Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 5: Vương Bảo Nhạc Ngươi Làm Cái Gì Đấy! (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 5: Vương Bảo Nhạc Ngươi Làm Cái Gì Đấy! (2)

Bông hoa nhỏ trước mặt hắn lại càng nát, hơi thở của Vương Bảo Nhạc có phần gấp gáp hơn, hắn cảm thấy mình phải nắm bắt thời cơ ngay trước mắt để tranh thủ lấy thêm điểm cộng cho mình.

- Vậy thì làm thế đi!

Nghĩ tới đây, Vương Bảo Nhạc lắc lắc cái vòi thật mạnh, đang định kéo quần lên thì đột nhiên hắn nhìn thấy con sông nhỏ ở cách đó không xa.

Dưới ánh trăng, tuy rằng Đỗ Mẫn cũng đứng ở đó, nhưng trong mắt Vương Bảo Nhạc không hề thiếu nữ, chỉ có một thiếu nữ xinh xắn đang rửa vết thương cùng với cái bánh bao trắng nho nhỏ xinh xinh trước ngực nàng.

- Lại có cả hung thú hình người thế này!

Hai mắt Vương Bảo Nhạc mở to, hít vào một hơi, tim đập thình thịch, nhưng vừa nhín thoáng qua, Đỗ Mẫn đang canh gác bốn phía như cảm giác được gì đó, nàng cũng nhìn lại bên này, bốn mắt nhìn nhau với Vương Bảo Nhạc. Sau khi ngớ ra thì thần sắc đại biến, còn chưa kịp hét lên thì Vương Bảo Nhạc đã quắc mắt kéo vội quần lên rồi rống lên trước.

- Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy nam tử đi đái à?

Hắn vừa nói xong thì Đỗ Mẫn cảm giác toàn bộ những gì mình định nói đã bị một câu này của Vương Bảo Nhạc chặn họng nuốt ngược lại. Nàng tức tới mức toàn thân cũng run theo, lớn như vậy rồi mới gặp kẻ vô liêm sỉ như Vương Bảo Nhạc, không khỏi tức giận mắng to.

- Tên mập chết bầm, ngươi có phải nam tử đâu!

nàng vừa nói xong thì Vương Bảo Nhạc suýt nữa tức tới mức mập thêm một vòng. Từ nhỏ tới lớn hắn luôn đối đầu với con nhóc Đỗ Mẫn độc mồm này, chả ai ưa ai, thế mà luôn học cùng lớp. Nay lại cùng thi vào trong Phiêu Miểu đạo viện, lúc này Vương Bảo Nhạc hít sâu vào rồi hừ một tiếng.



- Đồ ván ép, ngực không to bằng lão tử nữa là, ngươi mới không phải là nữ tử ấy!

Đỗ Mẫn nghe thế thì suýt nữa hộc máu tại chỗ, gân xanh trên trán giật giật, đang định xông lên thì Vương Bảo Nhạc lại thở dài một tiếng.

- Thân thể trắng trong của lão tử đã bị mấy người nhìn thấy rồi, sau này biết phải làm sao đây?

Hắn trưng cái bản mặt chẳng còn thiết sống nữa, kéo quần quay đít bỏ chạy, tim thì đập thình thịch, sau lưng mướt mồ hôi. Thầm nghĩ may mà lão tử đây phản ứng nhanh, không thì tèo rồi.

Mắt thấy Vương Bảo Nhạc định chạy trốn, Đỗ Mẫn trừng mắt vội vàng đuổi theo, thiếu nữ nhỏ nhắn đang yêu đứng bên dòng sông nhỏ nghe hai người bọn họ đấu khẩu xong thì đần mặt ra, chưa hề hay biết rằng mình đã bị Vương Bảo Nhạc chiếm tiện nghi, thấy Đỗ Mẫn đuổi theo thì nàng mới vội vàng kéo quần áo lên, mặt mày đỏ bừng nhanh chóng đuổi theo.

Tiếng mắng mỏ tức giận của Đỗ Mẫn đã phá vỡ sự yên tĩnh trong rừng mưa, khoảng rừng phía trước chính là hướng doanh địa tạm thời của bọn họ lúc này, mọi người bên trong nghe thấy thì vội chạy đến chặn đường Vương Bảo Nhạc.

Người dẫn đầu là một thanh niên mặc áo trắng, thanh niên này cầm đuốc, thân thể cao to, mày kiếm mắt sáng khá bắt mắt trong đám người, xung quanh lại có không ít học đồ ùa đến, rõ ràng là do hắn ta dẫn đầu.

Người này là Liễu Đạo Bân, trong ba ngày này hắn đã thể hiện được mị lực cá nhân giữa nhóm học đồ đang túm tụm lại trong doanh địa.

- Vương Bảo Nhạc, ngươi làm gì thế?

Liễu Đạo Bân liếc mắt nhìn thấy hai thiếu nữ Đỗ Mẫn tức giận đuổi theo, còn Vương Bảo Nhạc bị hai người bọn họ dí chạy thì vừa chạy vừa kéo quần... Cảnh tượng quỷ dị này khiến cho Liễu Đạo Bân cũng ngớ người ra, hắn cũng có ý với Đỗ Mẫn từ lâu, nên lúc này cũng có phần ghét Vương Bảo Nhạc theo bản năng.



- Ta chỉ đi đái thôi...

Vương Bảo Nhạc còn chưa kịp nói xong thì chỗ hai người Đỗ Mẫn đang chạy đến từ xa lại phát ra tiếng hét chói tai.

Trong nháy mắt khi tiếng hét này vang lên thì có một mùi tanh thoáng cái đã lan ra khắp nơi, lại có tiếng sàn sạt vang lên dữ dội như thủy triều.

Vương Bảo Nhạc quay đầu lại, cùng lúc đó sắc mặt của Liễu Đạo Bân lẫn những học đồ khác đều biến đổi, họ nhìn thấy chung quanh Đỗ Mẫn và thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu kia, từ cây cối, mặt đất đều có vô số con rắn bò ra!

Đám rắn đó màu sắc sặc sỡ, thoạt nhìn biết ngay là có độc, số lượng lại cực kỳ nhiều, nhìn từ xa không khác gì biển rắn bao bọc hai người Đỗ Mẫn ở bên trong.

Nhìn thấy biển rắn độc kia, thần sắc hai nàng đại biến, nhất là khi chúng nó lại há cái miệng đầy răng nọc ra, nọc độc nhễu nhão, phát ra tiếng xi xi rợn người cùng mùi tanh hôi làm người ta buồn nôn.

Thân thể của Liễu Đạo Bân run lên, không rảnh để ý đến Vương Bảo Nhạc, hắn trực tiếp phóng tới chỗ Đỗ Mẫn, đằng sau cũng có vài học đồ đỏ hết hai mắt vội nhào lên muốn cứu người.

Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh, trong nháy mắt khi tất cả mọi người muốn lên cứu viện thì đột nhiên, mặt đất phía xa lại truyền đến tiếng kêu như trẻ con khóc nghe mà rợn người, có một sợi dây màu hồng to bằng bắp tay, dù trong đêm tối cũng vô cùng rõ ràng đang lao đến nơi này với tốc độ kinh người.

Lúc nó bay vọt ra thì lộ ra cái đầu trắng nhợt, trông không hề giống đầu rắn mà giống đầu của một đứa trẻ con hơn, nhưng trong mắt lại để lộ ra vẻ cuồng bạo khiến cho mọi người sợ hãi.

- Hồng Cốt Bạch Anh xà!!

Trong số học đồ có người nhận ra, tâm thần hoảng loạn, thất thanh hô to, sau đó mọi người đồng loạt lùi về sau.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục