Thần Nông Đạo Quân
Chương 15: Cảnh Tân kỳ án, Huyền Thiên yêu nhân
Chỉ mới được một lần Giáp thượng, Triệu Hưng đã phát hiện thái độ của đồng liêu xung quanh nhiệt tình hẳn lên, vừa ra khỏi hậu viện đã có không ít người bắt chuyện làm quen.
Trương Tam bảo ở đâu có trò đấu cỏ vui, muốn mời hắn cùng đi xem. Lý Tứ rủ bằng hữu mở tiệc rượu, hỏi lát nữa có muốn uống vài chén không?
Thậm chí còn có một đại thúc mời Triệu Hưng đi nghe hát, mà lại ngại ngùng… “Ngài là…?”
- Tiểu đệ Hoàng Tứ Bình, ở Hoàng Gia Loan.
Một nam tử gò má cao, hơi hói cúi chào, có chút buồn bã:
- Triệu huynh đừng dùng kính ngữ, đệ còn nhỏ hơn huynh một tuổi.
- Ờ, Hoàng hiền đệ, xin thứ lỗi ta lỡ lời.
Triệu Hưng nhìn mái đầu của y, thật sự không giống nhỏ tuổi hơn mình cho lắm.
- Triệu huynh quý nhân hay quên, không nhớ cũng là bình thường.
Hoàng Tứ Bình cười:
- Không biết Triệu huynh có muốn cùng ta đi dự khúc hội của Lý huynh không?
- Lý huynh nào?
Triệu Hưng hơi khó hiểu.
- Đương nhiên là Lý Thừa Phong, người được gọi là “quân tử chi phong” ấy.
Hoàng Tứ Bình đáp.
- Còn có Tông huynh và các đồng liêu vừa lên Giáp Bảng kỳ khảo hạch Tiểu Thử này.
Cái gọi là khúc hội, thực ra chỉ là tụ tập nữ phi, đổi cách gọi mà thôi. Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương đều có gia thế, thường mời người đến, lại thuê ca kỹ đàn hát múa, tiện thể qua đêm với các nàng.
- Mọi chi phí đều do Lý công tử hoặc các công tử khác chi trả, kể cả ca kỹ…
Hoàng Tứ Bình nói rất uyển chuyển.
Triệu Hưng tất nhiên hiểu, đây là mời mình đi “nữ phi” mà thôi?
- Thay ta cảm ơn Lý huynh, nhưng ta còn có việc, hẹn dịp khác vậy.
Không phải hắn giả vờ thanh cao, nếu là Trần Tử Dư hay Tiền Đông mời thì đã đi ngay rồi.
Nhưng Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương là đối thủ cạnh tranh! Đi làm gì?
Uống say rồi bị sắp xếp cho một ca kỹ, mà thực ra là lương gia nữ (đã xóa hộ tịch), sau đó lại bị kiện lên nha huyện… Triệu Hưng lập tức nhớ đến mấy chiêu “chơi bẩn” hồi còn làm người chơi kiếp trước.
- Đúng là không may, lần sau lại mời Triệu huynh.
Hoàng Tứ Bình tiếc nuối, thấy vẻ mặt Triệu Hưng cũng như vậy, trong lòng đã có tính toán, chắp tay cáo từ.
- Thế nào rồi?
- Hắn từ chối, nói là có việc.
- Hừ, Giáp Bảng nhiều người nhận lời như vậy, hắn lại ra vẻ, chẳng lẽ muốn Lý huynh, Tông huynh đích thân đi mời?
- Cũng không thể trách, dù sao cũng chưa thân quen.
Hoàng Tứ Bình báo lại với Lý Thừa Phong, người trong cuộc chưa lên tiếng đã có nhiều người bàn tán về Triệu Hưng.
Trong lòng Lý Thừa Phong hơi khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
- Ta muốn kết giao đồng đạo, lại sợ đường đột, nên mới nhờ Hoàng huynh đi mời, không ngờ vẫn chưa mời được… Không sao, mời thêm vài lần, chắc sẽ tới.
Lý Thừa Phong nói xong, bên dưới lại nhao nhao khen ngợi hắn khoan dung độ lượng, so sánh hai bên thì Triệu Hưng lại như ra vẻ ta đây.
Nhưng chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương cũng không để tâm nhiều.
Dù sao mới một lần Giáp thượng, chưa phải uy hiếp gì lớn.
- Đại ca mới được một lần Giáp thượng mà đã nhiều bằng hữu như vậy, chúc mừng chúc mừng!
Tiền Đông nhìn Triệu Hưng vừa bước ra khỏi đám đông, giọng có chút chua chát.
- Đúng đó, thêm vài lần nữa, ta với Tiểu Đông chắc bị huynh trưởng quên luôn.
Trần Tử Dư cũng phụ họa.
Triệu Hưng bật cười, hiểu cảm giác của hai người này, giống như tưởng mình là bạn thân nhất, ai ngờ đối phương lại có thêm mấy “anh em chiến hữu” mới…
- Yên tâm, hai người các ngươi mà cứ nói móc thế này, ta làm ma cũng không quên được đâu.
- …
- Chiều nay hai ngươi không có việc gì à?
Triệu Hưng hỏi.
- Có, ta với Tử Dư định ra đông giao thi lại.
Tiền Đông đáp.
- Đại ca đi đâu?
- Ta tới thần miếu.
- Huynh lại được truyền pháp rồi ư?
Trần Tử Dư mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
- Mới học Khởi Phong, Đả Lôi mà đã…
- Chỉ là thử thôi.
Triệu Hưng gật đầu, thực ra mới một tuần mà Đạo Phôi Đan đã thay đổi hắn rất rõ, hiệu suất tụ nguyên tăng mạnh.
Tất nhiên cũng nhờ nhà ăn uống tốt hơn.
Nên dù chưa tới tụ nguyên tam giai, nhưng Hành Vân đã ngũ chuyển, Đả Lôi cũng tam chuyển, có thể thử học Bố Vũ.
- Vậy không làm phiền đại ca nữa, đi thôi Tử Dư, chúng ta cũng phải cố gắng, ra đông giao thôi!
- Ừ!
Trần Tử Dư gật đầu thật mạnh, dường như cũng được Triệu Hưng truyền cảm hứng.
Nhìn hai người rời đi, Triệu Hưng cũng hướng về nha huyện.
- Hành Vân, Khởi Phong, Đả Lôi, Bố Vũ, đây là một chuỗi pháp thuật, cũng là kỹ năng hạch tâm của nghề Ty Nông. Hiện tại ta còn thiếu Bố Vũ, mong lần này Cao Chân Quân cho ta “đỏ”.
Biết thêm một pháp thuật, đối phó khảo hạch càng chắc, cơ hội chuyển chính càng lớn.
Ngắn hạn thì giúp chuyển chính, hiện tại tâm nguyện lớn nhất của Triệu Hưng là được bổ nhiệm làm tòng cửu phẩm Ty Nông.
Vì sao lại như vậy? Vì mục tiêu lâu dài của Triệu Hưng là trường sinh bất tử, muốn vậy phải vượt qua thời kỳ vương triều, chờ đến phiên bản phục sinh.
Mà khí vận vương triều lại có thể giúp quan viên tăng thọ! Nếu không thì hắn đã đi làm “tự do” từ lâu rồi.
Vào nha huyện, vừa ngồi xuống đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
- Triệu huynh, lại là ngươi à?
- Bàng huynh, đúng là ta.
Triệu Hưng nhìn Bàng Phi, lần trước cũng là hắn làm thủ tục phê duyệt.
- Ngươi lại tới…
Bàng Phi xem văn thư của Triệu Hưng, không khỏi ngạc nhiên,
- Mới qua bao lâu mà đã lại được truyền pháp?
- Thử vận may thôi.
Triệu Hưng khiêm tốn.
- Đâu có, Triệu huynh chắc chắn thành công.
Bàng Phi chúc mừng,
- Đại nhân Ty Nông Giám đâu phải ai cũng được duyệt truyền pháp, ta đi làm thủ tục ngay…
- Tránh đường, Võ Ban Phòng có công vụ gấp, tránh đường!
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng quát, rồi tiếng bước chân dồn dập chạy qua.
Triệu Hưng nghi hoặc nhìn ra, chỉ thấy bóng lưng một đội quan binh mang đao.
- Bàng huynh, có chuyện gì mà Võ Ban Phòng lại ra quân đông thế?
- Phối hợp phủ điều tra thôi.
Bàng Phi bỗng hạ giọng, thần bí:
- Nói ra cũng liên quan đến Ty Nông Giám, không biết sao dạo này mười hai huyện của Nam Dương phủ liên tục có nhiều tiểu lại của Ty Nông mất tích, ngươi có thấy lạ không?
- Ty Nông tiểu lại mất tích?
Triệu Hưng hơi giật mình,
- Đã điều tra ra nguyên nhân chưa?
Bàng Phi nhún vai:
- Đang điều tra đấy, ta cũng không rõ, Triệu huynh ngồi nghỉ một chút, ta đi nộp đơn cho ngươi.
- Đa tạ.
Triệu Hưng ngồi xuống, nhíu mày nhớ lại kiếp trước, tuy từng trải qua thời Cảnh Đế nhưng chưa từng đến Cốc thành, Nam Dương phủ cũng không, song vẫn nhớ được một số sự kiện mấu chốt.
- Thời Cảnh Đế từng xảy ra một vụ kỳ án, rất nhiều Ty Nông quan bị một nhóm tự xưng là yêu nhân Huyền Thiên Giáo bắt cóc… Nhưng chẳng phải chuyện đó là vào niên hiệu Đại Trị sao, sao lại xuất hiện ở thời Cảnh Tân này? Hay là ta nhớ nhầm, hoặc là chuyện này đã được âm thầm chuẩn bị từ thời Cảnh Tân rồi?
Trương Tam bảo ở đâu có trò đấu cỏ vui, muốn mời hắn cùng đi xem. Lý Tứ rủ bằng hữu mở tiệc rượu, hỏi lát nữa có muốn uống vài chén không?
Thậm chí còn có một đại thúc mời Triệu Hưng đi nghe hát, mà lại ngại ngùng… “Ngài là…?”
- Tiểu đệ Hoàng Tứ Bình, ở Hoàng Gia Loan.
Một nam tử gò má cao, hơi hói cúi chào, có chút buồn bã:
- Triệu huynh đừng dùng kính ngữ, đệ còn nhỏ hơn huynh một tuổi.
- Ờ, Hoàng hiền đệ, xin thứ lỗi ta lỡ lời.
Triệu Hưng nhìn mái đầu của y, thật sự không giống nhỏ tuổi hơn mình cho lắm.
- Triệu huynh quý nhân hay quên, không nhớ cũng là bình thường.
Hoàng Tứ Bình cười:
- Không biết Triệu huynh có muốn cùng ta đi dự khúc hội của Lý huynh không?
- Lý huynh nào?
Triệu Hưng hơi khó hiểu.
- Đương nhiên là Lý Thừa Phong, người được gọi là “quân tử chi phong” ấy.
Hoàng Tứ Bình đáp.
- Còn có Tông huynh và các đồng liêu vừa lên Giáp Bảng kỳ khảo hạch Tiểu Thử này.
Cái gọi là khúc hội, thực ra chỉ là tụ tập nữ phi, đổi cách gọi mà thôi. Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương đều có gia thế, thường mời người đến, lại thuê ca kỹ đàn hát múa, tiện thể qua đêm với các nàng.
- Mọi chi phí đều do Lý công tử hoặc các công tử khác chi trả, kể cả ca kỹ…
Hoàng Tứ Bình nói rất uyển chuyển.
Triệu Hưng tất nhiên hiểu, đây là mời mình đi “nữ phi” mà thôi?
- Thay ta cảm ơn Lý huynh, nhưng ta còn có việc, hẹn dịp khác vậy.
Không phải hắn giả vờ thanh cao, nếu là Trần Tử Dư hay Tiền Đông mời thì đã đi ngay rồi.
Nhưng Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương là đối thủ cạnh tranh! Đi làm gì?
Uống say rồi bị sắp xếp cho một ca kỹ, mà thực ra là lương gia nữ (đã xóa hộ tịch), sau đó lại bị kiện lên nha huyện… Triệu Hưng lập tức nhớ đến mấy chiêu “chơi bẩn” hồi còn làm người chơi kiếp trước.
- Đúng là không may, lần sau lại mời Triệu huynh.
Hoàng Tứ Bình tiếc nuối, thấy vẻ mặt Triệu Hưng cũng như vậy, trong lòng đã có tính toán, chắp tay cáo từ.
- Thế nào rồi?
- Hắn từ chối, nói là có việc.
- Hừ, Giáp Bảng nhiều người nhận lời như vậy, hắn lại ra vẻ, chẳng lẽ muốn Lý huynh, Tông huynh đích thân đi mời?
- Cũng không thể trách, dù sao cũng chưa thân quen.
Hoàng Tứ Bình báo lại với Lý Thừa Phong, người trong cuộc chưa lên tiếng đã có nhiều người bàn tán về Triệu Hưng.
Trong lòng Lý Thừa Phong hơi khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
- Ta muốn kết giao đồng đạo, lại sợ đường đột, nên mới nhờ Hoàng huynh đi mời, không ngờ vẫn chưa mời được… Không sao, mời thêm vài lần, chắc sẽ tới.
Lý Thừa Phong nói xong, bên dưới lại nhao nhao khen ngợi hắn khoan dung độ lượng, so sánh hai bên thì Triệu Hưng lại như ra vẻ ta đây.
Nhưng chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, Lý Thừa Phong, Tông Thế Xương cũng không để tâm nhiều.
Dù sao mới một lần Giáp thượng, chưa phải uy hiếp gì lớn.
- Đại ca mới được một lần Giáp thượng mà đã nhiều bằng hữu như vậy, chúc mừng chúc mừng!
Tiền Đông nhìn Triệu Hưng vừa bước ra khỏi đám đông, giọng có chút chua chát.
- Đúng đó, thêm vài lần nữa, ta với Tiểu Đông chắc bị huynh trưởng quên luôn.
Trần Tử Dư cũng phụ họa.
Triệu Hưng bật cười, hiểu cảm giác của hai người này, giống như tưởng mình là bạn thân nhất, ai ngờ đối phương lại có thêm mấy “anh em chiến hữu” mới…
- Yên tâm, hai người các ngươi mà cứ nói móc thế này, ta làm ma cũng không quên được đâu.
- …
- Chiều nay hai ngươi không có việc gì à?
Triệu Hưng hỏi.
- Có, ta với Tử Dư định ra đông giao thi lại.
Tiền Đông đáp.
- Đại ca đi đâu?
- Ta tới thần miếu.
- Huynh lại được truyền pháp rồi ư?
Trần Tử Dư mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
- Mới học Khởi Phong, Đả Lôi mà đã…
- Chỉ là thử thôi.
Triệu Hưng gật đầu, thực ra mới một tuần mà Đạo Phôi Đan đã thay đổi hắn rất rõ, hiệu suất tụ nguyên tăng mạnh.
Tất nhiên cũng nhờ nhà ăn uống tốt hơn.
Nên dù chưa tới tụ nguyên tam giai, nhưng Hành Vân đã ngũ chuyển, Đả Lôi cũng tam chuyển, có thể thử học Bố Vũ.
- Vậy không làm phiền đại ca nữa, đi thôi Tử Dư, chúng ta cũng phải cố gắng, ra đông giao thôi!
- Ừ!
Trần Tử Dư gật đầu thật mạnh, dường như cũng được Triệu Hưng truyền cảm hứng.
Nhìn hai người rời đi, Triệu Hưng cũng hướng về nha huyện.
- Hành Vân, Khởi Phong, Đả Lôi, Bố Vũ, đây là một chuỗi pháp thuật, cũng là kỹ năng hạch tâm của nghề Ty Nông. Hiện tại ta còn thiếu Bố Vũ, mong lần này Cao Chân Quân cho ta “đỏ”.
Biết thêm một pháp thuật, đối phó khảo hạch càng chắc, cơ hội chuyển chính càng lớn.
Ngắn hạn thì giúp chuyển chính, hiện tại tâm nguyện lớn nhất của Triệu Hưng là được bổ nhiệm làm tòng cửu phẩm Ty Nông.
Vì sao lại như vậy? Vì mục tiêu lâu dài của Triệu Hưng là trường sinh bất tử, muốn vậy phải vượt qua thời kỳ vương triều, chờ đến phiên bản phục sinh.
Mà khí vận vương triều lại có thể giúp quan viên tăng thọ! Nếu không thì hắn đã đi làm “tự do” từ lâu rồi.
Vào nha huyện, vừa ngồi xuống đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
- Triệu huynh, lại là ngươi à?
- Bàng huynh, đúng là ta.
Triệu Hưng nhìn Bàng Phi, lần trước cũng là hắn làm thủ tục phê duyệt.
- Ngươi lại tới…
Bàng Phi xem văn thư của Triệu Hưng, không khỏi ngạc nhiên,
- Mới qua bao lâu mà đã lại được truyền pháp?
- Thử vận may thôi.
Triệu Hưng khiêm tốn.
- Đâu có, Triệu huynh chắc chắn thành công.
Bàng Phi chúc mừng,
- Đại nhân Ty Nông Giám đâu phải ai cũng được duyệt truyền pháp, ta đi làm thủ tục ngay…
- Tránh đường, Võ Ban Phòng có công vụ gấp, tránh đường!
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng quát, rồi tiếng bước chân dồn dập chạy qua.
Triệu Hưng nghi hoặc nhìn ra, chỉ thấy bóng lưng một đội quan binh mang đao.
- Bàng huynh, có chuyện gì mà Võ Ban Phòng lại ra quân đông thế?
- Phối hợp phủ điều tra thôi.
Bàng Phi bỗng hạ giọng, thần bí:
- Nói ra cũng liên quan đến Ty Nông Giám, không biết sao dạo này mười hai huyện của Nam Dương phủ liên tục có nhiều tiểu lại của Ty Nông mất tích, ngươi có thấy lạ không?
- Ty Nông tiểu lại mất tích?
Triệu Hưng hơi giật mình,
- Đã điều tra ra nguyên nhân chưa?
Bàng Phi nhún vai:
- Đang điều tra đấy, ta cũng không rõ, Triệu huynh ngồi nghỉ một chút, ta đi nộp đơn cho ngươi.
- Đa tạ.
Triệu Hưng ngồi xuống, nhíu mày nhớ lại kiếp trước, tuy từng trải qua thời Cảnh Đế nhưng chưa từng đến Cốc thành, Nam Dương phủ cũng không, song vẫn nhớ được một số sự kiện mấu chốt.
- Thời Cảnh Đế từng xảy ra một vụ kỳ án, rất nhiều Ty Nông quan bị một nhóm tự xưng là yêu nhân Huyền Thiên Giáo bắt cóc… Nhưng chẳng phải chuyện đó là vào niên hiệu Đại Trị sao, sao lại xuất hiện ở thời Cảnh Tân này? Hay là ta nhớ nhầm, hoặc là chuyện này đã được âm thầm chuẩn bị từ thời Cảnh Tân rồi?
— Hết chương —