Tam Thốn Nhân Gian
Chương 2: Ta muốn giảm béo (2)
Vương Bảo Nhạc cũng lắp bắp kinh hãi, quả thực sau khi liên bang bước vào kỷ Linh Nguyên, vì linh khí xuất hiện nên đã khiến trời đất sinh ra không ít những hiện tượng kinh người. Vốn dĩ vật bay trên không khó có thể an toàn, nay dựa vào Linh Thạch khu động đã dẫn đến sự ra đời của khí cầu.
Tiếng kinh hô không ngừng truyền ra, sấm sét ầm ầm đột nhiên truyền đến, rung chuyển đất trời. Có thể thấy đoàn mây đen mang theo lôi điện đang ngày càng lớn mạnh, từng tia chớp lập lòe, tựa như một cái lưới lớn đen ngòm, khiến tim người không khỏi đập thình thịch. Nguyên bản khi cầu đang bay nhanh, lúc này tốc độ cũng giảm dần.
Đang lúc tâm thần của mọi người còn chưa yên ổn, thì cửa quán ăn bị đẩy ra, tựa như có gió gào thét. Một lão giả mặc đạo bào màu trắng bước vào, lão giả này mặt đầy nếp nhăn, nhưng lại có vẻ tiên phong đạo cốt, khuôn mặt đoan chính, đặc biệt là đôi mắt lấp lóe tinh quang, cùng một thân chính khí bừng bừng. Lão vừa mới đến, phát ra thanh âm đầy uy nghiêm, truyền khắp quán ăn.
- Tất cả mọi người, lập tức đến phòng tu linh báo danh, rồi mặc từ linh phục. Nửa nén hương sau, chúng ta sẽ tiến vào khu vực lôi từ!
Lão vừa dứt lời, đám học đồ trong quán ăn nhao nhao khiếp sợ, tranh thủ ổn định thân hình.
Đôi mắt Vương Bảo Nhạc sáng lên, vì lão giả trước mắt này chính là Lô y sư mà lúc trước hắn tiễn đưa lễ vật. Lúc này nhìn bộ dạng đầy khí thế của lão, Vương Bảo Nhạc cảm thấy mình đầu tư thật chính xác, thầm nghĩ lão gia hỏa này không phải thường nhân, mà bản thân mình cũng đã chơi một nước cờ thật cao tay.
Đang lúc hắn còn chìm trong sự đắc ý, thì ánh mắt của lão y sư nhìn qua. Vừa thấy Vương Bảo Nhạc, lão hừ một tiếng, bước lại gần, lấy từ trong lồng ngực ra nửa cái mặt nạ màu đen, ném trước người Vương Bảo Nhạc.
- Tuổi còn nhỏ, không nên đặt tâm tư vào mấy chỗ vớ vẩn. Ngươi còn chưa vào được đạo viện, đã học xong việc tặng lễ. Lão phu cũng là người kiến thực rộng rãi, nên chiếc mặt nạ này để cho ngươi tự mình giữ đi.
Thần sắc của lão y sư rất nghiêm nghị, một bộ thanh liêm cương chính, giọng nói khiển trách như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Vương Bảo Nhạc nhận lại chiếc mặt nạ, đáy lòng lộp bộp một tiếng, nhìn lão y sư giận dữ, nội tâm có chút gấp gáp. Đang khi chuẩn bị đi giải thích thì hắn bỗng nghĩ đến những đòn sát thủ hắn tổng kết được khi xem tự truyện của các quan lớn. Trong đó có điều chính là, ở trước mặt cấp trên, phải mặt dạn mặt dày thừa nhận sai lầm, thường thường có thể hóa chuyện lớn thành chuyện nhỏ.
Vì vậy, hắn hít sâu một hơi, bày ra bộ dáng đã tỉnh ngộ, thừa nhận sai lầm.
- Lão sư nói chí phải, là ta sai rồi!
Lão y sư có chút kinh ngạc, đang định nói thêm vài lời răn dạy, nhưng vì đối phương thẳng thắn nhận sai, nên lão không thốt ra được nữa.
Vương Bảo Nhạc thấy biểu lộ của lão y sư liền nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lòng có chút đắc ý, thầm nghĩ cuốn tự truyện của quan lớn này quả thực là hữu dụng.
Lão y sư hừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn toàn bộ quán ăn, giơ tay chỉ về cả đám học đồ.
- Còn các ngươi nữa, các ngươi đều là học đồ tương lai của Phiêu Miểu đạo viện, vậy mà những ngày các ngươi đã làm những gì đây. Các ngươi vĩnh viễn phải nhớ, đời người võ giả, trước phải đứng thẳng, rồi mới học nói, sau cùng là bước đi!
Giọng lão y sư vô cùng cay nghiệt, lời nói quanh quẩn quán ăn khiến tất cả mọi người sau khi nghe được không khỏi cúi đầu, có chút hổ thẹn. Mà Vương Bảo Nhạc thì hai mắt sáng người, cảm thấy thời điểm cần biểu hiện đã đến.
Vì vậy, hắn lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi vài chữ lên trên, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn lão y sư, lộ ra vẻ đang lắng nghe, khi thì nghiêm túc gật đầu như thế muốn ghi nhớ từng chữ mà lão y sư nói. Một chiêu này cũng là đòn sát thủ mà hắn đúc kết được khi xem tự truyện của quan lớn.
Đám bạn học thấy một màn như vậy, dùng ánh mắt như nhìn thần nhân để nhìn Vương Bảo Nhạc.
Lão y sư thấy thế cũng ngây ngốc trong giây lát, trong lòng nổi lên cảm giác thật quái dị. Xưa nay lão đã nghênh đón qua rất nhiều thế hệ đệ tử, nhưng đây là lần đầu gặp được người hiếm thấy như vậy, không khỏi nhìn kỹ vài lần, nhưng dần dần đã lộ ra một nụ cười lạnh.
- Tiểu gia hỏa, vỗ mông ngựa lão phu cũng không phải đơn giản như vậy đâu. Ngươi phải cảm tạ vụ Lôi Từ Bạo này, nếu không lão phu có thể giáo huấn một hơi ba ngày ba đêm, xem ngươi có thể ghi vào sổ hay không?
Lão y sư vừa nói, khí thế trên thân lập tức thay đổi, một cỗ khí thế cường giả toát ra từ thân lão, hóa thành uy áp bảo phủ toàn bộ quán ăn, khiến đám học đồ kinh ngạc đến ngây người, thầm nghĩ quả nhiên lão y sư đạo cao hơn một bậc.
Vương Bảo Nhạc trợn tròn mắt mà nhìn, rồi sờ lên chiếc ngọc giản ghi âm giấu trong ngực áo. Sau khi cân nhắc hồi lâu, lại nhìn Lôi Từ Bạo ở bên ngoài đang đến gần, hắn liền bỏ đi ý niệm muốn lấy nó ra. Hắn cảm thấy bị kinh sợ trước mặt cấp trên cũng không mất mặt chút nào.
Thấy vẻ mặt của mọi người, trong lòng lão y sư cảm thấy thật đắc ý, lão lại dõng dạc nói.
- Các ngươi nhớ kỹ, phải chuyên tâm tu luyện. Ngày sau làm người, không thể tham lam, không thể bất nghĩa, càng không thể truy cầu nữ sắc. Cần biết, trên đầu chữ sắc có chữ đao, những ngày qua các ngươi chàng chàng thiếp thiếp thật sự là chẳng ra cái thể thống gì.
Đúng lúc lão còn đang nói thì đột nhiên, một thanh âm nũng nịu vọng ra từ vòng tay truyền âm trên người lão y sư.
- Y sư lão gia gia, ngài đang ở đâu? Người ta không biết mặc linh phục này, mau mau tới giúp ta.
Thanh âm này vô cùng kiều mị, lão y sư sau khi nghe xong, cả người không tự chủ được run lên bần bật. Lão vội ho khan một tiếng, nghiêm mặt trừng mắt nhìn mọi người, trong lòng thì nóng như lửa đốt. Sau đó lão quay người rời đi, đồng thời kích động trả lời vào trong vòng tay truyền âm.
- Ừ, đến ngay đến ngay. Tiểu bảo bối đừng vội, ta đến giúp ngươi đây!
Một màn này nghịch chuyển quá nhanh, tương phản quá lớn khiến mọi người đều trợn mắt há mồm. Đến cả Vương Bảo Nhạc cũng sửng sốt hồi lâu, sau đó mới hít sâu vào một hơi. Hòa cùng tiếng xôn xao của mọi người, Vương Bảo Nhạc cũng nghiến răng nghiến lợi, la mắng vài câu.
- Vô sỉ! Cái lão sắc quỷ này, mấy lời lúc trước đều là nói nhảm! Nữ đồng học nhiều như vậy, chia cho chúng ta còn không đủ, vậy mà lão đầu này lớn tuổi như vậy mà cũng đoạt tài nguyên của chúng ta, chẳng phải là dựa vào bản thân làm quan sao!
Vương Bảo Nhạc càng nghĩ càng tức giận, cùng đám đồng học buông lời mắng chửi. Trong lòng hắn vì chuyện này mà càng thêm quyết tâm với mộng tưởng làm quan.
Tiếng kinh hô không ngừng truyền ra, sấm sét ầm ầm đột nhiên truyền đến, rung chuyển đất trời. Có thể thấy đoàn mây đen mang theo lôi điện đang ngày càng lớn mạnh, từng tia chớp lập lòe, tựa như một cái lưới lớn đen ngòm, khiến tim người không khỏi đập thình thịch. Nguyên bản khi cầu đang bay nhanh, lúc này tốc độ cũng giảm dần.
Đang lúc tâm thần của mọi người còn chưa yên ổn, thì cửa quán ăn bị đẩy ra, tựa như có gió gào thét. Một lão giả mặc đạo bào màu trắng bước vào, lão giả này mặt đầy nếp nhăn, nhưng lại có vẻ tiên phong đạo cốt, khuôn mặt đoan chính, đặc biệt là đôi mắt lấp lóe tinh quang, cùng một thân chính khí bừng bừng. Lão vừa mới đến, phát ra thanh âm đầy uy nghiêm, truyền khắp quán ăn.
- Tất cả mọi người, lập tức đến phòng tu linh báo danh, rồi mặc từ linh phục. Nửa nén hương sau, chúng ta sẽ tiến vào khu vực lôi từ!
Lão vừa dứt lời, đám học đồ trong quán ăn nhao nhao khiếp sợ, tranh thủ ổn định thân hình.
Đôi mắt Vương Bảo Nhạc sáng lên, vì lão giả trước mắt này chính là Lô y sư mà lúc trước hắn tiễn đưa lễ vật. Lúc này nhìn bộ dạng đầy khí thế của lão, Vương Bảo Nhạc cảm thấy mình đầu tư thật chính xác, thầm nghĩ lão gia hỏa này không phải thường nhân, mà bản thân mình cũng đã chơi một nước cờ thật cao tay.
Đang lúc hắn còn chìm trong sự đắc ý, thì ánh mắt của lão y sư nhìn qua. Vừa thấy Vương Bảo Nhạc, lão hừ một tiếng, bước lại gần, lấy từ trong lồng ngực ra nửa cái mặt nạ màu đen, ném trước người Vương Bảo Nhạc.
- Tuổi còn nhỏ, không nên đặt tâm tư vào mấy chỗ vớ vẩn. Ngươi còn chưa vào được đạo viện, đã học xong việc tặng lễ. Lão phu cũng là người kiến thực rộng rãi, nên chiếc mặt nạ này để cho ngươi tự mình giữ đi.
Thần sắc của lão y sư rất nghiêm nghị, một bộ thanh liêm cương chính, giọng nói khiển trách như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Vương Bảo Nhạc nhận lại chiếc mặt nạ, đáy lòng lộp bộp một tiếng, nhìn lão y sư giận dữ, nội tâm có chút gấp gáp. Đang khi chuẩn bị đi giải thích thì hắn bỗng nghĩ đến những đòn sát thủ hắn tổng kết được khi xem tự truyện của các quan lớn. Trong đó có điều chính là, ở trước mặt cấp trên, phải mặt dạn mặt dày thừa nhận sai lầm, thường thường có thể hóa chuyện lớn thành chuyện nhỏ.
Vì vậy, hắn hít sâu một hơi, bày ra bộ dáng đã tỉnh ngộ, thừa nhận sai lầm.
- Lão sư nói chí phải, là ta sai rồi!
Lão y sư có chút kinh ngạc, đang định nói thêm vài lời răn dạy, nhưng vì đối phương thẳng thắn nhận sai, nên lão không thốt ra được nữa.
Vương Bảo Nhạc thấy biểu lộ của lão y sư liền nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lòng có chút đắc ý, thầm nghĩ cuốn tự truyện của quan lớn này quả thực là hữu dụng.
Lão y sư hừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn toàn bộ quán ăn, giơ tay chỉ về cả đám học đồ.
- Còn các ngươi nữa, các ngươi đều là học đồ tương lai của Phiêu Miểu đạo viện, vậy mà những ngày các ngươi đã làm những gì đây. Các ngươi vĩnh viễn phải nhớ, đời người võ giả, trước phải đứng thẳng, rồi mới học nói, sau cùng là bước đi!
Giọng lão y sư vô cùng cay nghiệt, lời nói quanh quẩn quán ăn khiến tất cả mọi người sau khi nghe được không khỏi cúi đầu, có chút hổ thẹn. Mà Vương Bảo Nhạc thì hai mắt sáng người, cảm thấy thời điểm cần biểu hiện đã đến.
Vì vậy, hắn lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi vài chữ lên trên, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn lão y sư, lộ ra vẻ đang lắng nghe, khi thì nghiêm túc gật đầu như thế muốn ghi nhớ từng chữ mà lão y sư nói. Một chiêu này cũng là đòn sát thủ mà hắn đúc kết được khi xem tự truyện của quan lớn.
Đám bạn học thấy một màn như vậy, dùng ánh mắt như nhìn thần nhân để nhìn Vương Bảo Nhạc.
Lão y sư thấy thế cũng ngây ngốc trong giây lát, trong lòng nổi lên cảm giác thật quái dị. Xưa nay lão đã nghênh đón qua rất nhiều thế hệ đệ tử, nhưng đây là lần đầu gặp được người hiếm thấy như vậy, không khỏi nhìn kỹ vài lần, nhưng dần dần đã lộ ra một nụ cười lạnh.
- Tiểu gia hỏa, vỗ mông ngựa lão phu cũng không phải đơn giản như vậy đâu. Ngươi phải cảm tạ vụ Lôi Từ Bạo này, nếu không lão phu có thể giáo huấn một hơi ba ngày ba đêm, xem ngươi có thể ghi vào sổ hay không?
Lão y sư vừa nói, khí thế trên thân lập tức thay đổi, một cỗ khí thế cường giả toát ra từ thân lão, hóa thành uy áp bảo phủ toàn bộ quán ăn, khiến đám học đồ kinh ngạc đến ngây người, thầm nghĩ quả nhiên lão y sư đạo cao hơn một bậc.
Vương Bảo Nhạc trợn tròn mắt mà nhìn, rồi sờ lên chiếc ngọc giản ghi âm giấu trong ngực áo. Sau khi cân nhắc hồi lâu, lại nhìn Lôi Từ Bạo ở bên ngoài đang đến gần, hắn liền bỏ đi ý niệm muốn lấy nó ra. Hắn cảm thấy bị kinh sợ trước mặt cấp trên cũng không mất mặt chút nào.
Thấy vẻ mặt của mọi người, trong lòng lão y sư cảm thấy thật đắc ý, lão lại dõng dạc nói.
- Các ngươi nhớ kỹ, phải chuyên tâm tu luyện. Ngày sau làm người, không thể tham lam, không thể bất nghĩa, càng không thể truy cầu nữ sắc. Cần biết, trên đầu chữ sắc có chữ đao, những ngày qua các ngươi chàng chàng thiếp thiếp thật sự là chẳng ra cái thể thống gì.
Đúng lúc lão còn đang nói thì đột nhiên, một thanh âm nũng nịu vọng ra từ vòng tay truyền âm trên người lão y sư.
- Y sư lão gia gia, ngài đang ở đâu? Người ta không biết mặc linh phục này, mau mau tới giúp ta.
Thanh âm này vô cùng kiều mị, lão y sư sau khi nghe xong, cả người không tự chủ được run lên bần bật. Lão vội ho khan một tiếng, nghiêm mặt trừng mắt nhìn mọi người, trong lòng thì nóng như lửa đốt. Sau đó lão quay người rời đi, đồng thời kích động trả lời vào trong vòng tay truyền âm.
- Ừ, đến ngay đến ngay. Tiểu bảo bối đừng vội, ta đến giúp ngươi đây!
Một màn này nghịch chuyển quá nhanh, tương phản quá lớn khiến mọi người đều trợn mắt há mồm. Đến cả Vương Bảo Nhạc cũng sửng sốt hồi lâu, sau đó mới hít sâu vào một hơi. Hòa cùng tiếng xôn xao của mọi người, Vương Bảo Nhạc cũng nghiến răng nghiến lợi, la mắng vài câu.
- Vô sỉ! Cái lão sắc quỷ này, mấy lời lúc trước đều là nói nhảm! Nữ đồng học nhiều như vậy, chia cho chúng ta còn không đủ, vậy mà lão đầu này lớn tuổi như vậy mà cũng đoạt tài nguyên của chúng ta, chẳng phải là dựa vào bản thân làm quan sao!
Vương Bảo Nhạc càng nghĩ càng tức giận, cùng đám đồng học buông lời mắng chửi. Trong lòng hắn vì chuyện này mà càng thêm quyết tâm với mộng tưởng làm quan.
— Hết chương —