Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 2: Kẻ háo sắc 2
Sở dĩ Tô Nguyên Hồng tự vẫn là vì thấy mẹ chồng lặng lẽ đưa cho cháu trai đại phòng một cái bánh trứng, đồng thời tức giận mẹ chồng không công bằng nên cắn răng treo cổ. Vốn dĩ cô ta chỉ muốn dọa mẹ Quý, lại không ngờ đến mạng cũng không còn mà ăn, vừa đúng lúc Tố Tố cô xuyên đến đây.
Mặc dù cô hời được một mạng nhưng rắc rối mà Tô Đan Hồng để lại cũng không ít nha: Ăn mặc luộm thuộm, không có bản lĩnh, bất kính, bất hiếu, ngày thường ham ăn biếng làm, ngang ngược, thích chiếm tiện nghi. Ngay việc mẹ Quý cho cháu trai lớn một cái bánh trứng cô ta cũng làm ầm lên cho được.
Hơn nữa về nhà chồng ba năm mà vẫn chưa mang thai, nếu ở thời của cô sẽ bị chồng bỏ. Tô Tố Tố, không, bây giờ phải gọi là Tô Đan Hồng, cô tuyệt đối không để bản thân bị bỏ, bằng không mặt mũi tổ tông nhà họ Tô đều bị cô làm mất hết.
Tô Đan Hồng rời giường chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ, cô không dám soi gương, cô biết dáng vẻ bản thân bây giờ khó coi cỡ nào mà.
Sau một lúc thu dọn, cô mở cửa bước ra, lúc rời đi mẹ Quý và Phùng Phương Phương cũng không quên đóng cửa sân lại. Bây giờ trong sân chỉ có mình cô. Lần theo trí nhớ, múc một xô nước từ lu rồi tiến vào phòng bếp đun nước.
Cô không nhịn nổi nữa rồi, là một tháng không tắm đó! Đối với Tô đại tiểu thư thì việc này đúng là không thể chịu được.
Là con gái, còn là thiếu nữ đôi mươi, sao nguyên chủ lại lôi thôi như vậy cơ chứ. Chưa kể đầu tóc và mặt bóng nhẫy, mùi hương đó quả thật là hết hồn mà! Ai mà chịu đựng nổi.
Tô đại tiểu thư vừa bắc nồi vừa đun nước, động tác cực kỳ nhanh nhẹn. Đời trước là đại tiểu thư Tô phủ, mười ngón tay không dính nước. Nhưng mẫu thân cô vô cùng nghiêm khắc, yêu cầu cô thuộc lòng tam tòng tứ đức, thông thạo thêu thùa nấu nướng, học quản lý nhà cửa. Hơn nữa cô cũng không tới mức không phân biệt được ngũ cốc, ăn hại vô dụng.
Cho nên cái nồi đất này cũng không làm khó được cô. Đun sôi nước, Tô đại tiểu thư đang muốn định tắm rửa sảng khoái, nhưng bụng đã réo ầm ĩ, cô mới sực nhớ gần trưa rồi, hôm qua tới giờ vẫn chưa ăn gì.
Tuy rằng tối hôm qua cô đã định dưỡng cơ thể mình dịu dàng mềm mại. Tuy không bằng kiếp trước nhưng cũng không thể quá kém, cũng không thể một bước lên trời, phải không?
Cho nên cô thuận tiện lấy một ít nước nấu sôi, lấy một chén bún, đập hai quả trứng gà vào.
Mặc dù cô hời được một mạng nhưng rắc rối mà Tô Đan Hồng để lại cũng không ít nha: Ăn mặc luộm thuộm, không có bản lĩnh, bất kính, bất hiếu, ngày thường ham ăn biếng làm, ngang ngược, thích chiếm tiện nghi. Ngay việc mẹ Quý cho cháu trai lớn một cái bánh trứng cô ta cũng làm ầm lên cho được.
Hơn nữa về nhà chồng ba năm mà vẫn chưa mang thai, nếu ở thời của cô sẽ bị chồng bỏ. Tô Tố Tố, không, bây giờ phải gọi là Tô Đan Hồng, cô tuyệt đối không để bản thân bị bỏ, bằng không mặt mũi tổ tông nhà họ Tô đều bị cô làm mất hết.
Tô Đan Hồng rời giường chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ, cô không dám soi gương, cô biết dáng vẻ bản thân bây giờ khó coi cỡ nào mà.
Sau một lúc thu dọn, cô mở cửa bước ra, lúc rời đi mẹ Quý và Phùng Phương Phương cũng không quên đóng cửa sân lại. Bây giờ trong sân chỉ có mình cô. Lần theo trí nhớ, múc một xô nước từ lu rồi tiến vào phòng bếp đun nước.
Cô không nhịn nổi nữa rồi, là một tháng không tắm đó! Đối với Tô đại tiểu thư thì việc này đúng là không thể chịu được.
Là con gái, còn là thiếu nữ đôi mươi, sao nguyên chủ lại lôi thôi như vậy cơ chứ. Chưa kể đầu tóc và mặt bóng nhẫy, mùi hương đó quả thật là hết hồn mà! Ai mà chịu đựng nổi.
Tô đại tiểu thư vừa bắc nồi vừa đun nước, động tác cực kỳ nhanh nhẹn. Đời trước là đại tiểu thư Tô phủ, mười ngón tay không dính nước. Nhưng mẫu thân cô vô cùng nghiêm khắc, yêu cầu cô thuộc lòng tam tòng tứ đức, thông thạo thêu thùa nấu nướng, học quản lý nhà cửa. Hơn nữa cô cũng không tới mức không phân biệt được ngũ cốc, ăn hại vô dụng.
Cho nên cái nồi đất này cũng không làm khó được cô. Đun sôi nước, Tô đại tiểu thư đang muốn định tắm rửa sảng khoái, nhưng bụng đã réo ầm ĩ, cô mới sực nhớ gần trưa rồi, hôm qua tới giờ vẫn chưa ăn gì.
Tuy rằng tối hôm qua cô đã định dưỡng cơ thể mình dịu dàng mềm mại. Tuy không bằng kiếp trước nhưng cũng không thể quá kém, cũng không thể một bước lên trời, phải không?
Cho nên cô thuận tiện lấy một ít nước nấu sôi, lấy một chén bún, đập hai quả trứng gà vào.
— Hết chương —