Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 11: Xuân về hoa nở, tình cờ phát hiện linh tuyền 3
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 11: Xuân về hoa nở, tình cờ phát hiện linh tuyền 3

Hai vợ chồng cùng ngồi ăn sủi cảo, nhìn trời không còn sớm nữa liền cùng nhau sang tạm biệt ba mẹ Quý.

Nhìn mấy ngày nay sắc mặt con trai tươi tỉnh nên mẹ Quý cũng không nặng nhẹ với Tô Đan Hồng. Tiễn con trai xong, bà ấy còn giữ cô lại: “Kiến Quân về đơn vị rồi, con một mình cũng không cần nấu nướng lách cách cho mệt, ở lại đây ăn cơm với ba mẹ đi?”

“Không cần đâu mẹ, trong nhà con còn không ít sủi cảo, về hấp lên là ăn được. Ba mẹ cứ dùng cơm đi ạ.” Tô Đan Hồng cúi đầu từ chối khéo.

Mẹ Quý nghe vậy cũng gật đầu.

“Mẹ, trong nhà có việc gì cần làm không ạ?” Tô Đan Hồng lại hỏi.



Lời này khiến mẹ Quý thoáng kinh ngạc. Đừng nói mẹ Quý, ngay cả ba Quý nãy giờ im lặng hút thuốc cũng sửng sốt. Lời này là do cô con dâu thứ ba thốt ra sao?

Mẹ Quý nhanh chóng hoàn hồn: “Không có, đều làm xong cả rồi. Hai ngày nay Kiến Quân cũng qua chẻ giúp không ít củi.”

“Dạ, vậy con về trước ạ.” Tô Đan Hồng chào.

“Được.” Mẹ Quý chậm rãi đáp.

Chờ Tô Đan Hồng đi khuất, mẹ Quý không nhịn được hỏi ba Quý: “Ông nói xem mấy ngày nay con dâu ba đúng là thay đổi tốt hơn hẳn, phải không?”

Hôm qua Kiến Quân mang sang biếu một mâm sủi cảo, bảo là vợ làm bà ấy còn không tin. Hôm trước Kiến Quân đưa 20 đồng nói là vợ hiếu kính, bà ấy càng không tin. Nhưng hôm nay chứng kiến con dâu nói chuyện hòa nhã, còn chủ động muốn giúp đỡ việc nhà, mẹ Quý bắt đầu tin rồi. Nếu nó không muốn giúp thì sẽ không mở miệng nói mấy lời đó, trước nay cô con dâu thứ ba này vốn đâu phải loại người khéo mồm mép.



“Kiến Quân đã bảo là nó biết sai rồi, về sau sẽ sửa, bà cũng đừng tính toán chuyện cũ mãi.” Ba Quý gõ tẩu thuốc, nói với bà ấy.

“Tôi cũng đã nói nặng lời gì với nó đâu. Có sửa được hay không thì phải quan sát thêm mới biết. Tôi cũng chẳng trông cậy gì nhiều, chỉ cần nó khiến mỗi lần về nhà Kiến Quân đều vui vẻ là tôi nhường nhịn nó hết!” Mẹ Quý vừa mang đậu ra sân phơi vừa nói.

Nhìn bộ dạng con trai lúc rời đi là biết, Tô Đan Hồng chăm sóc chồng khá tốt, cho nên bà ấy tạm thời buông bỏ định kiến trước kia. Còn những mặt khác, bà ấy cũng không kỳ vọng gì nhiều.

Tô Đan Hồng không biết suy nghĩ của ba mẹ chồng. Trở về nhà, cô mang thau rửa mặt vào phòng, sau đó đưa ngón trỏ hướng vào chậu, một dòng nước suối mát lạnh chảy ra.

Hứng đầy thêm một chậu nữa Tô Đan Hồng mới dừng lại, nhìn chậu nước mà ngẩn người.

Cô cũng không biết tại sao lại như vậy. Dòng suối này xuất hiện trong tiềm thức cô lúc cô ở cùng Quý Kiến Quân được ba ngày. Mấy ngày nay lúc nào cũng có chồng bên cạnh nên không có cơ hội kiểm chứng. Hiện tại xem ra, dường như đây chỉ là nước suối bình thường?
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục