Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 7: Bạn Học, Mọi Chuyện Đã Có Ta Lo! (1)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 7: Bạn Học, Mọi Chuyện Đã Có Ta Lo! (1)

Khi Vương Bảo Nhạc tỉnh lại thì ở trong cảnh mơ của mê trận này đã qua một ngày rồi. Đàn rắn độc không hề dữ dội như mọi người vẫn nghĩ, trong nhóm bạn học tụ tập ở nơi này có khá nhiều người rành về chữa độc rắn nên cũng bóp chết mong ước hão huyền của Vương Bảo Nhạc.

Cũng may khi hắn thức dậy thì là thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn tên Chu Tiểu Nhã kia đang chăm sóc hắn, Đỗ Mẫn cũng hiếm khi không cãi nhau với hắn. Điều này khiến cho Vương Bảo Nhạc cảm thấy hí hửng, trong lòng lại bắt đầu nghĩ chắc chắn biểu hiện cứu người của mình đã được các lão sư trong học viện nhìn thấy, chắc mẩm lần khảo hạch này mình sẽ được cộng thêm rất nhiều điểm đây.

Chỉ có điều khiến hắn khá buồn bực là trong lúc nhóm bạn học đi lại trong rừng tìm kiếm những người khác, không biết tên Liễu Đạo Bân kia uống lộn thuốc gì, có khi do xấu hổ vì chuyện lúc trước nên trên đường đi mà gặp phải mấy nguy cơ vặt vãnh thì hắn luôn chạy lên giành ra tay xử lý trước người ta, khiến cho Vương Bảo Nhạc đang suy yếu chẳng có cơ hội biểu hiện nào nữa.

Cũng may là không xuất hiện chuyện lớn như đàn rắn nữa, điều này khiến cho Vương Bảo Nhạc cảm giác một thân bản lĩnh ngút trời của mình chẳng có đất dụng võ, thế nên hắn chỉ có thể buồn bực trơ mắt nhìn Liễu Đạo Bân liên tục cướp điểm cộng.

- Nếu tên Liễu Đạo Bân này cứ tiếp tục như vậy thì nói không chừng điểm thi của hắn còn cao hơn cả mình!

Cuối cùng Vương Bảo Nhạc cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, nhưng tâm trạng này chẳng kéo dài bao lâu. Ngay khuya hôm sau, bọn họ đang cắm trại ở dưới chân một khe núi thì chợt nghe thấy một tiếng sói tru vô cùng thê lương.

Tiếng tru kia như thể xuyên qua cả núi đá, khiến cho mọi người cảm thấy điếc tai, đột nhiên bừng tỉnh. Đưa mắt nhìn ra thì lập tức trông thấy khoảng rừng mênh mông trước mặt bọn họ xuất hiện vô số đôi mắt đỏ hoạch như màu máu.

Dưới ánh trăng, một đàn sói dữ xếp thành hình quạt bao vây, có con thì đi trên đất, có con thì nhảy trên cây, há miệng tru dài, trong mắt lộ ra vẻ khát máu khiến cho người ta nhìn mà biến sắc!

Cảnh tượng này tựa như cuồng phong quét qua khiến cho đám người Liễu Đạo Bân giật mình sợ hãi, ướt đẫm mồ hôi, rợn cả tóc gáy.

- Mau chạy đi, có bầy sói!

- Là U Cốt lang, có vô số U Cốt lang!

Sau khi trải qua chuyện đàn rắn xong thì Đỗ Mẫn thoáng cái đã trưởng thành hơn rất nhiều, thấy thế bèn hô to bảo mọi người chạy vào trong khe núi, lợi dụng vách núi ngăn cản bầy sói này.

Sắc mặt của Liễu Đạo Bân thay đổi mấy bận, cuối cùng cắn răng thật chặt. Hắn đứng đối mặt với bầy sói chứ không lập tức lùi lại, còn gọi thêm vài người bạn học đến tranh thủ thời gian cho người khác.

Trong lúc bối rối Tiểu bạch thỏ kia túm lấy Vương Bảo Nhạc, mặc dù toàn thân run lên nhưng vẫn kéo Vương Bảo Nhạc chạy theo đám người vào trong khe núi. Chỉ là lúc này Vương Bảo Nhạc đang vội lắm lắm.



Theo như Vương Bảo Nhạc thấy, mấy điểm cộng nho nhỏ lúc trước tặng hết cho Liễu Đạo Bân thì thôi đi, bây giờ khó lắm mới gặp được cơ hội lớn thế này, sao hắn có thể để Liễu Đạo Bân cướp đi được, trong mắt hắn lúc này bùng cháy, thân thể thoắt cái trở nên uy vũ hơn người, bước chân khựng lại.

- Tiểu Nhã, ngươi đi trước đi!

Vương Bảo Nhạc nói xong thì chạy thẳng tới chỗ của Liễu Đạo Bân, một phát túm lấy Liễu Đạo Bân, trong lúc con nhà người ta còn đang giật mình ngu người thì hắn ném luôn Liễu Đạo Bân vào trong khe núi, miệng còn hét to.

- Huynh đệ, ngươi rút lui trước đi, nơi này đã có ta rồi!

Liễu Đạo Bân ngu người toàn tập, chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy Vương Bảo Nhạc phóng tới chỗ bầy sói quyết không chùn chân.

- Mọi người cứ đi đi, để ta yểm hộ!

Lúc này chính khí lẫn ánh sáng thần thánh của Vương Bảo Nhạc lại bừng lên, Tiểu bạch thỏ đứng phía xa nhìn Vương Bảo Nhạc mà cảm thấy rung động lần nữa.

Cũng có một số bạn học nam vốn đã chạy vào trong khe núi rồi nhưng có Vương Bảo Nhạc làm gương tiếp, nhiệt huyết dâng trào nên cũng quay đầu chạy ngược lại muốn học theo hắn, nhưng lại bị Vương Bảo Nhạc đạp lăn về hết.

- Các huynh đệ, mọi người đi trước đi!

Vương Bảo Nhạc chính nghĩa ngút trời, hét lớn một tiếng, trong lòng cũng cảnh giác vô cùng sợ bị người khác giành điểm với hắn!

Theo như hắn thấy thì dù bầy sói này trông đáng sợ thật, nhưng đều là điểm cộng cả đấy.

Về phần mấy học đồ bị hắn đạp về lại khe núi thì ai nấy cũng đều run rẩy dữ dội, mắt đong đầy cảm động. Theo họ thấy thì bóng dáng xả thân vì người của Vương Bảo Nhạc lúc này vô cùng cao lớn uy mãnh, mấy người kia lại dâng trào nhiệt huyết dữ dội tiếp tục nhào lên.

Vương Bảo Nhạc lập tức nôn nóng, vội đẩy cả đám kia về lại, hắn sợ mấy người kia lại lao lên tiếp nên cắn răng giơ hai tay chặn ngang vách đá ở khe núi, dùng thân thể của mình làm thành tường thịt chặn lối, lo lắng mở miệng hét toáng lên.

- Ta trúng độc rắn, nhất định không thể sống được, mọi người đừng lo cho ta, hãy mau chạy đi.

Những lời này Vương Bảo Nhạc nói ra thống thiết biết bao, khiến cho thân thể mọi người run lên nhè nhẹ. Cũng ngay lúc này bầy sói đột nhiên lao nhanh tới thành từng đàn, há miệng gầm gừ, ý khát máu lan ra khắp bốn phương, điên cuồng nhào về phía Vương Bảo Nhạc.



Cảnh tượng này khiến cho đám người đang bỏ chạy trong khe núi rung động dữ dội từ thể xác đến tận linh hồn.

- Vương Bảo Nhạc, ngươi mau quay lại đi!

- Trời ạ, hắn vì không muốn thành gánh nặng của chúng ta mà dùng thân thể ngăn cản bầy sói!

Tiểu bạch thỏ, Đỗ Mẫn và các học đồ trong khe núi đều xúc động nghẹn ngào. Chỉ thấy thân thể mập tròn trùng trục của Vương Bảo Nhạc lúc này tựa như một ngọn núi cao hùng vĩ, trở thành hình ảnh vĩnh viễn khắc sâu trong lòng bọn họ.

Liễu Đạo Bân cũng bị đánh động, hô hấp dồn dập, lúc trước hắn vốn còn ghét bỏ Vương Bảo Nhạc, nhưng lúc này phần ghét bỏ đó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại rung động thật sâu.

Cảnh tượng Vương Bảo Nhạc giơ hai tay chặn đứng vách đá, hóa thành bức tường thịt người này chẳng khác nào đang chống cả trời!

Sau khi làm xong động tác này, Vương Bảo Nhạc cũng bị chính bản thân mình làm cho cảm động. Hắn cảm giác nếu như mình mà là lão sư, sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh này nhất định cũng sẽ sụt sùi cảm động. Nhưng hắn còn muốn giành được thêm nhiều điểm hơn, vậy nên muốn nịnh nọt cả học viện nên kiên quyết mở miệng.

- Có thể thi vào Phiêu Miểu đạo viện chính là vinh hạnh của ta. Dù có bỏ thân ở chốn này thì Vương Bảo Nhạc ta sống là người của Phiêu Miểu đạo viện, chết cũng là ma của Phiêu Miểu đạo viện!

Trong lòng Vương Bảo Nhạc cảm thấy đắc ý lắm, cực kỳ hài lòng với những gì mình đã nói, không tin mấy lão sư kia không cảm động.

Chỉ là phần đắc ý này kéo dài chẳng bao lâu, Vương Bảo Nhạc đang muốn thể hiện kiếm điểm cộng trong lúc khảo hạch chợt cảm giác được một điều, ấy chính là... đau!

Tuy rằng nơi này là do mộng cảnh hư ảo tạo thành, nhưng cảm giác đau vẫn y như thật, theo bầy sói kia gào thét tới gần, từng miệng sói cắn xé, mọi người đứng phía xa nhìn thấy chỉ chớp mắt mà thân ảnh của Vương Bảo Nhạc cũng đã bị hơn mười con sói dữ bao phủ.

- Đau quá!

Toàn thân Vương Bảo Nhạc run lên, hô hấp dồn dập, trước mặt toàn là miệng sói, mùi máu xộc vào mũi, còn răng nanh của bầy sói kia thì đang cắn xé thân thể hắn, cơn đau đớn dữ dội ập đến khiến cho hắn suýt chút nữa đã quên mất nơi này là giả.

Nhưng trong lòng hắn vẫn vô cùng kiên định, không hề có ý rút lui!

Dù cơn đau đớn dữ dội, dù là toàn thân đầy máu, rất nhiều chỗ đã bị cắn lòi cả xương, dù ý thức của hắn cũng dần trở nên mơ hồ, bên tai vang lên tiếng cắn xé, tiếng sói tru hòa lẫn tựa như tiếng chuông báo hiệu cái chết. Nhưng từ nhỏ đến lớn, tuy Vương Bảo Nhạc có không ít khuyết điểm, nhưng hắn cũng có một đặc điểm cực kỳ rõ ràng!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục