Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 13: Học sinh đặc chiêu (3)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 13: Học sinh đặc chiêu (3)

Những bạn học khác đều đồng loạt liếc sang, dù sao lời Vương Bảo Nhạc nói cũng không hẳn chỉ vì lợi ích của hắn, mà là đại diện cho tất cả bọn họ nên đối ai nấy đều có ấn tượng không tệ đối với Vương Bảo Nhạc.

Chỉ với một bình Băng Linh Thủy đã chiếm được nhiều thiện cảm như vậy khiến Vương Bảo Nhạc rất đắc ý, cảm thấy tiềm năng làm quan của mình lại cao lên một chút.

Một lát sau, từng nhóm học đồ mang theo mong chờ nhốn nháo lại gần gương đá, tay cầm thẻ ngọc màu trắng ấn bên trân gương đá, ngay tức khắc thẻ ngọc tỏa ra vòng sáng lấp lánh, vậy là đã đóng dấu xong.

Mỗi người bọn họ đều sở hữu một thẻ ngọc, lúc đến đảo Hạ Viện được các lão sư đưa cho. Chỉ là khi Vương Bảo Nhạc nhìn thẻ ngọc trong tay, tròn mắt ngạc nhiên.

- Đây là thứ gì.. tại sao tôi lại không có..

Qua quá trình tìm hiểu, biết rõ lai lịch, Vương Bảo Nhạc cảm thấy lão râu dê kia không phải người đáng tin.

Cho đến khi tất cả mọi người ấn thẻ ngọc xong, chỉ còn lại mỗi Vương Bảo Nhạc là chưa. Sư tỷ dẫn đường nhìn sang hắn, ân cần hỏi han.

- Sư đệ có gì muốn hỏi sao?

- Thẻ của đệ không giống người khác..

Vương Bảo Nhạc do dự giây lát, sờ thẻ ngọc ánh tím trước ngực, sau đó cẩn thận đặt trên gương đá.



Trong giây phút thẻ ngọc chạm vào gương đá, bỗng nhiên toàn bộ thẻ ngọc sáng rực hào quang màu tím mãnh liệt, ngay cả gương đá cũng lan tỏa vòng sáng lấp lánh, thậm chí còn có tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên động địa, chấn động ngọn Pháp Binh Phong.

Khí cuộn thành sóng lan rộng ra tứ phía, khiến lũ học đồ vây xung quanh chấn động không thôi, sợ hãi lùi lại về sau.

- Chuyện này là sao?

- Cái gì đang xảy ra vậy?

Ngay cả Vương Bảo Nhạc cũng giật mình kinh ngạc.

Chuyện lạ vẫn còn tiếp diễn, thậm chí còn khủng bố hơn trước. Trong vòm sáng tỏa rực khắp chốn, Pháp Binh Phong Phong đột nhiên nghe tiếng tiếng chuông trang nghiêm chậm rãi vang lên, như thể muốn thông báo đến toàn bộ hệ Pháp Binh!

Keng.. keng.. keng..

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ trên dưới Pháp Binh Phong, bất luận là học đồ ở trên núi hay chốn học đường, hay là những người đang tu luyện trên các tòa viện ngự trên đỉnh núi.. cũng không khỏi ngẩng đầu lên nghe ngóng.

Sư tỷ mặt ngựa đứng bên gương đá giờ đây đầu óc ong ong, bỗng nhiên trợn tròn mắt không dám tim, la lên thất thanh.

- Học sinh đặc cách!



- Tỷ nói gì cơ?

Vương Bảo Nhạc càng lúc càng thấy mình như mộng du vậy.

Cùng lúc tiếng chuông đang ngân vang khắp nơi, trong đại điện tràn ngập linh khí trên Pháp Binh Phong, lão râu dê đang ngồi nghiên cứu một cuốn sách cổ, tâm tình mới bình tĩnh trở lại, đã lập tức phiền não dậy sóng.

- Gia hỏa khốn khiếp này sao lại đến nhanh như thế!

Đáy lòng vô cùng buồn bực, vừa nghĩ đến năm năm quyền hạn của mình đi tong, cảm thấy ruột gan đứt đoạn vì hối hận.

Nếu như không ai tới quấy rầy thì hắn cũng cho qua. Ai ngờ từ lúc tiếng chuông vang lên, chốc chốc bên ngoài đại điện lại có mấy người chạy như bay vào, họ chính là các lão sư giảng dạy của hệ Pháp Binh.

- Gia hỏa Trương Hữu Đức, có phải lần này ngươi chiêu mộ về cho hệ chúng ta một mầm non tuyệt đỉnh đúng không?

- Haha, lão Trương à lão Trương, ta vẫn biết mắt nhìn người của ngươi rất tốt mà! Mầm non kia đâu? Mau mau gọi đến cho ta ngắm một chút!

Các vị lão sư hưng phấn tiến vào, lão râu dê sau khi nghe xong lời bọn họ nói, sắc mặt đen như đít nồi, có cảm giác như mình vừa vớ phải một cục cứt chó, dù cho nước mắt chảy thành hàng cũng phải ăn bằng sạch khiến hắn chỉ có thể cứng rắn, cố mỉm cười.

- Không sai, đó là một.. Mầm non tốt! Ta có pháp khí phải luyện.. ta đi trước..

Dứt lời, lão râu dê đã ba chân bốn cẳng rời đi. Chỉ sợ ở lại thêm chút nữa, hắn không nhịn được mà giáng một chưởng đập chết mầm non tốt kia!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục