Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 6: Vương Bảo Nhạc Ngươi Làm Cái Gì Đấy! (3)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 6: Vương Bảo Nhạc Ngươi Làm Cái Gì Đấy! (3)

Liễu Đạo Bân lại càng sợ hơn, tóc gáy dựng đứng, tim đập điên cuồng, bởi vì tiếng tăm của con Hồng Cốt Bạch Anh xà này quá lớn, thuộc hàng hung hiểm của kỷ Nguyên Linh của liên bang. Mặc dù thân của con rắn này yếu ớt, tốc độ cũng không nhanh nhưng độc tính của nó lại mạnh vô cùng, chỉ cần dính một chút thôi cũng sẽ bị biến thành một vũng máu ngay lập tức, chỉ chừa lại một bộ xương màu đỏ, cho nên mới có tên đó.

Dù hắn có thích Đỗ Mẫn thật, nhưng nếu phải bỏ mạng thì hắn cảm thấy không đáng, nên vô thức lùi lại tránh đi thật xa, sợ con Hồng Cốt Bạch Anh xà kia nổi hứng sẽ nuốt luôn cả hắn.

Vương Bảo Nhạc thấy cảnh này thì hít sâu một hơi, nhưng hắn lập tức ý thức được tất cả những chuyện này đều là giả cả, nên không sợ hãi nhiều nữa. Hai mắt hắn sáng lên, thầm nghĩ cơ hội để mình thể hiện với các lão sư đã đến rồi.

- Dù sao thì cũng là giả cả, lão tử sợ cái quần gì!

Nghĩ thế, Vương Bảo Nhạc lập tức ưỡn ngực, nhìn những bạn học đang lũ lượt lùi về với vẻ khinh bỉ.

- Tuy rằng nhóc ván ép Đỗ Mẫn này độc mồm, bộ dạng lại khó coi, luôn lợi dụng chức quyền làm khó dễ mình, nhưng Vương Bảo Nhạc mình là một người cao thượng, chính trực, không sợ hy sinh, không giống những kẻ phàm tục khác, là một người luôn giúp đỡ bằng hữu!

- Hoàn cảnh nguy hiểm như thế này, Vương Bảo Nhạc ta sao có thể chùn bước, kẻ khác sợ chết không dám đi, nhưng… vì bạn học, ta dám!

Tên mập vô sỉ này cũng sắp bị mấy lời nói của mình làm cho cảm động luôn rồi, chẳng lẽ hắn thật sự quên mất đây chỉ là giả thôi à? Thế nhưng hắn làm như kiểu chính mình quên thật để còn tự thẩm, như thể chỉ có những việc này là thật thì mới xứng với sự anh dũng của hắn.

- Ván ép, bây giờ lão tử sẽ cho ngươi biết thế nào là nam tử!

Trong lúc mọi người sợ hãi chạy ngược về thì Vương Bảo Nhạc chẳng những không lui lại mà còn hét to một tiếng. Hắn mím môi, hất cằm lên, như thể cái mặt mo tròn vo kia lúc này lại có vẻ rắn rỏi như đao khác, tràn ngập mùi vị nam nhân, lao thẳng vào bầy rắn.



Bóng dáng khí thế như cầu vồng, uy vũ bất phàm tựa như đại biểu cho chính nghĩa, xông thẳng đến chỗ hai thiếu nữ Đỗ Mẫn!

Một màn này lập tức khiến cho Đỗ Mẫn ngu người, dù thân nằm giữa bầy rắn nhưng nàng vẫn không quen lắm, thiếu nữ đứng cạnh nàng thì đã nhịn không được mà kích động.

Còn những người khác thì đã bị tiếng rống to và khí thế của Vương Bảo Nhạc dọa cho hết hồn, trơ mắt nhìn Vương Bảo Nhạc tựa như thiên thần giáng lâm nhào tới chộp lấy đầu của con Hồng Cốt Bạch Anh xà kia trong lúc nó sắp sửa nhào tới chỗ hai người Đỗ Mẫn rồi ném nó ra xa.

Lúc này toàn thân hắn phát ra khí phách uy vũ, tựa như được thánh nhân nhập xác, một thân chính khí tỏa khắp bốn phương. Sau đó hắn không hề dừng lại, ôm lấy thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu đang kích động kia, lại một tay túm lấy Đỗ Mẫn đang ngu người kẹp ở dưới nách chạy vội về chỗ mọi người.

Chỉ là xung quanh nhiều rắn quá, trong quá trình qua lại thì mông hắn bị tớp cho vài cú, khi chạy về đến nơi thì mặt hắn đã biến thành màu đen, nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng, mãi cho đến khi đưa hai thiếu nữ kia an toàn quay về hắn mới lảo đảo ntên xuống.

- Hình như có hơi kích động… Mông đau quá, muốn chứng minh là nam nhân đích thực khổ quá đi mất.

Trong lòng Vương Bảo Nhạc thở dài, thấy Đỗ Mẫn lúc này vẫn đang đực mặt ra nhìn mình, còn thiếu nữ kia thì hai mắt rưng rức cảm kích, đám người xung quanh thì như thể gặp quỷ, nên dù lúc này mí mắt của hắn nặng trịch rồi, nhưng trong lòng vẫn đắc ý lắm lắm.

Chỉ là lúc này dưới mông đã chuyển từ đau thành tê, Vương Bảo Nhạc vội túm lấy bàn tay của Đỗ Mẫn.

- Đỗ Mẫn, ta có ân cứu mạng ngươi, bây giờ mông của ta mất cảm giác luôn rồi, ta nghe nói nếu như hút nọc độc rắn ra thì sẽ cứu được, giúp ta đi…

Chưa kịp nói xong thì Vương Bảo Nhạc đã thật sự nhịn không được mà hôn mê, đầu nghiêng qua một bên, sắp sửa tựa lên ngực của Đỗ Mẫn, nhưng hắn đột nhiên ý thức được gì đó nên cố đổi hướng, tựa lên hai cái bánh bao của thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn kia.



Thấy cảnh này, tất cả mọi người đứng xung quanh đều lộ ra vẻ cổ quái, Đỗ Mẫn thấy tên Vương Bảo Nhạc kia ngay cả trong lúc hôn mê mà cũng ghét bỏ cô ngực phẳng thì mặt lập tức đen thui.

Lúc này, trong phạm vi liên bang, rời khỏi rừng mưa Trì Vân, trên bầu trời bao la gần đến Phiêu Miểu đạo viện. Trong phòng tu linh trên chiếc phi thuyền màu đỏ kia, có mấy trăm học đồ đang yên tĩnh ngủ say, Vương Bảo Nhạc cũng nằm trong đó, hình như đang mơ đẹp nên nghiêng đầu, mặt còn mang theo nụ cười toe toét.

Mà ở trong phòng chính của khinh khí cầu, tất cả lão sư đều trợn mắt há mồm, trừng muốn lồi mắt nhìn một màn hình thủy tinh trong vô số màn hình xuất hiện trước mắt họ.

Màn hình đó đúng là cảnh tượng Vương Bảo Nhạc hôn mê sau khi cứu Đỗ Mẫn trong rừng mưa Trì Vân.

- Tên mập này tên gì thế?

- Tuy là cảnh mơ trong mê trận, nhưng lại không khác gì sự thật, biểu hiện của hắn ở trong đó chính là tâm tính thật sự của hắn!

- Dũng cảm hy sinh vì bạn học như thế, đứa nhỏ này đúng là mầm non tốt trăm năm khó gặp! Là học đồ vĩ đại mà Phiêu Miểu đạo viện chúng ta khao khát có được nhất!!

Hồi lâu sau các lão sư đều liên tục kinh hô, lúc nhìn về phía Vương Bảo Nhạc đều lộ ra vẻ tán thưởng, lại có một vài lão sư tâm động, đang nghĩ xem có nên trực tiếp dụ dỗ lôi kéo Vương Bảo Nhạc gia nhập hệ của mình hay không.

Ngay cả vị lão y sư chưởng viện của Phiêu Miểu đạo viện cũng phải há hốc mồm, trong lòng hắn có phần chần chừ, cứ cảm thấy sai sai ở đâu đó.

- Chẳng lẽ ta thật sự nhìn nhầm hay sao?

Trầm ngâm một lúc, hắn lại rút phần hồ sơ của Vương Bảo Nhạc trong số hồ sơ học đồ ra xem.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục