Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 1: Kẻ háo sắc 1
“Tôi đã tạo nghiệp gì chứ? Ngàn chọn vạn tuyển thế nhưng lại cưới cho thằng ba cái thứ gì không biết. Chỉ vì chút chuyện cỏn con đã làm loạn, đòi treo cổ tự tử. Nếu không kịp thời cứu về, bà già nhà họ Tô đã sớm chạy tới nhà họ Quý chúng ta liều mạng rồi. Khó khăn lắm thằng ba mới về thăm nhà được một lần mà nó muốn chồng nó về chịu tang hay sao?”
Mẹ Quý ở ngoài cửa chua xót nói.
“Vợ thằng ba, cô còn không mau dậy? Không thấy mẹ bị cô chọc tức đến mức đó rồi sao? Mẹ chỉ cho Hầu Oa Tử một cái bánh trứng ăn mà cô đã làm rùm beng lên. Chú ba hằng tháng gửi về cho cô bao nhiêu tiền!” Phùng Phương Phương đứng ở cửa quát.
“Mỗi tháng thằng ba gửi về bao nhiêu tiền tôi đều để cô giữ, không động vào tí nào. Cầm tiền trong tay cô không hiếu kính ba mẹ chồng một cắc tôi cũng không tính toán. Vậy mà tôi cho cháu trai lớn một cái bánh trứng cô đã ầm ĩ cả lên. Ba nhà đều đã chia nhà, tôi cho cháu tôi đồ của mình cũng không được sao, tôi có lỗi gì với cô chứ. Cô có bản lĩnh thì sinh cho tôi một đứa cháu trai đi, tôi cũng sẽ đối xử như vậy. Kết hôn đã ba năm mà bụng cô lại không có chút động tĩnh nào. Tôi còn chưa tính sổ với cô, cô đã gây chuyện với tôi. Nhà họ Tô dạy được cô con gái quý báu quá!” Mẹ Quý nổi giận mắng.
“Mẹ đừng tức giận. Đợi chú ba trở về mẹ cùng chú ấy nói thẳng để chú ấy tự suy ngẫm lại, chúng ta về đi mẹ.” Phùng Phương Phương nhớ tới một đống việc lộn xộn trong nhà nên vội nói.
Cô ấy còn lâu mới thèm tốn nước bọt với cô vợ ngu xuẩn của chú ba.
Âm thanh ngoài cửa xa dần, Tô Đan Hồng nằm trên giường trong phòng lúc này mới mở mắt ra, vẻ mặt bất đắc dĩ. Cô nhớ rõ bản thân ở Tô phủ ham chơi trong cơn mưa đầu thu nên mở khung cửa thưởng thức mưa rơi trên cây chuối tây, lại không ngờ lại bị trúng phong hàn.
Lúc sau cô mơ hồ, bàng hoàng nghe tiếng nương khóc. Khi mở mắt ra đã tới nơi xa lạ này.
Cô không ngờ việc mượn cơ thể người khác sống lại chỉ có trong thoại bản lại xảy ra với mình. Sự giáo dục mà bản thân tiếp nhận từ nhỏ khiến cô thức trắng đêm qua, nhân tiện cô cũng sắp xếp lại ký ức của Tô Đan Hồng một lượt. Sau đó, tam quan của Tô đại tiểu thư thành công bị điều chỉnh và tiếp nhận lại một lần nữa.
Nơi này gọi là thiên triều, là đời sau của vương triều cô từng sống, nhiều thứ được truyền lại nhưng cũng có nhiều thứ đã bị vùi lấp và lụi tàn bởi chiến loạn của những năm trước đó.
Từ nhỏ cô chỉ quanh quẩn chốn khuê phòng, nếu cùng mẹ đi thắp hương bái phật cũng che chắn kĩ bằng áo choàng không lộ mặt. Nhưng đời sau này lại không trân trọng cơ thể tóc da phụ mẫu ban cho. Tóc nói cắt là cắt, còn chẳng thèm để ý đến mạng sống.
Mẹ Quý ở ngoài cửa chua xót nói.
“Vợ thằng ba, cô còn không mau dậy? Không thấy mẹ bị cô chọc tức đến mức đó rồi sao? Mẹ chỉ cho Hầu Oa Tử một cái bánh trứng ăn mà cô đã làm rùm beng lên. Chú ba hằng tháng gửi về cho cô bao nhiêu tiền!” Phùng Phương Phương đứng ở cửa quát.
“Mỗi tháng thằng ba gửi về bao nhiêu tiền tôi đều để cô giữ, không động vào tí nào. Cầm tiền trong tay cô không hiếu kính ba mẹ chồng một cắc tôi cũng không tính toán. Vậy mà tôi cho cháu trai lớn một cái bánh trứng cô đã ầm ĩ cả lên. Ba nhà đều đã chia nhà, tôi cho cháu tôi đồ của mình cũng không được sao, tôi có lỗi gì với cô chứ. Cô có bản lĩnh thì sinh cho tôi một đứa cháu trai đi, tôi cũng sẽ đối xử như vậy. Kết hôn đã ba năm mà bụng cô lại không có chút động tĩnh nào. Tôi còn chưa tính sổ với cô, cô đã gây chuyện với tôi. Nhà họ Tô dạy được cô con gái quý báu quá!” Mẹ Quý nổi giận mắng.
“Mẹ đừng tức giận. Đợi chú ba trở về mẹ cùng chú ấy nói thẳng để chú ấy tự suy ngẫm lại, chúng ta về đi mẹ.” Phùng Phương Phương nhớ tới một đống việc lộn xộn trong nhà nên vội nói.
Cô ấy còn lâu mới thèm tốn nước bọt với cô vợ ngu xuẩn của chú ba.
Âm thanh ngoài cửa xa dần, Tô Đan Hồng nằm trên giường trong phòng lúc này mới mở mắt ra, vẻ mặt bất đắc dĩ. Cô nhớ rõ bản thân ở Tô phủ ham chơi trong cơn mưa đầu thu nên mở khung cửa thưởng thức mưa rơi trên cây chuối tây, lại không ngờ lại bị trúng phong hàn.
Lúc sau cô mơ hồ, bàng hoàng nghe tiếng nương khóc. Khi mở mắt ra đã tới nơi xa lạ này.
Cô không ngờ việc mượn cơ thể người khác sống lại chỉ có trong thoại bản lại xảy ra với mình. Sự giáo dục mà bản thân tiếp nhận từ nhỏ khiến cô thức trắng đêm qua, nhân tiện cô cũng sắp xếp lại ký ức của Tô Đan Hồng một lượt. Sau đó, tam quan của Tô đại tiểu thư thành công bị điều chỉnh và tiếp nhận lại một lần nữa.
Nơi này gọi là thiên triều, là đời sau của vương triều cô từng sống, nhiều thứ được truyền lại nhưng cũng có nhiều thứ đã bị vùi lấp và lụi tàn bởi chiến loạn của những năm trước đó.
Từ nhỏ cô chỉ quanh quẩn chốn khuê phòng, nếu cùng mẹ đi thắp hương bái phật cũng che chắn kĩ bằng áo choàng không lộ mặt. Nhưng đời sau này lại không trân trọng cơ thể tóc da phụ mẫu ban cho. Tóc nói cắt là cắt, còn chẳng thèm để ý đến mạng sống.
— Hết chương —
Chương trước
Chương sau