Tam Thốn Nhân Gian
Chương 3: Ta muốn giảm béo (3)
Tiếng cảnh báo vang lên, mọi người mới kết thúc ồn ào, từng người một mang theo uất ức mà bước vào phòng tu linh.
Phòng tu linh thuộc khu vực hạch tâm của khí cầu, tên như ý nghĩa, đó là nơi dành cho học đồ tu luyện. Đồng thời, khi khí cầu đi qua khu vực đặc biệt thì nơi này cũng là nơi được bảo hộ nghiêm mật nhất.
Lúc này, đám học đồ đều đã vào phòng tu linh, mọi người được các lão sư của Phiêu Miểu đạo viện sắp xếp ngồi thành mấy hàng. Tất cả đều đang mặc từ linh phục chuyên dụng trên khí cầu mà Phiêu Miểu đạo viện phát ra.
Vương Bảo Nhạc vừa mặc từ linh phục vừa không cam lòng nghĩ đến Lô y sư kia. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, bắt gặp một ánh mắt đang nhìn mình, tâm tình hắn vốn đang phiền muộn nay vì thế mà càng thêm bực bội, đôi mày nhăn lại.
Nơi tầm mắt của hắn có một nữ học đồ chân dài rất động lòng người. Nhưng nàng lúc này cũng nhíu mày, lộ ra vẻ chán ghét, rõ ràng hai người biết nhau và vô cùng căm ghét nhau.
- Thật xúi quẩy!
Cả hai nói thầm trong lòng, rồi lảng mắt đi chỗ khác. Dường như khoảnh khắc liếc mắt nhìn nhau đó cũng khiến cả hai cay mắt.
- Chỗ nào cũng gặp phải Đỗ Mẫn nhạt nhẽo này, thật là phiền chết!
Vương Bảo Nhạc thầm nói. Hắn cùng với nữ học đồ Đỗ Mẫn này từ nhỏ đến lớn đều học cùng một lớp. Đối phương thường ngày vênh váo tự đắc, cậy vào thân phận lớp trưởng mà nhiều lần khi dễ bản thân. Hai khối kẹo năm đó là do chính hắn hối lộ nàng...
- Có gì đặc biệt hơn người chứ, chẳng phải chỉ là lớp trưởng thôi sao. Chờ đến đạo quán, dựa vào mấy đòn sát thủ chốn quan trường, lão tử cũng có thể kiếm được nửa chức quan!
Vương Bảo Nhạc hừ lạnh một tiếng.
Không lâu sau, mọi người đều mặc xong từ linh phục. Lão sư của Phiêu Miểu đạo viện trên thuyền kiểm tra sơ qua, sau đó nói mấy điều cần chú ý. Đặc biệt nhắc nhở, khi khí cầu tiến vào khu vực lôi từ thì có nguy hiểm nhất định, có khả năng xuất hiện nguy cơ sinh tử.
Đến khi thấy đám học đồ mặt mày tái mét, những lão sư này mới rời đi. Cửa phòng tu linh cũng được đóng kín, ngọn đèn cũng dần dần tắt đi.
Lúc này, trong tu linh thất vẫn có tiếng xôn xao trò chuyện, nhưng sau một lúc, mọi người càng cảm thấy khẩn trương, nên tiếng nói chuyện nhỏ dần, sau đó hoàn toàn chìm vào trong yên tĩnh.
Nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim của chính mình. Dù là Vương Bảo Nhạc vốn đang ấm ức thì lúc này trong lòng cũng không khỏi căng thẳng. Cho đến thời gian nửa nén hương trôi qua, toàn bộ khí cầu chấn động mạnh một cái, tiến vào khu vực lôi từ!
Từ bên ngoài nhìn lại, đoàn mây đen chưa đầy lôi điền, tựa như một cái miệng lớn đang mở to nuốt chửng chiếc khí cầu nhỏ bé.
Loại khí tượng này ẩn chứa lực lượng hủy diệt, có thể quét sạch hết thảy. Có lẽ chỉ có mũi kiếm xuyên thủng trời xanh kia mới có thể bỏ qua mọi thứ. Dường như nó không chỉ bao quát thế gian ba mươi bảy năm, mà còn muốn lâu hơn thế.
Năm nay, là năm thứ ba mươi bảy của kỷ Linh Nguyên.
Công nguyên năm 3029, khoa học kỹ thuật của Địa Cầu phát triển nhanh chóng. Địa Cầu đã không còn biên giới, mà đã được thống nhất trở thành một liên bang. Cũng chính lúc này, một thanh đại kiếm từ tinh không bay tới, xuyên qua mặt trời, khiến thế giới oanh động.
Chuôi đại kiếm này có lẽ vốn đã bị tàn phá, trong cú va chạm này nó chấn động kịch liệt, vô số mảnh vỡ tung tóe khắp tinh không, trong đó có một bộ phận rơi xuống các nơi trên Địa Cầu.
Khi thanh đại kiếm xuất hiện, kéo theo vô số mảnh vỡ rơi xuống, Địa Cầu liền xuất hiện một loại năng lượng tràn ngập trong đất trời, được gọi là linh khí.
Linh khí cũng tương tự không khí, có nơi nồng đậm, có nơi loãng. Lại vì mấy mảnh vỡ của thanh đại kiếm vung vãi khắp nơi nên bị một số thế lực ở liên bang thu thập được. Họ tìm thấy trên đó có nhưng công pháp tu luyện liên quan đến luyện khí, luyện đan, Linh Thạch... Văn tự trên đó là cổ văn, khiến cho việc học cổ văn trở thành một trào lưu.
Mà linh khí xuất hiện cũng nhanh chóng đào thải nguồn năng lượng cũ, khiến sinh hoạt của mọi người cải biến, chẳng những tạo thành mạng lưới linh khí, còn khiến văn minh Địa Cầu bị biến đổi. Toàn bộ Địa Cầu đã mở ra một nền văn minh mới gọi là văn minh tu hành.
Từ đó, võ cổ hưng thịnh trở lại, thế giới đại biến, thời đại tu tiên được mở ra.
Lịch sử xưng là kỷ Linh Nguyên.
Lúc này, trong đoàn mây chứa đầy lôi điện, chiếc khí cầu màu đỏ đang chầm chậm bay qua. Bốn phía có vô số tia chớp không ngừng công kích. Cũng may là khí cầu được một vòng sáng ôn hòa bao bọc bảo vệ, khiến cho nó bay vô cùng ổn định.
Trong phòng tu linh thuộc khu vực hạch tâm, toàn bộ học đồ bao gồm cả Vương Bảo Nhạc đều chìm vào trong giấc ngủ say, tựa như có một loại lực lượng kỳ dị nào đó dẫn họ dần dần tiến vào mộng.
Chỉ có bảy tám lão sư đang ngồi ở mũi thuyền thảnh thơi uống trà, vừa mỉm cười vừa trò chuyện rất thoải mái. Trông họ không giống với bộ dạng hù dọa lũ học đồ ban nãy.
Người đứng đầu là một lão giả, mặt mũi già nua đầy nếp nhăn đang cầm tẩu thuốc trên tay, rít từng hơi từng hơi một. Nếu Vương Bảo Nhạc ở đây sẽ lập tức nhận ra lão giả này chính là Lô y sư vô sỉ ban nãy.
- Chưởng viện, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, lần này Phiêu Miểu đạo viện chúng ta sẽ phân khu thí luyện, có thể bắt đầu chưa ạ?
Một lão sư mở miệng hỏi. Lão y sư vừa hút thuốc mỉm cười đáp.
- Bắt đầu!
Phòng tu linh thuộc khu vực hạch tâm của khí cầu, tên như ý nghĩa, đó là nơi dành cho học đồ tu luyện. Đồng thời, khi khí cầu đi qua khu vực đặc biệt thì nơi này cũng là nơi được bảo hộ nghiêm mật nhất.
Lúc này, đám học đồ đều đã vào phòng tu linh, mọi người được các lão sư của Phiêu Miểu đạo viện sắp xếp ngồi thành mấy hàng. Tất cả đều đang mặc từ linh phục chuyên dụng trên khí cầu mà Phiêu Miểu đạo viện phát ra.
Vương Bảo Nhạc vừa mặc từ linh phục vừa không cam lòng nghĩ đến Lô y sư kia. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, bắt gặp một ánh mắt đang nhìn mình, tâm tình hắn vốn đang phiền muộn nay vì thế mà càng thêm bực bội, đôi mày nhăn lại.
Nơi tầm mắt của hắn có một nữ học đồ chân dài rất động lòng người. Nhưng nàng lúc này cũng nhíu mày, lộ ra vẻ chán ghét, rõ ràng hai người biết nhau và vô cùng căm ghét nhau.
- Thật xúi quẩy!
Cả hai nói thầm trong lòng, rồi lảng mắt đi chỗ khác. Dường như khoảnh khắc liếc mắt nhìn nhau đó cũng khiến cả hai cay mắt.
- Chỗ nào cũng gặp phải Đỗ Mẫn nhạt nhẽo này, thật là phiền chết!
Vương Bảo Nhạc thầm nói. Hắn cùng với nữ học đồ Đỗ Mẫn này từ nhỏ đến lớn đều học cùng một lớp. Đối phương thường ngày vênh váo tự đắc, cậy vào thân phận lớp trưởng mà nhiều lần khi dễ bản thân. Hai khối kẹo năm đó là do chính hắn hối lộ nàng...
- Có gì đặc biệt hơn người chứ, chẳng phải chỉ là lớp trưởng thôi sao. Chờ đến đạo quán, dựa vào mấy đòn sát thủ chốn quan trường, lão tử cũng có thể kiếm được nửa chức quan!
Vương Bảo Nhạc hừ lạnh một tiếng.
Không lâu sau, mọi người đều mặc xong từ linh phục. Lão sư của Phiêu Miểu đạo viện trên thuyền kiểm tra sơ qua, sau đó nói mấy điều cần chú ý. Đặc biệt nhắc nhở, khi khí cầu tiến vào khu vực lôi từ thì có nguy hiểm nhất định, có khả năng xuất hiện nguy cơ sinh tử.
Đến khi thấy đám học đồ mặt mày tái mét, những lão sư này mới rời đi. Cửa phòng tu linh cũng được đóng kín, ngọn đèn cũng dần dần tắt đi.
Lúc này, trong tu linh thất vẫn có tiếng xôn xao trò chuyện, nhưng sau một lúc, mọi người càng cảm thấy khẩn trương, nên tiếng nói chuyện nhỏ dần, sau đó hoàn toàn chìm vào trong yên tĩnh.
Nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim của chính mình. Dù là Vương Bảo Nhạc vốn đang ấm ức thì lúc này trong lòng cũng không khỏi căng thẳng. Cho đến thời gian nửa nén hương trôi qua, toàn bộ khí cầu chấn động mạnh một cái, tiến vào khu vực lôi từ!
Từ bên ngoài nhìn lại, đoàn mây đen chưa đầy lôi điền, tựa như một cái miệng lớn đang mở to nuốt chửng chiếc khí cầu nhỏ bé.
Loại khí tượng này ẩn chứa lực lượng hủy diệt, có thể quét sạch hết thảy. Có lẽ chỉ có mũi kiếm xuyên thủng trời xanh kia mới có thể bỏ qua mọi thứ. Dường như nó không chỉ bao quát thế gian ba mươi bảy năm, mà còn muốn lâu hơn thế.
Năm nay, là năm thứ ba mươi bảy của kỷ Linh Nguyên.
Công nguyên năm 3029, khoa học kỹ thuật của Địa Cầu phát triển nhanh chóng. Địa Cầu đã không còn biên giới, mà đã được thống nhất trở thành một liên bang. Cũng chính lúc này, một thanh đại kiếm từ tinh không bay tới, xuyên qua mặt trời, khiến thế giới oanh động.
Chuôi đại kiếm này có lẽ vốn đã bị tàn phá, trong cú va chạm này nó chấn động kịch liệt, vô số mảnh vỡ tung tóe khắp tinh không, trong đó có một bộ phận rơi xuống các nơi trên Địa Cầu.
Khi thanh đại kiếm xuất hiện, kéo theo vô số mảnh vỡ rơi xuống, Địa Cầu liền xuất hiện một loại năng lượng tràn ngập trong đất trời, được gọi là linh khí.
Linh khí cũng tương tự không khí, có nơi nồng đậm, có nơi loãng. Lại vì mấy mảnh vỡ của thanh đại kiếm vung vãi khắp nơi nên bị một số thế lực ở liên bang thu thập được. Họ tìm thấy trên đó có nhưng công pháp tu luyện liên quan đến luyện khí, luyện đan, Linh Thạch... Văn tự trên đó là cổ văn, khiến cho việc học cổ văn trở thành một trào lưu.
Mà linh khí xuất hiện cũng nhanh chóng đào thải nguồn năng lượng cũ, khiến sinh hoạt của mọi người cải biến, chẳng những tạo thành mạng lưới linh khí, còn khiến văn minh Địa Cầu bị biến đổi. Toàn bộ Địa Cầu đã mở ra một nền văn minh mới gọi là văn minh tu hành.
Từ đó, võ cổ hưng thịnh trở lại, thế giới đại biến, thời đại tu tiên được mở ra.
Lịch sử xưng là kỷ Linh Nguyên.
Lúc này, trong đoàn mây chứa đầy lôi điện, chiếc khí cầu màu đỏ đang chầm chậm bay qua. Bốn phía có vô số tia chớp không ngừng công kích. Cũng may là khí cầu được một vòng sáng ôn hòa bao bọc bảo vệ, khiến cho nó bay vô cùng ổn định.
Trong phòng tu linh thuộc khu vực hạch tâm, toàn bộ học đồ bao gồm cả Vương Bảo Nhạc đều chìm vào trong giấc ngủ say, tựa như có một loại lực lượng kỳ dị nào đó dẫn họ dần dần tiến vào mộng.
Chỉ có bảy tám lão sư đang ngồi ở mũi thuyền thảnh thơi uống trà, vừa mỉm cười vừa trò chuyện rất thoải mái. Trông họ không giống với bộ dạng hù dọa lũ học đồ ban nãy.
Người đứng đầu là một lão giả, mặt mũi già nua đầy nếp nhăn đang cầm tẩu thuốc trên tay, rít từng hơi từng hơi một. Nếu Vương Bảo Nhạc ở đây sẽ lập tức nhận ra lão giả này chính là Lô y sư vô sỉ ban nãy.
- Chưởng viện, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, lần này Phiêu Miểu đạo viện chúng ta sẽ phân khu thí luyện, có thể bắt đầu chưa ạ?
Một lão sư mở miệng hỏi. Lão y sư vừa hút thuốc mỉm cười đáp.
- Bắt đầu!
— Hết chương —