Tam Thốn Nhân Gian
Chương 4: Vương Bảo Nhạc Ngươi Làm Cái Gì Đấy! (1)
Nửa đêm, trăng sáng sao mờ.
Vẫn là rừng mưa như trước, chỉ là vào đêm nên mát mẻ hơn phần nào. Thi thoảng lại có thể nhìn thấy từng dòng sông nhỏ do nước mưa tụ lại mà thành, lung linh dưới ánh trăng, nhưng loáng thoáng tiếng chim thú cất tiếng kêu vang khiến người ta cảm thấy bồn chồn khó an.
Lúc này ở trong một góc rừng mưa, cạnh một con sông, ánh trăng chiếu xuống soi rọi hai thiếu nữ, tuy trông có phần chật vật nhưng lại vô cùng thanh thuần, vóc người cao gầy xinh xắn tựa như xuân lan thu cúc. Thiếu nữ cao gầy thì căng thẳng cảnh giác điều gì đó, còn thiếu nữ đáng yêu nhỏ nhắn kia thì cởi đồ lót, để lộ thịt da nõn nà, nàng đang nhíu mày rửa sạch vết thương dưới nách, giữa mắt mày mang theo vẻ mờ mịt, thấp giọng lẩm bẩm.
- Đỗ Mẫn, đã ba ngày rồi, không biết khi nào người cứu viện mới đến đây nữa, đồ ăn trong doanh địa của chúng ta cũng sắp hết rồi.
Thiếu nữ cao gầy tên Đỗ Mẫn kia nghe thế thì im lặng, đối với bọn họ mà nói thì ba ngày này đúng là đã thay đổi toàn bộ cuộc đời họ. Ba ngày trước còn là học đồ của Phiêu Miểu đạo viện, ba ngày sau lại bị nhốt ở nơi tràn ngập nguy hiểm này.
Khu rừng mưa Trì Vân này nhìn thì có vẻ đẹp đẽ lắm, nhưng thực tế thì mặt đất ẩm ướt mục xốp, lâu lâu còn lồi ra đầy xương thú, lại có thêm rất nhiều côn trùng rắn rết đủ màu bò ngang bò dọc khiến cho người ta nhìn mà rợn hết cả gáy. Ngoài ra từ khi kỷ Nguyên Linh giáng xuống đến nay, đám mãnh thú cũng lột xác cực nhanh không thua gì con người, sức lực cực mạnh, lại còn vô cùng hung tàn, khiến cho các khu hoang dã đã trở thành khu vực cấm với con người.
Trong lúc hai thiếu nữ đang sụt sịt buồn lo, dưới một gốc đại thụ cách đó không xa lại có một tên mập đang đứng đó với vẻ vô cùng không cam lòng, tiện đà ngẩng đầu đái bậy.
tên mập này đúng là Vương Bảo Nhạc, hắn không hề thấy hai thiếu nữ đang đứng rửa vết thương ở gần đó, cũng không thèm nhìn bông hoa dại xinh xắn vốn đang hé nụ hoa tươi mọc ngay dưới chân hắn đang bị dòng nước nóng rẫy kia chà đạp...
- Chết tiệt, uổng công Vương Bảo Nhạc ta tự xưng biết nhìn mặt đoán ý, có thể nhìn thấu lòng người trên đời... Thế mà nào ngờ lại bị Phiêu Miểu đạo viện gài hàng!
- Phiêu Miểu đạo viện này đúng là chơi hèn, diễn trò y như thật, vì khiến cho mọi người tin tưởng mà dám để cho mọi người nhìn thấy phi thuyền nổ thật!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc tức giận lắm lắm, thật sự là ba ngày này cũng khiến hắn hết cả hồn luôn.
Ba ngày trước, hắn và các học đồ khác bất giác nằm ngủ chỏng cẳng trong phòng tu linh, sau đó lại bị một tiếng nổ vang rền trời làm giật mình tỉnh dậy, chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì thân thể đã bị một cỗ cự lực đánh bay ra khỏi khí cầu, cũng may bản thân tu linh phục có tác dụng giảm xóc và tránh sét đánh nên bọn họ mới miễn cưỡng rơi xuống khu rừng mưa này, nhưng lại tận mắt nhìn thấy khí cầu nổ tung giữa cơn bão điện từ.
Sau ba ngày, Vương Bảo Nhạc và mọi người phân tán ở trong rừng, thiếu đồ ăn, dã thú thì hung tàn, sợ hãi lẫn mờ mịt không biết tương lai ra sao khiến cho tất cả học đồ đều dần thay đổi, ít nhiều cũng lộ ra hết bản tính thật sự của mình, có người thì theo nhóm, lại có người đi riêng, có người thì quyết đoán, có kẻ lại yếu đuối.
Tuy nói cá lớn nuốt cá bé là chuyện thường, nhưng đối với những học đồ vừa mới thi vào Phiêu Miểu đạo viện như bọn họ mà nói thì quá bất ngờ, thế cho nên bản tính bị kích phát dù là tham lam hay hung tàn, vô tư hay tốt bụng đều bị phóng đại hơn và cực kỳ rõ ràng.
- Vô sỉ!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc mắng thầm một câu, ba ngày trước khi hắn biết những gì đang xảy ra trước mắt là thật thì bị dọa cho sợ tới mức dù gặp lại đối thủ một mất một còn của hắn là Đỗ Mẫn thì cũng ráng nhịn để ở lại trong doanh địa của đối phương.
Đến nay đã qua ba ngày, trong tình trạng ăn không đủ no thế này, thông qua chức năng đo cân nặng trong nhẫn truyền âm của mình, hắn phát hiện cân nặng của mình giảm tận sáu bảy cân hệt như kỳ tích, khiến hắn vừa hết hồn vừa cảm thấy hồ nghi.
Bởi vì những gì Vương Bảo Nhạc từng trải qua thật sự không giống người ta, hắn từng vì giảm cân mà gần như không ăn không uống gì trong suốt một tháng, còn vận động điên cuồng, thế nhưng không biết tại sao mà thể trọng chẳng những không giảm đi tẹo nào lại còn tăng đến tận ba cân!
Nay chỉ ba ngày mà giảm đi sáu bảy cân, đối với hắn mà nói thì đây căn bản là chuyện không thể nào!
Nhất là hắn có nhớ tình tiết mình từng đọc qua trong mấy quyển tự truyện của quan lớn kia, ở mấy đoạn kể về đời sống của họ lúc còn ở trong đạo viện hình như có nói sơ qua là lâu lâu mấy đạo quán đều sẽ sắp xếp khảo hạch học đồ mới.
Nếu không phải Vương Bảo Nhạc đã nghiên cứu kỹ càng thì khó mà để ý tới điểm này, nay liên tưởng đến điểm này cùng với những việc đã xảy ra thì lòi ra ngay. Dù hắn không biết tại sao Phiêu Miểu đạo viện lại làm được giống thật như thế, nhưng rất có thể kỹ mất cũng có sơ hở, nên xây dựng tiêu chuẩn dựa theo người bình thường, mà bản thân hắn rõ ràng không phải người thường...
Hắn nắm chắc phân nửa rằng tất cả những thứ trước mắt đều là hư ảo cả.
Mà căn cứ cụ thể làm cho hắn tin chắc vào phán đoán của mình chính là nửa cái mặt nạ màu đen đã bị lão y sư kia trả lại!
Nghĩ tới đây, Vương Bảo Nhạc đang đi vệ sinh không khỏi cúi đầu nhìn vào trong lồng ngực của mình, trong lòng dâng lên cảm giác quái dị nói không nên lời.
Đúng là hắn nhớ rõ trước khi bước vào phòng tu linh hắn đã nhét đại nửa cái mặt nạ này vào trong ngực, sau khi gặp nạn hắn cũng chẳng để ý lắm. Mãi cho tới không lâu trước hắn vô tình phát hiện mặc dù cái mặt nạ này nhìn vẫn như cũ, nhưng thực tế lại có thể giơ tay xuyên thấu qua nó, như thể mãi mãi không cách nào chạm vào được.
Giống như cái thế giới hư ảo có thể mô phỏng lại vạn vật này không thể nào phân tích được kết cấu của nó để cải tạo thành thực chất vậy.
Thậm chí thời gian dần trôi qua, ngay cả bề ngoài cũng bắt đầu mờ dần đi, đồng thời còn hiện lên mấy chữ mờ mờ nữa.
Tuy khó mà nhìn thấy rõ nhưng sự thay đổi của chiếc mặt nạ này khiến cho năm phần chắc ăn của Vương Bảo Nhạc biến thành mười phần luôn!
Thế thì phân tích dựa theo cái này, nếu như đây là tai nạn giả dùng để khảo hạch thì sẽ không khó để suy ra được phương hướng khảo hạch.
- Không thể nào là so xem ai mạnh ai yếu được, dù sao tất cả mọi người còn chưa tiếp xúc với cổ võ, vậy thì mục đích của lần khảo hạch này có thể là để xem xét tâm tính trong lúc gặp nguy cơ, có khi còn khảo sát niềm tin dành cho đạo quán nữa ấy nhỉ?
Vương Bảo Nhạc vừa tè vừa liên tục vận chuyển đầu óc phân tích, thi thoảng còn lắc lắc cái vòi.
Vẫn là rừng mưa như trước, chỉ là vào đêm nên mát mẻ hơn phần nào. Thi thoảng lại có thể nhìn thấy từng dòng sông nhỏ do nước mưa tụ lại mà thành, lung linh dưới ánh trăng, nhưng loáng thoáng tiếng chim thú cất tiếng kêu vang khiến người ta cảm thấy bồn chồn khó an.
Lúc này ở trong một góc rừng mưa, cạnh một con sông, ánh trăng chiếu xuống soi rọi hai thiếu nữ, tuy trông có phần chật vật nhưng lại vô cùng thanh thuần, vóc người cao gầy xinh xắn tựa như xuân lan thu cúc. Thiếu nữ cao gầy thì căng thẳng cảnh giác điều gì đó, còn thiếu nữ đáng yêu nhỏ nhắn kia thì cởi đồ lót, để lộ thịt da nõn nà, nàng đang nhíu mày rửa sạch vết thương dưới nách, giữa mắt mày mang theo vẻ mờ mịt, thấp giọng lẩm bẩm.
- Đỗ Mẫn, đã ba ngày rồi, không biết khi nào người cứu viện mới đến đây nữa, đồ ăn trong doanh địa của chúng ta cũng sắp hết rồi.
Thiếu nữ cao gầy tên Đỗ Mẫn kia nghe thế thì im lặng, đối với bọn họ mà nói thì ba ngày này đúng là đã thay đổi toàn bộ cuộc đời họ. Ba ngày trước còn là học đồ của Phiêu Miểu đạo viện, ba ngày sau lại bị nhốt ở nơi tràn ngập nguy hiểm này.
Khu rừng mưa Trì Vân này nhìn thì có vẻ đẹp đẽ lắm, nhưng thực tế thì mặt đất ẩm ướt mục xốp, lâu lâu còn lồi ra đầy xương thú, lại có thêm rất nhiều côn trùng rắn rết đủ màu bò ngang bò dọc khiến cho người ta nhìn mà rợn hết cả gáy. Ngoài ra từ khi kỷ Nguyên Linh giáng xuống đến nay, đám mãnh thú cũng lột xác cực nhanh không thua gì con người, sức lực cực mạnh, lại còn vô cùng hung tàn, khiến cho các khu hoang dã đã trở thành khu vực cấm với con người.
Trong lúc hai thiếu nữ đang sụt sịt buồn lo, dưới một gốc đại thụ cách đó không xa lại có một tên mập đang đứng đó với vẻ vô cùng không cam lòng, tiện đà ngẩng đầu đái bậy.
tên mập này đúng là Vương Bảo Nhạc, hắn không hề thấy hai thiếu nữ đang đứng rửa vết thương ở gần đó, cũng không thèm nhìn bông hoa dại xinh xắn vốn đang hé nụ hoa tươi mọc ngay dưới chân hắn đang bị dòng nước nóng rẫy kia chà đạp...
- Chết tiệt, uổng công Vương Bảo Nhạc ta tự xưng biết nhìn mặt đoán ý, có thể nhìn thấu lòng người trên đời... Thế mà nào ngờ lại bị Phiêu Miểu đạo viện gài hàng!
- Phiêu Miểu đạo viện này đúng là chơi hèn, diễn trò y như thật, vì khiến cho mọi người tin tưởng mà dám để cho mọi người nhìn thấy phi thuyền nổ thật!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc tức giận lắm lắm, thật sự là ba ngày này cũng khiến hắn hết cả hồn luôn.
Ba ngày trước, hắn và các học đồ khác bất giác nằm ngủ chỏng cẳng trong phòng tu linh, sau đó lại bị một tiếng nổ vang rền trời làm giật mình tỉnh dậy, chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì thân thể đã bị một cỗ cự lực đánh bay ra khỏi khí cầu, cũng may bản thân tu linh phục có tác dụng giảm xóc và tránh sét đánh nên bọn họ mới miễn cưỡng rơi xuống khu rừng mưa này, nhưng lại tận mắt nhìn thấy khí cầu nổ tung giữa cơn bão điện từ.
Sau ba ngày, Vương Bảo Nhạc và mọi người phân tán ở trong rừng, thiếu đồ ăn, dã thú thì hung tàn, sợ hãi lẫn mờ mịt không biết tương lai ra sao khiến cho tất cả học đồ đều dần thay đổi, ít nhiều cũng lộ ra hết bản tính thật sự của mình, có người thì theo nhóm, lại có người đi riêng, có người thì quyết đoán, có kẻ lại yếu đuối.
Tuy nói cá lớn nuốt cá bé là chuyện thường, nhưng đối với những học đồ vừa mới thi vào Phiêu Miểu đạo viện như bọn họ mà nói thì quá bất ngờ, thế cho nên bản tính bị kích phát dù là tham lam hay hung tàn, vô tư hay tốt bụng đều bị phóng đại hơn và cực kỳ rõ ràng.
- Vô sỉ!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc mắng thầm một câu, ba ngày trước khi hắn biết những gì đang xảy ra trước mắt là thật thì bị dọa cho sợ tới mức dù gặp lại đối thủ một mất một còn của hắn là Đỗ Mẫn thì cũng ráng nhịn để ở lại trong doanh địa của đối phương.
Đến nay đã qua ba ngày, trong tình trạng ăn không đủ no thế này, thông qua chức năng đo cân nặng trong nhẫn truyền âm của mình, hắn phát hiện cân nặng của mình giảm tận sáu bảy cân hệt như kỳ tích, khiến hắn vừa hết hồn vừa cảm thấy hồ nghi.
Bởi vì những gì Vương Bảo Nhạc từng trải qua thật sự không giống người ta, hắn từng vì giảm cân mà gần như không ăn không uống gì trong suốt một tháng, còn vận động điên cuồng, thế nhưng không biết tại sao mà thể trọng chẳng những không giảm đi tẹo nào lại còn tăng đến tận ba cân!
Nay chỉ ba ngày mà giảm đi sáu bảy cân, đối với hắn mà nói thì đây căn bản là chuyện không thể nào!
Nhất là hắn có nhớ tình tiết mình từng đọc qua trong mấy quyển tự truyện của quan lớn kia, ở mấy đoạn kể về đời sống của họ lúc còn ở trong đạo viện hình như có nói sơ qua là lâu lâu mấy đạo quán đều sẽ sắp xếp khảo hạch học đồ mới.
Nếu không phải Vương Bảo Nhạc đã nghiên cứu kỹ càng thì khó mà để ý tới điểm này, nay liên tưởng đến điểm này cùng với những việc đã xảy ra thì lòi ra ngay. Dù hắn không biết tại sao Phiêu Miểu đạo viện lại làm được giống thật như thế, nhưng rất có thể kỹ mất cũng có sơ hở, nên xây dựng tiêu chuẩn dựa theo người bình thường, mà bản thân hắn rõ ràng không phải người thường...
Hắn nắm chắc phân nửa rằng tất cả những thứ trước mắt đều là hư ảo cả.
Mà căn cứ cụ thể làm cho hắn tin chắc vào phán đoán của mình chính là nửa cái mặt nạ màu đen đã bị lão y sư kia trả lại!
Nghĩ tới đây, Vương Bảo Nhạc đang đi vệ sinh không khỏi cúi đầu nhìn vào trong lồng ngực của mình, trong lòng dâng lên cảm giác quái dị nói không nên lời.
Đúng là hắn nhớ rõ trước khi bước vào phòng tu linh hắn đã nhét đại nửa cái mặt nạ này vào trong ngực, sau khi gặp nạn hắn cũng chẳng để ý lắm. Mãi cho tới không lâu trước hắn vô tình phát hiện mặc dù cái mặt nạ này nhìn vẫn như cũ, nhưng thực tế lại có thể giơ tay xuyên thấu qua nó, như thể mãi mãi không cách nào chạm vào được.
Giống như cái thế giới hư ảo có thể mô phỏng lại vạn vật này không thể nào phân tích được kết cấu của nó để cải tạo thành thực chất vậy.
Thậm chí thời gian dần trôi qua, ngay cả bề ngoài cũng bắt đầu mờ dần đi, đồng thời còn hiện lên mấy chữ mờ mờ nữa.
Tuy khó mà nhìn thấy rõ nhưng sự thay đổi của chiếc mặt nạ này khiến cho năm phần chắc ăn của Vương Bảo Nhạc biến thành mười phần luôn!
Thế thì phân tích dựa theo cái này, nếu như đây là tai nạn giả dùng để khảo hạch thì sẽ không khó để suy ra được phương hướng khảo hạch.
- Không thể nào là so xem ai mạnh ai yếu được, dù sao tất cả mọi người còn chưa tiếp xúc với cổ võ, vậy thì mục đích của lần khảo hạch này có thể là để xem xét tâm tính trong lúc gặp nguy cơ, có khi còn khảo sát niềm tin dành cho đạo quán nữa ấy nhỉ?
Vương Bảo Nhạc vừa tè vừa liên tục vận chuyển đầu óc phân tích, thi thoảng còn lắc lắc cái vòi.
— Hết chương —