Thần Nông Đạo Quân
Chương 16: Bố vũ pháp thuật
Sau niên hiệu Cảnh Tân là “Đại Trị”, cách nhau ít nhất cũng mấy chục năm.
Huyền Thiên Giáo là một thế lực hỗn loạn, luôn muốn làm chuyện lật đổ.
Triệu Hưng nghe nói về bọn chúng là vào thời Cảnh Đế, niên hiệu Đại Trị, đến thời Võ Đế thì lắng xuống, cuối thời lại nổi lên, hưng thịnh nhất là ở phiên bản phục sinh.
Sở dĩ ấn tượng sâu là vì thế lực hỗn loạn này rất thích gây chuyện, đối với người chơi Ty Nông thích an ổn thì cực kỳ không thân thiện.
Nghĩ một lúc, Triệu Hưng bỏ qua, quyết định không nghĩ nữa.
Hiện tại hắn cũng không có bảng nhiệm vụ, chỉ có bảng cá nhân, nếu là kiếp trước, chỉ cần có chút manh mối là sẽ nhảy vào, kiếm chút lợi ích cũng được.
Nhưng bây giờ, mình chỉ là một con kiến nhỏ, lại không có chức năng phục sinh. Đối với Triệu Hưng kiếp này, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc trồng trọt, trường sinh, thì chẳng có lý do gì phải đi hóng chuyện.
- Chuyện ngoài xã hội biết ít một chút vẫn hơn, chỉ cần đừng dính vào mình, Huyền Thiên Giáo hay Huyền Địa giáo gì cũng mặc.
Nhận xong công văn của quan phủ, chào Bàng Phi, Triệu Hưng thẳng tiến tới thần miếu.
Đông Hồ Bá thì khỏi cần bái nữa, sợ lại bị giữ lại bắt học võ, hắn đi thẳng đến điện Cao Khê Chân Quân.
Ty nghi giữ điện thấy Triệu Hưng cũng hơi ngạc nhiên, mới bao lâu mà lại tới nữa?
- Văn thư không vấn đề gì, vào đi.
- Đa tạ.
Triệu Hưng nhanh chóng vào điện, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, lúc này trong điện vẫn còn bảy tám người, đủ các nghề, nhưng ai cũng lặng lẽ nhắm mắt thụ pháp.
Khi Triệu Hưng nhắm mắt, lập tức cảm giác trước mắt lóe lên kim quang, ngay sau đó như đang đứng giữa thảo nguyên mênh mông.
Cảnh truyền pháp khác nhau, nghĩa là pháp thuật lĩnh ngộ cũng khác, Triệu Hưng không đoán được đây là pháp thuật gì, chỉ âm thầm cầu khấn: “Cho con bố vũ, cho con bố vũ, xin Chân Quân đừng nhầm, làm ơn…”
Như thể nghe thấy lời cầu khẩn, chẳng bao lâu trên không thảo nguyên đã xuất hiện một đám mây đen.
- Ầm!
Sấm chớp vang dội.
Rào rào~
Một luồng mát lạnh bao quanh Triệu Hưng, rất nhanh đã có mưa rơi xuống người hắn, lại như rơi thẳng vào tâm trí.
- Ào ào!
Mưa càng lúc càng lớn.
Hành Vân, Đả Lôi, Bố Vũ, ba pháp thuật lần lượt thi triển, luân phiên hiện lên trong đầu Triệu Hưng.
Không biết qua bao lâu, Triệu Hưng mở mắt, trong đầu đã có thêm một pháp thuật mới: Bố Vũ.
【Bố Vũ: Pháp thuật sơ cấp】
【Tiến độ: (0/9999)】
【Hiệu quả: Khống chế chính xác lượng mưa.】
Chắp tay cảm tạ Chân Quân, Triệu Hưng lặng lẽ rời khỏi đại điện.
Ty nghi giữ điện liếc nhìn bóng lưng Triệu Hưng, trong lòng thầm nghĩ: “Lạ thật, người này cầu Bố Vũ, liền lĩnh ngộ được Bố Vũ, Chân Quân lại cứ như có cầu tất ứng?”
Có được pháp thuật Bố Vũ, tâm trạng Triệu Hưng rất tốt.
Không biết làm mưa thì còn gọi gì là Ty Nông?
- Cốt lõi của bố vũ là chữ “bố”, có thể khống chế chính xác lượng mưa, đổi lại nghề khác thì mưa nhiều hay ít hoàn toàn do trời.
Một số nghề khác cũng có thể làm mưa, nhưng hiệu quả và tên gọi khác, lại không bằng Ty Nông.
Ví dụ như ty nghi thần miếu, họ có pháp thuật gọi là Cầu Vũ, nhưng rất khó kiểm soát lượng mưa, muốn làm được như vậy phải “khai đàn”, chuẩn bị lễ vật, dù có đơn giản hóa thì ít nhất cũng phải mang theo giấy vàng.
- Lão sư, con vừa lĩnh ngộ được Bố Vũ,xin lão sư chỉ điểm.
Học xong pháp thuật, Triệu Hưng lập tức về đình viện của Ty Nông Giám.
Lão Ty Nông Tiết Văn Trọng mỉm cười:
- Ngươi vận khí tốt thật, muốn gì được nấy, tứ pháp thiên thời, giờ ngươi đã đủ cả rồi.
Ta mà không vận khí tốt thì ai vận khí tốt? Thừa hưởng một phần khí vận Đại Lệ, đã lên tới Diễn Nhị, cả Cốc thành này ngoài huyện tôn và các chủ quản cơ quan ra, chắc chẳng ai có được.
- Bố vũ không có mẹo gì đặc biệt, chỉ cần luyện nhiều là được. Hành Vân, Khởi Phong, Đả Lôi, Bố Vũ, ngươi cứ thi triển lần lượt, luyện kỹ khống chế pháp thuật, tự nhiên sẽ kiểm soát được lượng mưa.
- Duy chỉ có một điều cần chú ý là ngoại cảnh.
Tiết Văn Trọng giảng giải:
- Như đình viện này luôn là tiết khí lập xuân, hơi nước dồi dào, ngươi thi triển Bố Vũ, lượng mưa cuối cùng có thể sẽ nhiều hơn dự tính.
- Nếu ra đông giao, khí hậu khô ráo, thi triển bố vũ có khi lại ít hơn mong muốn.
Những điều này Triệu Hưng dĩ nhiên biết, thậm chí còn hiểu hơn cả Tiết Văn Trọng. Bởi kiếp trước người chơi Ty Nông từng bị môi trường khắc nghiệt của thời kỳ thiên tai “hành” lên bờ xuống ruộng… Nhắc lại chỉ thấy buồn.
Vì thế Triệu Hưng từng tự tổng kết ra một bộ công thức “yếu tố ảnh hưởng”, dù là ở phiên bản “nguyên khí triều tịch” khắc nghiệt nhất cũng giữ được sai số cực nhỏ.
Chỉ là không biết hiện tại còn dùng được không, dù sao bây giờ không phải chơi game nữa.
Tiếp theo là luyện tập.
Triệu Hưng luyện Bố Vũ trong đình viện.
Lần đầu thi pháp, Tiết Văn Trọng đứng bên chỉ điểm.
Đến lần thứ ba, ông đã lên bậc thềm.
Đến lần thứ mười, lão Ty Nông ngồi luôn lên ghế.
Sau đó… Tiết Văn Trọng nằm dài trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Bởi vì Triệu Hưng căn bản không cần dạy nữa, ông chưa từng thấy ai có ngộ tính cao như vậy.
- Đứa nhỏ này không làm Ty Nông, trời không dung đất không tha!
Luyện xong, Tiết Văn Trọng cảm khái từ tận đáy lòng.
Nhưng ngoài miệng vẫn chỉ khích lệ:
- Bố vũ của ngươi vẫn còn nhiều chỗ chưa ổn, ngoại cảnh vừa là trở ngại, cũng có thể là trợ lực.
- Cái vũng nước nhỏ ở góc tường kia, chẳng lẽ không thể tận dụng để tiết kiệm thiên địa nguyên khí ư? Sao lần nào ngươi cũng chỉ chăm chăm đối kháng?
Triệu Hưng há miệng, rất muốn giải thích, nhưng không nói ra được.
Chẳng lẽ lại bảo sau này môi trường sẽ khắc nghiệt đến mức khó mà mượn được ngoại vật? Giờ cảnh giới còn thấp, nói ra cũng chẳng ai tin.
- Lão sư dạy rất phải.
Vốn còn nửa canh giờ để luyện pháp thuật khác, nhưng bỗng một gia nhân chạy đến tìm Tiết Văn Trọng, nói gì đó rất gấp.
Sắc mặt Tiết Văn Trọng không thay đổi, nhưng lời nói đã lộ vẻ bất an:
- Hôm nay luyện thêm đến đây thôi, ngày mai ta chưa chắc có thời gian, ngươi tự luyện đi.
Nói xong, ông liền theo gia nhân rời đi.
Có chuyện gì vậy?
Triệu Hưng thấy khó hiểu.
Nhưng người ta không nói thì cũng không tiện hỏi.
Tối về nhà, Triệu Hưng nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, cứ cảm thấy bất an.
Ban đầu vốn không muốn dính vào, nhưng lão Ty Nông là nhân tố then chốt để hắn chuyển chính, nếu xảy ra chuyện gì, mấy Ty Nông khác chưa chắc chịu tiến cử mình.
- Ngày mai nhất định phải dò hỏi, nếu thật sự có biến cố thì còn chuẩn bị trước.
Nghĩ vậy, Triệu Hưng lại dán hai tấm phù, vào Đại Mộng Học Cung xem thử, phát hiện mây mù vẫn không có động tĩnh gì, bèn yên tâm ra ngủ.
Không ngờ sáng hôm sau vừa dậy đã nghe được tin xấu.
Huyền Thiên Giáo là một thế lực hỗn loạn, luôn muốn làm chuyện lật đổ.
Triệu Hưng nghe nói về bọn chúng là vào thời Cảnh Đế, niên hiệu Đại Trị, đến thời Võ Đế thì lắng xuống, cuối thời lại nổi lên, hưng thịnh nhất là ở phiên bản phục sinh.
Sở dĩ ấn tượng sâu là vì thế lực hỗn loạn này rất thích gây chuyện, đối với người chơi Ty Nông thích an ổn thì cực kỳ không thân thiện.
Nghĩ một lúc, Triệu Hưng bỏ qua, quyết định không nghĩ nữa.
Hiện tại hắn cũng không có bảng nhiệm vụ, chỉ có bảng cá nhân, nếu là kiếp trước, chỉ cần có chút manh mối là sẽ nhảy vào, kiếm chút lợi ích cũng được.
Nhưng bây giờ, mình chỉ là một con kiến nhỏ, lại không có chức năng phục sinh. Đối với Triệu Hưng kiếp này, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc trồng trọt, trường sinh, thì chẳng có lý do gì phải đi hóng chuyện.
- Chuyện ngoài xã hội biết ít một chút vẫn hơn, chỉ cần đừng dính vào mình, Huyền Thiên Giáo hay Huyền Địa giáo gì cũng mặc.
Nhận xong công văn của quan phủ, chào Bàng Phi, Triệu Hưng thẳng tiến tới thần miếu.
Đông Hồ Bá thì khỏi cần bái nữa, sợ lại bị giữ lại bắt học võ, hắn đi thẳng đến điện Cao Khê Chân Quân.
Ty nghi giữ điện thấy Triệu Hưng cũng hơi ngạc nhiên, mới bao lâu mà lại tới nữa?
- Văn thư không vấn đề gì, vào đi.
- Đa tạ.
Triệu Hưng nhanh chóng vào điện, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, lúc này trong điện vẫn còn bảy tám người, đủ các nghề, nhưng ai cũng lặng lẽ nhắm mắt thụ pháp.
Khi Triệu Hưng nhắm mắt, lập tức cảm giác trước mắt lóe lên kim quang, ngay sau đó như đang đứng giữa thảo nguyên mênh mông.
Cảnh truyền pháp khác nhau, nghĩa là pháp thuật lĩnh ngộ cũng khác, Triệu Hưng không đoán được đây là pháp thuật gì, chỉ âm thầm cầu khấn: “Cho con bố vũ, cho con bố vũ, xin Chân Quân đừng nhầm, làm ơn…”
Như thể nghe thấy lời cầu khẩn, chẳng bao lâu trên không thảo nguyên đã xuất hiện một đám mây đen.
- Ầm!
Sấm chớp vang dội.
Rào rào~
Một luồng mát lạnh bao quanh Triệu Hưng, rất nhanh đã có mưa rơi xuống người hắn, lại như rơi thẳng vào tâm trí.
- Ào ào!
Mưa càng lúc càng lớn.
Hành Vân, Đả Lôi, Bố Vũ, ba pháp thuật lần lượt thi triển, luân phiên hiện lên trong đầu Triệu Hưng.
Không biết qua bao lâu, Triệu Hưng mở mắt, trong đầu đã có thêm một pháp thuật mới: Bố Vũ.
【Bố Vũ: Pháp thuật sơ cấp】
【Tiến độ: (0/9999)】
【Hiệu quả: Khống chế chính xác lượng mưa.】
Chắp tay cảm tạ Chân Quân, Triệu Hưng lặng lẽ rời khỏi đại điện.
Ty nghi giữ điện liếc nhìn bóng lưng Triệu Hưng, trong lòng thầm nghĩ: “Lạ thật, người này cầu Bố Vũ, liền lĩnh ngộ được Bố Vũ, Chân Quân lại cứ như có cầu tất ứng?”
Có được pháp thuật Bố Vũ, tâm trạng Triệu Hưng rất tốt.
Không biết làm mưa thì còn gọi gì là Ty Nông?
- Cốt lõi của bố vũ là chữ “bố”, có thể khống chế chính xác lượng mưa, đổi lại nghề khác thì mưa nhiều hay ít hoàn toàn do trời.
Một số nghề khác cũng có thể làm mưa, nhưng hiệu quả và tên gọi khác, lại không bằng Ty Nông.
Ví dụ như ty nghi thần miếu, họ có pháp thuật gọi là Cầu Vũ, nhưng rất khó kiểm soát lượng mưa, muốn làm được như vậy phải “khai đàn”, chuẩn bị lễ vật, dù có đơn giản hóa thì ít nhất cũng phải mang theo giấy vàng.
- Lão sư, con vừa lĩnh ngộ được Bố Vũ,xin lão sư chỉ điểm.
Học xong pháp thuật, Triệu Hưng lập tức về đình viện của Ty Nông Giám.
Lão Ty Nông Tiết Văn Trọng mỉm cười:
- Ngươi vận khí tốt thật, muốn gì được nấy, tứ pháp thiên thời, giờ ngươi đã đủ cả rồi.
Ta mà không vận khí tốt thì ai vận khí tốt? Thừa hưởng một phần khí vận Đại Lệ, đã lên tới Diễn Nhị, cả Cốc thành này ngoài huyện tôn và các chủ quản cơ quan ra, chắc chẳng ai có được.
- Bố vũ không có mẹo gì đặc biệt, chỉ cần luyện nhiều là được. Hành Vân, Khởi Phong, Đả Lôi, Bố Vũ, ngươi cứ thi triển lần lượt, luyện kỹ khống chế pháp thuật, tự nhiên sẽ kiểm soát được lượng mưa.
- Duy chỉ có một điều cần chú ý là ngoại cảnh.
Tiết Văn Trọng giảng giải:
- Như đình viện này luôn là tiết khí lập xuân, hơi nước dồi dào, ngươi thi triển Bố Vũ, lượng mưa cuối cùng có thể sẽ nhiều hơn dự tính.
- Nếu ra đông giao, khí hậu khô ráo, thi triển bố vũ có khi lại ít hơn mong muốn.
Những điều này Triệu Hưng dĩ nhiên biết, thậm chí còn hiểu hơn cả Tiết Văn Trọng. Bởi kiếp trước người chơi Ty Nông từng bị môi trường khắc nghiệt của thời kỳ thiên tai “hành” lên bờ xuống ruộng… Nhắc lại chỉ thấy buồn.
Vì thế Triệu Hưng từng tự tổng kết ra một bộ công thức “yếu tố ảnh hưởng”, dù là ở phiên bản “nguyên khí triều tịch” khắc nghiệt nhất cũng giữ được sai số cực nhỏ.
Chỉ là không biết hiện tại còn dùng được không, dù sao bây giờ không phải chơi game nữa.
Tiếp theo là luyện tập.
Triệu Hưng luyện Bố Vũ trong đình viện.
Lần đầu thi pháp, Tiết Văn Trọng đứng bên chỉ điểm.
Đến lần thứ ba, ông đã lên bậc thềm.
Đến lần thứ mười, lão Ty Nông ngồi luôn lên ghế.
Sau đó… Tiết Văn Trọng nằm dài trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Bởi vì Triệu Hưng căn bản không cần dạy nữa, ông chưa từng thấy ai có ngộ tính cao như vậy.
- Đứa nhỏ này không làm Ty Nông, trời không dung đất không tha!
Luyện xong, Tiết Văn Trọng cảm khái từ tận đáy lòng.
Nhưng ngoài miệng vẫn chỉ khích lệ:
- Bố vũ của ngươi vẫn còn nhiều chỗ chưa ổn, ngoại cảnh vừa là trở ngại, cũng có thể là trợ lực.
- Cái vũng nước nhỏ ở góc tường kia, chẳng lẽ không thể tận dụng để tiết kiệm thiên địa nguyên khí ư? Sao lần nào ngươi cũng chỉ chăm chăm đối kháng?
Triệu Hưng há miệng, rất muốn giải thích, nhưng không nói ra được.
Chẳng lẽ lại bảo sau này môi trường sẽ khắc nghiệt đến mức khó mà mượn được ngoại vật? Giờ cảnh giới còn thấp, nói ra cũng chẳng ai tin.
- Lão sư dạy rất phải.
Vốn còn nửa canh giờ để luyện pháp thuật khác, nhưng bỗng một gia nhân chạy đến tìm Tiết Văn Trọng, nói gì đó rất gấp.
Sắc mặt Tiết Văn Trọng không thay đổi, nhưng lời nói đã lộ vẻ bất an:
- Hôm nay luyện thêm đến đây thôi, ngày mai ta chưa chắc có thời gian, ngươi tự luyện đi.
Nói xong, ông liền theo gia nhân rời đi.
Có chuyện gì vậy?
Triệu Hưng thấy khó hiểu.
Nhưng người ta không nói thì cũng không tiện hỏi.
Tối về nhà, Triệu Hưng nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, cứ cảm thấy bất an.
Ban đầu vốn không muốn dính vào, nhưng lão Ty Nông là nhân tố then chốt để hắn chuyển chính, nếu xảy ra chuyện gì, mấy Ty Nông khác chưa chắc chịu tiến cử mình.
- Ngày mai nhất định phải dò hỏi, nếu thật sự có biến cố thì còn chuẩn bị trước.
Nghĩ vậy, Triệu Hưng lại dán hai tấm phù, vào Đại Mộng Học Cung xem thử, phát hiện mây mù vẫn không có động tĩnh gì, bèn yên tâm ra ngủ.
Không ngờ sáng hôm sau vừa dậy đã nghe được tin xấu.
— Hết chương —