Thần Nông Đạo Quân
Chương 17: Bảo vật
- Cái gì? Lão Ty Nông ngã bệnh rồi! Tử Dư nghe ai nói vậy?
- Tối qua có người Tiết gia đến Ty Nông Giám xin nghỉ phép, Trần đại nhân thông báo cho Hòe Liễu Viện.
Triệu Hưng nhíu mày:
- Có nghiêm trọng không? Có biết tình hình cụ thể không?
Tiền Đông bên cạnh lắc đầu:
- Chỉ nói là có bệnh trong người, cần tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng không nói thời gian cụ thể. Mọi việc ở Hòe Liễu Viện do Trần đại nhân tạm quản lý.
Triệu Hưng suy nghĩ rồi nói:
- Ta muốn đến Tiết phủ thăm hỏi, hai người có muốn đi cùng không?
Trần Tử Dư lắc đầu:
- E là không được, Trần đại nhân dặn không được đến thăm, để tránh làm phiền lão Ty Nông, có người đã tới từ sớm rồi, Tiết phủ cũng đóng cửa từ chối khách.
Triệu Hưng càng nhíu chặt mày, có chút khác thường.
Đầu tiên là nghỉ phép không hẹn ngày về, bệnh nhẹ đâu đến mức thế?
Sau lại đóng cửa từ chối khách, đến thăm hỏi cũng không được, càng thêm kỳ quặc.
- Tiết Văn Trọng chín mươi tám tuổi, triều đình còn tăng thọ cho ông ta, theo lý thì chưa đến lúc chết, chắc không đến nỗi giờ đã “đi” rồi chứ.
- Nhưng tăng thọ chú lộc của triều đình cũng không tuyệt đối bảo đảm người ta không bệnh không tật sống đến già, người già mắc bệnh là bình thường, nhưng không cho thăm hỏi mà còn lâu như vậy, rốt cuộc là bệnh gì? Nếu bệnh cả năm rưỡi, mãi không thể phục chức… Haiz, lão sư Ty Nông ơi, ngài nhất định phải cố lên!
- Đại bá, ngài nhất định phải cố lên, Bách nhi sẽ không sao đâu.
Trong Tiết phủ, trước giường bệnh phòng bên, một lão nhân tóc hoa râm nhìn Tiết Văn Trọng đang nằm, lo lắng không yên.
Người nói chuyện tên là Tiết Toàn, là cháu trai của Tiết Văn Trọng.
Tăng thọ chú lộc của triều đình đối với quan cửu phẩm thường không ban phúc cho vợ con, về lý thuyết Tiết Văn Trọng có thể sống đến một trăm năm mươi tuổi, nhưng vợ con ông lại không có phúc phận này, bạn đời của ông mất năm tám mươi ba tuổi, con trai con dâu hơn bảy mươi đã chết.
Nên hiện tại bên cạnh Tiết Văn Trọng, chỉ có người cháu trai Tiết Toàn này là thân thiết. Mà người cháu này cũng đã hơn sáu mươi rồi.
Tiết Văn Trọng hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
- Tạo nghiệp, tạo nghiệp mà.
Lúc này môi ông trắng bệch, đúng là triệu chứng bệnh tật, nhưng vấn đề không lớn.
Sở dĩ nằm trên giường hoàn toàn là vì tức giận.
Hôm qua ông nhận được tin báo của người nhà, cháu trai Tiết Bách gây chuyện ở quận thành, bị bắt lại.
Nguyên nhân là Tiết Bách ở quận thành tìm vui, sau khi say rượu thì cãi cọ với người ta, đánh người trọng thương. Gây sự trong thành, tất nhiên bị bắt ngay, Tiết Bách hiện đang bị giam trong ngục quận thành, chờ phán xét.
Chuyện đền tiền ngồi tù thì không nói, nhưng trong mắt Tiết Văn Trọng thanh liêm trong sạch, đây là chuyện xấu hổ đến mức nào?
Tức giận, Tiết Văn Trọng không khống chế được dao động thiên địa nguyên khí trong người, ngất đi.
- Bách nhi nó đã biết sai rồi.
Tiết Toàn an ủi.
- Biết sai, biết sai?
Ánh mắt Tiết Văn Trọng nhìn cháu trai.
- Đây là lần thứ mấy rồi?
Tiết Toàn nhớ lại quá khứ của cháu mình, cũng không khỏi á khẩu.
Tiết Văn Trọng làm việc ở Ty Nông Giám, nhân phẩm danh tiếng đều tốt, con trai ông kinh doanh, tích lũy được chút tiền của, cũng coi như có sở trường.
Đến đời cháu trai, có lẽ vì Tiết Bách là con một, được cưng chiều hết mực, từ nhỏ đã là một thiếu niên có vấn đề.
Hiện tại đã trở thành thanh niên có vấn đề.
Nó biết sai thật sao? Ngay cả Tiết Toàn cũng không tin.
Nhưng vẫn phải khuyên nhủ:
- Dù sao thì ngài cũng chỉ có một huyết mạch là Tiết Bách, ngài không cứu nó, chẳng lẽ trơ mắt nhìn nó chịu tội ngồi tù?
Tiết Văn Trọng lắc đầu:
- Trước kia chỉ là ăn chơi phá tiền, giờ đã thành đánh người phạm pháp, lần sau chẳng phải sẽ phạm tội chết sao? Chuyện này nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy, các ngươi cũng không được đến quận thành đi lại.
- Nó còn chưa thành gia lập thất, nếu ở trong tù có chuyện gì, hay là để Bình nhi nhà ta thay ngài đến đó…
- Cha nó quá cưng chiều, mới tạo ra chuyện hôm nay, che chở nó lần này, chẳng lẽ còn che chở được cả đời? Ta chỉ có thể đảm bảo nó nhận được phán xét công bằng, người khác không quản giáo được thì để quốc pháp quản nó vậy.
- Nhưng mà đại bá…
- Thôi, ta mệt rồi, ngươi ra ngoài đi.
Tiết Văn Trọng dường như đã quyết.
Tiết Toàn bất lực, xem ra hiện tại không phải thời cơ tốt để lợi dụng, đành chắp tay cáo lui.
Trong phòng vang lên tiếng thở dài, Tiết Văn Trọng nhớ lại vừa rồi, trong mắt đầy vẻ ưu sầu. Ông có thể dùng chút nhân mạch và gia sản tích lũy bấy lâu để cứu người, nhưng cháu trai có thật sự biết sai không? Sau này mình không còn, ai có thể giúp ông trông chừng nó, giữ vững gia nghiệp của Tiết gia?
- Triệu Hưng, Trần đại nhân gọi ngươi đến Bách Hoa Viện.
Đang định rời khỏi Hòe Liễu Viện, bỗng có người truyền lời.
Cũng không biết đại lãnh đạo đột nhiên điểm danh mình là vì chuyện gì.
Chẳng lẽ tài hoa của mình đã được đại lão phát hiện?
Đến nơi rồi Triệu Hưng mới biết mình nghĩ nhiều.
Bởi vì người trên Giáp Bảng đều ở đây, Trần Thời Tiết không chỉ gọi mình hắn, mà còn có các tiểu lại từng lên Giáp Bảng.
Không chỉ là trong khảo hạch Tiểu Thử vừa rồi, chỉ cần năm nay từng lên bảng đều có mặt, nhưng cũng không nhiều, tổng cộng chưa đến năm mươi người.
Đến đại sảnh Bách Hoa Viên mới phát hiện nơi này có chút khác với ngày thường.
- Chuyện gì vậy, còn có người của nha huyện?
- Đó là Vương Long, đầu lĩnh Võ Ban Phòng?
- Còn có ít nhất bảy vị võ giả nhập phẩm, chuyện gì vậy, Ty Nông Giám có người phạm pháp?
- Không biết, cứ im lặng đã, Trần đại nhân đến rồi.
Triệu Hưng lặng lẽ lắng nghe.
Chẳng bao lâu, Trần Thời Tiết đến, trước tiên bảo mọi người im lặng, sau đó gật đầu với Vương Long, người này tiến lên chắp tay, hô lớn với mọi người:
- Hôm nay bái thỉnh Trần đại nhân tập hợp chư vị, là vì chuyện lạ xảy ra gần đây ở các nơi Nam Dương phủ, có một đám yêu nhân thần bí, chuyên nhằm vào các tượng Ty Nông quan Giám, Thiên Công Phường để bắt cóc.
- Tuân theo lệnh của quận phủ, các nha huyện phải tăng cường phòng bị, bắt giữ tặc nhân. Trong thành thì các vị dĩ nhiên không cần lo lắng, nhưng ra khỏi thành, tốt nhất nên đi cùng nhau, nếu phát hiện có người theo dõi hoặc nghi vấn thì báo cáo ngay.
- Đông Hồ Quân và các bộ của phủ môn đều đã xuất động, tin rằng sẽ sớm bắt được tặc nhân, chư vị không cần quá hoảng sợ.
Bên dưới là một trận xôn xao, thời buổi này mà vẫn còn cường nhân dám ra mặt gây sự? Đúng là không muốn sống nữa rồi.
Triệu Hưng nghe vậy cũng có chút kinh ngạc, sao Huyền Thiên Giáo lúc này lại có bản lĩnh lớn đến vậy? Đến mức ép quan phủ phải hành động rầm rộ như thế?
Vương Long nói xong, Trần Thời Tiết lên tiếng:
- Tài năng trên Giáp Bảng đều là dự bị Ty Nông có thiên phú, nếu đám tặc nhân đó thật sự đến Cốc thành, các ngươi chính là mục tiêu.
- Để phòng vạn nhất, bản quan đặc biệt xin điều một số bảo vật từ Chuyển Vận Ti.
- Công dụng thì ta không giới thiệu nhiều, đều là vật mà Ty Nông quan chính thức mới dùng được, nên chỉ tạm cho các ngươi mượn để phòng thân.
- Cũng không cần quá hoảng sợ, chưa chắc đã dùng đến, chỉ là phòng ngừa vạn nhất thôi.
Nói xong, có người đi lại giữa đám tiểu lại, lần lượt phát bảo vật.
Về lý do chỉ phát cho họ, cũng đã nói rồi, thường chỉ bắt cóc nhân tài xuất sắc, hạng xoàng xĩnh căn bản không cần lo.
Rất nhanh Triệu Hưng cũng thấy bảo vật được phát xuống.
Hắn tất nhiên không lạ gì trang bị của Ty Nông quan chính thức, nhưng thấy xong vẫn hơi bất ngờ:
- Hửm? Không ngờ lại là hai thứ này? Chất lượng cũng khá đấy chứ?
- Tối qua có người Tiết gia đến Ty Nông Giám xin nghỉ phép, Trần đại nhân thông báo cho Hòe Liễu Viện.
Triệu Hưng nhíu mày:
- Có nghiêm trọng không? Có biết tình hình cụ thể không?
Tiền Đông bên cạnh lắc đầu:
- Chỉ nói là có bệnh trong người, cần tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng không nói thời gian cụ thể. Mọi việc ở Hòe Liễu Viện do Trần đại nhân tạm quản lý.
Triệu Hưng suy nghĩ rồi nói:
- Ta muốn đến Tiết phủ thăm hỏi, hai người có muốn đi cùng không?
Trần Tử Dư lắc đầu:
- E là không được, Trần đại nhân dặn không được đến thăm, để tránh làm phiền lão Ty Nông, có người đã tới từ sớm rồi, Tiết phủ cũng đóng cửa từ chối khách.
Triệu Hưng càng nhíu chặt mày, có chút khác thường.
Đầu tiên là nghỉ phép không hẹn ngày về, bệnh nhẹ đâu đến mức thế?
Sau lại đóng cửa từ chối khách, đến thăm hỏi cũng không được, càng thêm kỳ quặc.
- Tiết Văn Trọng chín mươi tám tuổi, triều đình còn tăng thọ cho ông ta, theo lý thì chưa đến lúc chết, chắc không đến nỗi giờ đã “đi” rồi chứ.
- Nhưng tăng thọ chú lộc của triều đình cũng không tuyệt đối bảo đảm người ta không bệnh không tật sống đến già, người già mắc bệnh là bình thường, nhưng không cho thăm hỏi mà còn lâu như vậy, rốt cuộc là bệnh gì? Nếu bệnh cả năm rưỡi, mãi không thể phục chức… Haiz, lão sư Ty Nông ơi, ngài nhất định phải cố lên!
- Đại bá, ngài nhất định phải cố lên, Bách nhi sẽ không sao đâu.
Trong Tiết phủ, trước giường bệnh phòng bên, một lão nhân tóc hoa râm nhìn Tiết Văn Trọng đang nằm, lo lắng không yên.
Người nói chuyện tên là Tiết Toàn, là cháu trai của Tiết Văn Trọng.
Tăng thọ chú lộc của triều đình đối với quan cửu phẩm thường không ban phúc cho vợ con, về lý thuyết Tiết Văn Trọng có thể sống đến một trăm năm mươi tuổi, nhưng vợ con ông lại không có phúc phận này, bạn đời của ông mất năm tám mươi ba tuổi, con trai con dâu hơn bảy mươi đã chết.
Nên hiện tại bên cạnh Tiết Văn Trọng, chỉ có người cháu trai Tiết Toàn này là thân thiết. Mà người cháu này cũng đã hơn sáu mươi rồi.
Tiết Văn Trọng hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
- Tạo nghiệp, tạo nghiệp mà.
Lúc này môi ông trắng bệch, đúng là triệu chứng bệnh tật, nhưng vấn đề không lớn.
Sở dĩ nằm trên giường hoàn toàn là vì tức giận.
Hôm qua ông nhận được tin báo của người nhà, cháu trai Tiết Bách gây chuyện ở quận thành, bị bắt lại.
Nguyên nhân là Tiết Bách ở quận thành tìm vui, sau khi say rượu thì cãi cọ với người ta, đánh người trọng thương. Gây sự trong thành, tất nhiên bị bắt ngay, Tiết Bách hiện đang bị giam trong ngục quận thành, chờ phán xét.
Chuyện đền tiền ngồi tù thì không nói, nhưng trong mắt Tiết Văn Trọng thanh liêm trong sạch, đây là chuyện xấu hổ đến mức nào?
Tức giận, Tiết Văn Trọng không khống chế được dao động thiên địa nguyên khí trong người, ngất đi.
- Bách nhi nó đã biết sai rồi.
Tiết Toàn an ủi.
- Biết sai, biết sai?
Ánh mắt Tiết Văn Trọng nhìn cháu trai.
- Đây là lần thứ mấy rồi?
Tiết Toàn nhớ lại quá khứ của cháu mình, cũng không khỏi á khẩu.
Tiết Văn Trọng làm việc ở Ty Nông Giám, nhân phẩm danh tiếng đều tốt, con trai ông kinh doanh, tích lũy được chút tiền của, cũng coi như có sở trường.
Đến đời cháu trai, có lẽ vì Tiết Bách là con một, được cưng chiều hết mực, từ nhỏ đã là một thiếu niên có vấn đề.
Hiện tại đã trở thành thanh niên có vấn đề.
Nó biết sai thật sao? Ngay cả Tiết Toàn cũng không tin.
Nhưng vẫn phải khuyên nhủ:
- Dù sao thì ngài cũng chỉ có một huyết mạch là Tiết Bách, ngài không cứu nó, chẳng lẽ trơ mắt nhìn nó chịu tội ngồi tù?
Tiết Văn Trọng lắc đầu:
- Trước kia chỉ là ăn chơi phá tiền, giờ đã thành đánh người phạm pháp, lần sau chẳng phải sẽ phạm tội chết sao? Chuyện này nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy, các ngươi cũng không được đến quận thành đi lại.
- Nó còn chưa thành gia lập thất, nếu ở trong tù có chuyện gì, hay là để Bình nhi nhà ta thay ngài đến đó…
- Cha nó quá cưng chiều, mới tạo ra chuyện hôm nay, che chở nó lần này, chẳng lẽ còn che chở được cả đời? Ta chỉ có thể đảm bảo nó nhận được phán xét công bằng, người khác không quản giáo được thì để quốc pháp quản nó vậy.
- Nhưng mà đại bá…
- Thôi, ta mệt rồi, ngươi ra ngoài đi.
Tiết Văn Trọng dường như đã quyết.
Tiết Toàn bất lực, xem ra hiện tại không phải thời cơ tốt để lợi dụng, đành chắp tay cáo lui.
Trong phòng vang lên tiếng thở dài, Tiết Văn Trọng nhớ lại vừa rồi, trong mắt đầy vẻ ưu sầu. Ông có thể dùng chút nhân mạch và gia sản tích lũy bấy lâu để cứu người, nhưng cháu trai có thật sự biết sai không? Sau này mình không còn, ai có thể giúp ông trông chừng nó, giữ vững gia nghiệp của Tiết gia?
- Triệu Hưng, Trần đại nhân gọi ngươi đến Bách Hoa Viện.
Đang định rời khỏi Hòe Liễu Viện, bỗng có người truyền lời.
Cũng không biết đại lãnh đạo đột nhiên điểm danh mình là vì chuyện gì.
Chẳng lẽ tài hoa của mình đã được đại lão phát hiện?
Đến nơi rồi Triệu Hưng mới biết mình nghĩ nhiều.
Bởi vì người trên Giáp Bảng đều ở đây, Trần Thời Tiết không chỉ gọi mình hắn, mà còn có các tiểu lại từng lên Giáp Bảng.
Không chỉ là trong khảo hạch Tiểu Thử vừa rồi, chỉ cần năm nay từng lên bảng đều có mặt, nhưng cũng không nhiều, tổng cộng chưa đến năm mươi người.
Đến đại sảnh Bách Hoa Viên mới phát hiện nơi này có chút khác với ngày thường.
- Chuyện gì vậy, còn có người của nha huyện?
- Đó là Vương Long, đầu lĩnh Võ Ban Phòng?
- Còn có ít nhất bảy vị võ giả nhập phẩm, chuyện gì vậy, Ty Nông Giám có người phạm pháp?
- Không biết, cứ im lặng đã, Trần đại nhân đến rồi.
Triệu Hưng lặng lẽ lắng nghe.
Chẳng bao lâu, Trần Thời Tiết đến, trước tiên bảo mọi người im lặng, sau đó gật đầu với Vương Long, người này tiến lên chắp tay, hô lớn với mọi người:
- Hôm nay bái thỉnh Trần đại nhân tập hợp chư vị, là vì chuyện lạ xảy ra gần đây ở các nơi Nam Dương phủ, có một đám yêu nhân thần bí, chuyên nhằm vào các tượng Ty Nông quan Giám, Thiên Công Phường để bắt cóc.
- Tuân theo lệnh của quận phủ, các nha huyện phải tăng cường phòng bị, bắt giữ tặc nhân. Trong thành thì các vị dĩ nhiên không cần lo lắng, nhưng ra khỏi thành, tốt nhất nên đi cùng nhau, nếu phát hiện có người theo dõi hoặc nghi vấn thì báo cáo ngay.
- Đông Hồ Quân và các bộ của phủ môn đều đã xuất động, tin rằng sẽ sớm bắt được tặc nhân, chư vị không cần quá hoảng sợ.
Bên dưới là một trận xôn xao, thời buổi này mà vẫn còn cường nhân dám ra mặt gây sự? Đúng là không muốn sống nữa rồi.
Triệu Hưng nghe vậy cũng có chút kinh ngạc, sao Huyền Thiên Giáo lúc này lại có bản lĩnh lớn đến vậy? Đến mức ép quan phủ phải hành động rầm rộ như thế?
Vương Long nói xong, Trần Thời Tiết lên tiếng:
- Tài năng trên Giáp Bảng đều là dự bị Ty Nông có thiên phú, nếu đám tặc nhân đó thật sự đến Cốc thành, các ngươi chính là mục tiêu.
- Để phòng vạn nhất, bản quan đặc biệt xin điều một số bảo vật từ Chuyển Vận Ti.
- Công dụng thì ta không giới thiệu nhiều, đều là vật mà Ty Nông quan chính thức mới dùng được, nên chỉ tạm cho các ngươi mượn để phòng thân.
- Cũng không cần quá hoảng sợ, chưa chắc đã dùng đến, chỉ là phòng ngừa vạn nhất thôi.
Nói xong, có người đi lại giữa đám tiểu lại, lần lượt phát bảo vật.
Về lý do chỉ phát cho họ, cũng đã nói rồi, thường chỉ bắt cóc nhân tài xuất sắc, hạng xoàng xĩnh căn bản không cần lo.
Rất nhanh Triệu Hưng cũng thấy bảo vật được phát xuống.
Hắn tất nhiên không lạ gì trang bị của Ty Nông quan chính thức, nhưng thấy xong vẫn hơi bất ngờ:
- Hửm? Không ngờ lại là hai thứ này? Chất lượng cũng khá đấy chứ?
— Hết chương —