Tam Thốn Nhân Gian
Chương 8: Bạn Học, Mọi Chuyện Đã Có Ta Lo! (2)
- Khó khăn lắm mới gặp được điểm cộng to uỳnh thế này, mình không thể lãng phí được, ta muốn một lần lấy trọn điểm khảo hạch!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc gầm lên, đang muốn cố gắng kiên trì thêm chốc nữa, nhưng đúng lúc này từ trong rừng phía sau đám học đồ đang khóc lóc lùi lại chợt có một thân ảnh màu đỏ lao đến với tốc độ kinh người!
Thân ảo ảnh đỏ đó là một thiếu niên tóc ngắn tuổi chừng mười bảy, mười tám, gương mặt tuấn lãng nhưng lại lạnh lùng. Hắn mặc quần áo màu đỏ, lưng đeo một thanh cung lớn, thân thể quay qua bay lại giữa các tán cây linh hoạt như một con khỉ, trong lúc chạy đến hắn còn giương cao cây cung, bắn ra hàng loạt mũi tên.
Nháy mắt bắn ra chín mũi tên!
Tốc độ cực nhanh, phát ra tiếng xé gió bén nhọn, lướt qua mọi người trong khe núi, trực tiếp lướt qua từ đỉnh đầu và nách của Vương Bảo Nhạc bắn trúng chín con sói dữ!
Tên không bắn bừa, lực trùng kích cực mạnh ẩn sâu bên trong đánh bay thân thể của chín con sói dữ kia!
Biến cố đột nhiên xảy ra khiến cho những học đồ đang lùi lại ở đằng sau ngây người, chính bản thân Vương Bảo Nhạc cũng đực mặt ra một hồi, bởi vì chín mũi tên kia cơ hồ dán sát thân thể hắn mà qua, dọa hắn sợ hết cả hồn.
Không đợi hắn kịp phản ứng, trong ánh nhìn của tất cả mọi người. Tốc độ của thiếu niên áo đỏ lại càng nhanh hơn, tựa như trong thân thể có lực lực bạo phát kinh người, hắn nhảy vào bên trong khe núi, nhảy vọt qua đỉnh đầu của Vương Bảo Nhạc, tiếp tục bắn thêm chín mũi tên nữa!
Tiếng pặc pặc vô cùng kinh người, theo chín con sói dữ kêu lên thảm thiết, đám sói còn lại ở xung quanh cũng giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau một chút. Chớp lấy cơ hội này, thiếu niên áo đỏ đáp xuống đất, trực tiếp khiêng thân thể Vương Bảo Nhạc vội vàng chạy về sau.
Thân thể Vương Bảo Nhạc run lên một cái, bất chấp đau đớn, thấy mình ngày càng cách xa bầy sói thì lập tức nôn nóng.
- HUynh đệ, thả ta xuống đi, ta vẫn có thể cố gắng thêm một lúc nữa!
Nghe thấy Vương Bảo Nhạc nói vậy, dù thiếu niên áo đỏ vốn lạnh lùng cũng phải động dung, thật sự Vương Bảo Nhạc lúc này toàn thân máu thịt be bét tựa như sắp sửa bỏ mình.
- Ngươi đã làm tốt lắm rồi, chuyện còn lại cứ giao cho ta đi!
Nghe thấy vậy Vương Bảo Nhạc lại càng nóng nảy hơn, hắn cảm giác như kiểu đối phương cướp lời thoại của hắn vậy, đang định mở miệng thì thiếu niên kia hít sâu một hơi, tay phải giơ mạnh lên, có thể thấy rõ cơ bắp trên tay phải của hắn trong nháy mắt đã phình to lên, trực tiếp phình ra mấy vòng nhìn thấy mà giật mình. Hắn cầm cây cung lớn trong tay quất mạnh vào vách đá bên cạnh, tốc độ cực nhanh, liên tục quất hơn mười cái.
Sức mạnh quá lớn khiến vách núi xuất hiện vết nứt, trực tiếp sụp xuống non nửa, vô số đá vụn bắn ra, khe núi này cũng bị phá hủy!
Vương Bảo Nhạc mở to hai mắt ra nhìn cánh tay to uỳnh của thiếu niên, nuốt hết những lời đang định nói vào bụng.
Tất cả diễn ra quá nhanh, lúc này khe núi sụp đổ, thiếu niên áo đỏ run lên một cái liền đỡ Vương Bảo Nhạc quay về chỗ đám người.
Thấy cảnh này, mấy học đồ đứng cách đó không xa đều rung động dữ dội, Liễu Đạo Bân hít sâu một hơi, thất thanh thốt lời.
- Cổ Võ cảnh tầng hai, Phong Thân!
- Còn chưa tới Phong Thân đâu, ta chỉ mới là tầng một đại viên mãn thôi.
Thiếu niên áo đỏ nhìn Liễu Đạo Bân một cái, đặt Vương Bảo Nhạc xuống rồi giải thích.
- Chưa tới Phong Thân mà đã có uy lực của Phong Thân, vị bạn học này, cảm ơn ân cứu mạng của ngươi!
Liễu Đạo Bân vội tiến lên ôm quyền cúi đầu, những bạn học khác cũng y như thế. Thậm chí có không ít nữ học đồ nhìn thiếu niên áo đỏ này với vẻ sùng bái, trong khoảng thời gian ngắn, thiếu niên áo đỏ đã bị mọi người vây quanh.
Còn Vương Bảo Nhạc thì lúc này đang nằm chỏng chơ trên mặt đất, buồn bực nhìn cảnh này. Hắn biết rõ đối phương có ý tốt nên cứu mình, nhưng vẫn cảm thấy đã mất đi cơ hội được cộng điểm, nhưng cũng hiểu rõ không còn cách nào khác.
Cổ Võ cảnh à...
Trong lòng Vương Bảo Nhạc cảm thấy, từ sau khi liên bang tiến vào kỷ Nguyên Linh xong, tuy rằng nói đã đến thời đại tu hành, nhưng đối với phần lớn dân chúng mà nói thì chỉ được học một phần công pháp căn bản tên là Dưỡng Khí Quyết mà thôi.
Phương pháp này có thể khiến cho con người hấp thu linh khí kéo dài tuổi thọ, đồng thời có thể lấy bản thân làm vật dẫn, ngưng tụ ra Linh Thạch, nên cũng được truyền bá rộng rãi.
Còn cánh cửa tu hành thật sự thì vẫn cao lắm, khó mà bước vào được, điều này cần căn bản, nên cổ võ mới được khôi phục.
Sau khi toàn bộ liên bang quy nạp và thôi diễn xong thì tạo thành ba tầng Cổ Võ cảnh!
Khí Huyết, Phong Thân, Bổ Mạch!
Chỉ khi đạt tới Bổ Mạch tầng thứ ba viên mãn thì mới có tư cách đi giành cơ hội cá vượt vũ môn!
Nhưng cách tu luyện võ cảnh phần lớn đều nằm trong tay các thế lực của liên bang, đối với phần lớn người thường mà nói thì cách chính thống nhất để có được chính là thi vào trong tứ đại đạo viện, ngoài ra cũng chỉ có thể sẵn sàng góp sức cho các thế lực hoặc thế gia lớn.
- Hắn và ta xêm xêm tuổi, chắc hẳn là con cháu thế gia rồi...
Vương Bảo Nhạc thở dài, có cảm giác tiếng tăm bị người ta giành mấy. Lúc này cơn đau đớn dữ dội trên người lại càng rõ ràng hơn, nhịn không được rên thảm vài tiếng. Mọi người nghe thấy thì vội vàng ùa tới.
Vương Bảo Nhạc thấy mình được coi trọng thì trong lòng cũng thoải mái hơn phần nào, nhưng hắn cảm thấy đau quá thể, điểm cũng kiếm được kha khá rồi, chi bằng chết quách đi cho rồi... Thế nên hắn hít sâu một hơi, run run cất giọng.
- Ta sắp không xong rồi, các bạn học, sau này các ngươi trở thành học đồ của Phiêu Miểu đạo viện thì nhất định phải...
Vương Bảo Nhạc đang dâng trào cảm xúc, đang định dõng dạc tuyên bố.
Nhưng đúng lúc này, thiếu niên áo đỏ kia nghiêm mặt bước tới bên cạnh Vương Bảo Nhạc, lấy ra một bình thuốc đút vào trong miệng Vương Bảo Nhạc.
- Người nguyện hy sinh vì đạo viện, Trần Tử Hằng ta chắc chắn sẽ không để cho ngươi chết được! Bạn học, ngươi có thể nghỉ ngơi được rồi, mọi chuyện đã có ta lo!
Trần Tử Hằng nói chắc nịch, phối hợp với chiến lực của hắn lập tức tạo thành sức hút mãnh liệt khiến cho người ta tín phục.
Trong lúc mọi người đều cảm kích không thôi thì Vương Bảo Nhạc lại đần mặt ra. Ngơ ngác há hốc miệng nhìn Trần Tử Hằng, hắn lại có cảm giác cái tên ở trước mặt đang cướp lời thoại của hắn.
Hắn đang muốn tìm hiểu một phen nhưng vì dược hiệu đang phát huy nên Vương Bảo Nhạc cảm thấy trước mắt tối sầm. Suy yếu đến mức không nói ra được câu nào, chỉ có thể bi phẫn nằm ở đó nhìn bầu trời bao la sáng ngời kia, trong lòng chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
- Chắc chắn gia hỏa này cũng ăn gian như lão tử đây mà!
Trong lòng Vương Bảo Nhạc gầm lên, đang muốn cố gắng kiên trì thêm chốc nữa, nhưng đúng lúc này từ trong rừng phía sau đám học đồ đang khóc lóc lùi lại chợt có một thân ảnh màu đỏ lao đến với tốc độ kinh người!
Thân ảo ảnh đỏ đó là một thiếu niên tóc ngắn tuổi chừng mười bảy, mười tám, gương mặt tuấn lãng nhưng lại lạnh lùng. Hắn mặc quần áo màu đỏ, lưng đeo một thanh cung lớn, thân thể quay qua bay lại giữa các tán cây linh hoạt như một con khỉ, trong lúc chạy đến hắn còn giương cao cây cung, bắn ra hàng loạt mũi tên.
Nháy mắt bắn ra chín mũi tên!
Tốc độ cực nhanh, phát ra tiếng xé gió bén nhọn, lướt qua mọi người trong khe núi, trực tiếp lướt qua từ đỉnh đầu và nách của Vương Bảo Nhạc bắn trúng chín con sói dữ!
Tên không bắn bừa, lực trùng kích cực mạnh ẩn sâu bên trong đánh bay thân thể của chín con sói dữ kia!
Biến cố đột nhiên xảy ra khiến cho những học đồ đang lùi lại ở đằng sau ngây người, chính bản thân Vương Bảo Nhạc cũng đực mặt ra một hồi, bởi vì chín mũi tên kia cơ hồ dán sát thân thể hắn mà qua, dọa hắn sợ hết cả hồn.
Không đợi hắn kịp phản ứng, trong ánh nhìn của tất cả mọi người. Tốc độ của thiếu niên áo đỏ lại càng nhanh hơn, tựa như trong thân thể có lực lực bạo phát kinh người, hắn nhảy vào bên trong khe núi, nhảy vọt qua đỉnh đầu của Vương Bảo Nhạc, tiếp tục bắn thêm chín mũi tên nữa!
Tiếng pặc pặc vô cùng kinh người, theo chín con sói dữ kêu lên thảm thiết, đám sói còn lại ở xung quanh cũng giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau một chút. Chớp lấy cơ hội này, thiếu niên áo đỏ đáp xuống đất, trực tiếp khiêng thân thể Vương Bảo Nhạc vội vàng chạy về sau.
Thân thể Vương Bảo Nhạc run lên một cái, bất chấp đau đớn, thấy mình ngày càng cách xa bầy sói thì lập tức nôn nóng.
- HUynh đệ, thả ta xuống đi, ta vẫn có thể cố gắng thêm một lúc nữa!
Nghe thấy Vương Bảo Nhạc nói vậy, dù thiếu niên áo đỏ vốn lạnh lùng cũng phải động dung, thật sự Vương Bảo Nhạc lúc này toàn thân máu thịt be bét tựa như sắp sửa bỏ mình.
- Ngươi đã làm tốt lắm rồi, chuyện còn lại cứ giao cho ta đi!
Nghe thấy vậy Vương Bảo Nhạc lại càng nóng nảy hơn, hắn cảm giác như kiểu đối phương cướp lời thoại của hắn vậy, đang định mở miệng thì thiếu niên kia hít sâu một hơi, tay phải giơ mạnh lên, có thể thấy rõ cơ bắp trên tay phải của hắn trong nháy mắt đã phình to lên, trực tiếp phình ra mấy vòng nhìn thấy mà giật mình. Hắn cầm cây cung lớn trong tay quất mạnh vào vách đá bên cạnh, tốc độ cực nhanh, liên tục quất hơn mười cái.
Sức mạnh quá lớn khiến vách núi xuất hiện vết nứt, trực tiếp sụp xuống non nửa, vô số đá vụn bắn ra, khe núi này cũng bị phá hủy!
Vương Bảo Nhạc mở to hai mắt ra nhìn cánh tay to uỳnh của thiếu niên, nuốt hết những lời đang định nói vào bụng.
Tất cả diễn ra quá nhanh, lúc này khe núi sụp đổ, thiếu niên áo đỏ run lên một cái liền đỡ Vương Bảo Nhạc quay về chỗ đám người.
Thấy cảnh này, mấy học đồ đứng cách đó không xa đều rung động dữ dội, Liễu Đạo Bân hít sâu một hơi, thất thanh thốt lời.
- Cổ Võ cảnh tầng hai, Phong Thân!
- Còn chưa tới Phong Thân đâu, ta chỉ mới là tầng một đại viên mãn thôi.
Thiếu niên áo đỏ nhìn Liễu Đạo Bân một cái, đặt Vương Bảo Nhạc xuống rồi giải thích.
- Chưa tới Phong Thân mà đã có uy lực của Phong Thân, vị bạn học này, cảm ơn ân cứu mạng của ngươi!
Liễu Đạo Bân vội tiến lên ôm quyền cúi đầu, những bạn học khác cũng y như thế. Thậm chí có không ít nữ học đồ nhìn thiếu niên áo đỏ này với vẻ sùng bái, trong khoảng thời gian ngắn, thiếu niên áo đỏ đã bị mọi người vây quanh.
Còn Vương Bảo Nhạc thì lúc này đang nằm chỏng chơ trên mặt đất, buồn bực nhìn cảnh này. Hắn biết rõ đối phương có ý tốt nên cứu mình, nhưng vẫn cảm thấy đã mất đi cơ hội được cộng điểm, nhưng cũng hiểu rõ không còn cách nào khác.
Cổ Võ cảnh à...
Trong lòng Vương Bảo Nhạc cảm thấy, từ sau khi liên bang tiến vào kỷ Nguyên Linh xong, tuy rằng nói đã đến thời đại tu hành, nhưng đối với phần lớn dân chúng mà nói thì chỉ được học một phần công pháp căn bản tên là Dưỡng Khí Quyết mà thôi.
Phương pháp này có thể khiến cho con người hấp thu linh khí kéo dài tuổi thọ, đồng thời có thể lấy bản thân làm vật dẫn, ngưng tụ ra Linh Thạch, nên cũng được truyền bá rộng rãi.
Còn cánh cửa tu hành thật sự thì vẫn cao lắm, khó mà bước vào được, điều này cần căn bản, nên cổ võ mới được khôi phục.
Sau khi toàn bộ liên bang quy nạp và thôi diễn xong thì tạo thành ba tầng Cổ Võ cảnh!
Khí Huyết, Phong Thân, Bổ Mạch!
Chỉ khi đạt tới Bổ Mạch tầng thứ ba viên mãn thì mới có tư cách đi giành cơ hội cá vượt vũ môn!
Nhưng cách tu luyện võ cảnh phần lớn đều nằm trong tay các thế lực của liên bang, đối với phần lớn người thường mà nói thì cách chính thống nhất để có được chính là thi vào trong tứ đại đạo viện, ngoài ra cũng chỉ có thể sẵn sàng góp sức cho các thế lực hoặc thế gia lớn.
- Hắn và ta xêm xêm tuổi, chắc hẳn là con cháu thế gia rồi...
Vương Bảo Nhạc thở dài, có cảm giác tiếng tăm bị người ta giành mấy. Lúc này cơn đau đớn dữ dội trên người lại càng rõ ràng hơn, nhịn không được rên thảm vài tiếng. Mọi người nghe thấy thì vội vàng ùa tới.
Vương Bảo Nhạc thấy mình được coi trọng thì trong lòng cũng thoải mái hơn phần nào, nhưng hắn cảm thấy đau quá thể, điểm cũng kiếm được kha khá rồi, chi bằng chết quách đi cho rồi... Thế nên hắn hít sâu một hơi, run run cất giọng.
- Ta sắp không xong rồi, các bạn học, sau này các ngươi trở thành học đồ của Phiêu Miểu đạo viện thì nhất định phải...
Vương Bảo Nhạc đang dâng trào cảm xúc, đang định dõng dạc tuyên bố.
Nhưng đúng lúc này, thiếu niên áo đỏ kia nghiêm mặt bước tới bên cạnh Vương Bảo Nhạc, lấy ra một bình thuốc đút vào trong miệng Vương Bảo Nhạc.
- Người nguyện hy sinh vì đạo viện, Trần Tử Hằng ta chắc chắn sẽ không để cho ngươi chết được! Bạn học, ngươi có thể nghỉ ngơi được rồi, mọi chuyện đã có ta lo!
Trần Tử Hằng nói chắc nịch, phối hợp với chiến lực của hắn lập tức tạo thành sức hút mãnh liệt khiến cho người ta tín phục.
Trong lúc mọi người đều cảm kích không thôi thì Vương Bảo Nhạc lại đần mặt ra. Ngơ ngác há hốc miệng nhìn Trần Tử Hằng, hắn lại có cảm giác cái tên ở trước mặt đang cướp lời thoại của hắn.
Hắn đang muốn tìm hiểu một phen nhưng vì dược hiệu đang phát huy nên Vương Bảo Nhạc cảm thấy trước mắt tối sầm. Suy yếu đến mức không nói ra được câu nào, chỉ có thể bi phẫn nằm ở đó nhìn bầu trời bao la sáng ngời kia, trong lòng chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
- Chắc chắn gia hỏa này cũng ăn gian như lão tử đây mà!
— Hết chương —