Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 12: Học sinh đặc chiêu (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 12: Học sinh đặc chiêu (2)

Lúc này bên ngoài Không Cảng của đảo Hạ Viện, lão râu dê chắp tay sau lưng, sắc mặt đen sì, đi thẳng tắp về phía trước. Phía trước mặt hắn lúc này đang có vài phi thuyền nhỏ đang đậu, có mấy tên học đồ trẻ tuổi khóa trước mặc viện phục màu xanh, đang rất hưng phấn đứng chờ ở đây. Thường thường nhìn thấy nữ học đồ nào dáng dấp không tệ xuất hiện, bọn họ liền lập tức chạy tới nhiệt tình hỏi han ân cần, đến lúc thấy lão râu dê đi đến, thì cả đám vội vàng khép la khép nép.

- Lão sư đi chậm một chút, hệ của chúng ta là gì vậy ạ?

Sau lưng lão râu dê truyền đến âm thanh thở hổn hển của Vương Bảo Nhạc. Thật ra bản thân lão râu dê này chính là một cao thủ, đi rất nhanh, người như Vương Bảo Nhạc chưa từng luyện qua võ cổ rất khó để bước theo.

Lão râu dê trong lòng đang phiền muộn, từ trong ngực lấy ra một miếng ngọc bội màu tím, ném thẳng đến cho Vương Bảo Nhạc đang chaỵ sau, hừ một tiếng.

- Tự đi tới Hệ Pháp Binh đăng ký. Ta còn có việc, phải đi trước.

Nói rồi, hắn bước vào một phi thuyền nhỏ, nhanh chóng bay đi.

Vương Bảo Nhạc tiếp được ngọc bội mà vẫn cứ phiền muộn, hắn thấy được thái độ của đối phương không tốt.

- Lẽ nào mình biểu hiện quá giỏi, bị lộ ra gì rồi... Ai, Hệ Pháp Binh là cái hệ gì?

Vương Bảo Nhạc vỗ trán, cầm miếng ngọc bội đứng ở đó, trong lòng buồn rầu, không tự chủ lấy túi đồ ăn vặt từ trong hành lý ra, ăn đã.

Hắn cảm thấy lão râu dê này thật không đáng tin cậy, lúc này rơi vào đường cùng, chỉ có thể tự mình đi hỏi thăm. Trong ngày có nhiều học đồ mới đến này, số người trong đảo Hạ Viện của Phiêu Miểu đạo viện quá đông, đặc biệt Không Cảng, phải nói là cả biển người, thời tiết vốn đã nắng nóng, giờ càng oi bức thêm.



Tuy có gió thổi tới, những lại mang theo hơi nóng, Vương Bảo Nhạc đứng ở đó lau mồ hôi, thấy phía xa có người bày sạp bán nước đá, gọi là Băng Linh Thủy, giá cả mặc dù đắt đỏ, nhưng Vương Bảo Nhạc là loại người không bao giờ để mình chịu khổ, dù có đắt hơn nữa cũng phải chạy tới mua vài bình, đặt vào trong túi hành lý.

Vừa uống Băng Linh Thủy lành lạnh, Vương Bảo Nhạc vừa nhìn ngó bốn phía xung quanh, ngắm Không Cảng khắp nơi náo nhiệt. Thậm chí còn thấy có người đang phát sóng trực tiếp hình ảnh học đồ mới nhập học, lờ mờ nghe thấy tiếng nói nói phải có quà tặng.

Đang nghe ngóng dò hỏi, Vương Bảo Nhạc không tiêu phí quá nhiều thời gian đã tìm hiểu được một chút về Hệ Pháp Binh, trong lòng hắn tức khắc nóng như lửa, ngồi trên phi thuyền nhỏ của Pháp Binh Phong tiến về phía trước.

Đợi đến khi tới được Pháp Binh Phong, số người nơi này cũng đông đúc như vậy, đám người đó có thể là tới tham quan để chuẩn bị lựa chọn, hoặc có người đã sớm quyết định trước tới đây trình đơn xin nhập hệ.

Cũng có không ít học trưởng và học tỷ làm tình nguyện trong Pháp Binh Hệ, đang ở chỗ này chịu trách nhiệm tiếp đãi, làm một người dẫn đường thân thiết cho những học đồ mới đến này. Đưa mắt nhìn khắp nơi nhốn nháo đầu người, ồn ảo vô cùng.

- Hệ Pháp Binh, nhìn như là luyện khí, nhưng thật ra lại khác biệt, có thể luyện ra bảo vật của thiên địa.

Cùng với đoàn người đi về phía trước, Vương Bảo Nhạc nghe được một vị sư tỷ mặt ngựa phía trước đang hăng hái giới thiệu, vô cùng nghiêm túc, rất phù hợp với lời giới thiệu lúc trước hắn nghe thấy về Hệ Pháp Binh, khiến hắn cảm thấy nghe vào tai rất oách.

- Hệ Pháp Binh của Phiêu Miểu đạo viện là số một tại Liên Bang. Bất kể là pháp khí, chiến khí hay dân khí đều tinh thông. Mỗi một người tốt nghiệp từ hệ chúng ta đi ra ngoài đều trở thành kẻ có thể chạm vào bỏng tay!

Sư tỷ mặt ngựa đi đằng trước, vừa giới thiệu vừa dẫn đường, giọng nói cực kỳ nhiệt huyết giống như thể mình vô cùng tự hào vì được theo học hệ này.

- Vừa rồi ở trên không, chắc các đệ cũng biết được Pháp Binh Phong ta chia thành ba khu vực chính. Nơi đó chính là ba đại học đường, theo thứ tự là học đường Linh Thạch, học đường Hồi Văn và học đường Linh Phôi.



- Mỗi người các đệ đều có sở trường riêng, mà sinh hoạt ở đạo viện tương đối tự do. Mỗi một học hệ đều sắp xếp những học đường cố định, bất cả học đồ mới hay học đồ cũ đều có thể đến đó học tập, thời gian còn lại tự mình tu luyện. Mặc dù hàng năm đều tổ chức khảo hạch nhưng không nghiêm khắc quá đâu, chỉ có đại khảo ở Thượng Viện mới là quan trọng! Nếu trong vòng năm năm tới, từ đầu đến cuối các đệ không thể thi vào Thượng Viện thì chỉ có thể rời khỏi đây thôi.

Nghe sư tỷ nói đến khảo hạch, Vương Bảo Nhạc càng thêm chú tâm, cả đám người xung quanh cũng như vậy.

- Dù vậy cũng đừng lo lắng thái quá làm gì, bây giờ thi vào Thượng Viện còn quá xa vời với các đệ. Được rồi, học đồ mới muốn vào hệ học đều phải qua nơi này.

Đảo mắt thấy đám học trò ai nấy đều chăm chú không rời mắt, sư tỷ dẫn đường mỉm cười, dừng chân bên cạnh gương đá cao khoảng mười trượng ngay giữa sườn núi.

Từng đường nét trên gương đá đều rất cổ xưa, dựng đứng ở nơi đó mà lan tỏa nét tang thương không nói nên lời. Phía trên khắc từng đạo phù văn trôi chảy, nhìn sao cũng không thấy tầm thường.

- Lấy thẻ ngọc của các đệ đóng dấu vào đây là có thể xuống núi rồi. Muộn nhất là ba ngày sau ở Hạ Viện sẽ thông báo danh sách trúng tuyển các hệ đại học.

Sư tỷ mặt ngựa vừa nói vừa lau mồ hôi, miệng đắng lưỡi khô, đứng một bên ngắm nghía lũ học đồ này, làm lòng cô thổn thức như thấy bóng dáng mình năm đó qua bọn chúng.

- Cũng không biết bao nhiêu người trong số này có thể trúng tuyển. Dù sao cũng không nhiều lắm. Mỗi giới tối đa chỉ lấy bốn ngàn người mà thôi.

Lúc sư tỷ mặt ngựa đang thao thao cảm thán thì Vương Bảo Nhạc lập tức chú ý đến hành động lau mồ hôi liên tục của tỷ ta, tranh thủ lẻn tới gần, lấy trong bọc hành lý ra một bình Băng Linh Thủy mát lạnh, dúi vào tay nàng.

- Sư tỷ vất vả rồi, đệ đại diện cho các bạn học đồ mới ở đây cảm ơn sư tỷ đã giảng giải tận tình như vậy. Sư tỷ uống ngụm nước đi!

Bộ dạng Vương Bảo Nhạc vừa thật thà hiền hậu, giọng điệu lại chân thành cảm ơn, khiến sư tỷ mặt ngựa không khỏi chú ý đến hắn thêm vài phần, dần dà có thiện cảm hơn. Thật sự nàng đã nghênh tiếp rất nhiều thế hệ học đồ mới, nhưng những người quan tâm đến nàng thì không có mấy người.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục