn tử này tên là Vương Bảo Nhạc, cũng là học đồ muốn thi vào Phiêu Miểu đạo viện lần này. Mộng tưởng của hắn là được làm quan, trở thành tổng thống liên bang chính là điều mà hắn truy cầu. Sở dĩ hắn có \lý tưởng vĩ đại như vậy là vì liên quan đến một bí mật mà hắn đã trải qua ngày xưa.

Trong ký ức của hắn, lúc hắn còn nhỏ, phụ thân thường xuyên vỗ đầu hắn mà nói mấy điều cảm khái đầy thấm thía.

- Bảo Nhạc, chỉ có làm quan mới tốt. Ngươi phải nhớ kỹ, tiền tuy có thể giải quyết hết thảy, nhưng vẫn sẽ bị người ta khi dễ. Muốn không bị người ta khi dễ, chỉ có làm quan, trở thành kẻ đứng trên người ta.

Mới đầu, Vương Bảo Nhạc còn không hiểu. Cho đến khi hắn học tiểu học, bởi vì một lần giao bài tập không đúng hạn, bị lớp trưởng la mắng. Sau khi hắn hối lộ hai cái kẹo, vẫn bị lớp trưởng ghi tên, mách lên lão sư. Hết thảy chuyện này, đã trở thành ấn ký khắc sâu không thể xóa nhòa trong tâm linh của hắn.

Vì vậy, từ lúc ấy, hắn đã muốn làm lớp trưởng, không phải để đi khi dễ người khác, mà là để không bị người khác ức hiếp.

Nhưng khi lớn lên, hắn mới phát hiện ra vẫn còn rất nhiều người có thể khi dễ lớp trưởng. Vì thế hắn mới cảm thấy trở thành quan to nhất, cũng chính là tổng thống liên bang, thì sẽ không còn ai dám khi dễ mình nữa. Sở dĩ hắn lao đầu thi vào Phiêu Miểu đạo viện cũng là vì hầu hết quan lớn ở liên bang đều tốt nghiệp từ tứ đại đạo viện.

Chẳng qua mệnh hắn không được tốt, huyết mạch gia tộc hắn cực kỳ hiếm thấy. Đến nay hắn vẫn còn nhớ rõ một năm trước, trong cái đêm đó, trong nhà thờ tổ của gia tộc, phụ thân gầy đét của hắn cho hắn xem thoáng qua gia phả.

Đó là lần đầu tiên Vương Bảo Nhạc xem qua gia phả. Hắn nhìn thấy rõ ràng, nhiều đời tổ tiên, phàm là người có thể trọng vượt quá hai trăm cân thì đều mất sớm lúc tráng niên, sống không quá ba mươi lăm tuổi.

Đêm hôm đó, Vương Bảo Nhạc nằm mộng... còn chưa đợi hắn trở thành tổng thống liên bang thì hắn đã đoàn tụ cùng các gia gia mập kia.



Một năm sau đó, với hắn mà nói, chuyện giảm béo là chuyện nhất định phải thực hiện. Có điều dù là liên bang bước vào kỷ Linh Nguyên, linh khí trở nên nồng đậm, cùng cổ võ phát triển, phương pháp giảm béo có rất nhiều, Vương Bảo Nhạc cũng đã thử đủ loại phương pháp nhưng rốt cuộc thể trọng của hắn vẫn tăng lên đều đều.

Ký ức hiện ra khiến Vương Bảo Nhạc hung hăng cắn răng một cái, quyết định ngày mai sẽ giảm béo.

Sau khi có quyết định như vậy, Vương Bảo Nhạc thấy áp lực đã nhỏ đi nhiều, vừa xỉa răng vừa khẽ ngâm nga. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, đầu óc cũng đã bắt đầu suy nghĩ.

- Cũng không biết lần này đưa lễ vật cho Lô y sư có khiến lão ưa thích không. Đây là đồ cổ ta tìm từ trong gia tộc, lão gia hỏa kia chắc là thích nhỉ.

Vương Bảo Nhạc tự an ủi mình, chỉ cần dính vào Lô y sư, thì ngày sau mình ở đạo quán cũng coi như là có một chỗ dựa nhỏ.

- Quyền lực của lão sư có hạn, bất quá ngày sau cũng phải đưa chút lễ vật. Còn tên Lô y sư này tuổi đã lớn, nhất định nhân mạch không nhỏ, một bước đi này của ta hẳn là đúng rồi.

Nghĩ tới đây, Vương Bảo Nhạc cảm thấy rất đắc ý, con đường trở thành tổng thống liên bang lại gần thêm một bước.

Hắn rất có lòng tin bản thân sẽ trở thành tổng thống liên bang. Lòng tin này đến từ việc hắn từ nhỏ đã nghiên cứu rất nhiều tự truyện của quan lớn, thậm chí còn tổng kết ra mấy chiêu sát thủ để làm quan.

Lúc này, cả thể xác và tinh thần đều vui sướng, Vương Bảo Nhạc nhìn về phía bầu trời xanh ngoài cửa sổ, cũng có cảm giác thật đẹp.

Nhưng rất nhanh sau đó, hai mắt hắn lập tức trợn to, nhìn về phía bầu trời xa xa, có một đoàn mây đen đang ngưng tụ, như muốn che kín khoảng trời. Trong đoàn mây có lôi điện, lóe ra một đạo điện quang, chúng đang chậm rãi đến gần, khiến cho không ít học đồ kêu lên sợ hãi.

- Là Lôi Từ Bạo!
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục